Tuy rằng Tiêu Phàm rất không tình nguyện tiếp tục bị người khác dắt mũi dẫn đi, nhưng hiện tại hắn cùng không có cách nào khác, dưới sự truy đuổi của thị vệ Tinh Linh, hắn chỉ có thể đi vè phía bị dẫn tới thôi.
"Mệnh Phàm, chắc anh cũng nhận ra rồi nhỉ."
Tiểu Sửu Hoàng dịch lại gần, đồng tử chỉ hé ra một nửa, dị quang lóe ra trong mắt gã, không biết gã đang nghĩ gì.
"Ừ."
Tiêu Phàm gật đầu đáp lại một tiếng.
"Các anh đang nói gì vậy, phát hiện được gì cơ? Sao Tiểu Miêu lại nghe không hiểu được?"
Suốt dọc đường chạy trốn Tiểu Miêu đều được Tiêu Phàm cõng trên lưng, nghe đối thoại giữa Tiêu Phàm và Tiểu Sửu Hoàng, vẻ mặt mơ hồ.
"Có người mời chúng ta đi..." Tiêu Phàm thấp giọng nói.
"Đúng vậy, nếu đã có người mời chúng ra, chúng ta đương nhiên phải đi gặp bọn họ, ha ha."
"Ngược lại tôi không muốn đi gặp bọn họ lắm, nhưng nhìn vào tình hình hiện tại, có vẻ như chúng ta không còn lựa chọn nào khác rồi..."
"Cái gì với cái gì cơ..."
Đối thoại không đầu không đuôi của Tiêu Phàm và Tiểu Sửu Hoàng khiến Tiểu Miêu nghe không hiểu.
...
Kiểu chạy vội vàng như Hạ Lộ Lộ thế kia có vẻ cũng không phát hiện ra được sự khác thường trên đường này, nhưng Tiêu Phàm quan sát suốt một đường này lại càng chắc chắn suy nghĩ của bản thân.
Tinh huống trên đường lộ ra một đường sống này xuất hiện một lần thì là ngẫu nhiên, xuất hiện nhiều lần thì có chút cố ý rồi.
Toàn bộ những điều đang diễn ra này tuyệt đối là một cái bẫy.
Cứ tiếp tục chạy trốn theo những bước này, bản thân chỉ có thể tiến vào cái bẫy mà người khác đã thiết kễ sẵn thôi.
Nhưng biết rõ như vậy, Tiêu Phàm cũng chẳng có cách nào đổi hướng chạy trên đường, bởi vì nếu hắn không chạy theo những tuyến đường còn lại duy nhất kia, hắn sẽ lao đầu vào trong lòng thị vệ Tinh Linh, sớm kết thúc hành trình thám hiểm lần này.
Cảm giác bất đắc dĩ bị ép buộc này vô cùng không tốt, nhưng Tiêu Phàm chỉ có thể làm thao, bởi vì chỉ cần hắn không dừng bước thì sẽ có hi vọng thoạt được. Cho dù biết phía trước có cạm bẫy, hắn cũng có thể sống thêm được một giây, tạo thêm một vài biến số cho nguy cơ lần này.
...
Trên không trung thành Frya, hội trưởng công hội Tinh Thần nhìn thấy tình huống trong thành có chút đắc ý, bởi vì những gì đang xảy ra trong thành không lệch ra khỏi kịch bản của hắn ta.
"Toàn bộ thành viên tham gia hành động vây bắt Mệnh Phàm lần này tập trung ở quảng trường Trung Ương thành Frya, phong bế toàn bộ đường lui của đám người Mệnh Phàm, chuẩn bị bước cuối cùng để giết chết Mệnh Phàm!"
Sau khi biến thành quạ đen, tiếng nói chuyện của hội trưởng công hội Tinh Thần trở nên có chút chói tai khó nghe, nhưng không thể che dấu được sự đắc ý trong giọng nói của hắn ta.
