Virtus's Reader
Ác Ma Doanh Địa

Chương 808: MỘT TRẬN ĐẤU MỚI

Tiểu Miêu vẫn như cũ nghiêm túc giải thích cho mọi người, chẳng qua là trong lời nói còn lưu lại ấn tượng mà mình áp đặt cho Tiêu Phàm.

"Hừ! Thật là vô dụng, nhiều người như vậy mà đánh không lại một mình Mệnh Phàm!"

Crimson Rose nhìn thấy "Đức Cổ Khoa Thập Nhị Nhân" khiêu chiến Tiêu Phàm thất bại, không khỏi có chút mất hứng.

"A? Bọn hắn dường như có hành động mới, tứ đại hội pháp và hội trưởng công hội của Bang Long Hổ Thái Thập Tam cùng nhau ra trận kìa."

"Kỳ quái, Bang Long Hổ rốt cuộc muốn làm gì, bọn họ trực tiếp xông lên tấn công Mệnh Phàm, dựa vào ưu thế nhân số bè bẹp hết kẻ địch không phải được rồi sao? Vì sao lại một lần nữa đi lên khiêu chiến chứ? Chẳng lẽ không cảm thấy phiền phức sao? Vả lại mười hai người đã thất bại, hiện tại chỉ chọn lên năm người cùng nhau ra trận, như thế không phải là càng thêm không đáng tin cậy sao?"

"Như vậy cũng chưa chắc không đáng tin. Bởi vì chiến lực của 'Tứ đại hộ pháp' liên thủ với Thái Thập Tam cũng không thể so cùng với 'Đức Cổ Khoa Thập Nhị Nhân'." Phong Ma Tiểu Xích Lang nói, giải thích với mọi người một phen: "Đức Cổ Khoa Thập Nhị Nhân mạnh ở thực lực lúc phối hợp, thực lực cá nhân lại hơi có vẻ non nớt, cho nên một khi xuất hiện lỗ hổng trước mặt Tiêu Phàm, trong nháy mắt liền bị Tiêu Phàm chiếm ưu thế lớn. Mà đội hình Thái Thập Tam liên thủ với tứ đại hộ pháp trong bang, người người đều dày dặn kinh nghiệm, lại càng có thực lực tác chiến nhất định, chưa chắc nhất định sẽ như 'Đức Cổ Khoa Thập Nhị Nhân', lúc một người vừa chết thì thất bại liền cận kề. Vả lại sự phối hợp giữa 'tứ đại hộ pháp' mặc dù không tốt như 'Đức Cổ Khoa Thập Nhị Nhân', nhưng bọn họ vẫn vô cùng ăn ý. Có sự liên hợp giữa bọn họ, Tiêu Phàm cũng không thể dễ dàng đối phó như vậy."

"Vậy theo Phong Ma Tiểu Xích Lang tiên sinh, trận chiến này ngài xem trọng Bang Long Hổ sao?"

"Không, chuyện này...Tôi cũng không hiểu rõ lắm."

"Không hiểu rõ lắm?"

"Tôi hiểu được thực lực lúc phối hợp của những người bên Bang Long Hổ nhưng lại khó xác định thực lực của Mệnh Phàm, biểu hiện của anh ấy hiện tại khác biệt quá lớn so với các tư liệu mà tôi đã thu thập được, thậm chí lúc anh ta đối chiến với 'Đức Cổ Khoa Thập Nhị Nhân' vừa nãy, cũng chỉ là sử dụng tứ chi để vật lộn một cách cơ bản nhất."

Trải qua sự phân tích của Phong Ma Tiểu Xích Lang, đám người ngoài sân lúc này mới lấy lại tinh thần.

Bởi vì trận chiến vừa nãy trên màn hình có biểu hiện quá mức máu tanh tàn bạo, khiến cho thị giác của khán giả bị kích thích vô cùng mãnh liệt, bọn họ đều chưa từng chú ý rằng Lich King Mệnh Phàm chưa hề sử dụng bất cứ sát chiêu chủ động mạnh mẽ nào.

