Bị Mị Hỏa kích thích như vậy, trong lòng Tiêu Phàm hoảng loạn: "Không phải như vậy! Không phải như vậy! Chị nghe em nói, không phải như vậy đâu..."
Mị Hỏa tò mò nhìn "cô", cô ta muốn biết rốt cuộc Tiêu Phàm muốn nói gì, nhưng Tiêu Phàm nói tới đây thì không nói tiếp nữa.
Con mẹ nó, hắn phải giải thích với cô ta thế nào chứ?
Cô ta không thể cứ đoán như vậy được! Hắn không đánh chết con ả lẳng lơ như cô ta hoàn toàn bởi vì hệ thống không trang bị cho hắn chức năng đó! Hệ thống biến hắn thành nữ sinh nhưng chức năng của hắn vẫn không giống một người chơi nữ!
Nhưng nếu nói vậy thì không phải sẽ lộ ra giới tính của hắn sao?
Nếu Mị Hỏa biết giới tính thật của hắn, thế thì sau này chắc chắn hắn sẽ càng thảm hơn nữa! Người này còn là hội trưởng công hội Hoa Nguyệt, chỉ cần nghĩ tới chuyện bị tất cả thành viên của công hội Hoa Nguyệt đuổi giết thì Tiêu Phàm đã cảm thấy cả người không rét mà run.
Nhưng mà nghe lời của Ngọc Sinh Yên thì có vẻ bây giờ hắn đã bị cả công hội Hoa Nguyệt truy nã rồi, nhưng tại sao công hội Hoa Nguyệt lại muốn truy nã hắn chứ?
Nhìn thấy Mị Hỏa lại muốn tiếp tục sờ mó cơ thể mình, Tiêu Phàm vội hắng giọng: "Chị chờ một lát! Chị có thể nói cho em biết tại sao công hội Hoa Nguyệt lại muốn giệt trừ Mệnh Phàm không?"
"Mệnh Phàm?" Mị Hỏa nhướng mày, dường như rất không vui: "Sao em lại nhắc tới hắn?"
Đúng vậy, tại sao hắn lại đột nhiên hỏi một câu không đầu không đuôi vậy chứ?
Tiêu Phàm bị Mị Hỏa nhìn tới cả người khô nóng, bỗng chốc đầu óc không biết đã đi, nửa ngày mới nói tiếp: "Hắn... Hắn... Hắn là anh trai em! Dù sao cũng là em gái, em cũng biết tại sao công hội chúng ta lại muốn giệt trừ hắn."
"Ồ... Thì ra Phàm Tử là em gái của Mệnh Phàm sao? Nhưng mà nói chuyện này cũng không sao, chúng ta có thể nói chuyện để hiểu nhau hơn. Thật ra chuyện của Mệnh Phàm cũng có liên quan tới chuyện chị thích em..."
"Ồ... Thì ra Phàm Tử là em gái của Mệnh Phàm sao? Nhưng mà nói chuyện này cũng không sao, chúng ta có thể trò chuyện để hiểu nhau hơn. Thật ra chuyện truy nã Mệnh Phàm cũng có liên quan tới chuyện chị thích em đấy..."
Lời này có ý gì đây, gì mà chuyện Mệnh Phàm có liên quan tới chuyện cô ta thích hắn?
Chẳng lẽ người Mị Hỏa thật sự thích chính là Mệnh Phàm, sau khi gặp hắn thì thấy hắn giống Mệnh Phàm nên mới dùng quyền lực hội trưởng chơi trò OOXX với hắn?
Nhưng sao hắn không nhớ đã từng gặp vị hội trưởng công hội Hoa Nguyệt này chứ?
Tiêu Phàm cố gắng vắt hết óc nghĩ lại nhưng khi nhìn lại thấy Mị Hỏa đang kề sát vào người mình thì "cô" cũng không còn tâm tư đâu mà nghĩ tới chuyện này nữa. Hắn nhìn thẳng về phía trước, vì bộ ngực mềm mại của Mị Hỏa đột nhiên kề sát tới, dáng vẻ vô cùng sinh động.
