Sau khi tiễn bước đám tướng quân Andre, Đỗ Duy còn có tâm trạng tiếp tục nghỉ ngơi ở đây sao?
Thấy phương bắc xảy ra đại sự, chỉ sợ tướng quân Andre này vừa đến đế đô, lập tức sẽ gây ra sóng to gió lớn. Thời điểm như vậy, hắn vẫn có thể chậm rãi đi trên đường sao?
Đỗ Duy lập tức tuyên bố hủy bỏ kế hoạch ngủ lại, lập tức xuất phát. Chuyện này nhưng thật làm cho quân kỵ binh bảo vệ kêu khổ thấu trời. Bởi vì không ít người trong bọn họ đã sớm uống say, như vậy mà phải đi suốt đêm, chẳng phải lấy mạng của bọn họ hay sao?
Đỗ Duy nhìn đám kỵ binh giống như rác rưởi này, trong lòng không khỏi tức giận, nhìn Rodriguez nói:
-Mặc kệ bọn họ, dù sao ta cũng không cần hộ tống gì! Để bọn họ tự trở về là được rồi. Chỉ cần ông, ta cùng Joanna ba người chúng ta tự mình đi là được!
Đỗ Duy hạ lệnh này làm đám lão binh kia tuy sợ hãi trong lòng, bất quá có thể không phải chạy suốt đêm, đỡ bị khổ cực, không ít người cảm thấy trong lòng vui vẻ và thoải mái.
Ba người Đỗ Duy cùng Rodriguez lên thẳng xe ngựa. Rodriguez tự mình đánh xe cho Đỗ Duy. Joanna cùng Đỗ Duy ngồi ở trong xe ngựa.
Nhưng khi xe ngựa vừa mới ra khỏi thành, Đỗ Duy bỗng nhiên kêu lên:
-Dừng lại!
Rodriguez nghi hoặc dừng xe nhảy xuống, mở cửa xe ra.
Đỗ Duy đi ra, thở dài nói:
-Tiên sinh Rodriguez, ta nghĩ tới nghĩ lui, có chuyện phải muốn phiền toái ngươi một chút… Ai, chính là thật sự có chút ngượng ngùng, làm ông phải bôn ba chạy đi chạy lại."
Rodriguez bình thản cười:
-Thưa ngài công tước, nếu ta đã là thủ hạ của ngài, chuyện đó có tính là gì, xin cứ phân phó đi.
Đỗ Duy gật gật đầu:
-Thị vệ trưởng Raoen của ta, hẳn là đã đi Tây Bắc mời Hussein cùng thầy của ta đến. Vốn là định mời bọn họ cùng nhau đến để đối phó với bạch hà sầu. Nhưng hiện tại ta đã thoát hiểm vậy không cần bọn họ đến đây nữa. Ta muốn mời ông lập tức đi Tây Bắc… Tốt nhất là có thể gặp được bọn họ trên đường, mời thầy ta trở về tọa trấn ở phủ công tước ở Tây Bắc đi. Tây Bắc là đại bản doanh gốc rễ của chúng ta, ở đó nhất định cần phải lưu lại một cao thủ đủ khả năng trấn thủ. Nếu không vạn nhất quân Tây Bắc nhân cơ hội làm gì đó, ta sẽ không có cách nào an tâm. Về phần ngài cùng Hussein…
Rodriguez cười:
-Thưa ngài Công tước, ngài hẳn là muốn để ta cùng với Hussein lập tức đi lên rừng rậm Đóng Băng phương bắc quan sát một chút phải không?
