Nhưng mà Tiêu Phàm cũng chẳng có tâm trạng quan tâm đến hành động của bọn họ, bởi vì miệng của "cô" đang bị lấp kín bởi hai phiến môi lạnh như băng, khiến cho cả người "cô" cứng đơ lại...
A!
Chuyện gì thế này!
Mình lại có thể kiss với nhân yêu trước mắt này!
Trời ạ! Sau chuyện này, quan hệ giữa hắn và Ngọc Sinh Yên sẽ biến thành không chết không dừng lại mất!
...
Tiêu Phàm nhanh chóng lui bước về phía sau, sợ Ngọc Sinh Yên giơ Tây Dương kiếm lên đâm về phía mình.
Nhưng Tiêu Phàm đã đánh giá Ngọc Sinh Yên quá cao rồi, dưới tác động trợ công của nhóm quần chúng vậy xem kia, Ngọc Sinh Yên đã sớm bị làm choáng váng rồi. Sau khí Tiêu Phàm rời người đi, Ngọc Sinh Yên lập tức ngã ngồi xuống dưới!
Tiêu Phàm nhìn thấy Ngọc Sinh Yên ngã xuống mặt đất, vô cùng hoảng hốt, vội vàng tiến lên đỡ cô.
Tiếng "Bạch" vang lên, kết quả là cả hai người đều ngã lăn quay trên mặt đất.
Tiêu Phàm trở mình đứng dậy rồi kéo Ngọc Sinh Yên dậy, để cô ngồi ở góc.
Sau khi làm xong, Tiêu Phàm đang định nhân cơ hội chạy trốn, nhưng hắn vừa mới bước được nửa bước, bỗng nhiên từ phía sau truyền đến từng đợt tiếng khóc đau thương, khiến cho người khác nghe vào cảm thấy khó chịu không thôi.
Tiêu Phàm không thể không đứng lại, nghĩ đến nụ hôn vô cùng ghê tởm vừa rồi, trong lòng lại càng rối rắm, âm thầm thở dài một tiếng, xem ra bản thân hắn vẫn có chút lòng dạ nữ nhân.
...
Nhìn thấy một "đại nam nhân" ngồi xổm trong góc phòng lặng lẽ lau nước mắt, nội tâm Tiêu Phàm cảm thấy vô cùng quái dị, nhưng vẫn lên tiếng an ủi "hắn": "Đừng khóc nữa..."
Chỉ ba chữ ngắn ngủi, cũng không có nhiều thứ để nói, bởi vì Tiêu Phàm cũng không biết lúc này nên nói gì với Ngọc Sinh Yên.
Ngọc Sinh Yên chậm rãi ngẩng đầu, liếc mắt nhìn Tiêu Phàm một cái, trong mắt không hề có hận thù, cũng không có tức giận, chỉ còn đầu thương khiến người khác cảm thông, cuối cùng biến thành sự tĩnh mịch trống rỗng.
Loại ánh mắt đầy chết chóc tĩnh lặng này làm sinh ra cảm giác tội lỗi vô tận trong lòng Tiêu Phàm, mà sau khi Ngọc Sinh Yên liếc mắt nhìn Tiêu Phàm một cái cũng không nói gì nữa, tiếp tục cúi đầu xuống khóc...
Đối mặt với tình trạng hiện tại, Tiêu Phàm không biết làm thế nào thì tốt, cảm giác bản thân không thể bỏ lại Ngọc Sinh Yên, chỉ có thể ngồi chồm hổm bên cạnh Ngọc Sinh Yên.
Nhưng hắn cứ yên lặng ngồi nghe Ngọc Sinh Yên khóc thế này thật sự cảm thấy xấu hổ, Tiêu Phàm chỉ có thể bắt đầu ngồi bên cạnh nói lung tung mấy câu, chỉ là câu mở đầu là một câu vô cùng đơn giản...
"Rất xin lỗi."
Chỉ ba chữ vô cùng đơn giản nhưng thân mình Ngọc Sinh Yên bỗng nhiên cứng đờ ra.
