STT 1561: CHƯƠNG 1560: NGÀI MỚI LÀ ÂN NHÂN CỦA TA!
Không có bất kỳ đặc điểm nào, kiểu “người bình thường” này một khi trà trộn vào thành phố thì gần như không thể truy lùng. Nếu chúng len lỏi được vào các ban ngành trọng yếu, sức phá hoại gây ra sẽ khó mà lường hết được.
Nhận thức được mức độ nghiêm trọng của vấn đề, Giang Thành lập tức truyền tin cho người phụ trách ở đây, đồng thời nhắc nhở anh ta phải báo cáo theo từng cấp. Dựa theo thời gian ước tính, kế hoạch này của Người Gác Đêm đã được thực thi một thời gian. Chỉ một Thiệu Đồng, kẻ mang tinh thần của hội trưởng, đã suýt nữa khiến họ toàn quân bị diệt, không biết mấy tên còn lại sẽ gây ra rắc rối lớn đến mức nào.
Cùng lúc đó, Giang Thành cũng nhắn tin báo việc này cho Lâm Uyển Nhi và thủ lĩnh Ám Quân, Lạc lão tiên sinh, nhắc nhở họ tăng cường đề phòng.
Chạng vạng tối, trong lúc Giang Thành đang lo lắng chờ tin thì nữ phó quan đã gặp mặt trước đó đến gõ cửa, báo rằng cấp trên vừa gửi tới một lô hàng, sĩ quan dẫn đội chỉ đích danh Giang Thành ký nhận.
"Hàng hóa?" Bàn Tử chớp mắt mấy cái, không hiểu bác sĩ đang giở trò gì.
Đoàn người đi theo nữ phó quan xuống tầng một của nhà khách, chỉ thấy một tiểu đội vũ trang đầy đủ đang chờ sẵn trong phòng trống, hai chiếc rương gỗ lớn được đặt ở chính giữa.
Thấy Giang Thành đến, sĩ quan dẫn đội tiến lên, chào theo kiểu quân đội một cách chuẩn mực rồi lịch sự hỏi: "Ngài là Giang tiên sinh phải không?"
"Là tôi, các anh là người của Lạc lão tiên sinh?" Giang Thành nhìn hai chiếc rương lớn là đã đoán được bên trong là gì, trên rương còn được khoét sẵn mấy lỗ thông hơi rất chu đáo.
Viên sĩ quan vẫy tay, mấy người phía sau nhanh chóng tháo dây gai buộc trên thùng gỗ, sau đó dùng xà beng nạy nắp thùng. Khi tấm ván được mở ra, hai bóng người quen thuộc đập vào mắt.
Bị bịt miệng, che mắt, tay chân đều bị trói chặt, Đường Khải Sinh và Chúc Tiệp co ro trong thùng, trông vô cùng đáng thương.
Trên đầu Đường Khải Sinh còn quấn băng gạc, thấm đầy máu.
"Tôi nói này, các anh làm cái gì vậy? Bảo các anh đưa họ tới chứ có phải đối xử thế này đâu, quá vô nhân đạo rồi đấy!" Bàn Tử không nhịn được nữa, ấn tượng của hắn về hai người này không đến nỗi tệ, họ chỉ hơi ích kỷ và nhát gan chứ chưa từng chủ động hại ai.
Có lẽ nghe được tiếng của Bàn Tử, Đường Khải Sinh và Chúc Tiệp đột nhiên giãy giụa, miệng phát ra những tiếng “ô ô” như đang cầu cứu.
Giang Thành liếc nhìn Đường Khải Sinh và Chúc Tiệp đang bị hành hạ khổ sở, rồi quay sang viên sĩ quan: "Trên đường gặp rắc rối à?"
Sắc mặt viên sĩ quan có chút khó coi, anh ta gật đầu: "Hai người này không mấy thành thật. Lợi dụng lúc anh em chúng tôi nghỉ ngơi, họ viện cớ đi vệ sinh để bỏ trốn. May mà trong đội chúng tôi cũng có Môn Đồ nên mới đuổi kịp, giữa đường còn xảy ra giao đấu ngắn. Một huynh đệ của chúng tôi bị gã đàn ông kia đánh gãy tay, một người khác thì bị ngã gãy chân trong lúc truy đuổi."
"Chúng tôi cũng bất đắc dĩ nên mới..." Viên sĩ quan áy náy nói.
Giang Thành vỗ vai anh ta, cười nói: "Lần sau gặp tình huống này, các anh cứ nổ súng, nhắm vào tay chân họ mà bắn, chỉ cần mang người sống đến là được."
Viên sĩ quan trẻ tuổi ban nãy còn đang do dự không biết ăn nói ra sao, nghe Giang Thành nói vậy, vẻ mặt căng thẳng lập tức giãn ra: "Cảm ơn Giang tiên sinh đã thấu hiểu, tôi nhớ rồi."
Kẻ vui người buồn, nghe thấy lời Giang Thành, Đường Khải Sinh và Chúc Tiệp vừa được tháo bịt mắt đã im bặt. Miệng vẫn bị nhét giẻ, cả hai kinh hãi nhìn gương mặt tươi cười như không của Giang Thành.
