Có điều câu nói tiếp theo của Tiêu Phàm, lại càng làm cho mọi người dựng hết tóc gáy lên.
"Mọi người đều là người chơi của trận doanh Ác Ma, giúp đỡ phần nào cho trận doanh Ác Ma là chuyện rất bình thường. Nhưng tôi nhớ rằng Phong Ma Tiểu Xích Lang anh ngoại trừ là người chơi của trận doanh Ác Ma ra, còn là thủ lính của tổ chức tình báo Thính Phong các này, mà chỗ buôn bán kinh doanh tình báo như các anh là thương nghiệp. thương nhân bình thường chỉ quan tâm đến lợi ích, vì sao lại quan tâm đến hoạt động trò chơi có tính chất thi đấu trận doanh như thế này? Cuộc thi này rõ ràng không liên quan gì đến mục đích lợi nhuận của Thích Phong các các anh mà. Tôi nói điều này, anh sẽ không tiến hành việc buôn bán thông tin của chúng tôi bên này chứ."
Tiêu Phàm lẳng lặng nhìn Phong Ma Tiểu Xích Lang, ánh mắt ngay thẳng.
Mà Phong Ma Tiểu Xích Lang cũng yên lặng nhìn vào Tiêu Phàm, sau đó bỗng nhiên cười phá lên.
"Ha ha, thú vị lắm, rất thú vị, không hổ danh là "Lich King mệnh để đâu", quả nhiên không đơn giản chút nào! Đúng vậy, là thủ lĩnh của Thính Phong các, tôi chỉ quan tâm đến lợi ích, cho nên tin tức cúa bên chúng ta, tôi bán đi rồi đó..."
"Anh! Đồ phản bội nhà anh!" A Hoa Tỷ lập tức nổi trận lôi đình, vung thiết quyền, có vẻ như sắp nện về phía Phong Ma Tiểu Xích Lang, mà Ác Long ngồi bên cạnh nghe thấy lời nói của Phong Ma Tiểu Xích Lang, cũng không giữ được bình tĩnh mà đứng lên.
"Mỹ nữ, bình tĩnh bớt nóng, bình tĩnh bớt nóng, tôi chỉ bán cho bọn họ một ít thông tin cơ bản mà mọi người đều biết rồi thôi, ví dụ như "Thất đại tội" gì đó thôi. Nếu bọn họ đồng ý mua, tôi có tiền đương nhiên phải nhận rồi, mọi người đều cảm thấy vừa lòng, có gì mà không làm đây."
"Anh nói rõ ràng một chút đi. Hóa ra là thông tin ngoài lề thôi, làm tôi sợ chết khiếp." Ác Long thở dài nhẹ nhõm.
"Nhưng tôi vẫn cảm thấy có chút không thể quá tin vào anh, dù sao anh vẫn là một thương nhân."
"Ha ha, Mệnh Phàm, anh thật sự khắt khe như thế sao? Uổng tôi xem trọng anh như vậy."
"Tôi cũng không cảm nhận được anh đang xem trọng tôi đâu, đống nước bẩn trên Tieba, anh cũng ngầm ngầm thêm vào không ít đâu nhỉ."
"Thôi được rồi, tôi nói rõ ràng một chút cho mọi người biết, kì thật lợi ích của tôi mà mọi người là giống nhau, tuy rằng tôi không tham gia chiến đấu, chỉ là một tiểu thương nhỏ bé mà thôi. Mệnh Phàm nói rất đúng, thương nhân chỉ coi trọng lợi ích, tôi cũng như vậy. Chỉ có điều, tôi còn là một "người hoàn bảo"."
"Người hoàn bảo là thế nào?" A Hoa Tỷ nhìn thấy nam nhân đang cười hì hì trước mắt, vẻ mặt ngờ nghệch.
"Sao lại là "hoàn bảo", đó chính là bảo vệ hoàn cảnh. Tôi là thương nhân, tuy rằng thích tranh thủ kiếm chút lợi ích, nhưng càng coi trọng sự phát triển lâu dài, không có tình huống gì đặc biệt, việc làm ăn của tôi sẽ không thể làm được nữa. Không thể làm được nữa, đó có nghĩa là diệt vong. Cho nên nhưng chuyện chỉ lấy cái lợi trước mắt, tôi sẽ không làm. Mà không khí đặc biệt mà trận doanh Ác Ma có được, chính là hoàn cảnh thích hợp nhất để cho Thính Phong các chúng tôi sinh tồn. Nếu trận chiến lần này làm cho trận doanh Ác Ma trở nên suy yếu đi, hoàn cảnh hiện có bị phá hủy đi, tương lai Thính Phong các chúng tôi cũng sẽ không khá giả. Bởi vậy, trong thời khắc này, Phong Ma Tiểu Xích Lang tôi chỉ có thể đi ra khỏi bóng tối, chủ trì một đại hội động viên mọi người trước trận chiến như thế này, hi vọng mọi người sẽ không tiếp tục nghi ngờ ý tốt của tôi nữa..."
"Tôi còn chưa hiểu anh đang nói cái gì? Cái gì là hoàn cảnh hay không? Trận doanh Ác Ma nếu yếu kém thì sẽ gây ảnh hưởng rất lớn cho Thính Phong Các của anh sao?" Rõ ràng là A Hoa tỷ không quen cách nói chuyện quanh co lòng vòng của Phong Ma Tiểu Xích Lang.
