Virtus's Reader
Ác Ma Doanh Địa

Chương 983: NGƯỜI THEO CHỦ NGHĨA HOÀN MỸ

Nhưng cảnh tượng này lại cứ dừng lại một cách kỳ quái, giống như là đã bị vây trong băng lạnh, không thể làm gì được nữa.

Bởi vì băng lạnh thấu xương khiến hắn ta dừng lại hành động...

Trên con đường đã đi, cảnh tượng như vậy Tiêu Phàm đã gặp mấy lần nhưng lần nữa gặp được vẫn khiến cho Tiêu Phàm cảm thấy kinh ngạc như cũ.

Cường độ công kích của thuộc tính băng này thực sự quá mức mạnh, sức mạng của nó đã hoàn toàn vượt qua mức hiểu biết của Tiêu Phàm, còn chưa thấy người, Tiêu Phàm đã cảm nhận được áp lực lớn lao của trận chiến này.

Mặt khác vị trí bây giờ là khu vực 9/10, nếu tiếp tục đi tiếp, hẳn là là khu vực cuối cùng 10/10 của khu Thánh Đường di tích cổ, mà người mà Tiêu Phàm vẫn truy đuổi, hẳn là đang ở đâu=y...

Oành!

Bỗng nhiên, tai nghe thấy một tiếng nổ vang, nhiệt độ xung quanh cũng theo đó mà hạ xuống, khiến cho nguoif ta cảm giác như đang ở giữa trời đông giá rét.

Tiêu Phàm vẫy tay lấy ra "Ám Dạ Hàng Lâm", hắn giảm đặc hiệu của "tung tích" để giảm đi cảm giác của người khác, như vậy thì nội tâm của hắn mới có thể yên tâm được.

Tiêu Phàm đi gần đến khu vực lối vào khu 10/10, rón rén thăm dò, đập vào mắt hắn là sảnh lớn khu di tích cổ, nơi hoa lệ nhất của Thánh Đường di tích cổ.

Lúc này Tiêu Phàm cưn bàn không còn lòng dạ nào để thưởng thức cảnh đẹp, mắt nhìn vào ánh kim quang đang tản ra hất lên thiên sứ đang bay cao phía trên không trung.

Thiên sứ cầm trong tay một thanh kiếm lớn, lưỡi kiếm tỏa ra ánh lửa chói mắt, hai cánh mở lớn, hô to môt tiếng, thanh kiếm chém vào hư không, một lưỡi đao lửa lớn từ kiếm tay ra, hung mãnh vô cùng như muốn xé ngang trời!

Mà đón tiếp lưỡi đao gió chính là một luồng không khí lạnh, không có chút nhượng bộ nào, lập tức đánh về phía lưỡi đao lửa!

Oành!

Một tiếng nổ vang, hai lực lượng đập vào nhau rồi nổ tung khiến cho khói lửa đầy trời.

Nhìn lửa và băng từ trên cao rơi xuống, Tiêu Phàm vô thức kéo mũ trùm lấy rồi mới thò đầu vào nhìn lên góc trước mặt kia...

Là hắn ta?!

Tiêu Phàm không ngờ rằng người mình muốn tìm đã sớm gặp được ở thành Hilba, chính là tên người máy qua đường lạnh như băng kia.

Nhưng mà, tên này lại đang bay, quá khoa trương rồi!

Lúc này hình dáng của K biến đổi lớn, người khoác lên áo giáp mới tinh, nhìn không khác gì tên thiên sứ đối diện, hẳn là thu hoạch của lần thăm dò khu di tích cổ này, hai cánh của K mọc ra từ chiếc áo giáp này, màu vàng rực rỡ không hợp với khuôn mặt lạnh lùng kia của K chút nào.

Loại phối hợp này có vẻ hơi buồn cười, Tiêu Phàm cảm giác giống như một người có khí chất lạnh lùng lại mặc bộ đồ màu mè vậy, sự phối hợp cổ quái này khiến cho Tiêu Phàm có cảm giác muốn cười.

Rất nhanh sau đó Tiêu Phàm liền không cười nổi bởi vì hắn nhìn thấy một quyền băng bắn ra đập vào người thiên sứ, thiên sứ cứ vậy mà bay ngược về sau rơi xuống như diều đứt dây...

Linh Hồn Thiên Sứ, boss cuối cùng của Thánh Đường di tích cổ, cấp 70, sở trường là thuộc tính quang và thuộc tính hỏa.

Thuộc tính hỏa đối với thuộc tính băng mà nói có một chút khắc chế nhưng dù có thế nào, nó vẫn không trốn thoát khỏi lòng bàn tay của mình.

K lẳng lặng nhìn Linh Hồn Thiên Sứ trước mắt, trong lòng không có chút dao động nào, ma lực vận chuyển, phóng tuyết bay lên, trong khoảnh khắc hóa thành một cú đấm, cứ vậy mà vung ra!

Linh Hồn Thiên Sứ không có chút phản ứng nào, cứ như vậy mà bị đánh bay.

Tiện tay đánh bay một con boss cấp 70, sắc mặt K không thay đổi chút nào, anh ta đã sớm hình thành thói quen như vậy, bởi vì tất cả mọi chuyện đều diễn ra như kế hoạch, không bao giờ xuất hiện sai lầm.

...

Anh ta không có mẹ, từ khi Arthur tỉnh lại từ cabin dinh dưỡng liền biết được điều đó.

Cái người tên là John e Roger kia luôn tự xưng là cha anh ta.

Mặc dù Arthur không muốn chấp nhận nhưng không thể thừa nhận rằng đây là sự thật.

