Virtus's Reader
Ác Ma Doanh Địa

Chương 986: LUYỆN NGỤC HẮC LIÊN

Mà thương Luyện Ngục đang bắn tới lại đứng yên, đang lúc nhìn ra giống như sắp biến mất, màu đen nhánh đó lại bắt đầu hiện ra!

Phản chiếu!

Thương Luyện Ngục thay đổi hoàn toàn phương hướng, đánh về phía Tiêu Phàm!

[Tên kỹ năng: Kính Băng Lăng]

[Loại hình kỹ năng: Chủ động]

[Kỹ năng tiêu hao: 100 giá trị pháp lực]

[Hiệu quả kỹ năng: Sáng tạo ra kính Băng Lăng có thể phản xạ lại tất cả những loại pháp thuật, thời gian hồi chiêu 10 phút.]

[Ghi chú: Mặt kính, phản chiếu!]

...

Tiêu Phàm thi triển hắc ma pháp "thương Luyện Ngục" bị K dùng "kính Băng Lăng" phản lại, may mà Tiêu Phàm đã có "Con Mắt Túy Uyên" dự trước mới may mắn thoát khỏi.

Thương Luyện Ngục chỉ sượt qua người, đâm vào bức tường đã ở khu di tích cổ sau lưng Tiêu Phàm, khiến cho bức tường xuất hiện một khe nứt.

Tiêu Phàm nhìn chằm chằm vào K đang đứng trên bầu trời, trong lòng vô cùng cảnh giác.

Lúc trước khi đối kháng, Tiêu Phàm đã cảm nhận được một điểm, pháp thuật của K nhìn như tùy ý nhưng khi thi triển lại cho người ta cảm giác đã dày công tính toán. Băng lao phục kích, trực tiếp bức hắn phải thi triển kỹ năng "Hắc Ma Pháp Thuấn Di", không có tính toán tinh vi thì không thể nào làm ra được điều này.

Bởi vì chỉ càn tồn tại bất kỳ không gian né tránh nào, Tiêu Phàm đều sẽ giữ trong tay con át chủ bài của mình mà không tung ra.

Mà sự phản xạ lần này, nếu như Tiêu Phàm không có dự cảnh từ trước thì trúng chiêu là không thể nghi ngờ.

Cho nên giờ khắc này, Tiêu Phàm cảm giác như mình đang bị K tính toán nhưng vừa chiến đấu vừa có thể tính toán hợp lý, thật sự là điều con người có thể làm được sao?

Gào!

Nơi xa, rồng băng đang gào thét với thiên sứ, nghe tiếng động ấy như đang trong một trận chiến khốc liệt.

Một con sủng vật có thể kéo chân được boss cấp 70, quyền lợi của K thật là khiến người khác sinh lòng hâm mộ.

Tiêu Phàm rất muốn quan sát trận đấu phía đó một phen nhưng giờ phút này hắn không dám phân tâm, bởi vì một đôi mắt trong suốt như băng đang nhìn xuống hắn từ trên không trung, khiến cho hắn lạnh cả người.

Bị K nhìn như vậy, Tiêu Phàm cảm thấy rất không tự nhiên, áp lực trên người cũng lặng lẽ dâng cao.

Từ khi "thương Luyện Ngục" bị "kính Băng Lăng" phản xạ lại, Tiêu Phàm lại lần nữa điều khiển hắc ma pháp đối kháng với K một phen, cục diện nhìn có vẻ ngang cơ nhưng Tiêu Phàm biết mình đã rơi vào thế yếu.

Từ đầu đến cuối K đều dùng "Ngụy Trang Tịnh Liên/ Ngụy Trang Băng Mạch" để tiến hành tấn công, thỉnh thoảng sẽ dùng "kính Băng Lăng" trên tay để phản xạ lại chiêu của Tiêu Phàm.

Mưa tuyết bay đầy trời, thỉnh thoảng sẽ hóa thành những thanh đao múa hoặc mưa tên rơi xuống, tóm lại tạo hình ma pháp tầng tầng lớp lớp.

Sự đa dạng biến hóa này khiến người ta không đáp ứng được nhưng cái khiến cho Tiêu Phàm khó có thể ứng đối được là khả năng tính toán của K.

Trải qua mấy lần đánh qua lại, rốt cuộc Tiêu Phàm đã xác nhận được, tên K này luôn tính toán hành động của mình khi chiến đấu.

Bởi vì mỗi lần pháp thuật của anh ta đánh xuống đều chính xác rơi xuống nơi Tiêu Phàm vừa đứng, nếu không phải Tiêu Phàm ứng biến nhanh nhạy hẳn đã sớm bị đông thành băng.

Điểm càng để Tiêu Phàm khẳng định thêm là K luôn duy trì khoảng cách với Tiêu Phàm...

K đứng trên không trung, dường như luôn không chuyển động nhưng mỗi lần Tiêu Phàm di động anh ta cũng có thể chếch đi theo, mà sau khi di chuyển theo, khoảng cách của anh ta và Tiêu Phàm cũng không thay đổi.

Mà K luôn duy trì khoảng cách này với Tiêu Phàm vừa hay chính là cực hạn của "Con Mắt Túy Uyên".

Điểm tốt của "Con Mắt Túy Uyên" hơn "Con Mắt Ác Ma" chính là có thể nhìn rõ kẻ địch mà không làm cho kẻ địch biết nhưng khoảng cách nhìn được cũng có giới hạn, trừ khi kẻ địch thi triển kỹ năng, "Con Mắt Túy Uyên" mới có thể thu hoạch được tin tức tương quan trong phạm vi cho phép.

Cho nên đến giờ, Tiêu Phàm chỉ có thể thu được tin tức về kỹ năng của K, còn lại thì hắn không thể nào biết được.

