"Thắng bại của cuộc chiến cũng không ở ngôn từ, huynh cứ nói nhiều như vậy thì có ích gì chứ?"
Song kiếm của Tiêu Phàm quét một cái, lưỡi dao hình chữ thập bằng lửa liền bay ra!
"Ta chỉ muốn chỉ giáo và giao lưu với đệ một phen, dù sao cơ hội quen thuộc lẫn nhau thế này cũng không có nhiều."
Kiếm Thần nhớ tới biển mây vẫn luôn yên tĩnh quanh năm ở trên Thục Sơn, so với sự bận rộn mất ăn mất ngủ của chốn thế tục thì có vẻ rất cô quạnh và buồn tẻ. Hắn ta tiện tay dùng kiếm, vẽ thành hình chữ thập, lưỡi đao hình chữ thập bằng lửa của Tiêu Phàm liền bị lưỡi kiếm của Kiếm Thần phá tan một cách triệt để.
"Người mới tập kiếm nên chuyên tâm, hai tay cầm hai kiếm, suy nghĩ tất nhiên cũng bị phân chia theo đó. Đối với sư đệ mà nói, thuật song kiếm vẫn còn quá sớm. Mặt khác kiếm kỹ của sư đệ bây giờ lại nóng nảy, hình dáng đã rối loạn, nhất định là đệ đang có tâm sự gì rồi. Có phải là do cô gái đang đối chiến với Mag ở bên kia hay không?"
Trong lòng Tiêu Phàm kinh hãi, thầm than cảm giác của Kiếm Thần rất nhạy bén. Bây giờ Tiêu Phàm quả thực đang lo lắng cho Tiểu Khuyển Du Lục Hoa ở một bên.
Sau khi từng người tự chia ra chiến đấu, chỗ mà Tiêu Phàm lo lắng nhất chính là chỗ của Nhện Độc và Tiểu Khuyển Du Lục Hoa, bởi vì những chỗ khác đều có Thất Đại Tội chống, chỉ có chỗ này là nơi yếu nhất mà thôi.
Đúng như dự đoán, chiến đấu còn chưa bắt đầu được bao lâu, Nhện Độc đã bị một quyền của Mag đánh bại, chỉ còn một mình Tiểu Khuyển Du Lục Hoa khổ sở chống đỡ.
Tiêu Phàm phát hiện, lúc tâm trạng của Tiểu Khuyển Du Lục Hoa nóng nảy, cô sẽ sinh ra dã tính như Tịch Dương, thế nhưng so sánh với dã tính của Tịch Dương thì nó rất yếu.
Nếu nói dã tính của Tịch Dương như một con mãnh hổ, dã tính của Tiểu Khuyển Du Lục Hoa chỉ như một con mèo nhỏ thôi.
Con mèo nhỏ thỉnh thoảng sẽ xù lông, vậy nên mới có thể tồn tại đến lúc này.
Điều quan trọng hơn là, Tiêu Phàm lo lắng sau khi Mag thắng được Tiểu Khuyển Du Lục Hoa, gã sẽ đến trợ giúp người khác.
Vì vậy trong cuộc chiến lần này, nếu có một chỗ bị hổng, vậy thì cả chiến trường sẽ mất cân bằng, cuối cùng tạo thành cảnh tượng phe mình nhanh chóng thua cuộc.
"Ta hy vọng cô ấy có thể kiên trì lâu hơn một chút." Tiêu Phàm nhìn về phía Tiểu Khuyển Du Lục Hoa, nói sự thật.
"Vô dụng thôi, cô gái này rõ ràng không phải là đối thủ của Phong Quyền Lưu Mag. Mag không thích quyết đấu với người yếu hơn mình rất nhiều, gã sẽ nhanh chóng kết thúc trận chiến lần này!"
Phảng phất như đồng ý với lời nói của Kiếm Thần, luồng khí bên cạnh Mag bắt đầu trở nên sục sôi, vô số lá rụng bị cuồng phong cuốn lên, hội tụ vào một quyền của Mag.
Phong phá, quyền ra, một cái sao băng lập tức xẹt qua giữa chiến trường!
Tiểu Khuyển Du Lục Hoa cảm thấy khí thế của mình đã bị một quyền của Mag khóa kín tất cả, triệt để mất hết cơ hội sống sót.
Nhìn nắm đấm của Mag càng lúc càng gần, Tiểu Khuyển Du Lục Hoa cảm thấy vô cùng tuyệt vọng, cô bi thương nhắm hai mắt lại.
Xin lỗi A Hoa Tỷ, xin lỗi Yêu Đạo, xin lỗi mọi người...
Một tiếng ầm phát ra, bụi mù văng tung toé!
Đợi đến lúc bụi mù tan hết, Tiểu Khuyển Du Lục Hoa rơi một giọt nước mắt, thế nhưng vẻ mặt của cô lại vô cùng mừng rỡ, lúc này trên khuôn mặt kinh ngạc của Tiêu Phàm cũng hiện ra một nụ cười, mà Mag và Kiếm Thần vẫn còn đang kinh ngạc như trước.
Cái quần đầy hoa vui tươi, hai bím tóc đáng yêu, còn cả đôi giày công chúa tinh xảo nữa, tất cả đều điên cuồng giẫy giụa và gầm thét trong cái cơ bắp khủng bố kia!
Đóa hoa cao không thể với của trận doanh Ác Ma, đội trưởng của Bá Vương Hoa, A Hoa Tỷ đã xuất hiện vào lúc này!
Đôi tay đầy lông rắn chắc đặt ngang ở trước ngực, dưới một đòn của Mag vẫn bình yên vô sự.
A Hoa Tỷ nhìn kỹ Mag trước người mình, lạnh lùng nói: "Cái tên thất bại này! Anh muốn làm gì với Tiểu Khuyển hả?"
