Virtus's Reader
Ác Ma Doanh Địa

Chương 662: RA TAY CỨU GIÚP VÀ TẤN CÔNG ĐIÊN CUỒNG

Lấy cứng đối cứng, loại phong cách chiến đấu này Tiêu Phàm cũng không quen, đáng tiếc là bây giờ hắn không còn cách nào khác, nếu như hắn lui bước trước Thiết Bị Xoay Tự Động Tấn Công này, thanh đao kim loại sắc bén kia sẽ chém lên người Hạ Lộ Lộ.

Không có chút do dự nào, Luồng Khí Tinh Bạo - trảm nhanh chóng chém ra, điên cuồng chạm vào cơn lốc kim loại kia, đám lửa xanh thẳm cứ vậy mà nổ tung, từ chỗ đống lửa tạo thành thú dữ đang gào thét!

Ầm! Ầm! Ầm!

Hai kiếm Tiêu Phàm chạm vào bốn thanh đao của Thiết Bị Xoay Tự Động Tấn Công kia, chấn động va chạm khiến cho cổ họng Tiêu Phàm run lên, khiến cho Tiêu Phàm sinh ra cảm giác quen thuộc, chỉ có điều lần đó là khi hắn giao đấu với Buck cấp 60 tại trận doanh Thú Nhân...

[Kiếm Nhận Phong Bạo] của Buck cấp 60 Tiêu Phàm cũng đã vượt qua được, [Kiếm Tua Bin] của Thiết Bị Xoay Tự Động Tấn Công cấp 48 có là gì!

Kiếm đã thu lại, lửa cũng đã tắt, cơn bão bằng kim loại kia cũng bình tĩnh lại.

Hạ Lộ Lộ nhìn người đứng trước mình kia, hai má đỏ ửng, trong lòng có hơi cảm động nhưng chợt nhớ tới gì đó, sự cảm động này liền biến thành phẫn nộ...

"Ai bảo chú nhúng tay vào! Xen vào chuyện người khác! Đây là cuộc chiến của Hạ Lộ Lộ! Chú mau đi ra"

Nói xong, một tiếng pháo nổ vang lên, một viên pháo nổ dưới chân Tiêu Phàm, bụi đất bay lên thể hiện cơn giận của Hạ Lộ Lộ...

Pháo từ phía sau bắn tới khiến Tiêu Phàm giật nảy mình, nhìn bụi đất bay lên từ dưới chân mình, cảm thấy vô cùng tức giận.

Lolita hung ác này không thể nào nói lý được, mình rõ ràng vừa cứu con bé, thế mà nó lại lấy oán trả ơn!

Hạ Lộ Lộ chưa nói cảm ơn thì thôi, lại còn bắn mình nữa!

"Cháu điên rồi à! Chú với mới cứu cháu đấy! Nếu không phải chú ra tay cứu giúp, cháu đã sớm bị nó cắt thành hai nửa rồi!"

Tiêu Phàm nổi giận lôi đình, lớn tiếng mắng Hạ Lộ Lộ cầm pháo bắn mình ở phía sau.

"Hạ Lộ Lộ sống hay chết không cần chú lo! Đồ lừa gạt! Đồ đáng ghét! Đồ ki bo!"

Hạ Lộ Lộ chu miệng, nói với Tiêu Phàm.

"Chú cứu cháu mà cháu lại mắng chú?!"

"Hạ Lộ Lộ thích mắng ai thì mắng! Huống chi là đồ hẹp hòi có cái nhẫn cũng không đưa cho Hạ Lộ Lộ đáng yêu vô địch!"

Chết tiệt! Thì ra là như vậy, Hạ Lộ Lộ hẹp hòi đến giờ vẫn nhớ đến cái nhẫn trong tay mình, vì thế mà thậm chí mà còn bắn pháo tới chân của ân nhân cứu mạng mình!

"Vì cái nhẫn này mà cháu vẫn bực tức trong lòng?"

Tiêu Phàm chỉ vào [nhẫn Slime] tức giận nói.

"Tình hữu nghĩ giữa bạn pháo của hai chúng ta chẳng lẽ không quan trọng bằng cái nhẫn này sao!"

