Gấp rút hoàn tất bữa sáng gồm ngũ cốc với sữa xong, Haruyuki vội vàng rời khỏi nhà sau khi đã nói với mẹ mình đang ở trong phòng là sẽ tới trường.
Mặc dù hôm nay là một ngày nắng hiếm hoi, nhưng không khí vẫn ẩm ướt, và lập tức khiến cậu thấy khó chịu vào sáng sớm. Chỉ một đợt vận động nhẹ cũng đủ để khiến ta chảy mồ hôi như mưa, nhưng Haruyuki vẫn chạy một mạch tới con đường chính phía trước tòa nhà to lớn.
Không phải là vì cậu bị trễ. Vì điểm đến của cậu không phải trường học, mà là một vị trí trên con đường mà cậu hay đi. Sau khi tới một phía của đường Thất Nhẫn, cậu tiếp tục đi về phía nam dọc theo con đường cho người đi bộ, cậu quẹo phải tại ngã rẽ, và hoàn toàn rời khỏi đường đi thường ngày của mình.
Đi vào khu cầu vượt ở trung tâm và leo lên con đồi thoai thoải, cậu mau chóng tới giao lộ của đường Thất Nhẫn và đại lộ Aoume. Sau khi bước lên chiếc thang cuốn, Haruyuki dừng lại ở trung tâm đường Thất Nhẫn và kiểm tra thời gian ở góc dưới bên phải ánh mắt. Giờ đã là 7:45 sáng.
Khi liếc mắt nhìn xuống những chiếc xe EV bên dưới, Haruyuki lẩm bẩm:
“Burst Link.”
‘BASHIII!’, sau cái âm thanh hiệu ứng đó, thế giới liền trở nên tĩnh lặng và thuần xanh. Đây chính là Không gian Gia tốc khởi điểm, nơi mà chương trình Brain Burst tạo ra bằng cách khuếch đại nhịp sinh học lượng tử của trái tim Haruyuki, và gia tốc suy nghĩ của cậu lên 1000 lần.
Thoạt nhìn thì những chiếc xe EV được nhuộm màu xanh dường như đã hoàn toàn dừng lại, nhưng nếu nhìn kỹ hơn thì sẽ thấy những chiếc xe này thực tế đang di chuyển về trước khoảng 1cm mỗi giây.
Không bận tâm đến hiện tượng lạ đó, Haruyuki di chuyển cánh tay của Avatar lợn hồng, mở ra phần lựa chọn Danh sách thi đấu trong Brain Burst. Sau khi phát hiện cái tên mà mình đang tìm từ hàng đống cái tên quen thuộc, cậu trút một tiếng thở phào. Và không một chút chần chừ, cậu nhấn chọn nó và ấn “DUEL” ở bảng lựa chọn.
Thế giới lại thay đổi một lần nữa. Từ phần rìa trở vô, bầu trời đã hóa màu đen của mực. Các vết nứt xuất hiện trên những bức tường cao ốc hoặc các cửa hàng tiện lợi hai bên đường. Tất cả chiếc xe hơi đều đã biến mất, và hàng loạt bức tường vỡ nát nằm la liệt trên đường đi, bao gồm cả mấy cái hố sâu và những thùng xăng bị gỉ.
Sân đấu <Ngày tận thế> vẫn mang một dáng vẻ lộng gió thế này đấy, và Haruyuki chỉ biết nở một nụ cười khẩy. Không phải là cậu thích cái sân đấu này, mà là vì hiện tại chỉ có nơi này là thích hợp hơn cả. Đó là vì đối thủ mà Haruyuki vừa chọn lúc nãy cũng đã từng đấu với cậu tại sân đấu này, trong trận đấu đầu tiên của cậu… và cũng là lúc Haruyuki— Silver Crow chính thức ra mắt như là một Burst Linker.
Không lâu sau đó, Haruyuki nghe thấy âm thanh đặc trưng của loại động cơ đốt trong, đến từ con đường chính rộng rãi phía bắc. Giờ anh ta chắc đang lái xe thẳng đến chỗ cậu như mọt mũi tên, với động cơ đang ở mức tối đa nè, bởi vì thanh Guide Cursor màu nước gần như không di chuyển tí nào.
Trong thâm tâm, Haruyuki gần như đã định tái diễn ra chiến thuật ngày xưa mình từng làm: chờ đợi đối phương, sau đó nhảy xuống để tung một cú phi cước cực hiểm trước khi anh ta tiến vào khu vực dưới cầu.
Tuy nhiên, Haruyuki vẫn bám sát kế hoạch cũ của mình, và thậm chí trước khi nhìn thấy hình bóng đối phương, cậu đã nhảy xuống từ lan can của cây cầu đi bộ. Mở rộng đôi cánh của mình ra để giảm tốc độ, cậu đã đáp xuống mặt đất một cách nhẹ nhàng.
“Eh?”
“Crow-kun đã đi xuống rồi sao? Chi vậy?”
Tiếng thì thầm của các vị khán giả vang lên trên nóc của nhiều tòa nhà. Có lẽ họ ngạc nhiên khi thấy Haruyuki bỏ lỡ một lợi thế hiếm hoi như vậy. Nhưng trái với những gì họ nghĩ, lần này Haruyuki gia tốc không phải là để thi đấu.
Sau khi cậu đặt tay lên hông, Haruyuki đã nhìn thấy một đốm sáng ở trong bóng tối, cũng như âm thanh của động cơ V-twin đang gầm rú. Có vẻ như đối thủ của cậu cũng đã phát hiện ra Haruyuki và liền thay đổi số, chuẩn bị tông thẳng vào. Tuy nhiên, thay vì vào tư thế chiến đấu, cậu lại giơ cao hai tay lên như thể muốn nói không có ý định đánh nhau.
May mắn thay là vị đối thủ đã hiểu được ý định của cậu. Phát ra từ trong bóng tối là những tia lửa điện tạo ra từ thắng xe ở cả hai bánh khi bị giảm tốc, và ánh sáng cam của nó đã phần nào phản chiếu tấm bảng hợp kim ở nửa trên của cỗ xe. Phần bánh sau trượt dài rồi dừng lại ngay trước mặt Haruyuki, và anh chàng tay đua đó bỏ tay khỏi ghi đông để giũ một ngón tay trong khi tắc lưỡi:
“So Bad, chú thách đấu ta, nhưng lại đầu hàng ngay trước khi bắt đầu à?”
Haruyuki cúi đầu trước anh chàng Avatar có mặt nạ hình hộp sọ, người có thể là tay đua mô tô duy nhất của Thế giới Gia tốc – Ash Roller, và đáp:
“Thật xin lỗi, nhưng chẳng là bữa nay tôi có chuyện muốn nói với anh, Ash-san…”
Ash Roller thuộc Legion Lục <Great Wall>, với lãnh thổ là khu Shibuya trải xuống phía nam, nên địa bàn thi đấu chính của họ dĩ nhiên là ở Suginami. Tuy nhiên, vì lý do nào đó mà Ash Roller lại có thể tìm thấy ở buổi sáng những ngày thường, và một thời gian ngắn vào ban đêm ở Suginami. Có lẽ là vì anh ta phải bắt xe bus đi ngang qua đường Kannana để tới trường, nên thời gian này được ví như là <Tham quan Láng giềng>.
Và nếu quả thật là vậy, thì phải công nhận là anh ta gan thiệt. Bởi vì ta có thể dựa trên nơi xuất hiện của Duel Avatar để tìm ra vị trí chiếc xe bus anh ta đang đi. Và khi đó anh ta sẽ khó mà bảo vệ mình khỏi “Xâm phạm Thực tại” được.
Mà nghĩ lại thì, cũng làm gì có Burst Linker nào có thể miêu tả là ‘liều lĩnh’ và ‘thô bạo’, nên Haruyuki quyết định dừng suy nghĩ lan man, và bước đến gần chiếc xe. Rồi cậu cất lời với giọng khá nhỏ:
“Với cả, nếu được thì tôi muốn nói chuyện trong <Chế độ Đóng>…”
<Chế độ Đóng>… đúng như cái tên, nơi đây sẽ được đóng lại, và khiến các khán giả hoàn toàn không thể theo dõi trận đấu. Việc này cần có sự đồng ý của cả hai bên, nhưng như vậy sẽ khiến các khán giả nghĩ rằng họ kẹt xỉ đến mức không dám “show hàng”. Hơn nữa, “chiến đấu trước mặt mọi người” là lý do vì sao các Burst Linker tự đâm đầu vào các trận chiến, nên gần như không ai dùng chế độ này cả.
Ash Roller cũng có chút bất mãn vì điều đó, nhưng khi thấy giọng điệu Haruyuki có vẻ nghiêm trọng, đã đồng ý bằng một câu ‘Hiểu rồi’ rất nhỏ.
Sau khi quay về tứ phía của sân đấu, anh chàng lái xe môtô liền hét lên khá lớn:
“Hey HEY! Hỡi các Boys and Girls trong Thính phòng! SO SORRY, nhưng bữa nay quý vị không được thấy cảnh bổn đại nhân đây chiến thắng rồi! Mấy người cứ xem như NOTHING đã xảy ra nhá!!”
Ngay sau đó, hàng loạt tiếng chê trách vang lên từ đỉnh các tòa nhà ở mọi hướng.
“Gì chớ~!? Chán quá điiii!”
“Lâu rồi tôi mới được thấy Ash đấu với Crow mà! Hai người nên quẫy nhiệt tình vào chứ!”
Tuy nhiên, dù cho mấy vị khán giả đây có làm ầm đến cỡ nào đi, khi nghe Ash chêm vào một câu “hơi bị thừa thãi”…
“Chứ biết sao giờ!? Là tên Crow này muốn thổ lộ gì đó với bổn đại nhân mà!”
Chỉ bằng một câu nói, tiếng hét phản đối đã lập tức biến thành tiếng vỗ tay cuồng nhiệt chỉ trong một giây.
Nghe thấy tiếng vỗ tay và cả huýt sáo, Haruyuki lập tức bấn loạn và hét “Khoan, không phải…”. Nhưng nếu không nói như thế, thì chắc sẽ có hơn một nửa khán giả từ chối rời khỏi trận đấu quá. Trong lúc thắc mắc Ash đang nghiêm túc hay chỉ là lời nói đùa vu vơ, Haruyuki miễn cưỡng cúi chào các khán giả.
Sau đó, cậu nhấn vào cái tên của mình ở góc trên bên phải ánh mắt, và mở ra <Mục lục Cài đặt>. Tại dòng ‘Thay đổi Hình thức Thi đấu’, cậu chọn <Chế độ Đóng> và nhấn OK. Một cửa sổ lựa chọn [YES/NO] ắt hẳn cũng đã hiện ra trước mắt Ash Roller. Ngón tay anh ta chỉ vừa di chuyển một chút thôi, là mọi tiếng cổ vũ và huýt sáo từ khán đài lập tức biến mất trong nháy mắt.
Một sự tĩnh lặng bao trùm cả sân đấu như thể ta vừa nhấn vào nút ‘tắt tiếng’ vậy, chỉ trừ tiếng nổ nhỏ nhẹ của động cơ ga trên chiếc V-Twin, vì nó không bị ảnh hưởng bởi luật. Ash Roller liền dùng tay phải quay nút kích nổ và tắt động cơ đi.
“…Rồi đấy, giờ thì chú muốn nói gì nào? Đôi cánh của chú lại bị mất nữa rồi sao… Trông có vẻ không phải nhỉ.”
“Uhh… À, ừm…”
Vì không biết phải giải thích thế nào cho đặng, nên Haruyuki quyết định chỉ kể lại sự thật theo những gì đã xảy ra, và bắt đầu:
“Ngày hôm qua, tôi có thi đấu với Bush Utan đến từ <Great Wall>…”
Nhưng chỉ thế thôi mà Ash Roller đã phản ứng lại một cách mà cậu không ngờ tới:
“Cái… đéo gì cơ!?”
Chàng tay đua đeo mặt nạ nhảy khỏi chiếc xe của mình với khuôn mặt hầm hầm, và khuôn mặt như hộp sọ của anh ta gần chạm vào Haruyuki, rồi hét lớn:
“Ở đâu!? Và khi nào!?”
Hai người họ tìm thấy một khối xi măng cỡ vừa và ngồi đối diện với nhau, trong khi Haruyuki thuật lại trận đấu hồi tối qua thật chi tiết có thể:
Như việc cậu ta tìm thấy Bush Utan và Olive Glove ở Battle Area <Suginami 2> vào lúc bảy giờ rưỡi tối qua, trong một trận Tác chiến.
Bush Utan liên tục sử dụng ‘-deyansu’ trong câu thoại, nhưng sau khi trang bị “Bộ ISS”, thái độ của anh ta đã thay đổi hoàn toàn.
(trans: cái ‘-deyansu’ này như kiểu chốt câu của người nhật, giống kiểu ‘-desu’ hay ‘nanodesu’ vậy, thành ra cũng hơi bị khó dịch.)
Và cả việc Utan đã nói rằng món đồ này ‘được trao lại cho anh ta vào 3 ngày trước’.
Điều duy nhất mà cậu không nói chính là cái tên của Ardor Maiden và sức mạnh của cô bé. Phần còn lại của câu truyện thì chắc Ash Roller sẽ được nghe lể lại từ các khán giả của trận đấu đó không sớm cũng muộn thôi. Dù sao thì điều chủ yếu vẫn là không tiết lộ thông tin của các đồng đội bên mình, và Ash cũng không quan tâm tới điều đó.
Sau khi lắng nghe câu truyện trong khoảng 10 phút, với cánh tay vẫn còn đặt trên phần đầu gối được gắn giáp, còn cơ thể thì cúi về trước, Ash trút một tiếng thở dài.
“Này, về cái thứ gọi là ‘Bộ dạy học IS Mode’ ấy…”
Sau khi thều thào như vậy, anh ta ngước xuống nhìn vào mắt Haruyuki và hỏi:
“Cái ‘IS Mode’ đó… là cái thứ gọi là ‘Incarnate System’ đó sao?”
“V-Vâng, tôi nghĩ là nó cũng như nhau thôi. Vậy Ash-san, về Incarnate System… anh đã có thể…?”
Trước câu hỏi đó, anh chàng đội mặt nạ hình hộp sọ khẽ lắc đầu:
“Ta chỉ mới nghe từ Sư phụ mà thôi. Không lâu trước, khi mà ta đang gặp rắc rối trong việc phát triển chiêu <V-Twin Quyền>, Sư phụ đã nói với ta cái thứ ấy, nhưng ta chả bao giờ tập luyện nghiêm chỉnh cả. Nói thế nào nhỉ… chỉ là ta quá nhát. Sau khi nghe về việc có thể rơi vào bóng đêm của bản thân, ta đã cảm thấy sợ… Và bây giờ, vì Sư phụ đã tái gia nhập <Nega Nebulus>, ta không thể nhờ cô ấy dạy cho mình tiếp được.”
Vị ‘Sư phụ’ mà Ash nhắc tới chính là <Mẹ> của anh ta, và cũng là vị sư phụ đã dạy Tâm ý cho Haruyuki: Sky Raker. Vào tháng 4 năm nay, cô ấy đã chính thức quay trở về ngôi nhà cũ của mình, Legion Đen <Nega Nebulus>. Thế nên, cô ấy cũng đã trở thành đối thủ của Ash Roller, thành viên của <Great Wall>.
Tuy rằng họ không để ý tới điều đó cho lắm và vẫn tiếp tục chiến đấu kịch liệt trong các trận Lãnh thổ chiến, nhưng có vẻ Ash vẫn cảm thấy bất an vì không thể dựa dẫm vào <Mẹ> của mình tiếp được.
Khi thấy rằng mình đang dần đi lạc đề, Haruyuki cũng tranh thủ cơ hội để hỏi một điều mà mình đã thắc mắc từ lâu, và mở miệng ra:
“Tôi hỏi cái… Tại sao anh lại tham gia <Great Wall> vậy, Ash-san?”
“Tự nhiên hỏi vậy là sao? Hừm, chỉ là ban đầu ta nghĩ nó là một Legion bự chà bá lửa. Và nhà ta cũng nằm trong lãnh thổ của nó, và cái gã giới thiệu ta vào tham gia cũng không đến nỗi tồi… Sau khi vào, ta mới thấy là <Great Wall> tự do hơn là ở bên Lam hay Tím, nên cũng không thấy hối hận gì. Và Legion Master ở đó cũng không có xài mệnh lệnh hay là thống trị các kiểu.”
Legion Master của <Great Wall> thì ắt hẳn là Lục Vương rồi. Khi nhớ lại buổi hội nghị vài hôm trước, khi chứng kiến thái độ cực kỳ yên lặng đó của Green Grande, Haruyuki cũng phải đồng ý. Một lúc sao, cậu mới quay lại câu hỏi thật sự:
“Vậy, về Bush Utan… Có khi nào anh ta là <Con> của Ash-san không?”
Như thể cậu hỏi quá đột ngột, Ash Roller giật đầu về phía sau vì ngạc nhiên và lắc liên hồi:
“Bậy. Ta đây chưa đủ giỏi để có một đứa <Con> đâu há!? Và <Cha> của Utan-chan… cậu ta không còn ở đây nữa. Cậu ta đã mất hết điểm của mình vào đầu năm nay…”
Khi nghe thấy thấy, sống lưng của Haruyuki lạnh toát cả lên, khi mà bên tai cậu lại văng vẳng câu nói của Utan ngày hôm qua.
—Nếu tôi không trở nên mạnh hơn thì sẽ chẳng có ý nghĩa gì cả. Nếu tôi không trở nên mạnh hơn thì tỷ lệ thắng của tôi sẽ thấp chủng! Và như thế tôi sẽ chỉ mãi là tôm tép trong Legion! Rồi tôi sẽ sớm mất hết điểm của mình, và không ai ở Thế giới Gia tốc này sẽ biết rằng họ vừa mất một người chơi thấp kém.
Trong khi Haruyuki im như thóc, Ash Roller thở dài và làm điều mà cậu không thể ngờ tới: anh ta dùng tay phải của mình chạm vào phần cằm của chiếc mặt nạ hình hộp sọ, và sau một âm thanh ‘kachink’, cả khuôn mặt của anh ta đã bị kéo ngược về phía sau gáy.
Haruyuki ngồi thẳng lưng lên vì giật mình. Ash Roller… với “Khuôn mặt thật” của mình, cũng tỏ vẻ ngạc nhiên khi thấy cậu như vậy.
Khuôn mặt thật của anh ta nhìn rất giống một sinh viên khoa học, với khuôn mặt nhọn và đôi mắt màu xanh lá nhẹ; hoàn toàn khác với tay đua bình thường rất lắm mồm và hay cười phá lên. Và giọng nói cũng hoàn toàn khác hẳn nữa, khi mà tông giọng của anh ta đả trở nên nhẹ nhàng hơn cả dự kiến.
“…Sao?”
“K-Không ạ, đừng bận tâm.”
“…Vậy thì, quay lại chủ đề nào. Khi bị mất <Cha>, Utan chỉ mới có Lv1. Thế rồi sau nhiều chuyện, kết quả là tôi phải chăm sóc cho cậu ta, như là lẽ bình thường ấy. Tuy làm vậy có thể không giống tôi lắm, nhưng chỉ là tôi không nỡ bỏ mặc cậu ta như vậy…”
“Đúng là vậy… Anh có vẻ là một người anh trai tốt đấy chứ?”
“Ai biết… Rốt cuộc thì có lẽ tôi cũng không hiểu được những gì cậu ta nghĩ. Tuy là tôi cũng có cảm giác rằng Utan đã ra quyết định gì đó… Tôi quá bận rộn với nhiều thứ, và hay gác lại chuyện của cậu ta sang một bên…
Rồi hai ngày trước, tôi hoàn toàn không thể liên lạc với cậu ta. Dù có kết nối vào Global Net vào thời điểm nào cũng không hề thấy cậu ta xuất hiện trên Danh sách thi đấu ở khu Shibuya, và cậu ta cũng chẳng thèm trả lời tin nhắn của tôi… Vào lúc đó, tôi bắt đầu nghe thấy vài tin đồn lạ…”
“Tin đồn…?”
Haruyuki rướn người về trước trong khi Ash Roller hạ vai và đáp một cách rầu rĩ:
“Kiểu như là, Utan đã trở thành một đội với Olive Glove, và liên tục giành chiến thắng ở những khu ít dân như Setagaya và Oota, bằng vài kỹ năng quái lạ. Nên là hôm qua, tôi đã dạo quanh những khu vực đó, nhưng tôi không ngờ là cậu ta lại xuất hiện ở Suginami…
Và tôi cũng không ngờ những kỹ năng quái lạ đó lại là những thứ tồi tệ như thế!! Một vật phẩm có thể giúp bất kỳ ai sử dụng Incarnate System… rồi còn có thể trao lại cho người khác nữa á? Đùa nhau à…”
“Ash-san, anh có biết Bust Linker nào là người có thể đã đưa ‘Bộ ISS’ cho Utan không?”
Sau khi nghe thấy câu hỏi và đứng hình với dáng vẻ khá buồn cười, khuôn mặt của Ash ngước lên và lắc liên hồi.
“…Tôi đời nào lại biết đứa nào đã đưa nó cho cậu ta chứ. Còn nếu phải liệt kê ra những người có quan hệ tốt với Utan thì tôi làm được đấy… Nhưng mà Crow, dù cho ta có tìm ra được kẻ đã trao nó cho Utan, thì cũng không còn quan trọng nữa đâu.”
“Gì chứ? Sao lại không? Cái thứ đó rất nguy hiểm, nên ít nhất ta phải cản kẻ nào đó tiếp tục phân phát nó…!”
Haruyuki lập tức phản bác. “Tìm ra Burst Linker đã trao ‘Bộ ISS’ cho Utan” chính là ý định chính của cậu khi muốn nói chuyện trong <Chế độ Đóng> này. Dù cậu không thể tìm ra thủ phạm lập tức đi nữa, thì miễn là cậu điều tra thông qua những ai đã tiếp xúc với Utan, cậu nhất định sẽ tìm ra được nguồn.
