Phàm Tử lại không nói chuyện? Xem ra đả kích mà Mị Hỏa gây ra cho cô không nhỏ nha, mình thật vất vả mới có thể chung đụng vui vẻ với Phàm Tử, hiện tại lại biến trở về bộ dáng lúc trước, đều do tên Mị Hỏa đáng chết kia, Ngọc Sinh Yên trong lòng yên lặng oán trách một tiếng.
Có điều thứ Phàm Tử mang theo trước người rốt cuộc là thứ gì, thật là làm phiền người ta, thật là khó chịu nha!
Hả? Còn còn nóng một chút, động đậy?
Được rồi, Phàm Tử quá mệt mỏi không muốn động đậy, vậy chính mfinh sẽ lấy nó ra, miễn cho phải vướng bận...
...
Hiện tại tâm tình của Tiêu Phàm có chút kích động, bởi vì thắng lợi đang ở trước mắt, Nữ Nhi Hồng đã cầm ở trong tay.
Chỉ cần ta há miệng ra, lão tử lại là thiếu nữ xinh đẹp của công hội Hoa Nguyệt!
Nhưng đúng lúc này, bàn tay nhỏ của Ngọc Sinh Yên vô cùng nhẹ nhàng bóp lấy...
Cả người Tiêu Phàm giống như con mèo bị đạp đuôi mà nhảy dựng lên!
...
Tiêu Phàm cúi gập người xuống, ngơ ngác nhìn mặt đất vô cùng lạnh lẽo kia, ánh mắt tĩnh lặng, không dám ngửa mặt lên.
Hắn biết mình sắp xong rồi, tất cả tất cả đều thất bại trong gang tấc, nữ nhân của công hội Hoa Nguyệt quả nhiên là không thể xem nhẹ nha!
Một bóng đen thoáng một cái vụt qua, động tác cấp tốc rút lui kia khiến Ngọc Sinh Yên nhận được lệnh cảm thấy giật mình không thôi, cô thầm nghĩ trong lòng, em gái Phàm Tử bị làm sao vậy?
Rời khỏi cái ôm của Tiêu Phàm, Ngọc Sinh Yên cảm thấy trước người cô trống trải, có phần không thích ứng kịp, cô ngẩng đầu lên, nhìn về phía gần đó.
Không ngờ cảnh tượng trước mắt lại khiến trong lòng cô thấy kinh ngạc, cô theo bản năng nhu nhu hai mắt, sau khi nhận ra cảnh tượng trước mặt mình chẳng có gì thay đổi, cơ thể cô bắt đầu run rẩy, không biết là đang sợ hãi hay là tức giận.
Lúc này xuất hiện ngay trước mặt cô là một gã đàn ông diện mạo thanh tú, trang phục cực kỳ buồn cười, nội y vây quanh bầu ngực rộng thùng thình sụp xuống, nếu không phải trên vai hắn vẫn còn để lộ ra hai bên dây áo cực mỏng, Ngọc Sinh Yên chắc chắn rằng bộ đồ này sẽ trôi xuống dưới hông hắn luôn. Buồn cười nhất chính là, hắn là một thằng con trai, vậy mà lúc này bên dưới hắn lại mặc một chiếc váy ngắn, phía trước váy ngắn còn bị vật gì đó nhô lên một chút, nhìn qua rất dọa người.
Tóm lại người trước mặt cô có chút giống Phàm Tử, nhưng lại tuyệt đối không phải làm Phàm Tử thật sự, hắn để lộ dáng vẻ mất mặt nhất của một thằng đàn ông trước mặt cô, nhưng Ngọc Sinh Yên lại chẳng mảy may muốn cười...
Cơ thể Ngọc Sinh Yên run lên bần bật, bởi vì cô đã hiểu được toàn bộ những việc này.
