"Em nói ít một chút, Tiểu Phàm vẫn còn là trẻ con!" Bác của Tiêu Phàm ngăn người phụ nữ mạnh mẽ này lại, thầm gật đầu với em trai và em dâu biểu thị sự áy náy.
Hai tay tiểu Tiêu Phàm nắm chặt quần, cố kìm nén không rên lên tiếng nào, nhưng nước mắt vẫn thi nhau rơi xuống., nhìn Tiêu Ngọc Phong trên giường hai mắt vẫn nhắm nghiền, cả khuôn mặt càng nhăn lại hơn.
Cha mẹ Tiêu Phàm nhìn người nằm trên giường, lại nhìn tiểu Tiêu Phàm đang khóc không thành tiếng, bất lực lắc đầu, thở dài.
Đứng cạnh tiểu Tiêu Phàm còn có một cậu bé khá lớn, Tiêu Phàm không thấy rõ diện mạo của cậu bé nhưng lại biết rõ cậu bé đó là ai, chính là anh trai đã sớm rời nhà đi của hắn.
Có lẽ đã quá lâu rồi nên Tiêu Phàm không thể nào nhớ được diện mạo của anh trai nên trong trí nhớ mới như vậy...
Cảnh tượng lại thay đổi, thời gian lại trôi đi.
Vài tiếng ho truyền vào trong tai Tiêu Phàm, lúc này, Tiêu Ngọc Phong trên giường đã tỉnh.
Chẳng biết từ lúc nào, mọi người trước giường bệnh đã rời đi, chỉ còn lại tiểu Tiêu Phàm đang ngồi ngây ngốc ở đó.
Tiểu Tiêu Phàm vẫn ngậm chặt miệng, nước mắt vẫn còn chảy, con ngươi màu đỏ bị hơi nước làm mất đi sự trong trẻo, có vẻ hươi đục ngầu.
"Ông... nội... Tiểu Phàm... Có phải con đã sai rồi hay không... Siêu nhân Coca kia đều là gạt người!"
Tiểu Tiêu Phàm rất quật cường, vẫn muốn nói ra lời mình muốn nói một cách hoàn chỉnh. Đáng tiếc khi thấy khuôn mặt tái nhợt của Tiêu Ngọc Phong, cậu bé vẫn có chút nghẹn ngào.
Tiêu Ngọc Phong há to miệng, muốn an ủi cháu trai yêu dấu của mình một chút, tuy nhiên cuối cùng lại hóa thành một trận ho khan.
Sau một trận thở dốc, Tiêu Ngọc Phong rốt cục cũng điều chỉnh lại được hô hấp, chậm rãi nói.
"Đồ ngốc, siêu nhân Coca đương nhiên là không có thật!"
Tiểu Tiêu Phàm siết chặt nắm đấm, nước mắt càng rơi nhiều hơn.
"Nhưng Tiểu Phàm đâu có làm sai, không có siêu nhân Coca, ông nội có thể trở thành siêu nhân Coca của Tiểu Phàm mà, ông nội thích Tiểu Phàm nhất..."
Trong phòng bệnh có một học sinh tiểu học bỗng nhiên gào khóc đã quấy rầy đến y tá trực ban.
Mà bên ngoài phòng bệnh, Tiêu Phàm không ngừng đập đầu vào tường, mặc cho nước mắt chảy xuống, miệng không ngừng thì thào: " Con sai rồi! Con sai rồi! Con thật sự sai rồi! Vì sao còn cứ cố chấp nói là mình đúng cơ chứ! Đều là con hại ông! Nếu như không có con, tất cả mọi chuyện sẽ không xảy ra! Nếu như không cần che chở cho con, ông cũng sẽ không bị thương!"
Lần đó, cảnh sát dẫn kẻ phạm pháp kia đi, Tiêu Ngọc Phong bị thương nặng được đưa đến bệnh viện cấp cứu, tiểu Tiêu Phàm lại bình yên vô sự.