Đỗ Duy bị Rodriguez nói trúng tâm tư, cũng không ngượng ngùng gì mà nói thẳng ra:
-Lòng ta thật sự bất an! Ma thú động tĩnh quái dị như thế, chỉ sợ không phải dấu hiệu tốt gì! Rừng rậm Đóng Băng phương bắc rõ ràng đã xảy ra đại sự gì đó! Hơn nữa, tuy rằng quân đoàn trưởng Rostock của bạo phong quân đoàn đã phái người vào trong rừng rậm thăm dò tin tức, nhưng đám binh lính bình thường này sợ rằng khó thăm dò xa được. Ngươi cùng Hussein hai người, dù sao đều là cường giả thánh giai, cho dù gặp phải thật nhiều ma thú cũng có năng lực tự bảo vệ mình. Hơn nữa. Ta cần chính là…
Nói tới đây, ánh mắt Đỗ Duy lóe lên:
-… Ta cần chính là… Các ngươi dọc theo phương bắc, vượt qua Đại Viên Hồ, cứ thẳng đi lên phương bắc, thậm chí… Có thể đi đến tận cuối cùng của rừng rậm! Ông có lẽ không biết đường, nhưng Hussein nhất định biết… Bởi vì chúng ta đã từng đi qua nơi đó! Ta thỉnh cầu người, có thể đi đến tận cuối rừng rậm xem xét… Bởi vì trước đây ta từ lão Giáo hoàng kia lấy được một tin tức có thể không tốt lắm. Nếu tin tức đó là sự thật…
Thấy Đỗ Duy trịnh trọng như thế, Rodriguez cũng không khỏi trở nên nghiêm túc:
-Tin tức gì?
-Nếu quả thật là đúng…
Đỗ Duy cười khổ nói:
-Chỉ sợ tai họa sau này, so với lần ma thú tàn sát bừa bãi này, càng nghiêm trọng hơn hàng trăm lần! Thậm chí có thể là nguy cơ lớn nhất với sinh tồn của toàn bộ nhân loại trên đại lục Roland!
Rodriguez không khỏi biến sắc, hắn đang muốn hỏi, Đỗ Duy lại lắc đầu:
-Chuyện này nói ra rất dài, hiện tại không phải lúc. Hơn nữa… ông có thể hỏi Hussein để biết cụ thể hơn. Ta biết, hắn hẳn là phải biết. Cái duy nhất ta có thể nói cho ngươi là ở phía cuối của rừng rậm Đóng Băng, địa phương ở cực bắc có một tấm lá chắn cho sinh tồn của nhân loại chúng ta! Đó là do thần linh xếp đặt… Nhưng mà… Quên đi, chờ ông gặp được Hussein, dọc đường hắn tự nhiên có nhiều thời gian giải thích với ông.
Đỗ Duy cư nhiên coi chuyện này nghiêm trọng như thế, làm Rodriguez không dám chậm trễ, lập tức lĩnh mệnh rời đi. Thật may sau xe ngựa cũng dắt theo hai con ngựa. Rodriguez lấy đi một con rồi liền đơn thân độc mã đi Tây Bắc.
Joanna nghe Đỗ Duy nói chuyện đáng sợ như vậy, ngồi ở trong xe không khỏi có chút không tin:
-Chuyện ngươi nói chẳng lẽ là long tộc? Long tộc xảy ra chuyện gì sao?
Đỗ Duy cười khổ:
-Joanna, cô chắc còn nhớ thời điểm lúc cô cùng thầy đi Thần sơn của long tộc, lúc quay về, may mắn long tộc gặp chuyện nên vị tộc trưởng long tộc kia mới không tiếp tục đuổi giết các người nữa, các người mới có thể trốn trở về đúng không? Ta nói cho cô biết, lãnh địa của Long tộc ở đó là do thần linh xếp đặt, long tộc tuy rằng là kẻ địch của chúng ta… Nhưng đối với lòai người mà nói, bọn chúng là một tấm chắn phòng ngự! Bởi vì lên xa hơn về phương bắc… còn có một số chủng tộc sinh vật khác!