Cô nhớ lại bộ dáng vui vẻ nắm tay hắn khi hai người lần đầu gặp mặt, nhớ lại mình đã chủ động ôm người này vào lồng ngực, chóp mũi chạm nhau vô cùng thân thiết, nhớ lại vừa nãy mình còn ôm chầm lấy hắn để an ủi, còn cả vừa rồi nữa, vừa rồi cô còn chính tay chạm vào thứ vật nóng rực ghê tởm dơ bẩn kia nữa!
"Đê tiện vô sỉ hạ lưu! Cái tên khốn Mệnh Phàm này!"
Ngọc Sinh Yên rút mạnh thanh kiếm Tây Dương bên hông mình ra, trong mắt cô đong đầy nước mắt khuất nhục, tức giận đến đỉnh điểm hét lớn một tiếng, lao thẳng về phía Tiêu Phàm giết hắn!
Nghe thấy tiếng hét của Ngọc Sinh Yên, mặt Tiêu Phàm xám như tro tàn, hắn biết lúc này thân phận của mình đã hoàn toàn bị lộ, không thể cứu vãn được nữa, nhưng hắn tuyệt đối không thể chết ở đây được.
"Cô hãy nghe tôi nói, sự việc không phải như cô tưởng tưởng đâu!"
Tây Dương kiếm vô cùng sắc bén, nhưng bởi vì nó bị tâm trạng của Ngọc Sinh Yên làm rối loạn nên không còn tàn nhẫn gian xảo như bình thường, không còn thế tấn công mạnh mẽ nữa, Tiêu Phàm nhanh chóng né được một đòn này của cô.
"Tên khốn Mệnh Phàm, dám cải trang xâm nhập vào Hoa Nguyệt! Anh còn có gì để giải thích nữa!" Ngọc Sinh Yên tức giận mắng một tiếng, trong mắt cô lại tràn ngập nước mắt khiến người khác nhìn thấy phải đau lòng vạn phần.
"Thật sự không phải như cô nghĩ đâu, việc này có chút phức tạp!"
Trong khoảng thời gian ngắn Tiêu Phàm cũng không biết phải nói từ đâu, có điều Ngọc Sinh Yên cũng không định để cho Tiêu Phàm giải thích, mà chỉ cười dữ tợn, nói: "Phức tạp? Nực cười, tôi lại cảm thấy nó vô cùng đơn giản, chỉ cần nhìn xuống thứ nhơ nhớp dơ bẩn bên dưới anh là có thể hiểu được! Nhìn đây!"
Sau khi người anh em quay lại liền được tiếp xúc thân mật với "Nữ thần game online", nó lập tức trở nên vô cùng phấn khởi, hăng hái chống lớp váy lên, cũng không phải Tiêu Phàm muốn nó rụt rè lại mà có thể rụt rè được, mà Ngọc Sinh Yên lại không hề dè dặt mà hai mắt nhìn thẳng vào nó, một mũi kiếm bạc nhọn hoắc đâm thẳng về phía nó! Thề rằng vì dân trừ hại!
Thấy Ngọc Sinh Yên đánh thẳng vào chỗ hiểm, Tiêu Phàm sao có thể không hoảng hốt, hắn lập tức lùi về phía sau, đúng lúc lướt qua một kiếm hung mãnh này.
Nhớ lại cành cây khô trước đây bị kiếm kĩ của Ngọc Sinh Yên chém đứt, Tiêu Phàm hít một hơi khí lạnh, cô gái này rất ngoan độc, xem ra nếu không xử lí được mình thì cô ta sẽ không bỏ qua!
Ngọc Sinh Yên tất nhiên sẽ không bỏ qua, cô làm "Nữ thần game online" vẫn luôn giữ mình trong sạch, nhưng hôm nay cô lại phát hiện mình đã bị Tiêu Phàm ôm chầm lấy, mình đã bị tên đàn ông xấu xa này lợi dụng đủ đường, làm sao mà cô còn có thể bình tĩnh được!
