Virtus's Reader
Accel Wolrd - Thế Giới Gia Tốc

Chương 35: CHƯƠNG 5: [HERE COMES A NEW CHALLENGER!!]

Dòng kí tự rực lửa cuộn nhanh qua mắt cậu, rồi biến mất, theo ngay sau đó là cảm giác rơi vào bóng tối ảo ngập tràn hiểm nguy. Haruyuki có một dự cảm mãnh liệt trong suốt quá trình biến đổi, tin rằng cậu biết thứ mà bản thân sắp nhìn thấy tiếp theo.

Không lâu sau, lòng bàn chân của Avatar kim loại ảo của cậu chạm xuống mặt đất cứng. Haruyuki đứng dậy ngay sau khi cảm giác rơi chỉ vừa biến mất.

Cậu, dĩ nhiên, vẫn đang ở trong cái bãi xe lớn ở tầng hầm thứ hai bên dưới khu căn hộ phức hợp của mình.

Nhưng mấy chiếc EV nhiều màu từng được đỗ ngay hàng thẳng lối ở thế giới thực bây giờ đã biến dạng, cháy đen, rỉ sét và bị phá hủy nặng nề. Một khối màu vàng giống như chiếc xe yêu dấu của Fuuko nằm cách vài bước chân về bên trái cậu, cơ mà trông nó cũng có phần thê thảm – toàn bộ phần mui xe đã bị dỡ bỏ, và những ngọn lửa nhỏ đang bập bùng đang nhô lên từ thùng động cơ bị phơi ra.

Trận đấu chỉ vừa bắt đầu, cho nên nó không thể là đã bị ai đó hủy hoại. Nếu nhìn gần hơn, cậu có thể thấy được nhiều vết nứt rất mảnh trên lớp xi măng dưới chân, một cái cột có vẻ dày và một bức tường với toàn bộ khung thép gia cố đã lòi ra do bị hư hại nghiêm trọng. Nghĩ lại thì nếu mà cậu muốn ra khỏi đây, thì sau đấy chẳng ai có thể bước vào được, bởi hơn phân nửa tòa nhà đã sụp đổ. Kiểu hiện tượng <tàn tích sau hủy diệt> chính là đặc trưng của sàn đấu <Tận thế>, thứ mà Haruyuki đã có linh cảm sẽ được chọn.

Ngay lúc đó—

Trong bóng tối cách khoảng 20 mét, cậu có thể nghe được âm thanh khô khốc của một cỗ máy.

Tiếp theo đó là tiếng máy độc nhất của động cơ chữ V hai ống xả. Đèn pha tròn bật lên, nhuộm cả cơ thể Duel Avatar của Haruyuki trong ánh sáng vàng lờ mờ.

Haruyuki theo phản xạ cúi đầu xuống để nhìn tay chân của mình, xác nhận rằng đúng là bản thân đang nhìn vào vào bộ giáp trơn tru của Silver Crow, và sau cùng thở phào. <The Disaster> không phải là Trang bị Cường hóa vĩnh cửu, nên là nó phải được triệu hồi bằng khẩu lệnh – ít nhất thì nên là như vậy.

“………!”

Song Haruyuki lập tức đau đớn nhận ra rằng dự đoán của cậu có phần quá ngây thơ.

Cơ thể của Silver Crow không hẳn là giống hệt lúc trước. Mười ngón tay gầy trơ không phù hợp với những đòn tấn công vật lí lúc trước đã trở thành những móng vuốt với phần đầu sắc như dao nhọn. Mũi bàn chân cậu cũng chỉa ra thành ba móng vuốt, cắm sâu xuống sàn bê tông. Haruyuki gấp rút dùng tay sờ lên mặt: chiếc mũ của cậu vẫn ở hình dạng nguyên bản, nhưng cậu cảm nhận được có hai thứ gì đó hướng ra từ sát thái dương mình; giống như mũi nhọn chìa ra từ chiếc mặt nạ lưới của cậu.

Đúng như dự tính, <Bộ giáp> không bị giới hạn bởi loại Trang bị Cường hóa, và nó đang có ý định kết hợp với Duel Avatar của cậu. Mỗi lần bị kích động bởi những cảm xúc hoặc hành động của Haruyuki, nó sẽ đánh động tới con Quái vật bên trong Bộ giáp, chuyển hóa cậu thành một cỗ máy hủy diệt.

Một cơn ớn lạnh chạy khắp cơ thể ngay khi cậu nhận ra được điều này, và nghe được tiếng gầm trầm song cũng hung bạo của <nó> vang vọng từ sâu trong sống lưng cậu. Có lẽ nó đã cảm nhận được cảnh tượng chiến đấu và tàn sát đang đến gần, và đang chuẩn bị để thức dậy từ giấc ngủ tạm thời.

—Này, <Quái vật>.

—Ít nhất thì cho đến khi ta kết thúc trận đấu này, làm ơn hãy ngoan ngoãn dùm!

Haruyuki, xác nhận rằng mình vẫn còn đủ tỉnh táo để kiếm soát được tâm trí, cố cảnh bảo con Quái vật, và rồi nói về phía mấy cái đèn pha trước mặt:

“Này… Ash…”

Bóng dáng hiệp sĩ xuất hiện đằng sau ánh đèn chói lóa giữ im lặng, chỉ âm thầm theo dõi Haruyuki. Đống phương tiện đổ nát đang bốc cháy rải rác xung quanh, phản chiếu thành ánh sáng đỏ đầy bất thường từ bên trong chiếc mặt nạ hình đầu lâu.

……Mình chưa bao giờ nghĩ rằng, đằng sau chiếc mặt nạ đầu lâu kia…… thực ra lại là một cô gái bằng tuổi mình.

…….Và cô ấy vừa mới…… tỏ tình với mình.

Trong mười bốn năm cuộc đời của Hauryuki, đây là lần thứ hai mà cậu nhận được lời bày tỏ nghiêm túc từ một cô gái. Lần đầu tiên là Legion Master của cậu, bậc thầy kiếm sĩ, và cũng là <Người đỡ đầu>, Kuroyukihime. Trước khi đứng ra bảo vệ Haruyuki khỏi cú đâm bởi một chiếc ô tô mất lái, cô đã nói: “Haruyuki-kun, tôi thích cậu.”

Hồi đó… Không, có lẽ thậm chí cả bây giờ, Haruyuki vẫn chưa bao giờ có thể gỡ bỏ hoàn toàn được khúc mắc trong đầu mình; chưa bao giờ hiểu được vì sao một người như Kuroyukihime lại thích một đứa như cậu. Dĩ nhiên là về phương diện cảm xúc, Haruyuki cảm thấy ngất ngây tưởng như có thể bay lên, và tất nhiên chính cậu cũng thích Kuroyukihime nhiều lắm.

Nhưng cậu cho rằng, bây giờ, cảm xúc đó nên được xếp vào loại cảm giác <ngưỡng mộ>, hay <kính trọng>. Từ tận đáy lòng mình, cậu tin rằng mặc dù hiện giờ cậu chẳng là gì ngoài một đứa mập mít ướt vô tích sự, nhưng nếu một ngày cậu có thể trở thành một người phù hợp với cô, cậu sẽ có thể đưa ra một câu trả lời chính xác cho cô. Chính vì thế, Haruyuki vẫn cứ kiềm chế bản thân, luôn truyền đạt cảm xúc của mình đến Kuroyukihime qua loại ngôn ngữ không quá rõ ràng.

Và rồi, vài phút trước.

Trong không gian chật hẹp của một chiếc xe hoàn toàn đóng kín, Haruyuki đã nhận được lời tỏ tình thứ hai. Không hề chuẩn bị trước và với một giọng nói không thể nào nhầm lẫn được với giọng tổng hợp,Kusakabe Rin đã nói rằng cô thích cậu.

Chàng trai vẫn chưa trả lời, hay thậm chí còn chưa tìm ra cách đối mặt với tình huống đó. Nhưng cuộc chiến bất ngờ đã chuyển cậu bằng da bằng thịt sang trạng thái Duel Avatar, và có vẻ như đã giúp được cho đầu óc cậu nguội lại phần nào.

Ash Roller thực sự là một cô gái tên Rin.

Và Rin đã tỏ tình với cậu.

Tạm gác lại hai điều trên, vấn đề quan trọng bậc nhất hiện giờ là câu nói cuối cùng của Rin. Cô đã nói rằng cô sẽ tháo gỡ Bộ giáp Tai ương, nhưng theo như những gì Haruyuki biết, Ash Roller không hề có kỹ năng đặc biệt nào liên quan đến <thanh tẩy>.

Không lẽ điều này có nghĩa là để xoa dịu cơn phẫn nộ của kẻ hủy diệt Chrome Disaster, cô muốn thực hiện lời nói của mình, rằng “Tớ sẽ chịu đựng cơn phẫn nộ của cậu, nỗi căm giận, tất cả.”, và tự biến chính mình thành vật hi sinh cho <Bộ Giáp>? Chẳng lẽ nó có nghĩa là cô muốn làm việc này để chịu trách nhiệm cho việc Haruyuki đã tạo điều kiện cho Chrome Disaster hồi sinh?

“……Ash-san… À không, Rin-san.”

Bởi đây là sàn đấu kết nối trực tiếp không có khán giả, Haruyuki cố tình gọi tên thật của cô.

“Tớ… rất cảm kích trước khao khát muốn cứu tớ của cậu. Nhưng… cậu không cần phải tự trách mình về <Tai Ương Giáp> đâu. Bộ giáp này, không, con Quái vật này, đã ở bên trong tớ từ nhiều tháng trước rồi, và tớ chỉ triệu hồi nó bởi hành động bốc đồng khi không kiềm chế được cảm xúc của mình thôi…”

Haruyuki liếc nhìn bộ móng nhọn hung tợn trên tay phải và muốn nói thêm nữa, nhưng lại bị cắt lời bởi tiếng gầm nhỏ nhưng đặc trưng của một cái động cơ.

Động cơ đốt trong của chiếc xe quay ầm ầm, từ từ truyền lực cho chiếc bánh sau dày cộm xoay, và chiếc mô tô Mỹ khổng lồ ngay lập tức hiện ra từ bóng tối cách đó 20 mét. Gã chiến binh ngồi trên con ngựa sắt của mình, hai tay siết nhẹ tay lái, mặt nạ đầu lâu gục xuống, và lộ ra biểu cảm khó hiểu.

“Rin-san……”

Ngay khi Haruyuki sắp sửa gọi lớn một lần nữa—

Đôi găng tay da màu đen vặn mạnh tay lái của chiếc mô tô, tay phải giữ chặt ga và nhả côn. Cỗ máy gầm lên ầm ầm, và bánh sau xoay dữ dội tại chỗ, phả ra một đám khỏi trắng.

“…R-Rin-san…?”

Haruyuki gọi tên cô một cách ngờ nghệch lần thứ ba, nhưng không có cơ hội để tiếp tục nữa, bởi chiếc mô tô Mỹ khổng lồ đã khẽ nhấc bánh trước lên một chút và lao thẳng về phía cậu từ khoảng cách gần 10 mét.

Với chiếc xe ô tô của Fuuko nằm bên trái và một chiết SUV to đùng nằm bên phải, Haruyuki chẳng có chỗ đễ chạy. Chiếc xe đâm sầm vào cậu. Nói chính xác hơn là nó tông cậu văng đi.

Haruyuki, người vẫn chuẩn bị tinh thần để thủ thế và vừa đáp xuống bằng mông cách đó vài mét, hoàn toàn trở nên hoang mang bởi tình huống vừa rồi. Ngay khi cậu vừa bật lên khỏi mặt đất, làm các tia lửa điện nhỏ bắn ra, một chiếc lốp xe màu xám đã lần nữa xuất hiện ngay trước mắt cậu.

Đùng! Rầm!

Đùng! Rầm!

Sự kết hợp giữa âm thanh va chạm và tiếng đáp đất vọng lại to gấp đôi ở bên trong bãi xe rộng lớn. Bị ngã sõng soài trên mặt đất lần thứ ba, chấn động vật lí và cú sốc tâm lí gần như đẩy Haruyuki vào trạng thái choáng váng. Khi trông thấy một bóng dáng xuất hiện ngay phía trên mình, cuối cùng cậu cũng hét lên:

“W-Waaugh!”

Ngay lập tức sau đó, chiếc lốp cao su xe to đùng từ trên trời giáng xuống, bánh trước của chiếc mô tô đập thẳng vào bụng Haruyuki một cái rầm. Bị ép chặt xuống bởi sức nặng đè nén, cậu chỉ có thể vung vẩy tay chân, không thể dịch chuyển cơ thể. Ba cú va chạm trước, cộng thêm cú nghiền nát này đã làm cho thanh HP của Haruyuki tụt xuống khoảng 40%.

—Cậu vừa mới nói là “Tớ vẫn luôn thích cậu”, rồi bây giờ lại đối xử với tớ thế này à? Hay đây là cách biểu lộ tình cảm mà cậu được sư phụ của mình dạy cho?

Thậm chí đến giờ Haruyuki vẫn có những suy nghĩ như thế này trong đầu, và từ khoảng cách khoảng năm mét cách đầu cậu.

Gã chiến binh đầu lâu ngồi dang hai chân trên yên chiếc mô tô Mỹ, hai tay khoanh chắc trước ngực, nói với giọng thô lỗ không hề giống với của Kusakabe Rin:

“Thằng quạ chết tiệt…! Sao mi dám, ve vãn, em gái của bố hả……”

“………….Gì……….. Gì cơơơơơơơơơơ??”

Haruyuki không thể không hét lên. Làm sao mà trách cậu được chứ hả?

Cái Duel Avatar ngồi trên chiếc xe đang nghiền nát cơ thể cậu, kẽ mắt trên chiếc mặt nạ đầu lâu của nó bùng lên ngọn lửa giận dữ, lẽ ra phải được điều khiển bởi <cô em gái>, không phải <ông anh trai>. Chẳng phải Rin đã nói với cậu rằng anh trai cô là Kusakabe Rinta, một tay đua ICGP trẻ, và đang hôn mê ở trên giường bệnh từ lúc gặp phải tai nạn vào hai năm trước sao?

Vậy thì chẳng có cách nào để anh ta có thể kết nối đến Thế giới Gia tốc bằng cách FullDive và trở thành một Burst Linker, hơn nữa, người đã đẩy Haruyuki xuống ghế sau của chiếc ô tô và tiến hành trận đấu gia tốc kết nối trực tiếp với cậu rõ ràng là em gái của anh ta, Kusakabe Rin. Dĩ nhiên là Haruyuki chưa hề thử bất cứ cách nào để xác định xem cô ấy có thực sự là một nữ sinh sơ trung giống như vẻ ngoài hay không, và Rin cũng chưa bao giờ xác nhận rõ rằng mình là con gái, nhưng thậm chí dù cho đó có là sự thực, chẳng có lí do nào để Ash Roller buộc tội cậu “ve vãn” em gái của anh ta, phải không nhỉ?!

“N-Này, c-c-cậu, cậu là Rin-chan, phải không…?”

Haruyuki nghi vấn, thở hổn hển bởi cậu phải chịu đựng sức nặng của chiếc bánh trước đang nghiền nát lớp giáp ngực, tạo ra âm thanh mài mòn, và câu đáp lại của tay đua từ thế kỷ trước là—

“Mi gọi con bé là Rin-chan—? Cái thằng khốn này, ai cho phép mi gọi em gái của bố bằng tên như vậy hả?! Còn quá sớm để một kẻ như mi được gọi con bé bằng second name, hay thậm chí là third name!”

[Trans: Chơi chữ tiếng anh, tên trong tiếng anh là First name -_- ]

…Ngược với <tên> là <họ> mà nhỉ?

Thông thường Haruyuki sẽ đáp trả như vậy, nhưng lúc này cậu không có thời gian. Cơn tức giận của cái gã đang ngồi trên xe gần như đã vượt quá khỏi mức độ giả vờ rồi. Theo tình hình hiện giờ, người hiện tại đang ở trong cơ thể Ash Roller rõ ràng không phải là Rin, cô em gái, mà là Rinta, người anh. Và cái nhân vật Ash Roller đã thách đấu, lăng mạ qua lại với cậu và đôi lúc đặt niềm tin vào Haruyuki ở trong Thế giới Gia tốc, tất cả đều là người anh trai.

Nói cách khác… đây là cái thứ được gọi là <đa nhân cách>? Ngay khi cô gái Kusakabe Rin này kết nối đến Thế giới Gia tốc, cô sẽ chuyển sang con người thứ hai được tạo dựng bởi kí ức của mình – hay đúng hơn là được gom góp lại – về anh trai cô.

Trong lúc nghĩ ra điều này với tốc độ cực nhanh, thanh HP của cậu, bị bào mòn từ từ bởi lực nghiền, sau cũng cũng đã hạ xuống hơn một nửa và chuyển sang màu vàng.

Ngay lập tức sau đó, Haruyuki nghe thấy một tiếng gầm bất mãn khác từ cái vật trên lưng cậu. Không, nếu như việc này cứ tiếp diễn, thì con <Quái vật> cuối cùng đã chịu đi ngủ tạm thời sau trận chiến kinh thiên động địa với Iron Pound và Green Grande ở Vùng Trung lập Vô hạn sẽ thức tỉnh một lần nữa. Mặc dù ngay trước trận đấu Rin đã nói rằng cô muốn hy sinh bản thân mình để xoa dịu cơn phẫn nộ của Tai Ương Giáp, Haruyuki không thể, không được phép để cho điều đó xảy ra. Cậu phải nghĩ ra một cách để thoát ra khỏi tình huống này, và nói chuyện rõ ràng với Ash.

“N-n-n-n-này, Ash-san… Không, Onii-san!”

Haruyuki dùng toàn bộ sức lực để cố gắng và nâng chiếc bánh khổng lồ bằng cả hai tay, sau đó cậu chỉ biết dồn toàn bộ hơi thở để hét lên:

“X-X-X-X-X-Xin anh, để Rin-chan… À không, xin hãy giao em gái của anh, à, ừm…”

Nếu như mà nhân cách của cô gái kia đang được cất giữ bên trong cơ thể của tay đua từ thế kỉ trước đang đè lên người cậu, có lẽ sẽ có cách để gọi người đó ra và nhờ cô ấy thế chỗ anh trai của mình? Có vẻ như kế hoạch này, sau khi được rút ra từ dòng suy nghĩ siêu cấp rối loạn của cậu, được tiến hành một cách kì quặc—

“X-X-X-Xin hãy giao em gái của anh cho em ạ!”

—Và thứ phát ra từ miệng Haruyuki có phần như tiếng hét.

Nghe được điều đó, đôi mắt của Ash Roller lóe đỏ, hay đúng hơn là, bùng lên ngọn lửa địa ngục phẫn nộ.

“Mi vừa nói……. cái gì……?”

“À… Không, không phải, ý em, ừm, ý em, là..”

“Câmmmmm mmmmmồm, youuu!”

Lúc giọng nói nghe như diễn viên của Ash vọng đến, hai cánh tay khoanh lại của anh ta đồng loạt đưa về phía trước và siết chặt lấy hai tay lái của chiếc xe. Nhiên liệu được đưa vào động cơ chữ V hai ống xả, và ống bô phụt ra dữ dội.

“Cái thằng khốn! Đang làm cho! Bộ tản nhiệt của bố mày nóng rực và bốc cháy rồi này!!”

Miệng của chiếc đầu lâu phun ra hơi nước màu trắng – ít nhất với Haruyuki thì trông giống vậy.