Tuy nhiên, giả thiết của Haruyuki đã lập tức bị phá vỡ khi Ash Roller tiếp tục nói:
“Tôi đã thắc mắc điều này từ khi cậu nói ‘Bộ ISS’ giống một thứ sinh vật sống. Những thứ có vẻ ngoài sinh học ở Thế giới Gia tốc này đều có chung một đặc tính nào đó. Kiểu như, chúng có thể tự tái tạo… hoặc là phân tách ra theo thời gian. Lỡ như… Lỡ như cái thứ đó có thể tự sao chép vô hạn bản thân thì sao?”
“Ah…!”
Haruyuki hét lên vì không hề nghĩ đến điều đó.
Bush Utan đã nói có ai đó đã trao “Bộ ISS” cho mình. Haruyuki đã đoán là chỉ có một Burst Linker đang phân phát chúng, nhưng phân tích sâu hơn thì mới thấy là không hề có cơ sở cho điều này. Ash Roller đã đúng, nếu như cái nhãn cầu đen đó có khả năng “tự sao chép”, và cộng thêm việc ta có thể trao “Bộ dạy học” này cho bất kỳ ai, đặc biệt là khi làm vậy sẽ giúp ta được thưởng công gì đó… thì có lẽ mọi chuyện đã quá muộn rồi.
Thậm chí trong lúc họ đang nói chuyện, “Bộ ISS” có lẽ đang được phân phát rộng rãi, và sẽ càng có nhiều Burst Linker được tiếp xúc với thứ sức mạnh Tâm ý đen đúa mà hệ thống đã ban tặng hơn…
Trên hết, nếu như không có ai dạy cho họ Incarnate System thực chất là gì, thì dĩ nhiên họ sẽ không biết nguyên tắc lớn nhất của hệ thống này: “Chỉ được phép dùng Tâm ý khi đối phương sử dụng trước”, và sẽ liên tục sử dụng nó trong các trận đấu.
Như vậy cũng đồng nghĩa với sự sụp đổ của trò chơi Brain Burst. Các kỹ năng chiến đấu, cũng như cơ hội để thể hiện kỹ năng của bản thân sẽ biến mất, mà thay vào đó sẽ là liên tục những đòn <Dark Shot> từ phía xa, hay là <Dark Blow> khi cận chiến…
Nghĩ tới một tương lai như thế khiến Haruyuki rùng mình.
Cậu cần tìm cách để chứng tỏ rằng điềm dự báo đó là sai, nhưng Ash Roller nói tiếp:
“Thật ra thì, không chỉ có mỗi Utan và Olive là gặp chuyện như vậy đâu. Tôi nghe nói là còn hai ba người khác nữa, và đặc biệt là một trong số đó đến từ quận Edogawa. Lý do vì sao tôi lại nghĩ rằng có nhiều hơn một nguồn phân phát ‘Bộ ISS’, là dựa vào lời kể của cậu và những tin đồn đó đấy.”
“Quận Edogawa?” Haruyuki hỏi. Edogawa ở khá xa so với căn cứ Legion của Bush Utan ở quận Shibuya và Setagaya, nằm ở tuốt bên kia Tokyo. Nếu vậy thì, khả năng của việc “Bộ ISS” bị phân phát đại trà đã tăng lên rất nhiều lần rồi.
—Là kẻ nào? Và tại sao?
Haruyuki nuốt lại câu hỏi mà mình đã suy nghĩ từ tối qua đến giờ.
Dĩ nhiên đó là vì cậu không tìm được câu trả lời. Cậu cúi đầu xuống, và nhìn thấy cái bóng của mình ở bên dưới thùng nhiên liệu. Ash Roller liền nói, “Ta đã nói chuyện khá lâu rồi, 30 phút coi vậy mà ngắn thật nhỉ?”
Haruyuki liền nhìn lên bộ đếm thời gian trong tầm mắt của mình. Bộ đếm vốn bắt đầu từ 1800 giờ đây chỉ còn khoảng 300. Dĩ nhiên là họ có thể thách đấu với nhau lần nữa từ Danh sách thi đấu, nhưng nếu cứ tiếp tục thì họ cũng chỉ có thể suy đoán vô căn cứ thôi.
Haruyuki quyết định cảm ơn Ash vì cuộc nói chuyện để có thể kết thúc vấn đề, và cúi đầu. Nhưng Ash đã đeo lại chiếc mặt nạ của mình, và nói siêu nhanh, “Crow, còn vài điều nữa.”
“Ể? Gì vậy ạ?”
“À… thật ra thì ta không nên đề cập vấn đề này, nhưng vì không còn thời gian nên ta sẽ vào thẳng trọng tâm luôn. Chủ nhật vừa rồi, chú có nhận thấy điều gì khác kỳ lạ không? Trừ Utan ra.”
“Hửm? Cái gì kỳ lạ á?” Haruyuki bắt đầu lục lại ký ức của mình, nhưng chẳng thể tìm ra được điều bất thường nào. Nếu tính luôn cả trận Lãnh thổ chiến vào ba ngày trước, thì tuần vừa rồi cậu đã có khoảng 20 trận đấu. Nhưng trận đấu với Utan hôm qua đã để lại ấn tượng rất mạnh với cậu, nên cậu chẳng thể nhớ nỗi kết quả của mấy trận kia. Không hiểu vì sao mình lại bị hỏi điều này, Haruyuki hỏi lại:
“Không… tất cả trận đấu của tôi đều rất chi bình thường. Mà ý anh ‘kỳ lạ’ là sao cơ?”
Ash Roller làm một vẻ mặt tò mò và trả lời, “Thì là, nó kỳ lạ vì nó quá ‘bình thường’ ấy.”
“Kỳ lạ nếu vì quá bình thường? Không, xin lỗi… Kể từ cuộc đua hồi tuần trước, tôi có nhiều chuyện phải lo nghĩ quá, nên đã không thể thi đấu nhiều trận…”
Điều mà cậu phải lo nghĩ, dĩ nhiên là về Hội nghị Thất Vương được tổ chức vào hôm trước, và một trong các chủ đề được bàn ở đó chính là “Xử lý Silver Crow như thế nào”. Nếu cậu không thể “thanh tẩy” Bộ giáp Tai ương khỏi bản thân trong một tuần, cậu sẽ bị cưỡng chế rời khỏi Thế giới Gia tốc. À phải, giờ nghĩ lại thì, cậu không nên lo nghĩ về cái viễn cảnh hỗn loạn mà “Bộ ISS” có thể mang lại……
Vào lúc này, Haruyuki mới nhận ra ý của Ash Roller là gì.
“Bình thường đến mức kỳ lạ”… đúng là vậy. Haruyuki đúng ra phải đang ở tình trạng không thể thi đấu bình thường được. Bởi vì vào tuần trước, trong cuộc đua Hermes Cord, ngay trước mặt hơn trăm người, Silver Crow đã trở thành <Chrome Disaster> đệ lục, và tin này nhất định đã lan truyền ra khắp Thế giới Gia tốc. Khi đó, bị từ chối thi đấu hay là bị xỉ vả cũng là chuyện bình thường.
Nhưng các Linker thi đấu với cậu trong tuần vừa rồi, bao gồm cả Bush Utan vào hôm qua, có vẻ không hề hay biết gì cả. Bình thường thì làm quái gì có chuyện này chứ…
“Phải rồi ha. Đúng là lạ thật… khi không ai nhắc tới điều đó trong lúc thi đấu…”
Haruyuki lẩm bẩm với giọng ngơ ngác, và Ash Roller thẳng thừng cho cậu câu trả lời.
“Đó là vì, khi các khán giả ở đó thấy cậu chiến đấu, tất cả đã cùng đưa ra một thỏa thuận trước khi Link Out.”
“Eh? Thỏa thuận ư? Thỏa thuận gì mới được?” Haruyuki hỏi
Ash Roller liền giải thích, “Đó là, <Không được trách cứ Silver Crow vì đã trang bị Bộ giáp Tai ương trong Cuộc đua Hermes Cord>.”
“Ể…”
“Lý do đơn giản lắm. Đó là vì chú đã cứu cả cuộc thi. Đúng ra là mọi thứ không thể nào tiếp tục được nữa sau những gì mà gã đó đã làm, nhưng cuối cùng, chính chú đã giúp mọi người giành lại được cuộc đua. Nên dù không ai bảo ai, tất cả mọi người đều đồng thuận với nhau rằng sẽ giữ yên lặng trước màn ‘biến hình’ của chú, cũng như không nghĩ đến việc tại sao chú lại có Bộ giáp Tai ương… hay ít ra là ta nghe nói thế. Bởi thế nên trong tuần qua, không một ai nhắc đến dù chỉ là chữ ‘D’ trong ‘Disaster’ đấy.”
“…”
Bị nhấn chìm bởi cảm xúc, Haruyuki chỉ biết mở to mắt vì kinh ngạc.
Hơn 100 vì khán giả đã chứng kiến trận đấu giữa Silver Crow và Rust Jigsaw, có thể nhiều người trong số đó còn thuộc các Legion Lục Sắc nữa, và họ có thể xem Haruyuki là kẻ thù. Họ đáng ra có thể giáng đòn phán xét lên Haruyuki với danh nghĩa là diệt trừ Bộ giáp Tai ương, nhưng họ… họ lại…
“Chúng ta có thể không cùng Legion, nhưng tất cả chúng ta đều là Burst Linker. Chắc là vậy đấy.”
Ash Roller nói trong lúc nhìn Haruyuki, và tiếp tục:
“Crow, cũng chính vì thế nên sự thù địch của mọi người đối với chú là rất ít. Ta cũng có nghe các Linker tiền bối ở <Great Wall> nói về quyết định phán quyết ở Hội nghị Thất Vương, và cũng có người nghĩ rằng nó quá khắc khe. Ta muốn chủ hiểu điều này, và dỏng tai lên mà nghe ta nói.”
Ash Roller hạ thấp giọng nói, khiến Haruyuki nghĩ những điều anh ta sắp nói là điều không tốt lành gì mấy, nên cũng hạ thấp giọng:
“Chuyện gì thế?”
“Ta cũng có nghe nói rằng mấy kỹ năng quái đản của Utan và Olive… là được sao chép từ Bộ giáp Tai ương mà ra.”
Haruyuki kết thúc trận đấu diễn ra trong nửa tiếng với Ash Roller, và quay trở về Đại lộ vòng xoay số bảy. Cậu băng qua cây cầu quá đầu, và đi về phía nam để hướng tới trường. Dù cậu đi về phía tây theo đường Oume-dori, bước vào cổng trường, rồi tới lớp đi nữa, cú sốc và sự ngờ vực trong đầu cậu vẫn không tan biến.
—Các kỹ năng Bush Utan sử dụng thông qua “Bộ ISS” là được sao chép lại từ kỹ năng của Chrome Disaster.
Chuyện đó không thể nào xảy ra được. Cậu chưa bao giờ nghe ai đó có thể sao chép lại năng lực, rồi cấy chúng vào một con ký sinh trùng cả. Thực ra thì, Haruyuki cũng chỉ mới được biết khái niệm về <Ký sinh> và <Thanh tẩy> vào gần đây thôi, nên cũng không có gì lạ khi vẫn còn những thứ mà cậu không biết.
Hơn nữa, <Dark Shot> và <Dark Blow> cũng toát ra hào quang y hệt Chrome Disaster…
Haruyuki như đóng băng trên chiếc ghế nhựa plastic. Trước tiên, nếu các tin đồn đó là chính xác – nếu tin này ngày càng lan rộng ra, kèm theo đó là “Bộ ISS”, thì những người yêu quý Thế giới Gia tốc nhất định sẽ giận dữ nhắm vào Haruyuki, Chrome Disaster đệ lục. Họ có thể sẵn sàng vi phạm cái thỏa thuận đã đề ra sau Cuộc đua Hermes Cord đó… Không, những người đó có thể sẽ nghĩ là đã bị Haruyuki phản bội, và nhắm vào cậu.
“…Sao chuyện lại thành ra thế này chứ…” Haruyuki lẩm bẩm trong lúc chuông reo. Thế quái nào mà cậu lại lâm vào tình cảnh nguy hiểm này chứ? Ngoài sự phán xét ở Hội nghị Thất Vương ra, giờ lại có khả năng Haruyuki sẽ bị dồn vào đường cùng bởi một thế lực vô hình nữa. Lẽ nào là có kẻ nào đó giật dây, chứ không chỉ đơn thuần là ngẫu nhiên?
Nếu là vế sau, thì cậu nghĩ kẻ đã nghĩ ra âm mưu này, cũng như là nghi phạm lớn nhất, chính là cái gã năm nhất của trung học Umesato, “Kẻ tước đoạt” đã từng xuất hiện trước mặt Haruyuki.
Cậu ngước lên nhìn phòng học của năm nhất ở phía trên, và lắc đầu.
Hắn ta không thể làm được gì nữa rồi. Burst Linker nào bị mất hết Burst Point của mình, thì trò chơi Brain Burst sẽ tự động bị gỡ bỏ khỏi Neuro Linker của người đó, và tước đi mọi ký ức về Thế giới Gia tốc. Haruyuki cũng đã tự mình xác nhận tác dụng của cái luật đó, bằng cách nói chuyện với hắn ta vào ngày hôm sau của cuộc chiến khốc liệt đó.
Nhưng lỡ như hắn biết chuyện từ ai khác thì sao? Lỡ như “Master” của hắn quyết định giở chiêu thì sao?
“Haru.”
Có ai đó chạm nhẹ vào vai phải cậu khiến Haruyuki nhảy lên vì sốc. Khi quay người lại, cậu nhìn thấy cậu bạn thân đang nhìn mình thông qua cặp kính gọng xanh.
“…Taku.”
“Chuyện gì thế? Ta sắp phải đổi lớp đấy.”
Sau khi nghe Mayuzumi Takumu, cậu bạn thời thơ ấu, cũng như là đồng đội ở cùng một Legion, nói thế, Haruyuki mới nhìn ngó xung quanh. Có vẻ như đã vào giờ học buổi sáng và các học sinh đang chuẩn bị rời khỏi lớp. Tiết đầu tiên của ngày thứ ba là Âm nhạc, và ta cần phải tới phòng nhạc cách âm.
“Ờ, ừm… phải rồi.”
Haruyuki vội vàng đứng dậy. Khi thấy cảnh đó, Takumu hơi nhíu mày và cúi xuống để thì thầm bên tai Haruyuki.
“Haru, nếu như cậu vẫn còn lo về cái án phạt, thì hôm qua tớ đã nói rồi, cậu đừng lo gì nữa. Chiyu, tớ, Kurasaki-senpai… và cả Master sẽ bảo vệ cậu mà.”
“Ừm… tớ xin lỗi vì đã làm mọi người lo lắng.” Haruyuki cố gượng cười và bắt đầu bước đi, nhưng đầu thì vẫn mãi suy nghĩ.
Taku xem ra vẫn chưa biết về “Bộ ISS”, cũng như cả tin đồn về Chrome Disaster xung quanh nó. Nếu vậy thì vào những trận đấu thường ngày sau giờ học, họ sẽ được nghe về nó ngay thôi.
Sẽ tốt hơn nếu như Haruyuki giải thích tình hình trước. Đúng vậy, không chỉ Takumu, mà tất cả mọi người nữa.
Haruyuki rời khỏi lớp học để đi ra hành lang, khẽ kéo tay của Takumu và thầm thì:
“Nè, bữa nay sau khi hoạt động ở Legion, cậu tới chỗ tớ được không? Tớ có vài điều muốn thảo luận với cậu, chứ ở trường thì xem ra không có đủ thời gian rồi.”
“Được thôi.”
Haruyuki nhẹ nhàng cảm ơn Takumu vì đã không hỏi sâu hơn, và thêm vào:
“Vậy thì cậu gọi Chiyu nhé? Tớ sẽ gửi thư cho senpai và Kurasaki-senpai.”
“Mấy giờ?”
“Để xem nào… 6 rưỡi đi ha?”
“Ok.”
Haruyuki có cảm giác gánh nặng trong tim mình đã tan chảy. Cậu nắm chặt tay và thầm nghĩ.
—Mình sẽ không bỏ cuộc. Mình đã có những người bạn đáng tin cậy mà. Dù có tên nào đang âm mưu chuyện gì đi nữa, mình nhất định sẽ không sao. Không bao giờ.
Nhưng lời tiếp theo của Taku đã làm tan vỡ quyết tâm của Haruyuki.
“Haru, cậu có nhớ chuẩn bị cho buổi trình diễn solo trong tiết Âm nhạc không vậy?”
CHƯƠNG 8
Hiện tại là sau giờ học…
Ở tiết đầu tiên là Âm nhạc, Haruyuki phải trình diễn solo một bài. Không chỉ có thế, ở tiết thứ năm là Thể dục, cậu bị ép phải chơi cái trò bóng ném gần như là khá khoai đối với cậu. Sau khi nhận thiệt hại ở cả tinh thần và thể xác, cậu lết một cách yếu ớt về phía cái chuồng ở sân sau.
Vì công việc dọn dẹp cái chuồng đã hoàn tất, nên nhiệm vụ của ngày hôm nay được giao bởi hệ thống sẽ chỉ có mình Hội trưởng Haruyuki làm. Cậu đã mong nhận được những lời ấm áp, cảm kích, hay là tán dương từ Hamajima và Izeki, hai đồng nghiệp đã bỏ về nhà với vận tốc ánh sáng vào hôm qua. Nhưng thất vọng thay, những gì cậu nhận được từ hai người họ khi ở chân cầu thang chỉ là mấy câu cộc lốc “Hội trưởng làm tốt lắm” và “Cảm ơn nha.”
“…Rồi rồi. Một người đàn ông thì đâu có cần được tán dương…”
Trong lúc lẩm bẩm với cái giọng tưởng như là ngầu vãi đái ra, cậu băng qua phía sau lưng của dãy nhà cũ đang tạo bóng râm bởi mặt trời, rồi hướng tới chỗ cái chuồng.
Vì nằm dưới ánh mặt trời cả ngày nên mặt sàn của cái chuồng đã hoàn toàn khô ráo. Đống lá cây khô to đùng ở phía trước tấm lưới thép cũng đã khô. Cứ thế này thì cậu có thể đem vứt chúng vào ngày mai rồi.
Haruyuki đứng yên trong lúc ngắm nhìn cái chuồng, cảm giác như đang lâng lâng trên chín tầng mây khi đang kiểm tra thành quả của mình.
Thế nên, khi tự dưng có một cửa sổ yêu cầu Kết nối Ad-Hoc xuất hiện giữa ánh mắt, cậu đã bị hết hồn giống hệt hôm qua. Sau khi bất giác nhảy lùi về, cậu nhìn xung quanh và phát hiện một bóng hình nhỏ nhắn đang đứng cách xa với cậu.
Phần tóc mái được cắt thành một đường thẳng hoàn hảo, và phía sau đầu là một búi tóc hình đuôi ngựa. Ở phần lưng của bộ đồng phục một mảnh là một chiếc cặp màu trà. Đó chính là Shinomiya Utai, học sinh lớp 4 của Học viện Matsunogi nhánh tiểu học, một đơn vị hợp tác với trường trung học Umesato.
“Ừm, ch… chào buổi chiều.”
Sau khi gửi lời chào, cậu lập tức nhấn nút OK trên cửa sổ yêu cầu. Rồi một cửa sổ chat lập tức mở ra, theo sau đó là những con chữ xuất hiện với tốc độ nhanh như chớp.
[UI> Chào buổi chiều ạ, Arita-san. Xin lỗi em đến trễ. Em bận gửi yêu cầu cho chấp thuận trang thiết bị và đăng ký dữ liệu cho ban quản trị ở đây, nên là có hơi tốn thời gian một chút.]
Tốc độ gõ vẫn thuộc hàng “siêu nhân” như mọi khi. Dù đã đọc hai lần cái đoạn văn được nhập vào nhanh tới mức mắt cậu không theo kịp, nhưng Haruyuki vẫn không hiểu hết cho lắm, nên đành ngước mặt lên và hỏi.
“Ừm… C-Chấp thuận trang thiết bị? Là… sao cơ…?”
Sau khi dứt lời, cậu nhận ra ở bên cạnh chân Utai có một cái hộp đựng khá to. Vì được làm từ plastic nhìn có vẻ cứng cáp nên cậu không thể thấy được bên trong, nhưng ắt hẳn Utai cũng gặp chút khó khăn khi chuyên chở thứ này nếu như cô bé dùng tay không.
“Ồ, là cái đó sao? Nếu em lấy đồ ra thì anh sẽ giúp được đấy.”
Vừa nói, Haruyuki vừa bước tới gần cái hộp. Nhưng vì lý do gì đó, mà Utai lập tức giơ cao tay phải lên, đồng thời dùng tay trái để gõ chữ.
[UI> À không, cái này khác ạ. Tuy có hơi thất lễ, nhưng cảm phiền anh tạm thời đừng tới gần nó. Em sẽ giải thích sau. Còn về trang thiết bị thì… có vẻ như cũng vừa tới rồi.]
Sau khi cô bé nói— Nhầm… viết xong, tiếng bước chân sột soạt trên đất vang tới tai của Haruyuki. Khi hướng mắt về phía phát ra âm thanh, cậu nhìn thấy một anh thanh niên mặc đồng phục của công ty chuyên chở đang bước tới đây. Ở mỗi bên vai của anh ta là một vật thể nhìn giống một khúc gỗ hẹp và dài.
“Ở đây có kêu chuyển phát phải không ạ?”
Anh ta lên tiếng, rồi Utai phản ứng bằng cách di chuyển cả hai bàn tay. Có vẻ em ấy cũng đã kết nối Ad-Hoc với anh ta luôn rồi.
[UI> Vâng, đúng ạ. Phiền anh quá, nhưng anh có thể mang nó vào trong cái cũi kia không ạ? Một cái ở góc trái trong cùng, với một cái ở góc phải trong cùng. Cảm ơn anh nhé.]
“Xong ngay!”
