Virtus's Reader
Ác Ma Doanh Địa

Chương 794: GẶP GỠ

"Đã xác nhận mục tiêu, đội nhân mã này do bang Long Hổ dẫn dắt, dẫn đầu là hội trưởng Thái Thập Tam."

"Để cẩn thận hơn, cậu xác định lại lần nữa đi."

"Cô em gái này chính là đối thủ vòng thứ hai của em trong giải đấu PK biểu diễn 'Tân Sinh', em sẽ không nhầm đâu. Phàm ca, tiếp theo chúng ta phải làm gì đây, muốn đánh lén không?"

Đám người Huyết Tinh Ma Thuật Xã nghe được hai chữ đánh lén, nhao nhao muốn chạy lên, nét mặt lộ rõ vẻ hung tàn, xem ra là đã chuẩn bị đại chiến một phen.

"Ừm, vậy được. Nếu kẻ địch phía trước chỉ có bang Long Hổ, chúng ta trực tiếp tấn công cũng được, không cần phiền toái thế."

"Cái gì?! Trực tiếp tiến lên sao?!"

Bọn người Bạch Y Công Tử nghi ngờ mình nghe nhầm, mãi mới dấy lên được sát khí nháy mắt đã bị đánh tan thành mây khói.

"Đúng vậy, trực tiếp tiến lên là được."

"Này! Mệnh Phàm! Anh có lầm không vậy! Đánh trực tiếp không phải chúng ta sẽ trục tiếp đụng độ với bang Long Hổ sao!"

"Tôi chính là muốn trực tiếp đụng độ với bọn họ."

"Chúng ta chỉ có ngần này người, nếu như chúng ta trực tiếp đối mặt với bang Long Hổ không phải là đi tìm chết sao! Chẳng lẽ anh cho là người của Huyết Tinh Ma Thuật Xã chúng tôi đều có thể lấy một địch mười? Còn nữa, lấy tính chất thực sự của bang Long Hổ này, thứ bọn họ am hiểu nhất chính là quần ẩu! Cứ ngu ngốc đối mặt trực tiếp như vậy thì toàn quân ta sẽ bị diệt đó!"

"Ừm, đối mặt trực tiếp với bang Long Hổ hoàn toàn chính xác rằng ta sẽ bị diệt toàn quân."

"Vậy sao anh còn?!"

"Tôi đâu có nói muốn các người cùng xông lên đâu?"

"Ý anh là sao? Anh cảm thấy hai bên gặp nhau sẽ không trực tiếp đánh sao?"

"Chỉ cần khống chế được đối phương, đương nhiên là có thể."

Đối mặt với sự chất vấn của Bạch Y Công Tử.

Tiêu Phàm cũng không hấp tấp mà ngược lại càng trở nên âm thầm nhưng sự âm thầm này lại càng khiến cho Bạch Y Công Tử rất không thoải mái: "Dựa vào cái gì!"

"Dựa vào việc bọn họ là bang Long Hổ, nhất định phải nghe theo lời của Thái Thập Tam, mà mục đích Thái Thập Tam tham gia trận chiến này không phải là đạt được thắng lợi, mà là tôi!"

Nghe lời nói tự tin đến gần như tự luyến của Tiêu Phàm, Bạch Y Công Tử bỗng cảm thấy khó chịu, cây quạt trên tay càng lay động mạnh hơn.

...

"Này! Đám người rác rưởi này, sao lề mề thế! Nếu Phàm ca bị người khác vượt lên trước thì làm thế nào!"

Thái Thập Tam nhìn đám người đang lom lom bên cạnh mình, bất mãn nói lớn!

"Cũng không còn cách nào khác, đại tỷ à. Chị cũng không phải không biết, đám người bang Long Hổ chúng ta sau khi kết hợp lại thì mới có tác dụng chỉ huy trên chiến trường."

Quân Sư Xấu Bụng nhìn tổ tông nhỏ trước mặt mình, khổ não không thôi.

Bang Long Hổ không có đá truyền tin vĩnh cửu có thể trao đổi thông tin trên chiến trường như bang Hắc Long, chỉ có thể dựa vào lúc giao chiến mới có thể đại khái hiểu rõ đối phương, lại dùng phương pháp tập hợp nguyên thủy nhất, tất nhiên là tốn nhiều thời gian hơn rồi.

"Chỉ huy cái gì! Bây giờ tất ca mọi người đã đầy đủ, vậy còn không mau tản ra, tìm ra Phàm ca cho tôi!"

"Nhưng bang Long Hổ chúng ta gia nhập 'Chúng thần di tích chi chiến' không phải là để giành thắng lợi sao, chia quân ra lung tung thật sự là không tốt chút nào, chị đại..."

"Ý gì vậy! Ai nói với chú là mục tiêu bang Long Hổ chúng ta đến đây để giành chiến thắng! Thắng lợi rõ ràng là nằm trong tay Phàm ca uy vũ trong lòng tôi, cho nên mục tiêu của mọi người là đi tìm anh ấy cho tôi!"

Nghe lời nói đầy mê sảng kia của Thái Thập Tam, trong lòng Quân Sư Xấu Bụng đắng chát, cũng không biết Mệnh Phàm này rốt cuộc là cho Thái Thập Tam uống thuốc mê hồn gì, khiến cho Thái Thập Tam đến giờ vẫn mê luyến hắn không thôi.

"Thập Tam Muội! Lời nói này bọn anh không tán đồng! Mục đích của bang Long Hổ chúng ta tham gia 'Chúng thần di tích chi chiến' tất nhiên là để giành thắng lợi, sao em có thể vì ham muốn cá nhân của mình mà làm hỏng danh tiếng của bang Long Hổ!"

