"Bang Hắc Long vô địch! Trận doanh Ác Ma vạn tuế!"
Nghe Ác Long hô hào, thành viên Bang Hắc Long lại cưới lên Ma Nhện Phục Kích của bản thân, không chút sợ hãi ồ ạt tiến về phía quân địch!
"Ha ha, muốn chạy sao? Không dễ dàng như vậy đâu!" Hội trưởng công hội Tinh Thần nhìn thấy đám người chơi Bang Hắc Long này định liều mạng, cười khinh bỉ: "Mọi người chuẩn bị nghênh đón đợt tấn công thật tốt, giơ khiên chắn! Kéo cung! Bắn tên!"
Nghe thấy mệnh lệnh, đám người cầm khiên phía trước lập tức giơ khiên lên, nhóm cung thủ trực tiếp bắn tên cấp tốc về phía nhóm người Bang Hắc Long đang xông tới, hết thảy đều được xử lí một cách gọn gàng dứt khoát.
"Hắc Long Ba!"
Một vòi nước màu đen dữ tợn hiện ra trên nắm đấm của Ác Long, hóa thành một dòng nước cuộn đen kịt phun lên đám lá chắn bảo vệ trên đường kia.
Các chiến sĩ đứng cầm khiên phía trước bị kỹ năng danh hiệu "Hắc Long Ba" của Ác Long mạnh mẽ đánh trúng chia năm xẻ bảy, đám người vây xung quanh cũng bị tách ra tạo thành một lỗ hổng.
Phong Lang dẫn theo thành viên Hắc Long bang lập tức lao ra khỏi lỗ hổng, nhìn thấy bóng dáng các anh em đi xa, Ác Long cũng rất muốn đi theo, nhưng hắn ta hiểu hiện tai hắn ta không thể đi được.
Bởi vì giờ khắc này ánh mắt của "Thế hệ huy hoàng của Tinh Thần" đang đặt trên người hắn ta, nếu như hắn ta đi theo, trong lúc bọn họ chiến đấu khó mà không ảnh hưởng đến nhưng người chơi Bang Hắc Long khó khăn lắm mới chạy thoát được. Ác Long không muốn mình lại trở thành nguyên nhân mang đến nhiều tổn thất hơn cho Bang Hắc Long.
"Đội chắn tiếp tục thử vây chắn, tận lực thu nhỏ lỗ hổng lại, đội du kích nhanh chóng đuổi theo, tiêu diệt cá lọt lưới!" Hội trưởng công hội Tinh Thần nhìn thấy tình huống đột ngột phát sinh, không nhanh không chậm hạ mệnh lệnh, cuối cùng chuyển tầm mắt lên người của Ác Long rơi lại sau đám người: "Sao vậy, anh không có ý định chạy nữa à?"
"Anh tình nguyện thả tôi đi sao?"
"Cho nên anh chấp nhận dự định chết ở chỗ này rồi à?"
"Chấp nhận sao? Đừng nghĩ rằng Ác Long tôi sẽ đơn giản buông tay chịu trói như vậy!"
Gào!
Một tiếng tru phẫn nộ vang lên, giáp vảy đen kịt hiện lên bao quanh thân Ác Long, ánh sáng lấp lạnh mơ hồ chuyển động, nhìn có vẻ vô cùng quỷ dị.
Nhưng người đang có mặt khôi phục tinh thần sau một màn kinh sợ này, phát hiện ra áo choàng màu đỏ phía sau lưng Ác Long đã sớm bị ánh sáng màu đen nuốt chửng, hóa thành hai bên cánh dơi sứt mẻ mục nát.
"Đây là kĩ năng gì vậy?"
Tiếng tăm của "Ác Ma hóa" rất lớn, ngay cả hội trưởng công hội Tinh Thần luôn luôn bình tĩnh điềm đạm cũng không khỏi có chút giật mình.
Những vòi nước Ác Ma giữa chiến trường cũng không mảy may trả lời vấn đề của hắn ta, hai con mắt trước trán của Ác Long đột nhiên lóe lên huyết quang, màu sắc đỏ tươi kia nhìn thoáng qua vô cùng dọa người.
Nhưng hắn ta lại không nhìn vào những kẻ địch đứng xuy quanh mình, mà là nhìn xuyên qua lỗ hổng đang dần dần khép vào, nhìn vào những dáng hình quen thuộc lúc trước đang dần dần rời xa mình.
Tuy rằng đã đưa ra quyết định, nhưng hắn ta vẫn luôn cảm thấy khó có thể buông xuống được, vì thế Ác Long nhớ lại lời nói của Phong Ma Tiểu Xích Lang vào giây phút cuối cùng trên Tự Mạc Nhai hôm ấy...
"Khi tôi không có lựa chọn nào khác, tôi bằng lòng đặt cược lên người Mệnh Phàm, đây chính là một canh bạc vô cùng kích thích..."
Tôi nghe theo lời anh, đánh cược lên người hắn, chỉ mong suy nghĩ của anh là đúng.
Chỉ ngẩn người trong chốc lát, Ác Long lại khôi phục lại tinh thần của mình, trong con người màu đỏ tươi kia rút đi phần đau buồn, lại nhuốm lên vẻ tàn bạo...
"Ác Long này thực sự quá phiền phức, có điều cuối cùng cũng chết rồi..."
Người đàn ông vặn vặn quả đấm của mình, có vẻ hơi bất mãn.
"Hắn ta là một đối thủ đáng để kính nể." Người đàn ông đứng bên cạnh kị sĩ nghiêm túc thở than.
