"Buông Hạ Lộ Lộ xuống đi, sẽ không khiến chú trong chiến đấu bị phân tâm, lại nói Hạ Lộ Lộ có lẽ không chống cự được bao lâu nữa..."
"Nhóc con đừng có nói lung tung nữa!"
Nhìn xem bộ dáng yếu ớt vô lực của Hạ Lộ Lộ trong ngực mình, trong lòng của Tiêu Phàm xuất hiện một cảm giác chưa từng có, trực tiếp đưa tay nhặt một bình thuốc bổ sung sinh mệnh lên rồi rót vào miệng nhỏ của Hạ Lộ Lộ, một bên cảnh giác người máy võ sĩ đang chậm rãi đi về phía mình.
Người máy võ sĩ máy móc tinh anh cấp 50, chỉ nhìn từ đẳng cấp, đã trên mình một cái đầu.
Mà từ chỗ tư liệu phản hồi mà phân tích, tên này vẫn là cận chiến lão luyện, thực sự có chút khó chơi.
Có điều quan trọng nhất vẫn là Hạ Lộ Lộ đứa nhỏ này...
Một ném vừa nãy kia, Tiêu Phàm liều chết bảo vệ, Hạ Lộ Lộ căn bản chưa nhận một chút tổn thương do va chạm nào, nhưng theo việc chuyển động một chút này, tốc độ HP hạ xuống của Hạ Lộ Lộ tại thời điểm này có nhanh hơn một chút.
Dọa cho Tiêu Phàm gấp rút rót thuốc bổ sung sinh mệnh vào miệng Hạ Lộ Lộ.
Độc tố của [Rỉ Sét Sinh Mệnh] thực sự quá bá đạo, ngay cả cơ năng thân thể của Hạ Lộ Lộ cũng chậm rãi từng bước xâm chiếm, không phải thì vì sao chỉ có vẻn vẹn lay động như thế Hạ Lộ Lộ cũng không thể chịu nổi.
Mặt khác càng nghiêm trọng hơn chính là, thuốc bổ sung sinh mệnh thực sự không còn nhiều lắm...
Một tay Tiêu Phàm ôm Hạ Lộ Lộ vào trong ngực, móc ra bên trong ba lô một tấm vải màu trắng, buộc Hạ Lộ Lộ lại thật chắc chắn.
Tấm vải màu trắng này là khi Tiêu Phàm làm "Phàm Tử" đã mặc lên người, lúc này lại bị Tiêu Phàm dùng để cố định thân thể nhỏ nhắn xinh xắn của Hạ Lộ Lộ.
Nhưng cuối cùng áo ngoài cũng không bằng dây thừng, cho dù buộc như nào cũng không kiên cố, vì thế Tiêu Phàm có chút hoài niệm băng gấm màu hồng mà Tiểu Miêu sử dụng trên lưng.
Kẻ địch cũng không định cho Tiêu Phàm có cơ hội để suy tính, một thanh đao võ sĩ sắc bén trực tiếp vạch phá không khí, cấp tốc hướng chém về phía Tiêu Phàm!
Ánh mắt của Tiêu Phàm ngưng tụ, hồng quang lấp lóe.
Tay phải duỗi về phía trước, trở tay xoay tròn trường kiếm trong tay, vững vàng chặn đứng một trảm của người máy võ sĩ.
Đầu gối gập lại một chút, sau khi trải qua đợt tấn công, Tiêu Phàm liền dùng tay trái che chở Hạ Lộ Lộ trong ngực, nhanh chóng lui về sau triệu hồi.
U quang trong mắt người máy võ sĩ chậm rãi nhảy lên. Như hai đóa Minh Hỏa làm người ta phát lạnh.
Một kích không có kết quả, người máy võ sĩ dường như không nghĩ đến, thản nhiên nhìn Tiêu Phàm lùi về sau một chút để tránh né, liền xông lên giết một lần nữa.
Choang! Choang! Choang!
Tiếng kim loại va chạm liên tiếp vang lên, hai lưỡi đao đang không ngừng đọ sức, nhưng đối mặt với sự tấn công mạnh mẽ của người máy võ sĩ, Tiêu Phàm chỉ có thể rút lui, cũng không có lui mấy bước, liền bị buộc đến nơi hẻo lánh.
Bình đài lên xuống này, nói lớn không lớn, nói nhỏ không nhỏ, giống như trường giác đấu, bốn phía bịt kín.
Bên trong khu phong bế, chiến đầu giống như thú bị nhốt, một vị bay ngược, sẽ chỉ khiến cho mình càng nhanh lâm vào tình thế không lối thoát.
Đối với điểm này, trong lòng Tiêu Phàm tự nhiên hiểu rõ, nhưng lại không có cách nào né tránh, bởi vì hắn nhất định phải nhìn xem Hạ Lộ Lộ trong ngực.
Người máy võ sĩ sẽ không vì tình cảnh bây giờ của Tiêu Phàm mà sinh lòng đồng cảm, bởi vì nó chỉ là sắt thép lạnh lẽo, chỉ vì chấp hành mệnh lệnh trong hệ thống Chương trình mà sinh ra, mà chủ nhân của nó ra lệnh chính là trục xuất, xua đuổi triệt để kẻ địch trước mắt này!
Đao võ sĩ chém ngang một cái, không có một chút lo nghĩ, cơn gió lập tức nổi lên cũng trở nên sắc bén, một vầng sáng hình bán nguyệt theo gió bắn ra, chém về phía Tiêu Phàm!
Cường Thiết Sát Phong!
Kiếm kỹ sở trường của người máy võ sĩ!
