Có điều tính tình địa long cũng không hề thô bạo như cự long, so với cự long thì địa long dịu ngoan hơn rất nhiều, chúng rất dễ bị người khác thuần hóa để làm vật cưỡi, hơn nữa sức mạnh phi thường trời sinh của địa long rất phù hợp để kéo vật nặng, cho nên rất nhiều người quyền quý thích dùng địa long để kéo xe.
Như vậy không chỉ nhìn qua rất khí phía, hơn nữa khi ngồi cùng vô cùng thoải mái.
"Gào!"
Mắt thấy mình sắp phi đến trước mặt Claude, địa long ngửa đầu tru lên một tiếng, bốn chân của nó đạp về phía trước, sau đó dừng gấp lại, làm dấy lên một đợt bụi mù.
Nhìn thấy dấu hiệu đẹp đẽ quý giá trên chiếc xe ngựa kia, sắc mặt của Claude không tốt lắm, nhưng chuyện gì nên đối mặt thì anh ta sẽ không trốn tránh.
"Bái kiến thành chủ đại nhân!"
Claude cùng các thị vệ Tinh Linh hành lễ với chủ nhận của chiếc xe ngựa.
"Miễn lễ"
Tấm màn xe ngực được vén lên, tiếng nói của một người đàn ông truyền ra ngoài.
Claude cảm thấy có chút căng thẳng, bởi vì người ngồi trên xe chính là chủ nhân của thành Frya, Kiều Trì tử tước. Hiện tại bản thân mình cai quản không tới nơi tới chốn, để cho tiểu công chúa Hạ Lộ Lộ chạy khỏi nơi ở, trong thành lại xảy ra một trận đại náo, đến mức khiến thành Frya loạn không chịu nổi, tổn thất nghiêm trọng, cũng không biết vị thành chủ đại nhân của thành Frya này có trút hết lửa giận lên người mình hay không?
"Đại nhân Claude, phải làm thế nào đây? Rốt cuộc tiểu công chúa Hạ Lộ Lộ điện hạ bị làm sao vậy? Có phải chúng ta chăm sóc có chỗ nào không chu toàn hay không?"
Một người đàn ông Tinh Linh dáng người có chút béo vội vã nhảy xuống từ trên xe ngựa, nhanh chóng chạy đến phía trước Claude kể khổ.
Kiều Trì tử tước, năm ngoái cậu ta kế thừa tước vị cùng đất phong của cha mình là lão Kiều Trì, danh chính ngôn thuận trở thành thành chủ của thành Frya. Vốn tưởng rằng sau khi lên làm thành chủ, cuộc sống của mình sẽ trở nên bận rộn vô cùng, không ngờ năm đầu tiên cậu ta lại vô cùng nhản rỗi thư thái, điều này thậm chí khiến cậu ta có ảo giác làm thành chủ rất dễ dàng.
Có điều gần đây có vị đại quý nhân đến thành Frya, khiến Kiều Trì tử tước cảm thấy đau đầu không thôi.
Tiểu công chúa Hạ Lộ Lộ điện hạ của hoàng thất Tinh Linh không biết vì sao bỗng nhiên có nhã hứng, không ngại xa xôi ngàn dặm mà rời khởi hoàng thất Tinh Linh đến thành Frya dạo chơi.
Vì thế, tất nhiên Kiều Trì tử tước sẽ chiếu đãi vị tiểu công chúa điện hạ này thật tốt, nhưng ngay lúc này đây, lại xuất hiện vấn đề.
Vị tiểu công chúa Hạ Lộ Lộ điện hạ này lại từ chối gặp khách, điều này đối với Kiều Trì tử tước mà nói cũng chẳng phải điềm tốt lành gì.