Những đường lửa dài phụt ra từ cả hai bên ống xả, và bánh trước đang nghiền nát Haruyuki được đưa lên cao. Nếu như lại ăn trọn một cú giã xuống từ cái thứ đó, thanh HP của cậu có khả năng cao là sẽ rút thẳng xuống mức nguy hiểm. Haruyuki vung vẩy tay chân để cố tận dụng cơ hội trốn thoát, nhưng lưng của Duel Avatar cậu đã lún 10cm xuống lớp xi măng, trong giây lát ngăn không cho cậu bỏ chạy.

“Ế, ch—, chờ đã, dừng lại, chờ một chút!”

Kể cả lúc này, thường thì ông anh trai đang tức điên người sẽ bỏ qua luôn tiếng hét này.

Chiếc lốp dày gào thét có vẻ như chỉ còn cách vài giây trước khi nghiền chiếc mũ của Haruyuki thành những mảnh vụn, nhưng nó chuyển hướng trong gang tấc ngay trước khi va chạm và đập xuống mui của một chiếc xe cao cấp của Đức ở bên phải Haruyuki. Tấm kim loại rỉ sét vỡ nát ngay lập tức, và một cột lửa bắn ra từ bên trong.

Ngọn lửa nhanh chóng tan biến, những bụi than hồng rơi rớt trong không khí phản chiếu lại qua phần thân nhẵn bóng phủ crom của chiếc xe. Ash Roller hạ giọng và nói:

“…..Ta gất mún mi phải chịu đựng số phận giống vậy…”

Haruyuki nghĩ trong một giây, và nhận ra được anh ta muốn nói là “rất muốn”.

“…Nhưng mà, con quạ chết tiệt, giờ ta vẫn còn nợ mi một ân huệ rất lớn từ cái lần trong Vùng Trung lập Vô hạn đó… nên là ta sẽ ngừng ở đây. Nhưng! Nếu mà mi còn cố xáp lại gần em gái của ta nữa, lần sau chắc chắn ta sẽ biến mi thành món quạ nướng… Không, ta sẽ nghiền mi thành món gà viên xiên que và luộc chín mi trong một cái nồi! Có hiểu chưa hả?!”

“E-E-E-Em hiểu rồi ạ, yes sir!”

Haruyuki đưa tay làm tư thế chào cờ theo phản xạ, bò ra khỏi chỗ lún trên sàn, và sau cùng thở phào nhẹ nhõm. Cậu nhìn gần hơn vào chiếc mặt nạ đầu lâu của Ash Roller, người cũng vừa hạ bánh trước xuống lại mặt đất.

Cậu có chút chần chừ, nhưng dù thế nào, có một thứ mà cậu bắt buộc phải làm cho rõ. Nên là Haruyuki gạt cái việc mình vẫn còn đang gục trên mặt đất sang một bên, hít một hơi sâu và hỏi:

“Vậy… Ash-san… Chính xác thì… anh… là ai…?”

Haruyuki và Ash Roller, với một chút thái độ miễn cưỡng, chọn một chiếc limo của Mỹ lớn ở cách đó khá xa, và ngồi xuống cạnh nhau trên mui xe.

Đồng hồ đếm ngược ở trên đỉnh màn hình chỉ còn lại dưới 600 giây – ít hơn mười phút. Bắt đầu từ lúc Haruyuki bỏ chạy khỏi nhà ở thế giới thực, 15 phút khóa khẩn cấp sẽ sớm kết thúc. Nếu muốn tránh mặt những thành viên của Legion và tự mình xử lí vấn đề <Tai Ương Giáp>, cậu phải ngay lập tức rời khỏi hầm xe và ra khỏi tòa nhà.

Nhưng Haruyuki không hề có ý định rời khỏi sàn đấu này trước khi tháo gỡ được bí ẩn của Burst Linker này, Ash Roller. Mặc dù không thể phủ nhận rằng cũng có một phần là do tò mò, nhưng lí do không đơn giản chỉ là vậy. Trong tám tháng kể từ khi cậu đặt chân vào Thế giới Gia tốc, cả hai người đã đấu với nhau không biết bao nhiêu lần, có thắng có thua, và bởi <đối thủ truyền kiếp> này đã tự mình xuất hiện trước mặt cậu ở thế giới thực, cậu tin rằng bản thân mình ít nhất cũng phải có nghĩa vụ cố gắng và thấu hiểu nỗi khổ của cô.

May thay, con <Quái vật> tạm thời vẫn đang ngủ. Miễn là họ không tiếp tục đánh nhau, có lẽ nó sẽ không thức dậy lần nữa trong trận đấu này. Haruyuki ngồi ở bên góc trái của cái mui xe rộng, khẽ vung vẩy hai chân, kiên nhẫn chờ Ash mở miệng.

Một lúc sau—

“… Đây chỉ là phỏng đoán của Master Raker.” Câu không liên quan này khẽ làm khuấy động cảnh vật tối đen của sàn đấu khải huyền.

“Cô ấy bảo rằng, kí ức khi là Burst Linker của chúng ta, về việc chiến đấu hay là nói chuyện với nhau ở Thế giới Gia tốc… có lẽ không hoàn toàn được lưu trữ trong não bộ…”

“H… huhh? Nếu không được lưu trữ trong não bộ, vậy thì chúng biến đi đâu…?”

Haruyuki lớn tiếng, mặt biến sắc, nhưng ngay lập tức im bặt, rồi mở miệng một cách dè dặt lần nữa để nói ra suy nghĩ của cậu “….. Hay là chúng được… lưu trữ trong Neuro Linker…?”

“Đúng. Dĩ nhiên là không phải tất cả đều được lưu trong đó. Chỉ là <chìa khóa> cần có để mở ra một phần kí ức nhất định không nằm trong não bộ, mà là trong Neuro Linker… Có vẻ Master tin là như vậy.”

Haruyuki hấp thu từng từ một của Ash, rồi lắc đầu miễn cưỡng:

“N-Nhưng, dù vậy cũng thật kì lạ. Nếu vậy, chẳng phải như thế nghĩa là khi chúng ta gỡ Neuro Linker ra thì cũng hoàn toàn quên tất cả mọi thứ về Thế giới Gia tốc à?”

“Gỡ Neuro Linker? Nhưng mà chúng ta sẽ gỡ chúng khỏi chỗ nào, Crow?

“Khỏi cổ, dĩ nhiên là khỏi cổ.” “Đúng thế, gỡ khỏi cổ, không phải đầu… Nói rõ hơn thì đó không phải là gỡ chúng khỏi <não bộ>. Thiết bị này có thể kết nối không dây với não của chúng ta.” Ash ngừng một chút, sau đó chọt chọt mấy ngón tay bọc trong chiếc găng da của mình lên đầu và phần cổ cận chiếc mũ của anh ta.

“Yeah, về nguyên tắc, thiết bị được đeo trên cổ, bởi nó sẽ không bật lên hay kết nối nếu không làm vậy, nhưng đó là bởi nó sẽ định vị khoảng cách đến bộ não cùng với những tín hiệu thần kinh và kết hợp để tắt bật khóa an toàn. Cậu biết không… Tôi chỉ biết chuyện này bởi Master đã kể về nó… Nghe nói rằng cỗ máy thử nghiệm lớn hơn, trước khi Neuro Linker được phát hành, hình như được gọi là Soul… cái gì đấy, và cái thứ đó có thể kết nối đến não bộ của người thử nghiệm từ khoảng cách tận mười mét.”

“M… Mười mét?!”

Haruyuki lại bị sốc lần nữa, mồm cậu lắp bắp bên dưới lớp mặt nạ bạc. Nếu như điều này là thật và những chiếc Neuro Linker hiện giờ cũng có chức năng kiểu đó, nghĩa là thiết bị này thực ra không cần phải được đeo quanh cột sống, như là trên cổ. Dù cho có đeo trên cổ tay, ngực, không, thậm chí là cất nó vào đâu đó như trong ví hoặc là trong túi cũng đủ rồi – với một đứa hay đổ mồ hôi như mình, phải đeo một thứ như thế này quanh cổ vào mùa hè rất là nóng nực. Thậm chí dù cho cậu có chuyển sang loại vỏ hút ẩm, nó cũng sẽ nhanh chóng trở nên ướt đẫm bởi mồ hôi, và kể từ hồi tiểu học mọi người đã châm chọc rằng ‘Chú lợn Arita đang vắt nước ép…’

“K-Không, ý mình không phải thế…” Haruyuki gạt cái kí ức đau đớn đấy ra khỏi tâm trí, và khó nhọc sắp xếp lại suy nghĩ.

“Anou… V-Vậy thì, ý của anh có phải là thế này không Ash-san? Dù cho chúng ta có gỡ Neuro Linker khỏi cổ, nó vẫn có thể bí mật kết nối với não bộ và đó là lí do mà chúng ta có thể khơi gợi được những kí ức về Thế giới Gia tốc… đúng chứ…?”

“Sau cùng thì đó cũng chỉ là những phỏng đoán của Master thôi. Nhưng… nếu không chấp nhận điều đó, tôi cũng chả có cách nào để giải thích được vì sao tôi có thể tồn tại được như hiện giờ.”

Nghe điều này, Haruyuki nuốt nước bọt, và thận trọng hỏi với giọng khàn khàn:

“…Vậy… anh thật sự là anh trai của Rin-chan… À không, ý tôi là anh trai của Kusakabe Rin… Kusakabe Rinta, người từng là một tay đua ICGP…?”

Haruyuki chờ hơn mười giây, nhưng không nhận được câu trả lời.

Ash Roller cúi đầu, nhìn chằm chằm vào hai bàn tay được bao bọc bởi đôi găng da đính những cây đinh tán bạc xám. Sau một lúc, anh ta gập duỗi mấy ngón tay nhiều lần với lòng bàn tay úp xuống, như đang cố xác định rằng mình có khả năng cảm nhận hay không.

“……Tôi không biết. Tôi chẳng biết gì cả.”

Câu trả lời của anh ta đầy vẻ chán nản. Nó khiến cho Haruyuki hơi giật mình, bởi Ash mới vừa bảo rằng Rin là em gái của anh ta khi nãy.

Nhìn thấy cái nhìn ngạc nhiên của Haruyuki, tay đua nói một cách lưỡng lự: “Ít nhất thì… Tôi không nhớ việc mình là một tay đua GP thực sự trong thế giới thực. Không chỉ việc đua xe, tôi hoàn toàn không có kí ức của con người mình trước khi trở thành Burst Linker. Kí ức đầu tiên… là tôi đang nhìn Duel Avatar của chính mình chiến đấu một cách vụng về với những gã khác.”

“Huh… Ý-Ý anh là đang theo dõi…? Như là một người ngoài cuộc…?”

“Phải. Trong trận đấu đầu tiên… người điều khiển Duel Avatar này chắc chắn là em gái của tôi… là bé Rin. Và tôi đang dõi theo bên cạnh con bé. Tôi không nằm trong danh mục khán giả được quyết định bởi hệ thống… Nói sao nhỉ; nó cứ như tôi là một linh hồn đi theo con bé? Tôi ở rất gần con bé, cơ thể thì trong suốt, và tôi đang lơ lửng…”

Nghe đến đó, Haruyuki bất giác thấy lạnh gáy, khẽ liếc nhìn vào biểu cảm của khuôn mặt xương xẩu của Ash Roller, thứ hẳn là đủ để mấy đứa nhỏ khóc ré lên, và rồi hỏi với giọng khản đặc:

“…………… A-Anh là ma à?”

“K-không đời nào! Nhìn đây này, tôi có đôi chân dài và quyến rũ đây này! Và nếu mà không có bàn chân thì tôi thắng với sang số kiểu gì!”

Trong lúc nói, Ash Roller giơ cái bàn chân bọc trong đôi ủng đua màu đen của mình lên và đạp một cái vào cái chốt chặn ngay trước chiếc ô tô Mỹ mà hai người đang ngồi. Tấm bảng quét giấy phép rỉ sét đổ sầm trên mặt đất, phân tán thành những khối đa giác, và biến mất.

“D-dù sao thì… trong suốt trận đấu đầu tiên, tôi đang lơ lửng trên không trung, và rất muốn hỏi cái con bé Rin rằng nó đang chờ đợi cái quái gì. Đó là kí ức đầu tiên mà tôi có, như đã nói với cậu. Trông con bé điều khiển xe một cách gượng gạo, tôi không thể không thể đứng nhìn được nữa… tôi định tiến lại từ đằng sau con bé, ngồi lên yên sau và chỉ cho con bé cách lái, nhưng bằng cách nào đó…”

“…Hai người hợp lại thành một…?”

Haruyuki bất giác hỏi, và Ash gật đầu chầm chậm.

“Nói thẳng thì,tôi… thật sự cũng chả biết chính xác mình là ai. Điều duy nhất mà tôi chắc chắn là Duel Avatar này được tạo ra bởi <Kusakabe Rin>, <em gái> của tôi. Cho nên, tôi nghĩ có lẽ mình là <anh trai> của bé Rin. Nhưng mà, chính xác thì việc gì đang diễn ra… có phải là cái gã <Kusakabe Rinta> đó, người đang hôn mê ở bệnh viện nào đó, đang triển khai một kết nối cực xa đến Neuro Linker của mình và cho phép hắn nói chuyện với cậu? Hay thực ra tôi chỉ là một nhân cách giả được tạo ra bởi Rin để tiếp tục chiến đấu trong thế giới này? Dù cho nghĩ về nó thế nào đi nữa, tôi cũng không thể tìm được câu trả lời…”

Tay đua bí ẩn này khẽ thở dài, vung vẩy đôi chân đeo ủng ra trước và sau như một đứa trẻ, rồi tiếp tục độc thoại:

“Nếu ‘tôi là một nhân cách giả’ là câu trả lời đúng, điều đó có nghĩa tôi không thực sự tồn tại như một con người… Nhưng, Crow, tôi nghĩ có lẽ như vậy sẽ tốt hơn…”

“Huh… T-Tại sao anh lại nói vậy… Nếu đúng là như thế, vậy nghĩa là một ngày nào đó…”

<Ash Roller> hiện tại có thể sẽ biến mất.

Haruyuki nuốt lại phần cuối, nhưng có vẻ Ash đã nghe rõ được điều đó. Anh ta khẽ gật đầu, và thì thầm:

“Không sao. Bởi vì nếu như tôi thực sự là Kusakabe Rinta… vậy thì điều đó có nghĩa giấc mơ trở thành quán quân của tôi đã bị cháy trụi từ tại nạn đó rồi, và để tiếp tục nhen nhóm cho những gì còn sót lại… đám tro tàn của những chiếc lốp xe, tôi đã sử dụng ý thức của em gái mình, Rin, tôi đã sử dụng linh hồn của con bé. Tôi rõ ràng là không có quyền trở thành một Burst Linker bởi vì độ tuổi, song tôi lại chiếm hữu cơ thể của em mình để được lái xe thỏa thích trong Thế giới Gia tốc. Tôi không muốn điều đó xảy ra… Con bé… Con bé có con đường riêng của mình…”

Anh ta siết chặt nắm tay, và đập xuống đầu gối, nhưng Haruyuki đưa bàn tay phải ra theo phản xạ ngay giây cuối và bắt lấy nó.

“Không… Không đúng đâu, Ash-san.”

Chiếc mũ bạc lắc qua lắc lại.

“Chúng ta… chiến đấu trong Thế giới Gia tốc, không phải để thay thế những gì mất đi ở thế giới thực, không phải để đánh mất bản thân trong những giấc mơ lụi tàn. Chúng ta ở đây để… đối mặt, và chấp nhận những nỗi đau, sự yếu đuối, và lần nữa bước về phía trước. Không quan trọng anh có là Kusakabe Rinta thực sự hay không… ngay lúc này anh vẫn đang tồn tại một cách hoàn hảo! Không chỉ tồn tại, mà anh còn đã đấu với tôi hàng trăm trận, và cả những Burst Linker khác nữa! Chỉ điều này thôi… Chỉ những kí ức này thôi đã cho thấy đây không phải là huyễn mộng, hay giả dối…!”

Haruyuki không thật sự chắc mình đang muốn truyền đạt điều gì, kể cả trong lúc nói.

Có lẽ sự tồn tại của Burst Linker Ash Roller là một loại <phép màu> được tạo ra bởi hai yếu tố: Kusakabe Rin vốn rất ngưỡng mộ người anh trai đang hôn mê, và Neuro Linker của anh trai Rinta của cô. Nếu đúng là như vậy, có lẽ phép màu này vốn dĩ đã không ổn định, một ngày nào đó anh ấy sẽ không còn giống như bây giờ.

Nhưng – dù cho mọi thứ có đi theo chiều hướng đó, đối với Silver Crow, sự thật rằng đối thủ đầu tiên mà cậu đối đầu, chiến thắng, và bị đánh bại đều là Ash Roller vẫn sẽ không thay đổi. Sự thật này sẽ không, không bao giờ thay đổi.

Haruyuki không biết làm sao để chuyển những cảm xúc ngập tràn trong tim mình thành từ ngữ; cậu chỉ có thể nắm lấy tay Ash trong vô vọng.

Tay đua không hề đẩy cậu ra hay rụt tay lại, chỉ im lặng nhìn vào bàn tay đang của Silver Crow nắm chặt lấy cổ tay mình, nhìn vào cái bàn tay đã không còn gầy gò và yếu ớt như ngày trước, giờ đã biến thành bộ vuốt hung tợn.

“Hồi… ở trong Vùng Trung lập Vô hạn, tôi đã sẵn sàng sử dụng hết Burst Point của mình.” Anh ta đột nhiên nói với giọng bình thản.

“Olive Glove và sáu gã kia sở hữu sức tấn công mạnh đến khủng khiếp… Dù cho có là một mình Olive Glove, thì chắc hẳn tôi cũng chẳng thể đối chọi được. Từ đầu tôi đã định che chắn cho Utan trong lúc cậu nhóc bỏ chạy, nhưng tôi không làm được… Sau đó, tôi đang nghĩ cả hai bọn tôi có lẽ sẽ biến mất khỏi Thế giới Gia tốc vào ngày hôm nay. Cũng chẳng sao nếu tôi, một kẻ chẳng hề biết mình có thực sự tồn tại hay không, biến mất… Nhưng mỗi khi nghĩ về Utan và Rin, người lẽ ra nên ở trong cái cơ thể này, cả hai đều phải biến mất… Tôi thấy rất tệ… Nhưng, ngay lúc đó, cậu đã đến cứu bọn tôi. Cậu biết việc gì sẽ xảy ra nếu như triệu hồi <Tai Ương Giáp>… nhưng cậu gọi nó ra, và sử dụng sức mạnh đó để cứu tôi và Utan. Lúc đó… tôi… Thôi bỏ qua diễn biến đi… Tôi đã nghĩ là, đối với tôi, có thể trở thành một Burst Linker và chiến đấu trong thế giới này cho đến tận hôm nay, tôi rất là… lucky…”

Nhìn thấy tay đua lúc nào cũng đùng đùng đoàng đoàng chợt không tìm được từ để nói, thậm chí chỉ là trong một thoáng, Haruyuki cảm thấy nhói trong ngực.

Ash cọ cọ chiếc mũi trên mặt nạ đầu lâu của mình với vẻ ngượng ngùng một chút, rồi lại tiếp tục với giọng thường ngày:

“Sau khi ra khỏi cổng, Utan đã nhờ tôi giúp cậu ta gửi lời ‘cảm ơn’ đến Silver Crow, và… cả ‘xin lỗi về mọi thứ’. Có vẻ như cậu ta cuối cùng cũng đã rút ra được bài học: rằng cái thứ sức mạnh đó không thể được trao tặng bởi người khác…”

“Ừm… Chỉ có thể tìm ra được sức mạnh qua sự cố gắng… Dù cho có thất bại bao nhiêu lần đi nữa, thậm chí nếu bị người khác giẫm đạp lên khi đã gục ngã, vẫn phải hướng về phía bầu trời mà không đánh mất hi vọng… Đó là sức mạnh thực sự…”

Ngay khoảnh khắc Haruyuki nói điều này trong vô thức…

Ash Roller nhanh chóng lật tay trái lên, thứ đang nắm lấy tay phải Silver Crow, và siết chặt cổ tay cậu.

