Virtus's Reader
Ác Mộng Kinh Tập

Chương 384: Chương 384: Chú Ý

STT 360: CHƯƠNG 384: CHÚ Ý

Tiền trong tay biến mất nhanh như một cơn gió, nhanh đến mức Bàn Tử cũng không kịp phản ứng.

"Chắc là tôi làm rơi lúc đi chợ sáng nay." Giọng người phụ nữ nghe rất thản nhiên. "Nhưng vẫn phải cảm ơn các cậu."

Khe cửa được kéo ra, người phụ nữ đánh giá cả nhóm một lượt, ánh mắt đột nhiên dừng lại trên người Tiêu Thái Lang một lúc, sau đó mới né người ra: "Nếu không có việc gì thì vào trong ngồi một lát đi."

"Cảm ơn chị Tình." Giang Thành không chút khách khí bước vào.

Bàn Tử theo sau Giang Thành, Tiêu Thái Lang đi cuối cùng.

Ba người ngồi xuống thành một hàng trên ghế sô pha, ngoan ngoãn như mấy đứa trẻ sang nhà họ hàng.

Ông Tình xoay người vào bếp, lúc quay lại, trên tay cô ta có thêm mấy cái chén và một ấm trà tinh xảo.

Trong phòng treo rèm cửa dày cộm, chỉ có một ngọn đèn rất nhỏ đang yếu ớt chớp nháy, tỏa ra thứ ánh sáng leo lét, cả không gian vô cùng quỷ dị.

Điều khiến Tiêu Thái Lang hơi bất ngờ là, Ông Tình không hề già nua và kỳ quái như Giang Thành miêu tả. Gu ăn mặc của cô ta dù đặt ở thời nay cũng không hề lỗi mốt.

Chiếc váy ngủ màu đỏ rượu rộng thùng thình cũng không thể che đi thân hình nóng bỏng, mái tóc dài đen như mực xõa sau lưng, gương mặt tái nhợt được trang điểm nhẹ.

Đôi mắt đỏ hoe yêu dị càng mang lại một vẻ đẹp bệnh hoạn khiến người ta kinh sợ.

Người phụ nữ trước mặt cho Tiêu Thái Lang một cảm giác hoàn toàn khác.

Giang Thành không hề che giấu mà nhìn chằm chằm vào người phụ nữ, còn Bàn Tử thì nhát gan, chỉ dám cúi đầu hoặc liếc nhìn xung quanh.

Hơi cúi người xuống, cô ta rót đầy trà vào ly cho mấy người. Sau khi đứng dậy, Ông Tình vuốt lại mái tóc hơi rối bên thái dương, đôi mắt yêu dã dừng lại trên người Tiêu Thái Lang: "Vị này là..."

"Tôi là Tiêu Thái Lang." Tiêu Thái Lang gật đầu một cách không tự nhiên, coi như tự giới thiệu, rồi dời mắt đi.

Tim hắn đập thình thịch khi đối diện với đôi mắt của người phụ nữ.

"Chị Tình." Giang Thành ngoan ngoãn hỏi: "Trong nhà chỉ có một mình chị thôi ạ?"

"Ừ." Ông Tình thu lại ánh mắt đang nhìn Tiêu Thái Lang, quay sang đáp lời Giang Thành: "Chị ở một mình, có hai con chó bầu bạn."

Cô ta đưa ngón tay thon dài chỉ về phía cửa phòng ngủ: "Chúng nó không thích có khách trong nhà lắm, nên chị nhốt chúng trong phòng ngủ rồi."

Giọng nói của Ông Tình dường như ẩn chứa một sức mạnh kỳ quái nào đó, vô cùng dễ nghe, có cảm giác như muốn câu hồn đoạt phách. Tiêu Thái Lang bất giác siết chặt tay.

Như để đáp lại lời của cô ta, trong phòng ngủ vang lên tiếng cào cửa, ngay sau cánh cửa, loáng thoáng còn nghe được tiếng gầm gừ đe dọa của loài chó.

Những gì Ông Tình nói cơ bản khớp với lời giới thiệu của ông lão chủ nhà. Xem ra suy đoán ban đầu của họ đã sai, trong phòng ngủ không phải tay của con quỷ đó, mà là hai con chó.

"Các cậu vẫn chưa dọn đi à?" Người phụ nữ cầm chén lên, nhẹ nhàng nhấp một ngụm.

Ngay khoảnh khắc cô ta đặt chén trà xuống, đồng tử Giang Thành co lại. Hắn thấy môi người phụ nữ đã nhuốm một màu đỏ tươi.

Trong chén không phải trà, mà giống máu hơn.

Nhìn người phụ nữ, Giang Thành cố nén sự thôi thúc trong lòng, nở một nụ cười ngây ngô: "Chị Tình." Giang Thành mím môi: "Em vốn cũng định dọn đi rồi, nhưng em không yên tâm về chị."

"Em thấy một người phụ nữ có sức hút như chị mà ở một mình thế này, lỡ bị kẻ xấu để ý thì sao?" Giang Thành nắm chặt tay, lo lắng nói.

Bàn Tử vội vàng nâng chén trà lên, định uống một ngụm để trấn tĩnh.

Nhưng vừa nâng chén lên, hắn liền nhận ra, đây là Quỷ Trạch, người phụ nữ trước mặt là quỷ, vậy nên chén trà này...

