Virtus's Reader
Ác Ma Doanh Địa

Chương 870: VẠN KIẾM QUYẾT (1)

Tuyết Dạ đang nghĩ một vấn đề giống như A Hoa Tỷ, trong lòng cậu đấu tranh, vẫn không thể đưa ra được quyết định.

Xà Cơ ở bên cạnh nhìn Tuyết Dạ, cô đã tiến bộ hơn trước rất nhiều, nhưng cô phát hiện mình vẫn không thể nhúng tay vào những trận chiến như thế này, chỉ có thể trở thành gánh nặng, cho nên trong lòng cô vô cùng tự trách mình.

"Chúng ta nhân cơ hội này mau chạy đi thôi, nơi này rất nguy hiểm, giao cho bọn họ là được rồi, meow!"

Tom Cruise rất hoảng sợ, xung quanh nó toàn là những phần tử nguy hiểm, mỗi một giây đứng ở đây nó đều cảm thấy bất an trong lòng.

Thần tiên đánh nhau, mèo gặp tai họa, cho nên nó liên tục khuyên Xà Cơ mau chóng rời đi.

Nhưng Xà Cơ nhìn thấy mọi người vẫn đang chiến đấu, cô lắc đầu: "Chị không đi đâu!"

Lời nói cực kì kiên định này khiến Tom Cruise thở dài meo meo.

...

Một cây Vũ Tiễn bay đến, Tịch Dương liên tục quay cuồng trên mặt đất, bụi đất bay lên, mặc dù dáng vẻ của hắn ta chật vật, nhưng hắn dựa vào động tác nhanh nhẹn vẫn tránh được công kích của Phong Triệt.

Sau đó Tịch Dương không hề nhìn lại, giương cung lên bắn, mấy cây Quang Tiễn bay ra tứ phía, giống như tiên nữ ném hoa, vung ra bốn phía, nhưng sau khi chúng tản ra khắp không trung, lại quỷ dị chuyển động, đồng loạt cắm đầu tên xuống, mạnh mẽ bắn về phía Phong Triệt.

Tên không bắn suông!

Tịch Dương có được thần kĩ có thể tự động điều chỉnh chính xác mũi tên!

Nhìn thấy tình hình đột ngột này, Phong Triệt không bối rối chút nào, anh ta giơ tay lên cầm lấy một mũi tên lông vũ, đặt tên cung, bắn về phía không trung!

Leng keng leng keng!

Quang Tiễn và Vũ Tiễn đan vào nhau, trong không trung đột nhiên vang lên mấy tiếng lanh lảnh.

Tịch Dương không thèm nhìn lại, hắn ta chỉ than nhẹ một tiếng, hắn ta biết tấn công của mình lại thất bại một lần nữa.

Ngay từ khi bắt đầu, phương pháp Phong Triệt dùng để đối phó với hắn ta chỉ có một, đó chính là mũi tên, mũi tên vô cùng chính xác.

Tập kích bằng mũi tên, chống đỡ bằng mũi tên, giành lấy nhịp điệu của trận đấu bằng mũi tên.

Người đó chính là một tông sư xạ kích chân chính...

"Độ chính xác mới là căn bản của việc bắn tên, rực rỡ hoa lệ quá mức, chỉ có hoa mà không có quả." Nhìn thấy Tịch Dương dựa vào đặc tính của kĩ năng ép buộc điều khiển hướng đi của Quang Tiễn, Phong Triệt có chút không vui: "Đây là lí do vì sao mặc dù mũi tên của cậu mang theo hào quang, lại không có chút ưu thế nào..."

Phong Triệt đang nói khả năng bắn cung của Tịch Dương còn lâu mới bằng anh ta, tính toán một hồi, tất nhiên Tịch Dương hiểu được điều này, mặc dù mũi tên của Phong Triệt mộc mạc, nhưng lại rất chính xác.