Haruyuki định hất nó ra theo phải xạ, không muốn để anh ta trông thấy bàn tay trông như móng vuốt của cậu, nhưng nó bị giữ chặt bởi chiếc găng da màu đen, hoàn toàn bất động. Ash Roller giữ vị trí này, sau đó nhìn chằm chằm Haruyuki với vẻ nghiêm túc từ sau chiếc mặt nạ đầu lâu của mình”

“Yeah, Master cũng đã dạy tôi điều đó… Nhưng mà Crow, cậu cũng có thể nói điều đó với bản thân mình hiện tại đấy.”

“Huh?……. T-Tôi hiện tại……?”

“Yup. Cậu thật sự chắc chắn rằng không có cách nào để tách Duel Avatar của mình khỏi <Tai Ương Giáp> nữa, nên là cậu đang có ý định chết cùng nó và kết thúc mọi thứ bằng cách đó? Tôi nói đúng chứ?”

Ash nói trúng ngay tim đen, cho nên Haruyuki chỉ có thể khe khẽ gật đầu.

Thậm chí bây giờ, cậu vẫn cảm thấy có một loại cảm giác bất an trên lưng cậu, đủ dữ dội để bắn ra các tia lửa, bởi con <Quái vật> có thể thức dậy bất cứ lúc nào từ giấc ngủ và bắt đầu tàn phá. Nếu như Haruyuki tỉnh dậy trong trạn thái Disaster, cậu biết rằng mình sẽ ngay lập tức tấn công Ash Roller đang ở trước mặt mình. Haruyuki có thể ép bản thân đè nén ham muốn này xuống bởi vì đây không phải là vùng săn giết thông thường của con <Quái vật> — Vùng Trung lập Vô hạn, và trái tim cậu hiện giờ cũng không bị lấp đầy bởi ý định chiến đấu.

Nhưng cái cân bằng nguy hiểm đó có thể bị phá vỡ bất cứ lúc nào. Nếu như Ash vung thẳng một cú đấm với vẻ thù địch vào cậu ngay lúc này, Haruyuki — không, con <Quái vật> — có vẻ sẽ phản ứng rất nhạy cảm. Và mỗi lần cậu chuyển sang trạng thái Disaster, mức độ kết hợp sẽ trở nên sâu hơn. Mặc dù cậu không biết rằng đến mức nào thì sẽ không còn đường lui, nhưng qua đánh giá của bản thân về Disaster đời trước, Cherry Rook, cậu biết rằng sẽ không lâu cho đến lúc nó đủ mãnh liệt đến độ cả ý thức Arita Haruyuki ở thế giới thực cũng bị ảnh hưởng.

Đó là lí do vì sao mà Haruyuki đã khóa chặt cửa và bỏ chạy. Nếu không bị giữ lại bởi người thật của Ash Roller ở ngay chính giữa khu mua sắm – Kusakabe Rin, cậu hẳn là đã tìm được một quán cà phê Internet vào lúc này, và từ đó, tiến vào Vùng Trung lập Vô hạn.

Như thể cảm nhận được kế hoạch của Haruyuki, Ash Roller khẽ cúi đầu trong một thoáng. Nhưng rồi anh ta nhìn lên lại và nói bằng giọng bình thản nhưng cũng cứng rắn.

“…Crow, không phải là tôi không hiểu cảm giác của cậu, nhưng mà… cậu không thể nghĩ về nó theo một hướng khác à? Cậu không thể nghĩ rằng <trở thành Chrome Disaster chỉ là một phần của toàn bộ quá trình>sao? Với tôi… dù cho có nhìn nó như thế nào, tôi vẫn không nghĩ rằng <Bộ giáp> vào bên trong cậu chỉ hoàn toàn là trùng hợp. Tôi nghĩ nó đã chọn cậu… bởi cậu sẽ có thể phá vỡ lời nguyền đã ám ảnh Thế giới Gia tốc đến tận ngày hôm nay…”

Ngay khi nghe thấy điều này, Haruyuki nghĩ rằng cậu cảm nhận được một giọng nói ở bên tai, vọng lại từ một nơi xa, rất xa.

…Đừng sợ; cậu chắc chắn… có thể… làm được… Tôi đã chờ đợi cậu rất lâu, rất lâu, cậu chắc chắn có thể…

Nhưng Haruyuki nhắm chặt mắt lại đằng sau chiếc mặt nạ bạc, cố gạt giọng nói này ra khỏi kí ức của mình.

Chỉ là dựa vào bản năng vô căn cứ của bản thân, nhưng <cô ấy>, người từng nói điều này với Haruyuki, không thể xuất hiện khi mà con <Quái vật> vẫn đang hoạt động. Nghĩa là, nếu như cậu không thể đưa Tai Ương Giáp trở về trạng thái hạt giống, cậu sẽ không bao giờ có thể gặp lại cô. Song, việc đó hiện giờ là bất khả thi.

—Mình đã phản bội lại cả niềm hi vọng của cô ấy.

Haruyuki nuốt xuống hiện thực đau đớn này, và thì thầm:

“…Không may là… có vẻ như tôi hoàn toàn không có kỹ năng nào để phá vỡ lời nguyền <Tai Ương Giáp>. Lúc mà… tôi chứng kiến anh và Utan bị tấn công bởi Olive Glove và những kẻ kia, ý nghĩ đầu tiên trong đầu tôi không phải là cứu hai người, nó chỉ là nỗi căm giận bọn chúng đến dữ dội. Sau đó tôi để cho bản thân bị điều khiển bởi cơn giận, và tôi đã triệu hồi Bộ giáp… Tôi đã rời đi mà không đợi hai người hồi sinh bởi vì nếu tôi cứ tiếp tục ở đó, chắc hẳn tôi cũng sẽ giết chết cả hai. Thật sự là phép màu của một phần một triệu khi mà tôi có thể nói chuyện một cách bình thường với anh như hiện giờ…”

Sau khi Haruyuki nói dứt, trong một lúc, Ash Roller không phản ứng lại theo bất cứ cách nào cả.

Sau gần mười giây, anh ta thả cổ tay của Silver Crow ra, và siết chặt hai tay giữa hai đầu gối.

“…Em gái tôi… Rin, con bé sẽ không có những kí ức rõ ràng về những chuyện đã xảy ra trong Thế giới Gia tốc; và tương tự, những việc con bé làm trong thế giới thực, con bé nghĩ cái gì, tôi cũng chỉ có thể cảm nhận mập mờ…”

Giọng nói phát ra từ miệng của chiếc mặt nạ đã cúi gầm xuống. Haruyuki không thể đưa ra ra bất cứ nhận định nào về thứ logic đã cho phép hai ý thức song song của cả <Rin> và <Rinta>, và chỉ có thể im lặng lắng nghe.

“…Cho nên, khi Rin kết nối trực tiếp và thách đấu cậu, tôi cũng không rõ con bé có dự tính gì… Không, tôi nên nói là, con bé hi vọng điều gì. Nhưng tôi nghĩ là con bé cũng đã nghĩ đến việc ngay khoảnh khắc em ấy hô khẩu lệnh gia tốc và tiến vào sàn đấu, quyền kiểm soát Avatar ảo sẽ được chuyển sang nhân cách của tôi… Nên là, hiện giờ chỉ có một việc mà tôi có thể làm…”

Ash Roller dừng lại, sau đó xoay toàn bộ cơ thể trên mui xe về phía Haruyuki. Bằng bàn tay phải của mình, anh ta từ từ mở mặt nạ bảo hộ của chiếc mũ đầu lâu lên. <Khuôn mặt> lộ ra của Duel Avatar có một đường mắt khá hẹp màu lục nhạt, giống như của một thiếu niên gầy. Nếu Haruyuki nhìn gần hơn, cậu có thể thấy vài nét tương đồng với Kusakabe Rin ở thế giới thực.

Ash, người không thể nhìn thấy được đôi mắt của Haruyuki, tập trung ánh nhìn lên cậu trong một lúc. Sau đó anh ta cúi đầu xuống thật nhanh và nói với giọng bình tĩnh:

“Coi như là tôi van cậu đi, con quạ khốn kiếp… Silver Crow. Đừng biến mất khỏi Thế giới Gia tốc. Cậu là… <hi vọng>. Chưa kể Master Raker, người đặt trọn giấc mơ được bay của mình vào cậu, và Nega Nebulus đang mạnh mẽ lên từ từ sau khi được hồi sinh… Đối với hàng trăm Burst Linker chúng tôi, những người đã từng chiến đấu với cậu, và đã luôn ngước nhìn cậu bay lượn trên bầu trời như một chú chim, cậu là niềm hi vọng của bọn tôi.”

“Niềm hi vọng………”

Haruyuki lặp lại bằng giọng lí nhí. Ash Roller gật đầu, không hề ngẩng mặt lên.

“Yeah. Dĩ nhiên, bọn tôi cũng không hi vọng cậu có thể trở thành Level 9 và đánh bại các <Vua> hay làm gì đấy đại loại như thế. Đôi cánh của cậu hoàn toàn là độc nhất và không gì có thể sánh được ở Thế giới Gia tốc, nhưng chẳng có ai nghĩ rằng chúng quá bất công, ăn gian, hay là quá mạnh để có thể phá vỡ <Quy tắc Đồng cấp đồng đẳng>. Nói thế nào nhỉ… cậu…”

Giọng nói khản đặc của anh ta dừng một chút, sau đó đột nhiên tiếp tục:

“…Cậu giống như bọn tôi. Cậu bắt đầu từ Level 1 khi mà cậu chẳng biết bất cứ thứ gì, và đôi khi cũng mất gần như toàn bộ điểm, đôi khi đau buồn đến mức chẳng thể ngước mặt lên, nhưng cậu vẫn từ từ trở nên mạnh hơn… Và khi bọn tôi nằm trên mặt đất đầy chán nản và lúc nhìn lên, bọn tôi nhìn thấy cậu, đang bay. Bọn tôi chứng kiến cậu thoăn thoắt né đòn của xạ thủ hay là những viên đạn, đôi bàn tay cậu đưa về phía trước, bay nhanh hết mức có thể. Cơ thể sáng loáng màu bạc của cậu phản chiếu mặt trời, mặt trăng… Nói sao nhỉ, cậu thật quá chói lọi trên bầu trời… Heh heh, tôi đang nói cái gì ấy nhỉ?”

Ash Roller nắm chặt tay phải và chùi mặt một cách thô kệch. Anh ta vẫn nhìn xuống mặt đất, lời nói thì ngày một trở nên đứt quãng, nhưng vẫn tiếp tục.

“Dù sao thì… Mỗi khi bọn tôi nhìn thấy cậu bay lượn như thế, bọn tôi có thể nói với bản thân rằng mình cần phải cố gắng hơn nữa. Không chỉ tôi… trong cuộc đua Hermes Cord hồi trước, hàng trăm người nhìn thấy cậu biến đổi thành Disaster đều đã đồng ý là không hé nửa lời… bởi vì mọi người đều tin vào cậu. Họ tin rằng cậu… sẽ không bao giờ chịu thua cái <Tai Ương Giáp> vớ vẩn nào đấy, họ tin rằng cậu chắc chắn sẽ có thể thanh tẩy cái lời nguyền nhảm nhí đấy, và rồi lại bay lượn trên bầu trời như mọi khi. Cho nên… nên là…”

Ngay sau đó, tay đua cuối cùng cũng ngẩng đầu lên, một vài giọt nước lập thể rỉ ra từ cặp mắt lục nhạt của anh ta. Đôi mắt này thật sự rất giống với của Kusakabe Rin, người đã nhìn thẳng vào Haruyuki trong lúc khóc lóc ở thế giới thực.

“—Cho nên là, Crow, đừng đánh mất hi vọng. Đừng có đi đến cái nơi hẻo lánh nào đấy trong Vùng Trung lập Vô hạn và biến mất cùng với Bộ giáp. Cậu còn có Master Lotus, Master Raker, cái cậu cao kều màu lam và con nhỏ ồn ào màu lục… Cậu có quá nhiều đồng đội để nương tựa. Có bao giờ cậu nghĩ những người trong Legion của cậu sẽ buồn như thế nào nếu như cậu biến mất chưa?… Và cả những Burst Linker đã luôn đuổi theo cậu trên bầu trời đến tận ngày hôm nay sẽ buồn đến thế nào……?!”

Ash Roller gần như hét lên, rồi lại cúi mặt xuống.

—Nhưng…

Nhưng mà, nếu như tôi hoàn toàn trở thành Chrome Disaster như thế này, và giết chết mọi Burst Linker tôi nhìn thấy… sẽ không chỉ mình tôi; thậm chí cả những người đồng đội quan trọng nhất của tôi cũng sẽ bị liên lụy.

Haruyuki không nói ra điều đó thành tiếng; cậu chỉ tự nhủ trong tim.

Trong <Hội nghị Thất Vương> hồi tuần trước, khi phó thống lĩnh của Purple Legion <Auroral Oval>, kẻ dùng roi <Aster Vine> gây áp lực, phó thống lĩnh của Nega Nebulus, Sky Raker đã bước tới và đáp trả. Cô đã bảo rằng những Burst Linker gia nhập các Legion nhỏ hơn đều có bất mãn với sáu Legion lớn, những người đã khiến cho Thế giới Gia tốc chững lại. Nếu như các Legion lớn vô duyên vô cớ hạ sát Black Lotus và Legion của cô, người có thể được gọi là lá chắn phòng hộ cho họ, thì những bất mãn đè nén bấy lâu nay, tất cả sẽ bùng nổ ngay lập tức.

Chỉ huy của các Legion lớn hẳn là đã chú ý đến mối nguy hại này rồi, và đó là lí do vì sao mà họ không thể khép Haruyuki, Takumu, và những người khác vào danh tội phạm bị truy nã; đơn giản bởi những người đó là <thuộc cấp của Black Lotus>.

Nhưng nếu như Chrome Disaster đệ lục trỗi dậy bên trong Legion, đó sẽ là chuyện khác. Chỉ cần một lí do bất kì, ví dụ như, họ đang âm mưu sử dụng Tai Ương Giáp để bành trướng sức mạnh của Leion. Nếu như muốn tránh bị vu khống như thế, Kuroyukihime, Takumu và những người khác phải tự tay xử phạt Haruyuki. Cũng như ngày xưa, khi mà Xích Vương Niko phải nuốt nước mắt trong lúc sử dụng đòn <Phán xét> lên Disaster đệ ngũ – Cherry Rook…

Cậu yêu hội bạn của mình, cho nên Haruyuki không hề có ý định ép họ phải đưa ra một quyết định như thế.

“Tôi cũng không muốn chuyện đó xảy ra… mọi thứ từ mục tiêu của Legion đến việc lên cấp của chính tôi sẽ bị bỏ dở, và tôi thật sự rất nuối tiếc khi phải rời bỏ Thế giới Gia tốc như thế này…”

Haruyuki đè nén sự do dự ngập tràn tim mình bằng vẻ thất vọng.

“Nhưng khi tôi không còn có thể điều khiển được <Bộ giáp>… Khi tôi không còn là chính mình, mọi thứ sẽ quá trễ. Tôi có cảm giác là… những Burst Linker từng trở thành Chrome Disaster trong quá khứ cũng bắt đầu với suy nghĩ rằng họ có thể điều khiển được sức mạnh này, nghĩ rằng họ sẽ thuần hóa được con <Quái vật> hung tợn này, sử dụng thứ sức mạnh khổng lồ này vào mục đích tốt, và giúp đỡ bạn bè của mình, nhưng… tất cả bọn họ cuối cùng đều bị điều khiển bởi Bộ giáp, và ai biết được có bao nhiêu Burst Linker đã bị họ giết hại trong cơn cuồng loạn… họ thậm chí còn không nhận ra bạn bè của mình… và sau cùng, họ đều bị xử tử bởi <Vua> của mình với danh nghĩa trừ họa.”

Haruyuki thở một hơi ngắn, nhìn vào đôi bàn tay dài, nhọn, đầy móng vuốt của mình.

“Còn nữa… nếu như tôi biến mất như vậy, chỉ có Burst Linker bị kí sinh bởi Bộ giáp sẽ rời khỏi Thế giới Gia tốc, nhưng còn Bộ giáp thì sẽ lại chuyển sang kho của người kết liễu, hoặc là sống sót trên một vật dụng nào đó mà nó có thể kí sinh như là một hạt giống. Cứ như thế… sẽ chẳng có cách nào để hoàn toàn xử lí cái <Vòng lặp Tai ương> này, thứ mà chỉ có trời mới biết là đã tồn tại được bao nhiêu năm. Sẽ có một người khác trở thành Chrome Disaster, và phát tán cùng một thứ khổ đau và u buồn… nếu như muốn kết thúc cái vòng lặp này, tôi phải chạy nơi tận cùng của Vùng Trung lập Vô hạn… để cho các Enemy lấy đi toàn bộ điểm của mình, và rời khỏi thế giới này một cách thầm lặng……”

Rắc! Một tiếng ồn kim loại chói tai cắt ngang câu nói của Haruyuki.

Nắm tay siết chặt lại của Ash Roller đã đấm xuyên qua cái mui xe mà cả hai đang ngồi lên.

“A-Ash-san…”

“Vậy thì… Tôi sẽ đi với cậu.”

Những từ phát ra với âm giọng đè nén này khiến cho Haruyuki cứng họng.

“Với độ tiêu thụ của đôi cánh đó, chả có cách nào để cậu có thể đi xa được như thế, đúng chứ? Tôi chỉ là sẽ trở thành một gã rộng lượng cho phép cậu được ngồi sau lưng tôi. Dù là Hokkaido hay Kyushu, tôi sẽ đưa cậu đi đến bất cứ đâu cậu muốn… Nhưng nếu như chúng ta đi xa như thế, lúc về lại Tokyo sẽ rắc rối lắm… Mà người ta nói lỡ rồi thì làm cho tới luôn, nên là tôi sẽ chơi với mấy con Enemy cùng cậu. Heh heh, dù sao thì cậu và tôi vẫn là đối thủ truyền kiếp với nhau, cho nên chúng ta sẽ bắt đầu và kết thúc cùng nhau… Chả có vấn đề gì với việc đó cả…”

Khi Ash Roller kết thúc tràng câu nói với vẻ tươi cười giả tạo của mình, những giọt nước nóng hổi bắt đầu lăn xuống từ mắt Haruyuki.

Cậu lắc đầu liên tục, những giọt nước mắt lập thể chảy không ngừng bên dưới lớp mặt nạ bạc sáng loáng. Cậu thốt ra giọng run run bất lực, giống như của một đứa trẻ, từ cổ họng:

“…Sao anh… Ash-san, anh không cần phải… đi với tôi… và biến mất cùng với…”

“Cậu cũng vừa mới nói như thế đấy!”

Tay đua hét lên trong nước mắt, giật mạnh tay phải của mình khỏi mui xe và giữ chặt lấy phần giáp cổ Haruyuki:

“Cậu nghĩ là, bằng việc cùng biến mất với <Tai Ương Giáp>, cậu sẽ khôi phục lại được hòa bình cho Thế giới Gia tốc và mọi thứ sẽ trở nên ổn thỏa? Tào lao sâm bí đao! Các tiền bối của cậu, đồng đội của cậu, sư phụ của chúng ta… và Rin, con bé đó, họ sẽ khóc nhiều đến thế nào, họ sẽ phải chịu đựng nhiều đến thế nào, họ sẽ tự trách bản thân mình nhiều đến thế nào… Cậu có bao giờ nghĩ đến nó không hả?!”

