Virtus's Reader
Ác Mộng Kinh Tập

Chương 683: Chương 658: Ai

STT 659: CHƯƠNG 658: AI

"Hôm đó hắn tan làm sớm, liền ghé qua nhà mẹ vợ đón con về, thật không ngờ..."

Người đàn ông đột nhiên có chút nghẹn ngào, nhưng tất cả mọi người đều không thúc giục, mà kiên nhẫn chờ hắn điều chỉnh lại cảm xúc.

"Hù..." Người đàn ông đưa tay xoa mặt, dường như đang cố gắng để tâm trạng mình bình tĩnh lại một chút.

"Hôm đó A Triết rời quán bar vào khoảng chín giờ tối, đối với cậu ấy mà nói thì đã là rất sớm, hơn nữa vì phải đón con trai nên cậu ấy cũng không uống rượu."

"Từ nhà mẹ vợ đón con về đã là hơn mười một giờ đêm, thằng bé ở trên xe buồn ngủ cứ gà gật mãi."

"Có thể càng nhanh vượt ra nhiễu loạn, đến cửa chính miệng xem xét mới phát hiện chìa khoá quên ở trong xe."

"Nhà A Triết ở khu dân cư kiểu cũ, thang máy thường xuyên hỏng hóc, nên cậu ấy thà chạy bộ xuống lầu còn hơn. Thế là cậu ấy dặn con trai đứng trước cửa chờ, còn mình thì chạy xuống dưới lấy chìa khóa."

"Quá trình rất thuận lợi, đi đi về về cũng chưa đến mười phút. Lúc cậu ấy lên lầu, đứa bé vẫn ngoan ngoãn đứng ở đó."

"Ban đầu A Triết không để ý, sau này đến gần mới phát hiện ánh mắt của con trai có chút kỳ quái."

"Chính là cái cảm giác hơi đờ đẫn. A Triết cau mày gọi con, nhưng thằng bé không đáp lại, chỉ tiếp tục nhìn chằm chằm vào một chỗ." Người đàn ông nói: "Đó là nơi sâu trong hành lang."

"Ở đó có gì sao?" Cô gái áo đỏ hỏi, xem ra cô cũng bị câu chuyện này khơi gợi hứng thú.

Lắc đầu, người đàn ông trả lời bằng giọng nói tang thương: "Không có gì cả."

Nhưng rõ ràng, tất cả mọi người đều không tin câu trả lời này. Nếu mọi chuyện bình thường như vậy, người đàn ông cần gì phải dông dài nhiều đến thế.

"Lúc đó A Triết cũng không hiểu tại sao, nhưng cứ nhìn vào sâu trong hành lang là trong lòng lại hoảng hốt, chỉ muốn mau chóng rời khỏi đây, vào nhà cho nhanh."

"Cửa mở ra rất thuận lợi, A Triết vội vàng vào nhà, nhưng vừa quay đầu lại thì phát hiện con trai không đi vào theo."

"A Triết quay người túm lấy thằng bé, không ngờ nó lại hất tay cậu ấy ra, là kiểu hất rất mạnh, rồi cứ thế ngơ ngác đứng trước cửa, sắc mặt rất khó coi, giống như bị ma ám vậy."

"Vài giây sau, thằng bé từ từ quay đầu, nói với A Triết rằng có người không cho nó đi, bắt nó phải chờ ở đây!"

"A Triết nghe xong thì sững sờ, sau đó nổi giận, tưởng có kẻ nào đi ngang qua, thừa lúc người lớn không để ý mà dọa con mình, liền xắn tay áo lên, hỏi thằng bé người đó là ai?"

"Kết quả..." Giọng người đàn ông khựng lại, "Thằng bé nhìn cậu ấy, trong mắt dường như tràn ngập nghi hoặc, rồi giơ tay lên, chỉ về phía cuối hành lang trống không."

"Cha, người đó đang đứng ở kia kìa!" Người đàn ông bắt chước giọng của đứa trẻ.

Giang Thành thì không sao, nhưng Bàn Tử thì khổ sở ra mặt. Câu chuyện của người đàn ông rất có sức truyền cảm, Bàn Tử nghe nói cuối hành lang có một người vô hình, tim liền đập thịch một cái.

Mồ hôi lạnh bắt đầu túa ra trên đầu gã, một bàn tay trắng bệch đưa tới, là cô nữ sinh, cô đưa cho gã một tờ giấy ăn.

"Cảm ơn." Bàn Tử nhận lấy khăn giấy, lúc chạm vào tay cô nữ sinh thì phát hiện tay của đối phương lạnh toát, như thể vừa vớt từ trong nước đá ra.

Người đàn ông dừng lại một chút, nhưng không lâu sau, câu chuyện lại tiếp tục: "A Triết bị lời của con trai dọa cho giật nảy mình, nhưng dù sao cũng là người lớn, sau cơn kinh hãi ban đầu, làm sao cậu ấy có thể tin vào chuyện này được?"

"Lúc đó cậu ấy rất tức giận, cho rằng con mình đang đùa dai, liền định dạy dỗ nó một trận. Nhưng còn chưa kịp mở miệng thì đã nghe thấy một tràng tiếng gõ cửa."

"Là từ cuối hành lang truyền đến."

