Đúng lúc này, một tiếng rắc vang lên, gông xiềng khóa chặt tay chân của Tiêu Phàm bỗng nhiên mở ra một cách rất ư là quỷ dị.
Tiêu Phàm nghi hoặc nhìn cái cơ quan trên ghế da một chút, lại nhìn vị hội trưởng đại nhân đã bị đám thiếu nữ ép sát đến tận giường, lập tức nhanh chóng đứng dậy, chạy ra bên ngoài phòng làm việc ngay.
Sau khi chạy ra đến cửa, Tiêu Phàm liền nhìn thấy Ngọc Sinh Yên đang đứng sốt ruột ở đó, trong nháy mắt liền rõ ràng đầu đuôi câu chuyện.
Ngọc Sinh Yên quăng cái điều khiển từ xa của ghế da ở trong tay mình vào phòng làm việc của hội trưởng lần thứ hai, kéo tay của Tiêu Phàm rồi ra xa khỏi chỗ này.
Rẽ bảy tám con đường, sau khi cách xa văn phòng của hội trưởng một khoảng cách, Ngọc Sinh Yên đã thở hổn hển mới dừng chân lại, lo âu hỏi thăm: "Phàm Tử muội muội, em không sao chứ, chị đã nói với em từ sớm rồi, cái tên Mị Hỏa này là một nhân vật nguy hiểm, em cứ không chịu tin."
"Em thấy hội trưởng đĩnh đạc như vậy, không nghĩ đến chị ta lại nguy hiểm đến thế..."
Tiêu Phàm hơi chột dạ, lúc trước sở dĩ "cô" tự tin ở lại một mình với Mị Hỏa là do trong lòng quá tự đại, cho rằng một người phụ nữ như Mị Hỏa không thể nào làm gì một người đàn ông như "cô" được, thế nhưng ai ngờ người phụ nữ này lại hùng hổ như thế, suýt chút nữa đã ăn "cô" luôn rồi.
"Nói cho em biết, tuy rằng các nguyên lão trong công hội Hoa Nguyệt đều có vẻ không đáng tin cậy cho lắm, thế nhưng không có ai là kẻ đơn giản cả, nếu không thì công hội Hoa Nguyệt cũng không thể nào phát triển đến như thế được. Em đừng nghĩ rằng thực lực chiến đấu của mình mạnh mẽ thì có thể xem thường các cô ấy."
Tiêu Phàm chợt cảm thấy lời nói của Ngọc Sinh Yên rất có đạo lý, trong Vũ Hội Ác Ma của mình, Tuyết Dạ chính là một tên biến thái sâu không lường được đấy!
Sau khi trải qua tai nạn, Tiêu Phàm ý thức được trong trò chơi bất luận là công hội gì cũng không thể tùy tiện xem nhẹ, Tiêu Phàm vỗn dĩ tưởng rằng công hội Hoa Nguyệt cũng chỉ là một đám nữ sinh ghé vào một chỗ nói chuyện phiếm chơi mạt chược nhà chòi mà thôi, không nghĩ tới bọn họ là hung ác trong âm thầm như vậy.
...
"Nơi này là phòng nghỉ của công hội Hoa Nguyệt, Phàm Tử muội muội, cô cứ nghỉ ngơi trước đi, tôi đi rót cho cô chén trà."
Ngọc Sinh Yên quay đầu lại nói với Tiêu Phàm.
Nhận nhiều sự kinh hãi như vậy, lại hiểu rõ thêm nhiều chuyện không muốn người khác biết như vậy, Tiêu Phàm cũng cảm thấy có chút mệt mỏi.
"Cô" tìm một cái ghế, tùy ý ngồi xuống.
Mà lại không biết nguyên nhân do vừa mới bị Mị Hỏa trêu chọc, hay là do cỗ thân thể này tạo ra cảm giác quá kì dị, nhiệt độ mập mờ trước đó dường như không có dấu hiệu giảm xuống, thậm chí còn trở nên nóng bỏng hơn.
