Một nhóm người tên đỏ theo sát sau lưng, xông vào trong rừng, trong một thoáng, tiếng đao kiếm kêu vang.
"Các anh em, Bang Hắc Long chúng ta cũng không thể bị rơi phía sau được, giết đi!"
...
"Trận doanh Ác Ma lần này không phải quá cuồng ngạo rồi sao, mới đó mà đã bắt đầu tản ra xông loạn rồi..."
Crimson Rose thấy thế thì nhíu mày, trận doanh Ác Ma phong độ thô thiển chán ngắt, cô ta cực kì khó chịu.
"Ha ha, không sợ hãi, thẳng tiến không lùi, đây mới là diện mạo bọn họ nên có."
"Cứ tiến lên theo quy tắc như trong 'Chúng Thần Di Tích Chi Chiến' không được sao?"
"Được, nhưng như vậy sẽ không thể phát huy được thực lực của tất cả mọi người, không bị ràng buộc mới có thể khiến cho máu ác ma càng thêm sôi sục."
"Tôi vẫn cảm thấy xông lên như ở 'Chúng Thần Di Tích Chi Chiến' ổn hơn ấy..."
"Tình huống hiện giờ không giống với 'Chúng Thần Di Tích Chi Chiến', ở 'Chúng Thần Di Tích Chi Chiến', ngay từ đầu bọn họ đã ở thế hạ phong, mà quyết sách sai lầm của Ác Long đã làm cho bọn họ rơi vào cảnh tuyệt vọng, vì thế bọn họ chỉ có còn cách tập hợp lại cùng nhau. Mệnh Phàm lúc ấy làm thủ lĩnh trận doanh Ác Ma, hẳn là cũng biết đội ngũ mình có gì đặt biệt. Lúc đối mặt Reginald của Chiến Minh, bọn họ lâm vào khốn cảnh, mà quyết chiến với Chiến Minh càng kinh khủng hơn cả Công hội Tinh Thần, hơn nữa lại chẳng khó đến vậy. Đây là vì sao chứ? Bởi vì Trường Giác Đấu Mê Cung trực tiếp đánh bại hết tất cả người chơi, biến thành một khu tác chiến quy mô nhỏ mà trận doanh Ác Ma am hiểu nhất. Ác Ma không phân chia chức nghiệp, khó mà tạo ra được một đồng điệu hoàn hảo trong chiến đấu, nhân số càng nhiều thì càng khó chỉ huy, cho nên hỗn chiến quy mô nhỏ mới thích hợp với bọn họ nhất. Mệnh Phàm chắc chắn hiểu rõ điểm này, thế nên nhân lúc bên địch còn chưa chỉnh hợp phòng bị, chủ động xuất kích làm loạn chiến trường! Chiến đấu với phong thái của người chơi Server Trung Quốc!"
"Nhưng tôi luôn cảm thấy đánh loạn cào cào thì cũng chả phải chuyện gì tốt."
"Cùng nhau làm đảo loạn kẻ bên địch không được sao. Thế mới nói nội hàm của Ác Ma, mấy người không hiểu được đâu..."
Crimson Rose nhìn màn hình lớn mà hoang mang.
Nội hàm của Ác Ma, cái lũ người lỗ mãng này mà cũng có nội hàm nữa hả?
...
"Con lợn béo chết tiệt, chuyển cái ánh mắt trên người em tao sang chỗ khác mau!"
Hắc Viêm dấy lên, Bán Trường Miên gào lên với Tsuchiya.
Đối với Bán Trường Miên đang nổi cơn tam bành, Tsuchiya cực kì khinh thường: "Loại bà già quá tuổi như cô, bớt lo chuyện người khác giùm!"
"Mày mới nói cái gì? Nói lại lần nữa coi!"
"Bà già quá tuổi, làm sao?"
"Mày chết chắc rồi con!"
Bán Trường Miên cắn răng phun ra năm chữ, ngọn lửa được đốt lên dường như càng đen hơn chút.
