STT 372: CHƯƠNG 396: ĐOẠT MÔN
Ngoài dự liệu, kẻ vừa tới không hề có khí phách hiên ngang của bậc hào hiệp thời xưa, cũng chẳng xông vào buông một câu độc địa kiểu như “đêm nay tất lấy mạng chó của ngươi”.
Ngược lại, gã nhảy vào với một tư thế vô cùng khó coi, hai tay ôm chặt lấy thân, vừa ra sức xoa xoa vừa càu nhàu: “Móa, lạnh vãi! Biết thế đã mặc thêm cái áo khoác rồi. Mà này...” Ngụy Tân Đình ngẩng đầu, nhìn Không đang đứng trước mặt, liếm môi hỏi: “Cho tôi mượn tạm cái áo khoác được không?”
“Cậu không biết đâu, ban nãy tôi đứng ngoài có một lúc mà muốn chết cóng luôn.” Gã vẫn lảm nhảm, trong khi Không chẳng hề nói một lời.
“He he.” Ngụy Tân Đình híp mắt, cơ thể đang run rẩy bỗng khôi phục lại bình thường. Gã nhìn Không từ trên xuống dưới, ánh mắt như sói đói thấy máu. “Xem ra quả nhiên tao đoán không sai, cánh cửa này đã bị dị hóa, nếu không... cũng chẳng thể sinh ra một kẻ như mày.”
“Cứu tôi...” Một giọng nữ yếu ớt vang lên. Người phụ nữ trong bức tranh thấy có người tới, cảm xúc đột nhiên kích động, khàn giọng cầu cứu: “Xin anh... xin anh mau cứu tôi!”
Ánh mắt Ngụy Tân Đình lướt qua Không, nhìn về phía người phụ nữ trong phòng khách. Vài giây sau, khóe miệng gã nhếch lên, để lộ hàm răng trắng ởn.
“Xem ra đây chính là tiểu thư Lâm Thần nhỉ.” Gã cười chào: “Chào tiểu thư Lâm Thần, tôi là Ngụy Tân Đình. Cô đừng vội, lát nữa tôi sẽ giết hết tất cả, như vậy cô sẽ không phải chịu khổ nữa.”
Không vẫn giữ vẻ mặt bình tĩnh như cũ, y nhìn chằm chằm vào Ngụy Tân Đình, kẻ không mời mà đến. Từ trên người đối phương, y ngửi thấy một mùi quen thuộc.
Nhìn bức tranh trước mặt Lâm Thần và luồng khí tức tuyệt vọng tỏa ra từ đó, Ngụy Tân Đình chỉ suy nghĩ một lát là đã hiểu ra bí ẩn bên trong.
“Năng lực không tồi.” Ngụy Tân Đình híp mắt, nhìn Không từ trên xuống dưới nói: “Mày có thể biến những kẻ bị giết thành một quái đàm mới, hiếm thấy đấy.”
“Xem ra mày chính là môn đồ của cánh cửa này, có điều mức độ dung hợp của mày với cánh cửa có vẻ còn cao hơn tao tưởng tượng một chút.” Gã tháo ba lô sau lưng xuống, một tay thò vào, cười hì hì nói: “Có qua có lại mới toại lòng nhau, tao cũng chuẩn bị cho mày hai món quà nhỏ đây.”
Gã lôi từ trong ba lô ra hai cái đầu người, rồi lăn chúng trên mặt đất như ném bóng bowling về phía chân Không.
Một cái bị lệch quỹ đạo, “cốp” một tiếng đập vào bức tường gần đó.
Hai cái đầu vẫn còn nhăn nhó, biểu cảm cực kỳ đau đớn. Đáng sợ hơn là, mặt chúng vẫn đang khẽ co giật. Dù chỉ còn lại cái đầu, nhưng chúng vẫn chưa chết.
“Muốn giết tao mà tìm mấy thằng nhãi này thì không được đâu.” Ngụy Tân Đình chống nạnh, vênh váo bình phẩm: “Tao cũng nể mặt mày lắm rồi mới chỉ vặt đầu chúng nó xuống thôi. Nhưng mà chúng nó cứ la đau nhức cả đầu, nên tao đành tiện tay khâu miệng với mắt chúng nó lại.”
“Hồi nhỏ nhà tao nghèo, anh em lại đông, nên tao cũng học được chút tài may vá.” Ngụy Tân Đình híp mắt, giọng ngân nga quái dị: “Này anh bạn, mày xem tay nghề của tao có được không?”
Dường như nghe thấy Ngụy Tân Đình nhắc đến mình, biểu cảm trên hai cái quỷ đầu càng thêm thống khổ. Mí mắt, miệng và mũi của chúng đều bị người ta dùng một loại dây gai khá mảnh khâu lại, những đường kim thô kệch mà chi chít khiến người ta phải kinh hồn bạt vía.
Rõ ràng chúng đã phải chịu sự tra tấn không phải của con người.
“Tiếc là chúng nó chẳng có chút ý tứ gì cả, lúc tao may còn hát nhạc thiếu nhi dỗ chúng nó cơ đấy!” Ngụy Tân Đình bất mãn hừ một tiếng. “Thế mà chúng nó cứ gào như quỷ, chẳng đáng yêu chút nào, thảo nào lại xấu như vậy.”