Cái cảm giác bị lửa thiêu đốt này, khiến Tiêu Phàm cảm thấy có chút hoa mắt váng đầu, vẻ mặt hốt hoảng, cũng không rõ rốt cuộc vì sao mình lại trở nên như vậy.
Tiêu Phàm nhận lấy nước mà Ngọc Sinh Yên đưa tới, liền uống một ngụm, hi vọng nước trà thanh mát có thể hạ nhiệt cơ thể đang nóng bừng bừng này một chút.
Ngọc Sinh Yên nhìn Tiêu Phàm, có chút đau lòng.
Căn bản khi nhìn thấy cái áo choàng mỏng màu trắng của Tiêu Phàm đã sớm không cánh mà bay, Ngọc Sinh Yên đã có thể đoán được khi ở chung với Mị Hỏa Phàm Tử bị đối đãi như thế nào.
Cô cùng vị Mị Hỏa kia ở chung một chỗ lâu như vậy, nhất định đã chịu không ít khổ sở, nhớ ngày đó mình...
"Phàm Tử muội muội, yên tâm đi, tỷ tỷ ở chỗ này, Mị Hỏa sẽ không dám đến làm phiền cô." Ngọc Sinh Yên mở lời an ủi.
Có điều Tiêu Phàm lại không để ý đến lời nói của Ngọc Sinh Yên, thần sắc có chút đần độn, bởi vì thân thể quá nóng hổi nên "Cô" cảm thấy vô cùng khó chịu, trong lòng sinh ra một chút kì quái.
Mình phát sốt rồi? Nhân vật trò chơi bên trong "Tân Sinh" sẽ mắc bệnh sao? Vì sao mà hiện tại mình cảm thấy toàn thân không còn chút sức lực nào, khắp người cảm thấy nóng bỏng?
Ngọc Sinh Yên nhìn thấy Tiêu Phàm cũng không để ý đến mình, coi là "Cô" ở trong văn phòng của hội trưởng đã nhận được quá nhiều nỗi kinh hãi, còn chưa tỉnh táo lại, liền đau lòng không thôi, lòng đồng cảm lại càng dâng trào.
Thế là Ngọc Sinh Yên chủ động đi lên phía trước, một tay đẩy Tiêu Phàm đang ngồi sững sờ áp vào ngực mình, "Không sao, không có chuyện gì rồi."
Lần nữa ở trong cái ôm mạnh mẽ của "Nữ thần võng du" Ngọc Sinh Yên, Tiêu Phàm với vẻ mặt hốt hoảng cuối cùng cũng tỉnh táo lại, trong lòng kinh ngạc nói, đây lại là tình huống gì vậy?!
"Phàm Tử muội muội,
Cô đừng sợ. Tôi biết nhất định là cô vừa mới bị Mị Họa dọa sợ, Có điều bây giờ không sao rồi, có tỷ tỷ là tôi ở đây, cô ta không dám làm tổn thương cô nữa."
Ngọc Sinh Yên lại nhẹ nhàng vỗ vỗ phía sau lưng Tiêu Phàm, lại nói tiếp: "Khi tôi vừa mới đến công hội Hoa Nguyệt cũng bị đối xử như vậy, cũng bị cô ta trói lên cái ghê da giống như cô."
Tiêu Phàm đang cảm thấy xấu hổ vì cử chỉ thân mật của Ngọc Sinh Yên khi nghe được câu này liền giật mình, cái gì?! Chẳng lẽ Ngọc Sinh Yên đã bị tên Mị Hỏa kia cho...
Phát hiện thần sắc hoảng sợ của Tiêu Phàm, Ngọc Sinh Yên đoán được suy nghĩ trong lòng Tiêu Phàm, nhẹ giọng cười nói: "Cuối cùng thì tôi đương nhiên không để cô ta chiếm được lợi, cô ta bị tôi dùng hệ thống phòng chống quấy rối chém thành người châu Phi, cuối cùng chỉ có thể bất đắc dĩ buông tôi ra."
