STT 930: CHƯƠNG 929: PHÁ VÂY
"Lão thái bà." Phó Phù vứt xuống nửa cánh tay, quệt máu trên mặt, nói: "Mùi của mụ thật kinh tởm."
Sắc mặt lão thái bà sa sầm. Lẽ ra mụ không nên bị đánh bại nhanh như vậy, nhưng mụ cũng không ngờ lại gặp phải một tên điên không màng sống chết, bất chấp tất cả chỉ biết điên cuồng lao về phía mình.
Mọi thứ trên đường đều bị lưỡi cưa khổng lồ của hắn xé nát, đúng là một gã đồ tể hình người!
"Hái Hoa Bà!" Một tiếng hét kinh hãi vang lên từ trong đám đông. "Mụ chưa chết à?!"
Hiển nhiên, có người đã nhận ra lão thái bà này.
Cái tên này vừa xuất hiện, nhiều người lớn tuổi có mặt ở đây đều biến sắc. Năm đó, đây cũng là một kẻ có hung danh lừng lẫy.
Không chỉ vì thực lực kinh hoàng, mà còn vì những sở thích biến thái khó nói thành lời của mụ.
Mụ thích giả dạng thành thiếu nữ để dụ dỗ đàn ông về nhà.
Sau khi những người đàn ông đó tỉnh dậy trên giường, nhìn thấy bộ dạng thật của mụ, ai nấy đều sợ đến hồn bay phách lạc.
Và đó là lúc mụ tra tấn họ đến chết từng chút một.
Trong số những người đàn ông này, có không ít là môn đồ hoặc là con cưng của các gia tộc lớn.
Chuyện này sau đó đã gây nên công phẫn, Người Gác Đêm phải trả một cái giá rất đắt mới bắt được mụ. Nghe nói mụ đã bị xử tử, không ngờ không những không chết mà còn bị Người Gác Đêm ngấm ngầm thu nạp.
Thấy huyễn cảnh do mình tạo ra đã bị phá, Hái Hoa Bà định bỏ chạy, nhưng Phó Phù sao có thể cho mụ cơ hội. Một vệt huyết quang loé lên ngay trước mặt, mụ vội lùi lại nhưng lại bị một cú đấm trời giáng từ phía sau, hộc ra một ngụm máu lớn.
"Hái Hoa Bà, trả lại mạng cho em họ ta!" Người đàn ông mặc áo khoác da chẳng biết đã xuất hiện sau lưng Hái Hoa Bà từ lúc nào, nhân lúc mụ lùi lại mà tung một cú đấm hiểm hóc. Cánh tay gã nổi đầy những mạch máu đáng sợ, cú đấm này uy lực kinh người.
Vốn đối phó với một mình Phó Phù đã đủ đau đầu, nay lại thêm một môn đồ cấp cao tham chiến, Hái Hoa Bà hoảng hốt, lập tức trúng mấy chiêu, bị đánh trọng thương.
Nhân lúc đánh lui được người đàn ông kia, Hái Hoa Bà đột nhiên hét lớn: "Chính Án, cứu tôi!"
Nghe thấy cái tên này, Lạc Hà khẽ nhíu mày, lập tức ra tay nhưng đã chậm một bước. Người đàn ông mặc áo khoác da còn không kịp có bất kỳ phản kháng nào đã bị người ta ngắt đầu. Cái xác không đầu loạng choạng tiến về phía trước vài bước rồi mới ngã xuống, máu tươi từ lồng ngực phun vọt lên cao, cảnh tượng vô cùng khủng bố.
Một người khoác áo choàng xám, không thấy rõ mặt, xuất hiện trước mặt Hái Hoa Bà. Bàn tay khô héo của lão đang nắm một cái đầu chết không nhắm mắt. Kẻ đến có thân hình cao lớn, nhìn làn da lộ ra bên ngoài, đó là một lão già.
Một luồng khí tức cường đại toả ra từ người lão.
Cùng lúc đó, hơn chục người ùa ra từ khu rừng xung quanh, dần hình thành thế bao vây. Trưởng quan Ngô định nổ súng ngay lập tức, nhưng bị gã đàn ông vạm vỡ của nhà họ Hạ cản lại: "Đừng hành động thiếu suy nghĩ, xem xét tình hình đã."
Trưởng quan Ngô lập tức ra hiệu, mấy sĩ quan đi theo cô cũng hạ súng xuống. Dù đối mặt với tình thế hiểm nghèo, mấy sĩ quan này vẫn lựa chọn tuân thủ mệnh lệnh.
"Chính Án?!"
Lão già họ Hoàng sợ đến mặt cắt không còn giọt máu. Với cấp bậc của ông ta, dĩ nhiên ông ta biết Chính Án của Người Gác Đêm có uy thế lớn đến mức nào, và năng lực mạnh ra sao.
Vị cao thủ hàng đầu của Người Gác Đêm này tuyệt không phải là đối thủ mà bọn họ có thể chống lại, có lẽ chỉ có hai người của Đỏ Thẫm mới có thể giao đấu một trận. Nhưng... lão già họ Hoàng thầm tính toán, những kẻ đang bao vây họ cũng không phải dạng dễ đối phó, hơn nữa Hái Hoa Bà chỉ bị thương nặng, chưa chắc đã hết cơ hội sử dụng năng lực lần nữa.