Bởi vì cho tới bây giờ Ngọc Sinh Yên chưa từng nghĩ rằng bản thân có thể nghe tháy ba chữ này phát ra từng miệng đồ cặn bã Mệnh Phàm...
"Có thể cô sẽ không tin, nhưng tôi cũng không giống với loại người mà các người đã nhìn thấy như vậy...
"Sau khi bước vào trò chơi này, dường như ngay lập tức tôi đã bị dính vận xui." Tiêu Phàm nở một nụ cười tự giễu: "Đi đến ngày hôm nay, đủ thứ chuyện rắc rối..."
Tiêu Phàm chậm rãi kể lại, đơn giản nói cho Ngọc Sinh Yên nghe về những phiền phức xui xẻo mà mình đã từng trải qua, chuyện cũ kéo dài từ trận doanh Ác Ma đến trận doanh Tinh Linh này...
"Những chuyện khó hiểu như tại sao các nhiệm vụ của tôi trong trò chơi này lại bị tăng độ khó, thông qua các loiaj xuyên tạc, hiểu lầm, tôi liền trở thành "Lich King" trong mắt các người".
Nghe Tiêu Phàm nói như vậy, Ngọc Sinh Yên rõ ràng không thích: "Anh nói nhiều như vậy, là muốn nói với tôi, anh là người vô tội sao? Lẽ nào những gì anh làm với tôi trong giải đấu PK biểu diễn "Tân Sinh" kia đều là vô ý gây ra? Tôi vốn dĩ tưởng rằng anh định xin lỗi tôi là để quyết định hối cải làm lại từ đâu, không nghĩ đến chỉ là để ngụy biện!"
Tiêu Phàm ít khi chia sẽ những gì mình đã gặp phải trong trò chơi nàu, không nghĩ đến nói ra rồi lại nghênh đón thêm hiểu lầm càng sâu hơn, trong lòng cực kì tức giận: "Ngụy biện? Cô cảm thấy tôi nói với cô những điều này chỉ là ngụy biện? Nhưng gì tôi nói đều là sự thật! Tại sao các người lại không tin tôi?"
Tiêu Phàm giận dữ, áp sát Ngọc Sinh Yên, hung dữ trừng mắt nhìn cô.
Ngọc Sinh Yên bị khí thế của Tiêu Phàm dọa cho hoảng sợ, thế nhưng vẫn cực kì quật cường phản bác: "Anh nói tại giải đấu PK biểu diễn "Tân SInh" đã liên tiếp tân công lên ngực tôi, là bởi vì kỹ năng đánh dấu vị trí nhược điểm trùng hợp nằm ở trên ngực tôi; lấy trộm nội y bên trong của tôi, lại là bởi vì may mắn, xé mất áo khoác của tôi cũng bởi vì vừa lúc sử dụng vũ khí đặc biệt; cuối cùng phun nhũng thứ bẩn thỉu kia lên mặt tôi, là tôi ngã chổng vó nên mọi chuyện mới thành như vậy; anh đang lừa gạt ai vậy! Trò chơi này làm sao có nhiều sự trùng hợp như thế! Hơn nưa vừa rồi anh còn... còn cướp đi nụ hôn đầu của tôi! Hu hu hu..."
Ngọc Sinh Yên càng nói tâm trạng càng kích động, cuối cùng khóc rống lên.
Nghe thất tiếng khóc của Ngọc Sinh Yên, trong lòng Tiêu Phàm cũng vô cùng khó chịu, "cô" sẽ không thèm khát gì nụ hôn đầu của một tên gay, hơn nữa vừa nghĩ đến chuyện đó, "cô" đã cảm thấy buồn nôn.
"Những gì tôi vừa nói với cô đúng là sự thật, lại nói, cô cũng biết rõ, vừa nãy chỉ là bất ngờ, đều vì chị em cuae các cô đẩy lung tung mới hại tôi và cô ngã vào nhau, nếu không phải như vậy tôi cũng không muốn hôn môi với tên đàn ông xấu xa như cô đâu!"
