STT 552: CHƯƠNG 551: NHIỄU SÓNG
Sân ga rất lớn nhưng xung quanh không một bóng người. Mặt bàn xi măng chắc nịch chi chít vết rạn, trông như đã bị bỏ hoang từ rất lâu rồi.
Dưới ánh đèn lạnh lẽo, không gian sực lên một mùi vị quái đản. Trước sân ga là những đường ray song song, dẫn đến một bóng tối vô định.
Vì ẩm ướt, những đường ray đã hoen gỉ lốm đốm.
Nhưng làm sao một sân ga lại có thể xuất hiện trong hầm mỏ được?
Con đường này họ đã đi qua không biết bao nhiêu lần, giữa đường cũng chẳng có ngã rẽ nào, không thể có chuyện đi nhầm được.
Kỳ quái hơn nữa là khu vực quanh sân ga vẫn sáng đèn.
Đèn sáng nghĩa là có người.
Cái nơi quỷ quái này mà vẫn còn có người ư?
“Sân ga này… lẽ nào vẫn còn có người sử dụng?” Có người thì thầm, tất cả đều nhìn ngang ngó dọc, chỉ sợ kinh động đến thứ gì đó ở đây.
Thế nhưng, ngay cả chính họ cũng không nói rõ được mình đang sợ cái gì.
Có người đề nghị đã đến rồi thì vào nhà ga xem thử, nhưng phần lớn vẫn muốn rời đi ngay, đoán rằng nơi này từng là một căn cứ bí mật của người Nhật.
Ngay lúc cả nhóm đang tranh cãi không dứt, một tiếng còi tàu từ xa vọng lại. Ánh đèn mờ ảo xé toạc màn đêm, một đoàn tàu hỏa bất ngờ lao ra từ trong bóng tối.
Đó là loại tàu hơi nước kiểu cũ, đầu tàu có một ngọn đèn lớn, đáng lẽ đã phải bị loại bỏ từ lâu, không ngờ lại gặp được ở đây.
Ngay sau đó, đoàn tàu từ từ giảm tốc rồi dừng lại sát bên sân ga.
Một người, hai người… Càng lúc càng có nhiều người từ phòng chờ đi ra. Họ như thể xuất hiện từ hư không, vì trước đó trên sân ga hoàn toàn không có một tiếng động nào.
Trang phục của họ cũng rất kỳ lạ, có người phụ nữ xinh đẹp mặc sườn xám, có người đàn ông đeo kính ăn vận lịch sự, còn có cả một ông lão mặc áo vải, vác cuốc trên vai…
Những con người rõ ràng không cùng thời đại lại tụ tập cùng một chỗ, tại một nhà ga quỷ dị như thế này.
Họ lần lượt lên tàu, cả quá trình không một tiếng động, không một lời trao đổi, ngay cả ánh mắt cũng chỉ nhìn thẳng về phía trước.
Họ hoàn toàn không để ý rằng cách đoàn tàu không xa, có một đám khách không mời mà đến.
Ngay khoảnh khắc những người thợ mỏ còn đang sững sờ, đoàn tàu đột ngột chuyển bánh, lao thẳng về phía họ. Tất cả các đường ray trước sân ga đều biến mất, chỉ còn lại duy nhất đường ray dưới chân họ.
Mà đoàn tàu đang lao tới cũng ở trên chính đường ray đó!
Vào thời khắc ngàn cân treo sợi tóc, chỉ có người thợ mỏ ngồi cuối cùng kịp phản ứng, lập tức nhảy khỏi xe goòng.
Và anh ta cũng là người duy nhất sống sót.
“Những người còn lại đều bị chuyến tàu ma đó mang đi rồi sao?” Lồng ngực Bàn Tử phập phồng dữ dội, giọng cũng lạc đi.
“Chắc là vậy.” Hòe Dật nói.
“Sau đó thì sao?” Giang Thành ngắt lời Bàn Tử, nhìn về phía Hòe Dật, hắn đương nhiên đang hỏi về người thợ mỏ.
Hòe Dật nhìn vào tài liệu trong tay rồi ngẩng đầu giải thích: “Người thợ mỏ đó ngất đi sau khi nhảy khỏi xe, lúc tỉnh lại thì đã quay về khu mỏ lúc trước. Sân ga, tàu hỏa, tất cả đều biến mất.”
“Đương nhiên, những người thợ mỏ khác và chiếc xe goòng họ ngồi cũng không thấy đâu.”
“Ban đầu, người thợ mỏ sống sót còn tưởng mình có vấn đề, rằng mọi chuyện vừa rồi chỉ là ảo giác. Nhưng khi ra ngoài và nhìn thấy chiếc xe goòng dính đầy máu, anh ta mới biết tất cả đều là thật.”
“Còn nữa,” sắc mặt Hòe Dật trở nên nặng nề, “người thợ mỏ sống sót đó cuối cùng cũng không thoát được. Anh ta thường xuyên phát điên trong đêm, miệng cứ la hét ‘nó đến rồi’, ‘nhà ga đó tìm đến tôi rồi’.”
“Lúc đầu mọi người nghĩ anh ta bị kích động, qua một thời gian sẽ ổn thôi, nhưng không ngờ tình trạng ngày càng tệ, những lời nói ra cũng ngày một kinh khủng hơn.”
“Ban đầu anh ta chỉ nói mình lại thấy nhà ga đó, sau đó thì nói mình đã đi vào trong, rồi đứng trên sân ga.”
“Về sau, cảm xúc anh ta bắt đầu mất kiểm soát, nói rằng chuyến tàu đó lại đến, lao ra từ trong bóng tối.”
