Virtus's Reader
Ác Ma Doanh Địa

Chương 910: NHÀ HỌ TIÊU

"Thời gian tôi dự tính có thể có ba tuần, hiện tại đã hết hai tuần rồi, đăng nhập thêm khoảng một tuần nữa, "hắn ta" sẽ hoàn toàn biến mất, cho nên tôi vẫn luôn dùng ít lại. Dù sao đầu não trò chơi vẫn không ngừng kiểm tra đo lường, căn bản gian lận không thể tiếp tục sống mãi được..."

Sau khi nghe xong Tiểu Ngũ bị đả kích, lợi dụng lỗ hổng để gian lận, sử dụng hai tuần liền đạt đến cấp bậc hàng đầu như thế, người này quả thật là một tên biến thái!

"Chỉ còn một tuần thôi sao? Đây quả thật là một vấn đề, Tiểu Bình, tạm thời cậu đừng đăng nhập vào tài khoản kia nữa, có lẽ sau này sẽ sử dụng đến nó trong một nhiệm vụ nào đó của "Tân Sinh"."

Hội nghị sắp kết thúc, Tiêu Lập Thụ cũng lên tiếng: "Nếu như chúng ta đã suy luận được những chuyện mà John làm trong "Tân Sinh", vậy thì tiếp tục nhiệm vụ này cũng không có ý nghĩa gì, tạm thời chúng ta dừng chuyện "Tân Sinh" lại đi."

"Tình hình các nhiệm vụ khác trong "Tân Sinh", tôi sẽ báo lại với cấp trên. Cuối cùng Tiểu Ngũ, cậu chỉnh sửa lại một chút bản ghi chép của hội nghị lần này, sau đó viết thành một bản báo cáo nộp cho tôi, tan họp."

Tiêu Bình rút USB của hắn ta ra, cầm theo hộp đường và chiếc cốc của mình đi theo đám đông ra ngoài.

Lập tức trong phòng họp chỉ còn lại một mình Tiểu Ngũ, Tiểu Ngũ nhớ đến những lời Tiêu Bình nói vừa nãy, cậu ta cảm thấy rất đau đầu, suy nghĩ xem nên viết những điều được suy đoán trong hội nghị lần này lên báo cáo như thế nào?

Đột nhiên, cậu ta nhìn thấy cục đường vuông trên bàn, cậu ta cảm thấy có chút quái dị.

Dưới sự vân vê trước đó của Tiêu Bình, cục đường đã nhỏ đi một chút, Tiểu Ngũ quan sát, cậu ta phát hiện viên hình hộp có hai mặt bị Tiêu Bình dùng tay mài thành hình vuông, mặc dù Tiêu Bình chỉ rảnh rỗi nên nghịch, nhưng thủ pháp của hắn ta quả thật rất tuyệt vời.

Sau khi phát hiện ra điều này, tầm mắt của Tiểu Ngũ vẫn không hề rời khỏi viên đường vuông kia chút nào, bởi vì cậu ta cảm thấy giống như một điểm quái dị nào đó chưa bị phát hiện vừa bị cậu ta phát hiện ra rồi.

Loại cảm giác kì quái này khiến cậu ta không thể bình tĩnh lại tiếp tục viết báo cáo hội nghị, sau một lát, Tiểu Ngũ lấy một chiếc thước đo từ chỗ khác ra đo thử viên đường này xem sao.

Sau khi cậu ta đo xong viên đường vuông, Tiểu Ngũ đột nhiên kinh hãi, bởi vì sau khi đo xong cậu ta phát hiện chiều dài và chiều rộng của bốn mặt dài của khối hình hộp đã biến thành tỉ lệ vàng!

Hình vi của "Số 0" quả nhiên là biến thái đến tột cùng!

Tiểu Ngũ quyết tâm, định bụng từ nay về sau sẽ không đi trêu chọc tên quái vật mắt hí trong căn phòng tối kia nữa...