"Hừ, cũng chẳng có gì ghê gớm..."
"Chẳng có gì ghê gớm? Ngươi thân là Cách Đấu Gia, nhưng hình như ngươi cũng đánh không lại hắn ta hay sao?"
"Chỉ vì hắn ta có được cái biến thân quái lạ kia quá tiện lợi thôi! Nếu hắn ta dùng trạng thái bình thường cùng ta đấu một trận quyết định thắng bại, thì ai thắng ai thua cũng không nói chắc được!"
"Có điều băng Hắc Long này giúp người chơi thật là có tâm, vì phá vòng vây đi ra ngoài, lại chém giết cùng với thế lực liên quân của chúng ta đến trình độ như vậy, thật là khiến cho người ta bất ngờ đó..."
"Có tâm? Đều lá một đám người dã man thô bạo thôi mà!"
Kị sĩ cũng lười để ý đến Cách Đấu Gia vẫn vẻ mặt không phục đang đứng bên cạnh, quay về phía hội trưởng công hội Tinh Thần dò hỏi: "Nếu Ác Long đã ngã xuống, vậy thì những tàn đảng còn xót lại trong bang Hắc Long mà hắn ta chỉ huy thì trong trận chiến này cũng không còn đáng để lo lắng, chỉ tiếc là trên người hắn ta cũng không có văng ra những thứ mà chúng ta cần. Vậy kế tiếp chúng ta..."
"Tất nhiên là vẫn hành động theo kế hoạch, trước mắt cần loại bỏ uy hiếp lớn nhất trong trận doanh Ác Ma, sau đó từng bước xử lí hết đám tàn đảng của kẻ địch cho đến hết, cuối cùng là thu hoạch thắng lợi trong cuộc chiến tranh lần này."
"Cái kia... có tin tức gì không?"
"Nghe nói Sát Nhân Ma vẫn còn ở trong khu rừng phía nam không có hành động gì."
Kị sĩ nghe nói như vậy thì giật nảy cả người: "Một thân một mình?"
"Ừ, một thân một mình."
"Hắn ta đây chẳng phải là sẽ không chết được hay sao?"
"Thoạt nhìn là như vậy, nhưng hắn ta lại là kẻ điên, ai mà biết trong đầu hắn nghĩ gì, hiệu quả của "Quảng Vực Chi Âm" cũng sắp kết thúc rồi, chúng ta phải mau chóng triệu tập nhân thủ bao vây về hướng đó. Chỉ cần bao vây hắn ta, cho dù thủ đoạn của hắn ta có tuyệt vời đến mức nào đi nữa, cũng tất bị mọi người dây dưa đến chết!"
Nói tới đây thì trên mặt hội trưởng công hội Tinh Thần hiên lên vẻ hung tàn, sau khi ánh lửa còn lại ở trên tàn tích ở bốn phía chiến trường dần dần cháy hết cũng lặng lẽ thu lại, một lần nữa khôi phục lại bóng tối đen kịt bên dưới cái mũ trùm kia...
...
Bang Hắc Long cùng với liên quân mai phục ác chiến một trần, làm cho chiến trường Cực Đông trở nên hoang vu hơn.
Chiến trường cực kì hoang tàn, vẫn thuộc về hoang mạc phía bắc như cũ, sau khi thị trấn ở phía đông thành bị phá hỏng, chí ít cũng còn sót lại vài mảng tường đổ, phía bắc kia chỉ còn lại một khu vực khô cạn rộng lớn, hoang vu đến mức ngay cả một cọng cỏ cũng không thể sinh tồn.
Trên mảnh đất không có lấy một ngọn cỏ này, bỗng nhiên xuất hiện vài ngọn lửa màu đen quỷ dị.
Những ngọn lửa màu đen này bùng lên yếu ớt, mất đi sức mạnh làm người ta sợ hãi như trước kia, có vẻ hơi uể oải.
Cảm giác chỉ cần có một cơn gió nhẹ thổi qua cũng có thể mang đi một tia nhiệt lượng cuối cùng của nó.
Một thanh đao sắc bén rơi xuống trên hoang mạc, nhìn từ hoa văn bên ngoài đến chất liệu của thân đao thì thanh đao này ít nhất cũng phải thuộc về vũ khí có phẩm chất hi hữu.
Đáng tiếc thanh đao này đã không còn hoàn chỉnh nữa, thân đao đã bị chặt đứt, chỗ vết đứt thẳng tắp bóng loáng, giống như là còn lưu lại trên đó kiếm ý lạnh lẽo, tỏa ra một luồng hàn ý vô hình.
Bán Trường Miên mặc một bộ đồ màu đen, lặng lẽ đứng ở phía trước thanh đao, ánh mắt có chút trống rỗng.
Lời nói trước khi rời đi của người đàn ông mặc áo xanh kia vẫn còn vang vọng trong đầu óc của cô, giống như là ừ trận tiếng chuông vang, làm cho tâm thần của cô rung động.
"Cô gái, tôi đã nói trước là không muốn chiến đấu với cô. Bây giờ chặt đứt đao của cô, coi như là dạy cho cô một bài học. Nếu như cô vẫn còn tiếp tục u mê không tỉnh, tiếp tục dây dưa, tôi sẽ ra thật sự ra tay, đoạt lấy tính mạng của cô. Vì thế cho nên tại hạ xin cáo từ, kính xin cô hãy để cho tôi rời đi. Nếu trận doanh Ác Ma của các cô có thể chống cự được đến cuối cùng, tôi nghĩ đến lúc đó chúng ta còn có thể gặp lại..."