-Há há… hơn cả câu “Trông thì tuổi còn trẻ hơn so với thực tế một chút” này của người đấy! Nhóc con, phu nhân Listeria này, ta biết nàng ta từ lâu rồi. Nàng ta đã hơn ba mươi tuổi rồi đó… Ngươi không thấy là nàng nhìn qua còn quá trẻ sao? Nếu không hỏi đến tuổi tác. Ai cũng sẽ nghĩ nàng chỉ là một thiếu nữ mười bảy mười tám thôi!
Đỗ Duy lắc đầu:
-Điều này cũng không có gì kỳ quái cả. Nàng sinh ra trong gia đình quý tộc. Từ nhỏ đã ăn ngon mặc đẹp, có cuộc sống sung túc. Tất nhiên là được chăm sóc tốt hơn chút xíu, có thuật trụ nhan, nhìn qua còn trẻ và xinh đẹp hơn thôi. Cũng không xem là kỳ quái.
-Hừm… hừm…
Gandalf áo xanh liên tục cười lạnh. Cười đến nỗi Đỗ Duy có chút sợ hãi trong lòng, lão mới bỗng nhiên nói:
-Đỗ Duy, mẹ của ngươi năm nay bao nhiêu tuổi?
-Mẹ của ta à?
Đỗ Duy nghĩ nghĩ, cũng không khỏi nhíu mày. Trong lòng bỗng nhiên sinh nghi hoặc.
Trên thực tế, trong lòng Đỗ Duy vốn ám ảnh đối với vị phu nhân Listeria này, cũng có chút cảm giác khác thường. Chỉ không biết rốt cuộc là ở chỗ nào, nhưng thủy chung cũng không muốn biết. Hơn nữa hắn đối với lời “cầu hôn” của vị phu nhân này quả rất đau đầu, bình thường tính chuyện tránh né còn không kịp, đâu còn có thể tới tận cửa tìm nàng ta chứ?
Hiện tại được ngài mũ xanh nhắc đến, hắn vốn là người thông minh liền lập tức hiểu được rốt cuộc không ổn ở chỗ nào!
Cứ coi như được trời cao chiếu cố, lại có thuật trụ nhan nhưng bảo dưỡng thế nào thì một người phụ nữ hơn ba mươi tuổi cũng không thể nào có khả năng giữ được dung nhan giống như con gái mười tám! Huống chi, vị phu nhân này lại cai quản một gia tộc lớn như vậy, thường xuyên lao tâm lao lực. Điều này khiến nữ nhân rất mau già. Nhưng vị Listeria phu nhân này lại…
Nói đến việc sinh ra trong phú quý, cuộc sống sung túc. Bá tước phu nhân của gia tộc Rowling cũng y như thế. Bá tước phu nhân trước khi lấy chồng cũng là tiểu thư quý tộc. Nếu nói đến điều kiện sống, chưa chắc đã kém hơn so với phu nhân Listeria! Mẹ của Đỗ Duy cũng là mĩ nhân nổi danh trong giới quý tộc. Ăn ngon mặc đẹp, phương pháp bảo dưỡng tốt như thế mà nhìn qua tuổi cũng không trẻ như vị Listeria phu nhân này!
Nói một câu không khách khí. Có thể bảo trì dung nhan đến trình độ như phu nhân Listeria. Quả thực là yêu quái… hoặc là, quả thật rất nghịch thiên!
Thấy Đỗ Duy trầm mặc suy tư. Gandalf áo xanh cười ha hả. Trên mặt lộ ra vô cùng đắc ý:
-Người không biết chuyện này. Nhóc con, cũng không trách ngươi kiến văn hạn hẹp. Chuyện này trên cả đại lục, người biết chỉ sợ cũng không có bao nhiêu! Hừm… hừm…
-Ngài cũng thích rào ra đón vào nhỉ…
Đỗ Duy hét toáng một câu:
-Được rồi, ngài bây giờ đã là sư phụ của ta. Có gì bát quái, không cần che giấu nữa. Cứ vui vẻ mà nói ra đi!
Gandalf cười thần bí. Sau đó thấp giọng nói:
-Mẹ của nàng ta… Không phải là người!
Đỗ Duy vừa nghe lời này. Thân thể không khỏi run lên. Thiếu chút nữa từ trên ghế ngã xuống.
