Virtus's Reader
Ác Ma Doanh Địa

Chương 719: TRIỀN ĐẤU

Vì sao hắn chỉ mới vừa chỉ ngón tay như thế, Park Jeong Ji đã té xuống đất rồi. Chẳng lẽ thật sự là Khí Kình Ngoại Phóng trong truyền thuyết sao. Park Jeong Ji bị khí kình sắc bén làm bị thương?

Lục Vũ Cầm ngẫm nghĩ cả nửa ngày cũng nghĩ không ra được.

Kệ bà hắn đi? Mình tự đọ sức với hắn, không phải là có thể rõ rồi sao?

Thế là Lục Vũ Cầm chậm rãi đi đến trước người Tiêu Phàm. Hai mắt sáng rực nhìn trừng trừng vào Tiêu Phàm có hơi khiêu khích, nhưng trông cũng rất xinh đẹp.

Nhưng Tiêu Phàm bị đôi mắt này nhìn chằm chằm thì vui chẳng nổi, bởi vì hắn thông qua nó có thể hiểu được Lục Vũ Cầm không hề từ bỏ cái suy nghĩ chết tiệt muốn so tài với hắn kia...

"Tiêu tông sư, thân thủ đúng là đáng gờm thật, tuỳ tiện là có thể đánh bại được Đương gia Park Jeong Ji của Xã Taekwondo. Nếu Tiêu tông sư đã vì xã Taekwondo mà chỉ giáo, tất nhiên không thể coi trọng bên này, xem nhẹ bên kia, xin hãy chỉ bảo cả xã của chúng tôi nữa."

"Ôi chao, xem cô nói kìa, tông sư cái gì chứ, tôi cũng chỉ có thể nói là hơi khỏe một chút thôi. Lúc nãy tôi cũng là nhờ may mắn, học nghệ của Cây Gậy kia không được giỏi, đột nhiên bị té nên tôi mới nhân cơ hội đó mà chế ngự hắn thôi. Thật sự không được gọi là cao thủ gì đâu. Hơn nữa, hôm nay lăn tới lăn lui một hồi với hắn tôi cũng mệt quá rồi, nếu được thì hôm khác đi?"

"Hôm khác" mà Tiêu Phàm nói, tất nhiên có ý là từ chối. Chỉ cần ngày giờ thay đổi, có đánh chết hắn cũng sẽ không bao giờ dám bén mảng tới nữa.

Đương nhiên, Lục Vũ Cầm nào có thể để Tiêu Phàm toại nguyện, cô vội mở miệng nói: "Tiêu tông sư khiêm tốn quá rồi, tôi thấy lúc nãy ngài chế ngự tên Cây Gậy kia vốn cũng chẳng tốn bao nhiêu sức lực. Sao có thể mệt được. Xin Tiêu tông sư đừng tiếc rẻ mà chỉ bảo cô gái này."

"Tên nhãi nhà mày, không phải là sợ rồi chứ! Nói cho mày biết, đừng thấy xã trưởng tụi tao là con gái mà khinh. Thật ra cô ấy chính là một cao thủ xứng danh Bát Quái Chưởng! Đừng tưởng rằng mình đánh được cái Cây Gậy Hàn Quốc kia thì ngon mà coi thường xã võ thuật chúng tao! Đợi lát nữa xã trưởng chúng tao ra tay, xem mày có chui vào đất mà nằm không!" Trịnh pphàm sao có thể để Tiêu Phàm chưa lâm trận đã bỏ chạy, thế nên gã không ngừng nói năng giễu cợt.

"Đúng thế! Phàm Muội Muội, đừng làm yếu khí thế của mình chứ, cô ta là con gái mà cũng dám đến đây khiêu chiến, anh phải làm cô ta sáng mắt ra!" Hồ Phỉ Phỉ cũng mở miệng giật dây, nhưng ánh mắt của cô lại khác hẳn so với trước đây. Ánh mắt không phải sinh ra từ lòng hóng hớt trò vui, hơn nữa trông có vẻ như cô đang nghiên cứu gì đó. Còn về đang nghiên cứu cái gì, trong lòng cô cũng không rõ lắm, chỉ là mơ hồ cảm thấy, cách đánh của Tiêu Phàm khi tỷ thí có gì đó không đúng.