“………Urgh……”

Mặc dù đang ở sàn đấu thông thường, việc cậu để mất kiểm soát cảm xúc cũng cực kì nguy hiểm. Nhưng thậm chí dù cho nhận thức được điều này, Haruyuki vẫn không thể ngăn chính mình lại, và gào lên thật lớn với cảm xúc chân thật của bản thân.

“Vậy thì anh muốn tôi phải làm sao hả?! Anh có nghĩ rằng nếu như tôi kết hợp với <Bộ giáp> như thế này, khiến cho bản thân không còn nhận ra được các tiền bối hay bạn bè của mình, giết tất cả những ai tôi nhìn thấy, gây ra hủy diệt khắp nơi, và sau cùng thì bị xử tử… Anh nghĩ nó sẽ có cái kết đúng à?! So với việc kết thúc như thế, tôi thà… khi mà tôi vẫn còn được là chính mình……”

Biến mất và xong việc.

Ngay khoảnh khắc cậu sắp sửa nói ra những từ cuối cùng này, Haruyuki đột nhiên cảm thấy như sét đánh, và ngay lập tức nín thở.

—Giống nhau cả.

—Những lời mình vừa nói giống như của Takumu ngày hôm qua.

Cũng như Haruyuki, cậu ấy đã bị đeo bám bởi năng lượng đen tối của <Bộ ISS>, và đã sử dụng thứ sức mạnh đáng sợ đó để giết từng thành viên một của nhóm PK <Supernova Remnant>. Sau đó, do lo sợ rằng bản thân đã thay đổi, cậu ấy đã định kết thúc tất cả.

Nhìn thấy Takumu như thế, Haruyuki đã nói với cậu rằng: “Đừng bỏ cuộc, hãy chiến đấu đến cùng. Xin cậu hãy chống lại Bộ ISS bằng tất cả những gì cậu có, vì tờ, vì Chiyu, và vì tất cả mọi người ở Legion.”

Nếu như bây giờ Haruyuki từ bỏ mọi người và biến mất trong Vùng Trung lập Vô hạn rộng mênh mông, mọi thứ cậu từng nói sẽ chỉ là dối trá. Hơn nữa, thậm chí dù cho Tai Ương Giáp biến mất, những Bộ ISS đã và đang từ từ gặm nhấm Thế giới Gia tốc vẫn là một mối nguy hại khổng lồ. Haruyuki đã thu thập được lượng lớn thông tin liên quan cũng như vị trí khả nghi mà lõi của các Bộ dụng cụ đang ở, <Tháp Tokyo Midtown>, con Enemy Huyền cấp đang trấn giữ ở đó, <Đại thiên thần Metatron>, và ít nhất thì cậu cũng nên báo lại với những người đồng đội của mình.

………Nhưng, nếu như gặp lại mọi người, mình… mình sẽ không thể rời bỏ họ lần nữa.

…Mình nên làm gì? Mình nên làm— cái quái gì đây…?

“Cậu phải chiến đấu. Cho đến tận giây phút cuối, đừng bảo giờ đánh mất hi vọng; chiến đấu đến cùng.”

Đột nhiên, một giọng thì thầm lọt vào tai cậu. Nó là của Ash Roller, tay của anh ta vẫn ấn lên giáp ngực của Haruyuki.

“Cậu phải giống như lần thứ hai đấu với tôi ấy. Đối mặt và vượt qua nó. Cậu có thể làm được, Crow. Cậu là người mà Rin phải lòng… Mặc dù tôi sẽ không cho phép cậu ve vãn con bé đâu, làm cho con bé khóc thì còn tệ hơn nữa.”

“………”

Haruyuki từ từ thở ra số không khí dồn nén trong ngực cậu và cười gượng gạo.

“…Rắc rối nhỉ.”

“Im đê, ông anh trai nào cũng vô lý như thế thôi!”

Ash hét lên với chút vẻ ngượng ngùng, đẩy nhẹ người Haruyuki ra.

Cả hai đồng thời nhìn vào đồng hồ đếm ngược ở góc trên màn hình của mình; hơn 1700 giây đã trôi qua từ lúc nào không biết. Chỉ còn một phút nữa là trận đấu này sẽ kết thúc.

Bởi thanh HP của Haruyuki đã bị rút xuống, Ash Roller đưa tay lên để mở cửa sổ ‘hòa hoãn’, nhưng Haruyuki ngăn lại.

“Tôi cũng kiếm được nhiều điểm trong Vùng Trung lập Vô hạn lắm, để tôi bao anh trận này vậy.”

“……Dỏng tai lên mà nghe nhé, dù cho cậu có làm vậy, tôi cũng không cho phép cậu động vào bé Rin đâu.”

“T-Tôi có định làm thế đâu!”

Sau khi cả hai gật gù vài lần, Haruyuki chợt nhớ ra một việc, sau đó ngồi thẳng lên và nói:

“À đúng rồi… Ash-san.”

“…Gì hả?”

“Um… Hồi nãy, anh có bảo tên mình nghĩa là… lốp xe bị đốt thành tro, nhưng tôi… nghĩ nó không đúng lắm.”

Lúc nói điều này, Haruyuki quay đi và nhìn thẳng vào chiếc mô tô Mỹ khổng lồ đang đỗ cách đó không xa. Bộ lốp xe quả thực không phải là cao su tổng hợp màu đen mà thay vào đó là một màu xám tựa như kim loại hay là gốm sứ, nhưng mà chắc chắn trông chúng không hề có cảm giác mong manh như tro tàn.

“Theo tôi thấy… Ash-san, tên nhân vật của anh nghe giống như một người rong ruổi trên con đường đã bị cháy thành tro, tạo ra một con đường mới… Kiểu vậy đó.”

Nghe Haruyuki nói điều này, Ash Roller không nói gì.

Sau một lúc, anh ta gầm gừ, lộ ra cái thái độ thường ngày.

“Sao mà nghe nó cứ như là một cái máy cũ kĩ đần độn để làm rẫy thế hả, nó chả hợp với một người Mega Cool như tôi tí nào… Dù sao thì, tôi sẽ coi như gợi ý của cậu là ý tốt. Nếu như ngày nào đó có thể gặp được cậu ở thế giới thực, tôi nợ cậu 100 yên tiền bản quyền.”

“Cả… cảm ơn.”

Nhưng <gặp ở thế giới thực> mà anh ta nhắc đến chắc hẳn không có nghĩa là với Kusakabe Rin, mà là người anh trai, thực thể của người mà anh ta không thể nào hình dung ra được.

Ngay lúc đó, một dòng kí tự rực lửa cuộn qua: [TIME UP!], nhấn chìm dòng suy nghĩ chưa thực sự được hình thành của cậu.

Sau khi Haruyuki kết thú trận đấu dài 30 phút – bằng 1.8 giây trong thế giới thực – và trở về, thứ đầu tiên cậu cảm nhận được là cảm giác bình yên không thể lí giải được.

Những điều mà cậu thực sự làm trong trận đấu đó là bị tông ba lần bởi chiếc mô tô của Ash Roller, và sau đó ngồi trên mui chiếc ô tô Mỹ và nói chuyện cho đến hết giờ. Mặc dù đã trao đổi nhiều vấn đề quan trọng, họ vẫn chưa đi đến được bất cứ kết luận nào. Về việc tiếp theo cần làm, Haruyuki vẫn hoàn toàn mơ hồ.

Nhưng trái tim tràn đầy nỗi lo, sự hối tiếc và tuyệt vọng của cậu trước trận đấu giờ đã tạm thời bình thản hơn. Haruyuki thậm chí không hề mở mắt ra, tập trung tâm trí và cố gắng vào việc đắm chìm trong sự ấm áp đang nhẹ nhàng bao bọc quanh người cậu.

Vài giây sau – cậu cuối cùng cũng nhận ra cảm giác này không phải là ảo giác tâm lý, lại càng không phải một tín hiệu điện từ ảo, và cậu không thể ngăn bản thân run lên.

Cảm giác đàn hồi mà cậu cảm nhận được ở lưng mình là từ chiếc ghế da bên trong chiếc ô tô yêu dấu của Fuuko; Haruyuki đang nằm lên nó. Song, vẫn có một cảm giác đàn hồi khác, vật gì đó với hương thơm nhè nhè ở phía trên người cậu, đi kèm một cách khéo léo với sự cân bằng tinh tế giữa đàn hồi và mềm mại, cuốn hút gấp một trăm lần so với đệm của chiếc xe Ý.

Haruyuki cẩn thận, từ từ mở mắt ra, nhìn vào chiếc áo đồng phục màu trắng ngà bằng len đang ấn chặt lên bụng cậu. Chính xác hơn thì nó là một chiếc áo đồng phục mùa hè bằng len được thêu huy hiệu của một ngôi trường mà Haruyuki không biết. Còn chính xác hơn nữa thì đó là phần thân trên của một cô gái trạc tuổi cậu đang mặc bộ đồng phục này.

“……Ugh…”

Haruyuki nấc lên một tiếng nhỏ, đồng thời từ từ chuyển ánh nhìn lên trên. Cậu nhìn thấy một chiếc khăn choàng sọc mỏng, một chiếc cổ thon, trắng mềm mại, cùng với một cái Neuro Linker kim loại màu xám đeo quanh cổ. Tiếp đến là một chiếc cằm nhọn, giống của một bé trai và đôi môi mỏng, một chiếc mũi nhỏ nhắn, và lên nữa là đôi mắt, hòa quyện bên trong là một chút đốm sáng màu xám.

Toàn bộ cơ thể của cô gái đang ép sát vào Haruyuki; hay có lẽ nói đúng hơn là cô hoàn toàn đè lên người cậu, tay phải cô vẫn đang nắm lấy một đầu cáp XSB dùng để kết nối trực tiếp. Đôi mắt vẫn ướt đẫm, và cô thì thầm vào tai cậu ở cự li cực gần:

“…T-Tớ xin lỗi. Anh trai tớ đã nói nhiều thứ bất lịch sự…”

“………Uh, uhhhhhhhh……”

Mặc dù mắt của Haruyuki đang trợn ngược lên bởi quá nhiều hỗn loạn tạo ra bởi tình huống tiếp xúc cùng với lời nói của cô, cậu cố ép bản thân nói và sắp xếp lại vấn đề.

“Uh, um, trước tiên, ờ…, giờ cậu vẫn… nhớ về, <trận đấu> vừa rồi à…?”

Cậu nhớ rằng cô từng nói trước khi bắt đầu kết nối trực tiếp rằng trong mọi trận đấu, cô sẽ rơi vào trạng thái vô thức, không thể nhớ chi tiết bất cứ điều gì. Nói cách khác, một khi kết nối đến Thế giới Gia tốc, cô sẽ chuyển nhân cách với người anh trai, không có những kí ức rõ ràng – đây là giả thuyết của Haruyuki.

Nhưng cô gái – thực thể của Burst Linker <Ash Roller>, Kusakabe Rin khẽ gật đầu và nói: “Tớ vẫn có thể nhớ được… vào lúc này. Khi mà tớ đang đeo… Neuro Linker của anh mình.”

“R-Ra vậy…”

Có vẻ như cảm nhận được có hàng đống thắc mắc bên trong câu đáp lại ngắn ngủn của Haruyuki, Rin chớp chớp đôi mắt ướt của mình và giải thích rõ hơn, với giọng lí nhí:

“…Tớ… cũng không biết… người <anh> xuất hiện trong Thế giới Gia tốc có phải là… anh trai thật của tớ… Kusakabe Rinta, hiện đang hôn mê trong bệnh viện ở Shibuya… hay đó là nhân cách giả… của anh ấy được tớ tạo ra… Nhưng mà, Master, đã từng nói với tớ, rằng mọi thứ diễn ra trong Thế giới Gia tốc, hẳn phải có một ý nghĩa khác. Chị ấy đã bảo miễn là tớ tiếp tục chiến đấu cho cho đến cuối cùng với <anh trai của tớ>, sẽ có một ngày tớ tìm ra được sự thật.”

“…………Ra vậy…”

Hồi nãy Rin cũng chưa đề cập đến việc <Sư Phụ> của cô có đúng là Kurasaki Fuuko, người mà Haruyuki quen, hay không. Nhưng nghe được điều này, cậu không còn nghi ngờ gì nữa. Theo như Kuroyukihime, Fuuko là <người sử dụng Tâm ý thuần khiết nhất> — nói cách khác, cô tin tưởng vào sức mạnh của hi vọng, tình bạn và tình yêu hơn bất kỳ ai; những từ này đích thực là phù hợp nhất với hành động của Fuuko.

Điều này cũng có nghĩa là lúc Rin làm công việc bồi bàn bán thời gian ở quán cà phê của bệnh viện mùa hè vừa rồi và đã vô ý làm đổ nước đá lên người một vị khách, người đó hẳn là Kurasaki Fuuko. Haruyuki nhớ ra rằng Fuuko đúng là sống gần giáp ranh giữa Suginami với Shibuya, và cần phải đến bệnh viện Shibuya định kì để bảo dưỡng đôi chân giả của mình, cho nên điều này không có gì lạ.

Haruyuki suy nghĩ qua về vấn đề, rồi gật đầu, và Rin nhìn thẳng vào cặp mắt của cậu với khoảng cách gần đến nguy hiểm.

Đôi mắt lốm đốm xám bị bao phủ bởi màn lệ mỏng, và những giọt nước mắt còn lớn hơn cả bề mặt mà nó đang bám trụ bị kéo rơi từng giọt một xuống khuôn mặt của Haruyuki.

“……Tại sao?”

“Hử…?”

Nhìn thấy Haruyuki không thể hiểu được ẩn ý đằng sau câu hỏi của mình, thứ khiến cho cậu giật mình, khuôn mặt của Rin nhăn nhăn và cô hỏi lại.

“Tại sao cậu… không tấn công… tớ? Tớ đã… sẵn sàng, đã sẵn sàng, để cậu giết tớ, và biến mất, và chuyện đó chẳng sao cả… nên là tớ đã tìm và thách đấu cậu. Tớ thậm chí đã nói rằng, sẽ để cậu trút hết lên tớ, ít nhất thì cũng sẽ xoa dịu được <Tai Ương Giáp> trong người cậu một chút…”

Haruyuki không nghĩ rằng cô sẽ nói điều gì như thế này, và thở gắt ra một hơi đầy khí lạnh. Đúng vậy— Trước khi thách đầu với cậu qua kết nối trực tiếp, Rin thực sự đã nói với cậu rằng cô sẽ tiêu diệt <Bộ giáp> và tự mình hứng chịu toàn bộ cơn phẫn nộ và căm ghét của cậu. Nếu như có chuyện gì bất thường xảy ra trong trận đấu, rất có thể mọi chuyện sẽ thực sự thành ra như vậy… Bỏ qua vấn đề Bộ giáp có đúng là sẽ biến mất được nhờ việc đó hay không, quả thực là có khả năng Haruyuki sẽ mất kiểm soát trong trận đấu và tấn công Rin bằng toàn bộ sức mạnh.

Nhưng ngay khi trận đấu bắt đầu, Ash Roller (người anh trai) đã tuôn xối xả vào mặt cậu, rằng sao mi dám ve vãn em gái của ta, và hoàn toàn làm cho Haruyuki ngớ người, thậm chí dù là con <Quái vật> hung tợn cũng không có cơ hội để hành động. Cậu nghĩa rằng Ash chẳng đời nào lại lên kế hoạch hét lên như vậy, nhưng nghĩ lại, đó hẳn là thái độ nguyên bản nhất của Ash với Crow, cái gã Ash mà đã từng đấu với cậu vô số trận trong quá khứ…

“Làm sao mà tớ… có thể giết cậu chứ?”

Haruyuki bất chợt khẽ mỉm cười trong vô thức và nhẹ nhàng lắc đầu

“Huh…?”

“Cậu nghĩ đi… Ash-san là người……… bạn quan trọng nhất của tớ.”

Haruyuki lựa chọn từ ngữ một cách cẩn thận, nhưng Rin nghệch mặt ra, đáp lại với giọng thút thít:

“……Bạn.”

Haruyuki có thể nhận ra được vẻ bất mãn trong giọng nói của cô, và gấp rút nói thêm:

“Ừm, ừm. Ash-san là người bạn rất quan trọng với tớ— và đó là lí do vì sao mà dù cho tớ có… bị kiểm soát hoàn toàn bởi Bộ giáp, và hóa thành Chrome Disaster…”

Lời nói của cậu, suýt nữa mâu thuẫn với ý vừa nãy, trở nên nghẹn lại ở cổ họng, như cậu vẫn có thể cố nói ra được:

“…Tớ vẫn sẽ không bao giờ trút giận lên Ash-san. Bởi vì… tớ thích anh ta.”

Ngay lúc này…

Một lượng chất lỏng gấp đôi lúc nãy chảy ra từ mắt của Rin, cùng với những giọt lệ trước nhưng với sắc thái không hề tương đồng.

Khuôn mặt nhỏ nhắn của cô di chuyển, như thể đuổi theo vô số giọt nước đang rơi xuống, và chạm vào má bên trái của Haruyuki. Rồi cậu cảm nhận được từ ngữ, pha trộn với cảm giác ấm áp của hơi thở, lọt vào tai mình:

“Tớ… rất vui. Cũng rất sợ nữa, sợ rằng sau khi gặp người thật của tớ… cậu sẽ thấy kinh tởm, bọn mình cũng không cùng Legion nữa… Dù có là những trận đấu thường, hay là Lãnh Thổ Chiến, chúng ta cũng chỉ có thể chiến đấu với nhau… Nhưng cậu… thậm chí có thể nói ra, điều như thế…”

Cảm giác tiếp xúc cơ thể, sự ấm áp lan truyền khắp người cậu, cùng với hương thơm ngọt ngào, gần như lần nữa đẩy đầu óc Haruyuki vào trạng thái trống rỗng.

Thậm chí trong tình huống như thế này, lượng nhỏ thông tin duy nhất mà Haruyuki có thể xử lí là, Ash-san thực sự sẽ giết mình khi gặp lại, còn chưa kể đến sự thật rằng bàn tay phải của cậu đã không còn chịu sự kiểm soát của não bộ, tự đưa lên, và sắp sửa đặt lên chiếc lưng mảnh khảnh của Rin…

“……Điều cậu mới nói, xin hãy nói lại lần nữa cho tớ nghe với.”

Nghe được điều này ở bên tai mình, bàn tay của Haruyuki chết cứng, và cậu cuống cuồng lục lại trí nhớ, sau đó lặp lại với giọng khản đặc.

“Umm… Ash-san, là người bạn quan trọng nhất của tớ…”

“Sau đấy.”

“Cho nên, tớ sẽ, không bao giờ làm hại anh ấy…”

“Sau cái đó luôn.”

“Tớ, thích…”

Cốc cốc.

Đột nhiên, hai âm thanh cưng cứng vang lên.

Haruyuki ngơ ngác hướng ánh nhìn lơ đễnh của mình lên phía trên.

Thứ đầu tiên cậu nhìn thấy là cửa sau bên trái, và rồi cửa sổ ở bên trên. Một cái cửa sổ trong suốt có thể thay đổi độ đậm của màu sắc, lẽ ra nó nên được chỉnh lên độ mờ cao nhất từ vài phút trước mới đúng, nhưng hiện giờ bằng cách nào đó mà nó lại trở nên hoàn toàn trong suốt.