Mấy người con trai đứng sau Thái Thập Tam lên tiếng.

Nhưng khi Thái Thập Tam quay người lại, bọn họ liền vô thức lùi lại mấy bước.

"Tôi đã nói với các người bao nhiêu lần! Đừng gọi tôi là Thập Tam Muội! Phải gọi là đại tỷ! Mà các người lại dám chất vấn quyết sách của đại tỷ, ngứa da phải không?"

"Nhưng... Nhưng bọn anh đều là anh trai ruột của em!"

Thái Thập Tam cười híp mắt rút ống thép bên hông ra, quét mắt một lượt trên dưới bọn họ, không có ý tốt nói: "Các người lặp lại lần nữa? Có tin tôi đánh gãy chân các người không?"

"Bọn anh không dám, đại tỷ!"

Quân Sư Xấu Bụng nhìn mười hai người đang run sợ phía sau lưng mình, thở dài một hơi.

Đại ca bang Long Hổ cả đời anh minh thần võ, oai phong giữ chốn xã hội đen, không hiểu sao lại sinh ra nhiều thằng nhóc sợ em gái như vậy.

Nhớ lúc Thái Thập Tam còn nhỏ, cầm một cây gậy đồ chơi đã đuổi mười hai con khỉ con này tè ra quần, hình ảnh đó quả thực là quá hùng tráng rồi.

Trong lòng vô cùng phiền muộn, Quân Sư Xấu Bụng đưa mắt nhìn ra xa, chợt mắt gã dừng lại một chỗ, phía trước hình như xuất hiện gì đó...

"Này, đã lâu không gặp, mọi người vẫn khỏe chứ?"

Tiêu Phàm phất phất tay, bước chân nhẹ như mây vào trong tầm mắt bang Long Hổ, dường như vô cùng quen thuộc với kẻ địch.

Bang Long Hổ có ổn không, Bạch Y Công Tử không biết nhưng hắn ta lại vô cùng rõ ràng tình huống bây giờ của mình thật sự không ổn.

Trước mắt là đám người lưu manh của bang Long Hổ, Bạch Y Công Tử cũng không sợ hãi.

Nhưng nhìn lại đám đông nghìn nghịt của bang Long Hổ kia, cảnh tượng như vậy khiến hắn ta áp lực rất nhiều.

Trện mặt Tiêu Phàm là nụ cười rất thân thiết, thân thiết đến mức Bạch Y Công Tử muốn đánh hắn!

Trong lòng Bạch Y Công Tử oán thầm, Mệnh Phàm chết tiệt, nếu tình huống không giống với lời anh nói, bang Long Hổ cùng tiến lên tấn công, chút nữa tôi sẽ là người đầu tiên tiêu diệt tên ngu ngốc nhà anh!

Càng đi càng lo lắng, Bạch Y Công Tử càng quạt nhanh hơn.

...

"Ha ha, tưởng là ai? Đây không phải là Lich King Mệnh Phàm của chúng ta sao! Sau khi rời khỏi trận doanh Thú Nhân cũng chưa từng quay lại thăm chúng ta, nghe nói cậu bị công hội Tinh Thần của trận doanh Tinh Linh nhằm vào, huynh đệ trong bang Long Hổ chúng tôi cũng rất lo lắng cho cậu. Chẳng qua bây giờ xem ra chúng tôi đã quá lo lắng rồi. Dạo này có vẻ cậu cũng lăn lộn nhiều đấy, ngay cả tạo hình cũng ngoài sức tưởng tượng, có thể gặp nhau ở đây là vinh hạnh của bang Long Hổ chúng tôi rồi."

Nếu chỉ lời nói đơn thuần này thật khiến cho người ta sinh ra cảm giác bạn bè lâu ngày mới gặp nhưng nghe ngữ khí âm trầm kia, liền biết ngay trong lời nói của Quân Sư Xấu Bụng có dấu đao.

"Mệnh Phàm, tình huống bây giờ không giống như anh nói! Tên kia có địch ý rất mạnh, hắn hình như muốn chỉ huy thủ hạ tấn công chúng ta!"

Bạch Y Công Tử nhìn thấy ánh sáng lạnh trong mắt Quân Sư Xấu Bụng, trong lòng vô cùng khẩn trương, rõ ràng đây không phải thái độ với bạn bè.

"Đừng vội, mặc dù Quân Sư Xấu bụng là cố vấn của bang Long Hổ nhưng người cầm quyền của bang Long Hổ cũng không phải là gã."

Thái độ của Quân Sư Xấu Bụng hoàn toàn trong kế hoạch của Tiêu Phàm cho nên Tiêu Phàm không hề có chút bối rối nào.

Quả nhiên, một giọng nói vô cùng mừng rỡ vang lên: "Quân Sư Xấu Bụng, chú nói không sai, có thể gặp được Phàm ca ở nơi này quả thật bất ngờ, thật sự là món quà của trời cao, thật là quá vui mừng. Mà tạo hình này của Phàm ca, thực sự quá đẹp rồi!"

Mặc dù lời này hô ứng với lời nói của Quân Sư Xấu Bụng nhưng trong tình cảnh này, rõ ràng là không cùng một cấp độ.

Thiếu nữ hung ác kia, lại lần nữa lộ ra thái độ thiếu nữ trước mặt Tiêu hàm, mười hai thanh niên phía sau cô mắt đều trừng lên rồi!

"Quân Sư Xấu Bụng! Người kia chính là tên cặn bã Mệnh Phàm lừa gạt tình cảm của Thập Tam Muội sao!"

Một cậu thanh niên nhảy đến trước mặt Quân Sư Xấu Bụng, cực kỳ không cam lòng hỏi.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!