"Giỡn mặt, Tsuchiya tao là một trong Bát Trụ Lôi Thần, có thể thua mày được à? Với lại, thủ lĩnh hẳn là đã nhận được tin tức tao phát rồi, chúng mày chuẩn bị chịu chết hết đi!"
Cây sáo dọc của Tsuchiya vung lên, phóng về phía Bán Trường Miên, không khác gì đạn pháo được bắn ra cả!
...
"Tsuchiya đã phát hiện tình hình bên địch, sao ngươi còn chưa đi?"
Ở phương xa, một cô gái trên người vận bộ kimono xinh đẹp, đầu tóc có trâm gài tinh xảo, như bầu trời trong trẻo, lại cầm một chiếc ô đỏ. Xa xa nhìn lại, thân hình yểu điệu, tướng mạo cực kì xinh đẹp.
"Đại nhân Izanami, tôi phải ở lại bảo vệ người."
Người đang nói chuyện thân hình khôi ngô, quỳ một gối sau lưng Izanami, trông vô cùng cung kính, mà ánh mắt nhìn bóng lưng Izanami luôn có ngọn lửa nhảy tí tách.
Miki Omori, đứng đầu Bát Trụ Lôi Thần nước Hoàng Tuyền, Đại Lôi!
Miki Omori, với kiểu tóc vô cùng đặc biệt, tóc vùng đỉnh đầu được cạo sạch, dựa trên con mắt thẩm mỹ thời đại bây giờ thì trông cực kì buồn cười, nhưng đây lại là kiểu tóc cực thịnh hành của võ sĩ Nhật Bản thời cổ, bây giờ đã không còn ai để nữa rồi.
Mà quần áo Miki Omori cũng là kiểu xưa, cho người ta cảm giác giống như một võ sĩ dũng mãnh.
"Ngươi không lên trận, địch đánh đến thì ai đối phó?"
Izanami không quay người, chỉ lẳng lặng đứng yên đó, trông vô cùng hiền lành, dịu dàng.
"Tôi đã phái Hỏa Lôi, Hắc Lôi, Sách Lôi, Nhược Lôi, Minh Lôi, Phục Lôi, sáu người đó đến trợ giúp rồi, đối phó địch đột kích chắc thế là đủ. Mà ngài một thân một mình ở lại đây, chúng ta cũng không quá yên tâm..."
"Được rồi, cứ như thế đi. Đám phế vật Nhân Loại, Thú Nhân với Tinh Linh kia đâu?"
"Tôi đã làm theo sắp xếp của ngài, đuổi bọn đó vào Nhập Xâm Khẩu của chiến trường khác rồi, đến chiến trường khác làm bia đỡ đạn chịu chết."
"Ha ha, thế thì tốt, thế thì tốt. Đại Nhật Bản, chính là thiên hạ của nước Hoàng Tuyền chúng ta, những phế vật kia giữ lại cũng thừa! Chỉ cần giữ vững lần tiến công này, chúng ta sẽ có thể bắt đầu tiến hành xâm lấn, đến lúc đó toàn thế giới sẽ có thể biết nước Nhật chúng ta hùng phong như thế nào!"
Bỗng nhiên, một trận gió mạnh nổi lên, lá rụng bay lả tả.
Có chiếc lá vô tình xẹt qua chiếc ô, nó lập tức bị cắt thành hai mảnh, như bị lưỡi dao cắt qua vậy...
...
Mà bên Tiêu Phàm, trận doanh Ác Ma anh dũng xông lên, kế hoạch đã tiến hành như mong đợi, khu rừng hỗn loạn, chiến hỏa nổi lên khắp mọi nơi.
Vung kiếm chém giết, một mạch không ngừng, đồng đội đã bị Tiêu Phàm ném sau lưng thật xa.
Đây cũng không phải là hỏng kế hoạch, mà là Tiêu Phàm cố ý làm vậy.
