Lồng ngực của mãnh thú chẳng khác nào một sợi chỉ mong trực tiếp bị một quyền của Tiêu Phàm đâm mở thành một lỗ hổng, mà bàn tay của Tiêu Phàm lại khoa trương mà xuyên qua sau lưng của mãnh thú.
Sau khi nắm đấm xuyên qua thân thể của mãnh thú, ngọn lửa u lam dập tắt ngay tức khắc, lớp vảy giáp bao trùm lên cánh tay cũng được cởi xuống, chỉ còn lại một cánh tay thon dài, nổi bật vô cùng trên máu tươi, có vẻ xinh đẹp đến dị thường...
Tiêu Phàm thở hổn hển, trong lòng vẫn còn sợ hãi.
"Cô" cảm thấy may mắn trước tất cả những gì vừa mới xảy ra, nếu như không phải hắn ác ma hóa toàn bộ cánh tay theo bản năng, sau đó còn thêm kỹ năng "Không Nhiên" vô tình xuất hiện, có lẽ rằng mình sẽ không thể dễ dàng dùng một đấm để ngăn cản lại con mãnh thú này như vậy.
Có điều nói đi cũng phải nói lại, rốt cuộc chuyện gì vừa xảy ra thế? Không phải vừa nãy chúng đã ngã xuống rồi sao?
Hơn nữa vừa rồi trong khoảnh khắc Ngốc Tử Lão Hổ đã bị thiêu trụi lại đánh úp tới, thì lượng HP của nó được hiện về qua Ác Ma Ngưng Thị của Tiêu Phàm vẫn là 0%, sự việc xảy ra vừa rồi thật sự cố quái quá mức.
Thôi vậy, không nghĩ nhiều nữa, hiện tại mọi người đều không sao mới là quan trọng hơn.
Nghĩ tới đây, Tiêu Phàm nhất thời thở phào một hơi, sau đó "cô" cảm thấy ngực mình có chút ngứa...
...
Vừa rồi Crimson Rose còn nghĩ cô ta sẽ lập tức tàn hoa bại liễu dưới móng vuốt của mãnh thú, không ngờ rằng khi cô ta tỉnh lại, phát hiện mình lại rơi vào một cái ôm ấm áp.
Người này thật thơm, thật mềm mại, thân thiết lại ấm áp.
Crimson Rose ngẩng đầu lên, nhìn thấy một nhan sắc đẹp tuyệt trần, máu của mãnh thú vẩy lên làn da trắng nõn của cô ấy, nhưng lại không hề mang đến cảm giác bẩn thỉu, ngược lại càng có vẻ cao quý thần thánh.
Nhìn hàng mi dài thật dài này, đôi mắt xinh đẹp động lòng người này, đôi môi vô cùng mê người này, Crimson Rose bỗng nhiên cảm thấy thân thể của mình có chút khô nóng, sắc mặt cũng trở nên ửng hồng.
Crimson Rose nhẹ nhàng rúc vào trong lồng ngực Tiêu Phàm, cô ta thấy thoải mái vô cùng, thậm chí sự e ngại với mãnh thú lúc trước lúc bị ném lên chính tầng mây trong nháy mắt.
Sau đó Crimson Rose thấy cái khe thật sâu ngay trước mắt mình, ở hai bên rãnh là quả tuyết trắng tuyết trắng, cùng với hương thơm tràn ngập xung quanh, có vẻ mê người đến lạ.
Nhìn rồi lại nhìn, dần dần, hơi thở của Crimson Rose nặng hơn, cô ta cúi đầu dùng khóe môi chạm nhẹ một chút theo bản năng...
...
Xuýt!
Tiêu Phàm cúi đầu nhìn xuống, trong nháy mắt hắn hít một hơi thật sâu.
Rốt cuộc đại tiểu thư Crimson Rose đang làm cái gì thế?