Dứt lời, hội trưởng công hội Tinh Thần đạp đập hai cánh, bắt đầu bay về phía trước...
Dựa vào tình hình hiện tại mà quan sát, không lâu nữa đám người Mệnh Phàm sẽ đến đích, vậy bản thân trước đến đó chờ đợi thôi!
Hội trưởng công hội Tinh Thần không tiếp tục để ý đến hướng chạy trốn của nhóm người Tiêu Phàm nữa, bởi vì hắn ta có sự tự tin tuyệt đối với quyết sách của bản thân, hắn ta tin rằng đám người Tiêu Phàm nhất định sẽ bị kệ hoạch của bản thân ép đi tới nơi đó...
...
"Mấy cái đuôi phiền phức này lại đuổi đến rồi, nếu mọi người có thể chạy trốn nhanh được như Hạ Lộ Lộ, phỏng chừng có thể bỏ xa bọn họ rồi! Cho nên mọi người cố sức hơn đi!"
Hạ Lộ Lộ vẫn như trước không biết gì, hoàn toàn không biết gì cứ thế vội vàng chạy trốn theo con đường mà người chạy trước dẫn đi.
Nhưng trong lòng Tiêu Phàm và Tiểu Sửu Hoàng đều hiểu được, chạy trốn càng nhanh, bọn họ tiến vào càng gần với thế cục mà người khác đã bố trí sẵn, cũng tiếp cận càng gần với thất bại.
Sau khi chạy qua một con đường phía trước, Hạ Lộ Lộ chạy đầu đoàn bỗng nhiên tạm dừng lại, khuôn mặt nhỏ nhắn đáng yêu bỗng nhiên có vẻ mặt giật mình.
Tiêu Phàm nhìn thấy hành động của Hạ Lộ Lộ kì quái như vậy, hắn biết bản thân đã đi theo kế hoạch của đối phương tiến vào trong cạm bẫy rồi.
Vì thế Tiêu Phàm dừng bước chân của bản thân lại, tận lực giữ vững tâm trạng bình tĩnh của bản thân, bởi vì hắn biết kế tiếp bản thân có lẽ sẽ gặp một phiền toái rất lớn...
...
Tiêu Phàm chậm rãi bước ra khỏi con đường, tầm nhìn trở nên trống trải hơn, tuy rằng lúc trước trong lòng hắn đã có chuẩn bị, nhưng đơi đến lúc Tiêu Phàm nhìn thấy rõ cảng tượng trước mắt, trong lòng vẫn cảm thấy vô cùng chấn kinh.
Ngay cả người cương quyết ngang ngạnh như Tiểu Sửu Hoàng trong nháy mắt cũng xuất hiện nét ngưng trọng trên khuôn mặt cười vui kia, thế nhưng rất nhanh đã bị vẻ điên cuồng nổi lên thay thế một lần nữa...
Nơi này là một quảng trường, không có cây không có nhà, không có đường phố, một nơi bằng phẳng, vô cùng rộng lớn, có một cổ thụ cực kì to lớn đồ sộ đứng trơ trọi lẻ loi ở giữa quảng trường. Ngoại trừ điều đó, bốn phía xung quanh có rất nhiều người vây quanh, đa dạng kiểu người.
Bọn họ mang những trạng thái tâm trạng khác nhau nhìn chằm chằm vào đám người Tiêu Phàm vừa mới đi đến...
Gần đây Phong Ma Tiểu Xích Lang cảm thấy khá bứt rứt, bởi vì hai người mà hắn ta xem trọng nhất lại cùng nhau vào một nơi nguy hiểm, đó là thành Freya của trận doanh Tinh Linh.
Mà kỳ lạ nhất chính là bọn họ vậy mà cùng lúc mất đi tung tích, loại tình huống khác thường này làm kẻ luôn bình tĩnh như Phong Ma Tiểu Xích Lang cũng trở nên lo lắng.