Một thân một mình xông lên, rời xa đội ngũ thì nguy hiểm sẽ tăng lên nhều hơn, nhưng cũng sẽ hoạt động linh hoạt hơn nhiều.
K, người đầu tiên trên thế giới thăng đến cấp sáu mươi, Tiêu Phàm theo sát phía sau, bây giờ trên chiến trường đã không còn nhiều đối thủ để hắn có thể lo ngại nữa.
Phải kết thúc trận chiến với server Nhật Bản, Tiêu Phàm quyết tâm ám sát cho bằng được Izanami của nước Hoàng Tuyền!
Vào trạng thái, Tiêu Phàm tập trung, ánh mắt lạnh lẽo, tính tùy tiện của ngày xưa hoàn toàn biến mất, tất cả những gì có trong rừng đều ở trong lòng bàn tay.
"Ai? Đùng núp! Mau ra đây!"
Ánh sáng âm u trong con ngươi màu rượu vang lóe lên, Huyết Kiếm nhắm thẳng vào bụi cây.
Nhưng khi bóng hình xinh đẹp hiện ra, Tiêu Phàm lại lần nữa nhũn hết cả người, bởi vì từ lúc bắt đầu đến nay, chưa bao giờ Tiêu Phàm đối mặt với người này mà cương quyết được chút, bởi vì người đàn bà này thực sự quá điên.
"Cô... Sao cô lại ở đây?"
...
"Sao tôi không thể ở đây!"
"Ờ..."
Người trước mắt trưng ra vẻ mặt bực dọc, làm cho Tiêu Phàm chả thể nói được gì.
Sau khi chia ra, Tịch Dương đã dùng "Điểu Khám" do thám trên không trung, động tĩnh trên chiến trường Tiêu Phàm đã sớm thăm dò được.
Dòng người như Tiêu Phàm dự đoán, bắt đầu chạy về phía đám Tiêu Phàm.
Chỉ duy nhất có một chỗ người chơi ở đó không di chuyển, Tiêu Phàm đoán đó chính là chỗ của Izanami.
Một mình hắn xông lên, chính là vì thoát khỏi những thứ vướng víu kia, bởi vì chuyện ám sát cực kỳ quan trọng, hắn không hi vọng bị người khác làm liên lụy.
Nhưng hắn không ngờ, vẫn có người lén đi theo mình...
"Phàm Muội Muội, có phải anh lại muốn đánh lẻ đi chơi không đấy! Từ lúc tạm biệt ở trận doanh Nhân Loại, lâu lắm rồi anh chưa tổ đội với chúng tôi đâu! Thành ngoại Abaddon Thú Nhân bị anh đại náo, thành Freya Tinh Linh cũng bị anh quấy loạn hết cả lên, mấy việc thú vị như vậy mà chả dẫn theo chúng tôi gì cả!"
Thú vị? Mấy việc mà cô nói thú vị chỗ nào vậy!
"Với lại, sau đợt 'Chúng Thần Di Tích Chi Chiến', anh cứ chạy đi chơi một mình mãi, chúng tôi vất vả lắm mới đuổi kịp, thế mà anh nỡ truyền tống chúng tôi đến cái nơi hoang dã nào đấy luôn! Lẽ nào anh thấy chúng tôi vướng víu?"
Oan uổng vãi, đó rõ ràng là do Arnold Luyện Kim Thuật thất bại làm mà!
"Hổ Nữu, cô nghe tôi nói, cái đó là sự cố. Mà lại lần này tôi muốn đi ám sát, nguy hiểm lắm!"
Tiêu Phàm chậm rãi kể, hi vọng chuyện ám sát có thể dọa Hổ Nữu dọa, nhưng hắn rõ ràng đã xem thường tinh thần mạo hiểm của Hổ Nữu rồi...
"Tôi nói rồi mà! Anh chắc chắn đang chơi mấy trò thú vị chú gì đó luôn! Ám sát thú vị biết bao nhiêu! Mau dẫn tôi theo với!"