Virtus's Reader
Ác Ma Doanh Địa

Chương 575: NỮ THẦN SỤP ĐỔ

Hả?

Trong mắt Ngọc Sinh Yên có vẻ kinh ngạc, quả thật là không thấy Mệnh Phàm, nhưng cô lại thấy Phàm Tử, có lẽ bây giờ mình phải gọi hắn là Mệnh Phàm bản nữ mới đúng.

Lại nhìn thấy gương mặt quen thuộc này, cô nhớ về đủ thứ chuyện trước đây, Ngọc Sinh Yên bỗng cảm thấy đau lòng, vì sao Phàm Tử với Mệnh Phàm lại là cùng một người, vì sao lại như vậy...

Không đúng! Ngọc Sinh Yên, mày nhìn cho rõ vào! Phàm Tử gì đó chưa từng tồn tại đâu, đó chỉ là lời nói dối mà Lich King Mệnh Phàm bịa đặt ra thôi!

"Tên khốn Mệnh Phàm! Anh quả nhiên quá đê tiện! Chuyện đến nước này rồi anh còn muốn biến lại thành "Phàm Tử" để dao động tình cảm của tôi, anh cho rằng như vậy thì tôi sẽ hạ thủ lưu tình với anh sao?"

Ngọc Sinh Yên cầm Tây Dương kiếm chỉ về phía trước, phẫn nộ hét lớn một tiếng với Tiêu Phàm!

Nhưng cô bỗng nhiên phát hiện vẻ mặt của Tiêu Phàm lúc này có phần đờ đẫn, cứ lẳng lặng đứng thẳng mà nhìn vào mình.

Chuyện gì thế này?

Mệnh Phàm bỗng nhiên phát ngốc rồi sao?

...

Từ Từ! Chuyện gì thế nào?

Ngọc Sinh Yên khiếp sợ nhìn vào cánh tay đang cầm kiếm chỉ về phía trước của mình, trên đó xuất hiện một nhúm lông mày đen thưa thớt, mặc dù không phải là dày đặc, nhưng vẫn nhìn thấy rất rõ ràng khi xuất hiện trên cánh tay của con gái.

Ngọc Sinh Yên sửng sốt, cảm thấy vô cùng hoảng sợ với vật thể xuất hiện trong mắt mình, bỗng nhiên cô lại nhớ đến âm thanh xạ lạ của mình khi vừa nói chuyện, trong nháy mắt sắc mặt cô liền thay đổi...

Đây là bản nam của Ngọc Sinh Yên sao?

Tiêu Phàm nhìn thấy khuôn mặt mới xuất hiện trước mắt mình, hắn cảm thấy có chút kinh hoảng.

Người "anh em" này thật con mẹ nó đẹp trai. Quả không hổ là người được hệ thống thay đổi giới tính từ khuôn mẫu "Nữ thần Game online" Ngọc Sinh Yên.

Mái tóc dài, bay bổng giống như tơ liễu bay trong gió lúc đầu xuân, làn da trắng nõn, dường như giống với tuyết trắng lúc đông lạnh, mày kiếm mắt sáng, khiến người khác cảm nhận được thần thái áp bách, hai bên miệng nhỏ nhắn còn hơi giương lên, tạo thành độ cung nho nhỏ, cho dù "hắn" không cười nhưng cũng vô cùng xán lạn.

Sau khi giới tính bị thay đổi, chiều cao của Ngọc Sinh Yên cũng tăng lên rõ rệt. Bởi vì bên ngoài của cô là bộ trang phục bên ngoài, [Bộ đồ Nhu Phong] thuộc loại hình trang bị phòng ngự dành cho cả nam và nữ, cho nên sau khi giới tính bị thay đổi, bộ đồ hiện tại mà Ngọc Sinh Yên đang mặc thật sự không bị chướng mắt quá mức. Thậm chí dưới tác dụng làm nổi bật đường cong trang phục mang phong cách Tinh Linh đặc hữu bên ngoài [Bộ đồ Nhu Phong], đường người cá của Ngọc Sinh Yên bản nam càng lộ ra vô cùng tốt, nhìn có vẻ rất khỏe đẹp.