Vì thế hắn đã nhờ đại hiền giả đại nhân Laurel dâng trứng rồng mà mình vất vả lắm mới có được cho tiểu công chúa điện hạ, nhưng nhìn vẻ mặt của đại hiền giả đại nhân Laurel sau khi trở về thì có vẻ như lễ vật được dâng tặng cũng bị tiểu công chúa Hạ Lộ Lộ điện hạ từ chối. Về phần cuối cùng trứng rồng đi đâu mất, Kiều Trì tử tước cũng không còn tâm trạng để truy cứu, bởi vì dựa vào thái độ mà tiểu công chúa Hạ Lộ Lộ điện hạ dành cho cậu ta, Kiều Trì tử tước vô cùng lo lắng tiểu công chúa Hạ Lộ Lộ điện hạ đến đây là để cố tình chỉnh cậu ta, mặc dù cậu ta cũng không biết rốt cuộc mình đã trêu chọc phải vị tiểu công chúa này thế nào?
Những ngày Hạ Lộ Lộ ở thành Frya, Kiều Trì tử tước vẫn luôn theo dõi theo từng bước đi của tiểu công chúa Hạ Lộ Lộ điện hạ, cậu ta cũng yêu cầu Claude cùng Laurel đi nghe ngóng xung quanh, nhưng lại hoàn toàn không có kết quả, điều này khiến cho Kiều Trì tử tước càng đừng ngồi không yên hơn nữa.
Hôm nay, một tiếng nổ vang đột ngột khiến Kiều Trì tử tước đang nghỉ ngơi trong phủ thành chủ phải kinh hách, theo bản năng, Kiều Trì tử tước cảm thấy chuyện mà mình vẫn luôn sợ hãi đã xảy ra.
Kiều Trì tử tước vội vàng lên xe ngựa của cậu ta, tiến đến chỗ ở của đại hiền giả đại nhân Laurel, định nhờ ông ta bày mưu tính kế cho mình.
Một mặt khác, cậu ta nhận được báo cáo từ thị về của mình, tiểu công chúa Hạ Lộ Lộ điện hạ chủ động tấn công đội thị vệ của mình!
Trời ơi,
Nhất định là mình đã chọc tiểu tổ tông này tức giận lúc nào đó rồi!
Vậy nên Kiều Trì tử tước vội vàng hạ lệnh cho thị vệ Tinh Linh trong thành Frya đứng tại chỗ chờ lệnh, không được chủ động đi trêu chọc vị tiểu công chúa Hạ Lộ Lộ điện hạ kia nữa, còn mình thì phải nhanh chóng tìm đại hiền giả đại nhân Laurel cùng đại nhận Claude để thương nghị đối sách mới được!
"Kiều Trì tử tước, đã bảo cậu đừng có hoảng hốt rồi mà, cậu không biết tính cách của tiểu công chúa Hạ Lộ Lộ thôi, điện hạ làm như vậy hoàn toàn không phải nhắm vào cậu đâu!"
Lúc này Laurel cũng đi từ trên xe ngựa xuống, tốt bụng khuyên nhủ Kiều Trì tử tước đang vô cùng kích động kia.
"Nếu như không phải nhắm vào tại hạ, vậy vì sao vị tiểu công chúa Hạ Lộ Lộ điện hạ kia lại vô duyên vô cớ đại náo một trận trong thành Frya chứ? Đại nhân Claude, ngài cũng giúp ta đi!"
Kiều Trì tử tước nắm chặt lấy tay của Claude, đau khổ cầu xin.
"Cái này..."
Nhìn thấy Kiều Trì tử tước kinh hoảng, Claude cũng không biết nên làm gì cho phải.
"Này, Claude cậu giúp cho cậu ta đi, mau chóng đựa con nhóc gây sự Hạ Lộ Lộ bắt về đây là được."
Nhìn thấy bộ dáng kinh hoảng của Kiều Trì tử tước, Laurel cũng có chút đồng tình với cậu ta, phân phó Claude.
"Được rồi."