"Tên đàn ông thối tha! Anh còn nói tôi là tên đàn ông xấu xa? Hu hu hu..."
Ngọc Sinh Yên bị Tiêu Phàm nói như vậy thì khóc càng đau lòng hơn.
Bây giờ Tiêu Phàm có chút đau đầu, chuyện này tại sao lại phát triển đến tình trạng này, một "người đàn ông" như Ngọc Sinh Yên lại khóc lóc không ngừng giống như là con nít trước mặt "cô", có điều việc khiến Tiêu Phàm khó hiểu nhất chính là, cái tay đang để không của Ngọc Sinh Yên chẳng biết từ lúc nào đã chuyển sang nắm chặt góc áo của chính mình rồi.
Từ khi nào mà phong cách làm việc của Ngọc Sinh Yên lại trở nên ngây thơ như thế?
"Hu hu hu hu..."
"Haiz..."
Nhìn Ngọc Sinh Yên đang gào khóc, Tiêu Phàm thở dài một hơi.
Thực sự là phiền phức chết mất, chính mình ghét nhất là nhìn thấy trẻ nhỏ gào khóc. Có điều nếu như mình không dụ dỗ "hắn ta", cái tên này có lẽ sẽ không chịu để cho mình đi, Tiêu Phàm bất đắc dĩ nhìn góc áo của mình đnag bị Ngọc Sinh Yên nắm lấy."
"Được rồi, đừng khóc, là tôi sai được chưa, cô đại nhân đại lượng tha thứ cho ca ca đi..." Tiêu Phàm cúi người xuống, vẻ mặt đau khổ uể oải nói.
"Ca ca?" Ngọc Sinh Yên trừng mắt nhìn Tiêu Phàm, sau đó theo bản năng liếc nhìn ngực của Tiêu Phàm.
Tiêu Phàm hiểu ý của cô, trong lòng bỗng dâng lên một trận phiền muộn.
"Hu hu hu..."
"Được được được! Cô đừng khóc, cô đại nhân đại lượng tha thứ cho... tỷ tỷ đi..."
"Tỷ tỷ?"
"Vậy cô muốn như thế nào, ca ca cũng không đúng, tỷ tỷ cũng không được, tôi còn có thể làm người hay không!"
"Muội muội."
Tiêu Phàm hít một hơi thjaat sâu, rồi nặng nề thở ra, nghiên răng nghiến lợi nói: "Cô đại nhân đại lượng hãy tha thứ cho... muội muội đi..."
Nhìn thấy dáng vẻ nhăn nhó của Tiêu Phàm như vậy, Ngọc Sinh Yên đã nín khóc từ lâu, thế như làm sao "hắn ta" có thể dễ dàng buông ta cho tên khốn kiếp Tiêu Phàm này như vậy.
Mình nên thừa dịp này giày vò tên Mệnh Phàm này một lúc, nếu không thì làm sao có thể giải trừ được hận thù.
Tốt nhất là giày vò "cô" đến không còn thể lự, chính mình sẽ đánh lén làm cho "cô" bị treo!
Nhưng mình phải làm như thế mào mới được đây?
Đúng rồi!
...
"Không được! Tôi muốn anh ôm tôi!
Vừa nãy Mệnh Phàm đã nói, bây giờ mình và "cô" trao đổi giới tính, vì thế cho nên hiên tại mình là đàn ông nên căn bản không sợ bị Mệnh Phàm chiếm tiện nghi, hơn nữa lấy trọng lượng hiện tại của mình, cũng có thể làm cho Mệnh Phàm mệt mỏi!
"Hả? Cô bị điên à?"
Tiêu Phàm hoàn toàn không ngờ Ngọc Sinh Yên lại đưa ra yêu cầu vô lí như vậy, giống như là những thằng nhóc con vừa khóc vừa nói: "Tôi muốn ôm một cái, tôi muốn ôm một cái."