Không phải người? Đừng nói là yêu quái? Không phải là yêu nghiệt gì chứ? Thế giới này, đừng nói là cũng có tồn tại hồ ly tinh gì đó sao?
Ngạc nhiên nhìn Gandalf. Gandalf mới cười nói:
-Ài, chuyện này kể ra thì dài lắm… ta chỉ biết, vào thời kì xa xưa trên đại lục này không chỉ có loài người tồn tại. Hình như là vì một trường đại chiến gì đó mà vài chủng tộc khác vì bị thần linh đuổi nên phải ly khai đại lục này rời lên phương bắc rồi vượt qua Thần Sơn… Hiện tại Long tộc đang trấn thủ Thần Sơn chính là vì bảo vệ cánh cửa của đại lục này, không cho những chủng tộc đã bị đuổi đi trở về.
Nói đến đây, Đỗ Duy mơ hồ đoán được chút gì đó:
-Đừng nói là vị phu nhân Listeria này vốn không phải là loài người? Là chủng tộc gì đó bị đuổi đi chứ? Sặc. Trong truyền thuyết, tộc Tinh Linh rất là nổi tiếng về xinh đẹp… mặc dù ta chưa có thấy qua tộc Tinh Linh. Nhưng ta cũng biết người tộc Tinh Linh so với loài người bình thường thấp bé hơn nhiều. Hơn nữa… vành tai vừa nhọn vừa dài.
-Đúng là tộc Tinh Linh đấy.
Gandalf lạnh lùng cười nói:
-Chỉ có điều không phải là Tinh Linh thuần chủng. Trên đại lục này những chủng tộc khác sớm đã bị đuổi đi, nếu bây giờ còn có tộc Tinh Linh hoặc những chủng tộc khác tồn tại ở đại lục này thì sớm đã bị thần điện xem như tà giáo trực tiếp diệt tận gốc. Thời điểm truyền thuyết thượng cổ, hầu hết tội dân đều bị đuổi đi. Một số ít không đi đã sớm bị loài người tiêu diệt sạch sẽ. Trên đại lục bấy giờ sao có thể còn có Tinh Linh thuần chủng tồn tại? Vị phu nhân Listeria này, ta đoán nàng hơn phân nửa là con lai của loài người và Tinh Linh. Điểm này ta tuyệt đối không nói sai. Chỉ có điều, truyền đến đời nàng ta, chỉ sợ huyết thống đã rất phai nhạt. Cho nên về ngoại hình cũng không mang bao nhiêu đặc thù của Tinh Linh tộc. Mà theo truyền thuyết thọ mệnh của Tinh Linh tộc so với loài người rất dài, hơn nữa dung nhan lại xinh đẹp… Theo truyền thuyết thượng cổ, một cô gái tộc Tinh Linh tuổi gần một trăm, tướng mạo so với nữ tử trẻ tuổi loài người không khác bao nhiêu.
Đỗ Duy dẩu môi:
-Nhưng… nhưng chỉ dựa vào việc nàng ta nhìn qua tuổi rất trẻ cũng không thể kết luận ngay được.
Gandalf chỉ vào mắt mình:
-Chuyện này đương nhiên không phải là điều chứng minh duy nhất. Ta đã tra duyệt qua không ít điển tịch… Hừm hừm, lần đầu tiên ta gặp nữ nhân đó là cách đây hai năm về trước. Ngươi đại khái không có chú ý tới tròng mắt của nàng ta sao?
Dừng một chút, Gandalf nói:
-Mắt của người Roland chúng ta có màu lam, màu lục, màu vàng sậm… chỉ là vị Listeria phu nhân này, mắt mặc dù cũng là màu lam nhưng đồng tử của nàng cùng với người thường có chỗ bất đồng. Ta ngày đó mơ hồ cảm giác được hơi thở trên người nàng ta có chút quái dị. Nàng ta không phải là loài người thuần chủng nên hơi thở đương nhiên có chút bất đồng. Người thường mặc dù không cảm giác được, nhưng với cảm ứng lực ma pháp của ta lại có thể nhận ra điểm khác biệt nho nhỏ. Lúc đó ta càng gia tăng quan sát. Mắt của nàng quả nhiên có chỗ khác biệt, đồng tử thoáng lộ ra màu tím nhàn nhạt. Nếu không nhìn kỹ, chỉ sợ không thể thấy được.