Joanna trợn mắt, Đỗ Duy liền tùy ý giải thích vài câu, Joanna nhìn lại không chút gì kinh sợ:
-Ồ, ngươi nói chủng tộc bị trục xuất sẽ trở về tàn sát sao? Ta thấy không có khả năng đâu. Tộc trưởng long tộc kia thật sự là vô cùng lợi hại mà!
Đỗ Duy nhìn bầu trời đêm phía bắc, thấp giọng nói:
-Chỉ hy vọng là như thế… Lại nói thật đúng là buồn cười, hiện tại lúc này ta bỗng nhiên lại hy vọng thực lực của lão rồng ra kia tốt nhất là càng mạnh càng tốt…
Đỗ Duy im lặng về tới đế đô, cũng không tạo ra phản ứng gì lớn.
Dù sao chuyện Đỗ Duy lúc trước bị Bạch Hà Sầu bắt đi chẳng có ai biết, liền ngay cả thị vệ thủ hạ ở phủ công tước của Đỗ Duy cũng không biết, chỉ biết là Đỗ Duy cùng bạn ra ngoài có việc.
Mà trên đường tuy rằng gặp Rodriguez, Rodriguez cũng không đem tin tức truyền về đế đô -- truyền về đế đô cũng vô dụng, còn không bằng đi Tây Bắc cầu viện.
Cho nên, Đỗ Duy lặng lẽ trở về phủ công tước, thị vệ thủ hạ cũng chỉ là nghĩ đức ngài công tước đã làm xong việc riêng nên trở về.
Người hầu báo lại rằng sáng sớm hôm nay, trong hoàng cung có người đến truyền lệnh, nói phải mời đức ngài công tước lập tức tiến vào hoàng cung.
Đỗ Duy gật gật đầu.
Xem ra là tin tức tướng quân Andre mang đến đã muốn báo vào trong hoàng cung. Đỗ Duy trên theo đường cũng không có chậm trễ, chẳng qua so với tướng quân Andre đến đế đô chậm mất một ngày mà thôi.
Hắn bất chấp nghỉ ngơi, thu xếp cho Joanna… Cô gái bạo lực này, Đỗ Duy trực tiếp an bài ở cùng với tiểu thư Nicole là xong.
Đỗ Duy nhanh chóng thay đổi quần áo, rồi lập tức đi vào trong hoàng cung gặp nhiếp chính vương.
Lần gặp hoàng tử Thần này, không có nhàn nhã như ở hoa viên lý lần trước. Đỗ Duy được người hầu dẫn thẳng vào một đại sảnh được bố trí cực kỳ trang trọng.
Thời điểm hắn đi vào đã thấy hai khuôn mặt quen thuộc, một là đế quốc tài chính đại thần - nhớ ngày xưa, Đỗ Duy xém chút đã định hôn sự với cháu gái vị tài chính đại thần này. Thế nhưng sau lại đổi thành cậu em Gabri của mình.
Mà người kia là từ lúc chính biến ở đế đô vẫn ru rú ở trong nhà "Cáo ốm" đã suốt nửa năm, hầu tước Rabosil, tể tướng đương nhiệm của đế quốc.
Ngoài ra còn có vài vị thống soái đại lão của quân đội, kể cả vị quân vụ đại thần trên danh nghĩa hiện là nhân vật Thống soái số một của quân đội, một vị tướng quân già cả- Đỗ Duy nhớ tên lão hình như là Hughes. Trước kia khi người cha bá tước Raymond của mình là nhân vật số hai trong quân đội đế quốc, nghe nói không hợp với lão già này lắm, nên hai bên cũng hiếm khi qua lại.
Lão già này nhậm chức ở quân đội đế quốc hơn bốn mươi năm… Nghe nói có rất nhiều thủ hạ trong quân đội. Tuy thế, Đỗ Duy vô cùng khó chịu với lão này.
Nguyên nhân rất đơn giản, bởi vì nghe nói, năm đó chính là lão già mắt mờ này đã đề bạt Ruga, hiện tại là quân đoàn trưởng quân Tây Bắc!
