Virtus's Reader
Ác Mộng Kinh Tập

Chương 1715: Chương 1690: Nghi Thức

STT 1691: CHƯƠNG 1690: NGHI THỨC

Nghe vậy, Diệp Thu Đường sững sờ, sau đó liền muốn duỗi ngón tay ra chọc vào cái lỗ để xem, nhưng bị Giang Thành cản lại: “Đừng lộn xộn, bài học lần trước còn chưa đủ sao!”

Trước đó, Diệp Thu Đường và Giang Thành đã trúng phải quỷ kế của đám đạo sĩ trong Công Đức Phòng, nếu không nhờ có Bàn Tử không bị trúng chiêu thì mọi chuyện đã phiền phức to.

Bảo Bàn Tử tránh ra, Giang Thành ghé mắt vào cái lỗ nhỏ nhìn vào trong, dần dần, hơi thở của anh cũng trở nên dồn dập. Bàn Tử nói không sai, gã hòa thượng kia quả nhiên là Tống Thiên Minh!

Nhưng Tống Thiên Minh lúc này rõ ràng không phải người sống, mí mắt gã hơi rũ xuống, hai mắt một to một nhỏ, ánh nhìn không có lấy một tia sáng.

Tống Thiên Minh cử động cứng đờ bước ra từ trong bóng tối, vẻ mặt y hệt như lúc chết. Điều khiến Giang Thành hơi bất ngờ là trong tay gã còn cầm một cây nến đã tắt.

Đã gặp được Tống Thiên Minh, vậy thân phận của sáu hòa thượng đang quay lưng kia cũng rõ như ban ngày, chính là sáu người đã chết trước đó.

Nhưng Giang Thành không hiểu, tại sao những người chết này lại xuất hiện ở đây, hơn nữa trông bộ dạng của họ lại giống như đang bái Phật.

Người chết bái Phật, cách nói này Giang Thành mới nghe lần đầu.

Ngay lúc Giang Thành định tránh ra để Diệp Thu Đường đang sốt ruột cũng được xem tình hình thì biến cố bất ngờ xảy ra. Tống Thiên Minh với dáng vẻ người chết bỗng quay người lại, ánh mắt vừa vặn đối diện với mắt của Giang Thành.

Giây tiếp theo, từ đôi mắt trống rỗng kia trào ra một sự oán độc không thể tả, Giang Thành đột nhiên cảm thấy toàn thân lạnh toát, tay chân cũng cứng đờ không thể kiểm soát. Trong thoáng chốc, đầu óc anh bị nhồi nhét vô số hình ảnh kỳ quái, đó là một nghi thức tế tự đẫm máu, những người đàn ông bụng căng phồng đang giãy giụa gào thét trong một hang động dưới lòng đất.

Tay chân họ bị trói chặt, một người phụ nữ cao lớn vạm vỡ đang dùng bay trát từng lớp bùn lên người họ, đầu tiên là thân thể, sau đó đến tay chân, và cuối cùng là đầu.

Vì tay chân đã bị đánh gãy từ sớm nên những người đàn ông này giãy giụa trông như những con sâu thịt cồng kềnh, cảnh tượng vừa kinh dị vừa thê thảm, tiếng kêu rên vang vọng trong hang động chật hẹp, tất cả những điều này khiến người ta tuyệt vọng.

Ngay sau đó, bốn bóng người, bao gồm cả Tống Thiên Minh, với những bước chân nhỏ vụn kỳ dị, nhanh chóng tiến về phía họ.

“Cộp cộp cộp.”

“Nhanh! Kéo tôi đi!” Giang Thành không thể cử động, chỉ có thể gầm nhẹ.

Lúc này, Bàn Tử và Diệp Thu Đường cũng nhận ra có điều không ổn. Bàn Tử xoay người dùng tay kéo Giang Thành, nhưng không tài nào kéo nổi.

Nghe tiếng bước chân ngày càng dồn dập, Bàn Tử hạ thấp người, ôm lấy eo Giang Thành rồi từ từ dùng sức, định vác anh lên vai như thể đang nhổ bật gốc một cây liễu rủ, nhưng hai chân Giang Thành như bị hàn chặt xuống đất.

Rất nhanh, Bàn Tử không dám dùng thêm sức nữa, vì gã đã có thể nghe thấy tiếng xương cốt của Giang Thành vang lên.

“Đi mau!” Giang Thành gầm lên, “Đi được người nào hay người đó!”

Bàn Tử tức thì đỏ mắt, gã xắn tay áo lên, định một cước đạp đổ tấm bình phong để liều mạng với lũ quỷ quái đang xông tới.

Diệp Thu Đường ngăn Bàn Tử lại: “Đừng kích động, còn núi xanh thì không sợ…”

“Cút đi!”

Bàn Tử giằng tay Diệp Thu Đường ra. Lúc này, bốn bóng người kia đã đi đến sau tấm bình phong, ánh nến chiếu bốn bóng người cứng đờ lên đó, cảnh tượng quỷ dị không lời nào tả xiết.

Diệp Thu Đường nhìn Giang Thành lần cuối rồi xoay người bỏ chạy.

Bốn bóng người nhanh chóng vòng qua tấm bình phong, nửa thân trên nghiêng về phía trước lao đến Giang Thành. Nhìn bốn người này ở khoảng cách gần, Bàn Tử vung một quyền tới, mục tiêu gã chọn là Tống Thiên Minh. Dù sao thì lão già này lúc còn sống đạo hạnh cao nhất, lũ quỷ quái này có khi đều do lão ta điều khiển.