Sau mấy tháng, Tiêu Ngọc Phong rốt cục cũng có thể xuất viện, nhưng do cảm lạnh triền miên nên không thể khỏe lại như trước
Tuổi tác đã lớn, lại thêm ngày ngày bị bệnh tật dày vò, thân thể ngày càng yếu. Không bao lâu sau, Tiêu Ngọc Phong qua đời.
Từ đó về sau, tiểu Tiêu Phàm cứ mãi canh cánh trong lòng vì chuyện này, vô cùng áy náy, cả người ngày càng sa sút tinh thần.
Cảnh tượng lại chợt sáng chợt tắt, Tiêu Phàm siết chặt nắm tay phát ra tiếng răng rắc, hét lên: "Đủ rồi! Rốt cục mày muốn gì?"
Không ai trả lời câu hỏi của hắn.
Tiểu Tiêu Phàm lại xuất hiện trước mắt hắn.
Đây là con đường đến trường, nhãn dán đằng sau cặp sách ghi là "năm thứ hai", vì thế tất nhiên chỉ có một mình tiểu Tiêu Phàm cô đơn đi học.
Cũng không phải là do trưởng thành mà là do lúc này Tiêu Ngọc Phong không thể đi cùng tiểu Tiêu Phàm được nữa.
Con ngươi màu đỏ vẫn mỹ lệ như cũ, tuy nhiên trên khuôn mặt của tiểu Tiêu Phàm đã mất đi nụ cười trong quá khứ.
Âm trầm, tựa như bị sương mù dày đặc che đi tinh thần phấn chấn lúc trước.
Chương trình học một ngày trở nên tẻ nhạt vô vị. Ra chơi giữa giờ, đám trẻ con thi nhau thảo luận về siêu nhân Cocacola. Nghe đám trẻ con nói chuyện, tiểu Tiêu Phàm không nhịn được mà siết chặt chiếc bút chì trong tay, không ngừng vẽ cái gì đó lên trên trang giấy trắng của cuốn vở trước mặt.
Những đường cong qua loa rải rác không mang bất kỳ ý nghĩa gì, tựa như nỗi lòng rối bời của tiểu Tiêu Phàm lúc này.
Tiêu Phàm nhìn "mình" đang ngồi cô đơn một chỗ, yên lặng không nói gì. Trong một góc khác của phòng học, có một cậu bé đáng yêu mập mạp đang hớn hở khoe khoang thứ gì đó, vẻ mặt vô cùng đắc ý, trái ngược hoàn toàn với tiểu Tiêu Phàm lúc này.
Đám người trong sân chăm chú nhìn màn hình lớn. Bọn họ không biết rốt cục Lich King Mệnh Phàm định làm cái gì, nhưng cảnh tượng trên chiến trường được truyền về thực sự có chút đáng sợ.
Lich King Mệnh Phàm đóng băng, đóng băng chính mình, còn có một đốm lửa đỏ chợt sáng chợt tắt bên trong.
Hiện trường vô cùng yên tĩnh, ngọn lửa nhỏ bên trong khối băng không ngừng nhảy lên, tâm tình mọi người cũng theo đó mà khẩn trương lên.
Chợt trên khán đài có người chơi bị đụng một cái, sợ đến nỗi nhảy dựng lên, đang muốn quay đầu chửi một tiếng. Nhưng khi hắn ta xoay người lại thì không thể thốt nên lời.
Đợi cho thân ảnh khôi ngô kia đi xa, người kia mới run rẩy lẩm bẩm: "Ác Long?"
Sau khi Hào Đại Bàn bị A Hoa tỷ đuổi ra ngoài sân thì vẫn luôn ngồi trên khán đài. Tình hình chiến trận trên màn hình thay đổi chóng mặt, cậu ta cũng không hề biến sắc.
Bởi vì Hào Đại Bàn là người mập, người mập chỉ có thể sống thoải mái mới mập được. Lo lắng quá mức sẽ trở nên gầy, huống chi ai thắng ai thua trên Chúng thần di tích chi chiến cậu cũng chẳng quan tâm, dù sao thắng lợi cũng không thể tặng cho cậu một em gái đáng yêu được.
