Binh Trưởng Gala nói nó đáp ứng cùng với người nào đó chung chí hướng trông coi Bạch Hóa Sâm, Tiêu Phàm đoán người này chính là Arnold, bởi vì chiều cao của Arnold đã nói lên tất cả.
Còn Shaman Zaba, Tiêu Phàm lại nghĩ sao cũng không hiểu.
...
Hắn thế mà không hỏi về Thuốc Ngu Đần, ngược lại hỏi mình có quan hệ gì với Shaman?
Chẳng lẽ trong mắt hắn, thuốc Luyện Kim Thuật tà ác cũng không quan trong bằng một Shaman sao!
Ghê tởm! Thật sự quá đáng!
"Shaman Zaba, là một đứa đần ta mang đến từ bộ lạc Shaman. Nó là một sản phẩm thất bại của thí nghiệm Luyện Kim Thuật. Ta mang nó về vốn dĩ là coi trọng sự ngu xuẩn của nó, thế là ta muốn nghiên cứu ra một loại thuốc quái vật có thể giảm trí thông minh xuống, tiếp đó dựa vào loại thuốc tà ác này tiêu diệt hết kẻ địch, cuối cùng thống trị thế giới! Nhưng lần thí nghiệm Luyện Kim Thuật đó lại thất bại, sau khi Zaba thuốc thứ thuốc đó của ta không ngốc đi, mà ngược lại còn trở nên thông minh. Lúc đó, tức giận quá ta vốn định xử lý nó luôn rồi, nhưng bất ngờ phát hiện nó có thiên phú trong lĩnh vực Luyện Kim Thuật, cho nên mới thu nó làm học trò..."
Arnold nản lòng, một câu rồi một câu, nói ra.
Mà Tiêu Phàm rốt cuộc cũng hiểu rõ từ đầu đến cuối, nghĩ thầm khó trách lúc gặp Zaba, nhóc đấy nhìn khôn lỏi lên không ít.
"Lần này ngươi thỏa mãn chưa, thỏa mãn rồi thì chịu chết đi!"
Cảnh báo xong, mặt mũi Arnold trở nên dữ tợn, hắn rốt cuộc không nhịn nổi, gã cảm thấy cứ tiếp tục như vậy nữa, mình sẽ bị Tiêu Phàm chơi hỏng ráo!
Bởi vì đẳng cấp ác độc của Tiêu Phàm rõ ràng cao hơn gã nhiều!
Cho nên gã bắt đầu điên cuồng đâm đầu!
Không sai, Arnold bây giờ đang hành động tà dị như vậy, nhưng lại rất có ý nghĩa trong lòng gã, đây là một loại huyền học...
Lilith vẫn luôn gọi Arnold là Luyện Kim Thuật Sư thất bại cũng không phải là lời nói vô căn cứ, bởi vì Luyện Kim Thuật của Arnold thật sự chưa từng thành công lần nào, Luyện Kim Thuật thất bại mãi nhanh chóng sinh ra bóng ma tâm lý cho gã.
Gã sở dĩ thu Zaba làm đồ đệ, là bởi vì trong lúc vô tình nhìn thấy Zaba chỉ bằng tự học đã có thể thành công một Luyện Kim Thuật.
Thế là gã bắt đầu âm thầm bắt đầu nghiên cứu Shaman Zaba, sau đó gã phát hiện ra một loại huyền học!
Đúng vậy!
Shaman Zaba thường xuyên đâm đầu mình một cách vô nghĩa!
Việc này trừ huyền học ra thì còn là cái gì được nữa!
Đương nhiên, Arnold không hề biết Zaba làm như vậy là do "học trộm" từ Tiêu Phàm, mà Arnold bây giờ lại học trộm Zaba đập đầu, lại còn xem như huyền học nữa chứ.
Trong trận doanh Ác Ma, bệnh tâm thần Tiêu Phàm thấy quá nhiều rồi, sớm đã quen rồi,
Nhưng Arnold cứ dập đầu như điên như khùng làm Tiêu Phàm sợ muốn chết.