Sau khi ý thức được điểm này, trong lòng mọi người không khỏi chợt lạnh.

"Nói đến như vậy, ngược lại đám người bên Bang Long Hổ kia tương đối yếu sao? Thế thì vì sao bọn hắn còn muốn mạo hiểm đi lên quyết đấu cùng Mệnh Phàm một phen chứ?"

Được Phong Ma Tiểu Xích Lang giải thích một phen như vậy, Crimson Rose lại càng không hiểu.

Phong Ma Tiểu Xích Lang nhìn hình ảnh những người trên màn hình kia, nhớ lại một chút lần giao dịch vụng trộm từ khi liên thông các khu vực, Thính Phong Các của hắn ta với Bang Long Hổ, cười cười nghiền ngẫm: "Có lẽ, trên người Mệnh Phàm có thứ gì đó mà người của Bang Long Hổ muốn có được..."

Tiểu Miêu nhìn ánh mắt hiện tại của Thái Thập Tam, lại nhìn Tiêu Phàm một chút, có chút hiểu, gật đầu nhẹ một cái.

"Thứ gì đó muốn có?"

Crimson Rose tất nhiên không hiểu câu nói của Phong Ma Tiểu Xích Lang là có ý gì, vẻ mặt đầy nghi hoặc khó hiểu.

"Tôi nói, con gái các cô không cảm thấy, thật ra Lich King Mệnh Phàm rất đẹp trai sao, đặc biệt là dáng vẻ hiện tại của anh ấy."

Ngữ điệu của Phong Ma Tiểu Xích Lang có chút lỗ mãng, cũng không biết có phải vì nhắc đến Lich King Mệnh Phàm hay không.

Mà Tiểu Miêu nghe xong lại yên lặng cúi đầu, Crimson Rose lại xoay mặt đi thầm khinh miệt xì một tiếng, trong lòng lại thầm mắng hèn hạ.

...

Mọi chuyện tại sao lại biến thành thế này, đến nay Tiêu Phàm vẫn như cũ cảm thấy không hiểu được.

Đám Thái Thập Tam và Quân Sư Xấu Bụng đều là những nhân vật mấu chốt của Bang Long Hổ, cứ cùng nhau ra trận như vậy, đúng như kỳ vọng trong lòng hắn, chỉ vì một cái điều kiện kỳ quái và tiền đặt cược.

Bang Long Hổ hy vọng hắn cưới cái cô bé mới đi học tiểu học trước mắt này...

Hô, đau đầu.

Mối quan hệ trong Bang Long Hổ, Tiêu Phàm vẫn luôn cảm thấy thật không rõ ràng.

Nhớ rõ lần đầu nhìn thấy cô bé gọi là Thái Thập Tam này chính là tại giải đấu PK biểu diễn "Tân Sinh".

Khí đó Thái Thập Tam lên sân, liền tạo cho Tiêu Phàm một loại cảm giác rất tàn ác hung hăng, một loại ấn tượng đây là một con người không dễ trêu chọc.

Nhưng mà chỉ trong chớp mắt, cô gái nhỏ này liền bị Tịch Dương chọc khóc.

Lần thứ hai, đàn em của cô dùng một cái gậy đánh ngất Tiêu Phàm, trói đến trận doanh Thú Nhân, sau đó dùng một nửa tiền tiêu vặt, muốn Tiêu Phàm đi làm "Áp bang lão công" của Bang Long Hổ...

Khi đó Tiêu Phàm liền hiểu rõ trong lòng Thái Thập Tam có loại tưởng niệm nào đối với hắn, nhưng hắn vẫn không hiểu tại sao lại phát triển thành cái dạng này...

Vì không để cho bản thân rơi vào hắc đạo, Tiêu Phàm nỗ lực đủ kiểu, rốt cuộc tìm được cơ hội, thoát khỏi ma chưởng của Bang Long Hổ tại trận doanh Thú Nhân.

