Cảm nhận được trong cổ của mình có cảm giác cay cay, mồ hôi lạnh của Đoạn Thủy Lưu ứa ra, may mắn bản thân mình lui lại đúng lúc, bằng không đầu mình thật sự rơi xuống đất rồi.
"Ai đấy! Đi ra cho tôi! Đừng giả thần giả quỷ nữa!"
Đoạn Thủy Lưu cảnh giác nhìn bốn phía, hô to một tiếng.
"Hi hi hi..."
Trả lời gã chính là một lọat tiếng cười khàn khàn khó nghe...
...
Thánh Thủ Thư Sinh là một mục sư, nhưng hắn ta không phải là một mục sư bình thường chỉ biết bổ sung sữa cho đội ngũ. Bởi vì ánh sáng của Tinh Thần chiếu xuống trên người hắn ta, cho nên hắn ta chính là hình mẫu điển hình của mục sư trong giới võng du.
Hắn ta ôn tồn lễ độ, trên suốt đường đi, nhưng đã có vô số ngươi chơi của trận doanh Ác Ma ngã xuống dưới chân hắn ta.
"Không có gì vui hết? Trận doanh Ác Ma sống được đến bây giờ, đúng là hiếm thấy, vì sao lại yếu như vậy chứ?"
Thánh Thủ Thư Sinh thở dài, vô cùng bất mãn với thực lực yếu đuối của những kẻ địch mình gặp phải. Đúng lúc này, một cô gái mặc đồ đen xinh đẹp tuyệt trần xuất hiện trước mặt hắn ta.
"Là mỹ nữ à? Có mỹ nữ ở bên, tôi cũng thật là may mắn..."
Thánh Thủ Thư Sinh nhìn mỹ nữ đứng trước mặt mình, hai mắt sáng rực, trong lòng không ngừng nhảy nhót.
Bán Trường Miên rất bực bội, truyền tống ngẫu nhiên của "Chúng thần di tích chi chiến" đã tách cô ra khỏi Miên Miên một lần rồi, hiện giờ Hội trưởng công hội Tinh Thần lại tạo ra một đấu trường mê cung, khiến cô và Miên Miên lại phải tách khỏi nhau, với cô mà nói cảnh ngộ mà cô đang gặp phải quả thực là đủ đen đủi.
Mặc dù có thể dùng đá truyền tin để xác nhận hiện tại Miên Miên đang khỏe mạnh, nhưng chỉ cần Miên Miên không ở bên cạnh cô, bản thân Bán Trường Miên liền thấy không khỏe.
Mà hiện tại trước mặt Bán Trường Miên lại xuất hiện một tên đần độn mìm cười lỗ mãng chặn đường, cho nên Bán Trường Miên không hề khách khí lấy Nghiệp Hỏa tối đen của mình ra.
Cho nên Thánh Thú Thư Sinh thân là một trong "Hào Quang Tinh Thần", rốt cuộc hiện tại may mắn hay bất hạnh, vậy thì chưa biết được...
...
Chúng ta không biết Thánh Thú Thư Sinh gặp phải Bán Trường Miên sau khi hắc hóa là may mắn hay bất hạnh, Phong Lạnh lại cảm thấy bản thân gã may mắn.
Bởi vì bọn họ không chỉ gặp phải kẻ địch ở trong mê cung, còn gặp được đồng đội, nhóm ba người Bang Hắc Long Biều Đại Đại, A Đặc và Phong Lang thành công tập hợp trong mê cung, điều này khiến lòng tin của gã tăng lên gấp bội!
Nhưng dường như lúc này vận may đã đến rồi, một thành viên có dáng vẻ của người đấm bốc của công hội Tinh Thần đi đến trước bọn họ với vẻ mặt khinh miệt...
Công hội Tinh Thần, quyền sư Đóa Qua, một trong "Hào Quang Tinh Thần".
"Ồ, đây không phải là tàn dư của Bang Hắc Long sao? Chúng ta quả thật là có duyên nhỉ."
Đóa Qua miết miết nắm tay của chính mình, chuẩn bị chiến đấu, mà nhóm ba người Biều Đại Đại, A Đặc và Phong Long cảnh giác theo dõi gã. Cho dù đám Phong Lang lỗ mang, uy danh của Hào Quang Tinh Thần vẫn đáng phải xem trọng.
"Ha ha, đừng nghiêm túc như thế chứ? Phải rồi, quên không nói với các anh, mặt của lão đại Ác Long của các anh, chính là bị hai nắm đấm sắt này của tôi đấm vỡ đó!"
Giẫm đúng đuôi, bọn họ không thể kìm chế tức giận nữa, ba người Biều Đại Đại, A Đặc và Phong Lang cùng nhau hành động!
"Hề hề, thế này mới đúng chứ!"
Ánh mắt Đóa Qua sáng lên, gã vọt thẳng lên phía trước...
...
"Anh đẹp trai, xem xem tôi xinh đẹp như thế này, thả tôi ra đi mà!"
"Đừng có trừng mắt với người ta như vậy mà, dù sao thì người ta cũng là đại mỹ nữ nha."
"Anh đẹp trai à, anh coi như chưa gặp phải tôi có được không!"
Hổ Nữu nhìn tên Pháp Sư trước mắt mình, không ngừng "trao đổi thân thiện", tiếc rằng tên đẹp trai kia yên lặng như một người gỗ, cẳn bản không quan tâm đến nhan sắc của Hổ Nữu.
Đại tiểu thư Hổ Nữu lùi bước quả đúng là hiếm thấy, nếu như là những thành viên bình thường của công hội Tinh Thần, Hổ Nữu sẽ không khách sáo đâu, cứ nâng tay là đánh một roi!