Hơn nữa, một người con gái với mái tóc dài tự nhiên đã đứng lù lù ngay cửa sổ — cùng một nụ cười trên môi.

Mấy ngón tay vừa gõ hai lần lên cửa sổ lật lại, điều khiển một cửa sổ ảo, và khóa cửa của chiếc xe đồng loạt bật lên với tiếng kịch. Cô gái này ngay lập tức mở cửa sổ xe từ bên ngoài, rướn nửa trên của cơ thể vào trong chiếc xe, trưng ra khuôn mặt tươi cười với Haruyuki, người đang trườn ra sau ở trên ghế, từ ngay phía trên và nói:

“Thật là tốt khi được gặp lại cậu, Karasu-san.” ♡

Ngay lập tức sau đó, Rin, với cái đầu đang hạ thấp xuống khi cô đang đè lên người Haruyuki, chợt run lên.

Image [/images/images/image-35.png]

Cùng lúc, cơ thể Haruyuki hoàn toàn cứng đờ, cậu miễn cưỡng nở một nụ cười gượng gạo, và với cố gắng cực lớn, đáp lại vài từ với cô — <Thiết Thủ> Sky Raker, Phó thống lĩnh của Nega Nebulus, Kurasaki Fuuko.

“À… V…Vâng… Em, cũng vui lắm………”

—Đừng sợ, chưa cần phải sợ hãi, đây vẫn chưa phải là cuộc nổi loạn ‘đưa-nhau-đi-trốn’! Bởi vì Kusakabe Rin, người hiện tại đang nằm trên người Haruyuki ở tư thế lố bịch đúng theo nghĩa đen, đã nhận lệnh từ Fuuko để giữ Haruyuki lại cho nên tình hình vẫn chưa thực sự được tính là đi chệch ra khỏi yêu cầu đó nếu như mình giải thích như vậy thì chưa chắc là không có khả năng nói cách khác mình có thể giải thích tất cả chuyện này một cách hợp lí và mình nên làm như vậy.

Haruyuki vạch ra kế hoạch trên trong vô vọng, hoàn toàn quên sạch rằng cậu đã định “đứng-lên-và-bỏ-chạy”, nói chính xác hơn là bỏ chạy khỏi mọi người trong Legion của cậu.

Nhưng rồi—

Chiyuri thò đầu ra từ bên trái Fuuko và có được góc nhìn cực tốt về tình trạng của Haruyuki. Haruyuki nhìn thấy ảo giác như thể luồng Over-Ray rực đỏ có vẻ như đang bùng cháy từ chân cô, và luống cuống quay mắt về phía bên cửa khác để bỏ trốn, nhưng thay vào đó cậu lại nhìn thấy Legion Master của mình đang đứng ở đó, khoanh tay, và ngay lập tức rơi trở lại vào trạng thái đóng băng hoàn toàn.

Cửa bên phải mở ra với âm thanh nặng nề, và Kuroyukihime, cũng như Fuuko, cúi phần thân trên xuống và đưa đầu vào bên trong, nở <Nụ cười sát thủ Kuroyuki Siêu cấp Băng giá> mà cô đã đợi từ lâu, và thì thầm vào tai cậu:

“Haruyuki-kun, bọn tôi có làm phiền hai người không?”

Mặc dù Haruyuki sở hữu tốc độ phản ứng nổi tiếng là ở tầm nhanh nhất trong số các Burst Linker, bo mạch nhận thức của cậu ở năng lượng tối đa chỉ có thể đưa ra một câu đáp lại ngắn gọn:

“………K-Không hẳn ạ.”

CHƯƠNG 6

Thời gian đang là 7:40 tối, và họ đã quay lại phòng khách nhà Arita nằm trên tầng 23.

Hôm nay, ngày 20/6/2047, chính là ngày dự tính tiến hành <Chiến dịch thoát khỏi Cung điện Hoàng gia>. Nó đã bắt đầu vào 7 giờ tối, nghĩa là mới trôi qua chưa tới nửa tiếng. Nhưng với Haruyuki mà nói, cảm giác cứ như một loạt các sự kiện trong vài ngày đã chất chồng lên nhau khiến cậu còn chẳng buồn điểm lại.

Cuộc trốn chạy khỏi Cung điện Hoàng gia, và trận chiến khốc liệt với Suzaku.

Cuộc truy tìm và phát hiện Ash Roller. Triệu hồi bộ giáp và thực hiện một cuộc thảm sát.

Cuộc gặp gỡ với hai Burst Linker đến từ Great Wall, và một trận chiến còn khốn liệt hơn nữa ngay sau đó…

Haruyuki ngồi khúm núm trên ghế sofa và nghĩ lại những sự kiện đó. Và rồi có ai đó nói “Mời dùng”, và đặt một tách cà phê sữa ngay trước mặt cậu.

“…C-Cảm ơn cậu…”

Haruyuki cảm ơn Chiyuri đã chuẩn bị đồ uống cho cậu bằng giọng lí nhí, rồi đưa tách cà phê nóng bốc khói lên ngôi, chuẩn bị húp một ngụm lớn, và ngay khoảnh khắc ấy…

“Nóngggggg quáááá!?”

Lưỡi cậu liền bị tấn công bởi thứ chất lỏng nóng bỏng da, và cậu không thể không hét lên. Chiyuri ngồi ở ghế đối diện thì nhìn như thể vấn đề này không có liên quan đến mình. Cô húp một ngụm cà phê rồi thờ ơ nói:

“Chết, xin lỗi nhá.”

Thức uống mà cô dọn ra cho những người khác đều ở nhiệt độ vừa phải, nhưng chỉ cái của Haruyuki là được hâm nóng đến điểm sôi bằng lò vi sóng. Trò đùa kiểu này chỉ có thể nhắm đến một người, nhưng chỉ có Takumu là gượng cười với chút cam chịu. Kuroyukihime, Fuuko, thậm chí Shinomiya Utai đều uống trong im lặng.

Đây không phải là vì chuyện xảy ra lúc nãy, khi Haruyuki nhốt mọi người lại trong nhà và tự mình bỏ chạy; càng không phải do việc cậu đã triệu hồi <Bộ giáp Tai ương>.

Đó là vì người đang ngồi bên trái Haruyuki— cái người “thứ 7” vẫn còn mang khuôn mặt ảm đạm với bàn tay phải bấu chặt lấy tà áo thun của Haruyuki. Trừ quãng thời gian Fuuko tách cô nàng ra khỏi Haruyuki, kéo cô vào thang máy để lên tầng 23 và cho cô an tọa trên ghế sofa, bàn tay đó vẫn không hề rời khỏi chiếc áo thun của cậu.

Nếu như đó là Xích Vương Niko, còn được biết là Kouzuki Yuniko, thì Kuroyukihime đã hét lên “Đừng có nhây nữa và bỏ ra mau!” hoặc gì đó đại loại thế, hay thậm chí là dùng đến bạo lực, nhưng vì người kia lại là một cô gái đáng thương và khóc thút thít, nên đến Hắc Vương cũng không thể dùng vũ lực với cô ấy.

Âm thanh duy nhất nghe được trong sự yên tĩnh đến căng thẳng này là tiếng Haruyuki thổi cái tách của mình.

Một lúc sau, Chiyuri đặt tách của mình xuống, và dò hỏi một cách khó khăn trong khi xoa xoa thái dương:

“Etouuuuuu… tớ vẫn đang cố linh cái tình huống này… hay đúng hơn là, tớ thật không thể nào chấp nhận nổi cái tình huống này…”

Cô ngẩng mặt lên và nhìn diện vào cô gái ngồi bên cạnh Haruyuki, hay nói đúng hơn là ngay trước mặt mình,

“…Cậu thật sự là <Ash Roller> sao? Anh chàng đó á? Cái người mà hay ‘Hyahaha, bố mày thật Mega Lucky’ á? Là Ash-san khoái gắn tên lửa trên chiếc xe máy của ổng?”

Phần miêu tả có hơi quái đản, nhưng cô gái— <chân tướng> của Ash Roller, Kusakabe Rin, gật đầu đáp lại.

Lúc này Rin đã tháo bỏ cái Neuro Linker màu xám cũ của anh trai và đổi sang cái màu xanh diệp lục của riêng mình. Nếu tin những gì cô ấy đã nói, thì nghĩa là cô ấy không thể nhớ những gì đã xảy ra trong trận đấu giữa cô với Haruyuki. Nhưng dù vậy, trông có vẻ cô vẫn biết Burst Linker mà mình – đúng hơn anh trai cô ấy – thuộc loại gì trong Thế giới Gia tốc. Nước mắt bắt đầu đọng lại trong mắt khi cô xin lỗi bằng giọng nhỏ nhẹ:

“……Anou, ở bên kia, tớ đã luôn nói những lời thô tục… Tớ… thật sự xin lỗi.”

“K-Không cần đâu… Tớ cũng có nhẹ tay gì khi chiến đấu đâu…”

Haruyuki và Takumu không thể không gật đầu tăm tắp, nhưng Chiyuri liếc mắt nhìn cả căn phòng khiến hai anh chàng lập tức đóng băng vì sợ hãi. Rồi cô nàng tiếp tục,

“…Nhưng, nói thế nào đây nhỉ? Đây là lần đầu tớ gặp một người quá sức khác biệt giữa Thế giới Gia tốc và thế giới thật, nên là mới sốc đến vậy. Vậy cậu thật sự là con gái, và còn có thể sở hữu một Avatar nam sao…”

Nghe đến đây, Haruyuki bất giác chạm mắt với Fuuko đang ngồi ở chiếc ghế bành bên cạnh cậu.

Nhóm của Chiyuri vẫn chưa được nghe giải thích hoàn cảnh đặc biệt của Rin, thành ra chỉ có Haruyuki và <Người đỡ đầu> của Rin là Fuuko mới biết sự liên quan đầy phức tạp giữa Rin với cái Neuro Linker của anh trai cô ấy. Nét mặt của Fuuko như đang nói gì đó kiểu “Để tìm thời khắc thích hợp rồi giải thích sau”, nên Haruyuki nhanh chóng chen vào.

“T-Thì, có hơn một nghìn Burst Linker kia mà, nên dĩ nhiên lâu lâu phải có vài trường hợp ngoại lệ chứ nhỉ.”

Chiyuri đảo mắt và quay đi với vẻ cộc cằn.

“Đúng rồi, giống như ai đó chẳng khác gì một con mèo chết nhát ở thế giới thật, nhưng tự dưng trở nên liều lĩnh và gây rắc rối không ngừng ở Thế giới Gia tốc nè!”

“Ugh!”

Một đòn tấn công bất ngờ khiến Haruyuki rút cổ lại theo phản xạ. Trước hết cậu húp một ngụm cà phê sữa mà mình đã cố gắng làm nguội xuống nhiệt độ phù hợp, rồi bắt đầu suy nghĩ ở tốc độ cao. Giờ đây khi kế hoạch tẩu thoát và tự mình kết thúc mọi chuyện đã thất bại và cậu đã bị bắt về, chủ đề này chắc chắn sẽ lòi ra. Ít nhất cậu nên nhân dịp này để xin lỗi. Nhưng liệu bây giờ có phù hợp không?

Haruyuki đặt tách lên cái bàn kính được bao quanh bởi bộ ghế sofa, hít một hơi thật sâu, ngồi thẳng lưng lên và trưng một nét mặt u sần với các đồng đội cùng Legion của mình. Cậu nhìn Kuroyukihime ở ngoài cùng bên trái, Takumu và Chiyuri ở phía đối diện, Fuuko ở bên tay phải, và Utai ngồi ngay sát bên phải cậu vì cô bé chiếm diện tích nhỏ nhất, sau đó miễn cưỡng nhìn xuống và nói,

“Về việc em đã gây rắc rối… Em thật sự, thật sự xin lỗi… Dù em không nghĩ là mình sẽ được tha thứ, khi mọi chuyện đã tới nước này rồi…”

“—Haruyuki-kun, cậu có biết tại sao mà chúng tôi… à nhầm, tại sao tôi giận không?”

Giọng nói sắc bén đó vang lên từ Kuroyukihime, người giữ im lặng từ nãy đến giờ.

Vị Legion Master và cũng là Bậc thầy Kiếm sĩ của cậu, đan hai bàn tay vào nhau và đặt trên xương bánh chè, nhìn Haruyuki với đôi mắt đen thăm thẳm. Cô bình thản tiếp lời:

“Không phải vì cậu đã triệu hồi <Bộ giáp Tai ương> và giải phóng Chrome Disaster. Cậu buộc phải làm thế để cứu bạn cậu, và tôi tin là mọi người ở đây đều hiểu điều đó. Nhưng cậu… làm lơ những gì chúng tôi nói, khước từ cánh tay mà chúng tôi đã giơ ra và định trừng phạt bản thân mình. Nếu… Nếu như kế hoạch của cậu thành công, và cậu biến mất tại nơi tận cùng của Vùng Trung lập Vô hạn cùng với bộ giáp…”

Giọng của Kuroyukihime bỗng trở nên rung rẩy. Haruyuki cảm thấy mình đã bị nói trúng tim đen, và vô thức bấu lấy phần ngực của chiếc áo thun bằng tay phải.

“…Bộ cậu thật sự nghĩ rằng, sau khi có chuyện như thế xảy đến với cậu, bọn tôi có thể tiếp tục chiến đấu mà không có cậu sao? Lúc trước, cậu đã không bỏ rơi Chiyuri-kun khi cô ấy bị Dusk Taker gài bẫy, hay là Takumu-kun bị Bộ ISS ký sinh, hay là Fuuko khi đã gần như từ bỏ giấc mơ bay lượn của mình, hay là Utai khi bị phong ấn tại tế đàn của Suzaku… hay là tôi khi bị cô lập tại mạng trường suốt 2 năm; và cậu thật sự nghĩ rằng chúng tôi sẽ bỏ rơi cậu à!?”

Trong khi nói, giọng của cô dần dần trở nên lớn hơn, cuối cùng trở thành một lưỡi đao sắc bén đâm xuyên trái tim Haruyuki. Thế mà lồng ngực cậu không cảm thấy đau đớn lạnh lẽo, thay vào đó là một cơn đau nhức ấm áp và ngọt ngào.

Haruyuki cắn môi và cúi đầu thật sâu. Nhưng cậu vẫn biết kiềm chế bản thân và không xem lời oán trách nhẹ nhàng kia như phao cứu sinh.

“…………Em xin lỗi.”

Cậu xin lỗi thêm lần nữa với giọng rung rẩy, và sau đó lại tiếp tục:

“……Nhưng… Nhưng mà… Chẳng phải vào 2 năm rưỡi trước, Elements của Nega Nebulus thế hệ trước, và Kuroyukihime-senpai… cũng đã từ bỏ bản thân mình để bảo vệ các thành viên trong Legion sao…? Chẳng phải chị cũng định hy sinh bản thân tại <Tứ Thần Tế Đàn> và rơi vào cảnh <Infinite EK> để những người khác có thể chạy thoát sao…? E-Em chỉ nghĩ là… đã tới lúc em làm điều tương tự. Bởi vì nếu cứ thế này… mọi người ở Legion sẽ trở thành tội phạm như em vậy… Em cảm thấy rằng… mình không thể để điều đó xảy ra được.”

“—Haru, cậu nói cái gì vậy!? Chẳng phải hôm qua cậu đã bảo tớ là đừng dằn vặt bản thân nữa và tin tưởng vào sự giúp đỡ của đồng đội—”

Tiếng hét của Takumu đã bị ngăn lại bởi bàn tay trái của Chiyuri.

Cậu bạn thơ ấu của cậu ráng kiềm lại cái ánh mắt như muốn bùng nổ đó, thay vào đó chuyển thành ánh mắt hiền từ để ra hiệu cho cậu tiếp tục. Dưới sự động viên của cô, Haruyuki cố gắng cất lời:

“Tớ xin lỗi, Taku… Hồi nãy khi giao đấu trực tiếp với Ash-san… à không, với Kusakabe-san, tớ cũng đã nhớ ra những gì đã nói với cậu…”

Sau đó cậu quay sang phía Kuroyukihime:

“—Và vào cuối trận đấu, Ash-san đã nói với em vài điều. Anh ta nói là dù cho em có muốn tự quyên sinh tại nơi tận cùng của Thế giới Gia tốc, anh ta cũng sẽ đi theo em đến phút cuối. Khi em nghe anh ta nói vậy… em nhận ra là… ở Thế giới Gia tốc này, dù một người có bị mất hết điểm và bị gỡ cài đặt cưỡng chế, sẽ chỉ có ký ức về Brain Burst của người đó là bị xóa bỏ… chuyện đó, etou…”

Haruyuki cố gắng truyền tải bài học quan trọng mà mình đã có, nhưng khả năng phát âm của cậu dường như không thể tiếp tục. Miệng và tay phải cậu cử động loạn xạ, nhưng không một ngôn từ nào cất lên cả.

Và rồi, một giọng nói nhẹ nhàng và thanh thoát vang lên từ bên phải để hỗ trợ Haruyuki. Đó chính là Fuuko.

“…Ý cậu <cái chết của một Burst Linker> không chỉ là vấn đề của một người… phải không? Bởi vì việc ta đã từng là Burst Linker, cũng như những người ta đã gặp trong Thế giới Gia tốc, điều mà ta đã từng nghĩ, mục tiêu mà ta đã từng theo đuổi, tất cả đều sẽ bị người đó quên lãng. Thứ thật sự đã chết… là những người bạn mà ta đã có. Khi một người biến mất, chỉ có người đỡ đầu, đồng đội hay người yêu mới tưởng niệm <cái chết> của họ trong dòng thời gian vô hạn của Thế giới Gia tốc.”

“………Vâng.”

Haruyuki chậm rãi gật đầu, và tự mình tiếp tục.

“Đúng vậy đấy ạ. Nên là… em nghĩ ở Thế giới Gia tốc, không thể có chuyện <chỉ một người sẽ biến mất>… Dù cho em có tìm ra một nơi có thể lặng lẽ để lũ Enemy bào mòn hết điểm của mình… hành động đó sẽ giết chết ‘em’ đang tồn tại trong tim mọi người… và sẽ để lại, đúng hơn là mở ra một lỗ hổng trong tim mọi người…”

Kuroyukihime vẫn nhìn cậu đầy sắc bén. Mới lúc trước Haruyuki còn phải liếc trộm để quan sát biểu cảm của cô, nhưng giờ đây cậu đã ngước lên và nhìn vào mắt cô, bộc lộ cả con tim mình không chút do dự:

“…Nên là… bây giờ em không còn nghĩ… việc tự mình biến mất là cách giải quyết tốt nhất nữa… bởi vì, em biết nỗi đau mà senpai và mọi người phải chịu chắc cũng gần giống lúc em hóa thành Disaster và tàn sát tất cả vậy… Nhưng giờ, nghĩ lại thì…”

Cậu siết chặt nắm tay để trên xương bánh chè của mình.

“Em không nghĩ ta có thể loại bỏ <Bộ giáp Tai ương> đã thức tỉnh trước <Hội nghị Thất Vương> vào chủ nhật được… nói đúng hơn là đã bất khả thi gần 90% rồi. Em đã cùng nó chiến đấu ở Vùng Trung lập Vô hạn, nên em biết. Bộ giáp đã gần như hòa hợp hoàn toàn với Silver Crow… Không, không chỉ thế. Có lẽ… đến ý thức của em cũng đã bị ảnh hưởng bởi bộ giáp rồi. Bởi vì… em……”

Haruyuki rên rỉ, cảm thấy ánh mắt của mọi người đổ dồn về mình. Về việc chỉ ngay trước khi đăng xuất từ việc ngắt kết nối, cậu đã sẵn sàng dấn thân vào một cuộc hành trình lang thang đến vô tận cùng Bộ giáp Tai ương – không, đúng hơn là với con <Quái vật> ký sinh trên nó, và cả cảm nhận của cậu lúc đó.