"Tôi cảm thấy cậu vẫn còn đang áp chế gì đó, xin hãy mau chóng thể hiện ra đi, nếu không cậu như thế này sẽ không thể chiến thắng mũi tên của tôi được." Phong Triệt nói như vậy.

Một tay bắn cung tốt, thì phải có một đôi mắt sắc bén, có thể xuyên thủng được mọi thứ.

Tịch Dương lại từ chối anh ta: "Tôi muốn thử thêm nữa..."

"Tôi không hiểu."

Phong Triệt không hiểu nổi sự cố chấp của Tịch Dương.

"Bản thân tôi rất ngốc, khi người ấy dạy tôi đã nói cho tôi biết. Đầu óc tôi không được sáng suốt, cân nhắc có nhiều chỉ khiến bản thân mình bị liên lụy, cho nên tôi chỉ có thể dựa vào thân thể của chính mình để thích ứng, để vượt qua, cho đến khi tôi có đủ năng lực để đánh bại người ấy..."

"Cậu đang muốn mượn áp lực trong công kích của tôi để ép buộc ra tiềm năng trong thân thể của mình sao? Hừ, thật thú vị, chỉ cần cậu bất tử là được..."

Hai mắt Phong Triệt sáng lên, anh ta muốn sử dụng thuật bắn cung chân chính để đối phó với tên ngốc có ý đồ coi mình là đá mài này!

...

Kiếm quang đan lẫn vào nhau, không biết đã qua bao nhiêu hiệp, hiện tại Tiêu Phàm đã từ bỏ ý muốn thử kiếm với Kiếm Thần.

Thục Sơn vẫn là Thục Sơn, người đi ra từ Thục Sơn vô cùng không đơn giản.

Dùng thanh kiếm mới vừa mới được mài của mình, so làm sao được với mũi kiếm của thần kiếm ở trong núi?

Cho nên Tiêu Phàm muốn dùng số lượng để áp chế Kiếm Thần...

Gợn sóng dập dờn trên không trung, bảo kiếm bằng ngọc liên tục được sinh ra, sau trận chiến với Apollo, Tiêu Phàm đã có thể thuần thục triệu hồi rất nhiều "Đàn Uyên Chi Khí".

Kiếm Thần cũng không nóng vội, hắn ta cứ lẳng lặng quan sát như vậy.

Cấp trên đưa ra nhiệm vụ yêu cầu hắn ta giành được chiến thắng trong "Chúng thần di tích chi chiến", nhưng hắn ta không hề quan tâm, bởi vì dưới góc nhìn của hắn ta, nhiệm vụ này rất đơn giản.

Thăm dò thử năng lực của tiểu sư đệ, ngược lại Kiếm Thần càng thấy hứng thú.

Túy Tiên Ma Thể mà sư thúc "Tửu Kiếm Tiên" vẫn luôn miệng khen ngợi, rốt cuộc hắn có bản lĩnh thế nào?

Nếu như Kiếm Thần không để ý đến Tiêu Phàm, Tiêu Phàm cũng sẽ không khách khí, hắn triệu hồi ra một số lượng bảo kiếm nhất định, chúng dựng lên trong không trung theo một cái chỉ tay của Tiêu Phàm, dưới sự điều khiển của Ngự Kiếm Thuật, mũi kiếm đồng loạt hướng về Kiếm Thần trước mặt hắn.

Kiếm Thần nhìn thấy bảo kiếm bằng ngọc màu đỏ rượu đầy trời, vô cùng tán thưởng: "Nhập phái không lâu, vậy mà Ngự Kiếm Thuật của sư đệ đã thuần thục đến như vậy rồi, bảo kiếm đầy trời tựa như lá phong đỏ trên núi ngày thu, thật là hoành tráng."

Trong lòng Tiêu Phàm kinh ngạc, hắn không ngờ rằng nhìn thấy thế trận khủng bố như thế này mà Kiếm Thần vẫn có thể bình tĩnh được như vậy, chậm rãi lên tiếng, bình phẩm từ đầu đến cuối Ngự Kiếm Thuật của mình.