Chuyện này không thể không nói là nét bút hỏng lớn nhất trong cuộc đời chính trị của lão!
Hơn nữa, hạ lệnh bãi miễn tướng quân Ron Patton 250 cũng do lão ký tên.
Làm cho Đỗ Duy ngoài ý muốn chính là Camille Ciro thống lĩnh sở trị an ở đế đô lại cũng ở trong này - theo lý thuyết thì việc ở phương bắc chẳng liên quan gì với sở trị an ở tận đế đô.
Chẳng lẽ… Đỗ Duy giật mình, xem ra là nhiếp chính vương muốn đề bạt Camille Ciro!
Có bối cảnh quân đội trong phái hệ của nhiếp chính vương cũng chỉ có Camille Ciro này. Hắn nguyên bản là nằm vùng ở trong thuộc hạ của đại hoàng tử, nhậm chức trong vương thành quân cận vệ, sau lại đảm nhiệm thống lĩnh sở trị an đế đô, cũng là quân chức.
Xem ra trường hợp như vậy, đưa hắn tới tham gia hội nghị, hơn phân nửa là một tín hiệu mà hoàng tử Thần phát ra, vị quý ngài Camille Ciro này, chỉ sợ ít ngày nữa sẽ thăng chức, tiến vào thống soái bộ trong quân đội!
Thời điểm Đỗ Duy đi vào, phát hiện ra không khí nơi này khẩn trương dị thường. Yhấy nhiếp chính vương hoàng tử Thần ngồi dựa ở chiếc ghế trên cao. Không thể nhìn rõ vẻ buồn vui trên mặt, hắn chỉ môi mím thật chặt, chỉ có những người quen thuộc với hắn như Đỗ Duy mới có thể biết được thói quen đó. Lúc này vị nhiếp chính vương điện hạ tuy rằng trên mặt không tỏ vẻ gì, nhưng trong lòng thực không còn kiên nhẫn, đang rất tức giận!
Về phần vị tể tướng Rabosil trên danh nghĩa kia, Đỗ Duy đã gặp lão già này vài lần, chẳng qua từ sau khi chính biến, lão cơ bản đã lui về tuyến hai, chỉ sợ sau không bao lâu, vị trí tể tướng của lão sẽ thay đổi do người khác ngồi.
Lão sở dĩ còn có thể chống đến hiện tại là bởi vì những người dưới tay mà hoàng tử Thần tín nhiệm nhất, theo lực ảnh hưởng cùng kinh nghiệm mà xem, thì thật sự không có ai có trọng lượng để làm tể tướng cả. Danh khí nói đến lớn nhất, tự nhiên là Đỗ Duy… Bất quá sợ rằng Đỗ Duy danh khí có lớn nữa, nhưng nếu đem một thiếu niên miễn cưỡng mới đủ mười sáu tuổi đẩy lên làm tể tướng đế quốc, người khác nhất định sẽ cho rằng nhiếp chính vương bị điên!
Cho nên thái độ nhiếp chính vương đối với vị tể tướng này, vẫn là rất tôn trọng. Tuy nhiên quyền lực chân chính đã thu về toàn bộ. Hiện nay trong tay vị tể tướng này không có thực quyền gì. Bất quá lão già Rabosil sống cả đời trong quan trường này phảng phất là một người rất sáng suốt, sớm hiểu rõ hoàn cảnh của mình, cho nên lão từ sau lúc chính biến, đã cực kỳ biết điều, cáo ốm nghỉ ngơi gần một năm ở nhà.
Xem ra, lão đại khái đã quyết định chủ ý, thành thật ngồi ngoan ở vị trí này, đợi khi nhiếp chính vương tìm được người thay thế thích hợp, là lão có thể buông bỏ trọng trách, trực tiếp về quê nhà dưỡng lão hưởng phúc.
Chẳng qua, việc lớn như thế này, dù chỉ là trên danh nghĩa hoặc cần kinh nghiệm của lão thì hoàng tử Thần cũng phải mời lão tới.
