Virtus's Reader
Ác Ma Doanh Địa

Chương 865: BÊN NGOÀI MÀN MÂY

"Bỏ đi, tôi không muốn tranh chấp với mấy người đàn ông thối như các anh nữa, chính sự quan trọng hơn. Mọi người nhanh chóng xử lý mấy người trước mặt cho xong đi. Lâm Binh Đấu Giả, bốn người các anh lập tức động thủ!"

Tử Yêu ra lệnh một tiếng, bốn người Lâm Binh Đấu Giả đứng ở bốn phía đồng loạt thi pháp, màn mây xanh thẳm dưới luồng pháp lực cuồn cuộn này, trên bầu trời lập tức hiện ra một đám mây sấm, ánh chớp xanh thẳm di chuyển trong đám mây đen, giống như từng con giao long khủng bố vậy. Trong nước biển đen thui, chúng không ngừng quay cuồng, thỉnh thoảng lại phát ra tiếng ầm ầm ầm.

Các người chơi bị nhốt trong màn mây xanh thẳm thầm cảm thấy không ổn, họ bắt đầu mạnh bạo xông qua các cái chắn, thế nhưng sau khi binh khí, kỹ năng chạm vào cái chắn thì chỉ tạo ra một cơn sóng gợn, sau đó lại nhanh chóng thu lại, căn bản là không hề bị phá hoại chút nào.

"Tứ Phương Phong Ma Trận của Lâm Binh Đấu Giả đâu có bị phá giải một cách dễ dàng như vậy chứ. Một khi mấy người bị nhốt lại rồi, chẳng thể nào chạy trốn ra ngoài đâu!" Tiểu Ngũ lại cao giọng cười to lần nữa: "Hơn nữa bây giờ Lâm Binh Đấu Giả lại triệu hồi ra "Vân Hải Du Long Trận", mấy người cứ ở trong đó chờ chết đi!"

Vừa dứt lời, giao long trong mây lập tức rít gào, chỉ thấy vô số tia sấm sét sinh ra từ mây sấm, ở trong trời đất tạo thành một nhà lao bằng sấm sét.

Bên trong màn mây xanh thẳm, trong lúc nhất thời điện quang chớp tắt, tiếng kêu rên vang lên liên hồi, đợi đến lúc điện quang tản đi, bên trong màn mây chỉ còn lẻ tẻ mấy người vẫn đứng đó mà thôi.

...

"Thực sự rất đáng sợ. Đây chính là thực lực của công hội Trật Tự thuộc trận doanh Nhân Loại ư? Chỉ dựa vào lực lượng của bốn người, trong nháy mắt liền tiêu diệt mấy chục cường giả của trận doanh Ác Ma, sấm sét đầy trời kia lại càng khủng bố hơn hết!"

Pháp thuật liên hợp của bốn người Lâm Binh Đấu Giả đã tạo ra một động tĩnh rất đáng sợ, khiến cho Tiểu Miêu và khán giả trong hiện trường phải giật nảy mình, uy lực này quả thực giống như pháp thuật cấm chú vào giai đoạn sau của trò chơi vậy.

Trước đó Phong Ma Tiểu Xích Lang nói Trật Tự ở trên Tinh Thần, bọn họ còn sinh lòng nghi ngờ, sau khi nhìn thấy cảnh tượng này, xem như bọn họ đã hoàn toàn tin tưởng.

...

"Từ trong thì không thể nào phá được Tứ Phương Phong Ma Trận, chỉ có những người bên ngoài như chúng ta mới có thể cứu được bọn họ. Bốn người Lâm Binh Đấu Giả liên hợp thi pháp sẽ có yêu cầu vô cùng hà khắc, vị trí đứng nhất định phải chính xác, không được có bất kỳ sai sót nào, không được nhúc nhích dù chỉ là một chút. Chỉ cần chúng ta ở ngoài phá hoại, nhất định có thể cứu đám người Hổ Nữu ra."