"Nhưng nhiều không có nghĩa là mạnh, để đại sư huynh dạy cho cậu biết phải sử dụng "Ngự Kiếm Thuật" như thế nào đi."

Kiếm Thần vung tay lên, một loạt bảo kiếm nhẹ nhàng đứng lên, nhưng so với số lượng của Tiêu Phàm thì không tính là nhiều, chỉ có bảy, tám thanh mà thôi.

Tiêu Phàm không chậm trễ nữa, hắn chỉ tay về phía trước, đám lá phong đỏ trên núi kia phấp phới trong gió, hóa thành đám gai máu đâm thẳng xuống!

Kiếm Thần vẫn bình tĩnh như trước, bảy thanh trường kiếm có phong cách cổ xư có vẻ có chút lẻ loi trong bầu trời đao máu, nhưng chúng bắt đầu nhảy múa xung quanh Kiếm Thần.

Nếu Tiêu Phàm đã có thể khống chế để súng lục bắn chính xác mục tiêu, tất nhiên cũng không sợ có nhiều kiếm, vô số thanh huyết kiếm nhảy múa xung quanh Kiếm Thần, có chút hỗn độn.

Nếu như là người khác, đứng trong trận gió tàn bạo này, có lẽ đã bị vỡ thành thịt vụn từ lâu rồi, nhưng Kiếm Thần lại khác.

Bảy thanh kiếm nhảy múa có thứ tự hơn so với đống kiếm mà Tiêu Phàm điều khiển, mỗi thanh kiếm đều có kiếm thức khác nhau, chống đỡ kiếm của Tiêu Phàm ở bên ngoài.

Đáng sợ nhất chính là giữa chúng có một loại liên hệ mờ nhạt, huyền diệu vô cùng, lại có thể chồng lên nhau, cuối cùng hợp lại thành một kiếm thế lạnh đến thấu xương.

Nhìn tình cảnh trước mắt mình, Tiêu Phàm chau mày, bởi vì hắn nhớ đến một chuyện.

Trong ứng dụng điện thoại mà ông lão ăn xin cho Tiêu Phàm, chỉ có duy nhất một tuyệt kĩ của phái Thục Sơn mà hắn không cảm thấy có hứng thú lắm, đó chính là kiếm trận của Thục Sơn...

Mặc dù "Giáo dục bắt buộc chín năm phái Thục Sơn" có một cái tên cực kì nát bét, nhưng hiện giờ Tiêu Phàm không thể không thừa nhận, đây là một phần mềm ứng dụng dạy học tuyệt kĩ phái Thục Sơn hàng thật giá thật.

Chương trình học cơ sở khi vừa mới mắt đầu chỉ có luyện khí, dưỡng thần, tập ba môn võ, nhưng cùng với tiến triển trong tu luyện của Tiêu Phàm lại có thêm càng nhiều Chương trình học được mở khóa, như kinh văn, phù pháp, trận pháp, âm luật...

Mà trong đó mục trận pháp này chính là thứ mà Tiêu Phàm dễ dàng xem nhẹ nhất.

Trước góc nhìn của Tiêu Phàm, trận pháp chính là thuật hợp kích, hắn là một người chỉ huy, thì làm trận pháp cái gì? Cho nên hắn chỉ xem lướt qua nội dung của đề mục ấy, cuối cùng tập trung toàn bộ suy nghĩ đến kiếm thuật trong tập võ.

Nhưng hôm nay sau khi hắn nhìn thấy Kiếm Thần sử dụng bảy thanh kiếm để ngăn cản đống kiếm đầy trời của mình, Tiêu Phàm liền hối hận, bởi vì hắn nhìn ra được Kiếm Thần đang sử dùng Ngự Kiếm Thuật bắt chước "Thất Tinh Phục Ma" trong trận pháp.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!