Virtus's Reader
Ác Ma Doanh Địa

Chương 717: ÁNH VÀNG

Tuy nhiên điều khiến cho Lâm Phong Thành bất an nhất chính là đến giờ Tiêu Phàm vẫn chưa ra tay, chính xác là trước giờ chưa từng dùng tay!

Bởi vì từ lúc trận đấu bắt đầu đến giờ, hai tay Tiêu Phàm liền tương đối vô lại mà nằm yên trong túi quần tây, chưa từng rút ra...

Lực chú ý của Lục Vũ Cầm lúc này cũng chuyển từ Park Jeong Ji đang hăng hái tấn công sang trên người Tiêu Phàm. Sau khi nhìn thấy biểu hiện của Tiêu Phàm thì rõ ràng có chút ngoài ý muốn, cô nghe Trịnh Phàm nói thân pháp Túy Quyền của Tiêu Phàm cao minh, tiến lùi linh hoạt, có cương có nhu. Nhưng rõ ràng thân pháp mà Tiêu Phàm đang sử dụng bây giờ không phải Túy Quyền. Bước chân tùy ý nhẹ nhàng này thậm chí không hề giống bất kỳ một loại võ thuật nào, ngược lại giống như khiêu vũ.

Nhìn vẻ mặt nhẹ nhàng tùy ý của Tiêu Phàm, Lục Vũ Cầm cảm thấy vô cùng chán ghét. Tuy nhiên chán ghét thì chán ghét, Lục Vũ Cầm thừa nhận dáng vẻ lúc này của Tiêu Phàm có đúng là có chút đẹp trai.

Đám người nhìn không rõ cử động của Tiêu Phàm, toàn bộ đều cho rằng Tiêu Phàm đang giả vờ sĩ diện nhưng Hàn Thi Dao thân là một cao thủ vũ đạo, tất nhiên sẽ nhìn ra, cô nhìn chằm chằm bước chân của Tiêu Phàm, hai mắt như ngôi sao giữa trời đêm, vô cùng sáng tỏ.

Điệu Waltz, đây là những bước nhảy của điệu Waltz. Lúc trước gặp anh ta, cô vẫn còn nhớ rõ dáng vẻ vụng về ấy, hiện giờ anh ta đã có thể thuần thục như vậy rồi sao?

Không thuần thục không thể nào lột tả được trình độ các bước nhảy của anh ta lúc này, đây quả thực là hoàn mỹ!

Không nghĩ tới anh ta lại thể hiện những bước nhảy hoàn mỹ này trước mặt mọi người. Ơ? Đợi đã, không phải là anh ta đang tỷ thí với cái tên Park Jeong Ji kia à? Sao lại thế này?

Ngọc Sinh Yên vốn đang đắm chìm trong những bước nhảy ưu mỹ rốt cục cũng phản ứng lại, bỗng nhiên ngẩng đầu nhìn vẻ mặt thong dong của Tiêu Phàm, chợt cảm thấy rất đẹp trai, nhịp tim liền tăng tốc.

Hắn hiện giờ tựa như ứng đối rất tự nhiên. Nhưng cứ coi như là ứng đối tự nhiên đi, thì sao hắn lại nhảy điệu Waltz trên võ trường?

Chẳng lẽ hắn đang diễn cho mình xem?

Nghĩ vậy, Hàn Thi Dao cảm thấy dường như Tiêu Phàm càng đẹp trai hơn, sờ lên ngực mình, nhịn không được cúi đầu...

Hồ Phỉ Phỉ lúc này cũng chăm chú nhìn động tcs của Tiêu Phàm, nhưng ánh mắt không ngạc nhiên như những người khác.

Trong mắt Hồ Phỉ Phỉ tràn ngập nghi hoặc. Bởi vì cô rất quen thuộc với những bước chân duyên dáng kia của Tiêu Phàm, nhưng bây giờ xuất hiện trong hiện thực thì có vẻ hơi quỷ dị...