Bởi vì Tiêu Phàm vẫn chưa hỏi xong, hắn sợ Arnold cứ tông mãi như vậy thì ngất mất!
Sau một loạt âm thanh bụp bụp vang lên, rốt cuộc Arnold cũng dừng lại, nhìn xuống đám người bên dưới, vẻ mặt điên cuồng!
"Cảm nhận sự đáng sợ của Luyện Kim Thuật Sư Arnold ác độc đi!"
"Này, chờ chút! Ngươi vẫn chưa nói với ta, ngươi có quan hệ gì với Lilith đâu nhé!"
Arnold đã không muốn quan tâm gì đến Tiêu Phàm nữa rồi, Thuốc Ngu Đần vẽ ra trên không trung một đường vòng cung đẹp đẽ, rơi trên mặt, bình thủy tinh cứ như vậy vỡ vụn, không khí bắt đầu tràn ngập sương mù màu hồng...
Đúng giờ phút này, trong Lâu đài Tinh Không, bốn cô gái Lilith vẫn đang ngủ say, Shaman Zaba thì chăm chỉ học trong phòng, Tuyết Dạ còn đang quanh quẩn trong mê cung của Lâu đài Tinh Không.
Bên ngoài tòa Lâu đài Tinh Không, hình bóng Tiểu Sửu Hoàng hiện ra, gã nhìn chằm chằm vào toà lâu đài âm trầm, sau đó nhanh chóng lẻn vào...
...
"Sao lại thế! Sao lại thế! Tại sao có thể như vậy! Ta rõ ràng đã dùng huyền học học được từ Zaba rồi mà! Mẻ thuốc luyện kim lần này nên thành công mới đúng chứ! Sao lại thất bại được!"
Thí nghiệm Thuốc Ngu Đần thất bại, đã đả kích Arnold không ít, gã quỳ trên mặt đất, ôm đầu, vẻ mặt trông cực kỳ ảo não.
【 Hệ thống nhắc nhở: NPC Arnold sử dụng "Thuốc Ngu Đần" lên người ngài, phát động hiệu quả "Thuốc Ngu Đần", "Thuốc Ngu Đần" phát động thất bại. 】
"Quả nhiên là thế, đống này lại thất bại, không hổ xứng danh Luyện Kim Thuật Sư Arnold thất bại nha."
Tiêu Phàm nhìn Hệ thống nhắc nhở, tự nhiên cảm thấy đồng tình với Arnold.
Nhưng đúng lúc này, Tiêu Phàm chợt cảm giác có ai đó đang nhích lại gần mình...
"Làm sao vậy, Xà... Cơ?"
Giọng điệu Tiêu Phàm hơi mất tự nhiên, bởi vì Xà Cơ đến gần khoác lấy cánh tay Tiêu Phàm, núi đôi đầy đặn trước ngực đã biến dạng vì cái ôm.
Xà Cơ còn chưa trả lời lại, Tiêu Phàm đã phát hiện cánh tay trái của mình cũng bị ai đó ôm chặt.
Bán Trường Miên dùng tư thế y như Xà Cơ, ôm lấy Tiêu Phàm từ một bên khác, sau đó cả thân thể mềm mại đều dựa sát vào.
Như thế vẫn chưa xong, ngay cả Hàn Tiểu Yêu bổ nhào vào người Tiêu Phàm, ôm lấy hắn sau lưng.
Vì các cô gái cứ cọ xát mãi nên xúc cảm mềm mại càng trở nên rõ ràng hơn, mùi thơm của phái nữ cũng theo đó xộc thẳng vào mũi, Tiêu Phàm đã không còn cách nào tiếp tục bình tĩnh nữa.
"Mọi người sao vậy? Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?"
Không có bất kỳ câu trả lời nào, Tiêu Phàm chỉ nghe thấy tiếng thở gấp nỉ non, sau đó lại phát hiện ánh mắt mê mang, lờ đờ, mông lung của các cô gái, ánh mắt ngậm đầy sắc xuân.
Chẳng lẽ đây là tác dụng phụ của "Thuốc Ngu Đần" thất bại?
