Virtus's Reader
Ác Ma Doanh Địa

Chương 863: SỨC CHIẾN ĐẤU MẠNH NHẤT

Gã rất muốn nhắc nhở Tiêu Phàm, nơi này có một kẻ điên không phân rõ địch ta, thế nhưng gã lại không dám nhúc nhích, bởi vì gã cảm thấy ánh bạc ngay đầu ngón tay của Tiểu Sửu Hoàng còn nhanh hơn hành động của gã.

Tiểu Sửu Hoàng khẽ liếm đôi môi khô khốc, vẻ mặt rất hưng phấn, bởi vì gã cảm thấy trái cây đã chín rồi, là người trồng trọt thì gã có thể ra tay hái nó.

Nhưng đột nhiên gã lại nhíu mày, tâm trạng cũng trở nên bực bội, bởi vì gã biết hôm nay không hái được...

Kẻ quấy rối chết tiệt!

Cánh tay của Tiểu Sửu Hoàng vung một cái, phi đao màu bạc trực tiếp bay về phía Tiêu Phàm!

Sắc mặt của Biều Đại Đại bỗng nhiên hoàn toàn biến đổi, trong lòng nhắc mãi, cái tên này quả thực là kẻ điên!

Giờ phút này, lông mày của Tiêu Phàm nhíu lại, hiển nhiên hắn đã nhận ra điều gì đó, chỉ thấy một cái phi đao sắc bén xé gió mà lao về phía mình.

Thế nhưng Tiêu Phàm vẫn không hề động đậy, lại giương mắt nhìn về hư không...

Coong!

Phi đao của Tiểu Sửu Hoàng còn chưa bay tới trước người Tiêu Phàm đã bị một cái chủy thủ màu máu ngăn lại, ngay sau đó, một cô gái với dáng vẻ xinh đẹp bỗng nhiên xuất hiện ở đây.

Mọi người lập tức kinh hãi, chỉ có Tiêu Phàm và Tiểu Sửu Hoàng vẫn bình tĩnh, dường như đã biết từ sớm.

"Tôi chỉ muốn nhìn thấy Lich King Mệnh Phàm trong truyền thuyết ở khoảng cách gần mà thôi, bị anh quấy rầy như vậy, tôi sẽ không vui đâu."

Tử Yêu nhìn Tiểu Sửu Hoàng ở xa, rất có hứng thú mà nói, bởi vì cô ta không ngờ trong lúc Tiềm Hành mà mình lại bị phát hiện.

"Quấy rối Tiểu Sửu dùng cơm chính là một hành động ngu xuẩn."

Tiểu Sửu Hoàng giơ tay lên, chẳng biết từ lúc nào mà đầu ngón tay của gã lại có thêm một thanh phi đao.

"Cô ta là ai?"

Bạch Y Công Tử có vẻ hơi kinh hoảng, cô gái này lại có thể xuất hiện một cách im hơi lặng tiếng như thế, nếu cô ta muốn ám sát người nào đó ở đây, chỉ cần tưởng tượng đến chuyện đó thôi thì hắn ta đã cảm thấy khiếp đảm rồi!

Tiêu Phàm nhìn cô gái ở trước mặt, thở dài: "Vẫn đến đây sao? Không biết chúng tôi còn phải đối phó với bao nhiêu kẻ địch nữa?"

Tử Yêu xoay người nhìn Tiêu Phàm rồi nở nụ cười, cười rất mê hoặc, cô ta từ từ duỗi đôi bàn tay nhỏ dài như ngọc ra, nhẹ nhàng vỗ tay rồi lại bỏ ra, như đang biểu diễn đôi tay nhỏ nhắn và trắng nõn như ngọc của mình cho Tiêu Phàm xem vậy.

Thế nhưng Tiêu Phàm vừa nhìn thấy đôi tay xinh đẹp của cô gái trước mắt này, sắc mặt lại thay đổi: "Mấy người rất tự tin nhỉ..."

Số lượng của hai tay ý là mười.