Rất trắng... rất mềm mại...
A! Không đúng! Đây không phải lúc suy nghĩ chuyện này!
Tiêu Phàm cố nén tâm trạng xúc động của bản thân, di chuyển tầm mắt sang bên cạnh, nhưng vẫn hơi không tự chủ được nhìn về cặp thỏ trắng kia, hoàn toàn là dáng vẻ có tật giật mình.
Nhìn dáng vẻ của hắn, Mị Hỏa hơi buồn cười: "Phàm Tử muội muội, em thật đáng yêu..."
Tiêu Phàm biết Mị Hỏa đã nhận ra sự khác thường của hắn, hắn lúng túng, mặt đỏ lên, vội chuyển đề tài: "Chị cách em ra chút đã, nói chuyện anh em trước đi!"
"Phàm Tử muội muội, trông em lo lắng chưa kìa, đúng là một em gái ngoan." Vừa nói, Mị Hỏa vô thức sờ cơ thể Tiêu Phàm, ăn ít đậu hủ của hắn.
"Được rồi, dù sao cái chúng ta có cũng là thời gian, chị sẽ trò chuyện với em một lúc, ai bảo chị thích em chứ..."
"Em đã từng nghe nói đến Mười câu chuyện kỳ quái của thế giới game chưa? Bây giờ chúng ta nói về câu chuyện nổi tiếng nhất trong đó..."
Nghe những lời của Mị Hỏa, Tiêu Phàm càng thêm khó hiểu hơn. Sao Mị Hỏa lại nói chuyện này, chẳng lẽ cô ta thật sự đã có mặt ở đó sao?
Nói tới Mười câu chuyện kỳ quái nhất của thế giới game, Tiêu Phàm lại nghĩ tới sự kiện bắt đầu cho biệt danh "Phong Tệ Giả" của hắn ở "Thịnh thế" kia. Sự kiện "Phong Tệ Giả" quả thật đủ điều kiện để trở thành câu chuyện nổi tiếng nhất trong "Mười câu chuyện kỳ quái của thế giới game".
Mà nghĩ về "Thịnh thế", Tiêu Phàm đột nhiên nhớ ra công hội Hoa Nguyệt cũng bắt đầu nổi danh trong thời gian này. Hắn thầm đoán chẳng lẽ lúc đó hắn đã vô tình đắc tội gì với bọn họ sao?
Không thể nào, sao hắn hoàn toàn không có ấn tượng gì hết cả chứ?
Nhưng mà chuyện không gây sự với công hội Hoa Nguyệt thì Tiêu Phàm lại không dám khẳng định. Vì lúc đó dường như hắnđã vét sạch toàn bộ tài nguyên khan hiếm của Game "Thịnh thế", nếu nói về gây thù thì trên phương diện nào đó thì hắn quả thật đã gây chuyện với hầu hết người chơi trong trò chơi.
"Sự việc "Phong Tệ Giả" sao?" Tiêu Phàm nghi ngờ hỏi.
"Xem ra Phàm Tử muội muội rất yêu quý anh trai của mình? Hiểu rõ anh trai của mình như vậy, chẳng lẽ Phàm Tử muội muội là một "anh khống ()"?" () Anh khống: người cuồng anh trai.
Thấy sắc mặt Tiêu Phàm trở nên kỳ quái, Mị Hỏa cười nói: "Chị chỉ đùa thôi, em đừng để ý. Đúng là anh trai Mệnh Phàm của em đã xuất hiện trong Mười câu chuyện kỳ quái nhất thế giới Game... Hơn nữa, còn tạo nên danh tiếng "Phong Tệ Giả" khiến người ta hâm mộ...Nhưng mà chuyện mà chị muốn nói tới không phải chuyện... kỳ... quái... này!