Gần đây cô đã đánh bại một vài thành viên của công hội Tinh Thần như vậy, vậy nên Hổ Nữu cảm thấy vô cùng tự hào, bởi vì dù sao thì cô cũng là người có thể đánh gục thành viên của công hội Tinh Thần.
Nhưng người trước mắt này lại khác, người này chính là một trong "Hào Quang Tinh Thần", gọi là Apollo "Pháp Vương".
Hổ Nữu hiểu rõ bản thân mình, cô cũng không cảm thấy năng lực của mình có thể một mình đánh bại Pháp Vương Apollo, cho nên hiện tại cô đang dùng hết bản lĩnh của mình, cố gắng trì hoãn hết sức.
Nhưng Pháp Vương Apollo là một nhân vật cao ngạo, căn bản Hổ Nữu không đáng để anh ta chú ý tới, nâng tay là xuất hiện một quả cầu lửa!
Nhìn thấy Pháp Vương Apollo nổi tiếng gần xa sử dụng pháp thuật, Hổ Nữu biết hắn ta đã quyết định giết được, cô không nhịn được hét lên!
"Phàm muội muội, anh ở đâu thế! Mau mau đến cứu tôi đi! Chị Hổ Nữu mà anh yêu nhất sắp bị Tinh Thần giết chết rồi!"
...
Tiêu Phàm chắc chắn là không thể nghe thấy lời kêu gọi của Hổ Nữu rồi, nếu như hắn nghe được thì cũng chỉ biết xấu hổ mà thôi.
Mà hiện tại, trước mặt Tiêu Phàm chính là một kỵ sĩ với bộ giáp bạc, đó là một kỵ sĩ cao cấp nhất trong công hội Tinh Thần, một trong "Hào Quang Tinh Thần", được mọi người gọi là "Kỵ Sĩ Tinh Thần" Caesar.
Người này là một truyền kỳ của giới trò chơi, đã nổi tiếng từ rất sớm, thời gian trước kia Tiêu Phàm cũng là một fan của người này.
Tiêu Phàm trở thành fan của Caesar cũng không chỉ bởi vì kỹ thuật của hắn ta rất cao.
Bên trong công hội Tinh Thần đã có lời đồn, Caesar là một người rất coi trọng tinh thần kỵ sĩ. Tinh thần kỵ sĩ là một loại phẩm chất cao thượng, ở trong thời kỳ nào thì nó vẫn đáng để người ta tôn sùng.
Một cao thủ có được tinh thần kỵ sĩ thì sẽ thu hút rất nhiều người, được mọi người sùng bái cũng là lẽ đương nhiên.
Thế nhưng sau khi trải qua sự kiện về "beater" mà có liên lụy tới cả công hội Tinh Thần thì Tiêu Phàm cũng không hâm mộ người của công hội Tinh Thần như trước nữa.
Mà bây giờ Caesar đang là đối thủ của mình, Tiêu Phàm càng không thể nhường được, cho nên hắn rút luôn một thanh kiếm ngọc có màu rượu đỏ từ trong hư không ra.
"Mệnh Phàm, cậu không nên ra tay vội, chúng ta có thể nói chuyện một lát mà." Đối mặt với Tiêu Phàm thì Caesar rất lịch sự, thậm chí còn hơi thân mật nữa.
"Nói chuyện? Hiện tại chúng ta đang ở trên chiến trường, thuộc hai phe đối lập nhau, còn có thể nói cái gì sao?"
Tiêu Phàm thực sự không rõ Caesar muốn nói cái gì nữa.
"Nói về chuyện quá khứ, hoặc cũng có thể là tương lai."
"Tôi không có hứng nói chuyện tương lai với một người đàn ông."
"Nếu vậy thì để tôi nói thẳng vậy, cậu có muốn gia nhập vào công hội Tinh Thần chúng tôi không?"
"Gia nhập Tinh Thần? Câu trả lời của tôi hình như đã nói với các người lúc trước rồi thì phải."
"Vậy còn bây giờ thì sao?"
"Cũng vẫn vậy."
"Như nhau sao? Tại sao lại như nhau chứ? Mệnh Phàm, cậu là người mà tôi rất tán thưởng, lúc trước, khi cậu vừa mới nổi danh tại 'Thịnh Thế' thì chính tôi là người đề nghị với hội trưởng mời cậu gia nhập với chúng tôi."
"Ừm, cảm ơn về sự tán thưởng của anh."
"Thế nhưng tôi thật sự là không nghĩ tới cậu sẽ từ chối, tôi cảm thấy đó chính là biểu hiện của việc chưa trưởng thành. Trong thế giới trò chơi, lực lượng của một người luôn có hạn, cậu cũng cảm nhận được điều này sau cái vụ 'beater' rồi chứ!"
"Tại sao anh lại muốn nói tới chuyện đó?"
"Tôi chỉ muốn cậu hiểu rõ, lực lượng của một người luôn có hạn, cậu cần một tổ chức mạnh mẽ. Công hội Tinh Thần chúng tôi có thể hủy diệt cậu rất dễ dàng, dù cậu mạnh mẽ tới đâu chăng nữa. Lúc trước chơi 'Thịnh Thế', cậu chỉ bằng vào sức một người cũng có thể phá hủy công hội Ngạo Thiên, mạnh mẽ như vậy thế nhưng kết quả là như nào? Cuối cùng thì vẫn bị Ngạo Thiên và Tinh Thần chúng tôi liên thủ ép ra khỏi trò chơi mà thôi."
"Ngạo Thiên và Tinh Thần liên thủ sao?"