Virtus's Reader
Ác Ma Doanh Địa

Chương 860: TINH THẦN SỤP ĐỔ

Bàn tay của hội trưởng công hội Tinh Thần phất lên, những thành viên còn lại của công hội Tinh Thần lại một lần nữa bao vây số thành viên không nhiều của trận doanh Ác Ma lại thành một nhóm.

Tuyết Dạ nhìn thấy kẻ địch ở bốn phía, đầu mày nhíu lại, trong lòng suy xét, xem ra bản thân mình chỉ có thể dùng chiêu kia rồi...

Tuyết Dạ vẫn luôn giữ lại một kĩ năng cực mạnh chưa dùng đến, đơn giản là vì kĩ năng đó thật sự quá xấu, cực kì không phù hợp với thẩm mỹ của một người đam mê nữ trang như Tuyết Dạ.

Đúng lúc Tuyết Dạ đang nghiến răng nghiến lợi, hạ quyết tâm sử dụng tuyệt chiêu kia, xung quanh đấu trường lại vang lên từng đợt tiếng bước chân...

Có người đến rồi...

"Nhìn đi, tôi nói đều đúng cả chứ! Hào Quang của Tinh Thần chiếu rọi khắp mọi nơi!" Hội trưởng công hội Tinh Thần trở nên cực kì hưng phấn, bởi vì hắn ta nghĩ rằng bọn người Apollo cuối cùng cũng đi đến đây rồi.

Nhưng những người chơi lần lượt đi ra từ thông đạo lại khiến hắn ta cảm thấy kinh ngạc, bởi vì trong số những người đó lại không có bất cứ ai thuộc công hội Tinh Thần bọn họ...

Một người là một nữ sinh bịt mắt mặc trang phục trẻ trâu.

Một tên bốn chân chạm đất hóa trang cực kì u ám người không ra người quỷ không ra quỷ.

Một vị mỹ nữ gương mặt mang vẻ hạnh phúc dắt theo một bé loli.

Một em gái đáng yêu vẻ mặt điềm tĩnh cầm theo một tấm khiên khoa trường, đồng thời còn đang ôm một con mèo nhỏ.

"Truy phong giả" Tịch Dương vô cùng đẹp trai, còn có cả Tiểu Sửu Hoàng đang mệt mỏi đến cùng cực kia.

Lúc này Tiểu Sửu Hoàng đang cưỡi một con lợn thay cho đi bộ.

Ô, không, đó chính là Biều Đại Đại vẻ mặt đưa đám.

Cuối cùng là Tiêu Phàm dẫn theo Hổ Nữu và mấy người Bạch Y Công Tử đi ra...

"Chuyện gì thế này? Sao lại là mấy người các anh? Apollo bọn họ đâu rồi?" Hội trường công hội Tinh Thần nhìn thấy đám người chơi thong thả bước đến, trở nên hoảng hốt không thôi.

Trả lời hắn ta là một tiếng cười khẽ của Tiêu Phàm: "Apollo bọn họ ấy à? Anh xuống đài thì biết. Về phần vì sao à? Điều này không phải quá rõ ràng rồi sao?"

"Tinh Thần đã mất rồi..."

Giọng nói trầm ổn khẳng định, giống như một lời tuyên án.

Sau đó một thanh kiếm sắc bén rút ra khỏi vỏ, lập tức đâm vào giữa đại quân của công hội Tinh Thần...

Những năm gần đây, hội trưởng công hội Tinh Thần đã nghe thấy rất nhiều từ ngữ châm biếm từ trong miệng đối thủ của hắn ta, nhưng vẫn không khắc sâu như một câu "Tinh Thần mất rồi" này của Tiêu Phàm.

Tinh Thần mất rồi, bốn chữ này vang lên rất có lực, thậm chí ngay cả hội trưởng công hội Tinh Thần cũng kinh ngạc trong phút chốc, không biết là bởi vì chưa quen được mà kinh ngạc hay là bởi vì che dấu cảm giác bất an dưới đáy lòng mà kinh ngạc.