Nhìn đến đấy, Tiêu Phàm không nhịn được mà liếc nhìn được cái áo thấp cổ màu đen mới lấy lại, thầm mắng bản thân ngu xuẩn.

Sao lúc đầu mình chưa nghĩ kỹ đã nghe theo lời của Hổ Nữu, mặc bộ nữ trang này vào vậy?

Nếu như bản thân hắn lựa chọn trang bị bên ngoài giống như Ngọc Sinh Yên, dùng [Bộ đồ Linh Xà] để làm trang phục, chắc đã không phát sinh ra nhiều chuyện thị phi như vậy.

Tóm lại, tổng thể mà nói Ngọc Sinh Yên bản nam vô cùng đẹp trai, so với gương mặt của mấy ngôi sao truyền hình hay điện ảnh gì đó cũng không thua kém chút nào. Quả thật là một chàng trai tuấn tú, làm người khác thấy ghen tị ao ước.

Nhưng vào lúc Tiêu Phàm đang ghen tị với hình tượng tổng thể của Ngọc Sinh Yên bản nam, vị "soái ca" này bỗng nhiên không chịu thua kém mà hét to lên lên một tiếng: "A!"

Cùng lúc, nước mắt của Ngọc Sinh Yên tràn ra khỏi mi, run rẩy chỉ vào Tiêu Phàm, khóc nức nở quát mắng: "Mệnh Phàm anh là đồ vô liêm sỉ, rốt cuộc anh đã làm gì tôi rồi!"

Bị một "chàng trai" dùng ngữ khí như vậy để chỉ trích, trong lòng Tiêu Phàm cảm thấy vô cùng quái dị.

Không đợi Tiêu Phàm nói chuyện, Ngọc Sinh Yên đã lại cầm vũ khí của mình lên, phóng về hướng Tiêu Phàm, tư thế giống như là muốn liều mạng đến cùng với Tiêu Phàm. Nhưng "hắn" vừa mới bước ra một bước, bỗng nhiên lại dừng lại, sắc mặt trở nên trắng bệch. Bởi vì "hắn" cảm thấy trong lúc mình đi lại, phía trong đùi giống như đúng phải một thứ dị vật gì vậy...

Ngọc Sinh Yên chậm rãi cúi đầu xuống thấp, nhìn thoáng qua thân dưới của mình, nước mắt từng chút từng chút một chảy xuống: "A! Thật đáng sợ quá! Oa oa oa..."

Tiêu Phàm nhìn hành động của Ngọc Sinh Yên, trong lòng âm thầm khinh thường, quả là lãng phí một khuôn mặt ngầu như vậy, sao hành vi cử chỉ có thể nữ tính đến thế.

Chẳng qua Tiêu Phàm cũng khá hiểu được tâm tình lúc này của Ngọc Sinh Yên.

Dù sao lúc hắn vừa mới biến thành con gái, nội tâm của Tiêu Phàm cũng sụp đổ như vậy, rất rối loạn lúng túng.

...

"Oa Oa! Mệnh Phàm, anh là đồ khốn nạn, anh là đồ cặn bã, anh là đồ xấu xa..."

Tiêu Phàm nhìn thấy Ngọc Sinh Yên đang khóc, trong lòng cười khổ. Cô đã khóc thành vẻ như vậy rồi mà còn có thể mắng tôi, thật sự là rất giỏi...

Nhưng lại nhìn thấy dáng vẻ bước ra một bước rồi không động đậy của "hắn", trong lòng Tiêu Phàm lại thầm chế giễu, thật sự buồn cười, lẽ nào sau khi Ngọc Sinh Yên biến thành nam rồi sẽ không biết đi đường sao? Sẽ thành ra như bày?

"Oa oa! Anh mau biến tôi về như cũ đi!"

Bị một người "con trai" khóc mắng, lại còn khoa tay múa chân, trong giây lát Tiêu Phàm cảm thấy có chút không thoải mái. Nhưng xuất phát từ sự đồng cảm, Tiêu Phàm vẫn trả lời lại Ngọc Sinh Yên một câu: "Chuyện này tôi cũng không có cách nào. Tình huống hiện tại cũng không phải là tôi muốn xảy ra..."