John e Roger là một tên không xứng đáng với chức vụ làm cha, cả ngày mang gương mặt tươi cười dối trá, nhìn giống tên lừa đảo.

John thích gọi con trai hắn ta là con trai yêu nhưng những lúc này Arthur kiểu gì cũng sinh ra ảo giác rằng John là con buôn.

Mặc dù John rất không đáng tin cậy nhưng dù sao thì trên phương diện nào đó John thật sự là cha của anh ta, bởi vì John là đồng loại duy nhất trên thế giới này, nếu không có John, anh ta cũng không thể nào được sinh ra.

Nhưng đến với thế giới này làm gì chứ?

Arthur mê mang, anh ta không thể tìm ra được sự tồn tại của mình.

Anh ta nhìn ra ngoài cửa sổ, nhìn những người cùng tuổi kia đang chơi đùa trên chỗ đất trống, khuôn mặt tươi cười sáng lạn, trong lòng có chút hâm mộ.

Nhưng anh ta vẫn không thể nào hiểu được, trong tay ôm một món đồ chơi bằng nhựa rốt cuộc là vui đến mức nào.

"Anh đưa tôi đến đây rốt cuộc là vì sao?"

Arthur lạnh lùng nhìn John, hi vọng rằng John có thể cho mình một đáp án hài lòng.

Thấy Arthur hoang mang, John khẽ giật mình.

Lúc trước hắn ta nghĩ chế tạo ra một người nhân tạo hoàn mĩ hơn mình.

Vậy nên chế tạo ra Arthur nhưng không nghĩ đến việc John sẽ làm gì?

Mà Arthur hoang mang như thế, John cũng chưa từng nhìn thấy.

John vừa ra đời liền được các nhà khoa học ở sở nghiên cứu sắp xếp đi kiểm tra, mà sau khi được tự do Sam đã chỉ rõ phương hướng cho hắn ta, cho nên vấn đề này của Arthur, hắn ta thật sự không biết trả lời như thế nào.

"A... Cậu muốn làm gì thì làm."

"Tôi không biết mình muốn làm gì cả, cho nên tôi với hỏi anh tôi nên làm gì?"

Nhìn khuôn mặt ạnh lùng không thay đổi kia của Arthur, John bỗng cảm thấy đau đầu.

Mặc dù trí thông minh của John cực kỳ cao nhưng có một lĩnh vực hắn ta không thể nào nghiên cứu được đó chính là nên làm thế nào dạy dỗ trẻ.

John từng lấy phương pháp khoa học mà mình cho là hợp lý nhất để ôm đứa bé vừa mới sinh không lâu.

Nhưng vừa mới chạm vào, tên nhóc kia lền khóc đến chết đi sống lại, còn cực kỳ không nể mặt mà tiểu vào người John.

Cho nên John cho rằng, làm thế nào để bế một đứa trẻ còn phức tạp hơn là nghiên cứu tâm lý con người, trẻ con mới là vấn đề làm hắn ta phiền não nhất.

Bởi vì để giảm bớt những phiền toái không cần thiết, khi Arthur mới tỉnh lại từ cabin dinh dưỡng, John liền trao cho cậu năng lực tiên tri, tránh cho mình đỡ phải giáo dục phiền phức.

Nhưng vấn đề hôm nay mà John hỏi, hắn ta thật sự không biết phải trả lời như thế nào.

Lần đầu tiên John có cảm giác bất lực, hắn ta nhìn trái nhìn phải, nhìn thấy tấm áp phích của "Liên Minh Báo Thù", trong lòng liền nảy ra một kế.

"Vì để phòng ngừa thế giới bị hủy hoại, vì để bảo vệ hòa bình tế giới. Quán triệt tình yêu và hiện thực tàn ác... À, câu sau coi như không có đi, vừa rồi là thuận miệng nói thôi. Dù sao thì đại khái là duy trì trật tự xã hội giống như trong "Liên Minh Báo Thù" ấy..."

Đây là đáp án mà trong lòng John cảm thấy muốn chửi nhất nhưng hắn ta vẫn nói ra miệng bởi vì ngoại trù điều đó thì John không biết phải nói gì.

Duy trì trật tự thế giới giống như trong "Liên Minh Báo Thù"?

Arthur nghi hoặc, hình tượng của Liên Minh Báo Thù trong lòng cậu không giống với John, đối với Arthur mà nói, Liên Minh Báo Thù là con đường kiếm tiền của hãng phim Marvel, mục đích của series Liên Minh Báo Thù 1,2,3,4,5,6,7,8 chỉ có một đó là lừa gạt mọi người đến rạp phim, nhưng bảo vệ hòa bình thế giới thực sự là một chuyện có ý nghĩa.

"Tôi biết rồi."

Arthur lên tiếng sau đó xoay người đi.

John nhẹ nhàng thở ra, cũng không để ý cái này nữa.

John lại không biết rằng lời nói vô ý của mình đã xác định được một mục tiêu trong lòng Arthur.

...

Arthur bắt đầu lợi dụng trí thông minh nhân tạo của mình thiết kế tất cả. Anh ta cảm thấy để bảo vệ hòa bình thế giới đầu tiên cần thống nhất, sau khi thống nhất lãnh đạo, mới có thể trật tự ổn định, cho nên mục tiêu của anh ta là sáng tạo ra chính phủ thế giới.

Vì để hoàn thành viện này, anh ta cần lực lượng mạnh mẽ, mà thu hoạch được chiếc hộp Pandora khiến cho anh ta thu được dị năng khác với người thường.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!