Park Jeong Ji là tuyển thủ chuyên tấn công, phong cách chiến đấu nghiêng về tiết tấy tấn công, nhưng đồng thời tâm lý của gã cũng vội vàng xao động hơn người bình thường.

Thấy chiêu thức của mình nhiều lần thất bại, Park Jeong Ji trở nên bực dọc, lại lăng chân đá liên tiếp, tuy nhiên đều bị Tiêu Phàm linh hoạt tránh được, thế là gã rốt cục cũng không nhịn được mà quát lên với Tiêu Phàm: "Là đàn ông mà chỉ biết né tránh thì còn ra thể thống gì! Nhanh ra tay đánh cùng tôi một trận thống khoái đi!"

Xã viên của Taekwondo xã chấn kinh vì tấn công sắc bén của Park Jeong Ji, lại càng khiếp sợ sự ứng đối tùy ý của Tiêu Phàm. Nhưng khi nghe thấy Park Jeong Ji chất vấn Tiêu Phàm, bọn họ cũng phải lên tiếng ủng hộ xã trưởng của mình: "Đúng vậy! Đúng vậy! Trốn đi trốn lại như vậy là do sợ xã trưởng của chúng tôi à? Nhanh ra tay đọ sức một phen đi chứ!"

Tuy nhiên người nên lên tiếng hô hào nhất lúc này lại cau mày không nói tiếng nào. Sau khi Lâm Thành Phong thấy Tiêu Phàm ứng đối với các chiêu tấn công của Park Jeong Ji, rốt cục cũng phát hiện được chỗ không bình thường.

Nếu như là trình độ hai bên tương đương nhau thì hoàn toàn có thể né tránh không ngừng, nhưng né tránh một cách tùy tiện thong dong như vậy thì rất có vấn đề.

Chuyện này chỉ có thể giải thích là do hai bên cách biệt rất lớn. Chẳng lẽ cái tên tiểu bạch kiểm Tiêu Phàm này thật sự là tông sư võ thuật cái gì gì đấy sao?

Cứ coi như cái tên tiểu bạch kiểm này không phải là tông sư võ thuật gì gì đấy thì riêng chuyện Park Jeong Ji tấn công mạnh mẽ như vậy mà không động được đến hắn cũng đã rất kinh khủng rồi...

Lục Vũ Cầm lúc này cũng khó hiểu nhìn Tiêu Phàm, bởi vì cô thực sự không hiểu Tiêu Phàm đang làm cái trò gì.

Nói hắn không thể địch lại được tấn công mạnh mẽ, hết lần này tới lần khác hắn lại thong dong bình tĩnh. Nói hắn thành thạo điêu luyện, hết lần này tới lần khác hắn không có ra tay phản kích. Mà điều khiến cho Lục Vũ Cầm cảm thấy hoang mang hơn chính là, cô không có cách nào nhìn ra được khí chất võ thuật tông sư trên người Tiêu Phàm, bởi vì trên người cái tên này bây giờ ngập tràn khí chất "vũ thuật tông sư".

Neeus không phải bên người hắn còn có một Park Jeong Ji đang ra sức đá chân thì Lục Vũ Cầm sẽ nghĩ cái tên này đang khiêu vũ.

Nếu như nói một người dựa vào khiêu vũ mà có thể tránh thoát được công kích của Park Jeong Ji thì đây càng là một chuyện không thể tin.

Thân pháp của Tiêu Phàm lúc này tràn ngập tính nghệ thuật lại không hề tìm ra được một chút tung tích của võ học. Chẳng lẽ cảnh giới võ học của cái tên này thật sự đã đạt tới tông sư, đạt tới trình độ trở thành một phần của con người rồi?

Nhưng suy nghĩ đến cuối cùng, Lục Vũ Cầm cảm thấy Tiêu Phàm là do muốn thu hút sự chú ý của mấy cô gái trước mặt thì đúng hơn.