Tiêu Phàm không biết vì sao K lại một mực duy trì khoảng cách cực hạn như vậy. Chẳng lẽ anh ta tồn tại một ý thức phòng ngự siêu cao với kẻ địch sao?

Nếu như đúng vậy.

Con người này quá đáng sợ rồi.

Bởi vì năng lực tính toán này, K có thể làm chủ được toàn bộ tiếp tấu của trận đấu, mà để Tiêu Phàm tồn tại được đến giờ phút này chính là sự ngang bướng mà hắc ám sinh ra.

K tính toán phong cách chiến đấu của kẻ địch trong khi chiến đấu khiến Tiêu Phàm nhớ đến người anh của mình, chỉ có loại người này mưới có thể làm được việc biến thái như vậy.

Có lẽ tên K này cũng có trí thông minh cao đến mức phi nhân loại như anh của hắn.

Trong "Chúng Thần Di Tích Chi Chiến", Tiêu Phàm đối phó với một bầu trời mưa đạn của Vân Bình Chi đều sử dụng "Túy Quyền", bởi vì "Túy Quyền" bất định, có thể tránh được sự tính toán của hắn ta.

Nhưng hôm nay hắn không thể làm vậy, bởi vì mặc dù sử dụng "Túy Quyền" không xuất hiện ánh sáng đặc hiệu nhưng tư thế động tác lại quá đặc sắc, chỉ hơi không cẩn thận liền bại lộ thân phận.

Nhưng không dùng "Túy Quyền", hắn không thể nào thoát được tiết tấu mà K đã nắm trong tay...

"Cô còn sống tôi rất kinh ngạc. Tôi không cảm thấy NPC lại có thể khó đối phó như vậy, rốt cuộc thì cô là ai?"

Ngoài miệng K nói kinh ngạc nhưng biểu hiện lại cực kỳ bình tĩnh, điều này khiến Tiêu Phàm sinh ra cảm giác chán ghét với K.

Mặt khác, không hỏi rõ ràng đã ra tay đánh nhau, đánh được một nửa mới hỏi tên đối phương, tên này cũng thật không biết lễ phép!

"Tôi không biết anh có ý gì, tôi là tinh linh trong rừng Billy!"

Tiêu Phàm giả vờ, cái mác "tinh linh rừng Billy" này hắn dự định sẽ dùng cho đến khi về nước.

"Tinh linh rừng Billy? Ha ha, cô lừa tôi."

Lời nói của K khiến Tiêu Phàm hoảng hốt, thầm nghĩ chẳng lẽ trong lời nói của mình lộ ra sơ hở gì sao?

Nếu không phải vì sao K không cần nghĩ mà đã trả lời luôn?

"Sao... Anh lại chất vấn tôi? Tôi lừa anh thì có lợi gì đâu?"

"Không phải chất vấn, đây là phủ định. Bởi vì tinh linh rừng Billy tôi đã gặp rồi... cũng đã giết rồi..."

Lời nói rơi xuống, Tiêu Phàm cảm thấy không khí xung quanh cũng hạ xuống theo.

"Tinh linh rừng Billy không phải như thế này, cơ bắp bọn chúng nổi rất mạnh mẽ, rất thích đấu vật, tên thật là Hải Linh Đột Thú. Mà cô, là Hải Linh Đột Thú sao? Cho nên... Rố cuộc cô là ai?"

Đối mặt với sự chất vấn của K, mồ hôi lạnh của Tiêu Phàm ứa ra, loại cảm giác bị vạch trần này quá tệ.

Đang lúc Tiêu Phàm nghĩ xem nên đối ứng thế nào, một tiếng rít gào vang lên, ánh lửa sáng lên từ bốn phía!

Linh Hồn Thiên Sứ đã thoát khỏi được sự quấy rầy của rồng băng, giang hai cánh ra, lửa trong tay ném về phía K.

K khẽ nhíu mày, thấp giọng tự hỏi: "Không kiên trì được à? Cũng đúng, là mình hơi lâu rồi, vượt qua mong đợi..."

K tiện tay đánh về phía Linh Hồn Thiên Sứ một chiêu, sóng băng lại lần nữa ngưng tụ trong tay anh ta rồi phun ra ngoài!

Linh Hồn Thiên Sứ mới xông lên được một nửa liền bị băng sương kia đẩy bay, nhìn nó vô cùng hỗn loạn.

"Cô cũng khá được nhưng thời gian trong kế hoạch của tôi đã đến, không thể tiếp tục tiếp đón được. Cho nên tôi chỉ có thể để cho bạn tôi đến làm bạn với cô..."

Ánh sáng xanh từ mắt K bắn ra ngoài, nguyên tố băng giữa đất trời lại lần nữa bạo động, ma pháp hệ băng xuất hiện!

Tuyết bay trên trời hóa thành hình vòi rồng, quấn lấy xung quanh Tiêu Phàm, sau khi tĩnh lại liền thành hình!

"Đây là?!"

Tất cả những thứ trước mắt khiến cho Tiêu Phàm khiếp sợ không thôi, bởi vì tạo hình băng sương lần này của K không phải là những binh khí như trước đó mà là vật sống!

Sư tử, hổ, gấu, ưng nhiều vô số, giương nanh múa vuốt vây kín Tiêu Phàm!

Về phần K đã bắt đầu quay người bay về phía Linh Hồn Thiên Sứ...

So sánh việc tạo hình vật sống và binh khí nhìn qua chỉ khác nhau một chút nhưng độ khó của thao tác lại khác nhau rất lớn, bởi vì mức độ phức tạp của hình thành vật sống trên binh khí rất nhiều!

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!