Virtus's Reader
Ác Ma Doanh Địa

Chương 702: BẠN TRAI (2)

Nghĩ đến cuộc gặp gỡ tươi đẹp ngày hôm nay, Lâm Phong Thành cực kỳ vui vẻ nở nụ cười, khiến cho những nữ sinh vây xung quanh cậu ta bỗng nhiên đỏ mặt tìm đập một hồi.

Lâm Phong Thành tỏ ý liếc nhìn tên chó săn bên cạnh mình một cái, tên chó săn nhìn thấy sắc mặt của chủ nhân cũng nhìn theo tầm mắt của cậu ta, gã cũng bị những cô gái xinh đẹp xuất hiện trước làm ngạc nhiên, lập tức hiểu được suy nghĩ trong lòng chủ nhân của mình. Vì vậy, gã tiếp đón những cô gái vây xung quanh Lâm Phong Thành, để cho Lâm Phong Thành thoát thân rời khỏi.

Lâm Phong Thành chỉnh lại quần áo của mình một chút, rồi cậu ta nở một nụ cười tự tin đi về hướng những những cô gái xinh đẹp Hồ Phỉ Phỉ.

Nhưng vừa đi được vài bước, cậu ta đã phải dừng chân lại, bởi vì lúc này cậu ta nhìn thấy một người đàn ông trẻ tuổi đang đứng bến cạnh ba cô gái vừa nói vừa cười với các vô, vô cùng phong lưu.

Cũng không thể trách Lâm Phong Thành ngu ngốc mãi mới phát hiện ra sự tồn tại của Tiêu Phàm, chỉ có thể nói ba cô gái chỗ Hồ Phỉ Phỉ đứng trong Toy Town như vậy quá mức hấp dẫn người khác, khiến cho Lâm Phong Thành căn bản không thể dời mắt khỏi các cô trong thời gian ngắn.

Lâm Phong Thành nhíu mày, có vẻ có chút không vui, cậu ta thực sự muốn xem xem tên nào dám động thủ trước với mục tiêu của cậu ta.

...

Những thứ trang phục bình thường ăn mặc tùy ý này rõ ràng là thứ mà cậu ta không thèm để vào mắt, mà chiếc ba lô vải trắng lại càng đơn giản hơn vạn phần, ngoại trừ khuôn mặn anh tuấn ra thì dường như trên người người đàn ông này chẳng có gì là đặc biệt hết.

Hơn nữa hai tay hắn còn cầm đầy túi mua sắm nặng trịch, chẳng khác nào cu li đi theo mấy cô gái, có vẻ vô cùng bần hàn.

Hừ! Loại thư sinh nghèo khổ này căn bản không có khả năng uy hiếp Lâm Phong Thành mình, hại mình còn tưởng là gì ghê gớm lắm chứ!

Sau khi đưa ra phán đoán như vậy, trong lòng Lâm Phong Thành thả lỏng hơn nhiều, lần nữa nở nụ cười tự tin.

Lâm Phong Thành mình muốn tiền có tiền, muốn thế có thể, loại thư sinh thế này có giục ngựa cũng không đuổi kịp, chỉ cần Lâm Phong Thành mình tự ra tay, hai cô gái xinh đẹp tuyệt trần này không phải dễ như trở bày tay sao!

"Cơ Hạo Hạo, không ngờ lại có thể gặp cậu ở đây. Ồ, hai cô gái xinh đẹp bên cạnh cậu là?"

Thật ra Lâm Phong Thành da mặt rất dày, rõ ràng cậu ta chưa từng gặp Cơ Hạo Hạo, lại trực tiếp sử dụng Cơ Hạo Hạo để tiếp cận những cô gái kia.

"Cậu là ai? Mình đâu có quen cậu."

Cơ Hạo Hạo nghe thấy có người nói chuyện với mình, cô phát hiện mình không hề quen biết người kia, cô tỏ vẻ có phần ngờ ngợ.