Nghe Tiêu Phàm chất vấn, Hạ Lộ Lộ tức giận nói thẳng.

Cái quái gì vậy?! Sao lại lôi cái quan hệ kì quái này lên?! Ngay từ khi gặp Hạ Lộ Lộ, cô bé vẫn cứ bạn pháo bạn pháo, trong lòng Tiêu Phàm bỗng cảm thấy bực bội.

"Đã như vậy, lần sau chú sẽ không cứu cháu nữa!"

Chẳng biết vì sao Tiêu Phàm không trực tiếp trả lời vấn đề của Hạ Lộ Lộ, chỉ nói một câu như vậy, liền cầm kiếm đi khỏi.

"Không cứu thì thôi! Hạ Lộ Lộ không cần đồ đáng ghét chú cứu đâu!"

Hạ Lộ Lộ nhìn thấy hành động của Tiêu Phàm, mắt hơi đỏ lên, không biết là vì tức giận hay là tổn thương.

...

"Mệnh Phàm, vậy mà anh bắt nạt trẻ con, quá không đàn ông, Tiểu Miêu khinh bỉ anh!"

Tiểu Miêu nhìn Tiêu Phàm quay trở lại khinh bỉ nói.

Tiêu Phàm cũng không thèm để ý tới Tiểu Miêu, bởi vì lúc đi về, trong lòng hắn cũng cảm thấy là lạ.

Chẳng lẽ là vì mình và con gấu nhỏ Hạ Lộ Lộ này hơi quá đáng rồi?

Không! Mình làm đúng.

Mọi người cũng không thể suốt ngày để cho con gấu nhỏ Hạ Lộ Lộ này nghịch ngợm được, nếu không sau này khi cô bé lớn lên sẽ không tốt.

Đúng, mình đang giáo dục, là giáo dục...

"Haizz, Mệnh Phàm, anh nhường Hạ Lộ Lộ chút đi." Tiểu Sửu Hoàng nhìn Tiêu Phàm đi tới, thở dài một hơi.

Tiêu Phàm thấy Tiểu Sửu Hoàng lên tiếng, liền cảm thấy có chút ngạc nhiên, bởi vì theo như hắn biết tên điên sát nhân này không thể nói ra những lời như vậy được.

"Đúng nhìn tôi như vậy, thực ra tôi cũng là người thôi."

"Không giống chút nào..."

"Khong giống người mới là người, càng giống người vậy mới càng không phải người." Tiểu Sửu Hoàng nói ra một câu rất triết học, sau đó lại bổ sưng: "Mà Hạ Lộ Lộ dễ thương như vậy, ha ha."

"Anh có phải là lolicon không vậy?!"

Tiểu Phàm có hơi không hiểu mấy lời Tiểu Sửu Hoàng nói.

"Đây là nhận định của anh, đừng có đặt nó lên người tôi, chẳng qua tôi thấy lúc Hạ Lộ Lộ nã pháo nhìn vừa mắt hơn anh nhiều, ha ha"

"..."

"Anh cũng không cần phải thấy xấu hổ."

"Ai xấu hổ chứ! Rốt cuộc anh là có chuyện gì! Thì ra là anh còn có cả kỹ năng lảm nhảm nữa hả?! Từ nãy đến giờ nói không ngừng?!"

"Tôi cảm thấy nói chuyện với anh khá vui, cho nên nói thêm mấy câu, mà sau khi tôi nói xong, nhìn phản ứng của anh, lại khiến tôi vô cùng vui vẻ, ha ha."

"Vui đến chết!"

...

Đáng ghét! Đáng ghét! Đáng ghét!

Đồ đáng ghét kia cứ vậy mà bỏ đi!

Mặc dù Hạ Lộ Lộ một mực bắt Tiêu Phàm đi nhưng lúc nhìn thấy Tiêu Phàm quay người quay đi, cô bé lại càng thấy phiền não hơn, một cảm giác buồn bực khó nói trong lòng xuất hiện, khiến cho Hạ Lộ Lộ vô cùng khó chịu.

