"Khi trước Mệnh Phàm còn là 'beater' đã lấy lực lượng của một người đập tan công hội Ngạo Thiên, mà dạo gần đây, Mệnh Phàm còn dùng một khẩu pháo phá nát đại bản doanh của công hội Tinh Thần tại thành Freya, Caesar có thể làm được điều đó không?"
Mặc dù Tiểu Miêu cảm thấy Phong Ma Tiểu Xích Lang nói điều gì đó không đúng, thế nhưng cô vẫn không cãi lại được.
"Cho nên việc quyết đấu của hai người bọn họ thì tới chúng ta cũng không thể nói trước cái gì, chỉ khi nào Mệnh Phàm thua Caesar, thì cô mới có thể nói anh ta là người 'kiêu ngạo ngang ngược' được."
Sau khi giải thích một hồi thì chính Phong Ma Tiểu Xích Lang đều nở một nụ cười hài lòng.
Tiểu Miêu thấy vậy mới hỏi thử: "Anh Phong Ma Tiểu Xích Lang, có vẻ anh đang rất vui sướng?"
"Bởi vì tôi cảm thấy rất thú vị..."
"Lich King Mệnh Phàm chiến đấu với Kỵ Sĩ Tinh Thần Caesar, thật đúng là một cuộc chiến thú vị!"
"Không không không, tôi không nói về việc này mà ý của tôi là tôi chưa từng nhìn thấy vẻ mặt này của Mệnh Phàm trước đây, tôi cảm thấy chắc chắn sẽ có một chuyện thú vị nào đó sắp xảy ra."
Khi bị Phong Ma Tiểu Xích Lang nói thẳng ra thì khán giả cũng khá sững sờ, ngay cả những người đang ủng hộ Caesar cũng ngây ra như phỗng.
Bởi vì bọn họ cũng chưa bao giờ thấy vẻ mặt coi thường này của Tiêu Phàm, khi sự coi thường xuất hiện trên gương mặt của Lich King, thì sẽ có chuyện gì xảy ra đây?
...
Caesar thầm nghĩ, chẳng lẽ không phải lời đồn? Truy Phong Giả Tịch Dương thật sự là do tên này đào tạo ra sao? Không, có lẽ Mệnh Phàm muốn quấy rối dòng suy nghĩ của ta mà thôi.
Viên đạn lúc trước có lực uy hiếp rất mạnh, đã ép Caesar phải dừng lại. Caesar rất tức giận mà nhìn chằm chằm vào Tiêu Phàm, bởi vì ánh mắt của Tiêu Phàm đang nhìn về phía hắn ta, giống như là nhìn rác rưởi vậy.
Sau khi Caesar nổi tiếng, trở thành "Kỵ Sĩ Tinh Thần" thì tới nơi nào cũng có rất nhiều fan hâm mộ, còn cái tên Mệnh Phàm kia, hơn một năm trước còn bị công hội Tinh Thần ép xóa nick cơ mà, có tư cách gì mà coi thường hắn ta cơ chứ?
"Mày đã thành công chọc giận tao! Lần này sẽ không thể giảng hòa được nữa đâu!"
Khi Caesar nói chuyện thì thánh quang xuất hiện, trên người hắn ta xuất hiện liên tiếp vài cái buff, tất cả thuộc tính của hắn ta tăng lên rất nhiều.
"Giảng hòa sao? Tại sao tôi lại phải giảng hòa với công hội Tinh Thần? Mà anh thật sự đúng là Hào Quang Tinh Thần nha, cả người sáng long lanh. Thế nhưng tôi lại không thấy hâm mộ chút nào, bởi vì tôi cảm thấy anh hiện tại rất ngu ngốc, thật sự giống như một cái bóng đèn công suất cao vậy..."
"Mày!"
Caesar tức giận, giơ lá chắn lên, dùng kỹ năng lao thẳng tới Tiêu Phàm, lá chắn chắn phía trước mặt.