Sau khi đáp lại một cách hào hứng, Haruyuki nhìn anh công nhân đó bước về phía trước. Cái thứ được vác ở mỗi vai của anh ta, là một phần thân cây dài khoảng 1m, dài cỡ 80cm với vài nhánh cây nhỏ mọc ra trên đó, nhìn giống y cáu cây— Không, nó đúng chuẩn là cây đấy. Tuy là không có lá ở trên mấy nhánh cây, nhưng ở phần gốc thì được lắp một cái bục nhìn có vẻ nặng nề. Nhìn chúng giống như được sản xuất ra hơn là tự nhiên mà có.
Đặt hai khúc cây dài thòng vào cái chuồng thông qua lối bên trái, anh công nhân quay về phía này sau khi đặt chúng cách xa chỗ có bóng đen. Utai liền gõ chữ để kêu điều chỉnh lại vị trí của chúng:
[UI> Cái đó thì qua phải thêm 20cm nữa… Đúng rồi, như vậy được đấy.]
Anh công nhân vừa ra khỏi cái chuồng là chìa ra một tờ hóa đơn ảo, và Utai lập tức ký vào. Anh ta hét “Cảm ơn quý khách!” rồi lập tức ra về, bỏ lại Haruyuki, Utai, mấy khúc cây và một cái hộp bí ẩn ở lại phía sau.
Haruyuki khẽ nhìn mấy cái cây vừa được đặt bên trong cái cũi thông qua tấm lưới thép.
Cả hai thân cây đều có đường kính khoảng 7-8cm. Bề mặt của chúng đã được mài đến mức sáng bóng, nhưng đảm bảo không phải là hàng mới ra lò. Nhiều khả năng là chúng sẽ được sử dụng bởi con thú sắp chuyển đến đây sống, nhưng giờ nghĩ lại thì Haruyuki cũng chưa được bảo là con thú đó thuộc loài gì cả.
Mấy ban Săn sóc ở trường thế này thì con vật thường thấy nhất là thỏ và gà. Nhưng mà phải cần đến mấy khúc cây bự chảng này thì… Là khỉ chăng? Hay là tắc kè? Đừng nói là một con lười nha?
Ở bên cạnh Haruyuki đang nuốt nước bọt, Utai gõ chữ một cách điềm tĩnh:
[UI> Được rồi, giờ thì đưa chú bé này vào chuồng thôi. Em đoán là nó sẽ bay tới lui trong một lúc đấy, nên xin anh hãy khóa cửa lại sau khi em bước vào nhé.]
Cậu liền liếc nhìn cái hộp đựng bự chảng đó theo phản xạ. Ở bên trong đó là con thú sẽ được nuôi ở đây. Và nếu như nó biết bay, thì chỉ có thể là… một con chim thôi. Vậy ra cái thứ mới được đưa vào trong chuồng là “Giá đậu” cho nó sao?
Nghĩ lại thì, không đời nào lại có chuyện một ban Săn sóc của trường tiểu học đi nuôi khỉ hay tắc kè cả. Đây chắc là giống vẹt đuôi dài, nhồng, hay quá lắm là két thôi.
Trong lúc tim cậu đang thầm hỏi ‘Có thể là gì nhỉ?”, Haruyuki theo dõi Utai trong lúc em ấy cẩn thận di chuyển chiếc hộp. Ngay lúc cô bé đi qua cánh cổng, cậu đột ngột hỏi:
“Ừm… Shinomiya-san, anh vào chung được không?”
Utai liền ngỡ ngàng trong một lúc, rồi sau đó gật đầu.
[UI> Chắc cũng được thôi. Nhưng nó mà hoảng thì tệ lắm, nên xin anh hãy đứng yên và giữ yên lặng nhé. Chú nhóc này có hơi nhát đấy ạ.]
“U-Ừm, được thôi.”
Theo sau Utai vào trong chuồng, Haruyuki nhẹ nhàng đóng cái cổng lưới sắt lại, rồi cẩn thận khóa lại bằng khóa kéo bên trong.
Sau khi đã tự mình xác nhận, Utai đặt chiếc hộp đựng xuống sàn, và tháo chiếc cặp của mình xuống. Tiếp đó cô bé lấy ra một thứ bất thường từ bên trong. Đó là một cái găng bằng da, khá dày và dài. Cô bé liền xỏ cánh tay trái của mình vào, và duỗi ngón tay hai ba lần.
Sau đó cô bé cúi đến gần chiếc hộp, và nhẹ nhàng gỡ khóa kéo đặt ở bên hông ra. Em ấy cẩn thận đút tay trái của mình vào phần bóng tối bên trong. Cánh tay được đeo một thứ nhìn giống ‘Găng tay laser’ mà các người chơi lớp Chiến binh trong RPG thường hay trang bị. À không, đúng hơn phải nói là nó giống y hệt, chả khác gì cả.
Một con vẹt đuôi dài chăng? Không, cần tới một cái găng như thế thì hẳn là két rồi… phải không ta? Trong lúc đang cảm thấy phấn khích, Haruyuki theo dõi động thái của Utai. Cô bé dòm vào bên trong cái hộp, và hình như đang nói chuyện với con thú. Dĩ nhiên là không hề có tiếng nói nào, và miệng em ấy cũng không cử động, nhưng với Haruyuki thì cậu nghĩ mình vừa nghe một tiếng huýt sáo dịu dàng.
Vài giây sau, cánh tay trái của cô bé từ từ rút lại. Phần cổ tay xuất hiện, tiếp đó là phần mu bàn tay, rồi cuối cùng là những ngón tay bé tí, cùng một cặp chân đang bấu víu vào đó rất chặt. Quả nhiên là một con chim rồi. Màu lông của nó là màu xám nghiêng về tông trắng. Bự, nhưng không lớn lắm. Cao khoảng hơn 20cm một tí. Thì bởi vì nó—
Không phải là một con két.
Trong khi Utai đang đứng dậy, vào giây phút cậu chạm mắt với con chim đang đứng trên tay trái em ấy, Haruyuki đã xém hét lên ‘Hiii!?’, nhưng may là cậu đã kịp thời kiềm lại.
Nó có khuôn mặt tròn đầy đặn. Cái mỏ của nó có hơi cong xuống dưới, và ở hai bên đầu của nó có phần lông chĩa ra nhìn y như cặp tai. Trên hết, nó có một đôi mắt rất tròn, đang phát ra ánh sáng đồng.
Nó, là một con cú. Nói cách khác, là chim săn mồi. Một con siêu thú biết ăn thịt, cực giống thợ săn, và mạnh hơn cả quạ trong một cuộc chiến.
Dĩ nhiên, đây không phải là lần đầu cậu thấy loài chim này. Rất lâu trước đây khi cậu tới sở thú Ueno, ở đó có một con cú lớn hơn, hay thậm chí là diều hâu nữa kìa. Tuy nhiên, ở một nơi không hề được cách ly thế này, và đứng đối mặt với nó ở khoảng cách 1cm rưỡi, thì lại là chuyện khác. Chắc không có chuyện nó bay tới đây và mổ mặt Haruyuki thay cho đồ ăn vặt đâu ha?
Bị mắc kẹt trong trí tưởng tượng của mình, ngón tay cậu trở nên cứng đờ và mắt cứ nhìn chằm chằm về phía con cú to lớn—
Nhưng trên cửa sổ chat ở góc dưới ánh mắt, những con chữ màu hồng anh đào xuất hiện:
[UI> Anh không cần phải sợ đâu. Thực tế thì chú nhóc này còn sợ hơn cả anh đấy ạ.]
“Hở? T-Thế ư…?”
Sau khi lẩm bẩm với giọng nhỏ nhẹ, hai vai cậu thả lỏng ra một chút. Ngay lúc đó, đôi mắt con cú cũng thả lỏng ra tí, và xoay cái đầu tròn như một chiếc đồng hồ. Động thái này dễ thương đến không ngờ, và khiến Haruyuki mở miệng trong vô thức.
“Nó là… cú à? Loài của nó được gọi là gì thế?”
Trước câu nỏi lặng lẽ đó, câu trả lời xuất hiện rất nhanh.
[UI> Chúng được gọi là cú mặt trắng phương bắc. Chúng không phải là loài trong nước, mà được nhập khẩu hoặc nhân giống nhân tạo để làm thú nuôi.]
“Woa… Vậy là ban Săn sóc ở Matsunogi đã mua nó à?”
Thế ra trường học của tiểu thư lại có khẩu vị khác hẳn trong việc nuôi động làm làm thú nuôi đấy. Tuy nhiên, Utai khẽ lắc đầu như thể để trả lời câu hỏi của Haruyuki.
[UI> Không phải đâu ạ. Thật ra thì chuyện cũng phức tạp lắm. Kể ra thì dài nên em sẽ giải thích vào hôm khác.]
Trả lời ‘Ừm’ bằng cách gật đầu nhẹ, Haruyuki nhìn con cú một lần nữa. Việc nó cứ chớp mắt tới lui có vẻ như bất an thế nào ấy. Nhưng giờ nghĩ lại thì, tự dưng bị rời khỏi nơi ở quen thuộc để tới một chỗ hoàn toàn xa lạ, nó cảm thấy sợ hãi cũng là chuyện dĩ nhiên.
Haruyuki chưa bao giờ nuôi ‘thú cưng’ bao giờ. Hơn nữa, cậu gần như không có ký ức nào về việc từng chạm vào thú nuôi ở các gia đình khác. Thế nên, đây là trải nghiệm đầu tiên của cậu trong việc đoán xem con thú trước mặt mình đang nghĩ gì.
“…Mày không cần phải sợ đâu.”
Một lúc sau, từ miệng cậu phát ra một giọng nói nhỏ nhẹ.
“Đây là nhà mới của mày đó. Shinomiya-san và tao đã cật lực dọn dẹp cái chỗ này đấy. Miễn là mày ở đây, thì sẽ không có ai đối xử tệ với mày đâu.”
Bị tước đi nơi chốn an toàn của mình… Haruyuki thừa hiểu cảm giác đau khổ và sợ hãi đó là như thế nào. Trong những ngày tồi tệ của năm ngoái, nơi an toàn nhất của Haruyuki trong trường này chỉ là buồng vệ sinh nam ở tầng ba của dãy nhà cũ ngoài thế giới thật, hay là khu trò chơi đập bóng trên mạng nội bộ ở thế giới ảo.
Tuy nhiên, một ngày nọ bỗng có người xuất hiện trước mặt Haruyuki, với đôi cánh vảy vảy trên lưng, và kéo cậu ra khỏi hố sâu này. Kể từ đó, mọi thứ trong đời thường của Haruyuki đã thay đổi. Được làm quen với một tân thế giới, gặp gỡ với nhiều người, và có được cho mình một nơi chốn quan trọng.
Con cú sừng… hay là cú mặt trắng ở trước mặt cậu đây cũng đã bị tước đi mái nhà của mình bởi mấy nguyên tắc kinh doanh tàn nhẫn. Không chỉ vậy, nó còn xém bị thủ tiêu. Nhưng nhờ nỗ lực của Utai mà nó đã có một nơi ở mới. Nhất định lần này, nó sẽ mãi mãi sống hạnh phúc trong cái chuồng này.
Thế nên, mình muốn giúp dù rằng mình không thể làm được gì nhiều— tuy là Haruyuki nghĩ thế, nhưng cậu cũng không chắc là con cú có hiểu hay không.
Đột nhiên, con cú vươn rộng đôi cánh của mình, và nhấc mình khỏi tay phải của Utai. Trong cái chuồng rộng 4m này, nó bắt đầu bay thành hình tròn. Dáng người của nó khi vỗ cánh trong lúc phô bày bộ lông trắng xám dưới ánh hoàng hôn, phải nói là quá tuyệt đẹp. Mặc dù chỉ là trong vài giây, nhưng Haruyuki có cảm giác cơ thể trở nên nhẹ bẫng, như thể mình cũng đang được bay. Sau đó, con cú dùng đôi chân mạnh mẽ của mình bám vào một trong các nhánh cây, rồi nhẹ nhàng đậu lên đó sau khi vỗ cánh chừng hai ba lần.
Cặp mắt to tròn của nó bắt đầu khép lại. Phần lông giống đôi tai cũng dần rũ xuống, còn chân phải thì giương lên. Ngay sau khi đứng bằng một chân, nó giữ yên trong tư thế đó như thể là đang ngủ vậy.
[UI> Có vẻ như nó thích nơi này lắm.]
Haruyuki khẽ thì thầm trước lời của Utai:
“V-Vậy à…? Thế thì tốt quá…”
[UI> Có lẽ là nhờ những lời nói dịu dàng của anh đấy, Arita-san. Cảm ơn anh.]
Sau khi gõ xong, cô bé khẽ cúi đầu khiến cho búi tóc vung vẩy. Haruyuki vội vã lắc đầu và tay của mình với vẻ ngập ngừng.
“A-Anh có giúp được gì đâu! Đó là vì Shinomiya-san làm hết mọi thứ mà… D-Dù sao thì, ừm, tên của con cú là gì thế?”
Khi nghe cậu hỏi, Utai ngước mặt lên, chớp chớp vài cái và khẽ cười.
[UI> À phải ha. Em vẫn chưa nói cho anh mấy điều quan trọng nhỉ. Tên của chú nhóc này được quyết định bằng bỏ phiếu toàn trường, và nó là Hou. Giống đực, chắc cỡ 3 tuổi.]
Gọi nó là “Hou” chỉ vì nó là một con cú? Nếu vậy thì đúng là “cái tên nói lên tất cả” rồi. Nhưng mà loài cú mặt trắng có kêu ‘ho-ho-’ không nhỉ? Trước đó thì, giữa cú Nhật bản với lại cú mặt trắng phương bắc có điểm gì khác biệt không ta?
Vì bận suy nghĩ những thắc mắc đó trong đầu, nên Haruyuki đã không nhìn ra điều quan trọng hơn cần phải được phát hiện trong lời giải thích của Utai. Khi cậu ‘Hửm?’ một cái, thì Utai đã đi về phía cửa ra với chiếc hộp đựng trong tay rồi. Haruyuki cũng đành phải đi theo cô bé.
Sau khi cẩn thận đóng mở cánh cửa để con cú mặt trắng phương bắc Hou không bay ra khỏi chuồng và bước ra ngoài, Utai lấy ra một cái bình nhựa tí hon từ bên dưới cái hộp đựng, lấp đầy nó bằng nước máy rồi bước vào trong chuồng lần nữa. Lắp đặt nó ở bên dưới gốc thân cây, cô bé lại quay trở ra.
[UI> Vầy là đã tạm ổn, nên bữa nay ta có thể khóa cửa lại rồi. Ngày mai chúng ta sẽ lắp đặt một cái hồ nhỏ và máy cảm biến theo dõi trọng lượng.]
“V-Vậy còn thức ăn thì sao? Ta không cần cho nó ăn à?”
[UI> Bữa nay thì em đã cho nó ăn khi còn ở chuồng cũ trước khi tới đây rồi. Cơ bản thì nó chỉ ăn một bữa mỗi ngày, nên hằng ngày em sẽ tới đây cho nó ăn sau giờ học.]
Nhắc mới nhớ, hôm qua Utai có nói rằng: ‘Nếu không phải đồ đến từ tay em, nó tuyệt nhiên sẽ không ăn gì khác’. Cậu thắc mắc là rốt cuộc đã có chuyện gì, và cùng lúc đó, sự băn khoăn mờ nhạt ban nãy của cậu lại hiện trở về.
Haruyuki kéo lướt qua cái cửa sổ chat, và kiểm tra những gì mà Utai đã nói. Ở cuối cái đoạn nêu lên cái tên và giới tính của Hou, là dòng chữ như thế này: ‘chắc cỡ 3 tuổi’.
Bộ có vụ không biết cả tuổi của một con thú được nuôi tại trường sao cà? Trong lúc cậu đang nghiêng đầu nghĩ ngợi, Haruyuki quyết định quay lại hoàn tất nốt nhiệm vụ hôm nay của mình, như là hội trưởng của ban Săn sóc.
Sau khi mở cặp của mình, cậu lấy ra thứ mình nhận được từ văn phòng ở tầng một của dãy nhà thứ hai. Nó là một cái khóa điện tử hình chữ U bằng thép không gỉ. Cậu bật nó lên và kết nối với Neuro Linker của mình, rồi nhập mã mở khóa mà chỉ thành viên của ban Săn sóc mới biết. Cái khóa liền mở ra một cái ‘cạch’.
Cậu móc cái phần hình chữ U qua cái lỗ thép và bóp chặt nó lại, rồi cái khóa tự động siết chặt hơn nữa. Sau khi xác nhận là nó đã được khóa rất chắn chắc, cậu quay sang Utai.
“Vậy thì, để anh đưa mật khẩu cho em luôn nhé, Shinomiya-san.”
[UI> Nhờ anh ạ. Cảm ơn anh lắm.]
Từ cửa sổ menu của cái khóa, cậu sao chép phần mã của nó và gửi cho Utai. Giờ thì Utai có thể cho Hou ăn ngay cả khi Haruyuki không có mặt. Thế là hoạt động ngày hôm nay của ban Săn sóc đã kết thúc. Sau khi ký vào sổ, cậu nộp nó lại cho trường.
Haruyuki lại quay đầu về phía con cú mặt trắng phương bắc đang đứng yên trong phần bóng râm của cái chuồng. Cặp mắt to của nó nhìn Haruyuki trong tích tắc, rồi lại nhắm nghiền.
—Từ bây giờ mình cũng sẽ chăm sóc cho Hou nữa. Mình có trách nhiệm phải cố hết sức mình, để nó có thể sống hạnh phúc ở đây mà không phải lo nghĩ.
Khi nghĩ như thế, cậu bỗng thấy căng thẳng khắp người, và cùng lúc đó, một sự ấm áp đến kỳ diệu xuất hiện trong ngực cậu.
Trong lúc Haruyuki đứng yên và siết chặt bàn tay, những con chữ màu hồng anh đào lại xuất hiện giữa ánh mắt cậu.
[UI> Giờ thì, ta chuyển sang nhiệm vụ kế thôi nhỉ, Arita-san?]
“Hở? Nhiệm vụ kế…? Nhưng chẳng phải mọi hoạt động của ban Săn sóc bữa nay đã—”
[UI> Không phải là nhiệm vụ của ban Săn sóc. Mà là việc ta phải làm gì với “Bộ ISS” và Bộ giáp Tai ương kìa.]
“…………………Hở?”
Trong lúc đang ngẩn ngơ vì chủ đề bị thay đổi nhanh như gió, cậu liến nhìn cơ thể nhỏ nhắn mặc đồng phục của Shinomiya Utai.
À phải rồi… Em ấy đâu chỉ là một cô nhóc yêu động vật nhỏ tuổi hơn cậu đâu… Cô bé thực chất là một trong các thành viên chủ chốt của <Nega Nebulus> thế hệ đầu, thuộc nhóm Element, và là một Burst Linker Lv7. Thánh Viêm Vu Nữ/Ardor Maiden, sở hữu đòn tấn công diện rộng với uy lực khủng khiếp.
Ngày hôm qua sau khi kết thúc trận Tác chiến, và dù đã trở về quận Suginami ở thực tại đi nữa, Haruyuki vẫn cứ ngẩn ngơ. Cậu chỉ biết nhìn Utai từ tốn tháo sợi dây kết nối từ hai cái Neuro Linker, và cất nó lại vào cặp. Sau đó, cậu mới dần tỉnh táo trở lại, và lập tức hỏi về điều mà mình đã thắc mắc từ giữa trận đấu.
‘Shinomiya-san, em có <Năng lực Thanh tẩy> ư? Vậy em có thể gỡ bỏ các ký sinh trùng à?’
Tuy nhiên, câu trả lời của cô bé cũng không rõ ràng lắm.
[UI> Tuy là em có thể, nhưng cũng tốn thời gian lắm ạ. Em phải mất ít nhất 30 phút để gỡ bỏ một con bé tí, như anh vừa thấy đấy. Còn với những con mạnh hơn, thì gần như không có đủ thời gian trong một sân đấu bình thường. Ngày mai em sẽ giải thích chi tiết hơn cho.]
Utai liền đứng dậy, cúi đầu xuống thật thấp trong khi gõ [Nhà em ở gần đây, nên tới đây là được rồi ạ.], và biến mất vào khu dân cư.
Trong lúc đang cố so sánh hình ảnh của nàng miko với điệu nhảy tuyệt vời và trang nhã giữa một cánh đồng cỏ rực lửa, với cô bé mỏng manh phía trước mặt, bằng cách nào đó Haruyuki đã mở được miệng mình.
“E-Etou… P-Phải ha, bữa nay cần phải bàn luận về chuyện đó nữa… Vì nghĩ rằng có nói chuyện ở trường tới 7 giờ cũng không xong được, nên ta sẽ về nhà của anh… Chuyện là thế đấy, và anh cũng có liên lạc với Kuroyukihime-senpai với mọi người rồi… Như vậy có ổn với em không, Shinomiya-san?”
Khi nghe cậu nói thế, vì lý do gì đó mà Utai hơi nhăn mặt, và gõ chữ chậm rãi.
[UI> Nếu vậy thì em cũng muốn ghé qua nhà anh lắm, nhưng…]
“Ồ… Vậy đúng là em không nên về nhà trễ à…?”
[UI> À, cái đó thì không sao ạ… Vậy là mọi thành viên hiện tại sẽ có mặt trong buổi họp sao ạ? Cụ thể hơn thì… Fuu-nee cũng sẽ tới đó sao ạ?]
‘Fuu-nee’ thực chất là Kurasaki Fuuko, hay còn được biết đến là Sky Raker. Nếu là cô ấy thì cậu có nhờ Kuroyukihime liên lạc giùm rồi. Kết quả là cô ấy gật đầu rất nhanh. Khi Haruyuki gật đầu như thể đang nói ‘Dĩ nhiên’, Utai úp mặt xuống với biểu hiện khó tả.