"Đội trưởng ca ca, anh nhận lời đàn chị đi, bình thường chị ấy chiếu cố em nhiều lắm ấy." Cơ Hạo Hạo đi lên phía trước, tội nghiệp cầu xin.

Nhìn vẻ mặt chờ mong của Cơ Hạo Hạo, trong lòng Tiêu Phàm cảm thấy thật khổ sở. Cô gái chưa lăn lộn trong đời được bao lâu này đang dùng cái ánh mắt không cách nào kháng cự kia, nắm tay mình đưa cho người khác đây mà!

Nhìn thấy vẻ mặt Tiêu Phàm bây giờ đang rất khó xử, Lục Vũ Cầm biết mình đã đạt được mục đích nên không định lề mề thêm nữa: "Đã như vậy, chúng ta bắt đầu ngay nào!"

Không đợi Tiêu Phàm trả lời, Lục Vũ Cầm đã lui người sang một bên, bước Trung Bình Tấn, bày ra tư thế tay chiếu cố, mà trong đôi mắt hiếu chiến mơ hồ có thể nhìn thấy sự chờ mong.

Đám người vừa nhìn đã biết cuộc tỷ thí đã bắt đầu, nhốn nháo dạt sang một bên, im lặng quan sát.

Thế là, Tiêu Phàm vẫn bị ép buộc chiến đấu.

Tiêu Phàm nhìn cô gái trước mặt mình mà rầu hết cả ruột.

Thần công Bát Quái Chưởng gì đó hắn không ngại, nhưng làm sao giao chiến với người này lại là một vấn đề.

Lục Vũ Cầm bình thường cũng luyện tập rất nhiều. Dáng người sinh đẹp, nở nang đẫy đà, trông rất mê người.

Bởi vì cái gọi là nam nữ thụ thụ bất thân, khi Tiêu Phàm giao chiến, mức độ chừng mực rất khó để nắm bắt.

Lục Vũ Cầm thì không lo lắng nhiều như Tiêu Phàm. Lúc tỷ thí, cô rất ít cân nhắc sự khác biệt giữa nam và nữ. Bởi vì trong những trận đấu cô từng trải qua, chỉ cần là đối thủ của cô, trên cơ bản, chưa đụng vào người cô chút nào đã bị đập cho nằm đất, cho nên cô cũng vô thức không chú ý đến việc này.

Thấy Tiêu Phàm cứ lẳng lặng đứng như vậy, thật lâu vẫn không thấy ra chiêu. Trong lòng Lục Vũ Cầm thầm cười nhạo, được lắm Tiêu tông sư nhà anh, lại còn biết giả vờ giả vịt, nếu anh đã bất động như thế thì tôi cũng không khách khí nữa. Xem tôi đánh anh răng rơi đầy đất đây!

Chỉ thấy thân hình Lục Vũ Cầm nghiêng một cái, chân bước lên một bước, lao về phía Tiêu Phàm.

Có điều, mặc dù bước chân nhanh thì có nhanh nhưng lại không thẳng, bước thành vòng tròn, tựa như Du Long, rất có linh khí.

Tiêu Phàm vừa nhìn thấy bước chân vô cùng đặc biệt đã biết lời nói lúc nãy của Trịnh Phàm thật sự không ngoa chút nào.

Bước chân như lội bùn, lên xuống ổn định, dậm nhấc rõ ràng, nhưng không thấy kéo dài chút nào, bước chân vừa nhấc, liền nhanh như gió táp, lao đến liền mạch, trên một tấc vuông đất, vẽ xuống một mảnh đất của bản thân. Giả sử, Tiêu Phàm rơi vào vùng tấc vuông này, sẽ lập tức bị ràng buộc, hành động sẽ không còn bình thường.

