A Hoa Tỷ, Tịch Dương, Bán Trường Miên, Xà Cơ đi về phía bốn góc "Tứ Phương Phong Ma Trận", khi bọn họ thấy được bốn người Lâm Binh Đấu Giả rồi, Lâm Binh Đấu Giả thở dài: "Mọi người cuối cùng cũng đến đông đủ cả rồi..."
Ngữ khí khi anh ta nói câu đó, giống như đã chờ đợi bọn họ lâu lắm rồi.
Sau đó bọn họ cùng nhau nhìn về phía Kiếm Thần, ánh mắt như đang tạm biệt: "Những chuyện kế tiếp, đành giao cho Kiếm Thần đại ca vậy..."
"Killing Wormholes, mở!"
Lâm Binh Đấu Giả hét lên. Trung tâm màn mây xanh thẳm dâng lên một mặt trời màu đen, đó là lỗ sâu được tạo thành khi không gian sụp đổ!
Killing Wormholes là sát chiêu mạnh nhất của Lâm Binh Đấu Giả, thông qua việc cho nổ sức mạnh trong cơ thể bốn người, làm sụp đổ một điểm nào đó trong không gian, ngay điểm đó tạo ra một lỗ sâu cỡ nhỏ, lối kéo tất cả mọi thứ xung quanh vào trong, chôn vùi hoàn toàn.
Đây là pháp thuật liên hợp đạt đến trình độ cấm chú, đương nhiên sau khi thi triển Killing Wormholes bốn người bọn họ cũng không thể sống sót. Tóm lại đây là một tuyệt chiêu kéo người khác đồng quy vu tận.
Lỗ sâu bắt đầu thay đổi, lực hấp dẫn mạnh mẽ như muốn nuốt chửng luôn cả ánh sáng, đám A Hoa Tỷ đang ở gần bốn người Lâm Binh Đấu Giả vốn chẳng cách nào trốn được, càng đừng nói đến đám Hổ Nữu đang bị nhốt trong "Tứ Phương Phong Ma Trận".
Lỗ sâu hút lấy hết thảy, cây cối xung quanh đều bị nhổ tận gốc, kéo vào trong. Kiếm Thần và Tiêu Phàm cũng ngừng chiến đấu, chống kiếm xuống mặt đất, giữ vững thân thể.
Đợi đến khi gió êm sóng lặng, khắp nơi đã trở nên hỗn độn.
"Nơi này hình như chỉ còn mình chúng ta."
Tiêu Phàm nói.
"Tôi bên này còn một người nữa."
Kiếm Thần chỉ vào Tiểu Ngũ vẫn đang ở trong khối quan tài băng.
"Thế tôi bên này cũng còn một người."
Tiêu Phàm cười cười, ánh mắt hướng về phía thứ từ lúc bắt đầu đến giờ chưa từng động đậy trong khối băng, nói.
Kiếm Thần yên lặng, sau đó cũng bắt đầu cười...
"Thực sự quá đáng sợ, tôi vốn còn tưởng trận doanh Ác Ma sẽ nghịch chuyển hoàn toàn, thế mà cuối cùng công hội Trật Tự lại tạo ra một cái lỗ đen, trực tiếp nuốt gần hết người chơi trận doanh Ác Ma vào trong đó luôn!"
Tiểu Miêu vỗ ngực mình, hốt hoảng lo sợ nói. Ngọn núi đôi đầy đặn theo đó lắc lư lên xuống. Đám người cứ nuốt nước bọt mãi, chẳng biết là do bị hố đen dọa hay do gì khác.
"Bây giờ xem ra, thắng bại cuối cùng nằm ở cuộc chiến của Mệnh Phàm và người đàn ông áo xanh này thôi." Phong Ma Tiểu Xích Lang dán mắt vào màn hình lớn, vẻ mặt có phần nghiêm túc.
...
Uy lực Killing Wormhole dần tan đi, Tiểu Ngũ sợ hãi chui ra từ trong quan tài băng "Lá Chắn Băng", một thoáng đã đến bên người Kiếm Thần. Mà Miên Miên vẫn lạnh lùng như cũ, trong khối băng lẳng lặng nhìn, ánh mắt trông rất tò mò.
