Virtus's Reader
Ác Ma Doanh Địa

Chương 759: MỘT KHỞI ĐẦU KHÔNG TỆ

Thế là Hoàng Ma Tử chuyển đề tài lần nữa, mang theo một đám sói con đi truyền cho đám người "giáo nghĩa" vĩ đại của Quân đoàn sói lẳng lơ, đáng tiếc đám người xung quanh lại càng ngày càng cách xa họ, giống như sợ bị nhiễm cái gì từ trên người họ vậy.

...

Tiêu Phàm cũng không biết, nụ hôn này của Miên Miên lại bị đám người bên ngoài xem hết, từ khi được Miên Miên "cảm ơn" thì Tiêu Phàm vẫn luôn ngu ngơ, trong mắt xuất hiện ý cười.

Lúc này, Miên Miên đã ngồi trên cổ Tiêu Phàm, sau đó nhìn chằm chằm vào đầu của Tiêu Phàm mà nhíu mày.

Ngay sau đó, Miên Miên giơ tay lên, đập thẳng tới đầu của Tiêu Phàm!

Cô bé cũng không phải là muốn đánh Tiêu Phàm, mà chỉ muốn đập tới cái vật vướng víu trước mặt mình mà thôi.

"Meo!"

Con mèo lười nhác đang ngủ say trên đỉnh đầu Tiêu Phàm bị Miên Miên đập bay xuống dưới, mặc dù Tom Cruise luôn duy trì trạng thái tàng hình, thế nhưng Miên Miên lại có năng lực nhận biết rất nhạy cảm nên có thể nhận ra sự tồn tại của nó, sau khi đập bay nó đi thì cô bé ôm lấy đầu Tiêu Phàm.

Khi bị quấy rối thì Tom Cruise rất tức giận, đang muốn đoạt lại địa bàn của mình nhưng Tiêu Phàm đã bị Miên Miên mê hoặc bởi nụ hôn kia rồi, nên Tom Cruise bị thất sủng, nó cảm thấy rất mất mát, đành phải tự mình đi bộ.

"Tom Cruise, nơi này là chiến trường, tự mình cẩn thận đi, đừng ở trên đầu ta suốt ngày như vậy, lúc trước khi ở cung điện dưới đất của di tích Goblin thì mày cũng không có làm cái gì cả..."

"Không công bằng!" Tom Cruise vẫn rất khó chịu khi Miên Miên cướp đi địa bàn của mình, sau khi oán trách thì mới trả lời câu hỏi của Tiêu Phàm: "Ở khu di tích kia toàn kẻ yếu, làm gì có nơi nào cần bản soái mèo phải ra tay chứ, meo!"

Tiêu Phàm rất đau dầu khi thấy con mèo đen này, từ khi Tom Cruise ra đời ngoại trừ gây thêm phiền phức cho mình ra thì không làm chuyện gì tốt cả, ngay cả thăng cấp cũng đều theo sau ăn bám y hệt Tiểu Miêu vậy, cấp độ hiện tại mới hơn hai mươi, nếu không phải con mèo này có thể "nhìn trộm" mà lĩnh ngộ được kỹ năng thì Tiêu Phàm thật sự muốn bỏ nó đi.

"Sàn sạt..."

Từ rừng cây phía trước truyền tới chút tiếng vang, theo gió bay vào trong tai của Tiêu Phàm.

Tiêu Phàm nhìn chăm chú về phía trước rồi nói với Tom Cruise: "Nếu như mày thấy đối thủ ở di tích Goblin yếu thì mày hãy đi tới trước, giết hết kẻ địch đi..."

Theo lá cây đong đưa, trước mắt Tiêu Phàm xuất hiện mấy bóng người, tiến vào chiến trường khá lâu thì cuối cùng Tiêu Phàm cũng đã gặp được kẻ địch đầu tiên...

"Lich King Mệnh Phàm!"

