Virtus's Reader
Ác Ma Doanh Địa

Chương 659: HỌC ĐỂ MÀ DÙNG

Về phần vì sao Tiêu Phàm lại có thể đoán được Chương trình điều khiển của Goblin Dây Cót nằm trên đầu. Chỉ có thể nói, Goblin Dây Cót có trình độ quá cao, dựa theo cách tư duy của người thiết kế, chắc chắn sẽ đặt Chương trình điều khiển ở vị trí đầu não, bởi vì não con người cũng ở trên đầu.

Đương nhiên, Tiêu Phàm còn có một điểm khác để căn cứ vào, đó là máy móc này là do Goblin chế tạo ra, chứ không phải ác ma.

Nếu là máy móc Ác Ma chế tạo, Tiêu Phàm sẽ không do dự chút nào mà lấy dao công kích vào các vị trí kỳ quái, còn về phần vị trí ấy là ở đâu, tôi nào có biết...

Nếu Goblin Dây Cót đã lâm vào trạng thái chết giả, quý ông nào đó tất nhiên sẽ lại tao nhã mở tiệc...

Trái một nĩa, phải một dao, qua hai giây lại bổ thêm một dao vào cái đầu kim loại. Ánh sáng âm u trong đôi đồng tử Goblin Dây Cót đồng tử còn chưa sáng lên lại, cuối cùng chỉ có thể ôm hận mà tắt ngóm vĩnh viễn.

...

Tiểu Miêu nhìn Tiêu Phàm hành động mà ngây cả người. Cô nàng vẫn giữ nguyên bộ dạng đần độn xoa mông vì mới ngã sấp mặt, mơ mơ màng màng không hiểu chuyện gì đang xảy ra.

Lần đầu Tiểu Sửu Hoàng gặp Tiêu Phàm, gã đã nghiên cứu chòm sao truyền thừa của Tiêu Phàm, tất nhiên có thể hiểu Tiêu Phàm mới làm gì. Cũng chính là bởi vì hiểu hành động của Tiêu Phàm mà nụ cười lúc này của gã càng trở nên sâu xa.

Duy chỉ có Carla, ánh mắt cô bé lúc này có hơi kỳ lạ. Cô vẫn quay đầu về phía sau nhìn chằm chằm Tiêu Phàm. Thật ra là nhìn chằm chằm vào chiếc nhẫn trên tay Tiêu Phàm. Mỗi khi viên bảo thạch bằng trứng chim cút kia theo chuyển động mà rung cành cạch, ánh mắt Carla cũng lóe lên ánh sáng lấp lánh, khuôn mặt nhỏ nhắn trở nên đỏ bừng.

"Làm tốt lắm, cạc cạc!" Tiểu Sửu Hoàng hiếm có một lần tán dương Tiêu Phàm.

Tiểu Miêu lúc này rốt cục cũng đã đứng lên, trưng ra vẻ mặt thối hoắc, cố ý đi ngang qua trước người Tiêu Phàm, sau đó: "Hừ!"

"..."

Hừ cái đầu cô! Nói thế nào thì tôi cũng là người cứu cô đó! Cô vừa đến gần đã hừ! Con bé này vốn không thể nói lý được mà!

Có điều, làm cho nhất Tiêu Phàm lo lắng nhất vẫn là Carla, bởi vì Tiêu Phàm hiện giờ chẳng biết nên đối mặt NPC lolli này ra sao.

Mà khiến Tiêu Phàm thấy bất ngờ nhất chính là, sau khi tiêu diệt Goblin Dây Cót xong, Carla thế mà cũng đi lại đây, hơn nữa còn đến bằng cái dáng vẻ 'đến để lấy hỏa pháo về'!

"Cái đó... Cái đó..."

Khuôn mặt nhỏ của Carla đỏ bừng lên, ánh mắt giống như đang thẹn thùng quay sang một bên, hai tay ngón trỏ xoắn xuýt nhau, trông có vẻ như đang nũng nịu.

Tình huống gì đây?

Người trước mặt mình là ai đây? Em gái, em là ai mà lại giả dạng Carla? Tôi biết rõ lắm nha, Carla không thể nào đáng yêu như thế được?