"Đương nhiên, bởi vì có trận doanh Ác Ma tồn tại mới để 'Tân Sinh' thêm một phần hỗn loạn, những người khác coi đây là hỗn loạn, thế nhưng Thính Phong các lại cho rằng nó là tự do. Bởi vì trong hiện thực thiếu loại tự do này, xí nghiệp lúc trước mà tôi kinh doanh đã bị trật tự của xã hội ép tới mức phải đóng cửa. Bây giờ, tôi làm lại tất cả ở trong 'Tân Sinh', tất nhiên sẽ coi trọng hoàn cảnh sinh tồn ở đây rồi."
"Xem ra, lúc trước ở trong hiện thực anh cũng không phải làm việc gì tốt, đúng không?" Tiêu Phàm hừ lạnh.
"Ha ha, tôi nuôi lợn."
"Ý của anh rằng chúng tôi là lợn?"
Phong Ma Tiểu Xích Lang coi việc giữ vững hoàn cảnh của trận doanh Ác Ma là nuôi lợn thì bọn họ không phải là lợn thì là cái gì?
"Tôi cũng không nói như vậy, Mệnh Phàm, cậu cũng đừng chống đối tôi như vậy, hiện tại chúng ta đang hợp tác, lần đại chiến này mà chúng ta thắng thì mọi người đều có chỗ tốt..."
Mặc dù Tiêu Phàm rất ghét Phong Ma Tiểu Xích Lang nhưng vẫn phải thừa nhận rằng lời nói của Phong Ma Tiểu Xích Lang là chính xác, nên yên lặng lại.
"Được rồi, nói tiếp về quy tắc chiến đấu. Trận đại chiến này tên là 'Di tích của chúng thần' cũng không phải đặt bừa, điều này cũng nói rõ hoàn cảnh của lần đại chiến này là một thế giới nhỏ do chúng thần sáng tạo ra. Bởi vì server Mỹ đã ở trong giai đoạn đại chiến giữa các trận doanh, tôi sẽ đưa ra những tin tức mà Thính Phong các đã thu thập được cho mọi người. Hoàn cảnh chiến đấu của mọi người là ở bản đồ thu nhỏ của cả bốn trận doanh, phía đông là thành thị của loài người, phía tây là đồng cỏ, phía nam là rừng rậm còn phía bắc là hoang mạc. Sau khi bắt đầu, người chơi sẽ bị truyền tống ngẫu nhiên vào trong chiến trường, tất cả phương tiện liên lạc đều bị hệ thống đóng lại. Thế nhưng hệ thống cũng sẽ phát cho mỗi người chơi một viên đá thông tin có thể trò chuyện trong vòng hai phút, sau hai phút nó sẽ tự hủy, để cho người chơi báo cáo tình trạng cá nhân của mình cho tổ chức, hoặc hạ lệnh chiến đấu cho thành viên tổ chức. Còn tổ chức chính là công hội hoặc đội ngũ của mình. Sau đó, chiến đấu tàn khốc sẽ bắt đầu, mọi người hãy tự cầu phúc đi."
"Phải giết hết tất cả kẻ địch mới chiến thắng sao?" Nghĩ tới số lượng người chơi khổng lồ của ba trận doanh còn lại thì "Truy Phong Giả" Tịch Dương cũng cảm thấy lạnh người.
"Chiến tranh thắng bại cũng không quyết định như vậy, mỗi một trận doanh đều có một bảng hiệu đại diện cho vận thế của trận doanh, nó sẽ ngẫu nhiên rơi vào một người chơi nào đó trong trận doanh, nếu chúng ta có thể tìm ra người nào đang cầm bảng hiệu của trận doanh khác rồi giết chết hắn, sau đó lại phá hủy bảng hiệu mà hắn rơi ra thì chúng ta sẽ chiến thắng rất dễ dàng. Đương nhiên, chẳng may mà người chơi cầm bảng hiệu của trận doanh chúng ta không cẩn thận bị người khác xử lý thì, ha ha... mọi người hiểu..."
"Vậy chúng ta có thể để người khác cầm bảng hiệu rồi offline không? Chờ khi xử lý tất cả kẻ địch rồi gọi hắn ta online lại?"
"Ý này khá tốt, chỉ cần người chơi không ở trong trạng thái chiến đấu thì cũng có thể offline, thế nhưng mỗi ngày phải online liên tục trong một thời gian dài, nếu không thì sẽ bị coi như bỏ quyền, người cầm bảng hiệu này phải online trong thời gian dài hơn nhiều người chơi bình thường, cho nên ý của cậu không thể thực hiện được. Hơn nữa, tôi nhắc nhở mọi người một chút, trên chiến trường không thể trốn tránh mãi được, bởi vì chiến trường trong Di tích của chúng thần là một chiến trường trí năng, sẽ liên tục thu nhỏ lại. Chiến trường trí năng là gì? Đó chính là chiến trường sẽ căn cứ vào số lượng người chơi còn sống sót, sẽ thu nhỏ diện tích của chiến trường lại theo một chu kỳ nhất định, làm cho ngươi không thể trốn tránh, chỉ có thể chiến đấu." Vừa nói, Phong Ma Tiểu Xích Lang nhìn lướt qua đám người, nói tiếp: "Mọi người đã rõ quy tắc chiến đấu thì tôi cũng không dài dòng nữa. Tôi cảm thấy bảng hiệu đại diện cho vận thế của trận doanh sẽ xuất hiện trong tay của một trong số mấy người ở đây, nếu người nào cầm bảng hiệu thì hãy ở trên chiến trường sống lâu vào. Mặc dù Thính Phong các của chúng tôi không phải là đơn vị chiến đấu của trận doanh Ác Ma, thế nhưng vì lần chiến đấu này, chúng tôi cũng muốn cống hiến một phần sức lực. Được rồi, hãy nói địa chỉ hòm thư cho tôi, tôi sẽ đưa cho mọi người một phần tình báo quan trọng của Thính Phong các chúng tôi thu thập được."
...