Hồng quang trong mắt Tiêu Phàm lóe lên, nhanh chóng thấy rõ tất cả, hắn nói cho mọi người ở bên ngoài màn mây biết phương pháp phá trận.

Sau khi mọi người nghe được lời nói của Tiêu Phàm, bọn họ lập tức chạy về phía bốn người Lâm Binh Đấu Giả. Nhưng đúng lúc này đám người Tử Yêu cũng di chuyển: "Mệnh Phàm, anh quan sát rất cẩn thận đó. Nhưng anh cho rằng chúng tôi sẽ để các người phá hoại "Tứ Phương Phong Ma Trận" của Lâm Binh Đấu Giả sao?"

Vừa nói thì Phong Triệt liền chặn đường đi của Tịch Dương lại, mà Mag bên cạnh anh ta cũng đứng trước mặt Tiểu Khuyển Du Lục Hoa và Nhện Độc, Hình Sơn khôi ngô mở hai tay ra, cười ngăn cản Tuyết Dạ và Xà Cơ, Tiểu Ngũ cũng nhảy xuống khỏi ngọn cây, cười hì hì rồi trừng mắt nhìn Bán Trường Miên đang mang sắc mặt rất khó coi.

Tử Yêu quay người lại, cười nói với Tiểu Sửu Hoàng: "Sao anh không di chuyển vậy?"

"Tôi nói rồi, tôi chán ghét kẻ quấy rối. Mấy người đã quấy rầy sự hứng thú của tôi. Hơn nữa Tiểu Sửu Hoàng tôi chỉ am hiểu giết người, chuyện cứu người vẫn nên để cho người khác làm thì hơn..."

Chẳng biết từ lúc nào, Tiểu Sửu Hoàng đã rút một cây đoản kiếm ra.

"A? Vậy là nói tôi đã bị sát thủ lợi hại nhất trong "Tân Sinh" theo dõi nhỉ, cô gái nhỏ bé như tôi thực sự cảm thấy rất sợ hãi đó!"

Tử Yêu vỗ bộ ngực đầy đặn của mình rồi cao giọng nói, thế nhưng trên mặt chẳng hề có chút sợ sệt nào, trái lại còn liên tục nói cười.

Sau đó Tử Yêu nhìn về phía Tiêu Phàm đang ở một bên, từ tốn nói: "Mệnh Phàm, sao anh cũng bất động thế?"

Tiêu Phàm cười khẽ: "Tôi muốn nhìn người đẹp thêm một chút."

Sở dĩ Tiêu Phàm bất động chính là vì muốn nhìn chằm chằm vào hướng đi của Tử Yêu. Bởi vì hắn cảm thấy Tử Yêu vô cùng nguy hiểm, hắn sợ chỉ cần mình hơi lơ là một chút thôi, người phụ nữ này sẽ ra tay với đồng đội của mình.

"Anh nói vậy làm tôi rất vui đó! Anh biết không? Tôi là fan trung thành của anh đấy! Trước đây vào ngày thường, tôi thích nhất là xem các show giải trí, nhưng sau khi tôi nhìn thấy những tin tức bát quái của anh trong trò chơi, lập tức cảm thấy những show giải trí được sắp xếp từ sớm kia trở nên đần độn vô vị. Mỗi ngày tôi đều ngóng trông anh có thể gây ra càng nhiều tin đồn thú vị trong "Tân sinh", bởi vì mấy câu chuyện đó thực sự vô cùng thú vị! Nói thực lòng, tôi rất muốn ở đây cùng với anh, có điều vị trí của anh đã có người đặt trước rồi "

"Có người đặt trước?"

Vào lúc Tiêu Phàm đang nghi hoặc, một ánh kiếm từ trên trời giáng xuống, nhanh chóng đâm vào mặt đất trước người Tiêu Phàm.

Sau khi Tiêu Phàm thấy rõ thanh kiếm kia, hắn cũng không nhúc nhích nữa, bởi vì kiếm kia đến từ Thục Sơn...