Thế nhưng điều đáng được ăn mừng đó là vẫn chưa có tin tức xấu về bọn họ được truyền tới.
Điều này vẫn duy trì như cũ tới vài phút trước...
"Báo cáo boss, tôi là 'Thính Phong Giả số 001' đã phát hiện mục tiêu, mục tiêu đang ở cùng với Tiểu Sửu Hoàng, mà thành Freya... hình như đã xuất hiện một chuyện rất lớn..."
"Cậu nói rõ ràng tình hình đi, hiện tại bên đó xảy ra chuyện gì?"
Nhận được tin tức của Mệnh Phàm và Tiểu Sửu Hoàng, lúc đầu Phong Ma Tiểu Xích Lang khá vui mừng, thế nhưng khi nghe được giọng của "Thính Phong Giả số 001" thì Phong Ma Tiểu Xích Lang cảm thấy hơi sợ.
"Công hội Tinh Thần liên kết với tất cả các thế lực trong thành Freya để vây giết hai người Mệnh Phàm và Tiểu Sửu Hoàng. Mà Mệnh Phàm và Tiểu Sửu Hoàng cũng không biết vì lý do gì mà lại ở cùng với nhau, đang sử dụng một vũ khí có lực sát thương cực lớn đồ sát một cách trắng trợn những kẻ tới đuổi giết bọn họ."
Nghe được tin tức người chơi của cả thành phố đều đuổi giết Tiêu Phàm và Tiểu Sửu Hoàng thì Phong Ma Tiểu Xích Lang giật mình, thế nhưng khi nghe được Tiêu Phàm và Tiểu Sửu Hoàng đang "đồ sát một cách trắng trợn" thì Phong Ma hơi nghi ngờ.
"Đồ sát sao?"
"Đúng vậy, vũ khí trong tay bọn họ có lực sát thương quá lớn, là một sự uy hiếp trí mạng đối người chơi giai đoạn hiện tại, một pháo một người là ít nhất đó."
"Vậy tình hình bây giờ đối với Mệnh Phàm và Tiểu Sửu Hoàng là tốt hay xấu?"
"Trước mắt, những người chơi này không thể tạo thành uy hiếp quá lớn cho bọn họ, thế nhưng số lượng kẻ địch của họ tại thành Freya quá lớn, cục diện cũng không thể nói là lạc quan, đợi đã... Chuyện này..."
"Thính Phong Giả số 001" bỗng nhiên sững sờ nhìn tới phía cuối con đường, vẻ mặt rất kinh hãi: "Boss, không ổn rồi, thị vệ tinh linh của thành Freya cũng đã tham gia rồi!"
...
Tắt đi điện thoại, Phong Ma Tiểu Xích Lang ngồi yên trước bàn làm việc thật lâu.
Phong Ma Tiểu Xích Lang bỗng nhiên gãi đầu, sau đó nhéo mũi của mình, rồi xoa xoa vào huyệt thái dương của mình, cuối cùng vỗ một cái thật mạnh vào chiếc bàn trước mắt!
"Hai cái tên này cuối cùng đang làm cái gì chứ? Cứ thích làm những việc thu hút này cơ chứ! Thế mà có thể làm cho cả tòa thành đuổi giết! Ngay cả NPC đều tham dự vào! Chẳng lẽ ngại chuyện này chưa đủ náo nhiệt? Mình chết chưa đủ nhanh sao?"
Phong Ma Tiểu Xích Lang vừa chửi mắng vừa đi lại xung quanh cái bàn.
Qua một lúc lâu, Phong Ma Tiểu Xích Lang cảm thấy hơi mệt, lại ngồi xuống tiếp, thế nhưng khi nghĩ tới chuyện vừa xảy ra tại thành Freya thì hắn ta lại cảm thấy đau đầu.
"Đáng chết, các ngươi làm chuyện trở nên náo nhiệt như thế, ta nên làm cái gì cho phải..."