Ánh mắt Mị Hỏa rất nghiêm túc, hoàn toàn không giống như đang đùa giỡn, nhưng trong lòng Tiêu Phàm vẫn vô cùng chấn động...
Trong Mười câu chuyện kỳ quái nhất thế giới Game, mọi người chơi đều công nhận "Phong Tệ Giả" là câu chuyện chấn động lòng người nhất, bởi vì hắn đã diệt sạch toàn bộ công hội Ngạo Thiên chỉ bằng sức một người, đó là chuyện không người bình thường nào làm được.
Tuy rằng bởi vì nguyên nhân riêng biệt, công hội Ngạo Thiên cũng không tính là công hội lợi hại gì. Nhưng ở trong trò chơi, nó cũng là một tổ chức lớn.
Một người chơi có thể làm được chuyện ly kỳ như vậy, chỉ một biệt danh "Phong Tệ Giả" thì có là gì chứ.
Nhưng sự kiện "Phong Tệ Giả" cũng chỉ nổi danh trong những đề tài chiến đấu trong "Mười câu chuyện kỳ quái nhất thế giới Game" thôi. Ngoài đề tài chiến đấu ra, thì cũng chỉ xuất hiện trong mấy câu chuyện phiếm thôi, mà như vậy thì đúng lúc liên quan tới công hội Hoa Nguyệt...
Tiêu Phàm toát mồ hôi lạnh, đầu óc cũng nhanh chóng hiểu ra, hắn lo lắng nhìn Mị Hỏa đang đứng trước mặt mình.
Bởi vì chuyện kỳ lạ nhất chính là hội trưởng công hội Hoa Nguyệt - công hội dành cho người chơi nữ lớn nhất trong trò chơi, là một người đàn ông...
Tiêu Phàm nhìn chằm chằm hai quả bưởi lắc lư trước mặt hắn, đôi mắt hiếm khi trở nên vô cùng thuần khiết, bởi hắn muốn phân biệt thật gì, chuyện này vô cùng quan trọng đối với "cô"!
Vòm ngực rất đẹp, độ cong hoàn mĩ, tròn trịa nở nang, lắc lư trong không khí vô cùng tự nhiên...
Những thông tin liên tục chạy trong đầu óc của Tiêu Phàm, lúc này Tiêu Phàm cũng không phải một người phân tích, đám sói tinh anh của "Quân đoàn sói lẳng lơ" cứ bám chặt vào người hắn!
Suy nghĩ một lúc, Tiêu Phàm hoàn toàn chắc chắn đây là một bộ ngực, nhưng mà hiện tại thói đời gian ác, có ngực chưa chắc đã là đàn bà...
Truyền thuyết kể rằng, có một loại sinh vật mang hai giới tính, gọi là người âm dương. ( Chú thích: người âm dương: ám chỉ những thứ khó giải thích được, không biết nên đo lường theo chuẩn mực nào.)
Hơn nữa, bây giờ có một số người không muốn làm gái vị thành niên, không muốn làm chị đại lại muốn đi làm cái sinh vật trong truyền thuyết này.
Nếu như Mị Hỏa thật sự là một người âm dương, vậy chuyện "cô ta" thích phụ nữ cũng không tồn tại vấn đề gì nữa, đương nhiên cũng sẽ không bị hệ thống chọn vào trong trận doanh Ác Ma...
Tiêu Phàm lại di chuyển tầm mắt xuống phía dưới, đáng tiếc Mị Hỏa mặc váy, hoàn toàn không thể phân biệt được "cô ta" là nam hay nữ.
Không phân biệt được, trong lòng Tiêu Phàm không thể bình tĩnh được, vẻ mặt trở nên lo lắng không yên. Mồ hôi chảy dài trên trán.
Mị Hỏa thấy dáng vẻ của hắn thì bật cười: "Ha ha, không phải em nghĩ chị là đàn ông đấy chứ. Vậy em có muốn thử cảm nhận không..."