Trận doanh Ác Ma chiến đấu nhiều lần, số người không còn bao nhiêu, thế nhưng đối phương chỉ cần mười người, quả thực vẫn quá tự đại.

Nếu đối phương không phải kẻ ngốc, vậy là họ tuyệt đối tự tin với thực lực của mình, mà có nhìn thế nào thì cô gái trước mắt hắn cũng không phải là kẻ ngốc, thế thì tình huống lúc này đã trở nên rất gay go rồi.

"Tất cả cảnh giác, chuẩn bị chiến đấu!"

Tiêu Phàm ra lệnh một tiếng, vẻ mặt rất nghiêm túc.

"Mệnh Phàm, đối phương chỉ có một người, chúng ta đâu cần phải căng thẳng như vậy chứ."

Bạch Y Công Tử có thể cảm giác được sự nguy hiểm của Tử Yêu, có điều hắn ta cảm thấy chỉ đối phó với một mình cô ta mà mọi người phải cùng nhau cảnh giác, thực sự là chuyện bé xé ra to.

Ý nghĩ của Bạch Y Công Tử cũng là ý nghĩ trong lòng của mọi người. Bọn họ không hiểu tại sao Tiêu Phàm lại cảm thấy căng thẳng như thế trước mặt một người đạo tặc nữ, có điều khi bầu trời xuất hiện một trái cầu lửa thật lớn, rốt cuộc bọn họ cũng cảm nhận được mức độ nghiêm trọng của sự việc...

Viêm Bạo Thuật!

Hơn nữa đây còn là Viêm Bạo Thuật mạnh hơn thứ mà Pháp Thần Apollo của Tinh Thần tạo ra!

Bên trong "Chúng thần di tích chi chiến" lại có pháp sư còn mạnh hơn Pháp Thần Apollo? Sau khi bọn họ đánh bại Tinh Thần, chẳng lẽ trong chiến trường còn có đối thủ mạnh mẽ hơn Tinh Thần ư?

...

"Ha ha ha! Trật tự của chúng ta cuối cùng cũng có thể lên sàn! Chúng ta đã đợi ngày này thật lâu! Những tên cặn bã như các người ngoan ngoãn chịu chết đi!"

Một tiếng cười lớn phát ra, Tiểu Ngũ cầm một cây pháp trượng, vô cùng uy phong đứng trên cái cây cao ở đằng xa, còn cái mặt trời đang thiêu đốt trên đầu mọi người cũng theo tiếng cười này mà rơi xuống...

Tiếng cười vừa dứt, quả cầu lửa liền rơi xuống, mặt đất bị Viêm Bạo Thuật nổ ra một cái hố thật lớn, luồng khí như sóng tỏa ra, cánh rừng lấy Viêm Bạo Thuật làm trung tâm mà đổ ra phía ngoài, xua tan sự râm mát dưới bóng cây, tình cảnh ở đây cũng theo đó mà ấm lên ngay lập tức.

"Ha ha ha! Công hội Trật Tự của chúng tôi lợi hại không hả!"

Tiểu Ngũ đứng trên cây cười một cách ngang ngược, tháng ngày trốn trong chỗ không có ánh mặt trời để chơi trò chơi thực sự đã khiến cho cậu ta ngột ngạt gần chết.

Viêm Bạo Thuật chỉ là một cái ra oai phủ đầu thôi, vì vậy cho dù không đập trúng người nào, cậu ta cũng không quan tâm lắm.

Tử Yêu đỡ trán, cảm thấy rất xấu hổ với biểu hiện của Tiểu Ngũ, cô ta cảm thấy chuyện này thực sự rất mất mặt: "Nhóc bốn mắt, em xuống đây cho chị, em là con khỉ à, cứ ở trên cây chi vậy!"

"Chị hai, gấp cái gì chứ! Em vẫn chưa chơi đủ đâu! Chị không thấy ánh mắt kính nể mà bọn họ nhìn em sao, khỏi phải nói, vô cùng thoải mái đó!"