Thời điểm người máy võ sĩ máy móc tinh anh thi hành nhiệm vụ cũng không cứng ngắc, ngược lại càng thêm theo đuổi hiệu suất, nhìn thấy Tiêu Phàm bị buộc trong góc, người máy võ sĩ trực tiếp xuất ra kỹ năng [Cuồng Thiết Sát Phong] của mình quét về phía Tiêu Phàm, nó muốn phá hủy triệt để kẻ địch trước mặt đến không còn gì!
Lưỡi đao gió sắc bén, Tiêu Phàm tự biết không thể chống lại, nhưng thân ở góc chết, lưng tựa vách tường, hắn có thể né tránh như thế nào?!
Nếu như sử dụng [Kim Tàm Thoát Xác], Tiêu Phàm hoàn toàn có thể đào thoát thăng thiên, nhưng Hạ Lộ Lộ lại không có cách nào có thể đi theo, cuối cùng nhất định sẽ mất mạng dưới cơn gió này.
Nếu như kết cục là như vậy, thì việc hắn có thể sống sót, cũng không có ý nghĩa gì.
Tiêu Phàm nhìn chăm chú vào chỗ người máy võ sĩ đánh ra lưỡi đao gió, ánh sáng trong mắt nổ bắn ra, ánh lửa sau lưng cũng trở nên tràn đầy!
Ánh sáng xanh phía sau lưng Tiêu Phàm được triển khai, như một cánh chim xanh thẳm, Tiêu Phàm bỗng nhiên đạp một cái, đập xuống mặt đất, cùng mặt đất đụng vào nhau, nứt toác ra, hóa thành từng tia từng sợi, mà lúc này Tiêu Phàm đã ôm Hạ Lộ Lộ nhảy lên giữa không trung...
Đó cũng không phải là kỹ năng gì mới, mà là toàn bộ kỹ xảo chiến đấu của toàn tức trong trò chơi.
Tại toàn tức trong trò chơi, chiến đấu có độ dẻo xuất sắc, người chơi có thể dùng năng lực của bản thân, để chiến đấu trở nên phong phú.
Sau một khoảng thời gian tiếp xúc với Tiểu Sửu Hoàng, Tiêu Phàm càng thêm khắc sâu nhận thức được điểm này.
Năng lực khống chế lửa của [Túy Ý Viêm] kết hợp với tác dụng lực đối với vật thể của [Ngự Kiếm Thuật], có thể để Tiêu Phàm trong chiến đấu vô căn cứ xuất ra các loại di chuyển quỷ dị khó lường, nhưng điều kiện tiên quyết là Tiêu Phàm nhất định phải khống chế được trạng thái cân bằng của thân thể rất khó bảo trì kia, nếu không hiệu quả sẽ bị phản lại, khiến cho bản thân sẩy tay lâm vào đường cùng.
Sau khi trải qua những việc trước đó kia, Tiêu Phàm đã có những kinh nghiệm nhất định, dưới tình thế cấp bách, kiên quyết vọt lên, như đại điểu giương cánh, bay lượn trên không, ánh lửa nổi bật, vô cùng đẹp đẽ...
Lưỡi đao gió xẹt qua dưới chân Tiêu Phàm, đụng vào tường ốp kia loại mà nổ tung ra, lưu lại một dấu vết thật sâu, nhưng theo bình đài từ từ đi lên, một lát lại biến mất không thấy.
Người máy võ sĩ nhìn lưỡi đao gió của mình rơi xuống không trung thì cảm thấy có chút kinh ngạc, có điều nó cũng không chần chờ đối với việc này quá lâu, bởi vì tình hình chiến đấu trước mắt vẫn nằm trong kế hoạch của nó...
Người máy võ sĩ nhìn qua đám lửa xanh trong không trung kia, mũ rộng vành ở dưới ánh sáng âm u sáng tối chập chờn.
Sau khi đẩy Tiêu Phàm vào góc chết, người máy võ sĩ quả quyết sử dụng kiếm kỹ [Cường Thiết Sát Phong] của mình.
Nhưng nó cũng không cho là chỉ với một lưỡi đao gió của mình, đã có thể đưa kẻ địch trước mặt vào chỗ chết.
Nó sử dụng Cuồng Thiết Sát Phong một là vì tiến công, mà quan trọng hơn là vì theo đuổi hiệu quả đánh bay khi [Cuồng Thiết Sát Phong] được thêm vào.
Một khi Cuồng Thiết Sát Phong treo kẻ địch lơ lửng, kẻ địch kia liền hóa thành con cừu non đợi làm thịt trong mắt nó, kết cục phải chết hẳn là không nghi ngờ.
Bây giờ chỗ tụ thành lưỡi đao gió của [Cuồng Thiết Sát Phong] tuy bị Tiêu Phàm né qua, nhưng tình trạng lúc này không kém kế hoạch trong lòng nó là bao nhiêu.
Người máy võ sĩ dùng hai tay nắm chặt đao võ sĩ sắc bén trong tay, ánh mắt đang khóa chặt vào Tiêu Phàm đang chậm rãi từ trên không rơi xuống.
Đầu gối khụy lại, né người sang một bên, đao võ sĩ lại quét ngang qua một lần nữa, áo choàng màu đỏ máu lại theo gió bay lên.
Hai mắt Tiêu Phàm gấp gáp nhìn chằm chằm vào người máy võ sĩ đột nhiên mở to, trong lòng run lên, bởi vì hắn nhìn ra đây là tuyệt chiêu mà người máy võ sĩ đã sử dụng lúc mở đầu!
Nhưng hôm nay Tiêu Phàm đang ở trên không, không có chỗ để thụ lực, thì có thể tránh né như thế nào?
Im hơi lặng tiếng, lại như gió đột nhiêm mưa to, đây là một đao người máy võ sĩ chỉ lên trời!