“Đêm cuối cùng, anh ta lẩm bẩm như điên dại, mấy người giữ cũng không nổi, miệng cứ nói tàu sắp vào ga, anh ta lại thấy những người thợ mỏ đã mất tích, họ muốn đưa anh ta đi, đưa anh ta lên chuyến tàu quỷ dị đó!”
“Anh ta còn hét lên rằng đã thấy tên của nhà ga, hoặc cũng có thể là tên của đoàn tàu. Lúc đó tinh thần anh ta đã hoảng loạn, anh ta nói là Tháng Năm, cái tên đó là Tháng Năm!”
“Đêm đó, mấy người ở lại chăm sóc phải vật lộn đến khuya mới được ngủ. Không ngờ, sáng hôm sau, mọi người phát hiện người thợ mỏ vốn đang ngủ trên giường đã biến mất.”
“Quần áo và đôi giày anh ta để dưới gầm giường vẫn còn đó, cửa cũng đã khóa, chỉ có người là không thấy đâu.”
“Cứ như bốc hơi khỏi trần gian vậy.”
Liên tưởng đến những lời cuối cùng của người thợ mỏ, Bàn Tử bất giác rùng mình. E rằng những gì anh ta nói là sự thật, chuyến tàu ma đó đã thực sự đến, và mang anh ta đi bằng một cách mà không ai có thể lý giải nổi.
Việc biến mất trong giấc ngủ mà người bên cạnh không hề hay biết khiến gã bất giác nghĩ đến ác mộng.
Giữa hai việc này dường như có một mối liên hệ kỳ quái nào đó.
Đây cũng có thể xem là một dạng nhiễu sóng của ác mộng, vượt qua ranh giới giữa mộng và thực. Ở một mức độ nào đó, nó xâm lấn thực tại sâu hơn những cơn ác mộng thông thường.
“Ừm…” Hòe Dật buông điều khiển từ xa xuống, do dự một lúc rồi nói: “Tôi vẫn còn một vài thông tin về Sân ga Tháng Năm, các anh có thấy cần phải nghe tiếp không?”
Từ góc độ của Hòe Dật, Sân ga Tháng Năm chắc chắn là vụ kỳ quái nhất trong ba sự kiện linh dị, không chỉ kỳ quái mà còn rất phức tạp.
Hơn nữa, dựa vào hồi ức của người thợ mỏ trước khi mất tích, sự kiện linh dị này đã xuất hiện từ rất lâu, ít nhất cũng phải vài chục năm.
Nhưng một thời gian dài như vậy trôi qua mà vẫn chưa được giải quyết, vấn đề bên trong quả thực đáng để suy ngẫm.
“Nói tiếp đi.” Giang Thành suy nghĩ một lát rồi lên tiếng.
“Giang ca,” Hòe Dật ngượng ngùng nói, “anh không phải là hứng thú với vụ này đấy chứ? Thật ra lúc chọn tôi chỉ chọn bừa cho đủ số thôi.”
“Theo kinh nghiệm của tôi, vụ này rất khó giải quyết, hơn nữa số người bị hại còn nhiều hơn chúng ta tưởng tượng rất nhiều.”
“Tôi cho rằng từ bỏ là lựa chọn hợp lý nhất. Chúng ta có thể chọn một trong hai sự kiện linh dị còn lại.”
“Bảo tàng Dân gian làng Phong Môn với bức tượng nửa người, hoặc sự kiện thuyền ma trên hồ Coase.”
“Cậu chỉ cần giới thiệu là được.” Giang Thành ngẩng đầu nói: “Tôi có cân nhắc của mình, sẽ không tùy tiện đưa mọi người vào chỗ nguy hiểm.”
“Bác sĩ,” Bàn Tử có chút khó xử quay đầu nhìn Giang Thành, “tôi thấy anh Hòe Dật nói đúng đấy. Nào là sân ga, nào là tàu hỏa, lại còn ở trong đường hầm tối om, tôi thấy phức tạp quá. Hay là chúng ta chọn một trong hai vụ kia đi, nếu không…” Gã liếm môi, “cùng lắm thì mình làm một vụ cấp D để khởi động cũng được mà.”
Thấy Giang Thành không thèm để ý đến mình, Bàn Tử biết điều ngậm miệng. Hòe Dật cũng không tiện nói thêm gì nữa, đành lấy lại máy tính.
Nhưng ngay khi hắn vừa mở giao diện trang web, một tiếng thông báo đột nhiên vang lên. Ngay sau đó, Hòe Dật như thể nhìn thấy chuyện gì kinh khủng lắm, sắc mặt lập tức biến đổi…
𝒎𝒖𝒂 𝒕𝒓𝒖𝒚𝒆̣̂𝒏 𝒅𝒊̣𝒄𝒉 𝒃𝒐̛̉𝒊 𝒅𝒊̣𝒄𝒉 𝒈𝒊𝒂̉ 𝒄𝒉𝒊́𝒏𝒉 𝒄𝒉𝒖̉ 𝒎𝒐̣𝒊 𝒏𝒈𝒖̛𝒐̛̀𝒊 𝒍𝒊𝒆̂𝒏 𝒉𝒆̣̂ 𝒐̛̉ 𝒇𝒃.𝒄𝒐𝒎/𝑫𝒂𝒎𝒑𝒉𝒖𝒐𝒄𝒎𝒂𝒏𝒉 𝒉𝒐𝒂̣̆𝒄 ᴢᴀʟᴏ: 0704730588 (𝑷𝒉𝒖̛𝒐̛́𝒄 𝑴𝒂̣𝒏𝒉) .