"Ha ha,

Đại mỹ nữ Cơ hay quên thật đấy, mình là Lâm Phong Thành học cùng trường với cậu mà."

Đối mặt với câu hỏi của Cơ Hạo Hạo, Lâm Phong Thành bỗng nhiên có phần xấu hổ, sau khi giải thích với Cơ Hạo Hạo liền tự động chuyển hướng câu chuyện về phía mục tiêu của mình lần này, cậu ta chuyển hướng rất nhanh, khiến Tiêu Phàm có phần không theo kịp.

"Chào hai mỹ nữ, tôi là Lâm Phong Thành, là con trai lớn của nhà họ Lâm, phó hội trưởng câu lạc bộ Taekwondo của trường đại học Khoa học và Công nghệ thành phố S, đai đen 3 dan Taekwondo, được mọi người gọi là "Phong Thành đai đen", không biết có thể gọi hai mỹ nữ đây là gì?"

Khi Lâm Phong Thành nói chuyện mắt cậu ta phát ra ánh sáng, thật sự rất tỏ vẻ. Cậu ta cảm thấy chỉ cận cậu ta giới thiệu sơ qua một cái, nhất định Hồ Phỉ Phỉ cùng Hàn Thi Dao sẽ lập tức quay mặt về phía cậu ta, nhiệt tình lấy lòng nịnh hót cậu ta một phen.

Nhưng phản ứng của hai cô gái lúc này lại vô cùng nằm ngoài dự kiến của Lâm Phong Thành...

"Thi Dao, cô cảm thấy nếu tôi mua món đồ chơi chạy bằng điện này về tặng cho Lượng Lượng, thằng bé có vui không?"

"Chắc là có chứ, bây giờ các bé trai không phải là thích nhất bộ phim hoạt hình "Mặt nạ kẹo que" đang nổi hay sao? Món đồ chơi trên tay cô hẳn là vũ khí mà nhân vật chính trong phong đó sử dụng nhỉ? Tôi cảm thấy nếu Lượng Lượng nhân được món đồ chơi này nhất định thằng bé sẽ vô cùng vui vẻ đó."

"Mặt nạ keo que? Hóa ra bình thường Lượng Lương thích xem loại phim hoạt hình ngu ngốc như vậy à?"

...

Coi thường, coi thường một cách trắng trợn.

Dù thế nào Lâm Phong Thành cũng không ngờ rằng mình bắt chuyện lại phải nghênh đón kết cục như vậy, mặc dù trên mặt cậu ta vẫn nở nụ cười, nhưng nó đã có vẻ vô cùng cứng ngắc.

Tiêu Phàm nhìn khuôn mặt đẹp trai tuấn tú lịch sự trước mặt mình, cảm thấy phần nào đồng tình với cậu ta.

Này, anh bạn, ánh mắt của cậu thật kém, vì sao lại nghĩ quẩn đến mức đi đến gần loại yêu nữ như Hồ Phỉ Phỉ chứ?

"Mỹ nữ, xin chào, tôi là Lâm Phong Thành!"

Thân là Lâm Phong Thành, nhân vật làm mưa làm gió trong đại học Khoa học và Công nghệ thành phố S, cậu ta không thể chịu được việc bị đối xử thế này, việc Hồ Phỉ Phỉ cùng Hàn Thi Dao không để ý đến cậu ta, hoàn toàn kích thích đến lòng tự trọng của cậu ta, vì vậy cậu ta trực tiếp bước lên một bước, vô cùng thiếu văn hóa mà chen vào giữa Hồ Phỉ Phỉ với Hàn Thi Dao, cậu ta thực sự muốn biết mình làm thế này thì các mỹ nữ còn có thể tiếp tục không nhìn cậu ta hay không?

Đối mặt với hành động của Lâm Phong Thành, Hổ Phỉ Phỉ cùng Hàn Thi Dao nhướng mày, rõ ràng là không vui, loại lãng tử giống như tên Lâm Phong Thành này, đám Hồ Phỉ Phỉ cũng không hiếm thấy, nhưng vô văn hóa như Lâm Phong Thành thì lại là lần đầu tiên các cô gặp được.