...

Lúc này Tiêu Bình đã quay trở về căn phòng tối nhỏ của mình, hắn ta buông những thứ trong tay mình xuống, chậm rãi đi đến trước kho trò chơi, thở dài một tiếng.

Nhiệm vụ trong "Tân Sinh" bị hủy bỏ, mà tài khoản của hắn ta lại khá là đặc biệt, Tiêu Bình biết thời gian tới hắn ta không thể đăng nhập vào trò chơi quan sát Tiêu Phàm.

Vậy nên hắn ta trực tiếp ngồi xuống, mở ngăn kéo ra, lại lấy ra khung ảnh được giấu kĩ trong ngăn bí mật.

Tấm hình trong khung ảnh đã cũ rồi, nhưng vị thiếu niên có đôi mắt màu đỏ rượu lại vẫn đang cười, Tiêu Ngọc Phong đứng đằng sau Tiêu Phàm, trên mặt lại nở một nụ cười hoàn toàn không đẹp, mà Tiêu Bình đang đứng một bên, được một bàn tay bé nhỏ đáng yêu nắm chặt.

Tiêu Lập Thụ gõ cửa, đi đến, ông ấy nhìn thấy vật trong tay Tiêu Bình, vẻ mặt Tiêu Lập Thụ tối tăm hơn một chút.

Đợi đến khi ông ấy tỉnh táo lại liền hỏi Tiêu Bình: "Tiêu Phàm, nó vẫn tốt chứ?"

"Nhìn qua có vẻ trạng thái không tệ. Không biết là vì sao, phong ấn thôi miên lần trước tôi tạo ra với nó đã bị nó mở được phần lớn rồi, cũng may không ảnh hưởng đến tâm tính của nó, ngược lại nó còn cứng cỏi hơn rất nhiều, sau khi gặp lại tôi, nó đã trút được hết những chuyện trong quá khứ, mọi thứ đều khôi phục như cũ."

"Những chuyện xảy ra trong quá khứ, nó có biết rõ không?"

"Dường như nó coi việc bác chùi đít cho nó là tôi làm. Nó cũng không nghĩ lại, cái giá phải trả của mười mạng người nặng đến mức nào, mặc dù tôi là anh nó, nhưng lúc đó tôi mới được bao nhiêu tuổi? Làm sao có thể một mình xử lí sạch sẽ tài liệu liên quan đến vụ án kia? Qua nhiều năm như vậy rồi, nó vẫn chỉ là một thằng em trai ngu ngốc."

"Mười tên khốn kia chết cũng không hết tội, ai bảo bọn họ dám ra tay đánh người của nhà họ Tiêu ở thủ đô, người bị đánh còn là chú của Tiêu Lập Thụ tôi, người đã bỏ đi nhiều năm trước! Khi ông bác nhà con biết việc này rồi cũng vô cùng tức giận!"

Tiêu Ngọc Phong, nghe thấy cái tên này, cảm giác tựa như một thiếu gia được sinh ra trong một nhà giàu có nào đó, mà trên thực thế, thân phận của Tiêu Ngọc Phong đúng là như vậy, hơn nữa nhà họ Tiêu ở thủ đô cũng không phải là nhà giàu có bình thường.

Khi Tiêu Ngọc Phong còn trẻ, ông ta gặp được một người con gái, hai người yêu nhau, tiếc rằng lại bị gia đình phản đối.

Vì thế tình tiết cẩu huyết đã xảy ra, Tiêu Ngọc Phong cùng bà nội của Tiêu Phàm đã bỏ trốn.

Bởi vì điều này, Tiêu Ngọc Phong mới có sự cố chấp với hai chữ "Bình Phàm" đến vậy.

"Các anh sẽ không đến làm phiền cuộc sống của Tiêu Phàm chứ?"