Bị Tiêu Phàm hóa thành con gái đùa giỡn tình cảm một hồi, Ngọc Sinh Yên cảm thấy xấu hổ mà khuất nhục, thù mới hận cũ tụ lại một khối, Ngọc Sinh Yên cảm thấy cho dù bây giờ mình có chém chết Tiêu Phàm thì cũng không thể bỏ qua mối hận trong lòng mình.
Vậy nên cô đã quyết định xong cách mình trả thù rồi, nếu như anh đã thích hóa thành phụ nữ để đi lợi dụng các cô gái như vậy thì tôi đây biến anh thành phụ nữ luôn là được!
Xoẹt! Xoẹt! Xoẹt!
Ngọc Sinh Yên liên tục vung kiếm, nhắm thẳng vào phía dưới Tiêu Phàm, khiến Tiêu Phàm không ngừng nhảy loạn trong không gian không lớn của phòng nghỉ, thoạt nhìn hắn vô cùng chật vật. Có điều thân pháp Tiêu Phàm nhanh nhạy, hắn vẫn chưa hề bị kiếm chém thương.
Cô gái này điên rồi! Vậy mà cổ lại muốn thiến mình trong trò chơi!
Không được! Không thể cứ như thế này được!
Nếu như thân phận của mình đã bị lộ rồi, vậy thì cũng chẳng còn đường sống để quay về nữa.
Xem ra tương lai mình chỉ có thể sống kiếp bỏ mạng trong trò chơi rồi, vậy thì chẳng bằng bây giờ trực tiếp kết thúc luôn, mở một đường máu ra khỏi phòng nghỉ của công hội Hoa Nguyệt, điên cuồng chạy trốn!
Nghĩ như vậy Tiêu Phàm đang đau khổ đầy mặt lại lập tức đảo thành vẻ tàn nhẫn, hắn buông vò Nữ Nhi Hồng vẫn chưa kịp uống trong ta, rút thanh bảo kiếm có tính ký hiệu Frostmourne...
Nhìn thấy Tiêu Phàm rút vũ khí của mình ra, trong lòng Ngọc Sinh Yên xuất hiện một chút e ngại.
Trước đây Tiêu Phàm biến thành Phàm Tử thì cô đã biết được lực chiến đấu của
"cô", nhưng cô lại không hề tin rằng mình có thể đánh bại được Tiêu Phạm mạnh đến vậy, nhưng lại nghĩ đến những thiệt thòi mà mình đã ohair chịu, Ngọc Sinh Yên một lần nữa khơi dậy ý chí chiến đấu, có điều cô vẫn tạm dừng tấn công, cẩn thận cảnh giác Tiêu Phàm đang tản mát ra hơi thở nguy hiểm.
Tiêu Phàm cũng không hề chú ý đến Ngọc Sinh Yên, mà hắn đang suy nghĩ đường lui cho mình.
Tiếc rằng trong trò chơi cũng không thể giết người diệt khẩu, không thì hắn cứ giết Ngọc Sinh Yên là xong chuyện rồi.
Xem ra cho dù có thế nào, thì việc mình thân là đàn ông lại vào công hội Hoa Nguyệt đều đã bị Ngọc Sinh yên bóc trần rồi, không thể không nói cảm giác này thật sự rất tồi tệ!
Vậy bây giờ mình cứ xuống tay với Ngọc Sinh Yên trước đã...
"Xin lỗi cô, đắc tội rồi!" Ánh mắt Tiêu Phàm trở nên trầm tĩnh, mang theo sự lạnh lẽo.
Ngọc Sinh Yên cảm nhận được sát ý lạnh lẽo trong ánh mắt Tiêu Phàm, cô bỗng thấy bối rối, nhưng cô vẫn cứ giận dỗi như vậy, nắm chặt Tây Dương kiếm nhìn thẳng vào Tiêu Phàm khiến không khí trở nên vô cùng áp lực.
...
"Ta đã nói rồi mà! Đồng đội à, người này chính là kẻ địch! Thật sự không biết vì sao trước đây ngươi lại ở bên cô ta! Meo!"