Cả người Lục Vũ Cầm lượn khắp nơi, đánh về phía Tiêu Phàm, Tiêu Phàm có thể tự biết được huyền diệu trong đó.

Lập tức vứt suy nghĩ dùng Điệu Waltz Phong Vũ để ứng đối đi.

Tuy rằng, Điệu Waltz Phong Vũ sẽ giúp cho Tiêu Phàm né tránh càng nhanh hơn, nhưng đó lại không phải là sự lựa chọn tốt nhất khi Tiêu Phàm đang giao chiến với Lục Vũ Cầm lúc này.

Dù cho Điệu Waltz Phong Vũ của bạn có nhanh chóng và linh hoạt bao nhiêu, một khi bản thân bị ràng buộc thì uy lực cũng giảm đi nhiều.

Bộ pháp Bát Quái Chưởng tự có huyền ảo, rất dễ gây ra hạn chế cho hành động của Tiêu Phàm, mà trong cuộc tỷ thí này, né tránh sẽ lập tức bị hạn chế, thế thì Tiêu Phàm đã thua một nửa rồi.

Thế là thân thể Tiêu Phàm lắc lư lảo đảo, lại một lần nữa sử dụng Túy Tiên Vọng Nguyệt.

Trong nháy mắt, Lục Vũ Cầm đã nghiêng người tiến đến, ngón cái hơi gập, đẩy chưởng ra, trực tiếp đánh về phía Tiêu Phàm, rất mạnh mẽ!

Nhưng Tấn Mãnh của cô tìm tòi, lại không thể chạm đến một sợi lông nào của Tiêu Phàm. Tiêu Phàm chỉ là hơi chao đảo một chút, một chưởng này của Lục Vũ Cầm chợt lóe lên.

Lục Vũ Cầm trông như không thèm để ý chút nào đến sự sẩy tay của mình, ngược lại càng hưng phấn hơn, bước chân di chuyển không ngừng, bàn tay cũng liên tục gập rồi chém, bu bám không ngừng, áp sát về phía Tiêu Phàm.

Cảm nhận được bàn tay không ngừng đan xen nhau mà đến trước mặt mình, Tiêu Phàm liền biết trình độ khó chơi của Lục Vũ Cầm chắc chắc không dưới Park Jeong Ji.

Công kích của Park Jeong Ji mạnh mẽ, thừa thế xông lên, thẳng tới thẳng lui, thế nhưng lại dễ dàng đối phó. Mà Lục Vũ Cầm luôn di chuyển, chưởng pháp không ngừng thay đổi, kết hợp hư và thực, cương và nhu, dây dưa, quấy rầy, vô cùng phiền toái.

Nhưng mà, Tiêu Phàm may mắn có được một bộ thân pháp là Tửu Tiên Vọng Nguyệt Bộ, nếu không thật đúng là sẽ bị vùi lấp trong cái đại trận Bát quái mà Lục Vũ Cầm tạo ra nhờ thân pháp này mất.

Lúc trước, Lục Vũ Cầm thấy Tiêu Phàm cứ luôn đáp trả đòn bị động, vốn đang mừng rỡ không thôi, không ngờ dây dưa một hồi, vẫn không thấy hắn chiếm lấy ưu thế, trong lòng lập tức có hơi sốt ruột.

Bát Quái Chưởng thực ra là một chưởng pháp chân đánh bảy, tay đánh ba, tạo thành hình kéo, mới có thể đánh ra đòn nghiêm trọng với kẻ địch, vì thế thân pháp này mới là tinh thúy của Bát Quái Chưởng.

Nhưng cô lại không ngờ thân pháp mình linh hoạt đến như vậy, mà vẫn không cách nào đụng đến Tiêu Phàm dù chỉ là một chút. Chẳng lẽ bước chân Tiêu Phàm lúc này tinh xảo lắm sao?

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!