Mà tiếng kêu lúc này của Hổ Nữu là lợi hại nhất, cô giơ ngón tay cái lên với cái màn hình treo lơ lửng kia: "Ha ha, không hổ là Phàm muội muội mà chị đây thương yêu nhất, lần này em làm tốt lắm!
...
"Lần này phe của trận doanh Ác Ma phải đối diện với kẻ địch gấp mấy lần mình, trải qua cuộc chiến cực kỳ gian khổ, cuối cùng họ vẫn tiếp tục kiên trì, đi đến cuối cùng. Bởi vậy bác đạo diễn đã làm ra một tuyển tập chiến đấu đặc sắc nhất trong Chúng thần di tích chi chiến cho mọi người, để tất cả có thể nhìn lại hành trình này một phen!"
Theo tiếng hô to của Tiểu Miêu, màn hình lập tức chiếu cho mọi người xem hành trình gian khổ của phe trận doanh Ác ma trong "Chúng thần di tích chi chiến" lần này.
Từ lúc bang Hắc Long ra quân về phía đông, tan tác rồi gây dựng lại, đánh cược với bang Long Hổ, đối đầu với Chiến Minh, diệt Hoa Nguyệt một cách khéo léo, đánh bại Tinh Thần, dũng cảm chiến với Trật Tự...
Những hình ảnh đã từng xảy ra lại được bày trước mặt mọi người lần nữa, sau khi chỉnh hợp lại, rốt cuộc mọi người cũng thấm thía cảm nhận được sự khó khăn khi đến với chiến thắng của phe trận doanh Ác Ma.
Trước đó, các người chơi khác luôn cảm thấy những người chơi trong trận doanh Ác Ma đều có tính cách vô cùng quái dị, vì vậy khi mọi người gặp được bọn họ ở trong trò chơi, đều tuân theo bản năng của mình mà tiến hành xa lánh.
Mà sau khi xem "Chúng thần di tích chi chiến" lần này, mọi người hoàn toàn thay đổi cái nhìn nhất quán của mình về người chơi trong tộc Ác Ma, các người chơi khác bắt đầu đồng ý thử tiếp đón quần thể có vẻ cực kỳ đặc thù trong trò chơi này.
Theo hình ảnh phát ra, những cuộc chiến đầy ác liệt và nhiệt huyết không ngừng được hiện ra, mọi người hoan hô một cách quên mình, có vẻ rất náo nhiệt.
Tiêu Phàm lúc chiến đấu đã mang đến cho mọi người sự kích thích thật lớn, vang vọng trong lòng tất cả. Ấn tượng trong lòng mọi người về ba chữ "Lich King" này cũng thay đổi một cách vô thức theo những tiếng hoan hô đó...
...
Sau khi bóp nát bảng tên, Tiêu Phàm nhìn chăm chú vào chỗ mà Tiêu Bình đã biến mất một lúc lâu, cảm thấy trong lòng mình hơi mất mát.
Đang lúc này, Tiêu Phàm phát hiện bên tai mình có tiếng động, hắn xoay người lại, phát hiện Miên Miên đang đi ra khỏi tảng băng đã hòa tan.
Nhìn Miên Miên vẫn mang vẻ mặt mơ hồ, Tiêu Phàm nở nụ cười.
Đúng đấy, bây giờ hắn không còn một mình nữa, hiện tại nhất định là mọi người đang đợi mình quay lại buổi chúc mừng nhỉ...
Bên trong chiến trường bỗng nhiên sinh ra một gốc cây đại thụ che trời, một luồng sáng màu xanh lá cũng theo đó mà bay lên, xông thẳng tới tận trời!
Sau đó ở đại lục phía bắc, trên bầu trời đỏ thẫm có một cơn mưa rào đổ xuống vùng đất vàng khô cạn, đây là ơn trạch của chúng thần dành cho phe thắng lợi.
Trong thành Abaddon cực kỳ hoang vu của trận doanh Ác Ma, một căn nhà bằng đất mở rộng cửa ra, một cô gái ăn mặc không chỉnh tề bước ra ngoài cửa, nhìn thấy cảnh tượng hiếm thấy kia, cô cũng không có quá nhiều cảm giác, bởi vì xưa nay cô không quan tâm đến những chuyện này, rượu trắng ở trong chai mới là thứ mà cô thích nhất.
"Giở trò quỷ gì?"
Giọng nói của Lilith vẫn mang vẻ lười biếng.
Cô lấy bình rượu ở một bên ra, dùng sức giật mạnh, phát hiện trong đó không còn một giọt chất lỏng nào cả. Cô khẽ nhíu mày, trong lòng cảm thấy không vui.
Cô tiện tay ném bình rượu đi, ngáp một cái, lại đóng cái cửa lớn của nhà bằng đất lại.
Lúc đóng cửa, có thể mơ hồ nghe được tiếng chửi bới không vui...
"Tên nhóc kia đi rồi, không còn ai mua rượu cho bổn công chúa, thực sự là tệ hại mà!"
...
Theo một tiếng động nhỏ vang lên, khoang trò chơi trong phòng tối lập tức mở ra, Tiêu Bình chậm rãi bước ra ngoài, hơi chút hoạt động lại gân cốt, khiến thân thể mình thoải mái hơn.
Sau đó Tiêu Bình đi thẳng ra ngoài cửa, đưa tay đẩy cửa lớn ra.
"Bình Tử, anh đã tán gẫu ở trong "Tân Sinh" xong chưa? Mọi người đã đợi anh rất lâu trong phòng họp rồi đấy..."