Nhưng xem ra vị lão tể tướng này, cũng giống như hoàng tử Thần, ngồi dựa ở trên ghế, thân mình già nua tựa hồ còn có chút yếu mệt, hai mắt nửa khép nửa mở, một dạng cao thâm mạt trắc, lại ngậm miệng thật chặt.
Ở đây thật ra vị lão đầu tài chính đại thần kia lại có vẻ mặt kích động, nét mặt già nua đỏ lên, xem bộ dạng tức giận đến mức râu tóc đều dựng đứng lên, ánh mắt trợn tròn. Lão nhân lớn tuổi như vậy mà lại xắn cả tay áo lên, bộ dáng giống như chuẩn bị đánh nhau một trận với ai đó.
Tranh cãi cùng với tài chính đại thần, không phải ai khác mà đúng là vị lão tướng quân Hughes đại lão trong quân đội kia.
Lại nói, năm xưa Đỗ Duy cũng từng ngẫu nhiên nghe được phụ thân bá tước Raymond cùng chú thị vệ trưởng Alfa nhắc tới lão già này. Kỳ thật lão Hughes này thật ra cũng không phải người xấu gì, chỉ là tâm tư danh lợi thật sự quá nặng.
Hắn cả đời trong quân ngũ, hiện tại đều đã đến gần bảy mươi tuổi, lại trì hoãn không chịu về hưu, gắt gao giữ chặt chiếc ghế này… Kỳ thật ai cũng biết, trong lòng lão thật ra có một cái nguyện vọng, hy vọng trước kia về hưu, có thể đạt được sắc phong "Nguyên soái", lúc về hưu cũng rạng rỡ tổ tông!
Bất quá sắc phong "Nguyên soái" là có thể tùy tùy tiện tiện liền được phong sao? Trong lịch sử Đế quốc, trừ phi là quân công cái thế đương thời, vì đế quốc mở rộng lãnh thổ thật lớn, là đại công thần đứng đầu công lao hãn mã mới có thể được trao tặng hàm "Nguyên soái".
Tỉ như vị tổ tiên của gia tộc Rowling kia, có thể nói giang sơn toàn bộ vương triều Augustine, đều là do hắn lăn lộn mà có, cuối cùng mới được phong hàm Nguyên soái.
Hiện tại trên đại lục không có chiến sự gì lớn, lão đầu nhân này, cho dù vất vả cả đời, thật sự cũng không có công lao kinh thiên địa quỷ thần sợ gì… Nếu được phong Nguyên soái, thật sự có chút miễn cưỡng.
Bất quá trong đầu lão đối với ý niệm này không hề tiêu tan. Bao nhiêu năm như vậy vẫn đau khổ kiên trì cương vị, chờ đợi cơ hội…
-Tăng cường quân bị, tăng cường quân bị! Đám người trong quân đội các ngươi cả ngày chỉ nghĩ đến chuyện tăng cường quân bị!!! Nhưng tiền đâu!
Tài chính đại thần phẫn nộ quát lớn:
-Quân đội kềnh càng! Đế quốc nuôi trăm vạn quân phòng thủ địa phương, đám quân đội này chẳng lẽ không thể sử dụng hay sao!! Còn muốn tăng cường quân bị!! Chẳng lẽ dự toán quân phí hơn một ngàn vạn đồng vàng hàng năm từ bộ tài chính, nuôi dưỡng đám quân phòng thủ địa phương này mà không thể sử dụng hay sao? Vừa có việc đã nói quân lực không đủ! Quân lực không đủ!!! Nếu như vậy, chi bằng trước tiên đem đám quân phòng thủ địa phương xoá bỏ đi!! Còn về quân phí, ta nói cho ngươi biết, không có! Không có là không có!! Mở miệng đã là một trăm vạn!! Hughes, ngươi có biết một trăm vạn đồng vàng là một cái khái niệm gì không! Là thu nhập một năm của cả một tỉnh!! Một trăm vạn? Hiện tại tài chính bộ không có!! Năm nay phía nam gặp tai họa tuyết rơi, đã phải bỏ ra hai trăm vạn! Hơn nữa tuyết tai phía nam ảnh hưởng đến thu nhập của vài tỉnh!! Tổn thất bây giờ còn chưa có tính ra xong!!! Hơn nữa thao diễn mùa xuân vừa mới xong, quân phí chi ra đã muốn vượt quá rất nhiều! Hiện tại ngươi lại muốn tăng cường quân bị!! Ngươi muốn dùng quân, vậy thì dùng luôn đám quân phòng thủ địa phương này đi là đủ lắm rồi!!