“…Em… đã không nghĩ đến việc nhờ giúp đỡ để phá hủy nó. Em nghĩ là, nếu đã không còn lựa chọn nào nữa… thì điều tốt nhất em có thể làm là mang nó theo mình…”

Cậu cúi thấp đầu và cắn chặt môi của mình.

Shinomiya Utai dịch người tới sát bên phải cậu mặc dù vẫn còn rất nhiều chỗ, hỏi cậu từ tốn bằng cách gõ chữ:

[UI> Arita-san, “nó” ở đây là vật phẩm Bộ giáp Tai ương sao ạ? Hay là thứ gì khác…?]

“……Chuyện đó……”

Haruyuki lưỡng lự một hồi lâu, và quyết định nói ra.

Cậu nói về hai thực thể dạng linh hồn đang cư ngụ bên trong bộ giáp. Cô gái bí ẩn với bộ giáp cam trú ngụ bên trong hình dạng nguyên thủy <The Destiny>, cũng như xung lực chiến đấu xấu xa ở bên trong Trang bị Cường hóa <The Disaster> đã mở đầu cho một số mệnh thảm khốc – con <Quái vật>.

“Chiyu cũng đã từng thấy cô gái đó, nên em dám chắc giấc mơ đó không phải là một sự sai lầm.”

Nghe cậu nói thế, Chiyuri ngồi ở đối diện cũng từ từ gật đầu.

“Vâng… Haru, Takkun và em cũng đã tới thế giới đó – <Máy chủ Trung ương Brain Burst>, và đó có thể cũng là một giấc mơ… nhưng cô gái mà tụi em đã gặp ở đó chắc chắn là thật, bởi vì cô ấy đã kể cho em và Haru rất nhiều thứ mà bọn em không biết.”

“Hừm… ký ức của một Burst Linker ngự trị bên trong một vật phẩm… hay là hình thành một thứ gì đó có thể tự mình suy nghĩ? Xét tới việc <Bộ giáp> có thể tác động tới ý thức một người, ta không thể loại trừ điều đó được…”

Kuroyukihime lẩm bẩm với khuôn mặt đăm chiêu, sau đó nhìn chằm chằm Haruyuki, nhưng không còn vẻ sắc bén như lúc nãy nữa:

“Haruyuki-kun, khi cậu nói muốn tránh việc hủy diệt là cậu đang ám chỉ ai vậy? Là Avatar nữ bí ẩn đã giúp cậu… hay là con quái vật đã ném cậu vào trận chiến?”

“…Cả hai… Không, có lẽ là em… không muốn tiêu diệt con Quái vật.”

Haruyuki hạ thấp đầu xuống.

“Ước nguyện của cô gái đó là thấy <Bộ giáp> bị tiêu hủy hoàn toàn, phá vỡ vòng lặp hủy diệt đã gây bệnh dịch cho Thế giới Gia tốc suốt mấy năm trời. Nên là, em nghĩ rằng cô ấy sẽ không thấy buồn khi biến mất cùng với bộ giáp. Nhưng rồi…… ước nguyện của con Quái vật là tiêu diệt tất cả Burst Linker trừ nó. Dĩ nhiên em cũng nghĩ như thế là hơi quá, nhưng… nếu xét đến <cái chết của một Burst Linker> ta vừa đề cập và xem điều đó có liên quan gì với ước nguyện này… Tức là, tất cả những người mà nó đã giết và trục xuất khỏi Thế giới Gia tốc, <cái chết> của họ vẫn sẽ tồn đọng lại trong ký ức của nó. Nếu ước nguyện của nó thành sự thật, và nó trở thành thứ duy nhất còn lại trong Thế giới Gia tốc… nghĩa là nó sẽ phải mang theo gánh nặng của cái chết và sự biến mất của hơn một nghìn Burst Linker. Nói cách khác… nó dự định để tất cả Burst Linker đã biến mất được tiếp tục sống trong ký ức của nó. Nhưng nếu thế thì, điều mà nó muốn… là gì…?”

Vài giọt nước mắt rơi xuống bàn tay đang siết chặt của cậu. Khi nhận thấy chúng rơi ra từ mắt mình, Haruyuki lập tức dùng tay phải để lau chúng đi…

Kuroyukihime cúi người về trước nhanh hơn 2 giây, nhưng Chiyuri đã chộp lấy hộp khăn giấy nhanh hơn cô nửa bước, tuy vật Utai đã lấy ra một cái khăn tay từ túi mình nhanh hơn một khoảnh khắc. Tuy nhiên đã có người còn nhanh hơn cả ba bọn họ, người thứ 7 ngồi bên cạnh Haruyuki và thút thít nãy giờ— Kusakabe Rin. Cô gái cùng tuổi tới Haruyuki đã dùng ống tay áo len của bộ đồng phục mùa hè để lau nước mắt trên khuôn mặt Haruyuki, và thỏ thẻ:

“……Lẻ loi… là rất cô đơn. Dù có là ai… biến mất một mình, chẳng bao giờ là ổn cả.”

(Phoenix: giờ hiểu tại sao ta lại nói bé này là Best Girl chưa? Vượt mặt cả mấy bé kia nữa mà)

“…À, ừm, chuyện đó, etou…”

Haruyuki liền rơi vào trạng thái chờ, nhưng ngay cả Haruyuki, Chiyuri và Utai đã đóng băng tại chỗ với biểu cảm khác nhau. Cuối cùng, thứ phá vỡ sự tĩnh lặng chính là câu nói điềm tĩnh của Fuuko.

“Rin?”

Chỉ với một từ, Kusakabe Rin đã quay trở lại chỗ ngồi, nhưng cô vẫn bướng bỉnh như lúc trước; chưa gì hết đã lại bấu vào cái áo thun của Haruyuki và không chịu thả ra.

Kuroyukihime quay lại chỗ ngồi với biểu cảm phức tạp, hắng giọng và nói:

“…Haruyuki-kun, tôi khó mà tin những gì cậu nói đấy, rằng cảm xúc hiện tại của cậu la do ảnh hưởng của Bộ giáp Tai ương gây nên. Tại sao à? Lý do đơn giản lắm… Arita Haruyuki mà tôi biết cũng sẽ nói chính xác những lời lúc nãy.”

Chiyuri, Utai và Fuuko đều gật đầu một cách trùng hợp.

“Và chính vì lẽ đó, tôi không tin là chúng ta hoàn toàn không còn cơ hội để thanh tẩy Bộ giáp. haruyuki-kun… chỉ một lần thôi. Cậu có thể cho tôi… cho chúng tôi thêm một cơ hội nữa không?”

—Thanh tẩy.

Nghĩa là sử dụng sức mạnh độc nhất của <Tịnh Hỏa Vu Nữ>, Ardor Maiden/Shinomiya Utai, để thiêu cháy con <Quái vật> cùng với Bộ giáp Tai ương thành tro.

Lúc trước, Utai đã sử dụng một đòn tấn công Tâm Ý để nung chảy mặt đất thành một bể dung nham lớn, dùng nó để chôn vùi lũ kỵ sĩ cảnh vệ trên hành lang chính của Cung điện Hoàng gia; chẳng cần phải bàn đến việc năng lực Tâm Ý của em ấy tốt đến cỡ nào làm gì cho mệt. Với năng lực của cô bé, có thể dù cho Silver Crow đã hoàn toàn hợp nhất với Bộ giáp, em ấy vẫn có thể thiêu… à không, thanh tẩy chính bản thân Bộ giáp. Hơn nữa, họ đã trải qua biết bao cơ cực để giải cứu cô bé khỏi Tế Đàn của Suzaku chính là để em ấy thực hiện việc thanh tẩy này mà.

Nhưng vào lúc này, Haruyuki không thể chấp nhận rằng đây là cách duy nhất.

Mặc dù cậu không thể nhớ rõ chi tiết, nhưng trong quá khứ xa xăm, lúc Thế giới Gia tốc mới được khai sinh, đã có một điều rất tàn độc và bi kịch đã xảy ra. Nó có liên quan đến cô gái màu cam-vàng, một Avatar kim loại trông rất giống Haruyuki, và tên Hội phó tự phong của Hội Nghiên cứu Gia tốc – Black Vise. Lúc đó, vì một nỗi tuyệt vọng sâu thẫm mà Avatar kim loại đó đã dung hợp Ma Trang <The Destiny> với cây trường kiếm <Star Caster>, tạo nên <The Disaster>.

Con <Quái vật> cư ngụ bên trong Bộ giáp đã có phản ứng dữ dội với ký ức của cậu về sự kiện đó, tới mức nó đã tạo nên một <Overflow> loại Tâm Ý tiêu cực lên Haruyuki ở thế giới thật. Điều đó chính tỏ các thảm họa lặp lại ở Thế giới Gia tốc đều bắt nguồn từ một tai nạn đó. Nếu cậu không tim ra… không, nếu cậu không nhớ chính xác điều gì đã xảy ra vào lúc và cứ thế tiêu hủy Bộ giáp và con Quái vật, thì liệu có ổn không?

Dĩ nhiên, nếu Haruyuki cố nhớ lại một quái khứ mà bản thân không hay biết để tìm ra lịch sử của Bộ giáp, cậu biết là ý thức của mình sẽ bị ăn mòn dữ dội hơn nữa, tới mức mà sẽ khó ngăn chặn sự <dung hợp> phát triển thành <kiểm soát>— khiến nhân cách của Haruyuki hoàn toàn biến mất. Nếu lúc này cậu còn lưỡng lự chỉ vì điều đó, thì có lẽ ý thức của cậu đã bị ảnh hưởng rồi…

Haruyuki cúi đầu và cắn môi. Một bàn tay nhỏ nhắn vươn ra từ bên cạnh và nhẹ nhàng đặt lên bàn tay phải của cậu, cùng lúc đó là một dòng chữ màu hồng hiện lên trên tầm nhìn của cậu, được gõ chỉ bằng một bàn tay phải.

[UI> Arita-san, <năng lực thanh tẩy> thật sự của em thực ra không phải là loại Tâm Ý tiêu cực của góc phần tư thứ tư như hồi ở Cung điện hoàng gia đâu ạ.]

“Hể?…… Ý em là sao……?”

Trước câu hỏi đó, Shinomiya Utai nở nụ cười đầy thánh thiện và đáp lại:

[UI> Ý em là nó không có khả năng tấn công vật lý hay gì hết. Nó không thể làm tổn thương Avatar, Trang bị Cường hóa hay Enemy… cũng như môi trường vật lý. Ngọn lửa của em thật ra nhắm vào… cái gọi là <Căn nguyên> đấy ạ. Tức là, nó chọn lọc những đường đi mà vật thể ký sinh dùng để giao tiếp với vật chủ, và tiêu diệt nó. Cho nên là, năng lực này chỉ đơn giản là phân tách mục tiêu— trong trường hợp này là vật thể ký sinh đấy.]

“Không phải tiêu diệt… mà chỉ là phân tách…”

Haruyuki lầm bầm, và lại lắc đầu.

“Nhưng… dù có là thế đi nữa, dù cho việc thanh tẩy có thành công đi nữa, <Bộ giáp Tai ương> vẫn sẽ quay lại thành tấm thẻ phong ấn… đúng không? Dù có giao tấm thẻ cho ai khác để bảo quản, hay là đem bán ở Cửa hàng, hay thậm chí là ném xuống đáy biển… anh dám chắc là nó sẽ tìm cách khác để lây nhiễm một người khác… Senpai, chị có nhớ là các tấm thẻ…”

Haruyuki quay sang nhìn Kuroyukihime khi cô đang chiêm nghiệm những gì cậu muốn nói, và gật đầu đáp lại.

“Phải… Chúng là bất khả hoại, không có ngoại lệ. Cách đáng tin cậy nhất để loại bỏ một tấm thẻ bài mà tôi biết, chính là đem mớm cho Eneny Thần Cấp hay thứ gì đó có đặc tính Cướp bóc, nhưng dù vậy… cũng không hẳn là không có lỗ hổng…”

Một sự yên tĩnh nặng nề ập xuống căn phòng khách được thắp sáng bởi bóng đèn cam.

Nó chỉ bị phá vỡ bởi tiếng báo hiệu đã 8 giờ tối của chiếc đồng hồ.

Vẫn còn chút thời gian trước khi mẹ Haruyuki về tới nhà, nên không nói Utai đang ở độ tuổi tiểu học đi, cũng sắp tới giờ những người khác phải về rồi. Dù cho Legion có đang gặp phải hiểm họa cỡ gì đi nữa, vẫn không thể thoát được việc rằng mọi người vẫn còn là học sinh và chịu vài sự quản chế ở thế giới thật.

Dĩ nhiên vẫn có lựa chọn đăng nhập vào Vùng Trung lập Vô hạn và tiếp tục buổi thảo luận ở đó, hay thậm chí là để Ardor Maiden thử việc <thanh tẩy>. Nhưng nếu thế thì sẽ có một vấn đề lớn. Vì Haruyuki là người cuối cùng rời khỏi Vùng Trung lập Vô hạn qua <ngắt kết nối cưỡng chế>— tức là gỡ cáp kết nối ra khỏi Neuro Linker của cậu, nên là vào thời khắc cậu trở lại Vùng Trung lập Vô hạn, cậu sẽ ở cách xa mọi người, đơn độc một mình trên sân thượng của tháp Roppongi Hills. Nếu cậu đi thẳng tới một cái Portal và đăng xuất thì chắc sẽ ổn, nhưng vì cậu sẽ chịu ảnh hưởng của Bộ giáp ngay khi đăng nhập vào, nên đến Haruyuki cũng không biết điều gì sẽ xảy ra tiếp theo…

Phó thủ lĩnh của Legion, Fuuko dường như cũng nhận ra điều này, và bình thản nói:

“Nếu thế thì… ta sẽ kết thúc cuộc trò chuyện này vào ngày mai vậy. Bằng mọi giá, ta phải di chuyển vị trí trong-trò-chơi của Karasu-san tới chỗ nào an toàn trước đã…”

Haruyuki đã giải thích việc mình bị ngắt kết nối cưỡng chế từ Roppongi Hills trước khi chạy khỏi nhà. Thực tế là vẫn còn nhiều chi tiết mà cậu chưa đề cập tới, nhưng đến cậu vẫn không thể nhớ rõ ràng được mọi thứ. Cậu cần có thời gian để nhớ lại đàng hoàng những gì đã xảy ra với hai người mà cậu đã gặp tại tháp Roppongi Hills— Lục Vương Green Grand và cấp dưới của anh ta, Iron Pound, Tam Tọa trong <Six Armor>, nhóm sĩ quan của Legion Lục.

Theo sau lời tuyên bố của Fuuko, Legion Master Kuroyukihime liếc nhìn cả nhóm rồi nói giọng vững chắc:

“Nega Nebulus chúng ta đã có một bước tiến lớn trong hôm nay. Giải cứu được Utai – Ardor Maiden, một trong bốn <Elements> của thế hệ trước khỏi Tế Đàn của Tứ Thần mà ta cứ ngỡ là em ấy đã thua. Sau đó là vài biến cố bất ngờ…”

Cô dừng lại ở đó, liếc nhìn Kusakabe Rin vẫn còn đang bấu chặt áo thun của Haruyuki, hắng giọng và tiếp tục:

“…Silver Crow đã đóng vai trò cực quan trọng cho thành công của chiến dịch này. Nên là Haruyuki-kun, lần này tới lượt chúng tôi cố hết sức mình vì cậu rồi. Tôi hiểu nỗi sợ và sự lưỡng lự của cậu… nhưng cậu đấy, hãy cho chúng tôi một cơ hội đi.”

Kuroyukihime lặp lại những từ mà cô đã nói khi nãy trong khi nhìn về trước một cách thành khẩn. Rồi một bóng dáng nhỏ nhắn tới đứng bên cạnh cô. Cô bé mặc một bộ đồng phục nhỏ kiểu áo dài này chính là Shinomiya Utai. Em ấy cúi đầu đầy kính trọng khiến mái tóc bím vung vẩy, rồi giơ ra cả 10 ngón tay để gõ chữ giữa không trung:

[UI> Arita-san, chúng em cần anh. Việc em có thể trở về Nega Nebulus và thoát khỏi cảnh <Infinite EK> suốt 2 năm ròng chính là nhờ anh cả. Lý do mà em có mặt ở đây chính là để phá hủy mối liên kết giữa anh và <Disaster>. Xin hãy cho em một cơ hội, và để em hoàn thành trách nhiệm của mình ạ.]

Sau khi gõ xong, bàn tay nhỏ nhắn của em ấy di chuyển lên trước ngực và siết lại. Fuuko, Chiyuri và Takumu cũng gật đầu cùng một lúc. Cuối cùng, Kusakabe Rin ở bên trái cậu cũng dùng tay giật nhẹ chiếc áo thun của cậu.

Mối ràng buộc tạm thời, nhưng nặng nề hình thành trong trái tim Haruyuki khiến cậu hơi rung lên.

Để Ardor Maiden thử việc <Thanh tẩy> thì cậu cần phải dive vào Vùng Trung lập Vô hạn với tất cả cộng sự trong Legion thêm lần nữa. Trong tình huống xấu nhất, cậu có thể bị Bộ giáp kiểm soát ngay lập tức và tấn công mọi người. Dĩ nhiên, cậu có cảm giác rằng dù có trở thành Chrome Disaster, cậu cũng không thể thắng lại 5 thành viên của Nega Nebulus được dẫn dắt bởi Hắc Vương Black Lotus cùng một lúc được, nhưng lúc đó Kuroyukihime và mọi người sẽ tìm cách để vô hiệu hóa Haruyuki… Không, có thể họ sẽ dùng tới <Judgment Blow> để cưỡng chế cậu phải gỡ cài đặt nữa kìa.

Đó là điều mà cậu không bao giờ muốn xảy ra. Dù có thế nào đi nữa.

Haruyuki lầm bầm như thế trong tim, nhưng cậu ngẩng đầu lên, nhìn Kuroyukihime và Utai, sau đó gật nhẹ và nói:

“…Em hiểu rồi. Em sẽ cần mọi người giúp sức… Em không thể tự mình phá vỡ vòng lặp tai ương này được, nên làm ơn, em muốn Shinomiya-san, senpai… và mọi người, hãy giúp em kết thúc chuyện này lại…”

“Tối nay cậu sẽ phải ở nhà một mình đó Haru, ổn không đó? Có chắc là không cần ở qua đêm ở chỗ tớ hay Takkun không?”

Chiyuri đã hỏi câu này ít nhất 5 lần rồi, và lần nào Haruyuki cũng nói là ổn cả, và cuối cùng cậu đã tiễn hết mọi người ra khỏi nhà.

Kusakabe Rin thì bị (chị đại) Fuuko xách cổ kéo đi. Cô ấy đã phải miễn cưỡng bỏ áo thun của Haruyuki ra, và sau khi xỏ giầy vào xong, cô ấy quay lại và nói,

“Ừm… món sushi ngon lắm.”

“À… N-Nếu muốn cảm ơn thì hãy cảm ơn cậu ấy nhé. Đó là Chiyu… Kurashima Chiyuri. Mẹ cậu ấy đã làm cuộn maki mà cậu vừa ăn đấy.”

Rin quay người lại theo lời giải thích của Haruyuki, cúi đầu về phía Chiyuri đã bước ra hành lang bên ngoài.

“Cảm ơn… vì đã tiếp đãi.”

“…Không có chi… mặc dù đó không hẳn là những gì mà tớ nên nói nhỉ.”