"Anh cả, không ngờ bọn họ lại phiền toái như vậy, thế mà lại để Lâm Binh Đấu Giả dùng đến kế hoạch cuối cùng."
Tiểu Ngũ có hơi xấu hổ, bởi vì dựa theo kế hoạch ban đầu của Thập Nhận, phải là nở mày nở mặt tiêu diệt hết đám người Tiêu Phàm mới đúng.
Kiếm Thần thì lại không thèm để ý: "Không sao, kết quả trận đấu sẽ không có bất kỳ sự thay đổi nào đâu. Cậu lui xuống trước đi, Mệnh Phàm một mình tôi đối phó được rồi."
Tiểu Ngũ nghe vậy thì ngoan ngoãn lùi lại. Trong lòng cậu rất rõ ràng, bản thân cậu ta đánh không lại Mệnh Phàm, thế nên cũng chả muốn ra đầu gió làm gì.
"Chờ một chút, Tiểu Ngũ, suýt quên mất, thứ này cậu tạm thời giữ giúp tôi một lát."
Tiểu Ngũ chẳng hiểu sao Kiếm Thần lại gọi mình lại, đợi đến khi thấy rõ thứ trong tay Kiếm Thần thì giật nảy mình!
"Bảng tên? Kiếm Thần đại ca, anh có ý gì? Chẳng lẽ anh nghĩ mình không đánh lại Mệnh Phàm sao?"
Kiếm Thần nhìn Tiểu Ngũ phản ứng vậy là biết Tiểu Ngũ đã hiểu lầm ý mình rồi, hắn ta nhẹ nhàng cười, nói: "Tiểu Ngũ, cậu hiểu lầm rồi, chỉ là để đảm bảo thêm thôi."
"Đảm bảo?"
"Sư đệ tôi có một chiêu kỳ quái, tôi sợ trúng chiêu ấy mà."
Tiểu Ngũ hiểu mà như không hiểu, nhưng vẫn làm theo Kiếm Thần phân phó, cất bảng hiệu vào rồi lùi sang một bên.
Có điều, thấy Kiếm Thần làm như vậy, người trong cuộc Tiêu Phàm lại chả hiểu, hoàn toàn không biết Kiếm Thần có ý gì.
"Sư huynh, huynh đang?"
"Sư đệ, đệ còn giả vờ hồ đồ gì chứ. Sư phụ ta từng nói, mấy người ham mê rượu kiếm, am hiểu tà môn dị đạo, có một chiêu gọi là 'Phi Long Tham Vân Thủ' rất dữ dội. Ta không phải sợ bị trộm mất chứ còn gì nữa? Bây giờ sư đệ rõ ràng đang ở thế yếu, lại rất lâu không lùi bước, ta sợ sư đệ đang thầm chú ý đến khối bảng tên này..."
Phi Long Tham Vân Thủ?
Tiêu Phàm rốt cục cũng nhớ lại kỹ năng này, chẳng qua Kiếm Thần thật đúng là lo xa quá rồi.
Phi Long Tham Vân Thủ này, lúc Tiêu Phàm vừa mới được Thục Sơn phái dạy cho, đem ra ứng dụng thì đúng thật là thích vô cùng, nhưng sau khi hắn dùng "Phi Long Tham Vân Thủ" mò được 【 Áo Lót Của Nữ Thần Victoria】, cả người như sắp điên đến nơi rồi, cũng không còn chờ mong gì đối với cái kỹ năng này nữa rồi.
Nêu bây giờ Kiếm Thần giao bảng tên Tiểu Ngũ, vậy thì...
"Sư đệ, đừng có nghĩ đến ý đồ gì xấu, nếu đệ ra tay tập kích Tiểu Ngũ, ta nhất định sẽ ngăn đệ lại trước một bước, hơn nữa, Tiểu Ngũ có 'Lá Chắn Băng' bảo vệ, sư đệ sẽ không thể xử lý với cậu ta một cách dễ dàng đâu, thế nên, đệ hãy thành thành thật thật mà đánh với ta một trận đi."