Nhưng mà Tiêu Phàm hoàn toàn không dự liệu được, chấp niệm của Bang Long Hổ đối với hắn lại mạnh như vậy, vì kéo hắn nhập bọn, "Chúng Thần Di Tích Chi Chiến" lần này, thậm chí đem điều kiện lái đến trên trận quyết chiến, vả lại hắn hôm nay, lại không thể không đáp ứng trận quyết chiến này.

"Tôi không hiểu."

Nhìn thấy Quân Sư Xấu Bụng đi lên phía trước, Tiêu Phàm từ tốn nói.

"Anh mặc dù không giảo hoạt bằng tôi, nhưng tôi biết anh thông minh như thế nào. Từ lúc mới bắt đầu anh đến tìm chúng tôi quyết đấu, tôi liền biết rõ trong bụng anh muốn làm gì, anh không hiểu sao? Thật ra anh cũng đã hiểu, chỉ là thích giả bộ hồ đồ mà thôi."

"Nếu anh đã biết kế hoạch của tôi, vì sao còn muốn làm theo, từ bỏ ưu thế tốt đẹp của Bang Long Hổ trong "Chúng Thần Di Tích Chi Chiến"

"Làm theo kế hoạch? Cụm từ này căn bản không thích hợp để nói về tôi. Tôi làm vậy gọi là tương kế tựu kế, mục đích của anh là dẫn theo đám người ủng hộ sau lưng thu hoạch được thắng lợi cuối cùng của chiến dịch này, mà mục tiêu của Bang Long Hổ chúng tôi chính là lôi kéo được anh."

"Cưng chiều cô ấy như vậy, thậm chí còn hồ đồ càn quấy theo cô ấy luôn sao?" Tiêu Phàm liếc nhìn Thái Thập Tam một chút.

"Anh sai rồi. Mặc dù chúng tôi cưng chiều cô ấy nhưng còn chưa đến mức mù quáng. Nhưng lần này chúng tôi không thể không thừa nhận mắt nhìn người của đại tỷ thật sự rất không tệ. Mệnh Phàm, anh là người đàn ông trời sinh thuộc về hắc đạo, cho nên chúng tôi cảm thấy cần phải dắt anh về cho lão đại nhìn một chút, vì chúng tôi tôn kính ông ấy, cũng vì chúng tôi yêu thương cô ấy."

"Anh nói, tôi vẫn không hiểu."

"Anh theo chúng tôi đi là được rồi."

"..." Tiêu Phàm lần đầu tiên thấy được ánh mắt thành khẩn như vậy trên mặt của Quân Sư Xấu bụng, theo bản năng dời ánh mắt, dời chủ đề: "Nhưng tại sao ban đầu các người không ra điều kiện, nếu Bang Long Hổ các người rút lui, tôi liền phải gia nhập Bang Long Hổ chứ? Anh nên biết, coi như là vậy, tôi cũng sẽ rất khó có thể cự tuyệt."

"Lúc trước không phải anh nói yêu đương cần phải có thời gian để tìm hiểu lẫn nhau sao?"

"Anh hiền tại hẳn phải rõ những gì tôi nói lúc đó là để từ chối chứ."

"Tôi cảm thấy rất có lý mà, nhưng mà Bang Long Hổ của chúng tôi không giỏi nói chuyện lắm, chỉ có thể dùng dao đến để anh hiểu rõ chúng tôi một chút. Mặt khác, chúng ta là một bang phái chính trực, khinh thường loại thủ đoạn bức hiếp như vậy!"

"Anh thật là không biết xấu hổ mới nói ra được câu nói này, ngoài ra anh vẫn như lúc trước, vẫn hèn hạ như vậy."

Sau khi Tiêu Phàm tránh thoát được một cái "Vu Thuật Trì Hoãn" mà Quân Sư Xấu Bụng đột nhiên phóng ra, khẽ cười nói với gã.

...

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!