Hai con quỷ này, một con chui ra từ máy tính, con còn lại thì gặp ở quán cà phê chiều nay, tiện tay tóm luôn.
“Trên người mày cũng có mùi đó.” Không dường như chẳng hứng thú gì với số phận của hai con quỷ, y nhìn Ngụy Tân Đình, lạnh lùng nói: “Giống như hai kẻ kia, trên người các người đều có cửa.”
“Tất cả chúng ta đều là môn đồ cả thôi.” Ngụy Tân Đình cười nói, “Nhưng bọn tao không giống mày.” Gã thản nhiên nói rồi liếc về phía Lâm Thần, dường như đang ám chỉ điều gì đó.
Một lát sau, Không đột nhiên cười. “Xem ra chiều nay tên Lưu Quốc kia thực chất là nhắm vào mày.”
“Đúng vậy, đúng vậy, người gác đêm mà, chuyên đi bắt những kẻ dị loại như chúng ta, phải không?” Ngụy Tân Đình dường như nghĩ đến điều gì đó, hung tợn nói: “Xưa nay chính tà bất lưỡng lập, chuyện khác tao đều có thể nhịn. Nhưng thằng chó chết đó lại làm hỏng đồ chơi của tao.”
Nói rồi, gã lại che miệng cười khà khà. “May mà tao đã sớm chuẩn bị.” Gã thò tay vào túi, lôi ra một vật, rồi thuần thục chụp lên mặt mình, sau đó chỉnh lại từng cái lỗ cho ngay ngắn.
Không gật đầu, dường như cũng đã hiểu ra tại sao lần trước Lưu Quốc lại bày mưu tính kế Lục Hoa Tư, xem ra là đã nhầm Lục Hoa Tư thành kẻ trước mặt này.
“Hù...” Ngụy Tân Đình thở ra một hơi dài, cảm thán: “Vẫn là mặc ‘chiến bào’ của mình vào mới thoải mái, sức chiến đấu của tao ít nhất cũng tăng năm mươi phần trăm.” Gã xòe tay ra, kéo dài giọng: “Dù sao thì... tao cũng là kẻ kiếm cơm bằng mặt mà!”
Trên đầu gã trùm một chiếc tất chân, chỉ khoét vài cái lỗ ở vị trí mắt, mũi và miệng.
Trông vô cùng nực cười.
“Xem ra các người muốn đoạt môn.” Không nói: “Nhưng ta không cảm nhận được khí tức của hai kẻ kia, chỉ có một mình mày tới thôi sao?”
“Một mình tao không thỏa mãn được mày à?” Ngụy Tân Đình làm bộ khoa trương: “Mày biến thái thật đấy, nhất định phải chơi bốn người cùng lúc cơ.”
Không cũng không nhiều lời, một giây sau, một tập tranh khổng lồ xuất hiện trước mặt y. Tập tranh cao gần bằng một người, sau đó, trong ánh mắt kinh ngạc của Ngụy Tân Đình, y rút ra một thanh đao từ bên trong.
Đao không có vỏ, ánh đao trong vắt như mặt nước gợn sóng, chỉ riêng ánh sáng phản chiếu từ nó đã chém nát căn phòng không lớn này thành từng mảnh.
Ngay khoảnh khắc Không nắm lấy thanh đao, nụ cười trên mặt Ngụy Tân Đình liền tắt ngấm với tốc độ mắt thường có thể thấy. Gã ngậm miệng lại, suy nghĩ một lúc lâu rồi lí nhí hỏi: “Bây giờ tao đi ngay, mày cứ coi như tao chưa từng đến, được không?”
Không lắc đầu, ánh mắt nhìn Ngụy Tân Đình như đang ngắm một mỹ nữ. “Mày vẫn chưa thỏa mãn được ta.” Y dựng đao bên người, lưỡi đao chĩa thẳng về phía Ngụy Tân Đình.
“Cánh cửa trên người mày rất tốt.” Không nắm chặt chuôi đao, “Ta sẽ moi nó ra.”
Khí tức âm lãnh lan tỏa khắp xung quanh. Tập tranh khổng lồ sừng sững sau lưng Không, thỉnh thoảng có những luồng sáng lướt qua, trông như một tấm bia mộ khổng lồ.
“Xem ra không thương lượng được rồi.” Ngụy Tân Đình vừa thở hổn hển vừa bắt đầu cởi thắt lưng, sau đó kéo quần xuống, cúi đầu hét vào trong: “Cục cưng ơi đang làm gì đấy? Mày không thấy tao bị người ta bắt nạt à, nhanh lên, ra đây đánh nhau!”
Ngay sau đó, một luồng khí tức âm lãnh khác xuất hiện trong phòng, tựa như có hai con mãnh thú đồng thời mở mắt trong bóng tối.
Cơ thể Ngụy Tân Đình bắt đầu phát ra những tiếng “răng rắc”, đặc biệt là khuôn mặt gã, làn da và mạch máu dưới lớp tất chân như đang ngọ nguậy.
Đến khi gã mở mắt ra lần nữa, trong đôi con ngươi màu đỏ sẫm dường như đang có huyết quang chảy xuôi...