May mà sự chú ý của Ông Tình đều dồn vào Giang Thành. Cô ta nhoẻn miệng cười, đôi môi màu huyết sắc vẽ nên một nụ cười khiến người ta kinh hãi.

"Chẳng lẽ còn xấu hơn cậu sao?" Cô ta híp mắt, giọng nói đầy mê hoặc.

Bàn Tử không nhịn được nữa, uống cạn chén trà trong một hơi.

Tiêu Thái Lang rùng mình, rồi cũng vội uống một ngụm trà để trấn tĩnh.

Vị trà đậm hơn so với tưởng tượng, không biết bên trong đã cho thêm thứ gì.

Giang Thành giả vờ sợ hãi, trông như một chàng trai chưa trải sự đời. Ông Tình cũng không nói tiếp, ánh mắt chuyển sang phía Tiêu Thái Lang.

Tiêu Thái Lang đang cúi đầu nhìn trộm liền lập tức dời mắt, giả vờ như không biết gì.

"Cậu không ở đây à?" Giọng Ông Tình lan ra như gợn nước, chỉ dư âm thôi cũng đủ khiến Tiêu Thái Lang không chịu nổi.

Hắn chưa từng có bạn gái, dù trong trường cũng có rất nhiều cô gái theo đuổi, nhưng hắn chưa bao giờ gặp phải ánh mắt trắng trợn như vậy, như thể muốn ăn tươi nuốt sống hắn.

"Tôi... tôi không ở đây." Tiêu Thái Lang sợ hãi trả lời.

Đôi môi diễm lệ của Ông Tình khẽ nhếch lên, dường như hứng thú với hắn hơn cả Giang Thành. Sau khi rót thêm cho hắn một chén trà, cô ta cười nói: "Trông cậu có vẻ căng thẳng."

"Không có." Tiêu Thái Lang điên cuồng tìm kiếm từ ngữ thích hợp, miệng lắp bắp: "Tôi chỉ là... chỉ là không ngờ chị lại trẻ như vậy."

"Sao nào, bọn họ..." Ông Tình liếc Giang Thành và Bàn Tử, rồi lại nhìn Tiêu Thái Lang, cười hỏi: "Bọn họ nói chị rất già à?"

Một cánh tay khoác lên vai hắn, những ngón tay thon dài nhưng lạnh lẽo từ từ lướt qua cổ hắn. Ông Tình đã đến bên cạnh hắn từ lúc nào.

Cảm giác lạnh buốt đó quẩn quanh trên cổ hắn không tan, như một con rắn độc.

Ngay lúc Giang Thành đang nghĩ cách giúp Tiêu Thái Lang giải vây, Tiêu Thái Lang bỗng ngẩng đầu. Ngón tay đang đặt trên cổ hắn đột nhiên được một luồng hơi ấm bao bọc, Ông Tình không khỏi nhíu mày.

Đầu ngón tay hắn lướt trên mu bàn tay Ông Tình, hơi nhồn nhột. "Thế này có được coi là... em đã thu hút được sự chú ý của chị không?" Tiêu Thái Lang đặt tay mình lên tay Ông Tình, đôi mắt ngây thơ chỉ phản chiếu duy nhất hình bóng của cô ta.

Ánh mắt Giang Thành lập tức thay đổi.

Dần dần, vẻ lạnh lùng trong mắt Ông Tình tan đi, gương mặt nhìn xuống từ trên cao của cô ta ánh lên một ý vị khác.

Giang Thành tranh thủ liếc nhìn thời gian, nhận ra đã qua mười tám phút.

Chết tiệt...

Nếu còn chậm trễ, đồng đội bên ngoài rất có thể sẽ có hành động thiếu lý trí, mặc dù Giang Thành cũng không tin tưởng họ cho lắm.

Nhưng nếu rời đi ngay bây giờ thì sẽ lãng phí cơ hội. Thời gian không chờ đợi ai, chuyện của phòng 808 một ngày chưa sáng tỏ thì giống như có một thanh kiếm treo trên đầu.

Ông Tình dường như nhận ra động tác của Giang Thành, nghiêng đầu hỏi: "Lát nữa các cậu còn có việc à?"

Giang Thành mím chặt môi.

Nhưng một giây sau, Tiêu Thái Lang lại chậm rãi lên tiếng: “Hai người cứ đi làm việc trước đi.” Hắn liếc Giang Thành, giọng điệu như thể sợ Giang Thành sẽ phá hỏng chuyện tốt sắp tới của mình.

Nhân lúc Ông Tình quay đi, Tiêu Thái Lang gật đầu với Giang Thành.

Có thể thấy, hắn vẫn còn khá căng thẳng, nhưng dường như đã có thêm chút dũng khí.

Nhưng cuối cùng có được như ý nguyện hay không, còn phải xem Ông Tình có chịu để họ đi hay không.

"Vừa đến chỗ chị Tình đã đi ngay thì thật bất lịch sự, chị có thể cho phép em ở lại, trò chuyện cùng chị được không?" Hắn nhìn về phía chị Tình, cả giọng điệu lẫn ánh mắt đều vô cùng chân thành.

"Két..."

Cánh cửa phòng đang đóng chặt hé ra một khe hở...

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!