Gandalf nói đến đây, khiến cho Đỗ Duy rõ ràng rất bất ngờ:
-Dòng máu của tộc Tinh Linh sao?
-Lão nhân gia ta suy đoán, còn có thể sai sao?
Gandalf hừ một tiếng:
-Dòng máu của rất Tinh Linh tộc quý giá! Ta vừa nhìn thấy trong lòng đã rất thích! Trên đại lục không ngờ vẫn còn có người mang huyết thống tộc Tinh Linh tồn tại! Mà trong truyền thuyết, tộc Tinh Linh trời sinh có được thiên phú ma pháp đặc thù. Tinh Linh ma pháp của tộc Tinh Linh, mặc dù nghe đồn uy lực không bằng long ngữ ma pháp nhưng thâm ảo thần bí thì không kém chút nào. Ta một đời say mê nghiên cứu ma pháp, có thể gặp được một người có huyết thống Tinh Linh, đương nhiên không muốn bỏ qua, liền muốn bắt nàng về từ từ nghiên cứu. Đáng tiếc là bị cái tên cao đẳng kỵ sĩ thần điện phá rối. Ta lại không muốn vi phạm lời hứa… hừ, nên mới tha cho kỵ sĩ đó một mạng, giả vờ rút lui. Chỉ có điều, trong lòng ta đối với cô gái có huyết thống Tinh Linh này lại có chút tò mò. Liền cố ý thi triển trên người nàng ta một chú ngữ ma pháp khiến cho nàng trong một khoảng thời gian ở tương lai, sẽ từ từ bị hóa đá. Cũng chỉ muốn là thử xem xem máu con lai Tinh Linh đối với ma pháp của loài người chúng ta có phản ứng gì kì diệu gì hay không…
Đỗ Duy hỏi:
-Vậy… ngài sau khi hạ chú ngữ, sao lại không tìm nàng ta nữa?
Gandalf áo xanh lắc đầu:
-Ngay sau đó ta có việc phải rời đi… Hừ, cũng cùng ngươi ít nhiều có chút quan hệ! Học trò Joanna của ta, con nhỏ này mặc dù ở bên ngoài vốn là kẻ hiếu động. Nhưng chúng ta lúc đó vẫn có cảm ứng ma pháp liên lạc. Trong mấy hôm bỗng nhiên mất liên lạc với nó. Một tia cảm ứng cũng không thấy. Ta lo lắng là con nhỏ này đã gặp phải chuyện gì đó đành bất đắc dĩ… Tinh Linh hỗn huyết mặc dù trân quý, chỉ là dù sao đồ đệ của mình vẫn quan trọng hơn. Vì tìm kiếm đồ đệ, ta lúc đó mới vội vàng rời đi.
Nói đến đây, lão cười cười:
-Sau lại nhớ tới Tinh Linh hỗn huyết này. Ngày đó ta đi vội vàng, chưa chỉ cho nàng cách giải trừ mà pháp hóa đá kia nên cũng không biết nàng ta thế nào. Hoặc là đã hóa đá mà chết, hoặc là thế lực của gia tộc nàng ta không nhỏ, chung quy có thể tìm được ma pháp sư chỉ cho nàng cách giải trừ.
Đỗ Duy nghe xong không khỏi thở dài trong lòng… Lão già này, quả nhiên là lớn mật làm càn mà. Lão tùy tiện dùng tánh mạng của người khác để thí nghiệm. Không một chút để tâm… quả nhiên là xem mạng người như cỏ rác.
Lão già này, lại đưa ra một vấn đề khó khăn cho Đỗ Duy:
-Hóa ra hôm nay không ngờ ở đây lại gặp được người phụ nữ đó, khiến cho ta rất là ngạc nhiên a… chỉ là, nàng ta là bằng hữu của ngươi. Lão nhân gia ta cũng không có ý khiến cho học trò ngươi khó xử… bắt nàng ta trở về nghiên cứu, không cần nữa. Chỉ là yêu cầu một bình máu, cũng không tính là quá cao chứ? Nàng ta là người khỏe mạnh như vậy. Lấy ra một bình máu nho nhỏ, cũng không tổn thương nàng ta gì lắm. Nghỉ ngơi một hai ngày sẽ khôi phục liền… ài…
Lão dường như sợ Đỗ Duy không đồng ý như thế, liền nói:
-Ta từng tìm được một thứ ma pháp tộc Tinh Linh thượng cổ đã cũ kỹ nên sớm muốn thử một chút. Đáng tiếc vẫn chưa có cơ hội… Nếu ngươi có thể chuẩn bị cho ta một bình máu. Ta nghiên cứu nếu có kết quả thì… há há. Nhóc con, ngươi đã là học trò của ta. Nếu ta có thể nghiên cứu ra Tinh Linh ma pháp, lẽ nào còn không dạy cho ngươi sao?