—Hay là em ấy không thấy quen nhi…? Cơ mà mình lại không thấy thế khi nghe qua cuộc đối thoại của họ ở phòng Hội học sinh hôm qua…
Trong lúc Haruyuki đang nghĩ thế, Utai liền giương cao hai tay với khuôn mặt quyết tâm, và đặt các ngón tay lên bàn phím ảo.
[UI> Em hiểu rồi. Dù sao thì em tới đây cũng là do Sacchin gọi, nên cũng không thể tránh được. Nào, ta đi thôi.]
Nói rồi Utai vẫy tay với con Hou ở trong chuồng, rồi bắt đầu bước đi trong khi ôm chiếc hộp đựng, rồi Haruyuki hoảng hốt chạy theo. Cậu đỡ lấy cái hộp bự chảng sau khi nói “Để anh cầm nó”, rồi cất giọng nhỏ nhẹ:
“Ừm… Nếu có điều gì khiến em phiền lòng thì hãy nói trước cho anh nha…”
Nhưng Utai chỉ lắc đầu mà không trả lời.
Vì sao Shinomiya Utai lại sợ Kurasaki Fuuko đến vậy?
Câu trả lời cho thắc mắc đó đã được thể hiện không thể nào rõ ràng hơn vào 25 phút sau, tại căn phòng khách của nhà Arita, nằm trên tầng thứ 23 của một tòa chung cư ở phía bắn Kouenji.
“U… Uiui ơi~~~~~~~~~~~~~~!!”
Cái tiếng gọi như hét đó là âm thanh đầu tiên phát ra từ Fuuko, người xuất hiện cuối cùng trong buổi họp ngày hôm nay.
Sau khi ném cặp xuống sàn phòng khách, cô ấy chạy hết tốc lực về phía Utai mà không màng đến chiếc váy đang phất phơ. Rồi cô đè lên Utai đang face-palm như thể đang tấn công cô bé, và tiếp tục hét trong lúc ôm chặt… rất chặt em ấy vào ngực mình:
aw06_246 [/images/images/image-11.png]
“Uiui—! Chị nhớ em quá à, Uiui——!!”
Rồi một bàn tay phải thò ra từ người Fuuko và gõ gõ giữa không khí như một consâu.
[UI> chừ, dng lụi Fuu-nee. Em khng thở đực] (Chờ, dừng lại Fuu-nee. Em không thở được)
“Sao chị không cho phép mà em lại lớn tướng thế này vậy… Mà thôi không sao, chị vẫn sẽ yêu em và đối xử với em như trước… Hmph!!”
[UI> Ai ó, kiú im vứi] (Ai đó, cứu em với)
“Ah, Uiui… Uiui——!!”
—…Lần đầu tiên mình thấy Shinomiya-san gõ sai chính tả đấy.
Haruyuki nghĩ thế trong lúc đang đứng hình ở gần phòng bếp. Ở bên trái cậu, Takumu và Chiyuri thì mở tròn mắt ra như thể muốn nói ‘Cần lời giải thích’; còn ở bên phải, Kuroyukihime thì khẽ lắc đầu trong khi lầm bầm ‘Thiệt tình, lại nữa rồi đấy’.
Trận chiến đang diễn ra trên ghế sofa có vẻ sẽ không kết thúc sớm được đâu, nên Haruyuki lắc đầu để gột rửa tâm trí, và bắt chuyện với Kuroyukihime với giọng nhỏ nhẹ:
“…Anou, senpai. Hình như lúc trước chị có nói là trong các thành viên của <Nega Nebulus> thế hệ đầu, chỉ có Fuuko-san và một người nữa là chị đã từng gặp ngoài đời phải không? Vậy đó là Shinomiya-san sao?”
“Hừm… cậu có trí nhớ tốt đấy. Chuẩn rồi đó.”
“Nhưng mà senpai, chị cũng nói rằng mình chỉ xây dựng tình bạn ở ngoài đời với mỗi Fuuko-san thôi. Em thấy hai việc này có hơi mâu thuẫn với nhau nên khá tò mò… Vậy nghĩa là… cái cảnh này đã…”
Kuroyukihime gật đầu và cười khẩy trước câu hỏi của Haruyuki.
“Ờ, phải… đúng là thế đấy. Mặc dù tôi cũng nghĩ mình là đồng đội của Utai, nhưng cô bé hợp gu với Fuuko hơn… Nói thế nào đây nhỉ…?”
Sau khi dừng ngang câu thoại của mình, cô quay sang phía Haruyuki và hai người kia, rồi tiếp tục nói bằng giọng tường thuật.
“Mấy cậu chắc biết vì sao trước đây Fuuko được gọi là <ICBM> rồi phải không?”
“À vâng, em có nghe từ Fuuko rồi ạ. Lý do là vì trong các trận Lãnh thổ chiến, chị ấy hay sử dụng chiến thuật chở theo một người hỗ trợ để tấn công phần rìa của đối phương. Em ấy nói vậy đấy ạ.”
“Đúng rồi đó. Chiêu này rất có hiệu quả vào những lúc như hàng tiền tuyến của đối phương đã áp sát, nhưng mà người hỗ trợ phải đi cùng Raker thì chịu nhiều đau thương lắm. Bị thả từ trên trời ở độ cao muốn khóc thét, hay là bị truy đuổi bởi một nhóm kẻ địch đông đúc, rồi thi thoảng còn bị ném vào giữa lãnh thổ địch như một quả tên lửa, và còn nhiều nữa… Chắc mọi người đã đoán ra rồi, nhưng Utai chính là người hỗ trợ đó đấy. Em ấy là <Lựa chọn duy nhất của Raker>.”
“…L-Lựa chọn…”
Haruyuki lặp lại với khuôn mặt căng thẳng. Khi cậu quay về phía ghế sofa, cánh tay của Utai đang vung vẩy cầu cứu giữa không trung đã rớt xuống một cái ‘bịch’.
…Khoảng ba phút sau.
Kuroyukihime đang ngồi ở vị trí chủ tọa của chiếc bàn ăn. Ở bên phải cô là Chiyuri cùng Takumu. Bên trái thì là Fuuko và Utai. Và với Haruyuki ở phía đối diện, mọi người ngồi xuống cùng một lúc theo cái thứ tự này. Ở trên bàn có vài ly trà do Haruyuki làm, và một dĩa sandwich cỡ bự do chính tay mẹ Chiyuri làm mà cô đã mang từ nhà đến đây.
Có sandwich được nhồi bởi rau xà lách và thịt bò hun khói; sandwich chay có nhân là phô mai trộn chung với phô mai cheddar, salad với măng tay; sandwich lúa mạch đen với nhân là cá hồi đun khói và bơ, và nhiều nữa. Chúng được chất cao đến mức tạo nên một quang cảnh rất ngoạn mục. Ngay cả Utai, người vẫn còn đang phát ốm bởi màn chào đón quá nồng nhiệt của Fuuko, vẫn phải nhìn đống thức ăn này với đôi mắt to tròn.
“Em lúc này cũng chuẩn bị chu đáo nhỉ, Chiyuri-kun. Biết là tôi đã nói nhiều lần rồi, nhưng hãy nói lại với mẹ em là bọn chị cảm ơn bà ấy nhiều lắm nhé.”
“Không sao đâu, mẹ em còn vui vì thấy Haruyuki có nhiều bạn như thế mà!”
Kuroyukihime cúi đầu, rồi Chiyuri hồ hởi đáp lại, và Haruyuki làm một nét mặt phức tạp. Sau khi cảnh ‘trang trọng’ này kết thúc, một tiếng ‘Itadakimasu!’ đồng loạt vang lên. Sáu cánh tay cùng hướng về những miếng sandwich được cắt sẵn thành hình tam giác.
Sau khi Utai xử lý xong miếng sandwich, em ấy bắt đầu lướt những ngón tay của mình với tốc độ nhanh hơn bình thường.
[UI> Ngon lắm ạ. Nếu những gì mà Sacchin nói lúc nãy là thật, thì nghĩa là mẹ của chị đều chuẩn bị mấy món này mỗi khi Legion của ta họp sao ạ, Kurashima-san?]
“Thôi nào, cứ gọi chị là Chiyuri đại đi!”
Chiyuri nói thế trong lúc gật đầu với nụ cười khẩy ở vị trí đối diện. Khi cô được nghe Utai bảo rằng không thể nói được vì Chứng Rối loạn diễn đạt, Chiyuri đã không ngần ngại tiếp tục câu nói của mình.
“Chị được mời vào <Nega Nebulus> khoảng hai tháng trước, nên cũng không hẳn là chị đã tham gia nhiều buổi họp. Nhưng mà, mỗi khi chị và Takkun tập trung tại nhà Haruyuki, mẹ chị luôn chuẩn bị đồ ăn cho cả ba đứa. Mới nãy khi chị nói với mẹ rằng, ‘Làm cho 6 người đi ạ!’, bà ấy đã rất sốc và nói ‘Vậy là gấp đôi so với ngày trước rồi!’, vậy đó.”
[UI> Chị nói em mới nhớ, Chiyuri-san là bạn thân của Mayuzumi-san và Arita-san từ khi còn là trẻ con nhỉ.]
Ngay lúc đó cô bé dừng các ngón tay lại, và nhìn chăm chăm từng người một của bộ ba đang ngồi phía bên kia chiếc bàn, rồi tiếp tục gõ chữ.
[UI> Ba người vốn là bạn thân từ thuở ấu thơ, đều trở thành Burst Linker, và thậm chí còn cùng nhau chiến đấu ở chung một Legion nữa. Quả là điều kỳ diệu. Mối liên kết của các anh chị thật sự ẩn chứa một sức mạnh to lớn đấy ạ. Em cũng đã từng gây dựng một mối quan hệ ngoài đời như vậy với Saa-chan và Fuu-nee, nhưng lại cần một thời gian rất dài. Và em sợ là nó đã quá trễ rồi.]
Trong lúc đọc đoạn văn, Kuroyukihime và Fuuko lần lượt cất giọng “Utai…” “Uiui…”. Utai liếc mắt nhìn hai người họ và nở một nụ cười yên bình— nhưng cũng rất chi đau đớn.
[UI> Tụi em đã không thể thấu hiểu lẫn nhau… từ nỗi sợ hãi đang dằn vặt Sacchin, hay là giấc mơ quá lớn của Fuu-nee. Cũng bởi vì thế mà Sacchin đã bị truy đuổi bởi sáu vị Vua, còn Avatar của Fuu-nee thì bị mất đi đôi chân… Và thậm chí là bản thân Legion cũng đã sụp đổ.
Nếu có nhều thành viên tạo lập mối quan hệ ở thế giới thật hơn, thay vì chỉ có ba đứa tụi em, thì chắc chúng ta đã có kết quả khác rồi. Em vẫn còn hối hận điều đó cho đến ngày hôm nay.]
Bàn tay của Utai đột ngột dừng lại— vì Fuuko đã nắm chặt lấy chúng từ ghế bên cạnh. Hành động này của cô khác hẳn với ban nãy, vừa nhẹ nhàng và hiền hậu, và chứa đầy sự cảm thông.
“Nhưng mà, cũng nhờ thế mà ta đã được gặp lại nhau, Uiui.”
Cô thì thầm như thế và mỉm cười, khiến Utai mở to mắt ra như thể giật mình.
“Đã hai năm rưỡi trôi qua… nhưng cả Sacchan và chị đều đã được Karasu-san ngồi đằng kia dạy rằng: không hề có cái gì đã đi quá giới hạn cả. Sacchan cũng đã đứng dậy lần nữa như là Nữ hoàng của Thế giới Gia tốc, và chị cũng đã lấy lại được đôi chân của mình. Cho nên là…”
“—Bọn chị đã có nhiều bản lĩnh hơn rồi.”
Kuroyukihime cướp lời từ cô. Sau khi lau miêng bằng một chiếc khăn giấy, Hắc Vương liền thẳng lưng lên và nói với giọng dõng dạc:
“Utai, chúng ta nhất định có thể lấy lại hình dạng thật sự của em vốn đang bị phong ấn trong Vùng Trung lập Vô hạn… dù cho đối phương có là vị thần bất bại đi chăng nữa.”
CHƯƠNG 9
Sau khi xử lý hết toàn bộ đống sandwich trên bàn, họ để lại mấy cái dĩa, rót thêm một ít trà ô long, và Haruyuki bất giác đặt câu hỏi:
“Cho em hỏi… senpai có nói là Avatar của Shinomiya-san đang bị phong ấn bên trong Vùng Trung lập Vô hạn, nhưng sao lại như thế được? Mới hôm qua em còn Tác chiến bình thường với em ấy ở sân đấu thường mà… hay là, em ấy gặp chuyện gì đó ở Vùng Trung lập?”
Chiyuri ở bên phải cậu cũng nghiêng đầu với vẻ hiếu kỳ. Takumu như đã nghĩ ra được điều gì đó, và lập tức hỏi ngược lại để xác nhân:
“Master, cái tình trạng mà chị mô tả… có lẽ nào là <Infinite EK> không?”
“Quả đúng là Tiến sĩ có khác. Phải, cậu nói đúng rồi đấy.”
Kuroyukihime đáp lại cùng một cái gật đầu, và Haruyuki vẫn chưa hiểu mô tê gì ráo trọi.
“<In-Infinite EK>? Taku, đó là cái gì vậy?”
Takumu đẩy gọng kính lên, và đáp lại câu hỏi của Haruyuki bằng một câu hỏi khác.
“Haru, chắc cậu biết là có rất nhiều cách để khiến một Burst Linker bị trục xuất khỏi Thế giới Gia tốc, như là bị mất hết điểm hay cưỡng chế gỡ bỏ Brain Burst, phải không?”
“Ừm, thế nên chúng ta mới phải thắng trận…”
Cậu đáp lại theo phản xạ, nhưng liền nhớ lại vụ tai nạn hai tháng trước mà mình đã dính phải. Thế rồi, cậu chêm vào:
“Không, vẫn còn cái luật <Sudden Death Duel> nữa, khi mà mỗi bên tham gia phải đặt cược toàn bộ điểm của mình vào Thẻ Sudden Death Duel, và người thắng sẽ được lấy hết… Ừm, nếu là về cái vụ ‘người thắng lấy hết’ này, thì vẫn còn luật đặc biệt áp dụng cho Lv9 nữa…”
“Vậy là đã có ba cách. Còn gì nữa không?”
Lần này thì Chiyuri chêm vào, với cái vẻ mặt như thể ngụm trà ô long trong miệng cô đã hóa thành nước muối.
“Vẫn còn nữa… cái <Xâm phạm Thực tại> ấy. Ta tấn công người chơi khác ở thế giới thật, nhốt người đó vào một chiếc xe hoặc đại loại thế, rồi cướp hết điểm của họ thông qua các trận đấu Kết nối Trực tiếp. Một hành động không thể tha thứ được.”
Vẻ mặt của Takumu bỗng trở nên nghiêm trọng, rồi cậu thêm vào:
“Hồi tháng tư này, tên đó cũng có hành động quá quắt với ta, cái đó chắc cũng tính là PK hàng loạt chứ nhỉ? Dù sao thì, ta quay lại chủ đề thôi. Vậy đó là cách thứ tư. Cách thứ năm, như tớ đã nói đến khi nãy, là <Infinite EK>, hay gọi đầy đủ là ‘Infinite Enemy Kill’.”
“Enemy Kill… tức là, không phải giết Enemy, mà dùng chính Enemy để xử lý đối thủ?”
“Đúng rồi đó.”
Ngay lúc này, Kuroyukihime bỗng lên tiếng, khiến ba người kia ngừng nói chuyện và nhìn về phía cô. Nàng Legion Master với bộ y phục đen húp thêm một ngụm trà, rồi tiếp tục bằng giọng nhỏ nhẹ:
“Bên trong Vùng Trung lập Vô hạn có các Enemy thuộc <Thú cấp> và <Huyền cấp>, trong số đó có vài con sở hữu các đòn tấn công mạnh nhất. Ngày hôm qua Haruyuki đã được nghe kể về chuyện này rồi nhỉ?
Tuy nhiên, vẫn còn các Enemy khác mạnh mẽ và đáng sợ hơn thế nhiều. Chúng thường không di chuyển, mà chỉ ở yên trong khu vực định sẵn của mình. Nên là miễn không lại gần thì ta sẽ được an toàn. Nhưng hãy nhìn từ một góc độ khác. Nếu ta bước chân vào lãnh thổ của chúng và để bị giết, ta sẽ khó mà thoát ra ngoài được.”
“Etou, etou…” Ánh mắt của Haruyuki đảo tới lui trong khi cậu cố nhớ lại luật của Vùng Trung lập Vô hạn. Ở thế giới đó, dù rằng ta vẫn sẽ chết nếu cột HP trở về 0, nhưng ta sẽ không quay trở lại thế giới thật. Đúng hơn thì, thị giác của ta sẽ trở nên xám xịt, và vào trạng thái “Ghost Stage” tại nơi mà mình vừa chết. Sau một tiếng, Duel Avatar đó sẽ được sống lại.
Hơn nữa, lệnh “Burst Out” không thể sử dụng trong Vùng Trung lập. Cách duy nhất để quay về thế giới thật, hay nói cách khác là thoát khỏi trò chơi thực tế ảo Full Dive này, ta phải sử dụng <Leave Point> đặt tại các nhà ga hay vài cái mốc đáng chú ý.
Với hai cái luật đó ở trong tâm trí, Haruyuki cố suy nghĩ về điều mà Kuroyukihime vừa nói.
Giả sử như có người lọt vào lãnh thổ của lũ Enemy đó đi, bị chúng nhắm vào, nhận phải một đòn tấn công chà bá lửa rồi chết tại chỗ. Khi đó, họ sẽ nhận được thông báo “Bạn đã chết”, và vào trạng thái “Ghost Mode” với tình trạng không có Avatar và khỏi di chuyển, chờ tới khi được sống lại.
Sau một tiếng, họ sẽ có lại khả năng di chuyển— nhưng khi đó họ vẫn sẽ ở trong khu vực tấn công của con Enemy kia. Nghĩa là, Avatar đó sẽ lập tức bị tấn công, rồi chết, rồi sẽ hồi sinh để rồi bị giết thêm lần nữa…
“Chẳng phải nó sẽ kéo dài mãi sao!?” Haruyuki hét, và Kuroyukihime gật đầu.
“Đúng vậy, đó cũng là lý do mà từ ‘Infinite’ được sử dụng. ‘Infinite EK’ là một hành động có chủ đích… Nếu muốn ai đó mất hết Burst Point, ta chỉ cần dụ người đó tới lãnh thổ của lũ Enemy này, và để họ bị giết mỗi một giờ.
Dĩ nhiên, ta không thể chạy thoát chỉ trong một khoảnh khắc ngắn ngủi từ lúc hồi sinh cho đến khi bị giết được. Và ở lần hồi sinh kế, ta sẽ xuất hiện ở chỗ mới đó, và tiến lên một cách chậm rãi nhưng chắc chắn. Ta có thể thoát ra trong khoảng một ngày. Nhưng vấn đề ở chỗ, mỗi lần chết sẽ khiến ta mất 10 điểm. Chết 10 lần thì là 100 điểm, chết 100 lần thì là 1000 điểm. Không ai có thể chịu được điều đó cả.”
Haruyuki cố hình dung cảnh mình rơi vào tình trạng đó và run bần bật. Lưng cậu như đóng băng, và cậu cất lời bằng giọng hỗn loạn: “Phải rồi, đặc biệt là khi ta vừa lên Lv, hoặc mới mua một vật phẩm rất đắt tiền, lúc đó ta đã mất sẵn một lượng lớn điểm rồi…”
Cậu liền nhớ ra điều gì đó, và hỏi:
“N-Nhưng mà, cái ‘Infinite EK’ này… Nếu có ai đó định làm trò này, thì chẳng phải chính họ cũng sẽ gặp nguy hiểm tương tự sao? Kiểu như họ có thể sẽ bị giết trước khi dụ đối phương vào khu vực cấm đó…”
“Đúng vậy. Thế nên cách thông dụng nhất là đẩy đối phương từ ngoài vào, hoặc dùng một đòn tấn công dạng bộc phá để thổi bay họ vào trong.”
Người đáp lại câu đó là Fuuko, với một khuôn mặt bình thản. Tuy nhiên, điều mà cô ấy chêm vào mới gọi là sốc toàn tập.
“Hồi trước tôi cũng có dịp phải xử lý vài tên PK, nên đã dùng <Gale Thruster> để ném chúng vào đó từ trên trời. Dĩ nhiên, nếu chỉ có vậy mà xảy ra cảnh ‘Infinite EK’, thì rất khó để vào được bên trong lãnh thổ của Enemy. Cho nên là nếu cố hết sức thì vẫn có cách để thoát ra. Nói tóm lại thì, nếu ta muốn dùng cách này thì bản thân cũng phải chịu nhiều nguy hiểm, nên là việc trốn thoát cũng sẽ dễ dàng hơn.”
Cả ba người hậu bối gật đầu cùng một lúc. Còn Utai, người giữ im lặng đã được một lúc, bắt đầu di chuyển các ngón tay của mình.
[UI> Dĩ nhiên, quy tắc nào cũng có ngoại lệ cả.]
Cô bé học lớp 4 tiểu học, với bầu không khí bí mật bao bọc xung quanh, liền nhìn về một nơi nào đó xa xăm, và từ từ tiếp túc:
[UI> Em đã chết trong lãnh thổ của một trong các Enemy mạnh nhất nơi Thế giới Gia tốc, và thuộc một trong ba người không thể trở về… Dĩ nhiên, em có thể tham gia các trận đấu bình thường, nhưng em không thể vào Vùng Trung lập Vô hạn được nữa rồi.]
Haruyuki đã kể cho Takumu và Chiyuri nghe về câu truyện của <Nega Nebulus> thế hệ đầu mà mình được nghe kể hôm qua ở phòng Hội học sinh.