Chiyuri cũng đáp lại bằng một cử chỉ nửa cúi, nửa gật; nhưng nét mặt của cô và Takumu vẫn còn thể hiện sự ngờ vực. Kể từ khi Haruyuki và Rin bị lôi cổ về nhà Arita từ hầm đậu xe, Rin chỉ đơn thuần là giới thiệu bản thân và không nói gì nhiều, nên hai người họ vẫn thấy khó mà chấp nhận rằng <Rin = Ash Roller>. Haruyuki biết họ đang cảm thấy thế nào mà.

Nhưng cái bản tính rụt rè của Rinkhi Fuuko xách cổ cô nàng kéo đi, dường như đã tạo nên một cảm giác mơ hồ về một mối quan hệ sư-đồ. Tất cả đã quyết định là ngày mai, vào 7 giờ tối, họ sẽ lại gặp nhau ở nhà Arita cho <Chiến dịch Thanh tẩy Bộ giáp Tai ương>. Vào lúc đó, đích thân Rin cũng sẽ có mặt, nên sẽ còn thời gian để tám nhiều hơn nữa. Nhưng đó là nếu như – và chỉ nếu như – chiến dịch thành công.

Fuuko và Rin bước ra ngoài hành lang, theo sau đó là Utai, chỉ còn lại Kuroyukihime là đang dành thời gian để mang giầy vào.

Cô tiến lên một bước rồi quay người để đối mặt với Haruyuki. Bờ môi cô ấy dường như muốn nói cái gì đó, nhưng lại rung rẩy vì lưỡng lự. Chúng hơi mở hé ra, rồi lại khép.

Một lúc sau, vị Bậc thầy Kiếm sĩ yêu quý của cậu khẽ cười:

“Xin lỗi đã liên tục dùng nhà cậu làm nơi hội họp của Legion nhé. Ngày mai bọn tôi lại làm phiền cậu nữa rồi.”

“Vâng… em ổn với việc đó mà. Đúng hơn là, chẳng phải như thế sẽ khó khăn cho các chị khi về nhà sao, senpai và cả sư phụ nữa?”

“Haha, không sao đâu. Bữa nay tôi sẽ nhờ Fuuko chở về nhà. Dù gì thì, phải biết nhờ cậy bạn bè khi gặp hoạn nạn mà.”

Sau lưng cô, Fuuko trông khá khó xử. Những người khác cười khúc khích, rồi Kuroyukihime tiến lên hai bước để ra ngoài hành lang.

“Vậy nhé Haruyuki-kun, hẹn mai gặp lại.”

“Vâng, hẹn mai gặp lại ạ.”

Cánh cửa âm thầm khép lại, che khuất đi khuôn mặt của Kuroyukihime và những người bạn khác của Haruyuki, ngăn cách ngôi nhà cậu với bên ngoài. Rồi một tiếng click của cái khóa tự động nhẹ nhàng vang lên.

Haruyuki chờ cho tiếng bước chân của các bạn cậu biến mất, rồi quay lại phòng khác với bước chân nặng nề.

Chiyuri đã mang về mấy cái đĩa lớn đựng sushi mà cô ấy mang tới, nên cậu đem rửa mấy cái tách cà phê sữa trống rỗng, rồi đặt chúng vào máy lau khô tự động. Sau đó cậu lau bàn ăn và bàn kính uống cà phê, xếp lại ghế cho đàng hoàng, và bật A.I. của máy hút bụi.

Haruyuki trở về phòng mình, mở phần mềm làm bài tập và tập trung hoàn thành bài tập tiếng Anh và toán. Cậu làm xong lúc chỉ vừa qua 9 giờ tối.

Mẹ cậu vẫn chưa về. Bình thường, nếu giờ này mẹ cậu vẫn chưa về thì gần như bà luôn về sau nửa đêm. Cậu đăng nhập vào máy chủ tại gia, mở hộp tin nhắn gia đình, suy nghĩ trong một lúc rồi gõ một đoạn thư ngắn.

[Con ngủ lại nhà Takumu để làm xong bài tập nhóm. Sáng mai con sẽ về.]

Dĩ nhiên đó là chém gió, và cậu đã nói dối mẹ lẫn bạn bè của mình… không, cơ bản là cậu đã phụ lại lòng tin của cả Legion bằng lời nói dối đó. Nhưng cậu tin vào thỏa thuận ngầm giữa mình với Takumu, dù cho mẹ Haruyuki có hỏi về chuyện đó thật đi nữa thì Takumu vẫn sẽ lấp liếm giúp cậu.

Haruyuki nhấn nút Enter bằng ngón tay cứng ngắc, rồi tắt màn hình ảo một cái vút. Cậu đứng dậy, thay bộ đồ mặc ở nhà sang một bộ dây đai quần ngụy trang và một cái áo thun kiểu in, đội mũ lên, thay sang giầy chạy bộ ở lối vào và mở cổng trước ra.

Chỉ mới một tiếng trôi qua, nhưng vào 9 giờ tối, hành lang trông có vẻ tối và yên tĩnh hơn lúc nãy.

Điều này cũng là hiển nhiên thôi, nhưng tâm trí Haruyuki lại đang thơ thẩn— cậu không thể tìm ra dù chỉ một dấu hiệu của việc bạn bè mình đã đi ngang qua đây để quay về nhà của họ, trong cái không gian chật hẹp được soi sáng bởi ánh đèn led. Nhưng cậu hít một hơi sâu, cố lưu lại thật nhiều có thể số không khí mà những người khác đã hít thở vào bên trong mình, rồi bước ra khỏi nhà. Giờ trong nhà Arita không còn ai nữa, và cậu nghe thấy tiếng cửa khóa vang lên từ phía sau, cũng như tiếng bíp điện tử của hệ thống an ninh cao cấp hơn được thiết lập.

Lần cuối cùng Haruyuki một mình rời khỏi nhà vào thời gian như thế này có hơi khác với cái lần cậu nhốt mọi người ở lại bên trong và bỏ chạy hồi chiều này. Lúc đó, cậu dự định tìm một quán cà phê internet, đăng nhập vào Vùng Trung lập Vô hạn và hướng tới nơi cùng trời cuối đất để lũ Enemy chén sạch toàn bộ điểm của cậu.

Nhưng cậu đã bị chặn lại ngay tầng trệt của trung tâm mua sắm bởi <Con> của Fuuko, Kusakabe Rin, và trận giao đấu với Ash Roller sau đó, người tự gọi bản thân là anh trai của Rin, đã làm cậu đổi ý. Dù cho cậu có biến mất, vấn đề vẫn sẽ không được giải quyết triệt để. Mới tối hôm qua, Takumu đã lâm vào tình cảnh y hệt như vậy, và chỉ dừng lại sau khi nghe những lời mà Haruyuki muốn nói. Nếu là vì Takumu, Haruyuki không nên làm những điều như thế.

—Mình cũng nên giống như Taku, tin tưởng vào đồng đội của mình… vào mối lien kết của Legion.

Lúc này, Haruyuki ra quyết định đó ở tận sâu trong tim. Thế nên, lý do cậu ra ngoài vào thời điểm mà học sinh sơ trung không nên la cà ở bên ngoài, không phải là để chết một mình trong Vùng Trung lập Vô hạn. Nếu cậu thật sự muốn tìm đến cái chết thì chẳng việc gì phải rời khỏi nhà cả, mà đã có thể kích hoạt mã lệnh <Unlimited Burst> từ trên chiếc giường dễ chịu của mình.

Đích đến của Haruyuki không nằm trong quận Suginami; thực tế, nó không hề nằm trong 23 quận của Tokyo. Cậu dự định đi tới thành phố Musashino nằm bên cạnh quận Suginami. Ở đó có dàn Social Camera ngon lành, nên cũng được xem là một phần của Thế giới Gia tốc, nhưng lại chẳng thể tìm được một Burst Linker nào ở đó cả.

Còn về nguyên nhân thì, cậu muốn thử xem liệu mình vẫn có thể duy trì bản thân khi đăng nhập vào Vùng Trung lập Vô hạn hay không.

Trong tình huống xấu nhất là vào <Chiến dịch Thanh tẩy> ngày mai, Haruyuki sẽ mất kiểm soát ngay khi đăng nhập và bắt đầu tấn công các đồng đội trong Legion. Có lẽ Kuroyukihime và mọi người đã sẵn sàng cho điều đó… đúng hơn là, chắc họ sẽ hồ hởi tập dược cho trường hợp cần phải khuất phục Chrome Disaster, nhưng Haruyki lại không lạc quan đến thế.

Disaster đệ lục có khả năng <sử dụng mọi kỹ năng đặc biệt của các vật chủ trước>. Dù cậu không biết nó có tiềm năng chiến đấu như thế nào, đặc biệt là năng lực <Flash Blink> khó mà lần theodo thế hệ đầu tiên để lại cho bộ giáp. Năng lực đó biến người dùng thành các tinh thể với khả năng dịch chuyển, và khiến đa số các kiểu khóa vật lý trở nên vô dụng. Nếu Haruyuki hợp nhất với con <Quái vật> và làm chủ được kỹ năng như thế, thì Nega Nebulus vốn không có Avatar loại vàng sẽ không thể nào đối đầu với cậu được…

Trong khi nghĩ vu vơ như thế, Haruyuki đã bước vào thang máy từ tầng 23.

Rồi cậu tiếp tục suy nghĩ trong khi thang máy đi xuống.

Cậu không thể để bản thân mình biến thành một con dã thú hung bạo, hoang dã vào ngày mai và tấn công người cùng phe được. Cách duy nhất để ngăn chặn điều đó chính là bước vào Vùng Trung lập Vô hạn, đánh thức con <Quái vật> và nói chuyện hoặc kiềm chế nó lại, hòng tìm ra cách kiểm soát nó thật nhiều có thể.

Và để làm điều như thế, cậu không thể ở lại Suginami. Chỉ một tính toán sai lầm là tâm trí cậu sẽ bị nuốt chửng, Haruyuki— hay còn là Disaster đệ lục sẽ bắt đầu thảm sát cả Suginami vốn là địa bàn của phần lớn Burst Linker. Cũng vì lý do đó mà cậu phải né quận Nerima, Nakano, Shinjuku và Shibuya ở gần đây.

Nhưng nếu tới thành phố Musashino ở phía tây thì sẽ chẳng có đối tượng nào để Haruyuki săn cả, dù cậu có nổi điên tới cỡ nào đi nữa. Mà nếu cậu có thật sự muốn đi săn và giết chóc người chơi, cậu vẫn sẽ phải quay về thế giới thật trước thông qua Portal, và thay đổi địa điểm bằng các phương tiện công cộng, có lẽ cậu sẽ phần nào bình tĩnh lại khi đang ở trên tàu.

Chính vì các lý do đó, Haruyuki quyết định hành động một mình.

Sau 9 giờ tối, phần lớn các cửa hàng ngoại trừ siêu thị đều đã đóng cửa. Haruyuki đi ngang qua khu thương xá yên tĩnh, hòa mình vào khu vườn cổng trước có lát gạch đỏ. Nơi này được tô điểm bởi các thảm hoa cùng băng ghế, và ở thời điểm này đã ngập tràn các cặp đôi. Khi tới 10 giờ và tòa nhà này đóng cửa, chỉ có người trọ ở chung cư mới có thể đi ngang qua khu này. Nhưng cậu vẫn có thể thấy rất nhiều cặp đôi trẻ đang tình tứ với nhau trên ghế, chắc là định ở lại đây cho tới khi bị đuổi mới chịu.

Từ phương diện của Haruyuki thì ở đây chẳng có gì hay để xem cả, nên khi cậu định rời khỏi tòa nhà vào giờ này, cậu sẽ phải dùng cổng ra cho người trọ nằm ở phía bắc. Nhưng mà để tới trạm Koenji, cậu cần phải dùng cửa ra chính nằm ở phía nam. Thế nên cậu kéo mũ xuống, ép sát hai vai và chuẩn bị đi ngang qua khu vườn.

Chính ngay lúc ấy…

“Cậu có muốn ngồi một chút trước khi đi không?”

Một giọng nói vang lên từ một trong các băng ghế đặt cạnh cậu.

Haruyuki rùng mình theo phãn xạ, giữ cho mắt nhìn về phía trước và hóa đá.

Giọng điệu nghe có vẻ rắn rỏi, nhưng giọng nói chắc chắn là của nữ giới. Nó mượt như lụa, trong vắt như nước chảy ra từ băng đá, nhưng vẫn sắc bén như một lưỡi đão được mài cẩn thận. Không thể nào nhầm được.

Haruyuki xoay đầu một góc 70 độ sang phải, cử chỉ thì cứng nhắc như một con robốt.

Ngồi tại đó chính là Bậc thầy Kiếm sĩ, người mà cậu mới chào tạm biệt một giờ trước, trên một băng ghế làm từ gỗ tự nhiên. Cô đang nở nụ cười thánh thiện, nhưng ánh mắt sâu thẳm như một góc vũ trụ thì dường như đang muốn nói: Cậu nghĩ là mình có thể qua mặt được tôi à?

CHƯƠNG 7

(Từ chương này sẽ đổi biệt danh của Sky Raker thành “Thiết Tí”, còn “Thiết Thủ” là dành cho thằng đấm boxing Iron Pound bên Legion Lục)

—Mình chưa từng nghĩ sẽ có lúc được ngồi cùng băng ghế với một cô gái thế này. Đã thế còn là sau 9 giờ tối nữa. Dĩ nhiên là trong mắt người khác, bọn mình trông chẳng giống một cặp đôi chút nào, phải không nhỉ?… Cùng lắm thì cả hai trông giống như là chị em hơn, và có khi người ta thậm chí còn nghĩ là chị ấy bị thua cược…

Trong lúc Haruyuki đang lật tới lật lui cái suy nghĩ ấy trong đầu, một bàn tay năm ngón mảnh khảnh đưa ra từ bên cạnh, và nắm chặt lấy bàn tay trái mà cậu đang đặt trên đầu gối. Cùng lúc, một giọng nói vang lên:

“Bây giờ thì trông chúng ta không còn giống chị em nữa nhỉ. Cậu có muốn đan ngón tay vào nhau luôn không?”

Cứ như thể cô ấy vừa sử dụng loại kĩ thuật đọc suy nghĩ nào đấy để nhìn thấu 80% cái suy nghĩ chỉ vừa mới hình thành trong đầu cậu. Hệt như một đoạn ghi âm bị hỏng, Haruyuki lắp bắp “K-kh-khôn-không-không như vầy là đ-đ-đ-đủ rồi ạ.” À còn chưa kể “Người ta cũng có thể nghĩ đây là một kiểu hình phạt” hẳn cũng là một nhận định tuyệt vời cho việc cậu bị bắt quả tang.

Điều đáng sợ là nếu như Chiyuri sử dụng ống nhòm nhìn đêm để ngó xuống khu vườn từ tư gia Kurashima ở tầng 21 của tòa nhà B, cô sẽ có thể thấy được tình hình hiện giờ của Haruyuki rõ như ban ngày, nhưng điều đó chắc cũng chỉ là một mối quan ngại vô căn cứ thôi. Không, thật sự không thể xem thường bản năng thính như động vật của Chiyuri… Và ai biết được chứ, chẳng có gì chắc chắn rằng cô ấy sẽ không đột ngột quyết định đi xuống lầu để mua món <sữa chuối đậu nành với tinh bột sắn> được bán ở máy bán hàng tự động trong sảnh…

“Thậm chí nếu như Chiyuri-kun hay là Takumu-kun trông thấy chúng ta, cũng chẳng có gì phải che giấu cả. Hay là, họ có thể ngủ lại với cậu mà chẳng cần báo trước trong khi tôi thậm chí còn chẳng có quyền được ngồi trên cùng một băng ghế với cậu?”

“K-k-k-không, s-s-sao l-l-ại?”

Quả thực rất là thảm họa nếu như suy nghĩ của cậu cứ liên tục bị rò rỉ như thế này cho đến khi tất cả đều biến mất, cho nên Haruyuki ngưng hết mấy cái suy nghĩ tránh né thực tại lại và nhìn vào cô gái đang ngồi bên cạnh cậu – không ai khác ngoài Legion Master của Nega Nebulus, Hắc Vương Black Lotus, <Người đỡ đầu> của Haruyuki, Kuroyukihime. Đầu tiên, cậu hỏi với vẻ sợ sệt để giải đáp cái khúc mắc cấp bách nhất của mình:

“…Anou… Senpai, em nhớ là Sư phụ Raker chở chị về mà…phải không ạ? Sao chị vẫn còn ở đây vậy…”

“Chậc… câu trả lời thật ra cũng khá đơn giản. <Con> của Fuuko… Kusakabe phải không nhỉ, em ấy nói với bọn tôi rằng mình sống gần khu Egota ở quận Nakano, ngược với hướng nhà tôi. Uiui thì sống gần chỗ Fuuko, cho nên cô bé cũng không phải là vấn đề lớn, nhưng nếu như Fuuko lại còn phải chở tôi về nữa thì sẽ rất bất tiện, nên tôi đã bảo cô ấy rằng mình sẽ gọi một chiếc taxi từ đây. Nhân tiện, tôi không có nói <Lúc nào sẽ gọi taxi>, vậy nên là tôi không có nói xạo Fuuko và những người khác nhé.”

“V-Vậy ạ. Ơ mà, etou, Senpai, chị sống ở đâu vậy…?”

Haruyuki hỏi mà không suy nghĩ. Lông mày Kuroyukihime chợt nhếch lên, và rồi cô mỉm cười tinh nghịch.

“Cậu… Không phải cậu xem sổ tay học sinh của tôi rồi à?”

Nhớ lại cậu đã từng nghe thấy cậu hỏi này rồi, Haruyuki ngơ người ra trong một thoáng, sau đấy lắc đầu lia lịa:

“E-E-Em không có xem bên trong! Mà đã bao lâu rồi ấy nhỉ?!”

“Heh heh heh… Khoảng tám tháng? Hoài niệm ghê.”

Kuroyukihime bật cười một lúc đến tận khi hai vai cô chợt rung rung, rồi biểu cảm thay đổi như thể vừa nhớ ra điều gì đó. Cô nắm chặt lấy bàn tay trái của Haruyuki và thì thầm:

“Nói đi, Haruyuki-kun, ra khỏi nhà một mình vào giờ này, cậu đang nghĩ đến chuyện tới chỗ không người nào đó bên ngoài quận 23 và kết nối đến Vùng Trung lập Vô hạn… tôi nói không sai chứ?”

Câu hỏi này vừa lột trần toàn bộ ý định của Haruyuki, và cậu gật đầu dù không hề muốn:

“À, N-Nhưng mà, em không có định vung hết điểm chỉ vì lí do ích kỉ của bản thân đâu…”

Haruyuki gấp rút thêm vào, nhưng biểu cảm của Kuroyukihime có vẻ như nói rằng cô đã đoán được việc này từ lâu, cô gật đầu rồi hỏi:

“—Ý cậu là, cậu đã xin phép gia đình để được ra khỏi nhà khuya thế này?”

“V-Vâng… Em đã nói là sẽ ở lại nhà Taku để hoàn thành bài thuyết trình…”

Trong một thoáng, Haruyuki đã sẵn sàng để bị mắng vì lời nói dối của mình, nhưng không ngờ, Kuroyukihime chỉ gật đầu như thể chẳng có chuyện gì và tiếp tục:

“Hmm, tốt, vậy thì, đi nào.”

Vừa nói xong, cô đứng lên, vẫn giữ tay Haruyuki. Kuroyukihime kéo cậu đứng lên, rồi bắt đầu bước đi một cách ung dung: không phải về hướng lối ra của tòa nhà, mà là cổng đông nam của khu phức hợp.