Nhưng thấy tình trạng bây giờ của Tiêu Phàm, Hào Đại Bàn không khỏi nhíu mày, không biết đang nghĩ gì.
"Tôi có thể ngồi bên cạnh cậu không?"
Nghe thấy có người lên tiếng, Hào Đại Bàn thoáng ngẩng đầu: "Tùy anh."
"Cậu là bạn bè ngoài đời của Mệnh Phàm à?"
"Sao anh biết?"
"Cái tên Xấu Bụng ngồi trên đài kia nói cho tôi biết."
"Cái người này thật là lắm chuyện."
"Tôi cũng cảm thấy..."
"Cậu có biết hiện giờ Mệnh Phàm đang xảy ra chuyện gì không?"
"Làm sao tôi biết được, nhưng tôi biết tình trạng của anh ấy dường như không tốt lắm."
"Ừ, nhìn ra được. Trước đó lúc chiến đấu với hắn ở trận doanh Ác Ma, tôi đã cảm thấy không ổn rồi."
"Anh nói đến lần nào? Dù sao anh cũng thua Phàm ca hai lần..."
"Cậu có thể đừng nói như vậy không?"
"Là anh tìm tôi nói chuyện linh tinh đấy chứ."
"Được rồi, lần đầu tiên. Mặc dù rất điên cuồng, nhưng trạng thái cả người hắn không ổn định, phảng phất như nội tâm hắn cũng có thể bị phá hỏng bất cứ lúc nào."
Hào Đại Bàn nghe được lời nói của Ác Long thì trầm mặc một lát.
"Phàm ca biến thành người không biết phản ứng như vậy, có lẽ... là do tôi..."
Ác Long sau khi bị công hội Tinh Thần xử lý thì cực kỳ tả tơi.
Còn những người xem trực tiếp bên ngoài xong thì càng bứt rứt hơn.
Bởi vì với tình hình hiện giờ, trận doanh Ác Ma hoàn toàn không có bất cứ một tia hi vọng thắng nào.
Thế là hắn ta nghĩ đến người cuối cùng mình có thể gửi gắm, Mệnh Phàm.
Mà ngay đúng lúc đó, trên khán đài một tên mập không có gì nổi bật rơi vào tầm mắt hắn ta.
Ác Long còn nhớ Tiểu Phong Ma Xích Lang đã từng nói với hắn ta, tên mập này là bạn thân ngoài đời thật của Mệnh Phàm.
Cứ như vậy, Ác Long bất giác đi đến gần, giống như việc giao tiếp thông qua cậu ta sẽ giúp nỗi bất an của mình sẽ vơi đi phần nào.
Nhưng hắn ta phát hiện, lời nói của tên mập này, hắn không thể nào hiểu nổi.
"Cậu đang nói cái gì thế? Tôi chả hiểu gì cả. Hai người không phải bạn? Cậu hại cậu ta, thế sao lại có thể trở thành bạn được?"
"Vốn dĩ tôi với Phàm Ca cũng không phải là bạn bè gì, bởi vì tôi trở thành bạn cậu ấy nên mới hại cậu ấy..."
Hào Đại Bàn nhìn xa xăm, Ác Long nghe vậy thì càng mơ hồ hơn. May mà Hào Đại Bàn cũng không làm khó hắn ta lắm, chậm rãi tâm sự với hắn...
"Tôi ấy hả, là một tên nhà giàu mới nổi, đọc ID game của tôi anh cũng hiểu không ít mà."
"Nhưng thời điểm mới lên tiểu học, nhà tôi vẫn rất nghèo. Tôi còn nhớ, lúc tôi học lớp một, rất nhiều người chê tôi vừa béo lại vừa nghèo nên không hề muốn chơi với tôi. Thế nhưng Phàm Ca khi đó lại không như thế."