Sau khi lấy lại tinh thần, hội trưởng công hội Tinh Thần liền nổi giận, hắn ta giận Tiêu Phàm vô lễ, hắn ta giận đám thuộc hạ "Hào Quang Tinh Thần" kia chậm chạp mãi không đến.

Tiêu Phàm thì ngược lại, không hề có chút chần chờ nào, lời nói vừa vang lên, hắn liền giơ kiếm chém về hướng đại quân công hội Tinh Thần, hắn phải đặt dấu chấm hết triệt để cho trận chiến lần này.

Tiêu Phàm hành động, những người khác đương nhiên sẽ không nhàn rỗi, dồn dập tiến lên trợ giúp, trận chiến nhất thời trở nên kịch liệt hơn.

"Lá chắn lên trước, mục sư trị liệu, pháp sư cung thủ triển khai toàn bộ hỏa lực, phát về hướng kẻ địch dẫn đầu!"

Hội trưởng công hội Tinh Thần hạ từng đợt mệnh lệnh với mọi người, lúc trước cũng là những mệnh lệnh trật tự rõ ràng kia tạo ra rất nhiều phiền toái cho Tuyết Dạ, mà hiện tại ở chiến trường này thiếu mất "Hào Quang Tinh Thần", lời nói trong miệng hắn ta lại có phần mạnh mẽ hơn.

Mà trận doanh Ác Ma nhờ có sự hiện diện của Tiêu Phàm, sĩ khí tăng cao, tunh thần chiến đấu mạnh mẽ đó há nào lại để mấy câu mệnh lệnh của hội trưởng công hội Tinh Thần có thể ngăn cản được?

Nghiệp hỏa màu đen đột nhiên cháy lên, Hoàng Kim Tiễn mạnh mẽ bắn đầy trời, sợi chỉ bạc của Nhện Độc đã nhanh chóng bay lượn xuyên qua chiến trường, tất cả mọi thứ cùng với ngọn lửa màu đỏ rượu kia bắt đầu trở nên cuồng bạo hơn, bên trong chiến trường xuất hiện làn gió chiến đấu mạnh mẽ của trận doanh Ác Ma.

Sau khi tinh binh của trận doanh Ác Ma gia nhập trận chiến, tình hình chiến sự trở nên không ổn định, hội trưởng công hội Tinh Thần nhìn thấy trận hình trước mắt dần dần bị xé rách, sụp đổ, kìm chế sự ưu tư không ngừng trong lòng mình, bắt đầu điên cuồng hét lớn lên: "Mẹ nó! Apollo bọn họ rốt cuộc đang làm cái gì chứ! Cũng nên xuất hiện đi chứ!"

Đúng vậy, đến tận giờ phút này, hội trưởng công hội Tinh Thần vẫn luôn không muốn tin rằng "Hào Quang Tinh Thần" đã hoàn toàn biến mất khỏi "Chúng thần di tích chi chiến."

"Anh vẫn đang chờ đợi bọn họ đến đây sao?"

Không biết từ khi nào, Tiêu Phàm đã đi đến trước mặt của hội trưởng công hội Tinh Thần: "Tôi đã nói là bọn họ không đến được rồi mà..."

"Sẽ không đâu, bọn họ là "Hào Quang Tinh Thần"! Mấy người rác rưởi các anh sao có thể đánh bại bọn họ được!"

Trong con người màu đỏ rượu sinh ra một chút thương xót: "Mọi người luôn mong chờ ánh sáng đến đây, vì sao lại không tình nguyện để bản thân biến thành ánh sáng dẫn đường cho chính mình chứ?"

Nói xong, lấy kiếm ra, trong sân trở nên náo động.