Đại lão Hughes bị nói vậy cũng cáu lên:
-Nói thừa! Cái ta muốn chính là quân đoàn chủ chiến! Đám quân phòng thủ ở địa phương có tác dụng gì! Ngươi chẳng lẽ không biết, tình huống hiện tại ở phương bắc là cái gì sao! Ngươi…
-Ta sao lại không biết!!
Tài chính đại thần gân cổ nói:
-Ngươi nói quân phòng thủ vô dụng! Vô dụng gì mà hàng năm cần nhiều quân phí để nuôi như vậy! Vô dụng liền cắt bỏ đi!! Cắt bỏ xong, ta tự nhiên có tiền cho ngươi đi thành lập cái gì mà chủ chiến quân đoàn của ngươi!! Thật đáng bỏ đi… Ngươi chẳng lẽ không biết tình hình tài chính hiện tại của đế quốc cấp bách thế nào sao!!!
Thấy hai đại trọng thần đế quốc cư nhiên xắn tay áo lên như vậy, Đỗ Duy không khỏi ngẩn người. Hiện tại hai vị này, hẵn còn uy nghi của đại lão trọng thần gì đó sao?
Nhưng Camille Ciro dù sao cũng là có chút giao tình với Đỗ Duy, nhìn thấy Đỗ Duy tiến vào, liền nhẹ nhàng lôi hắn, thân mật cười rồi thấp giọng nói:
-Đừng ngạc nhiên. Trường hợp như thế này, ta ở đế đô… hàng tháng đều nhìn thấy vài lần? Hai vị đại lão này là cãi nhau cả đời… Chúng ta sớm đã thành thói quen rồi.
Nhiếp chính vương liếc nhìn Đỗ Duy một cái. Khóe miệng mím chặt của hắn rốt cục hơi chút giãn ra, ánh mắt nhìn thẳng Đỗ Duy, ậm ừ vài cái. Hắn vừa ho khan như vậy, hai lão gia đang cãi nhau kia đều vội ngậm miệng lại, tự bước lui ra phía sau.
-Đỗ Duy. Ngươi rốt cục đã đến.
Nhiếp chính vương cười tươi như gió xuân:
-Đến đây đến đây. Hội nghị thế này, ngươi là tham gia lần đầu tiên đi. Ngồi xuống, ta đang muốn nghe ý ngươi một chút.
Nói xong hắn quát lớn:
-Người đâu, mang bàn ghế đến cho đại công tước Tulip.
Lời hắn vừa thốt ra, mọi người đều không khỏi ngẩn người!
Điện phủ này, nguyên bản chỉ còn có vài cái ghế ở phía dưới chỗ ngồi hoàng đế của nhiếp chính vương, nhưng làm gì còn có ghế nào trống đâu.
Bất quá nếu nhiếp chính vương đã lên tiếng, tự nhiên người hầu lập tức tiến vào, chốc lát một chiếc ghế dựa cực kỳ tinh mỹ đẹp đẽ đã được mang vào, chuẩn bị đặt xuống…
Nhiếp chính vương cười cười:
-Đặt gần vào ta một chút.