Claude liếc nhìn đại hiền giả Laurel một cái, khẳng định lại một lần, sau đó quay về hướng Kiều Trì tử tước: "Thành chủ đại nhân, có thể mượn một vài thị vệ trong tay ngài được không? Chỉ với nhân thủ trong đội ngũ của ta có lẽ là không đủ."
"Đại nhân Claude, xin cứ tự nhiên! Xin cứ tự nhiên!"
Nghe Claude nói sẽ giúp mình, Kiều Trì tử tước vội vàng đồng ý ngay lập tức, như là sợ Claude sẽ đổi ý vậy.
Vasili phẫn nộ chạy như điên trong đường hầm, mấy ngày nay tâm trạng của gã vẫn luôn không được tốt.
Từ khi bị Tuyết Dạ treo về từ Bàn Thạch Trấn của trận doanh Nhân Loại, Vasili vẫn luôn muốn tìm Tiêu Phàm cùng Tuyết Dạ để báo thù, bất đắc dĩ dính phải lệnh cấm mà Hội trường công hội Tinh Thần hạ xuống, khiến gã cảm thấy nghẹn khuất không thôi.
Hiện tại nghe được tin tức Tiêu Phàm đang ở thành Frya, Vasili liền không để người khác kịp phản ứng đã trực tiếp chạy ra như điên, sợ rằng chậm một chút sẽ lại bị hội trưởng cản lại.
Gã muốn tìm "Lich King" Mệnh Phàm để báo thù, tất nhiên còn có cô gái chết tiệt Tuyết Dạ kia nữa!
Âm thanh đạn pháo càng lúc càng lớn, Vasili biết, khoảng cách giữa mình mà Mệnh Phàm càng ngày càng gần, lửa giận trong nháy mắt dần dần bốc lên.
"Yahoo".
"Khà khà".
Hạ Lộ Lộ cùng Tiểu Sửu Hoàng không kiêng nể gì mà bắn pháo về phía những người chơi ở xung quanh, hai người bọn họ đã trèo lên đầu người khác mà chơi rồi, cảm giác chỉ cần có người chơi lọt vào tầm bắn của bọn họ, bọn họ sẽ không hề do dự mà bóp cò súng ở trong tay.
Trên đường đi tới, khắp nơi trong thành Frya vang lên tiếng kêu rên, dưới khẩu pháo có uy lực thật lớn, những người chơi bình thường hoàn toàn là những con sơn dương đợi làm thịt, không có một chút sức phản kháng nào.
Nhìn thấy bóng dáng những người chơi không ngừng biến mất trước mắt mình, Tiêu Phàm đã hoàn toàn chết lặng, dường như đã quen với sự tồn tại của hai đao phủ này trong đội ngũ của mình.
Nhưng điều khiến Tiêu Phàm cảm thấy nghi hoặc nhất là ngoại trừ lần đầu tiên gặp được thị vệ NPC trong thành Frya ở bên ngoài, sau đó hoàn toàn không có ai ra ngăn cản, cho dù Hạ Lộ Lộ thực sự là tiểu công chúa điện hạ của hoàng thất Tinh Linh, nhưng cứ mặc hệ cho cô bé làm loại như vậy cũng rất không hợp lí...
Tiêu Phàm không hề biết do Kiều Trì tử tước sợ sau khi cậu ta đắc tội Hạ Lộ Lộ sẽ bị Vua Tinh Linh quở trách cho nên vẫn ra lệnh cho thủ hạ của mình án binh bất động.
Thôi kệ, không quan tâm nhiều làm gì, "Đại đội quản thành" trong thành Frya không xuất hiện cũng tốt, như vậy thì đội ngũ của mình có thể rời thành Frya thuận lợi hơn rồi.
Nhưng đúng lúc này, bỗng nhiên có một tiếng gầm truyền đến cắt ngang suy nghĩ của Tiêu Phàm: "Mệnh Phàm! Cuối cùng tôi cũng tìm được anh rồi!"