Đỗ Duy đối với ma pháp tộc Tinh Linh gì đó mà thầy giáo nói, hứng thú cũng không lớn lắm. Hắn hiện tại đã có quá nhiều thứ. Bản thân có xu hướng nhiều quá không nên tham cứu tường tận. Vô luận là tinh không đấu khí, tinh thần ma pháp, lại còn cả ma pháp phổ thông, hay là Đại Tuyết Sơn vu thuật… Mỗi cái tu luyện đến tuyệt đỉnh đều quá xa vời. Tinh Linh ma pháp này, đối với Đỗ Duy mà nói cũng không có sức hấp dẫn gì lắm.
Chỉ có điều lão mũ xanh này là cho mình thể diện nên mới mở miệng hỏi ý kiến mình như vậy. Hơn nữa lão tính tình cổ quái, cùng với Gandalf bản thể có khác biệt rất lớn. Nếu như mình không đồng ý, chọc giận cái lão già cổ quái này thì… Hắn không thể xem nhẹ tính mạng được. Nếu như hắn khư khư cố chấp, cứng rắn mạnh mẽ chỉ sợ cái mạng nhỏ của phu nhân Listeria khó mà bảo toàn. Thế lực gia tộc Listeria gì gì đó lão già này vốn không để trong mắt. Nếu như lão muốn mạnh bạo thì Đỗ Duy cũng không có bản sự để ngăn cản.
Nghĩ đến đây, Đỗ Duy thở dài:
-Thôi được rồi… một bình máu không phải là vấn đề lớn…
Đỗ Duy đột nhiên dở khóc dở cười nói:
-Ngài… Nếu như một bình máu dùng xong rồi, còn chưa nghiên cứu ra được gì. Ngài sẽ không bắt ta đi tìm người ta xin tí tiết chứ?
Gandalf nhíu mày, nghĩ nghĩ, nói:
-Ma pháp tộc Tinh Linh thâm ảo khó hiểu. Ta cũng là lúc lộn xộn mới chiếm được thứ cổ xưa đó. Muốn nghiên cứu ra, với chút máu như vậy, chỉ e chưa chắc đã đủ dùng. Có điều, lão nhân gia ta đã nể mặt ngươi nên không bắt nàng ta đi. Nếu không đủ dùng, ngươi cứ từ từ mà liệu!
Quả nhiên… Cuối cùng lại muốn hành động ngang ngược mà.
Chỉ có điều lão này là một kẻ điên. Đỗ Duy hiện tại không có khả năng dây vào.
Bất đắc dĩ, hắn bị lão già này giục chạy đi tìm phu nhân Listeria. Vị tuyệt sắc phu nhân này sớm đã bị chuyện ngày hôm nay gặp phải Gandalf mà sợ không ít!
Kỳ thật phu nhân Listeria lần đầu tiên sau khi bị lão già áo xanh làm phiền, đối phương đã khám phá ra bí mật của bản thân mình. Chỉ có điều thân là người mang huyết thống tộc Tinh Linh. Bí mật của nàng cực kỳ quan trọng. Tuyệt đối không dám tiết lộ ra ngoài.
Phải biết, vô luận là Tinh Linh cái gì cũng không tốt. Hiện tại trên đại lục đều coi là tà giáo! Nếu vạn nhất huyết thống của mình bị tiết lộ ra ngoài. Chỉ sợ thần điện là nơi đầu tiên gây phiền toái cho mình! Thế lực gia tộc phu nhân Listeria dù lớn, chung quy cũng không lớn hơn thần điện! Lấy tội danh tà giáo bị thần linh trừng phạt phải trừ khử ra đối phó với mình, sẽ khiến mình vạn kiếp bất phục.