Tiêu Phàm thấy Caesar lao thẳng tới thì cũng không bối rối, hắn nâng hai tay lên, bắn hết cả băng đạn!
Vù vù vù...
Từng ngọn lửa bắn ra từ hai khẩu súng, tùy theo đó thì những viên đạn cũng bay ra, cực kỳ khủng bố.
Thế nhưng Caesar là một kỵ sĩ hàng đầu, hắn ta điều khiển lá chắn, có thể ngăn hết tất cả viên đạn của Tiêu Phàm.
Từng tiếng vang giòn xuất hiện, từng viên đạn bắn lên trên lá chắn làm bắn ra từng tia lửa nhỏ. Thoạt trông thì khá mạnh mẽ thế nhưng chỉ có thể gây nên từng đợt gợn sóng nhỏ bé ở trên vòng bảo vệ của Caesar mà thôi.
Hai, ba, bốn, năm, sáu...
Caesar thầm đếm, đây chính là số lượng đạn mà Tiêu Phàm đã bắn ra.
Caesar là người chơi cao cấp, có thói quen duy trì tỉnh táo khi chiến đấu, dù lúc trước bị Tiêu Phàm mỉa mai, thế nhưng khi chiến đấu thì hắn ta cũng không bị ảnh hưởng chút nào cả.
Mà số lượng đạn Tiêu Phàm bắn ra rất quan trọng, bởi vì hắn ta đã biết được kiểu dáng súng ống mà Tiêu Phàm sử dụng...
Hai khẩu súng lục, một băng đạn có sáu viên, hai khẩu là mười hai viên. Sau khi bắn hết đạn thì Tiêu Phàm phải đút từng viên đạn vào một, thời gian đó cũng chính là thời cơ tấn công tốt nhất của Caesar!
Mười hai!
Caesar đếm thầm, trên mặt xuất hiện một nụ cười.
Hắn ta không có cầm lá chắn lên che chắn mình nữa mà đưa nó xuống, nhanh chóng lao tới hướng Tiêu Phàm!
"Anh không phòng thủ nữa, không sợ tôi bắn anh thành cái sàng sao?"
"Đừng có mà lừa trẻ con, bởi vì cân bằng cho trò chơi, tao nghĩ loại vũ khí nóng như súng ống này chắc chắn là có số lượng đạn cao nhất để hạn chế! Cho nên, hiện tại mày đã không thể uy hiếp được tao nữa!"
Tiêu Phàm lại bóp cò lần nữa, thật sự đúng như Caesar nói vậy, hai khẩu súng đã hết đạn rồi, Tiêu Phàm giả vờ như vừa mới nhớ ra, nói với Caesar: "Kỵ Sĩ Tinh Thần, anh thật sự thông minh nha! Hai khẩu súng này thật sự là không bắn được nữa, như vậy thì ta đành vứt nó đi thôi!"
Tiêu Phàm vừa nói vừa cầm hai khẩu súng lục ném thẳng vào mặt Caesar, làm hắn ta cực kỳ kinh ngạc!
Thế nhưng khi hai khẩu súng lục ổ quay còn đang bay trên không thì lại có một tiếng súng vang lên rất đột ngột!
Bùm!
Tiếng súng lại vang lên, đạn bay ra, máu bắn tung tóe, viên đạn đã bắn trúng tay phải của Caesar.
"Phù..."
Tiêu Phàm đưa súng lên, thổi tan chút khói còn đang bốc lên, nhìn tới Caesar bằng ánh mắt khiêu khích.
Caesar không để ý tới vết thương trên cánh tay phải của mình mà vẫn còn kinh ngạc với biểu hiện của Tiêu Phàm.
Làm sao có thể như vậy được?
Hai khẩu súng lục bị Tiêu Phàm vứt đi đã biến mất rồi, mà hai khẩu trong tay Tiêu Phàm rõ ràng là hai khẩu súng mới!