"Em nhanh chóng xuống đây cho chị, đừng có làm chuyện ngu xuẩn! Còn nữa, Lâm! Tiểu Ngũ đã là kẻ ngốc rồi, anh cũng ngớ ngẩn theo nó phải không?"

Lúc này một người đàn ông mặc pháp bào đi ra: "Tiểu Ngũ nói, thả một cái Viêm Bạo Thuật sẽ thể hiện được uy phong của Trật Tự chúng ta, tôi cảm thấy rất có lý, thế nên mới nhân tiện triển khai "Viêm Bạo Thuật"!"

"Mấy người đàn ông các anh thật là ngớ ngẩn!"

Mà lúc này Tiểu Ngũ lại đứng trên cây kêu to: "Lâm, cái tên khốn kiếp này, anh lại bán đứng tôi sao! Sau khi bọn họ phát hiện "Viêm Bạo Thuật" không phải do tôi thả ra, ánh mắt nhìn về phía tôi liền mang theo sự khinh thường. Tiểu Ngũ tôi vất vả lắm mới tạo được uy vọng, đã bị hai người làm hư hết rồi!"

Mọi người trong trận doanh Ác Ma nhìn tên ngớ ngẩn xuất hiện ở giữa sân, sắc mặt trở nên rất quái lạ, thầm nghĩ sao lúc nãy mình lại bị cái thằng nhóc này dọa sợ chứ?

Trong lúc mọi người ở đây thả lỏng, Tử Yêu hạ một mệnh lệnh: "Mấy người đừng đùa nữa, dựa theo kế hoạch trước đó mà làm việc, nhanh chóng giải quyết cuộc chiến này."

Nghe được lời nói của Tử Yêu, vẻ mặt của Lâm chợt trở nên trở nên nghiêm túc, anh ta nhanh chóng lui về một hướng khác.

Hồng quang trong mắt Tiêu Phàm lóe lên, ánh mắt nhìn về phía người chơi có ID tên Lâm kia hơi ngưng lại, sau đó sắc mặt biến đổi!

"Mọi người nhanh chóng tản ra! Cố gắng rời xa chỗ này!"

Rất nhiều người không hiểu tại sao Tiêu Phàm lại hô lên như thế, hy vọng có thể nhận được một lời giải thích từ trong miệng của Tiêu Phàm. Phàm là người có thực lực, sau khi nghe lời rút lui của Tiêu Phàm liền di chuyển ngay lập tức, bởi vì trong bản năng của bọn họ cũng cảm nhận được một mối nguy to lớn.

Sau khi Lâm chạy đến chỗ đặc thù, đột nhiên anh ta xoay người dừng lại, tập trung thi pháp, năng lượng pháp thuật ở bốn phía lập tức hội tụ về cây pháp trượng trong tay anh ta, pháp bào không có gió nhưng vẫn lay động, lá rụng trên người Lâm cũng bị uy thế của anh ta đưa lên trên không lần nữa.

Ngay sau đó trời đất rung chuyển, cây cối trong rừng liên tiếp sụp đổ, thanh thế vô cùng hùng vĩ, giống như lúc đội trưởng Chuồn Chuồn mở chiến trường ra vậy.

Mọi người thấy thế, rốt cuộc ý thức được chuyện không ổn, vội vàng chạy trốn tứ tán.

Đáng tiếc lúc này đã muộn rồi, chu vi xung quanh bỗng nhiên sinh ra bốn cái màn mây, từ trên trời hạ xuống, nối liền bốn phía, cấu thành bốn cái chắn che kín, bao vây phần lớn người chơi ở bên trong.

Đợi đến lúc mọi người tỉnh táo lại, mới kinh ngạc phát hiện mình đã rơi vào một góc ở trong đó, chẳng biết từ lúc nào, các góc tường đã mai phục một người, mà bốn người này đồng loạt thi pháp, trong trời đất hạ xuống bốn cái màn mây màu xanh thẳm, chia thành bốn khu vực và tự tạo thành một không gian độc lập.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!