Bởi vì Lich King thích nhất là làm mấy chuyện bại hoại này, hết thảy đều lấy cưa gái làm điểm xuất phát. Ý nghĩa của Lich Ling, mọi người ai chẳng hiểu rõ.

"Ra tay? Lúc nên ra tay tôi sẽ ra tay. Chỉ là một khi tôi đã ra tay thì cậu liền chẳng còn cơ hội nữa, vì thế người hiền lành như tôi đây quyết định kéo dai fhowi tàn cho cậu thêm nửa khắc nữa..."

Tiêu Phàm dùng một vẻ mặt vô cùng thương hại cảm thán một tiếng, Lục Vũ Cầm thấy dáng vẻ gợi đòn này của Tiêu Phàm thì càng thêm chắc chắn về suy luận Tiêu Phàm làm màu để tán gái của mình.

Mà đến khi cô trong thấy dáng vẻ sùng bái của Cơ Hạo Hạo với Tiêu Phàm thì cảm thấy đau lòng nhức óc, trong lòng hung hăng mắng, giả bộ! Lần này cứ để cho anh ta giả bộ một chút, đợi lát nữa đến lượt mình, mình đánh cho anh ta hiện nguyên hình mới thôi, hừ!

"Nói thì hay lắm! Anh chính là do không có năng lực phản kháng tấn công của Park Jeong Ji tôi. Nếu như anh có thể đánh bại tôi thì sao phải kéo dài lâu thế làm gì. Nhất định là do anh không đỡ kịp công kích của tôi, phân thân cũng chẳng xong!"

Nghe Tiêu Phàm chế nhạo mình, Park Jeong Ji tất nhiên không phục, lại lăng chân lên một lần nữa!

Lần này chân Tiêu Phàm không hề động nữa mà trấn định đứng thẳng.

Lúc trước hắn dùng điệu Waltz Phong Vũ để né tránh, chỉ là muốn để cho năng lực của mình thích nghi trong thực chiến một phen. Bây giờ bản thân quen rồi, hắn đã đủ hài lòng, kế tiếp là đến Tiêu Phàm ra tay phản kích.

Kiếm, chính là kỹ năng mà Tiêu Phàm am hiểu. Tay không tấc sắt thì Tiêu Phàm chỉ có một chiêu. Mà muốn dử dụng chiêu này thì phải có điều kiện nhất định, vì thế Tiêu Phàm chỉ có thể tưởng tượng ra, sáng tạo là cần thiết.

Bước đầu tên chính là rút tay từ trong túi ra, nhưng động tác tùy ý này của Tiêu Phàm lại lộ ra khí thế ác liệt. Ánh mắt nhạy cảm của Lục Vũ Cầm liền tập trung vào đó. Bởi vì cô cảm thấy động tác này của Tiêu Phàm giống như rút bảo kiếm ra khỏi vỏ.

Tay phải Tiêu Phàm nhanh chóng co lại, cấp tốc đâm ra, trực tiếp đâm vào Park Jeong Ji đang tấn công trước mặt. Mặc dù không có gì nhưng dáng vẻ lại rất uy phong.

Dáng vẻ chỉ có hoa không có quả bị đám người nhận ra, trong lòng vô cùng buồn cười.

Nghĩ thầm, hắn ta đang đánh nhau hay đang hát tuồng vậy. Dáng vẻ chỉ kiếm vào không trung này có vẻ uy phong lẫm liệt nhưng có ích gì trong trận đấu này thế?

Lục Vũ Cầm vốn cũng đang buồn cười với trò hề của Tiêu Phàm nhưng cô đột nhiên khẽ giật mình. Bởi vì trong nháy mắt cô mơi hồ cảm nhận được một vệt kim mang lóe lên từ ngón tay Tiêu Phàm rồi biến mất...

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!