Người tới hét lên, sắc mặt rất hưng phấn.

Mặc dù cách hơn trăm mét nhưng Tiêu Phàm vẫn bị kẻ địch nhận ra.

Cũng không phải thị lực của kẻ địch xuất sắc mà là do ID đỏ máu ở trên đỉnh đầu Tiêu Phàm vẫn chưa biến mất, hai chữ "Mệnh Phàm" quá chói mắt, nhất là ở giữa khu rừng xanh này thì càng nổi bật hơn.

Kẻ địch có mấy người, di động tới hơi rải rác, ngoài ác ma ra thì tộc nào cũng có một vài thành viên. Hình như bọn họ cũng không quen biết nhau, thế nhưng ở trong chiến trường này là liên minh nên tập trung với nhau mà thôi.

Khi thấy chỉ có một mình Tiêu Phàm xuất hiện ở đây thì bọn họ cũng không sợ hãi mà lại rất hưng phấn.

Bọn họ là người chơi tự do, cũng có thực lực không tệ, nếu không thì họ cũng không được hệ thống chọn ra trong vô số đơn xin tham dự cuộc chiến này.

Bởi vậy bọn họ khá tự tin với chiến lực của bên mình.

Mặc dù Lich King Mệnh Phàm rất đáng sợ, thế nhưng nếu có thể chém giết Lich King Mệnh Phàm ở trong trận đại chiến này thì sẽ để cho danh tiếng của mình lên rất cao.

Hơn nữa, theo tình hình hiện tại mà xét, bên mình còn có rất nhiều người, chiếm ưu thế tuyệt đối nha!

Cho nên bọn họ đều rút vũ khí ra, nhìn chằm chằm vào Tiêu Phàm ở trước mắt.

...

Tom Cruise nhìn chằm chằm vào những người chơi đầy địch ý vừa xuất hiện thì lui về phía sau hai bước: "Bản soái mèo sẽ không lên, bọn họ cũng không đáng để ta ra tay, meo!"

Giọng nói của Tom Cruise rất là yếu ớt, thế nhưng Tiêu Phàm cũng đã quen thuộc tính cách của con mèo ngu ngốc này nên cũng không thèm quan tâm, hai tay hắn hơi cử động đã rút song kiếm ra, rồi nhắc nhở Miên Miên: "Miên Miên, bấu chắc vào, ca ca muốn ra tay xử lý người xấu!"

Bàn tay nhỏ nhắn của Miên Miên tóm lấy lỗ tai của Tiêu Phàm rồi xoắn, giọng nói hơi khó chịu của cô bé vang lên: "Anh yếu như vậy chắc chắn không thể làm ca ca của Miên Miên được! Anh là Kẹo Que!"

Cảm nhận được tai của mình đang đau thì Tiêu Phàm đành chịu: "Được rồi, Kẹo Que thì Kẹo Que. Em hãy bám chắc vào!"

Khi nghe thấy Miên Miên đồng ý thì Tiêu Phàm đi nhanh tới phía trước.

...

"Mệnh Phàm đã gặp kẻ địch, mà lại gặp một đội tạm thời có bảy thành viên nữa, xem ra lần này Lich King Mệnh Phàm sẽ khá khó khăn!"

Khi thấy trên màn hình sắp xuất hiện tình hình chiến đấu thì Crimson Rose cảm thấy hưng phấn, thật sự mong chờ Mệnh Phàm sẽ bị những người kia chém giết.

Thế nhưng tiếng nói của cô đột ngột yên lặng, bởi vì kiếm của Tiêu Phàm, quá nhanh!

Một luồng sáng xẹt qua, giống như thác nước đổ xuống vậy.

Khuôn mặt của chiến sĩ Thú Nhân vẫn còn nét khó tin, tơ máu xuất hiện từ gương mặt tới tận thân dưới, chưa đợi máu phun ra thì hắn ta đã biến thành một luồng sáng trắng, biến mất không còn chút cặn.