Sau khi nhận hàng, viên sĩ quan dẫn đội rời đi, trước lúc đi còn không quên tốt bụng nhắc Giang Thành phải cẩn thận, vì hai người kia rất nhiều mưu mẹo.
Bàn Tử, Nghiêu Thuấn Vũ và Lý Bạch phụ giúp lôi Đường Khải Sinh và Chúc Tiệp ra khỏi rương, sau đó áp giải họ lên tầng bốn, vào căn phòng cuối hành lang.
Nơi này vốn là nhà kho, mới được dọn dẹp lại theo ý của Giang Thành cách đây không lâu. Trong môi trường âm u ẩm ướt, tường vôi bong tróc nghiêm trọng. Giữa căn phòng tương đối rộng treo một tấm bảng đen cũ kỹ sứt một góc, bên cạnh trên chiếc ghế đẩu còn vứt mấy hộp phấn.
Cách tấm bảng đen khoảng năm mét có kê mấy chiếc ghế tựa, nhìn qua trông hệt như một lớp học dạy học tình nguyện ở vùng sâu vùng xa.
Nghiêu Thuấn Vũ rút dao găm cắt đứt dây thừng trên người cả hai. Đường Khải Sinh và Chúc Tiệp nép sát vào nhau. Giang Thành thở dài: "Xem ra Đường tiên sinh và Chúc tiểu thư vẫn chưa muốn hợp tác với chúng ta lắm nhỉ, thật khiến người ta thất vọng quá."
"Không, không, Giang huynh đệ, đều là hiểu lầm, hiểu lầm cả thôi!" Đường Khải Sinh cười gượng, nhưng gương mặt trông thế nào cũng thấy chột dạ.
"Được rồi, chúng tôi cũng không phải người thích làm khó kẻ khác. Tôi cho hai người hai lựa chọn."
"Thứ nhất, hai người ở lại, cùng chúng tôi đối phó Người Gác Đêm, tiện thể giảng giải cho chúng tôi một chút về âm đức và các tục lệ dân gian liên quan."
Dừng một lát, Giang Thành nói tiếp: "Thứ hai, chúng ta đến vui vẻ, đi vui vẻ, tôi sẽ để hai người rời đi."
Nghe thấy lựa chọn thứ hai, mắt Đường Khải Sinh và Chúc Tiệp sáng rực lên: "Thật sao? Giang huynh đệ, anh thật sự thả chúng tôi đi à?"
"Chắc chắn một trăm phần trăm." Vẻ mặt Giang Thành vô cùng thành khẩn.
Đường Khải Sinh mím môi, có chút ngượng ngùng chắp tay với Giang Thành và đám người Bàn Tử: "Xin lỗi các vị, chúng tôi... chúng tôi chọn rời đi. Nhưng xin các vị yên tâm, chúng ta mãi mãi là bạn bè, tình nghĩa trước đây hai chúng tôi sẽ không bao giờ quên. Cáo từ!"
"Không tiễn." Giang Thành cười gật đầu.
Nhìn Đường Khải Sinh và Chúc Tiệp bước ra cửa, Bàn Tử hơi sốt ruột: "Bác sĩ, anh làm cái trò gì vậy? Tốn bao công sức đóng thùng họ mang tới đây, anh nói thả là thả đi luôn à?" Bàn Tử thật lòng thấy bất bình thay cho đội hộ tống ban nãy, trong số họ có người đã phải gãy tay gãy chân vì nhiệm vụ này.
Thế nhưng chưa đầy một phút sau, một cảnh tượng khiến Bàn Tử kinh ngạc đã xảy ra. Đường Khải Sinh và Chúc Tiệp vừa ra khỏi cửa lại quay trở lại. Lần này, Đường Khải Sinh vừa vào cửa đã tỏ thái độ vô cùng thành khẩn với Giang Thành: "Giang huynh đệ, hai chúng tôi vừa đi vừa suy nghĩ rất nhiều, là chúng tôi đã sai. Người Gác Đêm mới là kẻ thù chung của chúng ta." Đường Khải Sinh giơ nắm đấm lên, trịnh trọng như đang tuyên thệ: "Người Gác Đêm chưa diệt, trời đất khó dung!"
"???" Bàn Tử ngớ cả người. Tình huống gì thế này? Chưa đầy một phút mà thái độ của Đường Khải Sinh và Chúc Tiệp đã thay đổi một trăm tám mươi độ, bị sét đánh hay sao?
Nhưng ngay giây sau, hắn liền thấy Vô Huynh lảo đảo đi ngang qua cửa, rồi thờ ơ liếc vào trong. Đường Khải Sinh thoáng rùng mình, lập tức đứng nghiêm, giơ cao nắm đấm, hô to hơn lúc nãy: "Đường mỗ tôi thề không đội trời chung với Người Gác Đêm!"
Giang Thành nghe vậy giả vờ kinh ngạc: "Đường tiên sinh, anh nghĩ cho kỹ nhé. Nếu anh đầu quân cho Người Gác Đêm, đem tin tức ở đây khai ra, vậy anh chính là ân nhân của họ, cả đời vinh hoa phú quý khó mà thoát được đâu."
"Nói bậy!" Đường Khải Sinh dõng dạc tuyên bố: "Ngài mới là ân nhân của ta!"