Tại trung tâm của Vùng Trung lập là Thành phố Hoàng gia bất khả xâm phạm. Và canh giữ tại bốn cánh cửa của tòa kiến trúc này là những con Enemy thuộc <Thần cấp>, gọi là “Tứ Thần”. <Nega Nebulus> thế hệ đầu nghĩ rằng đột phá qua Thành phố Hoàng gia là điều kiện thứ hai để phá đảo trò Brain Burst, nên đã cho tấn công vào đó với ý định vượt qua “Tứ Thần”. Tuy nhiên, kết quả sau cùng là cả Legion bị quét sạch toàn bộ.
Haruyuki chỉ mới được nghe kể đến khúc đó, nhưng thắc mắc lớn nhất là “Vì sao một thất bại như vậy lại dẫn đến việc cả Legion bị sụp đổ” thì cậu vẫn chưa rõ. Tuy nhiên, sau khi được cho biết về ‘Infinite EK’, cậu đã hiểu được phần nào. Hít vào một hơi thật sâu, cậu nhìn lần lượt về phía Kuroyukihime, Fuuko và Utai, rồi hỏi:
“Vậy tức là, vào hai năm rưỡi trước, Shinomiya-san đã chết trong lạnh thổ của ‘Tứ Thần’, và không thể nào thoát ra được?”
Utai gật đầu, và lại gõ vào bàn phím ảo.
[UI> Vâng. Vì sở trường của em là các đòn tấn công dạng nhiệt, nên em được cử đi đối mặt với Hỏa Điểu <Suzaku> thuộc cổng Nam. Nó có thể phun lửa ở khoảng cách xa, hoặc dùng bộ vuốt của mình để gây sát thương vật lý. Nó cũng có kỹ năng dạng nhiệt gây thiệt hại trên toàn sân đấu… quả thật là một đối thủ khó nhằn. Vào lúc đó, tụi em đã biết rõ điều này, và đã tới được nơi có thể nhìn thấy cánh cửa…
Nhưng ngay lúc ấy, con Suzaku bỗng thay đổi kiểu tấn công. Tụi em không thể chống đỡ trước đòn công kích bằng cơ thể được bao trùm bởi lửa của nó, và cả tiểu đội đã bị thảm sát. Đòn tấn công của em hoàn toàn không có xi nhê gì cả. Khi đó em định giúp các đồng đội chạy thoát, và dụ con Suzaku vào góc trong cùng. Tuy nhiên, em đã chết ngay tại đó.]
“<Seiryuu> ở cổng Đông và <Genbu> ở cổng Bắc cũng thay đổi chiến thuật trong trận chiến như vậy đó.” Kuroyukihime thêm vào, và cô tiếp tục:
“Khi đối đầu với <Byakko> ở cổng Tây, tôi và Raker cũng gặp phải chuyện tương tự thế. Lúc đầu tôi cứ ngỡ là mình sẽ bị kẹt lại vĩnh viễn, nhưng rồi cô ấy đã dùng chút sức lực cuối cùng của mình để ném tôi ra khỏi đó.”
“Lúc đó tớ đã từ bỏ đôi chân của mình rồi, nên cũng khá là vô dụng trên chiến trường còn gì.” Fuuko nói thế với khuôn mặt phiền muộn. “Vào lúc đó, tớ đã bay bằng những gì có thể, vì lúc đó tớ chỉ muốn đảm bảo Sacchan sống sót trở ra. Đến bây giờ tớ vẫn còn mơ thấy hàm răng của Byakko nhào tới từ sau lưng mình… Dĩ nhiên, vì là người duy nhất trong Element sống sót trở ra, đó đã là hình phạt nhẹ nhất rồi…”
[UI> Không chỉ mình em đâu. Em nghĩ là cả Aqua và Graph cũng rất cảm kích trước hành động lúc đó của Fuu-nee đấy ạ.]
“Đúng rồi đó Raker. Nếu cả cậu và tớ vẫn còn bị kẹt trong đó, thì còn lâu ta mới nghĩ đến việc có <Con>. Và khi đó Silver Crow cũng như anh bạn Ash Roller cũng sẽ không được sinh ra, hay thậm chí là sự thành lập của <Nega Nebulus> thế hệ hai… Và có lẽ chúng ta cũng không thể được đoàn tụ như thế này đâu. Đôi cánh của cậu đã cứu tương lai của chúng ta đấy.”
Lời nói đầy quyết tâm của Kuroyukihime đã khiến Fuuko ngẩng đầu lên và khẽ gật đầu.
Khi nhìn cảnh này, bỗng có một cảm giác ấm áp dâng trào trong ngực Haruyuki, đồng thời có cả một thắc mắc. Thế nên, cậu cất lời:
“Senpai, em đã hiểu vì sao Avatar của Shinomiya-san lại bị kẹt ở cổng Nam rồi. Nhưng mà… ngày hôm qua hai đứa em… Ardor Maiden và em đã tham gia một trận Tác chiến, nên có thể nói, em ấy vẫn còn là một Burst Linker, và vẫn chưa mất hết điểm của mình vào hai năm rưỡi trước phải không? Em muốn hỏi là, sao mọi người vẫn có thể giữ được điểm dù đang ở trong tình trạng ‘Infinite EK’ vậy?”
“Câu hỏi hay đấy”, Kuroyukihime nói thế, rồi quay sang phía Takumu. “Tôi có thể nhờ chàng ‘Tiến sĩ tự phong’ của Legion chúng ta giải thích không? Nếu là Takumu-kun thì chắc đã biết câu trả lời rồi nhỉ.”
Takumu có hơi ngán ngẩm khi phải thể hiện ‘Chế độ Tiến sĩ’ cho Utai, một cô bé mình chỉ vừa mới gặp. Nhưng dù vậy, cậu vẫn đồng ý “Vâng, thưa Master”, rồi quay sang mọi người.
“Haru, tớ có câu hỏi cho cậu đây. Cậu biết có bao nhiêu cách để thoát khỏi Vùng Trung lập nào?”
Nhìn cậu bạn thuở nhỏ của mình dùng tay đẩy gọng kính lên, Haruyuki phồng má và nói:
“Này, mặc dù tớ không biết nhiều về Thế giới Gia tốc, nhưng cái đó tớ cũng biết nhé! Với cả, đó là kiến thức phổ thông mà! Chẳng phải câu trả lời chỉ là ‘một’ thôi sao? Cách duy nhất để thoát khỏi Vùng Trung lập là dùng <Leave Portal> Cũng chính vì thế nên mới có vụ ‘Infinite EK’ này đó.”
“Ể? Sai rồi!!”
Lần này người lên tiếng là Chiyuri. Cô bạn thuở nhỏ của cậu làm một khuôn mặt tinh nghịch như loài mèo ở đằng sau Takumu, và giơ lên ba ngón tay. “Đáp án là ba kìa.”
“Ể? Sao lại thế? Tận ba cách lận ư? Dùng vật phẩm à? Hay là kỹ năng gì đó!?”
Thấy Haruyuki hoảng loạn như vậy, Chiyuri nói “Sai rồi”, sau đó giơ một ngón tay lên để giải thích.
“Cách thứ hai, <Ngắt kết nối Neuro Linker khỏi Global Net>. Và thứ ba, <Tháo Neuro Linker ra khỏi cổ của người sử dụng>.”
“Ơ…”
Câu trả lời nằm ngoài sức tưởng tượng của Haruyuki, nên cậu đã đứng hình trong giây lát, mất thêm ít thời gian để khởi động lại não bộ. Sau đó cậu phàn nàn:
“C-Chơi ăn gian! À không, cái này cũng không hẳn là ăn gian, nhưng chẳng phải đó là cách dùng ở ngoài thế giới thật sao!?”
“Ể, Taku đâu có nói là <chỉ ở bên trong Thế giới Gia tốc> đâu.”
“P-Phải ha… Nhưng làm thế nào để tháo Neuro Linker ra trong khi ta đang ở Thế giới Gia tốc chứ!?”
“Ể, Taku cũng đâu có nói rằng đây là việc phải làm một mình đâu!”
Haruyuki và Chiyuri cứ xỉa qua xỉa lại như thế chả biết bao nhiêu lần kể từ khi còn nhỏ. Rồi đột nhiên có tiếng cười vang lên từ bên trái. Khi nhìn về phía đó, không chỉ Kuroyukihime và Fuuko là đang cười, mà cả Utai cũng đang cười không ra tiếng.
Sau khoảng 10 giây, Kuroyukihime liền nói:
“Haha, ba người các cậu đúng là biết cách chọc cười mà. Chiyuri-kun nói đúng rồi đó. Nếu chỉ trói buộc trong việc <tự mình rời khỏi Vùng Trung lập>, thì đúng là chỉ có một cách thật. Nhưng nếu <ngắt kết nối cưỡng chế từ thế giới thật>, thì điều đó không còn được áp dụng nữa.”
Cô liền hắng giọng và chuyển sang tông nghiêm túc.
“Hai năm rưỡi trước, các thành viên gạo cội của <Nega Nebulus> thế hệ đầu đã tấn công vào Cung điện Hoàng gia, nhưng dĩ nhiên chúng tôi không có ý định tự tử tập thể. Nên là trước đó, chúng tôi đã có biện pháp phòng hờ. Bọn tôi không kết nối trực tiếp Neuro Linker với Global Net bằng phương pháp ngoại tuyến bình thường, mà thay vào đó là dùng dây cáp, kết nối thông qua một cái rơle là mạng gia đình hoặc máy tính cá nhân.”
“Rơle?” Haruyuki thắc mắc, và Utai bổ sung vào:
[UI> Tụi em thiết lập một cái rơle là để có thể tự động ngắt kết nối khỏi Global Net khi có một tin nhắn nhất định được gửi tới. Nếu cả Legion đã bị đánh bại, thì chỉ cần có một người sống sót trở ra, họ vẫn có thể gửi tin nhắn đó, và mọi người sẽ tự động ngắt kết nối và thoát khỏi Vùng Trung lập. Thế nên, dù cho có ai rơi vào cảnh “Infinite EK”, họ vẫn có thể tránh được cảnh mất hết điểm.]
“À à, ra vậy…”
Haruyuki thở dài. Cậu chưa bao giờ nghĩ là có thể dùng cách đó để thoát khỏi Vùng Trung lập cả.
Nhưng giờ nghĩ lại thì, hai tháng trước khi cậu tới cửa hàng bánh ở Nerima để nhờ Xích Vương Niko dạy Incarnate System cho Takumu, họ cũng không sử dụng kết nối ngoại tuyến, mà dùng dây cáp để kết nối tới Global Net. Có lẽ trong căn phòng đó cũng được lắp sẵn một bộ thiết bị bảo vệ gì rồi.
Trong khi Haruyuki đang nghĩ rằng vẫn còn rất nhiều điều mà mình chưa biết, Takumu đã giơ tay lên và hỏi:
“Xin lỗi Master, em vẫn chưa chắc chắn lắm về những gì sẽ xảy ra khi ngắt kết nối… Điều em muốn hỏi là, trong trường hợp đó, chuyện gì sẽ xảy ra với Duel Avatar ạ?”
“Ờ… cái đó lại khiến tình hình trở nên phức tạp hơn. Nếu như ta sử dụng phương thức ngắt kết nối cưỡng chế đó, Duel Avatar dĩ nhiên vẫn sẽ hồi sinh từ Vùng Trung lập. Rồi ta vẫn có thể tham gia vào các trận đấu bình thường… nhưng ở lần kế tiếp bước vào Vùng Trung lập, ta sẽ không xuất hiện ở nơi tương đồng với thế giới thật, mà là ở nơi ta đứng lúc trước.”
“Hả, là sao…?” Haruyuki vẫn chưa thông lắm câu trả lời đó, và bắt đầu thấy hoang mang.
Fuuko liền giơ một ngón tay lên và tiếp tục: “Karasu-san, cậu còn nhớ là tôi đã từng sống tại ngôi nhà trên đỉnh Tháp Tokyo cũ trong thời gian dài không?”
“Vâng, dĩ nhiên là em nhớ rồi, sao có thể quên được… Cái rồi Raker-san lại chơi đẩy em ngã khỏi đó…”
“Cái đó thì tôi quên rồi. Dù sao thì, trở lại vấn đề nào. Ở thế giới thật, nhà của tôi nằm ở phía nam của quận Suginami, nghĩa là cách khá xa Tháp Tokyo cũ ở quận Minato, phải không nào? Tuy nhiên, mỗi lần tới đó, tôi không cần phải đi từ Suginami tới tận đó. Đúng hơn là, tôi đặt một giờ hẹn giúp tôi ngắt kết nối tự động. Khi đó, dữ liệu vị trí từ Avatar của tôi vẫn còn ở trên đỉnh tòa tháp, và tôi sẽ xuất hiện ở đó vào lần đăng nhập tiếp theo.”
“À, ra là thế…” Haruyuki ngẩng đầu và tiếp tục dòng suy nghĩ của mình.
Shinomiya Utai – Ardor Maiden, vào hai năm trước đã chết dưới tay của Enemy <Thần cấp> Suzaku ngay trong lãnh địa của nó. Đáng lẽ là em ấy sẽ hồi sinh vĩnh viễn chỉ để bị giết tới giết lui, dẫn đến việc mất hết Burst Point. Tuy nhiên, khi dựa vào hệ thống bảo vệ <ngắt kết nối bằng tin nhắn>, cô bé đã kịp thoát khỏi đó trước khi mất hết điểm và trở về thế giới thật. Cũng nhờ thế là em ấy mới có thể Tác chiến bình thường với Haruyuki.
Tuy nhiên, sử dụng phương pháp đó cũng có cái giá khá đắt. Vùng Trung lập là đấu trường tối thượng dành cho Burst Linker. Tuy nhiên, nếu như em ấy kích hoạt mã lệnh “Unlimited Burst” để vào không gian này, cô bé sẽ không xuất hiện ở nơi tương đồng với thế giới thật, mà là ở ngay trước mặt con Enemy <Thần cấp> Suzaku đang canh giữ cổng Nam của Cung điện Hoàng gia. Dĩ nhiên, khi đó em ấy sẽ bị tấn công và chết, để rồi lại lọt vào cảnh “Infinite EK”…
“Ra đó là ý của chị khi nói ‘phong ấn’ à… Đúng là muốn thoát khỏi tình cảnh này cần có ai đó chạy vượt mặt Suzaku và cứu Avatar vừa mới đăng nhập…” Haruyuki nghĩ tới khúc đó và cất lời bằng giọng ngập ngừng.
Utai gật đầu, và sau đó gõ thêm vài dòng chữ:
[UI> Không chỉ riêng em đâu. Seiryuu ở cổng Đông và Genbu ở cổng Bắc cũng đang phong ấn các thành viên thuộc Element, Aqua Current và Graphite Edge. Để giúp mọi người thoát khỏi đó, cả ba người bọn em, cũng như cả Sacchin và Fuu-nee, đã làm tất cả những gì có thể để khiến “Tứ Thần” nhắm vào mình. May mắn thay là không có ai dính phải “Infinite EK” cả, và đều thoát ra được.
Tuy nhiên, rất nhiều người đã chết, và tụi em cũng mất một lượng lớn điểm, đến nỗi không thể bảo vệ lãnh thổ của mình nữa. Bọn em không còn cách nào ngoài việc từ bỏ, và thế là Legion đã buộc phải giải thể. <Nega Nebulus> thế hệ đầu đã sụp đổ như thế đấy. Nhưng thật sự thì, đây không phải lỗi của ai cả, nên cũng không thể trách…]
Tới đây, Utai nắm chặt tay lại… hay ít nhất đó là những gì Haruyuki nghĩ. Cậu bỗng nhận ra một điều: Utai bình thường rất vô cảm giờ đã nhăn mặt và cắn chặt môi. Sau đó, em ấy lại giơ các ngón tay lên, và bằng một lực đủ mạnh để xé nát cả không khí, cô bé tiếp tục:
[UI> Không, vẫn có một người đáng trách. Kẻ đó… đã lừa Sacchin, ép chị ấy phải trở nên liều mạng, và sau đó phản bội lại chị ấy.]
“Utai!” “Uiui!”
Hai người họ hét lên để can ngăn những dòng chữ sắp tới. Hai bàn tay của Utai đè lên bàn phím ảo rất mạnh, và cô bé hạ thấp đầu xuống. Fuuko ở bên cạnh liền nhẹ nhàng ôm hai vai cô bé. Kuroyukihime ngồi ở ghế xa hơn chỉ biết nhìn họ bằng nét mặt khoan dung, và giữ im lặng trong một lúc trước khi lại cất lời:
“Utai, nếu em muốn trách ai, thì hãy trách chị này. Trách nhiệm cho sự sụp đổ của <Nega Nebulus> thế hệ đầu đều thuộc về chị cả. Dù cho đó là vì hành động nông nỗi của chị đã dẫn đến tình trạng này, hay là sự mặc cảm đã khiến chị tránh xa Local Net trong suốt hai năm trời, tất cả đều là trách nhiệm của chị cả.
Nhưng khi gặp cậu ấy… gặp Haruyuki-kun, nhờ cậu ấy mà chị đã có thêm sức mạnh để đứng dậy một lần nữa. Chị không còn sợ hãi quá khứ của mình như trước nữa.
Không chỉ thế, chị rồi cũng sẽ giải quyết ân oán với người đó một lần và mãi mãi. Và để làm được thế, chị sẽ gỡ bỏ ‘phong ấn’ của em, Utai. Chị muốn em trở về, Utai… về với tân <Nega Nebulus> này!”
Haruyuki không hiểu hết được đoạn hội thoại của họ. Cậu không biết “kẻ đó” mà Utai đã nhắc tới là ai, hay là chuyện gì đã xảy ra với Kuroyukihime, nhưng cậu nghĩ đây không phải là lúc hỏi mấy chuyện đó, nên là:
“Shinomiya-san, anh cũng có một thỉnh cầu. Chắc em đã biết, Duel Avatar của anh đang bị ký sinh bởi một Trang bị Cường hóa tên Chrome Disaster. Nếu anh không thanh tẩy nó trong một tuần, sáu vị Vua kia sẽ treo thưởng đầu anh, khiến anh không thể tham gia mấy trận đấu bình thường nữa. Anh… phải trở nên mạnh mẽ hơn. Để có thể bắt kịp Kuroyukihime-senpai và mọi người trong Legion, anh phải tiếp tục tiến lên. Làm ơn… hãy giúp anh.”
Nếu là Haruyuki lúc trước, còn lâu cậu mới nói được mấy lời đó vì tính tự ti của mình. Nhưng sau nhiều trận đấu, Haruyuki đã biết được ý nghĩa của việc cùng nhau chiến đấu với đồng đội. Tuy rằng cũng có lúc ta cần phải nỗ lực thiệt, nhưng nếu đạt tới cái ngưỡng nơi một người không thể nào gánh vác hết được thì coi như hỏng. Hay có thể nói, mọi người trên thế giới này đều được giúp đỡ bởi ai đó.
Utai hạ thấp đầu xuống như không thể đỡ được những lời của Haruyuki. Sau khi suy nghĩ hồi lâu, em ấy chần chừ giơ tay lên, và bắt đầu gõ:
[UI> Lý do mà em cắt liên lạc với Sacchin, Fuu-nee và mọi người trong Legion, là bởi vì em sợ phải nghe… sợ phải nghe cái từ “gỡ bỏ phong ấn”. “Tứ Thần” có sức mạnh và uy lực ngoài sức tưởng tượng, nên nếu có ai muốn cứu Avatar của em, khả năng lớn là họ cũng sẽ dính phải “Infinite EK”. Việc chỉ có ba người bị giam cầm trong bốn cánh cổng đã là một điều may mắn rồi. Em không muốn có thêm ai khác phải hy sinh nữa. Em nghĩ… là Graph và Aqua cũng nghĩ thế, cho nên em mới cắt liên lạc với mọi người. Nhưng thật ra, em…]
Ngay lúc ấy, các ngón tay của em ấy ngừng di chuyển… Rồi bờ môi đáng lẽ không thể phát ra âm thanh của Utai từ từ di chuyển. Haruyuki nhận biết được những lời nói đó, không phải bằng hai tai, mà bằng các giác quan khác.
“—rất muốn gặp mọi người.”
aw06_269 [/images/images/image-12.png]
Hai giọt lệ bắt đầu lăn trên khuôn mặt cô bé. Fuuko ngồi kế bên cũng sụt sịt, và ôm chặt lấy cơ thể nhỏ nhắn của Utai.
Lần này, em ấy không hề chống cự, mà vùi đầu mình vào ngực của Fuuko. Khi nghe thấy tiếng khóc thầm từ đó, Haruyuki, Chiyuri, và Takumu bắt đầu chớp mắt sau khi biết được những gì đã xảy ra lúc trước.
Sau khoảng 30 giây, Fuuko thả cô bé ra, lấy một chiếc khăn tay từ trong túi và giúp Utai lau mặt. Em ấy trông có vẻ ngượng ngịu, rồi hạ thấp đầu xuống và gõ chữ tiếp:
[UI> Em xin lỗi, để em tiếp tục vậy. Em thật ra không định liên lạc với tân <Nega Nelubus> đâu, vì nghĩ rằng chỉ cần quan sát mọi người tại một góc của Thế giới Gia tốc là đủ rồi.
Nhưng rồi ban Săn sóc động vật ở trường em bị giải thể, rồi cả việc tụi em không thể tìm được nơi chịu nuôi mấy con thú… nên em đã suy nghĩ trong thời gian rất dài, và cuối cùng gửi một bức thư tới trường trung học Umesato của Sacchin, hy vọng là chị ấy sẽ không nhận ra tên mình. Nhưng tận sâu trong tim, em lại muốn chị ấy nhận ra mình.]
“Dĩ nhiên là phải nhận ra rồi, cái tên ‘Shinonimya Utai’ khá là hiếm mà.”
Kuroyukihime khẽ cười, và Utai tiếp tục với đôi mắt hãy còn đỏ.