"Ờ... Cái đó... Chú... Có thể tặng cho Carla chiếc nhẫn trên tay chú không?"

Tặng cho ngươi?

Mặc dù cái đồ chơi này vừa xấu, vừa quê lại còn gớm muốn chết, nhưng lần chiến đấu này lại làm cho mình biết rõ cái Nhẫn Slime này vẫn còn có ích, cho nên...

"Không thể!"

"Cái gì! Không thể!"

Nghe Tiêu Phàm trả lời, vẻ mặt Carla lập tức thay đổi, trở về lại thành Carla mà Tiêu Phàm quen.

"Cả người Carla từ trên xuống dưới chỗ nào cũng bị chú chạm vào! Xin chú có chiếc nhẫn thôi mà chú cũng không nỡ cho Carla!"

Không có được thứ mình muốn, Carla giận dữ không thôi, nhất thời mất dây thần kinh xấu hổ, thốt ra vài câu rồi mới kịp phản ứng lại, vội vàng giơ tay nhỏ lên bụm miệng, mặt mũi đỏ bừng cả lên.

"Mệnh -- Phàm -- "

Cùng lúc âm thanh này vang lên vang lên, Tiêu Phàm chợt cảm thấy sau lưng mình tản ra một hơi thở chết chóc.

"Cái tên lollicon chết tiệt nhà anh! Rốt cuộc anh đã làm gì Carla rồi!"

Một Tiểu Miêu luôn nhát cáy chẳng biết lấy dũng khí đâu ra mà bỗng nhiên ưỡn ngực lên, nổi giận đùng đùng đi về phía Tiêu Phàm. Cả người ngăn phía trước Tiêu Phàm, chặn ánh mắt nhìn Carla của Tiêu Phàm lại, một đôi mắt đẹp đẽ trừng lên dữ dằn với Tiêu Phàm.

Ánh mắt này của Tiểu Miêu thực sự khó nhìn hết sức, làm cho Tiêu Phàm không cách nào nhìn thẳng được nên Tiêu Phàm chỉ đành chọn cách cúi đầu nhìn xuống dưới.

Mà cúi đầu xuống, đập vào mắt hắn lại là hai con mèo hoạt bát, đáng yêu đang nhô lên chỗ nào đó của Tiểu Miêu, Tiêu Phàm bỗng thấy thật xấu hổ.

"Anh! Anh! Khốn nạn! beep beep anh..."

Tiểu Miêu lại mắng một tiếng, sau đó lấy hai tay bảo vệ ngực, lùi người về phía sau.

Tiêu Phàm cũng không muốn nói gì nhiều, bởi vì Tiêu Phàm cảm thấy suy nghĩ của mình với suy nghĩ Tiểu Miêu là hai đường thẳng song song, khó mà giao nhau được...

"Này! Đồ đáng ghét kia! Chú đang nhìn chỗ nào đó! Hạ Lộ Lộ bảo chú lấy chiếc nhẫn ra, chú đang đứng đó làm cái gì vậy!"

Tiêu Phàm bị Tiểu Miêu khiến cho phân tâm, khiến cho Hạ Lộ Hộ vô cùng bất mãn.

Nhìn gương mặt đỏ bừng của Hạ Lộ Lộ tham lam nhìn chằm chằm vào chiếc nhẫn trong tay, Tiêu Phàm cảm thấy có chút buồn cười, trên mặt liền xuất hiện nét cười khó phát hiện ra.

Nhưng sự biến hóa rất nhỏ này trên mặt Tiêu Phàm vẫn bị Hạ Lộ nhận ra...

Hạ Lộ Lộ là đứa con gái mà vua Tinh Linh yêu thương nhất, từ trước đến nay trong cung muốn gió được gió muốn mưa được mưa, làm sao chịu được sự thờ ơ của người khác.

Giờ đây cô cố gắng hết sức, lấy giọng điệu (tự nhận là) cực kỳ thân thiện, xin Tiêu Phàm chiếc nhẫn, không ngờ Tiêu Phàm chẳng những không nhận lời, còn cười một nụ cười khiến người khác vô cùng khó chịu, làm cho Hạ Lộ Lộ vô cùng khó chịu.