Đù má! Cô nương này không phải là đường viền hoa đấy chứ? Có nhầm hay không thế! Cái tên quỷ cuồng ngực này lại công khai sàm sỡ ông đây.
Đường viền hoa: ngôn ngữ mạng, mang ý chỉ lesbian.
Nếu hiện tại ông đây biến lại thành nam, một đám lông ngực sẽ trực tiếp đâm chết cô đó! Còn cả Hổ Nữu đáng chết nữa, không có gì làm lại tặng cho ông đây một bộ ngực nặng!
Crimson Rose bắt đầu chủ động ôm lấy Tiêu Phàm, cô ta càng mê luyết cảm giác ở trước mặt, cả khuôn mặt đều chìm vào trong khe ngực sâu của Tiêu Phàm.
Dưới sự đụng chạm của Crimson Rose, từng đợt cảm giác tê dại cùng với sự kinh tởm hỗn độn liên tục dồn tới, khiến Tiêu Phàm cảm thấy rất xấu hổ. Bởi vì cánh tay phải đâm sâu vào trong lồng ngực mãnh thú nhất thời khó có thể rút ra, Tiêu Phàm lập tức dùng tay trái định đẩy cô ta ra: "Được rồi, Crimson Rose, không sao rồi, cô có thể buông tôi ra."
Tiêu Phàm chỉ có một cánh tay trái có là gì so với Crimson Rose đang dùng sức cả hai tay, cho nên căn bản Tiêu Phàm không thể thoát thân khỏi cái ôm chặt của Crimson Rose.
Nhận ra Tiêu Phàm định đẩy mình ra, Crimson Rose sao có thể từ bỏ, cô ta càng dùng sức hơn nữa, vẻ mặt hưng phấn kêu lên với Tiêu Phàm: "Chị gái Phảm Tử đại nhân, Rose thích cô!"
what!
Tiêu Phàm phải nhận kinh hách khiến trong đầu hắn không tự giác bật chửi.
"Chị gái Phàm Tử đại nhân" là cái loại xưng hô gì thế?
Vì sao mình lại cảm thấy cái xưng hô này kì lạ nhỉ!
Với cả không phải thiết lập của cô là đại tiểu thư quý tộc hay sao? Phong độ quý tộc với rụt rè vốn có đâu rồi? Sao có thể nói đổ liền đổ luôn chứ?
Cứ cao quý lãnh diễm thì có khí chất biết bao, làm sao lại bỗng nhiên đổi nghề thành loại hồng thủy mãnh thú đường viền hoa này!
...
"Crimson Rose, cô bình tĩnh một chút, buông tôi ra trước đã."
Mặc dù nội tâm Tiêu Phàm không ngừng rít gào, nhưng hắn vẫn luôn không có thói quen kêu la với con gái, cho nên lời nói của hắn vẫn vô cùng khách sáo.
Nhưng động tác tay của Tiêu Phàm lại vô cùng dã man, cả bàn tay đều đặt lên khuôn mặt của Crimson Rose, đẩy cô ta ra ngoài, động tác này không hề khách sáo như lời nói của "cô".
Tiêu Phàm cũng rất bất đắc dĩ, bởi vì hiện tại Crimson Rose đang tập kích bộ ngực của "cô", mà dưới góc nhìn của Tiêu Phàm, một cô gái tập kích bộ ngực của "đàn ông" quả thực là quá đáng!
"Không đâu! Người ta phải ở bên cạnh chị gái Phàm Tử đại nhân!"
Crimson Rose đẩy bàn tay của Tiêu Phàm ra, cô ta vẫn muốn vùi vào lồng ngực của Tiêu Phàm.
Nghe hết lời nói của Crimson Rose, trong lòng Tiêu Phàm thầm chửi.
Thôi rồi! Cái gì thế này! Cô gái này sụp đổ vô cùng triệt để, làm gì còn chút bộ dáng đại tiểu thư quý tộc gì nữa? Vậy mà cô ta còn làm nũng với mình! Ông đây còn đang nghi ngờ không biết trước đây có nhận nhầm người hay không?