Đây mới chỉ là đội hình mà đối phương bày ra bên ngoài, gần đây nói không chừng còn ẩn giấu những môn đồ khác. Xem ra hành động lần này chắc chắn đã bị lộ, nếu không sao Người Gác Đêm có thể huy động một đội hình như vậy để mai phục họ.
Hôm nay chỉ cần sơ sẩy một chút, e là tất cả mọi người đều sẽ bỏ mạng tại đây.
"Lạc Hà, Phó Phù, hai kẻ phản bội gia tộc các ngươi..." Chính Án hơi ngẩng cằm, trên mặt có một vết sẹo còn mới kéo dài từ má phải xuống tận cằm, trông đến rợn người.
Cơ thể Phó Phù không ngừng run rẩy, đó là di chứng của việc sử dụng năng lực. Từng giọt máu tươi chảy dọc theo đầu ngón tay hắn. Hái Hoa Bà được xem là kẻ mạnh nhất trong đám người này, chỉ sau Chính Án, Phó Phù cũng không nghĩ sẽ thắng dễ dàng như vậy.
"Chính Án." Đôi mắt Lạc Hà như chứa cả một dòng sông băng. "Lâu rồi không gặp, vẫn khỏe chứ nhỉ." Ánh mắt hắn nhìn chằm chằm vào vết sẹo trên mặt Chính Án, rõ ràng là đang chế nhạo.
Vết sẹo này vừa nhìn là biết do Số Sáu để lại. Lần đó Chính Án dẫn người đi tấn công, làm Số Bảy bị thương nặng, khiến Số Sáu nổi giận liều mạng, một mình đuổi giết bọn chúng cả đêm, suýt chút nữa đã giết sạch cả đám.
Nhưng hắn không phải Số Sáu, không có thủ đoạn nghịch thiên như vậy. Trong tình huống một chọi một, hắn cũng chưa chắc là đối thủ của Chính Án, cho dù đối phương đang mang thương tích.
Chính Án không hề tức giận. Trong mắt lão, Lạc Hà và Phó Phù chẳng khác nào cá nằm trên thớt. Bố cục hôm nay có thể nói là hoàn hảo không một kẽ hở, những kẻ ở đây một người cũng đừng hòng thoát, tất cả đều phải chết. Lão muốn dùng kết quả này để nói cho những kẻ còn đang do dự biết, đây chính là kết cục của việc chống lại Người Gác Đêm!
Tuy bọn chúng không có ưu thế về hỏa lực, nhưng một khi đã trà trộn vào đám đông, chúng chính là những con sói hung tàn và khát máu nhất. Chỉ cần kéo dài đến khi hai thế giới hoàn toàn dung hợp, chúng sẽ trở thành thần của thế giới mới!
Một vầng sáng màu lam nhạt tuôn ra, lấy Lạc Hà làm trung tâm, tựa như những dải lụa mềm mại trôi về phía Chính Án, một phần khác thì hướng về phía những môn đồ đang vây khốn Trưởng quan Ngô.
Mấy môn đồ đứng gần nhất thần sắc sững lại, rồi trong ánh mắt kinh hoàng của mọi người, họ loạng choạng vài cái rồi ngã gục xuống đất, sinh cơ hoàn toàn biến mất.
Ánh mắt Chính Án thoáng thất thần, nhưng lập tức khôi phục lại, lão cười gằn rồi đưa tay ra hư không, tóm lấy dải lụa màu xanh thẳm đang bay lượn, như thể có thể nắm được vật thể thực, rồi hung hăng giật đứt.
Lạc Hà kêu lên một tiếng đau đớn, ôm lấy Phó Phù loạng choạng lùi lại mấy bước, khoé miệng rỉ máu.
Quả nhiên, một mình đối phó với nhiều người như vậy vẫn là quá sức, huống hồ còn có một cường giả như Chính Án. Sự phản phệ của năng lực khiến lồng ngực Lạc Hà đau nhói, hắn phải cố gắng lắm mới nén được vị tanh ngọt nơi cổ họng.
Hắn biết rõ, sở dĩ đám môn đồ mà Trưởng quan Ngô tập hợp vẫn chưa sụp đổ là vì có hắn và Phó Phù ở đây. Danh tiếng của Đỏ Thẫm vẫn rất có sức răn đe.
Nhưng nếu hắn và Phó Phù tỏ ra yếu thế, một khi lòng người tan rã, hôm nay sẽ là một tử cục không lối thoát.
Vì vậy, dù thế nào cũng phải chống cự, ít nhất phải đưa được Số Tám ra ngoài.
Tình hình hiện tại đối với hắn và Phó Phù vẫn chưa đến mức là tuyệt cảnh. Nếu họ liều mạng bỏ đi, một mình Chính Án chưa chắc đã cản được.
Nhưng nếu cứ thế mà đi, kế hoạch của tiên sinh sẽ bị đảo lộn, bứt dây động rừng, cũng khó ăn nói với quân đội và các gia tộc khác, gây thêm phiền phức cho tiên sinh vào lúc này.
Hắn vẫn muốn cố gắng thêm một chút, cố gắng tạo cơ hội cho những người khác phá vây...