Bốn người hầu lại cố gắng bê ghế đặt lên trên một ít.
-Gần thêm chút nữa. Đặt xa ta như vậy làm gì.
Nhiếp chính vương tựa hồ có chút bất mãn.
Bốn người hầu nhất thời hiểu ý, vội vã gắng sức bê ghế đặt lên trên nữa. Rốt cục Nhiếp chính vương lộ ra một nụ cười hài lòng: -Tốt lắm, ở ngay nơi đó đi. Đỗ Duy, mau ngồi xuống, cùng ta nghe sự việc này.
Nói xong hắn chỉ vào ghế dựa…
Toàn trường lặng ngắt như tờ!
Bởi vì vị trí của chiếc ghế này…
Tuy rằng Đỗ Duy là công tước, là một đại lĩnh chủ ở một tỉnh Tây Bắc, nhưng dựa theo kinh nghiệm, theo tuổi tác, ở đám người hiện đang ở trong điện phủ này, hắn tuyệt đối không lên hàng đầu được.
Nhưng vị trí của chiếc ghế này…
Nguyên bản Tể tướng Rabosil đương nhiệm của đế quốc ngồi ở vị trí đứng đầu bên trái, mà vừa rồi dưới yêu cầu của nhiếp chính vương, chiếc ghế này của Đỗ Duy lại ở trên lão Tể tướng!
Vị trí đầu tiên ở bên trái!
Căn cứ truyền thống của đế quốc… Đây là, vị trí của Tể tướng?!
Đối mặt với nụ cười mỉm của nhiếp chính vương, trong lòng Đỗ Duy bỗng nhiên có chút bất an. Hắn trong lòng cười khổ, nhìn chiếc ghế kia, giống như trên ghế lúc này có một mũi đinh dựng thẳng ở đó vậy.
Sau đó, dưới ánh mắt chăm chú của mọi người, Đỗ Duy hít vào một hơi thật sâu, mạnh mẽ đi tới, sau đó giống như trên người mang theo vật nặng ngàn cân, chậm rãi ngồi xuống.
Mà ngay lúc đó, Lão Tể tướng Rabosil ngồi ở vị trí bên dưới sát cạnh Đỗ Duy, nguyên bản ánh mắt híp lại, bỗng nhiên khẽ hé ra, cẩn thận liếc nhìn Đỗ Duy một cái. Đôi mắt già nua đục ngầu thoáng hiện lên một tia dị sắc rồi lập tức biến mất, lại nheo mắt lại, biến thành bộ dáng lão già nửa thức nửa ngủ như trước kia.
Mọi người nhìn Đỗ Duy, lại nhìn nhiếp chính vương, nhất thời đều có chút cổ quái. Nhưng thật ra nhiếp chính vương hoàng tử Thần vẻ mặt lại vô cùng thoải mái, giống như không chút minh bạch thâm ý trong ánh mắt mọi người vậy. Hắn mỉm cười nói:
-Nói tiếp tục đi. Tài chính đại thần, cả lão tướng quân Hughes nữa, mời hai vị tiếp tục đi. À, nhưng mà lúc hai vị nói chuyện không được quá lớn tiếng, nếu không lại đánh thức ngài tể tướng đang ngủ mơ của chúng ta dậy.
Hắn giống như đang đùa, nhưng thời điểm này, còn có ai dám cười??
Một đám đều im bặt như ve sầu mùa đông, ngay cả tài chính đại thần cùng lão tướng quân Hughes, cũng đều rụt đầu, thành thành thật thật lui ra phía sau, nhìn hoàng tử Thần.
-Ồ, không ai nói sao?
Hoàng tử Thần cười nhạt:
-Thế cũng tốt, ta xem các ngài nói nửa ngày như vậy, cũng có thể mệt mỏi. Hiện tại liền cùng nhau nghe một chút ý của đại công tước Tulip đi.
(*) Hughes: cựu huấn luyện viên của Man city