"Cô buông tôi ra trước đã! Tôi phải rút tay từ trong người boss dã ngoại ra!"
Đối mặt với Crimson Rose đây nhiệt tình, Tiêu Phàm đau khổ cầu xin, trong lòng hắn cảm thấy khổ não vô cùng, hắn cũng thầm đoán, ước nguyện ban đầu của cô gái này khi gia nhập công hội Hoa Nguyên hẳn không phải là để tìm bạn gái chứ?
Tiêu Phàm không biết, suy đoán trong lòng của "cô" chính xác, chẳng qua hiện tại mục tiêu của Crimson Rose từ "Nữ thần game online" Ngọc Sinh Yên đã trở thành "cô"...
Sau khi Ngọc Sinh Yên nhìn thấy thực lực siêu mạnh của Tiêu Phàm lúc chiến đấu với hai con hổ, tinh thần cô vẫn không quá tậm trung, bởi vì tinh thần cô bị đả kích rồi.
Trước kia cô vẫn luôn cho rằng bản thân là người chơi nữ có thực lực mạnh nhất trong "Tân sinh", nhưng hiện tại sau khi nhìn thấy màn thể hiện của Phàm Tử, Ngọc Sinh Yên cảm thấy mấy chữ "nữ thần game online Ngọc Sinh Yên" quả thật là chuyện cười.
Sau khi trận chiến kết thúc, lúc Phàm Tử tiến lại gần mình, Ngọc Sinh Yên thậm chí không biết nên dùng thái độ gì để đối mặt với hậu bối của bản thân ở công hội Hoa Nguyệt này.
Lúc trước nói rằng bản thân sẽ dẫn đội đi huyến luyện dã ngoại, nói rằng sẽ thể hiện thực lực của công hội Hoa Nguyệt trước mặt người mới một phen, nói bọn họ để mấy dã quái tinh anh hung ác này để cho cô giải quyết. Hiện tại xem ra, thật đúng là trào phúng.
Nghĩ như vậy, tâm tình Ngọc Sinh Yên không khỏi có chút hạ thấp.
Đúng lúc này, bỗng nhiên có một bóng đen xoẹt qua trước mắt cô, Ngọc Sinh Yên theo bản năng ngẩng đầu lên nhìn xem, trong lòng vô cùng khiếp sợ, bởi vì cô nhìn thấy lão hổ hói đầu trước mặt kia bỗng nhiên chết rồi cùng dậy, đánh úp lại phía hai vị hậu bối Phàm Tử và Crimson Rose kia!
Ngọc Sinh Yên rất muốn nhắc nhở một tiếng, nhưng dựa trên tình huống hiện tại, thời gian đã chậm trễ rồi.
Mà lúc này hình như Crimson Rose đang suy nghĩ gì đó, có chút không phát hiện nguy hiểm đang đến gần, mà Phàm Tử lại trực tiếp quay lưng về phía mãnh thú, có vẻ như không hề phát hiện ra.
Ngọc Sinh Yên phảng phất đoán được cảnh tượng hai hậu bối của mình chết thảm như thế nào dưới móng vuốt của hổ, trong lòng cảm thấy hối hận vô cùng, cảm thấy hiện tại bản thân mình càng trở nên vô dụng.
Đáng chết! Là lỗi của mình! Nếu không vừa rồi mình phân tâm, sao có thể đến muộn như vậy mới chú ý những việc phát sinh trong trận.
...
Nhưng cô không ngờ được ngay sau đó, tình thế trong sân đã thay đổi rồi, Phàm Tử thế mà lại dùng một tay đâm thủng ngực mãnh thú, máu văng khắp nới, rất hung tàn, rất khí phách.
Cái này! Thật sự quá mạnh rồi! Lại có thể dùng tay không đâm xuyên quá thân thể mãnh thú, đât chính là thực lực chân chính của Phàm Tử sao!