[UI> Đâu phải là em chọn cái tên đó đâu… Dù sao thì, khi thấy thư hồi âm không tới từ ban quản lý của trường, mà tới từ phó chủ tịch hội học sinh, em đã khá chần chừ. Nhưng sau khi nghĩ rằng đây là vì lợi ích của mấy con thú, em đã gọi cho Sacchin, và điều đầu tiên mà chị ấy nói là…]
“Thỏa thuận vầy đi. Chị sẽ thuyết phục ban quản lý của trường chuẩn bị một cái chuồng, nhưng em phải tới đây”… là những gì mà Kuroyukihime đã nói, khiến mọi người sốc toàn tập. Nhưng mọi người dần nở một nụ cười ngơ ngáo, và Utai cũng vừa cười vừa gõ phím:
[UI> Sacchin vẫn không thay đổi gì cả. Vẫn thiếu kiên nhân, nóng vội và phô trương như mọi khi, làm em cứ như một con ngốc vì cứ chần chừ thế này thế nọ. Đó, chị ấy nói như thế, và em hồi âm trong khi vẫn chưa hiểu tình hình rằng “Em sẽ nghe trước khi quyết định”. Thế là em liên tục bị dắt mũi, rồi bị ép phải gặp ngoài thế giới thật.]
Khi nghe Utai nói thế, Haruyuki cũng nhớ lại cái ngày mà Kuroyukihime mời cậu tới Thế giới Gia tốc.
Lúc đó, cô ấy đột ngột xuất hiện ở khu vực trò chơi đập bóng, và điều đầu tiên mà cô ấy đã nói là “Có muốn gia tốc hơn nữa không, chàng trai?”. Cậu muốn biết lời đó có nghĩa là gì, nên đã đi tới nhà ăn của học sinh, bị bắt kết nối trực tiếp, rồi được gửi cho chương trình Brain Burst mà không có thời gian để nghĩ ngợi.
Cơ mà cậu lại nghĩ, nếu cô ấy không dùng biện pháp mạnh như thế, chắc chắn cậu đã nói ‘không’ rồi. Cô ấy có thể thiếu kiên nhẫn và mạnh bạo, nhưng đó là vì cô ấy dốc hết sức mình vào mọi việc. Thậm chí trong <Chiến dịch Thanh tẩy Bộ giáp Tai ương>, cô ấy cũng đã hỗ trợ cậu từ phía sau…
Ngay lúc ấy, Haruyuki có câu hỏi và giơ tay về phía Kuroyukihime.
“Senpai, em có câu hỏi này ạ.”
“Gì thế?”
“Ừm… sau cuộc thi tuần trước, cái lúc ta gặp nhau để bàn luận nên giải quyết Bộ giáp Tai ương thế nào ấy, senpai có nhắc đến một người mang Năng lực Thanh tẩy. Đó có phải là Shinomiya-san không ạ?”
“Đúng rồi.” Cô ấy gật đầu xác nhận, và Haruyuki tiếp tục.
“Nhưng nếu vậy, senpai định liên lạc với em ấy bằng cách nào? Shinomiya-san cũng vừa nói là đã cắt liên lạc trong hai năm…”
[UI> Arita-san nói đúng. Em đã đóng tài khoản email mình sử dụng hồi đó, và Sacchin đáng ra không có cách nào để liên lạc với em cả. Giả dụ như em không gửi thư tới trường Trung học Umesato vì việc chuồng nuôi thú đi, thì chị định làm gì?]
Utai bổ sung thêm, còn Kuroyukihime chỉ cười và đáp.
“Ờ thì… dù em có đóng tài khoản email đi nữa, chị vẫn đã biết em học trường nào và ở khối mấy. Khi đó chị chỉ cần tới nhánh tiểu học của Matsunogi, và tra danh sách của học sinh lớp bốn thôi, phải không nào?”
Khi nghe câu trả lời đó, khuôn mặt của Utai tái xanh đi, rồi đáp lại:
[UI> Lúc đó em đã nghĩ mãi, rằng có nên liên lạc với trường Trung học Umesato vì chuyện cái chuồng hay không. Rồi em nghe thấy một giọng nói bảo rằng cứ làm đi. Đây chắc là do ý muốn của trời rồi.]
Khi đọc những dòng đó, không chỉ ba người họ, mà cả Fuuko cũng phì cười. Cô ấy khẽ vỗ vai Utai và thêm vào:
“Phải đó Uiui, nghĩa là đã tới lúc em trở về rồi đó. Chị cũng thế thôi. Vào cái ngày mà Crow đang bị thương tới khu vườn trên đỉnh Tháp Tokyo cũ, chị đã có cảm giác, rằng cái thế giới trì trệ này sẽ được hồi sinh lần nữa…”
“Fuuko nói phải. Utai, có thể chị vẫn thiếu kiên nhẫn, nhưng không còn ngốc như xưa nữa. Chính vì chị nghĩ mình có khả năng cứu em, nên chị mới bảo em trở về.”
Kuroyukihime nhìn Utai bằng đôi mắt đen thăm thẳm của mình, và Utai cũng nhìn lại bằng đôi mắt rực cháy:
[UI> Em cũng muốn gỡ bỏ phong ấn, không chỉ vì bản thân, mà còn để thanh tẩy Avatar của Arita-san nữa. Khi biết thứ cần phải thanh tẩy là bộ giáp <The Disaster>, em nghĩ nửa tiếng là không đủ. Thế nên ta không thể dùng một sân đấu bình thường, mà phải vào Vùng Trung lập Vô hạn kìa. Ngày hôm qua em có Tác chiến với Arita-san, và chứng kiến sức mạnh của anh ấy rồi. Ta không thể dừng bước chỉ vì bị các Vua khác đặt áp lực được.]
Haruyuki khi đọc dòng đó đã lập tức chỉnh lại. “Nhưng mà… hôm qua anh chiến đấu tệ lắm mà… Mấy đòn tấn công thì hoàn toàn trật địa chỉ…”
Khi nghe thấy thế, Utai liền hỏi Haruyuki bằng vẻ mặt hiền hòa:
[UI> Arita-san, kỹ năng <Laser Sword> của anh… có phải là do Sacchin dạy không ạ?]
“Cái gì?” Kuroyukihime nheo mắt. Haruyuki nhìn về phía cô và cố gắng giải thích:
“Ể, không, ừm thì, cũng không hẳn là ‘dạy’. Kiểu như là chị ấy đã từng cho anh thấy một lần, nên anh nghĩ mình nên tập nó thêm…”
[UI> À, ra thế. Bởi vì mặc dù anh và Sacchin cùng dùng một chiêu thức, nhưng hành động thì hoàn toàn khác hẳn. Hôm qua khi chiến đấu của Arita-san, em có cảm giác như thể anh ấy đang cố vươn tới một mục tiêu xa vời, và dù cho hôm nay có thua cuộc, anh ấy vẫn không bỏ cuộc, và sẽ lại cố gắng chiến đấu vào ngày mai. Thật tiếc là các Burst Linker thường sẽ quên mất điều cơ bản đó sau khi đạt tới Lv5.]
“Ể không, cái này… Anh không có nghĩ thế…” Haruyuki vẫn chưa quen với việc được khen ngợi, nên liền hạ thấp đầu xuống. Cậu có thể nghe tiếng cười của Chiyuri:
“Ờ, Haru giống như con sên, cứ tiến lên chậm rãi thế đấy! Cậu ấy vốn đã như thế từ khi còn nhỏ rồi. Dù cho có chơi trò nào thì ban đầu cậu ấy cũng đều tệ hơn cả Taku và chị, nhưng rồi đột nhiên trở nên rất giỏi! Tiếc là điều đó chỉ áp dụng với game thôi!”
Tuy rằng rất muốn cảm ơn cô bạn thuở nhỏ vì đã giúp cậu thoát khỏi nguy hiểm, nhưng Haruyuki lập tức vặt lại:
“Bậy, đâu chỉ có game thôi đâu! Còn nhớ cuộc thi ‘Ai ăn ngô sạch sẽ nhất’ chớ, kết cục là tớ…”
“Haru à, cũng như nhau thôi. Nó chẳng có ích lợi gì hết đó.”
Câu nói lạnh lùng của Taku khinế mọi người phì cười. Sau khi kết thúc, Utai thẳng lưng lên, lần lượt nhìn mọi người và cúi chào.
[UI> Trong thâm tâm, em vẫn còn lạc lõng, sợ hãi và e ngại lắm. Nhưng nếu bây giờ em không tiến lên, dù là ở Thế giới Gia tốc hay thế giới thật, em vẫn sẽ ở mãi một chỗ suốt đời. Avatar và thực tại cũng giống như “Âm” và “Dương” vậy, đều là hai mặt của một con người. Một khi Duel Avatar của em còn đóng băng, “em” thật sự cũng không thể đi đâu được cả.]
“Đúng là vậy…”
Fuuko ngồi bên cạnh Utai cũng đồng ý.
“Trong thời gian sống ở Tháp Tokyo cũ, chị đã trở nên quá cẩn trọng, ngay cả khi ở thế giới thật nữa. Hai tháng qua từ khi Karasu-san xuất hiện, đối với chị còn dài hơn hai năm đã trôi qua ở thế giới thật nữa.”
Nghe thấy thế, Kuroyukihime cũng gật đầu đồng ý, và đôi mắt đen tuyền của cô như thể đang có một ngôi sao phát sáng:
“Fuuko, nghĩ như thế cũng là lẽ thường thôi. Bởi vì dù không có Brain Burst đi nữa, khi làm việc cùng nhau và hướng về cùng một cái đích như đồng đội, ta cũng có thể xem đó là trạng thái Gia tốc: kiểu như tim đập nhanh hơn, và các giác quan trở nên nhạy hơn vậy.”
Cuối cùng, Utai thêm vào:
[UI> Em cũng thấy phấn khích lắm. Em muốn được tiếp tục theo đuổi giấc mơ mà chúng ta đã từng từ bỏ. Cùng với Sacchin, Fuu-nee, Chiyuri-san, Mayuzumi-san và Arita-san…]
Những ngón tay thon gọn của cô bé đã phá vỡ sự tĩnh lặng này.
[UI> Làm ơn, xin mọi người hãy giúp em… Hãy giải cứu Avatar của em, Ardor Maiden, thoát khỏi phong ấn của Suzaku.]
CHƯƠNG 10
<Chiến dịch Thanh tẩy Bộ giáp Tai ương> của Kuroyukihime bao gồm ba bước.
Bước một, liên lạc với Shinomiya Utai ở ngoài đời thật, và tìm cách thương lượng với cô bé.
Thứ hai, thuyết phục cô bé tham gia vào nhiệm vụ giải cứu khỏi tình trạng “Infinite EK” mà em ấy đang dính phải.
Và cuối cùng, sử dụng Năng lực Thanh tẩy của em ấy để tiêu hủy một phần của Chrome Disaster đang ký sinh trên Avatar của Silver Crow.
Thứ ba ngày 18 tháng 6, 7:20 tối, sau khi nghe câu hỏi của Fuuko về việc khi nào sẽ tiến hành bước thứ hai, thì Kuroyukihime trả lời dứt khoát rằng “Dĩ nhiên là ngay bây giờ.”
Cả nhóm liền di chuyển ra ghế sofa, ngồi xuống ở tư thế thoải mái, rồi lấy ra 5 sợi cáp XSB và dùng chúng để kết nối các Neuro Linker với nhau thành hình sợi dây xích.
Thật ra thì không cần thiết phải làm thế này để vào Vùng Trung lập Vô hạn, nhưng vì cần phải chuẩn bị phương án bảo vệ “Ngắt kết nối”, mọi người đều đã ngắt kết nối Neuro Linker của mình khỏi Global Net, và quyền điều hành đã chuyển sang cho Haruyuki, người đang đăng nhập vào mạng nhà Arita, để từ đó nối tới Global Net.
Bằng phương án bảo vệ này, thì dù cho có ai rơi vào cảnh “Infinite EK” đi nữa, bất kỳ ai trở về thế giới thật bằng Leave Point cũng có thể ngắt kết nối cho những người khác.
Dĩ nhiên, tình huống tồi nhất đó là không chỉ không cứu được Utai, mà cả chủ lẫn tớ đều phải hy sinh, nhưng mọi người đều không sợ hãi trước điều đó. Điều mà họ có thể làm lúc này là lên công tác chuẩn bị, tin tưởng vào sự thành công của nhiệm vụ, và tiến về phía trước— Đó là những lời cuối cùng mà Kuroyukihime đã nói ở cuộc họp ngoài đời thật.
[UI> Vậy thì, em nhờ mọi người cả đấy ạ.]
Sau khi đọc xong tin nhắn do cô bé gửi tới, Kuroyukihime, Fuuko, Haruyuki, Takumu và Chiyuri gật đầu cùng lúc. Kế hoạch là họ sẽ đăng nhập vào trước, và sau khi đã chuẩn bị xong xuôi, Utai mới đi vào sau.
Năm người họ nhắm mắt lại, và hít một hơi thật sâu.
Kuroyukihime bắt đầu đếm ngược từ giây 10, trong khi những người khác thì đang chuẩn bị, và cùng nhau hô lên mã lệnh mà chỉ các Burst Linker Lv4 trở lên mới dùng được, thứ giúp ta đi vào một Thế giới Gia tốc thật sự.
“Unlimited Burst!”
Vùng Trung lập Vô hạn lâu rồi mới thấy mà họ bước vào đã bị bao phủ bởi một màu trắng.
Đây gọi là <Sân đấu Băng>. Mây đen phủ đầy trên bầu trời, với những bông hoa tuyết nhỏ xinh đang bị thổi bay bởi gió lạnh, tạo nên những hình phản chiếu.
“Ngon lành, dấu hiệu tốt đây.”
Kuroyukihime – Hắc Vương Black Lotus nói thế trong khi cắm đôi chân kiếm của mình xuống mặt băng.
“Dĩ nhiên, sân đấu thuận lợi nhất là <Sương mù> hoặc <Bão tố>, nhưng khi đó thì việc quan sát sẽ bị hạn chế. Với những chiến dịch yêu cầu sự chính xác của của ta, thì Sân đấu Băng này là tốt nhất.”
“Phải, chỉ với lượng mưa và tuyết như này sẽ không làm ảnh hưởng tầm nhìn của ta được.”
Sky Raker ở bên cạnh cô nói thế trong khi vung vẩy mái tóc xanh da trời của mình.
Haruyuki không hiểu hai người họ nói gì, và cái mặt nạ tròn trịa của Silver Crow nghiêng sang một bên, rồi cậu mới cất câu hỏi:
“Cho em hỏi, tại sao Sân đấu Băng hay Sương mù lại có lợi cho chúng ta ạ?”
“Bởi vì Tứ Thần Suzaku với nguyên tố Hỏa sẽ suy yếu đi trong tình trạng này chăng?”
Người trả lời là một Avatar to lớn đứng bên phải Haruyuki, Cyan Pile— hay còn là Takumu.
Và ở bên phải nữa, là Duel Avatar với chiếc mũ đỉnh nhọn màu lục ngả vàng, trên tay trái được trang bị một cái chuông rất lớn – Lime Bell, thêm vào:
“Vậy thì ta phải nhanh lên trước khi tới khâu <Chuyển cảnh>, phải không?”
Takumu thì già dặn kinh nghiệm rồi, và Chiyuri thì chỉ mới trở thành Burst Linker được hơn hai tháng, nhưng lại nắm bắt rõ tình hình hơn cả Haruyuki, khiến cậu có chút áp lực. Cậu hấp tấp ra đề nghị:
“Sao không dùng cánh của em để bay tới đó luôn ạ? 4 người thì chắc em chở được…”
Nhưng trước khi cậu kịp hết câu, Kuroyukihime đã xen vào với cái lắc đầu:
“Không được, làm thế sẽ giảm khả năng thành công của ta đó. Tôi không muốn bị làm phiền bởi các Burst Linker khác. Tuy là khả năng gặp Burst Linker trong cùng khu vực là khá thấp, nhưng bay trên trời thì chả khác nào ‘lạy ông tôi ở bụi này’. Ta sẽ chạy bộ tới quận Chiyoda luôn.”
“Ah, vậy sao…”
Đúng lúc Haruyuki định gật đầu vì xấu hổ, Kuroyukihime đã bước tới trước cậu và nói vài câu động viên:
“Trên hết, nhân vật chính trong trận đấu hôm nay là cậu đó. Còn chưa lâm trận thì đâu thể để đôi cánh của cậu suy yếu được?”
“Vâng vâng, em hiểu rồi…… Ể, em ư? Nhân vật chính?”
Haruyuki nghĩ thế, và được Fuuko vỗ nhẹ lên vai.
“Kasaru-san, hãy cố gắng hết sức nhé. Đừng lo, cậu có thể làm được mà.”
“Phải đó Haru, với kỹ năng của mình thì cậu có thể hạ bất kỳ ai khi ở trên trời mà!”
“Cứ kết thúc công việc thật đẹp mắt vào, Haru.”
Takumu và Chiyuri chêm vào, rồi cả bốn người họ cùng gật đầu và bước về phía tường ngoài của tòa chung cư, vốn đã trở thành một tòa tháp băng.
—…Người dẫn đầu thì làm gì nhỉ? Có lẽ nào… Không, đừng nói là họ muốn mình đánh solo với con quái vô địch đó nha!?
Trong khi Avatar kim loại của Haruyuki bắt đầu đổ mồ hôi hột, cậu sực nhớ là chuyện này cũng từng diễn ra hồi trước đây, và bắt đầu đào sâu vào vùng ký ức của mình. Nửa năm trước, khi họ lên đường thực hiện <Chiến dịch Chế ngự Chrome Disaster đệ Ngũ> từ nhà cậu, cậu cũng đã được chỉ định là nhân tố mấu chốt. Tuy cậu cũng nghĩ là năng lực của mình đã được cải thiện từ dạo đó, nhưng cậu vẫn không khỏi thắc mắc là sao số mình lại xui xẻo đến như thế.
Haruyuki tốn vài giây để suy nghĩ mấy điều tiêu cực như thế, rồi quay trở lại hiện thực.
Khi cậu cố bắt kịp các đồng đội của mình, thì bốn người họ đã nhảy khỏi ban công băng đá rồi. Và trước khi nhảy xuống, cậu nói vài lời động viên với bản thân mình.
“Dù đó có là ‘Tứ Thần’ đi nữa, thì chả phải nó vẫn chỉ là chim sao? Mình đã từng tiếp cận một con cú ở ngoài đời… Không, nó là cú tuyết— Nhầm, là cú mặt trắng phương bắc. Mình đã lại gần một con chim ăn thịt trong chuồng, và mình vẫn ổn. Hơn nữa, đây là thế giới ảo, nên chả việc gì phải sợ cả. Mình không cần phải chiến thắng, chỉ cần vượt qua nó, giải cứu Avatar của Shinomiya-san, rồi chạy thoát khỏi đây. Đơn giản vậy thôi.
Được, rồi, mình sẽ cho mọi người thấy là mình làm được.”
Haruyuki nói thế từ bên dưới chiếc mặt nạ trong khi đáp xuống đất, và chạy về phía nam cùng với mọi người, qua những dãy nhà được phủ đầy tuyết.
Khoảng cách từ Setagaya tới quận Chiyoda là khoảng 10 cây số. Chạy liên tục không ngừng nghỉ ở cự ly đó ở ngoài thế giới thực là điều bất khả thi. Tuy nhiên, với Duel Avatar thì, chỉ cần không làm mấy động tác thừa thãi, ta sẽ chẳng bao giờ thấy mệt.
Với sự dẫn đầu của Black Lotus đang di chuyển trên một thảm không khí nhỏ, năm người họ chạy theo đội hình mũi nhọn, băng qua đường số 7… rồi số 4 của đường cao tốc băng qua Shinjuku.
Trên đường đi, họ nhìn thấy bóng của vài Enemy cỡ lớn, nhưng quyết định đi vòng qua. Sân đấu Băng khác với sân đấu <Khu rừng Cội nguồn> hay <Nhà máy> ở chỗ nơi này chả có vật cản nào cả. Thế nên, ta có thể sử dụng toàn hệ thống giao thông dày đặc ở Tokyo.
Tuy nhiên, như vậy cũng có nghĩa là có rất ít vật thể để phá hủy, nên mỗi khi thấy một tảng băng có thể phá được, họ liền đập nó để lấp đầy thanh Special của mình.
40 phút sau, Haruyuki đã đi hết con đường từ Shinjuku-dori tới Yotsuya, và một khung cảnh trải dài trước mặt cậu.
Cậu không thể nghĩ ra được từ nào để mô tả thứ mình nhìn thấy cả.
Một đống tòa tháp chọc trời đứng sừng sững, như thể là các mũi thương được dùng bởi thần linh. Những tòa tháp đó bao xung quanh một tòa lâu đài xinh đẹp và tráng lệ. Bên cạnh những tòa tháp là một bức tường cao và dày, và xung quanh bức tường đó là một mỏm đá cao và rộng.
Bức tường và những cây cột được dựng nên bởi những khối băng xanh thẫm. Bên trong đó là vô số ánh sáng màu đỏ, và mặc dù họ không thể nhìn thấy bên trong, nhưng đây không phải là một bãi rác hay một thành phố chết. Từ bên trong Cung điện, có cái gì đó… hay đúng hơn là ai đó đang toát ra một khí lực đáng gờm.
Đó chính là Cung điện Hoàng gia của Vùng Trung lập, hay còn là—
“Thành phố Hoàng gia…”
Haruyuki giảm tốc và cất lời bằng giọng run rẩy. Kuroyukihime ở phía trước cũng hạ tốc độ và thắng lại để trả lời cậu, làm để lại dấu trên mặt đất:
“Đúng vậy. Cái thế giới khác ở trung tâm Cung điện Hoàng gia, nơi mà <Nega Nebulus> đã toàn lực tấn công, nhưng đã bị quét sạch chỉ trong 2 phút. Đó quả thật là một cái cung điện không thể nào công phá được…”
Nghe thấy thế, Haruyuki đứng hình và nhìn lại một lần nữa.
Bức tường lâu đài cao khoảng 30m bọc lại tạo thành một hình tròn. Nếu cái này có kích cỡ tương tự với Cung điện Hoàng gia ngoài đời thật, thì đường kính của nó là cỡ 1500m.