Ánh mắt Tiêu Phàm chỉ thoáng liếc một cái đã bị Kiếm Thần xem thấu tâm tư, hắn cảm thấy thật xấu hổ.
Đã như vậy, hắn đành phải hạ gục Kiếm Thần trước.
Lúc trước đã từng nếm thử nhiều nên Tiêu Phàm cũng biết, kiếm thuật mình không bằng Kiếm Thần. Chỉ cần liên quan đến kiếm đạo, Kiếm Thần tuyệt đối trên cơ hắn.
Tiêu Phàm có cân nhắc thay đổi qua công kích bằng súng lục, nhưng hắn cảm thấy dùng súng lục đối phó Kiếm Thần vẫn không thể được, bởi vì Kiếm Thần có một thứ thân pháp, gọi là "Tiên Phong Vân Thể Thuật".
Thân pháp này cũng giống như thân pháp Thục Sơn, có thể khiến cho Kiếm Thần trở nên mạnh hơn, đạn bắn ra chỉ trong một cái chớp mắt, Kiếm Thần di chuyển cũng trong một cái chớp mắt, một cái chớp mắt so với một cái chớp mắt, công kích tất nhiên không thể thành công được.
Nếu như sử dụng "Trận Súng Phù Du", Kiếm Thần vẫn có thể thông qua "Ngự Kiếm Thuật" để thiết lập "Thất Tinh Phục Ma Trận" để ngăn cản, thậm chí là phản công lại.
Thế nên, suy đi nghĩ lại, chiêu Tiêu Phàm có thể dùng chỉ còn lại có "Túy Uyên Sát · Đêm Vĩnh Hằng".
Tiêu Phàm hít một hơi sâu, nắm chặt song kiếm, bước lên một bước, trời đất dần chìm trong bóng đêm...
Tiểu Ngũ kinh hoảng nhìn mọi thứ đang mất đi ánh sáng trước mắt, cảm thấy thấy cái lạnh xâm nhập vào thân thể, khiến cho cậu ta cảm thấy mình như đang rơi vào hầm băng.
Mặc dù Tiểu Ngũ biết màn đêm này không nhằm vào cậu, nhưng Tiểu Ngũ đang cầm bảng tên trong tay nào dám sơ sẩy, một lần nữa sử dụng "Lá Chắn Băng", nhốt mình vào hầm băng, lặng lẽ chờ màn đêm qua đi.
Kiếm Thần dồn vận khí vào mi tâm, tập trung nhìn, ánh mắt lấp lóe, nhưng vẫn không thể thấy được thứ gì.
Hắn ta thoáng chốc hiểu ra màn đêm này không bình thường, nó không chỉ có che đậy ánh sáng, mà còn nuốt luôn cả ánh sáng.
Không có ánh sáng, mắt người sao còn thấy gì được.
Nhưng Kiếm Thần vẫn không hoảng, dứt khoát nhắm hai mắt lại, để con tim cảm nhận sẽ chính xác hơn.
Thất Kiếm lơ lửng quanh người, tạo thành một Kiếm Thần mạnh nhất, màn phòng ngự mạnh nhất.
Hút hết ánh sáng, Tiêu Phàm chợt lao đến tấn công.
Đinh đinh keng keng, tiếng kiếm và lửa nổ thay nhau vang lên, Tiêu Phàm lại lần nữa giao chiến với Kiếm Thần.
Tiểu Ngũ trong quan tài băng nhìn ánh lửa dấy lên trong đêm tối, cảm thấy thật đẹp, nhưng trong thứ ánh sáng đẹp đẽ đó, cậu ta lại cảm nhận được một trận tim đập nhanh, bởi vì màn đêm này làm cậu cảm thấy rất bất an.
Trong mắt Tiểu Ngũ, trò chơi này bất luận người chơi như thế nào đều có thể thông qua phép tính đặc biệt của cậu biến thành số liệu, hoặc nói đó là một trị số đặc biệt, nói đơn giản phổ thông hơn thì đó chính là sức chiến đấu.