Sở dĩ hắn ta không dùng Viêm Bạo Thuật, là vì phòng ngừa trong đoạn thời gian ngâm xướng Viêm Bạo Thuật, Tiêu Phàm có thể cưỡng ép tránh thoát sự trói buộc của băng tuyết thoát khỏi phạm vi bao trùm của Viêm Bạo Thuật.
Viêm Thương Thuật nhanh chóng bắn về phía Tiêu Phàm, trong lòng Apollo không chấn động chút nào, bởi vì hết thảy đều vô cùng thuận lợi, tình hình chiến đấu đều được tiến hành y theo kế hoạch trong lòng hắn ta.
Chuyện này đối với hắn ta mà nói là vô cùng bình thường, bởi vì hắn ta chính là Pháp Vương Apollo!
Trong khoảnh khắc Apollo cho là thủ đoạn của hắn ta đã thành công, hiện trường lại xuất hiện chuyện ngoài ý muốn, trên người Tiêu Phàm quỷ dị phát ra lửa, trong nháy mắt liền làm tan chảy tầng hàn băng bao trùm trên người...
"Pháp Vương Apollo, người mạnh nhất trong 'Hào Quang Tinh Thần', vừa ra tay liền cho thấy thực lực của mình, khống chế tiết tấu của chiến trường, tấn công Lich King Mệnh Phàm một cách mạnh mẽ. Hệ pháp thuật băng sương liên tiếp không ngừng được phóng ra, rốt cuộc thành công hạn chế được hành động của Mệnh Phàm, chẳng qua trong khoảnh khắc mấu chốt này, trên người Mệnh Phàm lại dấy lên một ngọn lửa yêu dị, thành công thoát khỏi nguy hiểm!"
Crimson Rose nhìn thấy Tiêu Phàm vẫn luôn ở vào thế bị động.
Tâm trạng vô cùng vui vẻ, nói: "Apollo từ khi gia nhập công hội Tinh Thần liền trở thành nhân vật truyền kỳ của công hội Tinh Thần, từ xưa đến nay chưa từng bại trận lần nào, xem ra lần này Lich King Mệnh Phàm thật sự sẽ phải chết ở đây..."
"Pháp Vương cố lên!"
"Apollo cố lên!"
"Công hội Tinh Thần cố lên!"
Dưới đài cũng đúng lúc vang lên tiếng cổ vũ cho công hội Tinh Thần, dọc đường bạo loạn không ngừng, khiến cho trong lòng những hội viên công hội Tinh Thần chịu không ít tổn thương, bây giờ nhìn thấy Apollo vừa vào trận luền có thể đánh áp chế Tiêu Phàm, bọn họ lập tức hoan hô.
Bởi vì người đó là Pháp Vương, Tinh Thần Pháp Vương tuyệt đối đáng tin cậy.
Nếu như thần tượng Tinh Thần kỵ sĩ Caesar là bởi vì "Kỵ Sĩ Đạo" kia. Thì Apollo được thần tượng chính là bởi vì tinh thần và thực lực trò chơi không tệ, bọn họ chính là hoàn toàn thuần phục dưới thực lực của hắn ta.
Pháp Vương Apollo vô cùng ít nói, không khéo ăn nói, lại càng không biết làm thế nào để giao thiệp tích lũy người ủng hộ, nhưng người ủng hộ của hắn ta lại nhiều nhất trong trong đám minh tinh của công hội.
Bởi vì Pháp Vương Apollo dựa vào thủ đoạn siêu việt phóng pháp thuật, giúp công hội Tinh Thần đạt được rất nhiều vinh dự ở các cuộc thi đấu võng du tầm cỡ, hắn ta thậm chí có thể nói là công thần lớn nhất của công hội Tinh Thần.
Ảnh Thứ không thấy tăm hơi, Caesar đã ngã, Thánh Thủ Thư Sinh cũng đã ngã, Đóa Qua cũng gục, sau người "Hào Quang Tinh Thần" đã mất năm, vì sao những người ủng hộ Tinh Thần vẫn không hề nản lòng thoái chí với công hội Tinh Thần?
Đó chính là bởi vì Pháp Vương Apollo vẫn còn tồn tại!
Bọn họ chưa từng thấy Pháp Vương Apollo thất bại, cũng chưa từng nghĩ đến chuyện Pháp Vương Apollo sẽ thất bại!
Trong lòng bọn họ, lòng tin rằng công hội Tinh Thần sẽ thắng vẫn còn, loại lòng tin này vô cùng cuồng nhiệt và trung thành, dường như đã trở thành tín ngưỡng.
Nhưng trong sân có một đám nhân sĩ có tín ngưỡng cuồng nhiệt khác nhìn thấy đám người Tinh Thần phấn chấn đắc ý liền khó chịu, hô: "Ngô Vương vạn tuế! Ngô Vương vô địch! Ngô Vương thiên hạ đệ nhất!"
Những tiếng hô ủng hộ này không hướng về Tiêu Phàm trên màn hình mà là nhắm ngay nhóm người của công hội Tinh Thần đang cổ vũ cho Apollo.
Tiêu Phàm bách chiến bách thắng trong "Chúng Thần Di Tích Chi Chiến" khiến cho đám sói con thường ngày trốn trong lớp áo choàng có dũng khí rất lớn, đã điên cuồng đến mức không gì cản nổi! Bọn hắn cảm thấy cho dù là sao trên trời, cũng không đỡ nổi một đòn của Tiêu Phàm. Cho nên theo suy nghĩ của bọn hắn, đám ủng hộ công hội Tinh Thần không nghi ngờ gì chính là đam giáo đồ vô tri ngu ngốc, mà những giáo đồ vô tri ngu ngốc này dựa vào cái gì mà dám vô lễ kêu gào trước mặt Lich King chứ!