Độc Cô Thần khoanh tay trước ngực, thân thể đang dựa vào bức tường đối diện phòng tối, dường như đã đứng đợi ở đây được một khoảng thời gian.
Bình Tử là xưng hô của Độc Cô Thần dành cho Tiêu Bình. Tuy rằng Độc Cô Thần vào sau Tiêu Bình, thế nhưng hắn ta cũng không gọi Tiêu Bình là tiền bối như những người khác.
Tiêu Bình cũng không để ý đến cái xưng hô mà Độc Cô Thần gọi mình, dù sao phía sau Độc Cô Thần có Thục Sơn, đây chính là vốn liếng của hắn ta.
"Biết rồi, cậu cứ đi trước đi, tôi lấy một ly cà phê xong liền đến ngay, dù sao cũng mới logout xong nên hơi buồn ngủ."
Tiêu Bình không bất ngờ với sự xuất hiện của Độc Cô Thần, dường như đã biết trước từ sớm.
Từ trong căn phòng tối, hắn ta lấy một ly cà phê đã có sẵn từ trong máy, cầm một hũ đựng đường vuông lên, cũng lấy một cái USB đã được chuẩn bị sẵn từ lâu, sau đó đi về phía phòng họp.
...
Mở cửa lớn của phòng họp ra, Tiêu Bình tùy ý bước vào, không thấy căng thẳng chút nào.
Lúc này Tiểu Ngũ lại trừng mắt nhìn hắn ta một cách hung dữ, dường như đang ghi hận hành động cuối của Tiêu Bình trong "Chúng thần di tích chi chiến".
Tiêu Bình không để ý đến, đi tới chỗ của mình rồi ngồi xuống, đặt cái ly và hũ đường xuống, sau đó bắt đầu lắc sợi dây móc USB.
Ánh mắt của Tiêu Bình nhìn quanh bốn phía, sau đó nở nụ cười, bởi vì người nên đến đều đã đến hết rồi.
Một người học giả lớn tuổi, một người đàn ông trung niên có tinh thần rất khá, cả "Thập Nhận" đang vô cùng hăng hái, lại thêm "Số 0" là hắn ta. Trong đại hội thẩm vấn hỏi tội, tất cả mọi người đều đã đến đông đủ.
Đúng, khi em trai Tiêu Phàm đang nghênh đón thời gian thắng lợi trong "Tân Sinh", anh trai Tiêu Bình lại bị thẩm vấn và hỏi tội.
Vị học giả lớn tuổi tên là Mã Hà Sơn, là người phụ trách chủ yếu trong tổ nghiên cứu phát minh "Tân Sinh" vào nhiều năm trước, ông ta cũng là người đã phục chế trận doanh Ác Ma của John vào trong trận doanh Ác Ma của server Trung Quốc.
Người đàn ông trung niên tên là Tiêu Lập Thụ, phụ trách việc quản lý hành động hằng ngày của "Số 0" và "Thập Nhận", cũng là người phụ trách chân chính của cái nhóm nhỏ này, là người lãnh đạo trực tiếp của Số 0 và Thập Nhận.
Lúc này Mã Hà Sơn lên tiếng đầu tiên: "Ở trong quá trình nghiên cứu phát minh "Tân Sinh", tôi phát hiện John, người đại diện cho nước Mỹ, đã động tay động chân ở trong trận doanh Ác Ma của "Tân sinh". Vì thế cục Quốc An mới phái Long tổ của mấy người đi điều tra chân tướng của chuyện này. Nhưng vô cùng đáng tiếc, mấy người vẫn chưa điều tra được bất cứ thứ gì. Bởi vậy nhiệm vụ ban đầu là tìm kiếm đã biến thành giữ gìn sự phát triển bình thường của server Trung Quốc. Làm như vậy là để cho toàn thể người chơi của server Trung Quốc sở hữu thực lực mạnh hơn, có thể đối đầu với sự bất trắc xảy ra vào tương lai ở trong trò chơi. Mà ở trong "Chúng thần di tích chi chiến", để cho phe của liên quân đạt được thắng lợi chắc chắn là lựa chọn thỏa đáng nhất. Bởi vì khen thưởng của thắng lợi sẽ làm cho người chơi của server Trung Quốc đạt được nhiều lợi ích nhất. Điều này có nghĩa là rất nhiều người chơi của ba trận doanh kia sẽ nhận được khen thưởng tăng một cấp và buff sĩ khí đặc biệt..."
"Tiểu Bình, trước khi cậu tiến vào "Chúng thần di tích chi chiến", tôi đã nhắc nhở cậu không được hành động theo cảm tính. Thế nhưng cậu vẫn không chấp hành theo kế hoạch mà chúng ta đã định sẵn. Tôi cũng không thể nào thiên vị cậu trong chuyện này được, nếu cậu không thể đưa ra lời giải thích hợp lý cho mọi người, cậu hãy chịu trừng phạt mà mình phải nhận đi."
Tiêu Lập Thụ nối tiếp lời nói của Mã Hà Sơn mà nói với Tiêu Bình, giọng điệu vô cùng nghiêm khắc, khiến mọi người nghe được khó tránh khiếp đảm. Bởi vì muốn vào được cái tổ chức này không phải là điều dễ dàng, cho nên sự trừng phạt bên trong tổ chức cũng không hề đơn giản.
Có điều Tiêu Bình không hề hoang mang, hắn ta mở nắp hũ đường ra, bỏ mấy viên đường vuông vào trong ly, sau đó nở nụ cười thật nhẹ...
...