Vì vậy, trong lòng phu nhân Listeria giờ phút này cực kỳ sợ hãi. Lúc Đỗ Duy đến cầu kiến, trong lòng nàng chỉ có duy nhất một ý niệm là: hắn đã biết rồi sao?
Lão ma pháp sư áo xanh đó Đỗ Duy dường như gọi lão là “Thầy”. Cái này thật là không ổn! Chuyện này mà truyền ra ngoài thì gia tộc Listeria chỉ sợ không bao lâu nữa cũng sẽ bị xóa tên trên đại lục!
Đỗ Duy vừa vào cửa. Liền thấy bộ dáng ra vẻ miễn cưỡng của vị mĩ nhân này. Sắc mặt vẫn tái nhợt như cũ. Môi mím chặt, mặc dù cố gắng hết sức nhưng lại cố làm ra bộ dạng bình tĩnh. Chỉ có điều ánh mắt hoảng loạn đã bán đứng nội tâm nàng ta.
Đỗ Duy không đành lòng làm khó vị phu nhân Listeria này. Dù sao đối phương đối với mình vẫn rất là thân thiện. Hắn thở dài. Cũng không đợi phu nhân Listeria nói. Thẳng thắn tự mình nói ra:
-Phu nhân… mời…
Nói xong. Nhìn nhìn xung quanh.
Phu nhân Listeria lập tức hiểu ý. Bảo mấy người thủ hạ đều ra ngoài. Đỗ Duy lúc này mới thở dài, trầm giọng nói:
-Phu nhân… Ta cũng không cần nói nhiều. Phu nhân yên tâm. Ta biết phu nhân đang lo lắng cái gì. Chỉ là ta cam đoan chuyện này sẽ không có người ngoài nào biết nữa. Nhưng phu nhân cũng biết. Vị sư phụ này của ta tính tình cổ quái. Lão sẽ không nói ra ngoài nhưng muốn lão không tới tìm phu nhân làm phiền thì phu nhân phải chịu hy sinh một ít.
Nói xong, hắn đặt lên tay một cái chai nhỏ, thấp giọng nói:
-Yêu cầu không nhiều. Chỉ xin phu nhân một ít máu tươi.
Trong lòng phu nhân Listeria run lên. Giọng nói càng lúc càng run rẩy:
-Ngài… ngài đã biết rồi sao?
Đỗ Duy mỉm cười:
-Phu nhân xin cứ yên tâm… Đỗ Duy ta không phải là tín đồ của thần điện! Giáo lý quang minh nữ thần với ta không có quan hệ.
Phu nhân Listeria thần sắc lúc này mới trấn định một chút. Sau đó nàng ta không nói lời nào, bỗng nhiên xoay người rút ra một con dao bạc nhỏ. Cắn răng cắt đầu ngón tay của mình. Yên lặng để máu nhỏ vào trong chai.
Cả quá trình rất là quỷ dị. Hai người đều không nói tiếng nào. Đỗ Duy mắt thấy một mỹ nhân yêu kiều như vậy bị bức bách lấy máu. Trong lòng rất là bất nhẫn.Chỉ có điều, chính hắn cũng không có biện pháp. Hơn nữa, chỉ có như vậy, ngược lại mới có thể bảo toàn vị phu nhân Listeria này.
-Được rồi.
Mặc dù chỉ là một bình máu nhỏ. Nhưng dù sao nàng ấy cũng là phụ nữ. Hơn nữa đau đớn, sắc mặt đã tái nhợt. Tay run rẩy đem bình máu tươi đưa tới, thấp giọng nói:
-Hãy đi đi.
-Cám ơn phu nhân nhiều.
Đỗ Duy cảm thấy có chút áy náy, đưa tay tiếp nhận. Lại nói:
-Ta…
-Không cần nhiều lời.
Phu nhân Listeria hít một hơi thật sâu. Dường như trong nháy mắt đã khôi phục lại bộ dạng sắc sảo có năng lực của một tộc trưởng gia tộc. Giọng nói hững hờ lãnh đạm:
-Xin đức ngài công tước chớ quên việc ngài đã hứa! Chuyện này không để người nào khác biết nữa… tồn vong của cả gia tộc Listeria ta chỉ trong một ý niệm của ngài!