Khẩu súng do kỹ năng [Dung Đàn Chi Khí] hiện tại Tiêu Phàm triệu hồi ra, cũng cần phải có thời gian nhét đạn vào như là khẩu [Bánh xe hắc ám Colt] vậy, mặc dù Tiêu Phàm còn chưa thí nghiệm được cần bao lâu, thế nhưng thời gian cũng chắc chắn là không ngắn.
Cho nên Tiêu Phàm cũng không định chờ đợi nhét đạn vào, đã chơi tấn công từ xa thì phải tự nhiên phóng khoáng, cầm một thanh vũ khí không thể sử dụng, kéo dài thời gian chiến đấu thì phóng khoáng ở đâu!
Tiếp tục triệu hoán, đó chính là phương án giải quyết của Tiêu Phàm đối với thời gian dài nhét đạn. Vũ khí cũ đã không thể sử dụng thì ta lấy ra cái mới là được rồi.
Thời gian hồi chiêu của [Dung Đàn Chi Khí] cần một phút, thế nhưng nó cũng có một hiệu quả đặc biệt, đó chính là trong thời gian hồi chiêu vẫn có thể sử dụng tiếp, chỉ là mỗi lần dùng đều cần nhiều hơn 100 thể lực.
Hiện tại, Tiêu Phàm đã cấp 49, lại bị "Ánh Sáng Trong Bóng Đêm" xóa sạch kỹ năng, hiện tại có rất ít kỹ năng phải dùng tới thể lực, cho nên mỗi lần dùng kỹ năng mất thêm 100 thể lực, có còn là vấn đề sao?
...
Khi thấy Caesar vẫn ngơ ngác thì Tiêu Phàm nói tiếp: "Ai nha, Kỵ Sĩ Tinh Thần thật sự là giỏi nha, bị tôi bắn trúng cánh tay, bị thương rồi mà vẫn không cảm thấy đau đớn, kể cả cau mày cũng không luôn, anh cứ như vậy thì làm tôi mất tự tin lắm nha. Xem ra tôi cần nghiêm túc hơn nữa."
Tiêu Phàm vừa nói vừa móc một bình nhỏ ra, uống một hớp rồi ngọn lửa màu rượu đỏ sáng lên, thế nhưng nó chỉ thiêu đốt trên hai khẩu súng mà thôi.
Sắc mặt Caesar trở nên nghiêm túc, hắn ta cũng hiểu vũ khí của Tiêu Phàm rất đặc biệt, đó chính là một loại vũ khí triệu hoán, Tiêu Phàm chỉ cần dựa vào sự triệu hoán là có thể không để ý tới thời gian nhét đạn của súng lục ổ quay. Kết hợp với tốc độ bắn dày đặc của súng sẽ hình thành một loại áp chế từ xa cực kỳ đáng sợ! Như vậy cho nên Caesar không thể lại do dự, hắn ta phải tiến tới, áp sát người Tiêu Phàm mới có hi vọng chiến thắng!
"Kỵ sĩ Anh, anh cứ như vậy thật không tốt, trên tay bị thương còn nặng nữa, tại sao không dùng thánh quang chiếu tới nhìn chút xem sao?" Khi thấy Caesar lao tới thì Tiêu Phàm vẫn không để ý lắm, tiếp tục chế nhạo: "A, đúng rồi, các người chính là 'Hào Quang Tinh Thần', tự mình cũng biết phát sáng mà, làm gì còn cần thánh quang nữa chứ, ha ha!"
Bùm!
Lại một tiếng súng nữa vang lên, đạn bay ra ngoài với sức công phá cực mạnh, bởi vì trên viên đạn có một ngọn lửa bám vào!
Uỳnh!
Mặc dù đạn vẫn không thể bắn xuyên qua tấm chắn trong tay Caesar, thế nhưng khi bắn trúng tấm chắn bạc thì có một luồng lửa nổ tung ra, lực của vụ nổ ép Caesar không thể không ngừng lại.