Lại nhìn thiết bị xoay tự động tấn công trước mặt, Hạ Lộ Lộ không khỏi vô cùng tức giận, bởi vì trong lòng Hạ Lộ Lộ tích tụ cảm xúc khó chịu với Tiêu Phàm nên lúc này tất cả đều chuyển tới thiết bị xoay tự động tấn công này.

Đều là do cục sắt này làm hại, làm hại Hạ Lộ Lộ xấu mặt trước tên đáng ghét kia! Làm hại Hạ Lộ Lộ được tên đáng ghét kia cứu! Làm hại Hạ Lộ Lộ cãi nhau một trận với tên đáng ghét kia!

Trước đó Hạ Lộ Lộ tiết kiệm đạn dược nên không dốc toàn lực đối phó với đồ xấu xí kia, lần này mày nhất định phải chết!

Cánh tay nhỏ của Hạ Lộ Lộ kéo một cái, kính chắn gió lại lần nữa hạ xuống trước mắt Hạ Lộ Lộ.

Mà trên một cánh tay khác, xuất hiện một chiếc mũ sắt quen thuộc, khi đeo chiếc mũ sắt kia lên đầu, một khung pháo nhiều nòng xuất hiện từ trong ba lô của Hạ Lộ Lộ, chụp lên hai vai và lưng của Hạ Lộ Lộ tạo thành một tiếng cạch, kết hợp với cơ thể nhỏ xinh của Hạ Lộ Lộ, tạo thành sự tương phản to lớn.

Nhìn sự biến hóa của cơ thể Hạ Lộ Lộ, Tiêu Phàm cảm thấy vô cùng kinh ngạc, đặc biệt là con quái vật khổng lồ trên người Hạ Lộ Lộ kia, trong lòng Tiêu Phàm có chút lạnh lẽo.

Nhưng cảnh tương tiếp theo lại càng khuếch trương hơn, Hạ Lộ Lộ quát to một tiếng: "Thời Gian Mưa Đạn!"

Vô số hỏa lực nháy mắt bắn ra từ sau lưng Hạ Lộ Lộ, bắn về phía thiết bị xoay tự động tấn công.

Chiếc vòng phía dưới của thiết bị xoay tự động tấn công điên cuồng chuyển động, ý muốn tránh né cơn mưa phái của Hạ Lộ Lộ, đáng tiếc là không thể, bởi vì đây là một bầu trời pháo!

Mưa đạn che lấp bầu trời, như cơn mưa rào rơi xuống chỗ thời gian xoay tự động tấn công, cho dù là Tiêu Phàm tự cho mình là linh hoạt, cũng không dám nói có thể hoàn toàn tránh được, lại càng không cần nói tới thiết bị xoay tự động tấn công.

" "Rầm rầm rầm..."

Vô số đạn pháo bắn ra từ sau lưng Hạ Lộ Lộ, trận oanh tạc này kéo dài đến tận hơn một phút, đến khi bụi mù tan hết, những linh kiện trên mặt đất kia đã biến thành nước thép, mặt đất lõm xuống một tầng, nào có nhìn thấy bóng dáng của thiết bị xoay tự động tấn công kia nữa?

Tiêu Phàm trợn mắt há mồm nhìn tất cả, bên tai còn vô số tiếng pháo nổ.

Màn tấn công vừa rồi của Hạ Lộ Lộ khiến cho Tiêu Phàm nhớ tới màn bắn Ca-chiu-sa của Liên Xô, mà lại là một đoàn Ca-chiu-sa cùng bắn một lúc!

Hạ Lộ Lộ không hổ là công chúa của trận doanh Tinh Linh, vì xử lý một quái vật cấp cao, thế mà có thể lập tức trút xuống nhiều đạn pháo như vậy, rốt cuộc phải mất bao nhiêu tiền tài mới có thể chất đầy kho cho "Thời Gian Mưa Đạn" đây! Tràn đầy cảm giác [tiêu tiền như nước]! Thật là phá của! Khó trách vì sao Hạ Lộ Lộ nhìn thấy khoáng thạch lại thích thú như vậy! Hóa ra là Hạ Lộ Lộ thuộc về nhóm người tiêu tiền như nước!

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!