Sở dĩ Lâm Phong Thành vô lễ như vậy hoàn toàn là do lòng tự tin của cậu ta cho phép, thực lực Taekwondo của cậu ta đã là đai đen 3 dan, đã không còn là thực lực mà người bình thường có thể chọc vào, cho nên khi hành động Lâm Phong Thành cũng chẳng còn gí phải cố kỵ.

Có điều Hồ Phỉ Phỉ nhìn Lâm Phong Thành cao ngạo cũng không tức giận chút nào, bàn tay ngọc vươn ra xuyên qua bên kia của Tiêu Phàm, hơi ngã người một chút dựa sát vào lồng ngực của Tiêu Phàm, thân thể mềm mại tựa vào, vô cùng ngọt ngào.

"Anh đẹp trai à, anh làm như vậy bọn tôi sẽ rất khó xử đó. Bởi vì ba chị em chúng tôi đều là người đã có chủ rồi. Anh xem này, anh đẹp trai bên cạnh tôi đây chính là bạn trai chung của ba chị em chúng rồi, nếu như bọn tôi dám có phản ứng bừa bãi với người khác, bạn trai của tôi sẽ không vui đâu."

Hồ Phỉ Phỉ vẻ mặt thẹn thùng nói, trên mặt cô bộc lộ hết vẻ yêu mị, mà chỗ mềm mại đẫy đà của Hồ Phỉ Phỉ bị đè đến biến dạng, Lâm Phong Thành nhìn đến mức ghen tị vô cùng.

"Bạn trai của ba người?"

Nghe thấy lời nói của Hồ Phỉ Phỉ, Lâm Phong Thành giật mình, vẻ mặt kinh ngạc.

"Đúng vậy, anh ấy chính là bạn trai của chúng tôi, vậy anh cảm thấy đàn ông đi dạo phố cùng với con gái, ngoại trừ là bạn trai thì còn có thể là ai chứ?"

Dứt lời, Hồ Phỉ Phỉ kéo mạnh Hàn Thi Dao cùng Cơ Hạo Hạo đang đứng bên cạnh, lôi về phía lồng ngực của Tiêu Phàm.

Hành động bất ngờ này của Hồ Phỉ Phỉ khiến Cơ Hạo Hạo và Hàn Thi Dao hoảng sợ, nhưng sau khi ngã vào lồng ngực của Tiêu Phàm, hai người cũng không hề phản kháng lại, chỉ là lập tức đỏ bừng mặt, thoạt nhìn vô cùng đáng yêu.

Nhìn thấy hành động của Hồ Phỉ Phỉ, Tiêu Phàm liền biết cô gái ác độc này đang muốn lấy hắn làm lá chắn, nhưng hiện tại hai tay hắn đều đang cầm "vật nặng", không thể ngăn cản cô lại.

Vốn dĩ Tiêu Phàm định không phối hợp mà lật mặt Hồ Phỉ Phỉ, nhưng không đợi hắn kịp mở miệng đã có thể hai cô gái lao vào lồng ngực của hắn, khiến Tiêu Phàm vô cùng xấu hổ, lời nói vốn đã đến bên miệng cũng bị hắn nuốt ngược trở lại.

Lâm Phong Thành nhìn thấy các cô gái ngại ngùng dựa sát vào lồng ngực Tiêu Phàm, nhất thời cậu ta tin là thật, nhưng khi nhìn thấy trang phục nghèo nàn của Tiêu Phàm, trong lòng Lâm Phong Thành cảm thấy có phần không cam lòng.

Loại thư sinh nghèo nàn này sao lại có thể có được ba cô gái xinh đẹp tuyệt trần như thế? Rõ ràng chỉ có người phong lưu như Lâm Phong Thành mình mới có thể xứng đôi với những cô gái này thôi!

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!