Cú đấm của Bàn Tử giáng thẳng vào mặt Tống Thiên Minh. Giây tiếp theo, sắc mặt Bàn Tử đột ngột thay đổi, cơn đau dữ dội khiến khóe miệng gã co giật, cú đấm này như thể đấm vào một bức tường kiên cố.

Điều kỳ lạ hơn là bốn người Tống Thiên Minh hoàn toàn phớt lờ Bàn Tử đang chặn đường, trực tiếp vòng qua gã, tìm đến Giang Thành, sau đó nhanh chóng nâng tay chân anh lên, khiêng anh quay trở về.

Ngay lúc Bàn Tử còn đang sững sờ tại chỗ, Diệp Thu Đường vừa chạy ra cửa lại xông vào, cô nắm lấy cánh tay Bàn Tử, liều mạng kéo gã ra ngoài: “Nhanh… đi mau! Nếu cậu không đi, người tiếp theo sẽ là cậu!”

Hai người lui ra ngoài Phật Điện, chưa kịp nghỉ lấy hơi thì bỗng nhiên một hồi chuông vang lên từ xa, âm thanh hùng vĩ, trầm hậu, dường như có thể gột rửa mọi mê muội trong lòng người.

Theo bản năng nhìn về phía tiếng chuông, Diệp Thu Đường vui mừng reo lên: “Tàng Kinh Các, Tàng Kinh Các xuất hiện rồi!”

Chỉ thấy con đường tường đá vốn chỉ có hai lựa chọn là Phật Điện và Công Đức Phòng đã biến mất, phía xa xa, một vùng đèn dầu được thắp sáng, đó là hướng của Tàng Kinh Các.

“Vương Phú Quý, chúng ta đến Tàng Kinh Các trước, chỉ cần phá được phong thủy cục của ngôi chùa quỷ quái này thì Giang Thành sẽ có cơ hội sống!” Giọng Diệp Thu Đường kích động đến run rẩy, những biến cố liên tiếp cũng khiến tinh thần cô căng thẳng tột độ, bây giờ cuối cùng cũng thấy được hy vọng.

“Sống? Chỉ bằng cô và tôi thì làm được cái gì?” Bàn Tử không chút nể nang hất tay Diệp Thu Đường ra, “Không có huynh đệ của tôi, cô đến Tàng Kinh Các chắc chắn phải chết!”

“Tôi…”

Hoàn toàn không để ý đến lời Diệp Thu Đường nói tiếp theo, Bàn Tử một mình chạy về một hướng khác của Phật Điện, nơi đó có một cửa sổ hé mở.

Do dự một lúc, Diệp Thu Đường cuối cùng cũng thu lại ánh mắt nhìn về phía Tàng Kinh Các, đi đến bên cạnh Bàn Tử.

Qua khe hở của cửa sổ, Bàn Tử nhìn thấy bốn người chết mặc đồ hòa thượng đang gập tay chân cứng đờ của Giang Thành lại, sau đó bắt anh quỳ theo một tư thế kỳ quái trên một tấm bồ đoàn.

Điều khiến Bàn Tử âm thầm thở phào là họ không lập tức làm hại Giang Thành.

Tống Thiên Minh bưng cây nến đến, đặt ở phía trước bên cạnh Giang Thành, rồi châm lửa.

Khi ánh nến bừng sáng, một phần bóng tối lại bị xua tan, Bàn Tử chú ý thấy bên cạnh Giang Thành còn có hai tấm bồ đoàn nữa.

Và trên bức tường trước mặt họ, có một hình trụ lớn màu trắng, nhìn chất liệu giống như giấy, hình trụ gần như cao bằng bức tường.

Rất nhanh, mấy người Tống Thiên Minh cũng lần lượt quỳ xuống bồ đoàn của mình với tư thế giống hệt Giang Thành. Cùng với tiếng mõ ngày càng dồn dập, tám người bao gồm cả Giang Thành đồng thời cúi rạp người về phía trước, tạo thành tư thế phủ phục sát đất, và hình trụ giấy trắng trước mặt họ từ từ mở ra hai bên.

“Hít…”

Bàn Tử kinh ngạc mở to mắt, hắn không thể nào ngờ được, hình trụ giấy trắng kia lại là một bức tranh.

Bức tranh có chiều dài cực kỳ khoa trương, chỉ riêng chiều dọc đã cao mấy thước, sau khi mở ra hoàn toàn thì đủ để che kín cả một bức tường.

Nhưng nội dung trên tranh thì Bàn Tử lại có chút không hiểu. Đó là một cây cầu gãy, nhưng nay chỉ còn lại vài trụ cầu đứng sừng sững, trông có vẻ đổ nát. Phần còn lại của bức tranh phần lớn là một màu đen kịt, nhưng không phải kiểu đen tuyền, mà là một cảm giác sâu thẳm, tóm lại nhìn lâu có cảm giác như sắp bị hút vào, khiến người ta vô cùng khó chịu.

Và dưới cây cầu, trên nền đen kịt đó còn treo một vầng trăng khuyết.

Nhưng làm sao ánh trăng lại có thể xuất hiện dưới gầm cầu?

Bàn Tử rất nhanh đã hiểu ra, màu đen kịt dưới cầu không phải là màn đêm, mà là nước sông, vầng trăng khuyết kia là hình ảnh phản chiếu trong nước…

🅼🆄🅰 🆃🆁🆄🆈ệ🅽 ủ🅽🅶 🅷ộ 🅳ị🅲🅷 🅶🅸ả ở ᴢᴀʟᴏ: 0704730588 (🅿🅷ướ🅲 🅼ạ🅽🅷)

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!