"Anh nói láo! Hết thảy chuyện này rõ ràng là do anh tính kế. Trước khi tôi bị biến thành như vậy, ttooi đã nhìn thấy vẻ mặt hưng phấn của anh rồi, nụ cười gian trá. Nếu như những chuyện này là vô tình thì sao lúc trước anh lại có vẻ như vậy!"

Tiêu Phàm không biết nên giải thích như thế nào với Ngọc Sinh Yên, trong lòng thầm mắng, mẹ nó, lúc đấy tôi căm bản không nghĩ rẳng thứ Tom Cruise vứt cho tôi lại là thứ quái quỷ này! Nếu như biết thì còn lâu tôi mới tiếp nhận nó!

Nhìn thấy Tiêu Phàm không lên tiếng đáp lại, Ngọc Sinh Yên tiếp túc kích động khóc lóc nói: "Hơn nữa anh đã hai lần biến thành nữ trước mặt tôi rồi, anh nói không biết kỹ năng thay đổi giới tính, tôi còn lâu mới tin! Anh mau biến tôi về như cũ đi!"

Tuy rằng Tiêu Phàm biết người đang đứng trước mắt hắn là Ngọc Sinh Yên, nhưng lúc nhìn thấy "hắn" dùng hình tượng nam sinh đứng ở trước mặt mình vừa khóc vừa quấy, trong lòng không khỏi có chút phiền muộn: "Tôi đã nói là mấy chuyện này không kiên quan gì đến tôi mà. Tôi thật sự không biết mọi chuyện sẽ phát triển như thế này!"

"Cái gì mà anh không biết chứ! Vậy bây giờ tôi phải làm sao đây? Oa oa..."

"Cô có thể đừng khóc nữa không, hiện tại cô chính là một đại nam nhân! Cô cứ tiếp tục khóc như vậy, tôi nhìn rất không thoải mái!"

"Đại nam nhân?" Ngọc Sinh Yên lặp lại ba chữ này lại một lần, rồi giống như bị điều gì đó đả kích vậy, càng ngày khóc càng thê thảm: "A a a a! Đại nam nhân! Tôi mà là đại nam nhân! A oa oa oa..."

Tiêu Phàm nhìn Ngọc Sinh Yên không ngừng khóc trước mắt hắn, trong lòng cảm thấy vô cùng kì quái, bất đắc dĩ thở dài.

Sao lại có thể biến thành như thế này? Hiện tại mình nên làm như thế nào bây giờ? Giết chết "nam nhân" trói gà không chặt này, sau đó nhân cơ hội này dùng "Thân nữ nhi" này để thoát ra khỏi Hoa Nguyệt?

Ý kiến hay, nhưng mà Tiêu Phàm nghe thấy tiếng khóc vô cùng bi thảm của Ngọc Sinh Yên lại cảm thấy có chút không nỡ xuống tay. Dù sao suốt thời gian vừa qua, Ngọc Sinh Yên đối xử với hắn không tệ, cái lần hắn bị Mị Hỏa vây khốn kia cũng là Ngọc Sinh Yên ra tay cứu hắn, nếu không thì hiện tại thân phận của hắn đã bại lộ rồi, chuyện giữa hắn và Ngọc Sinh Yên cũng sẽ không ra nông nỗi này...

Haizzz...

"Tôi biết sai rồi! Xin anh mau biến tôi lại như cũ đi! Anh biến phía dưới của tôi ra cái gì đó dài quá đi! Thật đáng sợ! Oa oa oa..."

Ngọc Sinh Yên vừa muốn đi đến chỗ Tiêu Phàm, nào biết đùi trong lại truyền đến loại xúc cảm quái lạ, Ngọc Sinh Yên lập tức trở nên hoảng loạn, nháy mắt trên mặt cũng biến thành trắng bệch rồi.

Ngọc Sinh Yên trước giờ vẫn luôn kiên cường lại có thể lúng túng như vậy trước mặt mình? Thật là hiếm thấy, nhưng thật xin lỗi, tôi cũng không có biện pháp giải quyết chuyện này...

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!