"Không đâu, ông bác cảm thấy áy náy với ông nội của cậu, nếu như ông nội muốn cho hai anh em cậu cuộc sống bình thường, ông bác cũng sẽ không quấy nhiễu. Có điều ông bác cũng muốn gặp mặt hai anh em cậu một lần, dù gì thì các cậu cũng là người của nhà họ Tiêu ở thủ đô."

"Gặp mặt? Hay là thôi đi, tôi cũng không muốn tạo thêm phiền phức cho đứa em trai ngu ngốc kia của tôi, tôi cảm thấy với nó mà nói, không biết gì hết mới là vui vẻ nhất, cũng giống như cái tên mà ông nội đặt lúc đó, bình phàm mới là tốt nhất."

Tiêu Lập Thụ nhìn thấy Tiêu Bình yên lặng ngồi trong căn phòng tối nhỏ, ông ấy biết cuộc đàm phán lần này không có kết quả rồi, ông ấy thở dài rồi đi ra ngoài.

"Hai anh em con rồi cũng phải trở về thôi, bình phàm sao? Vấn đề là hai đứa cũng không hề bình thường..."

...

Sau khi chiến thắng "Chúng thần di tích chi chiến", trong "Tân Sinh" rất tưng bừng nhộn nhịp, trong tiếng tung hô ồn ào, mọi người của trận doanh Ác Ma vui chơi hết mình, không biết điên cuồng bao nhiêu, cuối cùng Tiêu Phàm cũng đăng xuất, sau đó nặng nề đi ngủ.

Lần này thật sự hắn ngủ rất ngon, còn mơ được một giấc mơ đẹp, trong giấc mơ Tiêu Ngọc Phong nắm tay hắn, dắt hắn đi dạo trên con phố nhộn nhịp ngày lễ.

Mà Tiêu Bình cũng ở bên cạnh hắn, Tiêu Bình nhìn đám người ồn ào ở xung quanh, vẫn là dáng vẻ thiếu kiên nhẫn, có điều Tiêu Phàm lại cảm thấy vô cùng hạnh phúc.

Ba ông cháu cứ thế đi dạo, trải qua một ngày tươi đẹp trên phố xá sầm uất.

Ngày hôm sau tỉnh lại, Tiểu Phàm rửa mặt, nhìn bản thân mình trong gương, Tiêu Phàm có chút buồn rầu.

Sau khi cởi bỏ hoàn toàn phong ấn thôi miên mà Tiêu Bình để lại trước đây, ánh mắt Tiêu Phàm khôi phục lại màu sắc vốn có, hai mắt màu đỏ rượu xinh đẹp lạ thường, nhưng khi đi trong đám đông lại vô cùng nổi bật.

Tiêu Phàm không mong mình sẽ trở thành tiêu điểm trong cuộc sống thường ngày, vì thế hắn phải làm vài cách để che dấu.

Ngoài ra, hắn trong hiện thực cũng luôn đồng bộ với trong trò chơi, đây cũng là một chuyện phiền não...

Tiêu Phàm vén mái tóc đen lên, phát hiện ra màu bạc mới xuất hiện dưới chân tóc, hắn vô cùng phiền muộn.

Lão hóa sớm, từ xưa người tóc trắng đã nhiều nỗi khổ rồi...

Hắn ra ngoài đi dạo một vòng, Tiêu Phàm mua về một ít đồ ăn, đồng thời còn mua một cặp kính áp tròng màu đen trong cửa hàng kính, ngoài ra còn mua về một lọ thuốc nhuộm tóc màu đen để đề phòng.

Sau khi sắp xếp lại đồ đạc của mình một chút, Tiêu Phàm phản xạ có điều kiện đi về phía khoang trò chơi, mà khi Tiêu Phàm sắp đến gần đó, hắn bỗng nhiên dừng chân lại.

Đột nhiên hôm nay hắn không muốn đăng nhập trò chơi nữa, tự cho mình một ngày nghỉ.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!