Con đường mà họ đang đi dẫn đến một cây cầu băng, và hướng tới phần đỉnh mỏm đá, rồi kéo dài vào trong lâu đài. Và trên cây cầu băng rộng khoảng 30m và dài gần 500m này, là một cặp cửa rất lớn. Những cánh cửa này đã được đóng rất chặt, ngăn người khác đi vào.
“Master, đây là Cổng Hanzomon ở thế giới thật, hay còn là Cổng Tây phải không ạ?”
Kuroyukihime gật đầu trước câu hỏi của Takumu. Chiyuri liền nhón lên để nhìn xung quanh tòa lâu đài, và nói với giọng hiếu kỳ:
“Nhưng mà senpai, chả phải ‘Tứ Thần’ đáng ra phải ở đây sao? Em chẳng thấy con Enemy nào to lớn cả…”
“Nhìn đằng kia kìa, Bell.”
Fuuko tới bên cạnh Chiyuri, và dùng tay trái chỉ về phía quãng trường rộng lớn bên ngoài cánh cổng. Ở đó có một cái bệ hình vuông, với những cây cột ở phía bốc góc. Cái bệ đó tỏa ra một cảm giác trang nghiêm, như thể đó là tế đàn vậy.
“Chỉ cần có ai bước lên cầu, là ‘Tứ Thần’ sẽ xuất hiện từ đó. Cũng có nghĩa, lãnh thổ của chúng là toàn bộ cây cầu dài 500m, rộng 30m này. Những nơi khác thì có trọng lực bất thường, đến chị cũng không thể nhảy dù dùng cả <Gale Thruster>. Chỉ cần ta bay tới khu vực sâu, là sẽ bị kéo xuống đáy và chết tại chỗ. May là chị hồi sinh ở bên ngoài chỗ đó.”
Haruyuki, Chiyuri và Takumi đứng hình tại chỗ. Và Kuroyukihime bổ sung vào:
“Hai năm rưỡi trước, tiểu đội do Raker và tôi dẫn đầu đã tấn công vào cổng Tây và người bảo hộ của nó, Byakko. Trước đó, chúng tôi đã vài lần đánh bại lũ Enemy <Huyền cấp> cũng bằng số người này, nên bọn này cứ nghĩ là mình bất bại, có thể tiêu diệt bất kỳ con Enemy <Thần cấp> nào. Và… mấy cậu biết sau đó thế nào rồi đấy. Nói thật, đứng từ đây và nhìn về phía cánh cổng… chân tôi cứ như hóa thành thạch ấy.”
“S-Senpai…” Haruyuki bất giác gọi cô. Cô nàng liền lắc cái mặt nạ đen và nói:
“Xin lỗi, tôi không có ý hù mấy cậu đâu. Dĩ nhiên tôi không có ý định rút lui, nhưng có điều này tôi muốn mấy cậu phải nhớ.
‘Tứ Thần’ không thể bị đánh bại bởi các Burst Linker bình thường. Dù có là gì đi nữa thì cũng đừng gây chiến với chúng. Khi nào tôi ra lệnh, hoặc khi các cậu nghĩ mình rơi vào tình huống ngoài dự tính, thì hãy lập tức rút lui ra khỏi cây cầu ngay.”
“Em cũng tính làm thế mà senpai…”
Haruyuki đang tính gật đầu, thì Kuroyukihime liếc nhìn cậu và nói thêm với giọng nghiêm trọng:
“Đây không phải là yêu cầu, mà là <Mệnh lệnh>. Nghe đây, khi nào tôi bảo ‘chạy’ thì phải chạy ngay, dù cho tôi hoặc Raker, cũng có thể là cả hai, đang có nguy cơ chết dưới tay Suzaku đi chăng nữa.”
Haruyuki hít vào một hơi dài và vặt lại:
“Sao lại thế chứ!? Người sẽ băng qua cầu là em kia mà? Chẳng phải Raker-senpai đã nói thế sao!?”
Nghe thấy thế, Kuroyukihime và Fuuko nhìn lẫn nhau, rồi nở một nụ cười ấm áp đến nỗi có thể nhìn xuyên qua từ Avatar của họ. Rồi từ bên trái và phải của Haruyuki, họ nói:
“Haha, cậu đần quá đấy Crow. Sao tôi có thể để cậu liều mạng một mình thế được?”
“Phải đó Karasu-san. Nếu bọn tôi mà làm thế, ai biết Bell và Pile sẽ quát bọn tôi đến cỡ nào chứ…”
“Bọn tôi sẽ làm phân tâm Suzaku, nên nó sẽ không nhắm vào cậu đâu.”
“Cậu cứ việc nghĩ cách giải cứu Ardor Maiden đi.”
Thực ra thì, Haruyuki cũng muốn làm theo những gì mình đã tự nhủ với bản thân vào lúc nhảy khỏi tòa chung cư, rằng mình sẽ đi một mình. Nhưng mà, cậu không thể nghĩ ra cách nào để thách đấu với “Tứ Thần” huyền thoại mà đến Kuroyukihime còn phải sợ. Haruyuki hoàn toàn lép vế trước họ, nên cậu nghĩ là mình chỉ đang cố tỏ ra vẻ cứng mà thôi.
Điều duy nhất mà cậu có thể làm là bay thật nhanh có thể. Đó là giới hạn sức mạnh của Haruyuki lúc này.
Haruyuki ngậm mồm lại và cúi đầu. Chiyuri đứng bên cạnh nhẹ nhàng vỗ vai cậu và nói:
“Xin lỗi nha Nee-san! Em cứ ngỡ kế hoạch là để Crow đánh solo với Suzaku, còn mọi người sẽ cổ vũ cho cậu ấy từ đằng sau! Mà, em cũng không giận đâu, nên là…”
Nghe thấy thấy, chân Haruyuki bỗng nhũn ra như thạch, và cậu vặt lại:
“N-Này, thôi nào! Ít nhất cậu cũng phải chữa thương cho tớ chứ!”
“Cònnn lâuuu. Làm vậy dễ khiến con Enemy điên máu lắm.”
Takumu, Kuroyukihime và fuuko phì cười khi thấy cảnh này.
—Phải rồi. Vẫn còn điều gì đó mà mình có thể làm được.
—Đó là phải tin tưởng. Tin tưởng vào sức mạnh của đồng đội, vào mối liên kết của chúng ta, đến nỗi có thể tạo nên một phép màu.
Đó là những gì Haruyuki nghĩ trong đầu. Cậu nắm chặt tay lại, và nhìn thấy Kuroyukihime chĩa cánh tay phải hình kiếm của mình lên trời, nói rằng:
“Được rồi, chúng ta sẽ chạy theo đường Uchibori-dori đằng kia, như vậy ta sẽ tới được cổng Nam nơi có Suzaku và Ardor Maiden.”
Sau vài phút chạy bộ trên đường, với phong cảnh hùng vĩ của Cung điện Hoàng gia phía bên tay trái, và những tòa tháp băng của quận Kasumigaseki bên phải, họ đã được dẫn tới một cây cầu khác. Kích cỡ của nó chẳng khác gì so với cái ở cổng Tây, cũng dài 500m, rộng 30m, với một cái tế đàn hình vuông phía xa xa, và sau đó nữa là một cái cổng lâu đài. Y chang cả thôi.
Đây chính là cổng Nam của Cung điện Hoàng gia, hay còn là Cổng Sakuradamon ở ngoài đời thật, được bảo vệ với Hỏa Điểu Suzaku thuộc “Tứ Thần”.
Họ không gặp phải bất kỳ vật cản nào trên đường đi, và khi tới trước cây cầu băng, họ bắt đầu giảm tốc và tiếp cận nó.
Đường Uchibori-dori trải dài từ đông sang tây, cùng với đường Sakurada-dori dẫn xuống phía nam tạo thành hình chữ T. Ở phía tây nam gần đây có một tòa tháp cao chót vót. Ở thế giới thật thì đó là một đồn cảnh sát có biệt danh Sakuradamon vì nó nằm ở gần cánh cổng khổng lồ này. Dĩ nhiên, ở Thế giới Gia tốc này chẳng có bóng một cảnh vệ nào cả.
Kuroyukihime đứng ở chính giữa ngã rẽ chữ T đó, mở ra bảng hệ thống của mình và kiểm tra thời gian.
“Chúng ta đã đăng nhập được 1 giờ rồi, mọi thứ vẫn đang theo đúng kế hoạch.”
Nói vậy thôi, chứ chỉ mới có 3.6 giây trôi qua ở phòng khách nhà Arita ngoài thế giới thật. Utai vẫn còn đang ngồi chờ ở ngoài kia, chứ vẫn chưa đăng nhập vào. Có thể ngoài đời em ấy chỉ mới hít ra thở vào hai lần, nhưng chắc cô bé đang cảm thấy 3.6 giây này dài dằng dặc vậy.
Kuroyukihime quay lại nhìn mặt các đồng đội của mình, và tuyên bố:
“Vậy thì, bước hai của Chiến dịch Thanh tẩy Bộ giáp Tai ương, giải cứu Ardor Maiden, bắt đầu!!”
“Vâng!!” Bốn người còn lại trả lời. Nàng Hắc Vương với giọng điệu cứng rắn phù hợp với một vị Vua liền tiếp tục:
“Tôi sẽ lượt qua kế hoạch một lần nữa. Đầu tiên là tôi, Black Lotus, sẽ chờ ở bên ngoài cây cầu. Đứng phía sau tôi sẽ là Lime Bell và Cyan Pile, còn đứng phía sau chúng ta 200m sẽ là Sky Raker và Silver Crow.”
Kuroyukihime chờ tới khi mọi người hình dung ra được kế hoạch trong đầu, và tiếp tục:
“Trong trận chiến, tôi sẽ đi thẳng về phía trung tâm cây cầu, và khiến Suzaku xuất hiện. Cùng lúc đó, Sky Raker chở theo Silver Crow, dùng <Gale Thruster> để bay ở độ cao 30m về phía cổng lâu đài với tốc độ tối đa. Trong khi đó, tôi sẽ thi triển một đòn Tâm ý loại <Cận chiến> vào Suzaku để thu hút sự chú ý của nó. Ngay sau đó, tôi sẽ bắt đầu rút lui. Mọi người có thắc mắc gì ở khúc này không?”
“Không ạ!” bốn người trả lời. Kuroyukihime gật đầu lần nữa, và lần này nói với Fuuko cùng Haruyuki:
“Ngay lúc tôi bắt đầu rút lui, Raker sẽ thả Silver Crow ra. Rồi Crow sẽ dùng chính đôi cánh của mình để bay vượt qua Suzaku, hướng thẳng về phía cổng Nam. Raker sẽ đáp xuống gần chỗ tôi, và dùng kỹ thuật Tâm ý loại <Phòng ngự> để cản ngọn lửa của Suzaku, cũng như để rút lui.
Nếu đúng như kế hoạch, thì khoảng cách giữa hai bên sẽ ít nhất là 100m, nên ta sẽ không bị giết được đâu. Nhưng giả sử ta có bị thương nặng, thì khi đó phải dựa vào <Citron Call> của Bell ở phía sau để chữa trị.
Sau khi Raker và tôi rút lui thành công thì lúc đó Crow đã tới khu tế đàn ở trước công, và Ardor Maiden cũng sẽ xuất hiện từ chính giữa tế đàn. Cậu phải bế cô bé bay thẳng lên trời, quay ngược một góc 180 độ và hướng về phía nam, ra khỏi lãnh thổ của Suzaku. Thế thôi.”
Haruyuki trút một tiếng thở phào nhẹ nhõm sau khi nghe xong. Khi lên kế hoạch, họ đã tính luôn cả tình huống và sức chiến đấu của mỗi người, và sắp xếp lại thật tốt có thể. Kế hoạch này rất đơn giản và không cần phải giao tiếp gì nhiều.
Tuy nhiên, vẫn còn “ai đó” và “thứ gì đó” bị bỏ ra. “Thứ gì đó” đã bị bỏ ra, chính là thời gian đăng nhập của Utai phải khớp với lúc Haruyuki xông vào. Hơn nữa, vẫn còn một cái tên chưa được nhắc đến từ nãy đến giờ.
Cậu ta nghĩ thế, nhưng lại không dám hỏi. Kuroyukihime như thể đọc được suy nghĩ của cậu, liền đáp:
“Chắc mọi người đã nhận ra rồi. Ta cần phải canh chuẩn thời gian đăng nhập của Utai vào Vùng Trung lập tới hàng giây. Để làm được thế, cách duy nhất là cho ai đó rời khỏi nơi này, và nói cho em ấy biết khi nào nên đăng nhập. Tôi giao vụ đó cho cậu đấy, Cyan Pile.”
Takumu đáp lại “…Vâng, Master.”
Haruyuki nhận thấy câu trả lời của cậu ta có hơi chậm, điều vốn chả bình thường tí nào. Công việc mà Takumu được giao cũng quan trọng như của những người khác. Nhưng, cũng không thể phủ nhận việc Takumu được chọn là bởi vì <cậu ta là người duy nhất còn sót>. Cậu ta có thể hiểu điều đó còn sớm hơn cả Haruyuki nữa. Có lẽ từ lúc Kuroyukihime trình bày kế hoạch, cậu ta đã dự cảm rằng mình sẽ là người duy nhất bị gạc ra khỏi cuộc chiến với con Enemy <Thần cấp> này.
Haruyuki không biết phải nói sao cả. Có lẽ vì cậu có cảm giác có nói gì thì cũng sẽ làm tổn thương lòng tự trong của Takumu thôi. Ngay cả Fuuko và Chiyuri, những người thường hâm nóng không khí cũng trở nên yên lặng.
Và chính Takumu là người phá vỡ sự yên lặng đó.
“Vì đối thủ lần này biết bay, một Avatar loại cận chiến như em không thể đối đầu với nó được, nên em sẽ nhận vai trò này. Nhưng mà Master, nếu ta có cơ hội đối đầu với Byakko hoặc Genbu, em có thể được giao chiến với Enemy không ạ?”
Kuroyukihime gật đầu. “Được thôi. Khi tới lúc đó, tôi sẽ chỉ định Pile là thủ lĩnh phe tấn công, vì tôi cũng có ấn tượng tốt ở cậu đấy… Cậu liệu mà trở nên mạnh mẽ hơn đi, để còn có thể đá đít bọn chúng nữa.”
“Vâng, em biết. Nhất định rồi ạ.”
Takumu trả lời với giọng trầm, như thể cậu ta đang tự nói với bản thân mình. Kuroyukihime quay về phía những người còn lại, hít một hơi dài và nói:
“Được rồi, vậy thì… còn ai muốn nói gì nữa, hay là có câu hỏi gì không? Gì cũng được cả, lúc này ta hơi bị dư thời gian là khác đấy. Tôi đã dặn Maiden phải chờ nhiều nhất là 5 phút rồi, nên nếu muốn trò chuyện thì chúng ta tám suốt 3 ngày cũng chả sao.”
“Ể? Nếu để Mei-san chờ lâu như thế thì chả phải em ấy rất đáng thương sao, Senpai?”
Chiyuri nói thế. Có vẻ cô ấy đã quyết định cái biệt danh của Utai trong Thế giới Gia tốc này rồi. Đảm bảo cô ấy sẽ còn nghĩ thêm cái khác nữa khi ở thế giới thật cho xem.
“…Phải rồi, có lẽ mình cũng nên ngưng gọi là ‘Shinomiya-san’ nữa, mà gọi tên em ấy luôn nhỉ. Kiểu như Niko là ‘Niko’, mình gọi là ‘Utai’ có được không ta? Em ấy có giận không…”
Haruyuki nghĩ thế, nhưng lập tức gạt bỏ sang một bên. Bây giờ cậu có điều cần làm rõ với mọi người trước. Cái quan trọng còn hơn cả Chiến dịch Thanh tẩy Bộ giáp Tai ương— Dĩ nhiên, chính là “Bộ ISS” đang âm thầm lan truyền ra khắp Thế giới Gia tốc.
Nhưng giờ nghĩ lại thì, Haruyuki quyết định không nhắc tới thì sẽ tốt hơn. Giờ điều cần phải làm chính là tất cả cùng dốc hết sức để cứu Ardor Maiden. Tốt nhất là không nên nhắc tới mấy vấn đề không liên quan, để mọi người có thể tập trung vào vấn đề hiện tại.
Và Haruyuki cũng không phải là người duy nhất từng chiến kiến tận mắt “Bộ ISS”. Utai đã từng dùng một kỹ thuật Tâm ý lên người dùng bộ dạy học đó là Bush Utan, nên chắc cô bé sẽ hiểu rõ hơn về bản tính của loại vật phẩm ký sinh đó… hay là Haruyuki nghĩ thế. Nếu là vậy, thì chờ sau khi cứu được Ardor Maiden, và cô bé chính thức trở về <Nega Nebulus> rồi mới thảo luận việc này thì sẽ tốt hơn.
Nhưng dù nghĩ thế, Haruyuki vẫn giữ im lặng. Cả Chiyuri, Takumu và Fuuko cũng thế.
Kuroyukihime từ từ liếc nhìn họ, rồi nói:
“…Được rồi, xem ra mọi người đều chuẩn bị cả rồi nhỉ. Nếu vậy thì trước khi vào trận chiến, tôi có một nhiệm vụ khác cho Lime Bell đây. Nếu có chuyện không hay xảy ra, và mọi người trên cầu rơi vào cảnh ‘Infinite EK’, em tuyệt đối không được tới cứu, mà phải quay về thế giới thật bằng “Exit Portal” gần nhất, rồi lập tức ngắt kết nối Neuro Linker của Crow khỏi mạng nhà cậu ấy. Hiểu rồi chứ?”
Đó là phương án sau cùng. Bởi vì nếu dùng tới cách đó, thì nghĩa là không chỉ Utai, mà cả Kuroyukihime, Fuuko và cả Haruyuki cũng đã rơi vào cảnh “Infinite EK”.
Dù vậy, Chiyuri vẫn nhấc chiếc mũ rộng vành của mình lên và gật đầu. “Rõ rồi ạ, senpai.”
“Vậy thì giao phó lại cho em đó. Ta đi thôi.”
Giọng của Kuroyukihime bỗng trở nên thư thả hơn, như thể sự kiện ngày hôm nay chỉ là một trận Lãnh thổ chiến mỗi tuần vậy. Cô liền giao chỉ thị sau cùng cho Takumu:
“Rồi nè Pile, bên trong cổng chính của đồn cảnh sát là một cái “Exit Portal”. Trước khi rời khỏi đây, cậu có thể bắn <Lightning Cyan Spike> lên trời như là tín hiệu để bắt đầu trận chiến không? Ngay khi Utai thấy cậu tỉnh dậy, em ấy sẽ đăng nhập vào ngay.
Thời gian hoán vị này sẽ mất khoảng một giây, tức là 16 phút 40 ở đây. Trong thời gian đó, Crow và Raker sẽ đi lùi ra sau 200m, còn tôi sẽ bước lên cầu khoảng một phút trước khi Utai xuất hiện. Vào lúc Suzaku lòi mặt ra, Raker sẽ cất cánh ngay, và mọi thứ sẽ diễn ra theo đúng kế hoạch.”
“Em hiểu rồi Master. Nếu vậy thì, Raker-neesan, Bell, Crow, nhờ mọi người cả đấy.”
Haruyuki giơ cao nắm tay phải của mình, và Takumu cũng dùng nắm tay trái đập vào. Cậu ta liền quay người, và chàng Avatar lam chạy thẳng về phía đồn cảnh sát mà không quay đầu lại.
Vài giây sau, một tia sáng phóng thẳng lên trời. Vì ở phía ngược lại của đồn cảnh sát là tòa nhà chọc trời mà Trưởng Bộ Nội vụ và Truyền thông đang ở, và xa hơn nữa, là Tòa án Tối cao Tokyo, nên chỉ có nhóm Haruyuki là nhìn thấy tia sáng này.
Nếu vậy thì, 16 phút 40 giây sau, Shinomiya Utai – Ardor Maiden sẽ xuất hiện ở phía bên kia cây cầu. Haruyuki phải tìm cách chụp được cô bé, và mang em ấy trở về phía bên này.
“Nếu vậy thì ta nên di chuyển thôi Crow. Bell, Lotus, nhờ hai người cả đó nha.” Fuuko vỗ vai Haruyuki trong khi kết thúc câu nói của mình.
“Vâng, vâng… Senpai! Lần này, etou… em sẽ cố gắng hết sức!”
Haruyuki chỉ có thể thốt lên những lời đó từ cổ họng đang đóng băng của mình. Đôi mắt tím của Kuroyukihime nhìn thẳng về phía Haruyuki, và “Tôi tin tưởng ở cậu đó.”
15 phút tiếp theo có cảm giác như là cõi vĩnh hằng, nhưng cũng đồng thời rất nhanh.
Haruyuki đứng bên cạnh Sky Raker đã trang bị <Gale Thruster>, và đang cố thu hút sự chú ý của cậu, nhưng đến cậu còn chả biết là mình đang rất tập trung, hay là đầu óc mình đang rối loạn nữa. Những hạt tuyết bay rất yên lặng trên bầu trời của Vùng Trung lập Vô hạn, như thể là thời gian cũng đã đóng băng vậy.
Cánh cổng lâu đài to lớn, được xây ở phía bắc của đường Sakurada-dori, cách nơi này khoảng 700m nếu tính cả cây cầu. Nhưng mà, cái áp lực thì vẫn y như vậy. Cánh cổng đồ sộ như thể ngăn cách cả một thế giới, và chắn hết tầm nhìn của Haruyuki.
“Vào hai năm rưỡi trước… sư phụ đã cố vươn tới cánh cổng đó…”
Haruyuki vô thức nói thế, khiến fuuko cười và chỉnh lại:
“Ậy, đâu chỉ cánh cổng, bọn tôi còn muốn vào bên trong nữa kia mà.”
“À, à à, phải ha.”