Nói xong. Nàng thẳng thắn xoay người bước đi. Không hề liếc mắt nhìn Đỗ Duy.
Đỗ Duy âm thầm thở dài. Nhận lấy cái chai, mở cửa rời đi.
Đợi sau khi Đỗ Duy đi rồi. Phu nhân Listeria mới bỗng nhiên mềm nhũn toàn thân. Khí lực quanh thân dường như bị hút sạch. Mới vừa rồi mạnh mẽ chống đỡ, chỉ là vì không muốn đối phương thấy được mềm yếu của mình. Giờ phút này trong phòng chẳng còn ai. Nàng bỗng nhiên mềm nhũn té ngồi trên mặt đất. Thần sắc lúc này tràn ngập sự sợ hãi.
Đỗ Duy đem bình máu trở lại đưa cho lão già mũ xanh. Lão già này quả nhiên rất là vui mừng. Cực kì hưng phấn. Sau khi tiếp nhận, cẩn thận quan sát thật lâu. Lại đưa đến trước mũi ngửi ngửi một chút. Nhìn bộ dạng của lão. Dường như có chút không nhịn được như muốn nhấp nháp máu tộc Tinh Linh vậy. May mà Đỗ Duy kịp thời đề tỉnh nên Gandalf áo xanh mới tỉnh ngộ.
Chỉ có điều lão già này nhìn qua rất là cao hứng, nói: “Rất tốt! Chuyện này ta cũng không thể không cho ngươi một chút gọi là cảm ơn… như vậy đi. Nhóc con. Ngươi làm học trò của ta, đã kêu ta vài tiếng thầy giáo, ta thực ra nên sớm chỉ dạy cho người một chút ma pháp mới phải… chỉ có điều hiện tại ta đang cầm trong tay bình máu này. Trong lòng chỉ muốn đi nghiên cứu Tinh Linh ma pháp. Hiện tại thật sự là không có tâm tư để dạy ngươi thứ gì. Như vậy đi… Ta sẽ đưa cho ngươi một thứ tốt tương tự. Ngươi tất nhiên sẽ thích.
Nói xong. Lão thò tay vào trong áo bào sờ soạng một hồi lâu. Cuối cùng lấy ra một cái vật tròn đen tuyền như thủy tinh cầu. Đỗ Duy liếc mắt nhìn lại. Ở phía trên thủy tinh cầu này ẩn ước như có một đoàn hắc khí tràn ra xung quanh. Trong đó bất ngờ còn nổi lên kim quang gắt gao lưu chuyển. Xem hình dáng dường như là một cái thủy tinh cầu vong linh hắc ma pháp. Nhưng nhìn kĩ lại, đoàn hắc khí kia lại không giống như là tử linh chi khí đơn thuần.
-Đây là…
-Há há. Cái này không phải là tử linh chi khí gì. Đây là thủy tinh giam cầm tử linh hồn phách!
Gandalf áo xanh ha ha cười:
-Trong này cũng không có gì. Chỉ có điều là ngày đó ta ở trên đường thuận tay làm thịt luôn một con thằn lằn nhỏ của hoàng kim long tộc… long hồn của hắn là đồ tốt. Ta sau khi làm thịt hắn, thuận tay thu long hồn của hắn và vẫn để ở trong đó. Bây giờ tặng nó cho ngươi… Đây là đồ tốt cực phẩm. Hồn phách của hoàng kim long tộc rất thuần khiết, dùng để chế tạo ma pháp đạo cụ thì uy lực vô cùng đó!
Dừng một chút. Gandalf áo xanh nhíu mày nói:
-Đáng tiếc… ngươi hơn phân nửa là chưa học qua vong linh hắc ma pháp gì… Mà ta hiện tại thật sự không có thời gian. Nếu không, ta dẫn ngươi đi tới mấy chiến trường thượng cổ, tìm một ít long cốt trở về. Ta sẽ chỉ cho ngươi cách luyện chế ra một cái long cốt. Đem hồn phách hoàng kim long kia sử dụng, lập tức sẽ có một long cốt sủng vật cực phẩm đó! Trên thế giới này, cho tới bây giờ chưa ai có thể dùng hoàng kim long hồn để luyện chế cốt long! Hơn nữa lại là một con trưởng thành - Hoàng kim long hồn hoàn chỉnh nữ chứ!