Thanh trường kiếm bằng ngọc kia giơ lên hạ xuống,

Thật là phóng khoáng, đèn hoa đầy trời đồng loạt trút xuống, dội vào trên người hội trưởng công hội Tinh Thần.

Chiến trường trung ương cháy lên đám lửa mà đỏ rượu, nếu như là dưới bầu trời rộng lớn như lúc tước, hội trưởng công hội Tinh Thần sẽ cảm thấy chúng rất đẹp, nhưng hiện giờ chúng chỉ còn lại vẻ sầu thảm.

Mất đi sự chỉ huy của hội trưởng công hội Tinh Thần, thành viên công hội Tinh Thần vẫn chưa từ bỏ cuộc chiến như vậy, nhưng đại cục đã định rồi, vất vả chống đỡ cũng chỉ là phí công mà thôi...

...

Thành viên hai bên cùng lúc lao vào nhau, gào thét lên, hô to lên, đường đao mũi kiếm không ngừng quét qua, mưa lửa sương băng bay lượn đầy trời, đợi cho sóng êm biển lặng rồi, những người còn dư lại giữa sân cũng không còn nhiều lắm.

Bạch Y Công Tử dùng quạt gấp phủi phủi bụi đất trên người mình, nhìn bốn phía xung quanh mình một lượt, cũng quanh hắn ta chỉ còn rải rác vài người đang đứng, nhìn quả thật rất đáng thương, có điều hắn ta lại cười lên, cười đến vô cùng sảng khoái.

Tiểu Khuyển Du Lục Hoa nhìn thấy hơn mười người còn lại trên sân, lại không thể cười nổi, thậm chí còn đột nhiên có chút muốn khóc, sau đó thấp giọng lẩm bẩm: "Tốt quá rồi."

"Đúng vậy, tốt quá rồi."

Tiêu Phàm nghe thấy, cũng trả lời lại một tiếng.

Đúng vậy, thật sự là quá tốt rồi.

Tuy rằng chiến đấu rất khốc liệt, nhưng hiện giờ những người đứng đây vẫn là các Ác Ma...

...

"Kết thúc rồi sao?"

Tiểu Miêu nhìn chiến trường kia dần tản khói súng, trong lòng cảm thán.

Bởi vì điều này đại biểu cho sự kết thúc của thần thoại Tinh Thần, sự chấm dứt của một truyền thuyết bất bại, bầu trời sao suốt bao lâu được người khác ngẩng lên nhìn, tối nay đã mất đi ánh sao, hoàn toàn tối đen rồi.

Nhớ lại các loại sự tích về công hội Tinh Thần năm xưa, những người chơi thường xuyên qua lại với bọn họ không khỏi phiền muộn, nhưng phiền muộn thì có ích gì chứ, chung quy Tinh Thần cũng đã ngã xuống dưới kiếm rồi.

"Có cái gì để cảm thán đâu chứ, kết thúc của một thần thoại chính là mở đầu cho một thần thoại khác, kiểu luân chuyển này chính là lẽ tất nhiên. Chúng ta nên cảm thấy may mắn mới phải, bởi vì chúng ta đã tận mắt nhìn thấy sự trỗi dậy của vị thần mới...." Phong Ma Tiểu Xích Lang khẽ cười, nói.

"Sự trỗi dậy của vị thần mới sao?" Tiểu Miêu nhìn vào những chiến sĩ còn sót lại trên màn hình lớn, bỗng nhiên cô ta cảm thấy tư thế của bọn họ có chút cao lớn sừng sững.

"Có điều hiện tại tôi càng cảm thấy hứng thú hơn với câu trả lời của em gái Crimson Rose đấy, ha ha." Phong Ma Tiểu Xích Lang phóng tầm mắt lên người Crimson Rose đang ở bên cạnh: "Em gái Crimson Rose à, hẳn là cô sẽ không quên chuyện diễn ra lúc trước đâu nhỉ?"

...

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!