Trường kiếm như cầu vồng, tới từ trời xanh.

Đã rơi vào mặt đất từ lâu nhưng vẫn vang lên tiếng ầm ầm như trước.

Thân kiếm cổ điển nhưng lại không giấu được ý vị trong đó, mũi nhọn sắc bén một cách lạ thường.

Tiêu Phàm chỉ liếc mắt một cái liền biết kiếm này đến từ đâu, bởi vì chiêu thức trước người Tiêu Phàm, xuất phát từ tuyệt kỹ của Thục Sơn, Ngự Kiếm Thuật.

Người đàn ông mặc một bộ đồ màu xanh, chầm chậm đi tới, mặt mày tràn đầy tinh thần như một mũi kiếm vừa ra khỏi vỏ.

"Ta chính là đệ tử nhập thất thứ hai trăm năm mươi của Thục Sơn, tên là Độc Cô Thần. Ở trong "Tân Sinh", ID trò chơi của ta là Kiếm Thần, thân phận là hội trưởng công hội Trật Tự."

Kiếm Thần xòe tay phải ra, nhanh chóng nắm chặt, thanh trường kiếm cổ điển đâm xuống đất cấp tốc bay về trong tay của hắn ta.

Kiếm Thần cầm ngược trường kiếm, chắp tay chào một cái với Tiêu Phàm.

Tiêu Phàm cũng hơi gật đầu tỏ ý, hắn không biết mình nên nói gì với Kiếm Thần nữa, bởi vì ngoại trừ lão ăn mày biến mất hồi lâu, Kiếm Thần chính là người thứ hai của phái Thục Sơn mà Tiêu Phàm nhìn thấy.

Điều làm cho Tiêu Phàm chú ý nhất là Kiếm Thần tự xưng mình là đệ tử nhập thất của phái Thục Sơn. Tiêu Phàm vẫn luôn nhớ lão ăn mày kia đã nói với hắn, trong phái Thục Sơn, địa vị của đệ tử nhập thất cao hơn đệ tử bình thường, điều này nói rõ người tên là Kiếm Thần ở trước mắt hắn vô cùng lợi hại trong Thục Sơn.

"Thuở nhỏ ta cùng chưởng môn sư phụ luyện kiếm trên Thục Sơn, mà gần đây sư đệ mới kế thừa tuyệt học tửu kiếm của phái Thục Sơn, bởi thế về bối phận thì ta chính là sư huynh của đệ."

Lời nói của Kiếm Thần vẫn bình tĩnh, thế nhưng nội tâm của Tiêu Phàm lại dâng lên sóng to gió lớn.

Thuở nhỏ luyện kiếm với chưởng môn Thục Sơn, chuyện này phiền phức rồi!

"Trước chiến trường này ta đã gặp đệ nhưng chúng ta chưa từng nhận nhau, chỉ là do ta không muốn quấy rối đến cuộc sống của sư đệ. Nhưng chuyện đời khó mà biết trước được, không nghĩ tới sư đệ lại lợi hại như vậy, chống đỡ được tới lúc này. Mà trong quá trình này, sư đệ lại có thêm kỳ ngộ, bài trừ ma chướng vẫn luôn quanh quẩn trong lòng, thấy rõ mọi vật mê hoặc trong trần thế, thật là làm người ta phải hâm mộ."

Kiếm Thần nhìn đôi mắt đã mất đi màu đen kịt, khôi phục lại màu rượu hồng của Tiêu Phàm, than thở từ tận đáy lòng.

"Lần này sư huynh đến đây, chắc không phải vì muốn nói chuyện nhà với sư đệ đâu nhỉ."

Tiêu Phàm nghe xong lời nói của Kiếm Thần, hiểu được một cách đại khái, thế nhưng hắn tuyệt đối sẽ không bị lời nói Kiếm Thần làm dao động ý nghĩ lúc ban đầu.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!