Có vẻ như <Nega Nebulus> thế hệ đầu là một cái nhóm cực đáng sợ. Nghĩ tới điều đó làm Haruyuki thở dài. Rồi cậu bỗng dưng nhớ ra điều gì đó và hỏi:
“Nhưng mà, tại sao các chị phải đánh cả bốn ‘Tứ Thần’ cùng lúc vậy ạ? Hôm qua senpai có nói là ‘Tứ Thần’ như có chung một tâm trí, nhưng mà có tận bốn cánh cổng, vậy sao toàn Legion không tấn công vào một cái thôi ạ?”
“Trước đây cũng đã có người nghĩ như thế và đã thử rồi. Và điều mà họ phát hiện ra là, ‘Tứ Thần’ có liên kết với nhau. Nếu chỉ đánh vào một nơi, ba con còn lại sẽ tới đây để chữa trị liên tục, và không có cách nào để thắng cả. Dĩ nhên, bữa nay ta tới đây không phải để chiến thắng, nên không cần phải lo điều đó đâu.”
“À, té ra là thế…”
Điều mà Haruyuki cứ ngỡ là suy nghĩ của riêng mình, té ra đã từng có người nghĩ ra từ trước rồi. Cậu ta gật đầu và hỏi:
“Phải rồi, vậy là… rất lâu trước đây, đã có rất nhiều Legion muốn tấn công vào Cung điện Hoàng gia. À, đâu chỉ có thế, chắc đã có nhiều người đi thám hiểm ở những nơi hoang vu, hay là khám phá ra nhiều loại kỹ năng khác nhau… Phải chi mình trở thành Burst Linker sớm hơn thì…”
“Ể ể, Karasu-san, cậu nói gì vậy?”
Fuuko xen ngang Haruyuki với một nụ cười, và đột ngột dùng hai tay ôm lấy cậu từ đằng sau. Haruyuki hét toáng lên, cơ thể thì đông cứng lại, và bên tai cậu vang lên giọng nói mang tính đùa nghịch:
“Cuộc đời làm Burst Linker của cậu chỉ mới bắt đầu mà thôi; mọi thứ chỉ đang ở mức khởi đầu. Hay đúng hơn là, cả tôi và Lotus cũng vậy— bọn tôi cứ ngỡ là mình đã đi tới hồi kết. Nhưng bọn tôi đã biết rằng, không hề có giới hạn trong Thế giới Gia tốc. Người cho chúng tôi thấy điều đó là cậu đấy.”
Bàn tay cô liền chuyển ra sau lưng cậu và dồn thêm tí lực, rồi giọng của cô trở nên nhiệt huyết hơn, như thể có thể làm tăng cả băng đá:
“Đôi cánh bạc của cậu có sức mạnh mở ra quyền lực của thế giới này, và tương lai của cậu sẽ trở nên vô biên. Tôi muốn được tận mắt nhìn xem cậu bay được tới đâu. Tôi, Lotus, và Maiden— có lẽ đều nghĩ như thế cả đấy.”
“Được rồi, cùng đi đón Maiden thôi nào.”
Cô liền thả Haruyuki ra. Tinh thần của cậu bỗng trở nên rõ ràng hơn, chỉ còn lại một ý chí mạnh mẽ… Ý chí để bay. Bay mà không lo lắng điều chi cả. Bởi vì, đối với Duel Avatar Silver Crow, vốn được tạo ra từ tâm trí của Haruyuki, thì bay lượn chính là cách tốt nhất để chứng tỏ bản thân.
“Được rồi!”
Haruyuki dùng toàn lực để gật đầu. Sky Raker liền cúi xuống, quay lưng về phía cậu. Haruyuki đặt chân đầu gối phải của mình vào chính giữa hai ống phóng tên lửa – tức Trang bị Cường hóa <Gale Thruster> – và bám chặt lấy vai của cô.
“Chuẩn bị hoàn tất!”
Khi nghe Haruyuki nói thế, Fuuko khẽ gật đầu và hướng ánh mắt về phía cây cầu rộng lớn. Ở một bên là hai bóng hình nhỏ bé, tức Black Lotus và Lime Bell. 10 giây sau, Lotus giơ cao cánh tay phải hình kiếm của mình— và vung mạnh nó xuống mặt đất.
CHƯƠNG 11
Hắc Vương, Black Lotus, đơn độc dẫn đầu đợt tấn công.
Cô đặt chân lên cây cầu dài 500m dẫn tới cổng Nam của Cung điện Hoàng gia, thả cả hai tay ra phía sau và hướng về phía trước, như thể cô đang trượt băng vậy.
Tại đích đến của cô, tức là cái tế đàn ở đầu bên kia, bỗng xuất hiện một cây cột lửa. Ngọn lửa cháy bừng lên và cựa quậy, rồi trở nên dữ dội hơn. Cái tế đàn dài 25m đã biến thành một biển lửa. Rồi, một vật thể… À không, một sinh vật to lớn và đáng sợ bắt đầu được thành hình.
Nhìn thấy cảnh đó, Fuuko đang cõng Haruyuki trên lưng liền hét lên, “Ta đi thôi!”
Ở dưới chân Haruyuki, món Trang bị Cường hóa <Gale Thruster> bắt đầu phát ra tiếng động lớn. Những ngọn lửa xanh chiếu sáng khắp cả khu vực, rồi mặt băng bên dưới lập tức bốc khói thành hơi. Cả hai Avatar phóng thẳng lên trời bởi một lực đẩy kinh hoàng, như thể họ được đặt trên một cái máy phóng vậy.
Khi gió thổi lướt qua hai tai, Haruyuki bám lấy lưng Fuuko thật gần có thể để giảm sức cản của gió. Các tòa tháp ở hai bên dần hóa mờ thành các dải màu xanh, và âm thanh phát ra từ <Gale Thruster> cũng ngày một lớn hơn nữa.
Chỉ trong nháy mắt, họ đã thu hẹp khoảng cách 200m ban đầu. Hai người họ vượt qua Lime Bell đã kích hoạt món Trang bị Cường hóa của mình, và dần đạt tới tốc độ tối đa khi cách mặt đất khoảng 30m. Một hình bóng bắt đầu xuất hiện trong biển lửa đó.
Thứ nhất là một đôi cánh khổng lồ vươn rộng ra bên phải và trái, nhìn như thể chúng được phủ bởi một lớp dung dịch vàng kim. Đôi cánh đó rộng ngang bằng cây cầu, với mỗi sợi lông nhìn to lớn như một thanh hỏa kiếm. Lớp tuyết xung quanh nó chưa gì đã bốc hơi rồi.
Và ở chính giữa đôi cánh đó xuất hiện một cơ thể lực lưỡng, theo sau đó là một cái cổ dài. Khi phần cổ ngước lên, cái đầu bắt đầu được thành hình.
Chùm lông ở trên đỉnh đầu nhìn như mấy cái gai sắc và dài. Nó có một cái miệng dài và cong, với ánh sáng toát ra từ đôi mắt sáng hơn cả lửa, và đỏ hơn cả hồng ngọc bích.
Con chim khổng lồ đang được bao trùm bởi lửa, là một người bảo vệ của Thành phố Đế vương: Suzaku của “Tứ Thần”, liền mở miệng ra và cất lên một tiếng hét kinh hoàng.
Âm thanh đó làm chấn động cả thế giới này, như thể đang có sấm sét đánh xuống mặt đất liên tục. Ngay lúc đó, Haruyuki thấy những đám mây vốn đang che phủ cả bầu trời đang bắt đầu run rẩy, và chúng lập tức tách ra như thể có một tia laser mới bắn xuyên qua vậy.
—Cái gì vậy? Cái quái gì thế? Cái thứ đó là một Enemy được điều khiển bởi chương trình Brain Burst… và không có linh hồn sao?
—Không, nó… con phượng hoàng đó đang sống. Nó tức giận vì chúng ta đã phá hoại giấc ngủ của nó, tức đến nỗi muốn thiêu rụi những kẻ xâm nhập vào lãnh thổ của nó thành than, như thể việc bảo vệ lãnh thổ khỏi đòn tấn công là mục đích đời nó. Đúng rồi, đó không phải là hình dạng được sản sinh bởi ý nghĩ… Đó là ý chí muốn được hủy diệt!
Khi nhận ra điều đó, Haruyuki cảm thấy cái ý chí muốn được bay trong con tim cậu bắt đầu trở nên dao động. Cậu không thể cưỡng lại được. Con Enemy <Thần cấp> tên Suzaku tạo ra nhiều áp lực hơn những gì cậu từng trải trong Thế giới Gia tốc… thậm chí còn hơn là sáu vị Vua đã từng khiến cậu rất sợ nữa. Cái sức mạnh tuyệt đối này khiến cả năm giác quan của Haruyuki đóng băng, và cậu cũng đã ngừng thở trong một lúc.
“Không… Vô ích… Mình không thể tới gần thứ đó được…” Cái suy nghĩ đó dần đâm thẳng vào ý thức của Haruyuki.
Tuy nhiên, Sky Raker vẫn không dừng lại. Tiếng gia tốc từ <Gale Thruster> vẫn tiếp tục tăng lên, với những ngọn lửa xanh phóng ra vô tận như là các ngôi sao băng. Ở phía xa, con chim khổng lồ bắt đầu vỗ cánh và phóng ra khỏi tế đàn. Dưới ảnh hưởng của sự gia tốc, khoảng cách tới phía kẻ địch giảm xuống rất nhanh.
Bàn tay Haruyuki chợt run rẩy, và cậu gần như muốn rời khỏi vai của Raker trong vô thức. Nhưng… ở phía trước cậu khoảng vài chục mét, hình bóng của Black Lotus vốn đã dừng lại, đang được bao trùm bởi những tia sáng. Hiện tượng <Over-Ray> biểu hiện cho việc cô sắp thi triển một kỹ thuật Tâm ý, có màu đỏ tươi khi so với của Suzaku.
Tiếng hét “RAAAAAAHHHHHHHH!!!” của Kuroyukihime tạo chấn động lên toàn sân đấu. Điều này giúp làm tăng hiệu quả của kỹ năng, và Avatar của cô phát ra ánh sáng như một ngôi sao. Tiếp theo sau đó, là hai tiếng hét khác:
“<Overdrive>! <Mode Red>!!”
Haruyuki chưa bao giờ nghe thấy hai mã lệnh đó, cũng như những gì chúng có thể làm.
Những đường vân màu đỏ hiện lên khắp mặt nạ của Black Lotus. Thanh kiếm trên tay phải cô cũng đã biến đổi, với độ dài tăng lên gấp năm lần, và thon ở một đầu. Nó có kiểu dáng dài và nhọn, và nhìn giống như cây thương, chứ chả phải kiếm.
Kuroyukihime kéo cánh tay phải của mình về sau, rồi khắc một hình chữ thập lên bụng của Suzaku ngay phía trước mặt mình. <Over-Ray> đang bao trùm toàn cơ thể cô liền tụ hội về phần đỉnh của cánh tay đã được chuyển hóa. Cô liền hét lên tên của một kỹ năng, và một phần của <Absolute Piercing> thẳng về phía con chim khổng lồ Suzaku.
“<Vorpal Strike>!!”
Ngọn thương đầy sát ý đó hướng thẳng về con chim khổng lồ cùng một tiếng động lớn, và có vẻ như ngọn thương khổng lồ được bao trùm bởi ánh sáng đỏ đã rút ngắn khoảng cách 100m chỉ trong nháy mắt, và đâm thẳng vào giữa ngực Suzaku. Ngọn lửa trên cơ thể con Enemy bay tung tóe khắp không gian như thể là máu ấy.
aw06_303 [/images/images/image-13.png]
Và Haruyuki đã nhìn thấy… Thanh Hp khổng lồ đến mức phải được chia ra làm năm phần trong ánh mắt của cậu, đã giảm đi được một chút.
—Senpai… Kuroyukihime-senpai. Tại sao… chị lại mạnh mẽ đến thế…?
Ngay khi suy nghĩ đó hiện lên trong tâm trí Haruyuki, một ý kiến phản bác xuất hiện.
—Chị ấy mạnh mẽ ư? Không, mình thừa biết là không hề. Chị ấy chỉ “cố tỏ ra mạnh mẽ”. Vì bản thân, vì mọi người, và còn vì những điều quan trọng mà chị ấy yêu quý. Mình cũng thế. Mặc dù vẫn còn thiếu sức mạnh và trí tuệ, mình vẫn có thể tiến bước mỗi ngày. Đó là sức mạnh mà mọi người đã có ngay từ đầu. Luôn hướng về phía trước, ưỡn cao ngực lên, hít vào một hơi thật sâu, và hét lên…
Và Haruyuki liền hét “LÊN NÀOOOOOO!!”
“Bay đi!” Fuuko cũng liền trả lời
“Em đi đây!” khi Haruyuki nói thế, đôi cánh trên lưng cậu mở tung ra, và cậu dùng toàn bộ sức lực để bay thẳng về phía trước. Luồng khí nóng bao xung quanh hai tai cậu tạo thành một rào chắn gây giảm tốc. Haruyuki đặt tay về phía trước, kích hoạt một kỹ năng Tâm ý để phá tan cái rào chắn đó. Áp lực lên cậu biến mất, và Haruyuki phóng thẳng về trước như một tia sáng bạc.
Con chim khổng lồ bắt đầu tiếp cận cậu, và luồng khí nóng bắt đầu ảnh hưởng lên Duel Avatar của cậu. Nhưng Haruyuki không sợ, vì cậu biết mình không đơn độc. Kuroyukihime, Fuuko, Chiyuri, và cả Takumu đều đang hỗ trợ cậu từ phía sau. Đồng thời, một cô bé sắp trở về Vùng Trung lập mà mình đã bị trục xuất từ 2 năm rưỡi trước, cũng đang ủng hộ cậu.
Dù cậu chỉ mới quen cô bé được hai ngày, nhưng Shinomiya Utai đã để lại ấn tượng khó phai lên Haruyuki. Không chỉ vì năng lực Thanh tẩy có thể giúp cậu loại bỏ Bộ giáp Tai ương của cô bé, hay là vì sức mạnh chiến đấu từ Avatar của cô bé… mà chỉ là cậu mong cô bé có thể tham gia tân <Nega Nebulus> như một người bạn mới.
Và để thực hiện ước nguyện này, cậu phải bay tiếp mà không thấy sợ hãi hay muốn thoái lui. Bay về phía trước, với cùng chung tâm tư. Silver Crow đã hóa thành một mũi tên trắng, và khi bay vượt qua Suzaku, cậu nhìn thấy vài tia lửa điện.
Khi Haruyuki bay thẳng tới, một ánh sáng màu đỏ lóe lên trong cái tế đàn còn đang bốc cháy. Utai… Ardor Maiden đã có mặt. Đúng lúc lắm. Takumu làm tốt thật đấy. Con chim khổng lồ hướng tới chỗ mục tiêu của nó là Kuroyukihime, và Fuuko giờ chắc đã tới bên cạnh vị Vua của mình rồi. Tiếp theo, họ sẽ dụ Suzaku tới phía bên kia của cây cầu để tránh xa Haruyuki. Những gì cậu có thể làm lúc này là tin tưởng vào họ, và giao phó sự an toàn của bản thân cho họ.
Nàng Avatar với trang phục miko đỏ và trắng vẫn còn đang trong giai đoạn xuất hiện, và cậu cũng chỉ còn chưa tới 100m nữa thôi. Khi Haruyuki định hạ độ cao và chụp lấy Utai—
“Haruyuki!”
Một tiếng hét chứa đầy nỗi sợ và tuyệt vọng vang đến tai cậu. Dùng tên thật trong Thế giới Gia tốc là một điều cấm, nên đây ắt hẳn là tình huống khẩn cấp rồi.
“Chạy đi! Chạy mau đi!!”
“…?” Haruyuki không hiểu gì cả. Khi ngoái đầu nhìn qua vai, cậu mới phát hiện thấy—
Đôi cánh của con chim khổng lồ đã vươn về bên trái, với phần cổ quay ngược lại phía sau. Đôi mắt màu hồng ngọc của nó đang nhắm về phía bên này của cây cầu.
Chính xác hơn… là về phía Haruyuki.
Nó đã thay đổi mục tiêu! Nhưng tại sao chứ? Đòn tấn công <Vorpal Strike> của Kuroyukihime vẫn còn hiệu lực, và đâm vào ngực con Suzaku kia mà? Haruyuki thậm chí còn chả đụng vào nó, nên đáng ra không thể xảy ra chuyện này được…
Khi não của Haruyuki hiện lên các suy nghĩ đó, cậu nghĩ là mình đã nghe thấy gì đó.
Âm thanh đó phát ra từ phía con Enemy đáng ra không có ý thức của bản thân. Nó đang giận dữ, hay là đang xì đểu cậu vậy?
…Phàm nhân, ngươi dám xâm phạm vào lãnh thổ của ta?
Ngươi sẽ trả giá cho sự ngu dốt của mình.
Bằng một hơi thở… ta sẽ trừng phạt ngươi.
Cái miệng khổng lồ của Suzaku mở ra, và từ bên trong phần bóng tối đó, ta có thể thấy lửa đang dâng trào. Nó mà chạm phải Haruyuki là cậu sẽ chết ngay tức khắc.
“Chạy đi, Haruyuki-kun!” Tiếng hét hoảng hốt của Kuroyukihime lại vang lên lần nữa.
Ngay lúc đó, khi mà một cái nháy mắt dường như dài vô tận, Haruyuki đã do dự.
Nếu cứ tiếp tục bay tới, có thể cậu sẽ tránh được hơi thở lửa đó. Và khi cậu đạt tới độ cao tối đa của Silver Crow là 1500m, có lẽ Suzaku sẽ không bám theo đâu. Nhưng, như vậy…
Haruyuki nghiến răng ở bên dưới chiếc mặt nạ, và cậu đưa ra quyết định.
Không thể thoái lui hay là bỏ chạy được nữa. Bởi vì nếu cậu bỏ chạy, Shinomiya Utai đang ở phía trước cậu vài chục mét sẽ chết vì đòn tấn công của Suzaku.
Dù chuyện đó có xảy ra, cô bé chắc sẽ không trách Haruyuki khi cậu quay về thế giới thật đâu. Cô bé sẽ an ủi Haruyuki, bằng tốc độ gõ chữ siêu tốc của mình, bằng câu [biết làm sao được].
Nhưng thực tế là cậu có quyền lựa chọn. Haruyuki có thể chọn mình muốn làm gì. Cậu đã được ban tặng một đôi cánh, nên cậu phải tận dụng cơ hội giải cứu Utai bằng chính đôi cánh này, dù cho phần trăm thất bại có lớn đến cỡ nào đi nữa.
“Whooooaaaaa……”
Haruyuki phóng thẳng về phía tế đàn. “Whoooaaaaaaaaa!!!!!!!”
Và cậu vắt kiệt từng giọt ý chí đang sắp sửa cháy thành than của mình để mà di chuyển đôi cánh.
Những ngón tay của cậu đang chĩa về phía trước liền phát ra một ánh sáng bao trùm toàn cơ thể cậu. Sau khi kích hoạt kỹ năng Tâm ý “ruột” của mình, <Laser Sword>, cậu lao thẳng về phía trước. Cậu có thể cảm nhận một luồng sức mạnh đến từ phía sau lưng. Ngọn lửa có thể làm bốc hơi mọi thứ đang phóng ra từ miệng Suzaku về phía cậu.
“Haruyuki!”
“Karasu-san!”
“Haru!”
Ba tiếng thét vang lên về phía cậu, nhưng cậu làm ngơ, tập trung vào việc biến bản thân thành một tia ánh sáng, và bay tiếp.
—Senpai, em xin lỗi vì đã không bỏ chạy như lời của chị. Em sẽ xin lỗi chị sau, nhưng nếu còn muốn tiếp tục là bản thân, em phải làm việc này!!
Dòng suy nghĩ đó liền biến mất khỏi đầu Haruyuki ngay khi nó hình thành, chỉ để lại mỗi ý chí lao thẳng về phía trước.
Cái tế đàn không còn xa nữa. Ardor Maiden đang ở chính giữa vẫn không hiểu tình hình, nên đứng đực ở ngay đó. Haruyuki nhìn về phía em ấy và hét:
“Đưa tay cho anh!!”
Ardor Maiden liền giơ cao tay lên khi nghe thấy lời chỉ thị. Haruyuki sau khi hạ độ cao xuống còn khoảng 1m cũng liền vươn tay ra. Hai bàn tay họ siết chặt vào nhau, rồi Haruyuki kéo Avatar của Utai lên. “Bám chặt vào!!”
Haruyuki lại hét lên, và Utai vòng tay quanh cổ cậu, chuẩn bị bay lên cao, quay một góc 180 độ để có thể thoát ra—
Thế rồi, màu sắc xung quanh liền thay đổi, thành một màu đỏ của lửa. Avatar của họ bắt đầu nổi âm thanh lọc bọc. Đòn hỏa công của Suzaku đã bắt kịp họ rồi. Mặc dù họ không trực tiếp chạm vào ngọn lửa, nhưng cột Hp của họ vẫn giảm với tốc độ chóng mặt.
—Không, giờ ta còn không thể bay lên được. Cách duy nhất là giảm tốc và để ngọn lửa đó nuốt chửng lấy ta? Cách duy nhất là phóng về trước và đi qua cánh cổng lâu đài? Thật ra thì cái nào tốt hơn nhỉ, đâm sầm vào cánh cửa hay là bị giết bởi Suzaku? Mà, đã tới đây rồi thì sao có thể chơi trò “tự tử” được chứ? Mình muốn sống. Mình muốn sống sót cùng Utai, và mang cô bé về với mọi người.
“Mở ra đi!!”
Mặc dù Avatar của họ đã gần như bị thiêu rụi, Haruyuki vẫn hét lên rất to. Utai đang ở trong vòng tay của cậu cũng hét lên “Mở đi!!”
Ấy vậy mà, cánh cổng được bao phủ bởi một lớp băng dày vẫn đứng im bất động, như thể muốn trêu ngươi họ—
Không.
Một tia sáng bạc…
Từ chính giữa hai cánh cửa đó…
…một tia sáng trắng tí hon đang tỏa ra dữ dội.