...
Nhìn thấy A Hoa Tỷ vẫn chưa chết, A Phát Ca và A Quý Ca ngoài chiến trường cảm thấy rất mờ mịt. Bởi vì bọn họ nhớ tới lúc ở trong vòng vây của Chiến Minh, hai người bọn họ liên hợp triển khai một kỹ năng tự bạo để cùng chết với kẻ địch, lúc đó A Hoa Tỷ ở ngay bên cạnh họ, vậy cô ta không thể thoát khỏi mới hợp lý chứ?
Hơn nữa sau khi tự bạo, trên màn hình trực tiếp cũng không còn bóng dáng của A Hoa Tỷ nữa. Bây giờ A Hoa Tỷ lại bình yên vô sự, chuyện này không khỏi quái dị quá rồi?
Thật ra mọi chuyện cũng không phức tạp đến thế, mấy hôm nay, A Hoa Tỷ lấy được một con thú cưng, nó là rùa đất.
A Hoa Tỷ đặt cho nó một cái tên khá tốt, gọi là "Kim Quy Tế".
Rùa đất biến thành Kim Quy Tế, tuy rằng có vẻ tốt đẹp hơn rất nhiều, thế nhưng trên thực tế thì nó vẫn chỉ là rùa đất mà thôi.
Kim Quy Tế của A Hoa Tỷ không có chỗ nào đặc biệt cả, nó chỉ thích đào đất, hơn nữa còn có một cái kỹ năng "Độn Thổ".
Trong giây phút A Phát Ca và A Quý Ca tự bạo, Kim Quy Tế lập tức khởi động kỹ năng "Độn Thổ" của mình, muốn kéo A Hoa Tỷ trốn xuống lòng đất, tránh thoát sự thương tổn khi tự bạo của hai người.
Đáng tiếc Kim Quy Tế sốt ruột muốn bảo vệ chủ nhân, để cho A Hoa Tỷ xuống đất trước, nó xuống hơi muộn nên không cẩn thận bị thương, bay mất cả mạng.
Ở trong lòng đất tránh được một kiếp, A Hoa Tỷ chỉ có thể tiếp tục đào đất ra khỏi đó. Lúc cô ta ra khỏi đất, lại đúng lúc lỡ mất đám người Tiêu Phàm, cô ta đành mơ hồ đi tới phía bắc một mình.
Đợi đến lúc tới được hoang mạc, A Hoa Tỷ không thấy ai, liền biết trận doanh Ác Ma đã đi trước một bước. Chỉ còn có một mình cô ta, A Hoa Tỷ đành phải khổ sở tìm kiếm trong chiến trường, tình cờ đánh chết mấy tên thất bại đang muốn dòm ngó sắc đẹp của mình, trút đi sự phiền muộn khi bị Tiêu Phàm bỏ lại.
Có điều bây giờ xem ra, A Hoa Tỷ cũng đã đến được chiến trường đúng lúc...
"Hình như bên trận doanh Ác Ma xuất hiện bước ngoặc mới! Asmodeus - tội dâm dục A Hoa Tỷ đến rồi!"
Tình huống A Hoa Tỷ ra tay trước mặt mọi người cũng không nhiều, nhưng năm đó, cô ta dựa vào một đôi nắm đấm thép điên cuồng chà xát Long Ngạo Thiên mặc cả bộ trang bị thần để lại ấn tượng sâu sắc trong lòng người khác, đặc biệt khi A Hoa Tỷ chiến đấu đả kích mạnh mẽ đến người xem, cho đến bây giờ vẫn khiến người ta khó mà quên được.
Khi A Hoa Tỷ lên chiến trường, một trận hoan hô vang lên ở hiện trường, đôi mày vẫn luôn nhíu chặt của Phong Ma Tiểu Xích Lang hiếm khi được thả lỏng, trận doanh Ác Ma có thể một viện trợ mạnh mẽ nữa đến, Phong Ma Tiểu Xích Lang vô cùng vui vẻ. Hơn nữa, năm đó khi A Hoa Tỷ ở trận doanh Ác Ma, cô ta hoàn toàn xứng đáng là một cường giả bất bại!
Những không được bao lâu, khi tiếng hoan hô A Hoa Tỷ vang lên, cũng là lúc nó hóa thành một loạt tiếng ồn ào, mà những tiếng ồn này không phải dành cho A Hoa Tỷ...
Chỉ thấy một chỗ khác trên chiến trường, Tiểu Sửu Hoàng đang đối đầu với Tử Yêu bỗng nhiên bị dao găm của đối phương đâm mạnh, máu tươi đang chảy xuống ào ào, mà Tử Yêu thành công tấn công được gã, cũng có vẻ có chút không hiểu nổi.
Phong Ma Tiểu Xích Lang thấy thế, hắn ta vỗ trán thật mạnh, trong lòng buồn bực, sao mình lại quên chuyện này được nhỉ? Đây chính là quy luật vĩnh hằng không thể thay đổi trong trận doanh Ác Ma!
Trận doanh Ác Ma có hai nhân vật rất mạnh, nhưng hai người bọn họ không thể xuất hiện cùng một lúc, đó chính là A Hoa Tỷ và Tiểu Sửu Hoàng.
Tiểu Sửu Hoàng cảm thấy hỏng bét rồi, vốn dĩ gã đã đủ mệt mỏi, hiện giờ tên ghê tởm kia lại xuất hiện, khiến cho dạ dày của gã choáng váng một hồi, cả người đều thấy không khỏe, vì vậy mà gã không chú ý, bị Tử Yêu đâm một đao.
Không được! Tuyệt đối không thể ở đây được nữa, cứ ở đây mãi, mình thật sự không thể nào chiến đấu được.