Nhưng vì sao mình không ảnh hưởng gì?
Chẳng lẽ bởi vì khác biệt nam nữ?
Chết tiệt! Thuốc Ngu Đần thất bại sẽ không biến thành thuốc kích dục liều mạnh đấy chứ!
Không được, không thể cứ tiếp tục như này mãi được! Tiếp tục như vậy mình cũng mất lý trí luôn cho coi!
Mà lúc này, Miên Miên vừa mới được Tiêu Phàm cứu ra đang đi thẳng đến trước người hắn, ánh mắt cô bình tĩnh, phẳng lặng, miệng lẩm bẩm.
Tiêu Phàm thấy vậy, sắc mặt chợt thay đổi, gào lên: "Đậu má! Miên Miên, đừng như vậy! Đừng nhìn cái đó của anh chứ! Nhìn xuống đấy nữa, anh thấy mình nghiệp chướng lắm em ơi!"
"Ồ!"
Đang lúc Tiêu Phàm vô cùng rối bời với tình cảnh hiện tại, trên người bỗng đau nhói kịch liệt, đễn nổi làm hắn phát ra một tiếng kêu thảm...
Chiếc chìa khóa thứ năm không được trả cho Arnold mà được Tiêu Phàm dùng luôn, nhưng lại không phải dùng để cứu người, mà là dùng để tự cứu mình.
Tiêu Phàm lấy chìa khóa nguyên tố mở một lồng giam trống ra, hốt hoảng ba chân bốn cẳng chạy vào, nhanh chóng đóng cửa sắt của lồng giam lại.
Tiêu Phàm quần áo tả tơi ngồi xổm trong góc tối, vừa hoảng sợ nhìn bên ngoài lồng, vừa nghĩ phải thoát ra bằng cách nào.
Thuốc Ngu Đần thất bại, Tiêu Phàm lúc đầu còn cho rằng, lại sẽ trở thành một trải nghiệm không bình thường cho mà xem.
Tiêu Phàm mặt ngoài rất kháng cự, thân thể cũng rất trung thực, vẫn thẳng nguyên một chỗ, cả buổi vẫn chưa thấy nhúc nhích.
Nhưng việc này cũng không thể trách Tiêu Phàm, nhìn thấy từng cô gái với ánh mắt lờ dờ mông lung quyến rũ, chỉ cần là đàn ông, ai cũng sẽ như vậy.
Một khi đáy lòng lung lay, mỗi chân nhất định sẽ cứng hết cả lên, chứ đừng nói gì đến người đoan chính.
Tất cả đều phát triển như suy nghĩ Tiêu Phàm, đối mặt với việc sắp tới, Tiêu Phàm trông có vẻ vô cùng kháng cự, nhưng sâu trong nội tâm lại thầm chờ mong.
Nhưng Tiêu Phàm hình như đã đọc quá nhiều tiểu thuyết không nên đọc, thuốc kích dục không thể nào tồn tại trong trận doanh Ác Ma được. Những cô gái kia không vì mất trí mà chủ động hiến thân, sau khi dựa sát vào người Tiêu Phàm, các cô lại mở cái miệng lớn như chậu máu ra!
Thuốc Ngu Đần rốt cuộc thất bại hay thành công, Tiêu Phàm không cách nào xác định được, dù sao tất cả người chơi ở đây trừ hắn ra đều trúng chiêu cả rồi.
Tác dụng Thuốc Ngu Đần cực kỳ kỳ quái, đó không phải là hiệu quả trong tưởng tượng của Tiêu Phàm, mà là một loại thuốc có thể khiến thần kinh con người mê thích cuồng bạo.
Ở điểm này, Thuốc Ngu Đần dường như đã thành công, nhưng những người trúng chiêu lại không đi tàn sát lẫn nhau, mà là bắt đầu đi săn Tiêu Phàm.
Cho nên đây cũng là một loại thuốc luyện kim có thể làm loạn tâm trí phụ nữ, sai khiến các cô đi săn đàn ông, nhưng mà... trên thế giới này sao lại có loại thuốc khốn nạn vậy chứ!