Khi thấy đồng đội mất mạng thì mấy người còn lại cũng rất kinh ngạc, bọn họ hoàn toàn không thể tưởng tượng ra được Tiêu Phàm lại mạnh mẽ như vậy!

Lưỡi kiếm sắc bén vẫn lóe lên liên tục, không bởi vì sự chần chờ của họ mà chậm lại, ánh kiếm múa lên theo gió, mượt mà vô song.

Đợi cho những người chơi này lấy lại tinh thần thì Tiêu Phàm và cô bé ngồi ở trên cổ hắn cũng đã đi tới sau lưng đám người, cũng vào lúc đó, song kiếm trong hai tay Tiêu Phàm cũng dừng lại, thu lại sự sắc bén của mình.

Mấy người chơi rất muốn quay đầu trở lại, muốn tấn công Tiêu Phàm nhưng bọn họ lại phát hiện mình không thể nhúc nhích chút nào, bởi vì trong một thời gian ngắn ngủi vừa qua, HP của bọn họ đã biến mất hoàn toàn.

Một đội bảy người cũng không thể tạo cho Tiêu Phàm phiền phức lớn nào, thậm chí ngay cả Miên Miên đang ngồi trên cổ hắn cũng không cảm thấy quá nhiều xóc nảy.

Tiêu Phàm cũng không sử dụng kỹ năng, mà chỉ sử dụng kiếm kỹ mà thôi.

Sau khi Tiêu Phàm luyện thành kiếm pháp của Thục Sơn thì những đòn tấn công trở nên rất hòa hợp, một một lần tấn công đều đâm trúng nơi chí mạng của kẻ địch, mỗi một kích cũng đều không dùng quá nhiều sức đã có thể giết chết kẻ địch, cực kỳ nhẹ nhàng và thoải mái.

Tiêu Phàm có đẳng cấp rất cao, tăng thêm kinh nghiệm chiến đấu phong phú cho nên người chơi bình thường cũng đã không thể tạo cho Tiêu Phàm nhiều phiền toái, kết quả cuối cùng của trận chiến cũng không phải tăng thêm vài kẻ địch tầm thường mà có thể thay đổi.

...

"Người này mạnh như vậy sao?"

Khi Crimson Rose thấy Tiêu Phàm đang thu kiếm lại thì cảm thấy rất khó tin.

Mà cảnh tượng thoải mái, tiêu sái vừa rồi của Tiêu Phàm đã chồng lên bóng hình xinh đẹp ở trong nội tâm của cô.

Sau khi có cảm giác này thì Crimson Rose như là cảm thấy mình bị sỉ nhục vậy, nói thầm liên tục, ta sẽ không thừa nhận, tuyệt đối sẽ không thừa nhận người này có thể đánh đồng với Phàm Tử tỷ tỷ!

Tiêu Phàm lao nhanh tới, ánh kiếm lóe lên rồi biến mất, kẻ địch còn chưa kịp phản ứng nào thì đã ngã xuống, mặc dù quá trình này rất ưu nhã nhưng Tiểu Miêu lại không biết giải thích điều gì với khán giả cả, bởi vì với cái đầu đơn giản của cô thì không hiểu được chuyện gì vừa xảy ra, cho nên Tiểu Miêu chỉ có thể bồi vào một câu: "Có vẻ bọn họ không thể tạo cho Mệnh Phàm bất cứ phiền toái nào đâu, ha ha."

Sau khi nói xong câu này để đỡ xấu hổ, cô cũng yên lặng đi.

Chỉ có bọn sói con gầm rú lên và đám khán giả còn lại thì kinh ngạc tới ngây người.

...

Tiêu Phàm gặp phải một việc cũng không tính là phiền phức, biểu hiện mạnh mẽ của hắn làm khán giả rất khiếp sợ, thế nhưng điều này cũng chỉ là trận chiến đấu cá nhân của hắn mà thôi.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!