"Ban đầu tiếng gõ rất nhẹ, từng tiếng một. Sau đó, như thể người gõ cửa đã mất kiên nhẫn, tần suất ngày càng nhanh, âm thanh cũng ngày càng lớn, cuối cùng gần như điên cuồng."

"A Triết lúc ấy đờ cả người, rõ ràng trong hành lang chỉ có hai cha con cậu ấy, sao lại có tiếng gõ cửa được?"

"Lại còn đúng ngay hướng mà thằng bé nói có người?"

"A Triết càng nghĩ càng sợ, chiếc điện thoại trong tay rơi xuống đất, phát ra một tiếng ‘bịch’."

"Chính sau tiếng động đó, tiếng gõ cửa đột nhiên dừng lại."

"A Triết có một cảm giác không thể tả được, hay nói đúng hơn là giác quan thứ sáu mách bảo, cậu ấy cảm thấy nhiệt độ xung quanh đang từ từ giảm xuống."

"Cứ như có thứ gì đó lạnh lẽo đang đến gần mình."

"Cậu ấy muốn kéo con trai vào nhà, nhưng chân lại không thể cử động, không chỉ chân mà toàn bộ cơ thể đều cứng đờ, chỉ có đôi mắt là có thể đảo qua lại."

"Điều đáng sợ nhất là, đứa bé ngẩng đầu nhìn cậu ấy, nói: Cha, người đó đang nhìn cha đấy."

"A Triết cuối cùng cũng hoảng sợ, học theo trong phim ảnh mà cắn mạnh vào đầu lưỡi. Mùi máu tanh nồng nặc tuôn ra, cậu ấy kinh ngạc phát hiện đầu ngón tay đã có thể cử động nhẹ."

"Sau đó cậu ấy tiếp tục chống lại thứ sức mạnh quỷ dị kia, từng chút một, giành lại quyền kiểm soát cơ thể."

"Lúc này, thằng bé đột nhiên mỉm cười, nhìn về phía hành lang, vui vẻ nói gì đó. Nói một hồi, nó lại ngẩng đầu nhìn A Triết, bảo cậu ấy rằng... người đó đến rồi."

"Cơ thể đã có thể cử động, A Triết nào dám chần chừ, cậu ấy trực tiếp nắm lấy con trai, vài bước đã chạy vào trong phòng."

"Sau đó vội vàng khóa trái cửa, chạy vào phòng ngủ trong cùng."

"Ngay khoảnh khắc cuối cùng trước khi A Triết chạy vào cửa, cậu ấy dùng khóe mắt liếc nhìn, dưới ánh đèn lờ mờ, trên bức tường loang lổ của hành lang hắt lên một cái bóng. Cái bóng lảo đảo tiến về phía hai cha con hắn, thế nhưng trong hành lang... lại chẳng hề có một ai!"

Kỹ năng kể chuyện của người đàn ông này cao hơn mấy người trước rất nhiều, phần lớn mọi người đều đắm chìm trong câu chuyện, chỉ có Giang Thành là quay đầu, liếc nhìn cái bóng của chính mình.

Còn có Hòe Dật, cũng đang lén lút nhìn cái bóng của Giang Thành. Phát hiện cái bóng của Giang Thành khẽ run lên mấy lần, Hòe Dật sợ đến mức lập tức thu hồi ánh mắt, không dám thở mạnh.

Người đàn ông béo lùn hít một hơi, nói tiếp: "Đêm đó A Triết không tài nào ngủ được, chỉ cần nhắm mắt lại là trong đầu lại hiện lên cái bóng đen kia."

"Cậu ấy cứ thế ôm con trai trốn trong phòng ngủ, cầm cự suốt một đêm."

"May mắn là, cả đêm bên ngoài không có động tĩnh gì, mãi cho đến ngày hôm sau, khi bên ngoài vang lên tiếng hàng xóm nói chuyện, A Triết mới dám mở cửa."

"Vừa mở cửa, liền thấy hàng xóm sát vách và đối diện đang tụ tập trước cửa nhà mình, thì thầm to nhỏ gì đó. Vừa thấy A Triết bước ra, họ giật nảy mình, vẻ mặt như thể gặp phải ma."

"Cửa nhà đối diện khép hờ, người đàn ông lập tức chạy về, đóng sầm cửa lại."

"Người phụ nữ ở nhà sát vách, thấy cửa nhà mình đã đóng, không đợi A Triết chào hỏi đã vội vàng chạy xuống lầu, đến cả giỏ rau trong tay cũng không cần nữa."

"Vì công việc trước đây ngày đêm đảo lộn, cậu ấy rất ít khi gặp hàng xóm, đôi bên cũng không thân quen, nhưng dù không quen cũng không đến mức phải có cảnh tượng này."

"Lúc đó A Triết vừa nghi hoặc vừa tức giận, liền tiến lên gõ cửa nhà đối diện, muốn hỏi cho ra nhẽ."

"Nhưng gõ rất lâu, đừng nói mở cửa, ngay cả một tiếng động cũng không có, như thể trong nhà không có người. Cuối cùng A Triết nổi nóng, dùng sức đập mạnh mấy cái lên cửa."

"Nhà này vẫn không mở cửa, nhưng không xa đó, ở góc hành lang, một cánh cửa khác lại mở ra."

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!