Trong lòng Tiêu Phàm nhẹ nhàng thở ra, mình suýt nữa quên mất Ngọc Sinh Yên là con gái chính hiệu, không phải loại "Con gái" giữa đường xuất hiện như mình, có vũ khí là hệ thống phân phối phòng chống quấy rối.
Có điều nếu Ngọc Sinh Yên bị Mị Hỏa làm như vậy, hình tượng này đơn giản là không thể đẹp hơn được nữa, nghĩ được như vậy, đột nhiên Tiêu Phàm cảm giác được chút đáng tiếc, tiếp đến lại cảm thấy suy nghĩ của mình thật đáng xấu hổ,
Cũng không biết nguyên nhân có phải do mình bị biến thành "Thân nữ nhi" hay không, mà cảm xúc cũng biến hóa theo giới tính xoắn xuýt phức tạp như con gái như vậy.
Đây cũng không phải là dấu hiệu tốt gì, chỉ mong sau khi biến trở lại sẽ không để lại di chứng nào.
Có điều rượu hiệu "Nữ Nhi Hồng" rốt cuộc là như thế nào, vì sao đến bây giờ mình vẫn chưa trở lại nguyên hình?
...
Trong lúc Tiêu Phàm đang suy nghĩ lung tung, Ngọc Sinh Yên lại coi là Tiêu Phàm vẫn còn e ngại, vô thức lại ôm sát một chút, hi vọng nhiệt độ trên người mình có thể mang đến chút ấm áp cho nội tâm của Tiêu Phàm.
Cách một tầng vải thật mỏng, cảm nhận được thân thể ngọc ngà của Ngọc Sinh Yên đang đè ép lên người của mình, Tiêu Phàm lại càng cảm thấy hốt hoảng, không tự giác mà run rẩy một chút.
Ngọc Sinh Yên nhạy bén nhận ra một tia run rẩy này, cảm thấy đau lòng, lại nhu hòa an ủi, "Phàm Tử muội muội, cô đừng quá khẩn trương, thực sự không sao, tôi sẽ không bắt nạt cô. Khi đi khỏi, nhìn thấy thần sắc của Mị Hỏa, tôi liền biết cô ta đã làm gì với cô, có điều nghĩ đến có hệ thống phòng chống quấy rối, trong lúc nhất thời tôi cũng không quá lo lắng cho cô. Nhưng vừa rời đi không lâu, tôi liền hối hận, Tôi quên mất cô tấm lòng lương thiện, nếu như là cô, nhất định sẽ để cái tên hội trưởng không đáng tin cậy Mị Hỏa kia thuận lợi làm loạn, cho nên chỉ sợ cô sẽ không dùng hệ thống phòng chống quấy rối kia để trừng phạt tên ác ôn này, thế là lập tức chạy về. Nhưng lúc này cửa phòng hội trưởng đã khóa lại. Tôi lại tốn thời gian đi tìm nguyên lão của công hội Hoa Nguyệt là Vũ Tinh để lấy được quyền mở cửa phòng của hội trưởng công hội trong đại bản doanh, cũng gọi tới những thành viên của công hội ngày thường có quan hệ mập mờ với Mị Hỏa tới, như vậy mới có thể thừa cơ tiến vào văn phòng để nhặt cái điều khiển trên mặt đất để mở ghế cho cô. Nói thật, coi như thế, tôi vẫn còn bận tâm việc hành động lần này của mình sẽ bị tên Mị Hỏa để mắt tới. Cô phải biết, bị Mị Hỏa nhớ thương, thế mà rất khó chịu, nhưng bết bát nhất chính là tên khốn nạn kia vẫn là hội trưởng của công hội Hoa Nguyệt, tôi là không thể làm gì được cô ta..."