Nhưng mà nhiệt huyết luôn luôn phải trả giá thật lớn, công hội Tinh Thần sau nhiều lần phải chịu thất bại trong "Chúng Thần Di Tích Chi Chiến", khiến cho tâm trạng của nhóm người ủng hộ Tinh Thần cực kỳ phiền muộn, khi nhìn thất một đám bỉ ổi kêu gào trước mặt mình, lửa giận trong lòng rốt cuộc bộc phát, theo một nắm đấm vung ra, trên khán đài triệt để bạo loạn!
Đám thành viên của Quân đoàn Sói Lẳng Lơ kia thể trạng trường kỳ dùng để theo đuổi các em gái xinh đẹp, để cho bọn hắn chạy trốn thì còn được chứ đánh nhau thì không phải là đối thủ của người khác, chỗ đó vừa ra tay, có thể nói là tiếng kêu rên truyền ra không dứt.
Tiểu Miêu nhìn thấy trên khán đài một mảnh hỗn loạn, tâm thần đại loạn, cuống quýt hô to: "Các người mau dừng tay, đừng đánh nữa!"
Nhưng các người chơi đánh đến hăng say, làm sao sẽ quan tâm đến cô ấy, nhìn thấy Quân đoàn Sói Lẳng Lơ sắp bị nhóm người ủng hộ Tinh Thần đánh hội đồng, rốt cuộc có người đứng dậy...
Một người fan của Tinh Thần bay lên, mà thứ đánh bay hắn ta chính là một nắm đấm lớn như cái nồi đất!
"Ác Long! Là mày!"
Các fan của Tinh Thần ngừng lại, có chút sợ hãi nhìn Ác Long trước mặt.
Mặc dù bọn họ nhiều người, nhưng mà đối mặt với Ác Long, một trong Thất Đại Tội vẫn cảm thấy hoảng hốt không thôi.
"Ác Long, mày muốn làm gì? Chúng ta cãi lộn, liên quan gì đến ngươi! Đừng có xen vào việc của người khác!"
"Tao muốn quản, tụi mày có thể làm gì? Lại nói, tụi mày không phải đang cãi lộn, nắm đấm kia vung lên còn hung ác hơn so với tao nha, nếu không để tao tới chơi đùa với bọn mày nhé!"
"Chuyện này..."
Nhìn thấy Ác Long lên tiếng, các fan của Tinh Thần làm sao còn dám lỗ mãng.
Sở dĩ bọn họ dám mạo hiểm ra tay, vung quyền đả thương Quân đoàn Sói Lẳng Lơ, hoàn toàn là bởi vì nhìn ra bọn hắn thân thể yếu đuối không giỏi đánh nhau, đối mặt với Ác Long dáng người khôi ngô, các fan của Tinh Thần đành phải lùi bước, nhưng vào lúc này, giữa sân lại có một người đi tới.
"Nha, đây không phải là thủ lĩnh Ác Long của bang Hắc Long, thủ hạ bại tướng của công hội Tinh Thần chúng ta sao? Chẳng lẽ mày còn đang muốn bị tao đánh bại thêm lần nữa?"
Các fan của Tinh Thần vừa nhìn, trong nháy mắt liền hưng phấn lên, người tới chính là một trong Hào Quang Tinh Thần đó! Quyền Sư Đóa Qua!
"Tao còn tưởng là ai? Hóa ra là mày à. Đơn đả độc đấu thì mày đâu phải là đối thủ của Ác Long tao! Còn không biết xấu hổ tự xưng cái gì mà Quyền Sư Đóa Qua!"
Nói xong, Ác Long phất tay lên chính là một quyền, loại người táo bạo như Ác Long, từ xưa đến nay chưa biết thu liễm là gì.
Nắm đấm đến quá mức bất ngờ, không phòng bị chút nào, Đóa Qua có chút phản ứng không kịp, liền bị một quyền đánh bay ra ngoài.
Đợi đến lúc Đóa Qua đứng dậy lần nữa, liền đã hoàn toàn mất hết lý trí, nhìn thấy đại chiến liền sẽ hết sức căng thẳng thì có một thanh kiếm lớn ngăn Đóa Qua lại.
"Caesar, anh làm gì vậy? Chúng ta cùng nhau lên, một tên Ác Long chẳng đáng kể chút nào?"
Caesar không nói gì, mà dùng ánh mắt ra hiệu với gã, Đóa Qua nhìn theo ánh mắt của Caesar, nhìn ra sau lưng Ác Long, nhìn thấy một cái ống thép đang lóe ánh sáng lạnh, còn có thêm một con đại tinh tinh đang cười cười hàm hậu.
"Bang Long Hổ, Chiến Minh! Các người có ý gì?! Chẳng lẽ muốn giúp đám người trận doanh Ác Ma đối đầu với công hội Tinh Thần chúng ta sao?!"
"Thần tượng của bọn họ là vị hôn phu của Thái Thập Tam tôi! Đám fan cuồng của công hội Tinh Thần các người dựa vào cái gì mà đánh bọn họ!"
Thái Thập Tam hô một tiếng, một đám thành viên của bang Long Hổ đứng phía sau lập tức nhao nhao hưởng ứng lời hiệu triệu của cô chủ, nhao nhao móc vũ khí của mình trong túi ra, dọa cho đám người công hội Tinh Thần mặt mày lúc xanh lúc trắng.
Reginald không thô tục như vậy, khách khí cười một tiếng, nói: "Tôi chẳng qua cảm thấy bọn họ đánh người là không tốt, tất cả mọi người đều có người mà mình muốn ủng hộ, cãi lộn nho nhỏ không làm tổn hại thuần phong mỹ tục, nhưng mà động đến nắm đấm thì liền không đúng rồi."