Buồn nôn! Người này quả nhiên không phải là người tốt! Lạ còn dám bắt nạt Hạ Lộ Lộ!

"Này! Chú có nghe thấy Hạ Lộ Lộ nói không! Cười cái gì vậy! Bổn công chúa ra lệnh cho chú đưa nhẫn đây!"

Hạ Lộ Lộ chống nạnh, vẻ mặt hung dữ, ưỡn cao bộ ngực chưa phát dục kia, bĩu môi nhìn Tiêu Phàm đằng trước.

Rốt cuộc ra vẻ công chúa sao?!

Nghe Hạ Lộ Lộ dùng giọng điệu bề trên ra lệnh cho mình, Tiêu Phàm bỗng nhiên cảm thấy có chút không vui, bởi vì trong thực tế Tiêu Phàm vô cùng ghét những đứa bé lấy gia đình ra để khoe khoang, mà Hạ Lộ Lộ vừa rồi còn không lễ phép gọi "này!" hai lần để gọi mình, cho nên Tiêu Phàm nghiêng đầu một cái, khinh thường nói: "Không cho!"

"Chú! Chú làm Hạ Lộ Lộ tức chết! Chú có đưa đây không!"

Nếu như Tiêu Phàm từ chối bình thường, Hạ Lộ Lộ cũng không tức giận như thế, nhưng hết lần này tới lần khác, cách nói chuyện của Tiêu Phàm đều như là Hạ Lộ Lộ mắc tội vậy!

Hạ Lộ Lộ là công chúa Tinh Linh, đã bao giờ bị người khác từ chối, cho nên kích thích nhỏ bé này của Tiêu Phàm cũng làm Hạ Lộ Lộ nổi giận lôi đình.

"Không cho!"

Tiêu Phàm không thèm để ý đến cô bé!

Huống chi là Tiêu Phàm cũng không hề thích lolita này, hắn cảm thấy đây là thời điểm thích hợp nhất để chứng mình mình không phải lolicon!

"Chú không cho, thì Hạ Lộ Lộ cướp!"

Nó xong, Hạ Lộ Lộ nhe ra răng nanh dài.

Vô cùng hung dữ, giương nanh múa vuốt nhào tới phía Tiêu Phàm, dường như là không lấy được cái nhẫn thì không từ bỏ.

Tiêu Phàm cũng nổi giận, bởi vì hắn chưa bao giờ thấy NPC nào như vậy!

Cô bé Hạ Lộ Lộ này sau khi cướp đoạt lợi ích của người chơi trong phó bản, còn cướp cả trang bị trên người bọn họ, bất chấp lý lẽ!

Thấy sắp có chuyện, Tiểu Sửu Hoàng hiếm thấy xen vào, nghiêng nghiêng nhìn ra phía xa, nói vài câu đánh lạc hướng: "Ơ, nhìn xem cái gì kìa?"

Quan sát kĩ một chút, sẽ phát hiện ra là câu nói bừa của Tiểu Sửu Hoàng vừa hay khiến cho hai người Tiêu Phàm và Hạ Lộ Lộ không chú ý đến đánh nhau nữa.

Tên điên Tiểu Sửu Hoàng cũng có ngày đứng ra can ngăn sau?

Thật là chuyện trâm năm khó gặp...

Đối với hành động của Tiểu Sửu Hoàng, trong lòng Tiêu Phàm cảm thấy có chút lạ, nhưng mà khi quay mặt về phía Tiểu Sửu Hoàng, Tiêu Phàm liền ngây người ra, bởi vì chẳng biết từ lúc nào, bên cạnh đám người Tiêu Phàm xuất hiện một tòa công trình bằng sắt to lớn.

Sau khi Hạ Lộ Lộ nhìn thấy tòa công trình này, ánh mắt lấp lóe, trong lòng rất là tò mò, thậm chí còn không để ý tới việc cãi nhau với Tiêu Phàm nữa, bước nhanh tới phía đó.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!