“Uh, anou, em hỏi cái này được không…”

Đây là cái lối mà lúc đầu Haruyuki đã định đi, nhưng cậu không thể nào hiểu được dụng ý của Kuroyukihime và thắc mắc. Nhưng cô gái trong bộ đồ đen đang dẫn đường không nói gì cả, băng ngang qua khu vườn đầy những cặp đôi và bước ra khỏi khu phức hợp, đi lên vỉa hè đường Kannana.

Có vẻ cô đã gọi sẵn một chiếc taxi từ lúc nào đó từ màn hình ảo của mình, và một chiếc EV xuất hiện cực kì đúng lúc, dừng lại bên lề với đèn hiệu nhấp nháy. Chiếc taxi màu trắng có một đường sọc xanh chạy dài trên thân và một chiếc đèn kiểu cũ ở trên trần. Chẳng nói chẳng rằng, Kuroyukihime lùa Haruyuki vào ghế sau ngay khi cánh cửa tự động mở ra, sau đấy chui vào theo cậu. “Cháu xin lỗi vì đã làm phiền ạ,”, cô nói với vị tài xế nam trung niên, người sau đó đáp lại “Không sao”, và chiếc xe bắt đầu tăng tốc dần lên.

Ngày nay, khi một người gửi yêu cầu đón khách đến các taxi ở lân cận thông qua Neuro Linker của mình, điểm đến cũng đã được đề cập trong yêu cầu rồi, cho nên Haruyuki chẳng hề biết chiếc xe đang đi đâu. Cậu dán mắt nhìn ngơ ngác vào khung cảnh lướt qua bên ngoài cửa sổ, lúc chiếc taxi chạy về hướng bắc trên đường Kannana, nó rẽ trái vào đường Waseda không lâu sau đấy và hướng về phía nam.

Cô ấy định đi đến thành phố Musashino với cậu à? Vậy thì sẽ tệ lắm… Haruyuki nghĩ, nhưng rồi, sau khi đi chưa đến 1km, chiếc ô tô tiếp tục rẽ trái, chạy về phía nam qua khu dân cư, và đi vào bên dưới cầu vượt tuyến Chuou. Vài phút sau, họ đến đường Ome, và lần này chiếc xe rẽ phải, nhưng không lâu sau lại rẽ trái lần nữa.

[Trans: Định đưa nhau đi trốn hay sao mà cứ rẽ tới rẽ lui mãi vậy ~.~]

Nói ngắn gọn, cả hai đã đến gần Sơ trung Umesato hơn một chút từ tòa nhà mà Haruyuki ở, rồi lại đi xa hơn và xa hơn… nhưng cậu chẳng hề có manh mối gì về nói mà họ đang đến. Cảnh vật bên ngoài lần nữa chuyển thành khu dân cư, và thêm nhiều, rất nhiều cây xanh xuất hiện– khoảng mười giây sau, đèn báo của chiếc taxi bật lên và họ dừng lại.

Kuroyukihime trả phí qua Neuro Linker của mình, cho nên Haruyuki cũng không biết tốn bao nhiêu. Sau câu “Cảm ơn vì đã sử dụng dịch vụ” từ tài xế, cửa xe mở ra; Kuroyukihime cảm ơn ông ấy và ra khỏi xe, Haruyuki theo sau.

Chiếc EV lặng lẽ rời khỏi, không chỉ khác so với trung tâm quận Suginami, cảnh vật xung quanh trông thậm chí còn chẳng giống với Nhật Bản nữa.

Khu vực này được phủ kín bởi những khu đất đầy cây và cỏ. Những ngôi nhà phố rộng rãi, khang trang với tường màu trắng xếp thẳng hàng, nhìn cứ như cùng một bộ để dùng cho mấy vở kịch gia đình của Mỹ, nhưng mấy ngôi nhà ở đây có thiết kế giống hệt nhau, và trông cũng không quá lớn.

“…A-Anou, đây là…?”

“Hửm? À đúng rồi, cậu đang học năm thứ hai, cho nên chắc là cậu sẽ được học về nó trong lớp xã hội vào học kì sau thôi. Chúng ta đang ở <Khu dân cư Asagaya>, một khu phức hợp được bán theo lô, với gần 100 năm lịch sử sau Dự án Tái cơ cấu Đô thị. Mặc dù phần lớn thành phố đã được tái cấu trúc từ đầu thế kỷ, chỉ có nới này trông giống hệt như nó đã từng hồi đó.”

“O-Oh…”

Nghe cô nói vậy, cậu có cảm giác rằng khu dân cư này, dưới ánh đèn đường màu cam, cậu có thể thấy được dụng ý của kiến trúc sư được phản chiếu mạnh mẽ – hay là thứ gì đó giống vậy.

“…Ý chị là, nó được xem là một khu phố với bề dày văn hóa… phải không ạ?”

Đáp lại câu hỏi ngập ngừng của cậu, Kuroyukihime trả lời “Ừm, cũng có thể nói như vậy,”, rồi cô nắm lấy bàn tay Haruyuki và bắt đầu bước theo con đường quanh co.

—Nếu như Senpai đã mang mình đến đấy, hẳn là chị ấy phải muốn dạy cho mình điều gì đấy. Chị ấy đang cố nói với mình điều mà mình cần nhất hiện giờ à… Không, nó hẳn phải là một điều quan trọng mà mình phải tự khám phá ra…

Haruyuki nghĩ tới nghĩ lui trong đầu trong lúc bước theo bên cạnh Kuroyukihime. Sự ẩm ướt của khí trời tháng sáu tạo ra bầu không khí ngột ngạt trên những con đường trải nhựa, nhưng với hương thơm ngào ngạt của những cây trồng ở nơi này, cảm giác thật lâng lâng và dễ chịu. Con đường tối đen được chia làm hai làn vẫn còn ẩm ướt, có lẽ là bởi cơn mưa mới vừa nãy. Sau khi đi bộ dọc theo đường xe chạy khoảng hai mươi mét, Kuroyukihime rẽ phải và đi vào một lối nhỏ.

Lối đi được tạo ra từ những viên gạch đá tự nhiên lộng lẫy và bề rộng chỉ vừa đủ để hai người có thể bước đi cạnh nhau. Trông nó không giống với một lối đi công cộng; thậm chí giống như là một lối đi riêng thuộc về một trong những tòa nhà hơn. Nhưng bước chân của Kuroyukihime không hề chậm lại. Nếu như họ thật sự đang đi xâm phạm tài sản cá nhân, rất có thể người chủ sẽ liên hệ với cảnh sát dân sự. Bởi vì chấp nhận rủi ro nếu như việc đó có thể giúp cho Haruyuki hiểu ra, nên là—

Đầu óc của Haruyuki đánh vòng nhanh đến mức khói sắp sửa xịt ra từ tai cậu lúc mà Kuroyukihime dừng lại trước một trong những ngôi nhà, chẳng mấy lưỡng lự, đưa bàn tay phải lên và đẩy cánh cổng kim loại màu đen mở ra.

“………Hử? Gì v?”

Ngay trước khi Haruyuki kịp nghĩ “Ít nhất thì chị cũng không nên mở cổng nhà người ta như thế chứ”, cậu bị gián đoạn bởi một cú sốc thậm chí còn lớn hơn, khiến cho hai mắt cậu mở toang ra và mồm thì há hốc. Kuroyukihime không chỉ bước qua cổng với vẻ vô tư lự, cô thậm chí còn đặt tay lên nắm đấm của cửa trước.

“N-Nè, Senpai!”

Haruyuki dừng lại ở cửa trước và nói với giọng vỡ òa.

“Senpai, chị đang làm gì vậy?! H-H-Họ sẽ nổi điên lên nếu chị làm như vậy đó!”

“Hử? Tại sao? Ai sẽ nổi điên lên?”

“Còn ai nữa… chủ nhà…”

Kuroyukihime nhún vai.

“Cần gì phải lo. Đây là nhà của tôi mà.”

“…………Hả?”

Miệng của Haruyuki, đã mở to hết cỡ, bây giờ thậm chí còn há ra rộng hơn, và nửa trên của cậu bật ra sau vì sốc. Rồi cậu nghe thấy giọng bình thản của cô nói với mình:

“Nhớ đóng cửa sau khi vào nhé. Nó sẽ tự động khóa lại.”

“…………Vâng ạ.”

Haruyuki không thể trả lời thêm gì ngoài hai từ đó.

Ngôi nhà trệt hai gian nằm tách biệt, có một phòng ngủ, một phòng khách và một nhà tắm, với một khu vườn gắn liền.

Đây là ngôi nhà của cô gái xinh đẹp, bí ẩn mặc đồ đen.

Trong trạng thái như đang mơ, Haruyuki cởi giày và bước vào nhà. Đi theo Kuroyukihime, cậu tiến vào phòng khách kết hợp nhà ăn rộng khoảng 7 tấm.

“Tôi sẽ đi thay đồ, cứ tự nhiên như ở nhà nhé.”

Nói rồi, cô rời khỏi qua một cánh cửa ở bức tường phía tây. Haruyuki bước đi xiêu vẹo, suy nghĩ của cậu đã vào trạng thái tạm ngừng, nhưng khi cậu dừng lại ở chính giữa phòng khách, trước tiên cậu cố hết sức để thu thập nhiều thông tin thị giác nhất có thể.

So với một căn tư gia thì thiết kế của nó có hơi gọn, nhưng sàn và những cột nhà đều được làm từ gỗ tự nhiên, và có một cái cửa sổ rất lớn quay về hướng nam, cho cảm giác cũng khá thoáng. Nhưng mà không ngờ lại không có nhiều phụ kiện màu đen trong phòng. Tường và trần nhà có màu xám nhạt, thảm và những tấm màn cửa được phủ lên những đường sọc màu cà phê. Có rất ít đồ đạc: chỉ một cái bàn nhỏ cùng ghế lười ở trong cái phòng khách kết hợp phòng ăn, và một cái tủ chiếm toàn bộ bức tường phía tây. Có thể nhìn thấy được ở trong căn bếp nhỏ đằng sau vách ngăn là một cái tủ lạnh khá bé, một chiếc lò vi sóng đa năng, và một tủ chén nhỏ. Thật sự mà nói thì trông có vẻ nơi này ít được dùng để nấu nướng.

Giữa mớ vật dụng theo phong cách tối giản, thứ nổi bật nhất là một cái bể kính nằm ở góc đông nam của căn phòng. Haruyuki bất giác bị nó cuốn hút, hướng mắt vào chiếc bể cá được phủ ánh đèn LED màu cam với đầy vẻ thích thú.

Bên trong có khoảng hai mươi chú cá nhiệt đới nhỏ. Trông có vẻ tương đối ít so với một cái bể cá rộng gần một mét. Đây là bởi chiếc bể không hoàn toàn được lấp đầy bởi cá, mà là một lượng lớn tảo biển. Vài cây trông như thảm lông, vài cây thì lại có lá hình trái xoan bập bềnh theo dòng nước, và vài cái trông như một khu rừng tí hon; có vô vàn chủng loại ở bên trong. Nhưng mà thứ trông khác biệt nhất là một thân cây mảnh vươn ra từ lớp cát ở đáy bể lên đến mặt nước.

Tầm nhìn từ trên xuống của bể cá bị hạn chế bởi chiếc máy lọc, cho nên Haruyuki cúi thấp người xuống và nhìn xuyên qua lớp nước cứ như thể chính cậu là một con cá đang trông ra ngoài từ bên trong bể. Cậu dán mắt vào những cây thân mảnh với những chiếc lá tròn, lớn nổi trên mặt nước, như thể chúng đang muốn đưa đầu ra ngoài không khí.

Haruyuki có cảm giác những chiếc lá màu xanh sẫm này trông rất quen. Cậu nghiêng đầu, tự hỏi tại sao chúng lại trông quen đến thế trong khi cậu lại chả có hứng thú mấy với thủy sinh. Rồi cậu chợt nhớ ra câu trả lời.

Đây là việc cậu chỉ mới làm duy nhất một lần trong mười bốn năm cuộc đời. Cậu bỏ ra nhiều ngày để nghiên cứu trên mạng, thậm chí bỏ ra hàng giờ ở cửa hàng hoa, và rồi, sử dụng toàn bộ số tiền dành dụm được, cậu đã mua một cây thủy cảnh. Loại cây với rễ dài và những chiếc lá lớn tròn này là cây <sen nhiệt đới> mà cậu đã chọn vào mùa xuân đó, nhờ chủ cửa hàng bó thành một bó, và sau đó mang đến một bệnh viện để thăm bệnh:

“…Sau này tôi đã tra cứu về nó, và biết được rằng số bông sen mà cậu tặng cho tôi là của một giống có tên <Lindsey Woods>.”

(Edit: đừng ai dại serach cái tên này trên google nếu đang ở nơi đông người, nhóm không chịu trách nhiệm đâu à -_- )

Một giọng nói êm ái đột nhiên lọt vào tai cậu và Haruyuki quay 90 độ về bên phải trong trạng thái cứng người.

Kuroyukihime đã thay từ đồng phục Umesato sang một chiếc áo ngủ không tay nhỏ, và cũng đang cúi người xuống để nhìn vào bể. Đây hẳn là trang phục ở nhà của cô, nhưng bởi chỉ độc một màu đen, trông nó giống như một chiếc váy ăn tối.Lúc này, Haruyuki cuối cũng đã phục hồi được 80% khả năng của não bộ, thứ đã bị đình trệ đến mức gần như tắt ngủm chỉ mới đây, và ép bản thân suy nghĩ về tình hình hiện giờ.

—Đã gần 10 giờ tối. Mình đang ở đây, lần đầu tiên, quấy rầy Kuroyukihime-senpai ở nhà chị ấy, chưa kể đến việc cả hai đang ở một mình cùng nhau, mình thậm chí còn để lại tin nhắn ở nhà báo rằng tối nay mình sẽ không về. Tại sao? Chuyện gì đang xảy ra thế này?

Suy nghĩ này lóe lên trong đầu cậu, nhưng cậu có cảm giác nếu như nghĩ xa hơn nữa thì cậu sẽ rơi vào tình trạng nguy hiểm mất, nên là Haruyuki tập trung vào vấn đề trước mắt:

“………V-Vậy sao ạ? Em, em, em, lúc đó, em chỉ chọn dựa vào màu…”

[Trans: Thêm tấm ảnh cho dễ hình dung xD]

Haruyuki đáp lại, trở về tư thế bình thường và lại nhìn vào bể cá. Kuroyukihime cười khúc khích ở sát bên phải cậu.

“Hồi đó, tôi chưa từng nghe nói đến bất kì loại sen cảnh nào. Tôi chỉ bắt đầu tìm hiểu về nó sau khi cậu tặng tôi những bông hoa đó.”

Quả thực: vào mùa thu năm ngoái, ngày mà cô nàng Kuroyukihime trong tình trạng thập tử nhất sinh đã đủ khỏe để được chuyển từ Khoa Chăm sóc Đặc biệt sang khoa thường, Haruyuki đã mang theo một bó sen nhiệt đới khi đến thăm cô. Dĩ nhiên là cậu đã chọn chúng dựa theo Duel Avatar của Kuroyukihime <Black Lotus>, nhưng ngoài những bông hoa, chủ tiệm còn gói thêm bốn hay năm chiếc lá vào cùng. Haruyuki có thể nhận ra được những cây bên trong bể cá là sen mà không cần nhìn vào những bông hoa là bởi cậu nhớ được những thân lá tròn, điểm vài chấm của chúng.

“V-Vậy, ý chị là, những cây sen này, chúng cùng loại với… cây mà em đã tặng chị?”

Nghe điều này, Kuroyukihime nở một nụ cười trông có phần nào đấy tinh quái, song cùng lúc cũng có vẻ đắc ý ra mặt. Cô lắc đầu và trả lời:

“À đúng, chúng là cùng một loại, nhưng mà không đơn giản thế đâu. Những bông hoa trong bể này là của cậu tặng tôi tám tháng trước đó… à không, chính xác hơn thì, đây là <Con> của nó.”

“Hả…!?”

Bị sốc, Haruyuki nhìn chằm chằm vào nét mặt bên của Kuroyukihime, được tô điểm bởi ánh đèn của bể cá.

“N-Nhưng… em mua cái cây chỉ còn lại cánh hoa… Dù chị có trồng xuống đất thì nó cũng đâu sống được…”

“À, cậu nói đúng. Thực ra tôi chỉ biết được điều này sau khi tra cứu, nhưng bên trong bó <Lindsey Woods> mà cậu tặng, một trong số chúng là <mầm>. Ở chỗ giao giữa thân và lá, một mầm non sẽ mọc ra, sau đấy có thể phát triển thành chồi và rễ.”

“À rế… Thân và rễ mọc ra từ lá?”

“Ừm. Sau khi biết tìm hiểu được điều đó, tôi đã soi kĩ hơn năm nhánh bông trong bó hoa đó và nhận ra rằng một trong số chúng đã mọc mầm rồi. Nên là tôi đặt nó vào một cái chậu và tưới nước để nó nảy mầm và sau khi trở về từ bệnh viện, tôi chuyển chúng sang cái bể này. Mất tám tháng để nó phát triển đến thế này, cả một quá trình luôn đó. Nhưng mà không may là còn phải đợi thêm cỡ một tháng nữa để nó nở hoa cơ.”

“………”

Haruyuki không chỉ cảm thấy ngưỡng mộ sự kì diệu của thực vật học, trong cậu còn tràn ngập cảm giác biết ơn với Kuroyukihime, bởi cô đã bỏ ra nhiều cố gắng đến thế chỉ để tìm ra cách bảo dưỡng một bông hoa mà cậu mua tặng. Hai mắt cậu không rời khỏi những thân cây đang lắc lư trong nước. Một khoảng lặng, được lấp đầy bởi sự yên tĩnh bí ẩn, kéo dài trong vài giây, hay có thể là vài phút, cho đến khi Kuroyukihime đứng phắt dậy, vỗ vào lưng Haruyuki và nói:

“Chà, vậy thì nhớ quay lại trong một tháng nữa lúc mà chúng ra hoa nhé. –Đúng rồi, hay là ra kia ngồi đi?”

Một chiếc ghế lười lớn đã được đặt trên cái thảm ở bên cạnh cửa sổ trong phòng khách. Kuroyukihime ngồi xuống ở một bên và nhấn Haruyuki, người đã hoàn toàn chết lặng, xuống bên cạnh mình.

Chiếc đệm nhỏ từ từ thay đổi hình dạng, hấp thụ cân nặng của Haruyuki. Hiện giờ cơ thể cậu đang bị hút về giữa chiếc đệm, và bên cạnh cậu, Kuroyukihime cũng đang lún xuống chầm chậm. Bàn tay họ chạm nhau, gần như khiến cho toàn bộ giác quan của Haruyuki lần nữa bay đi mất, nhưng Kuroyukihime bình thản đưa bàn tay phải lên và nhanh chóng thao tác trên màn hình ảo của mình.

Cô điều chỉnh ánh sáng trong phòng khách về mức thấp nhất, và những tấm màn cửa đóng lại lúc trước tự động mở ra khoảng một mét, cùng lúc, độ trong suốt của chiếc cửa sổ kính thông minh tăng lên. Dưới ánh đèn đường mờ ảo, con đường trải cỏ của khu vườn hiện ra ở bên kia cửa sổ, cùng với những hàng cây chạy dọc theo con đường, và xa hơn nữa ở phía chân trời, họ có thể nhìn thấy được những khu căn hộ tái phát triển cao chọc trời được tháp sáng trông như muốn xé toạc bầu trời đêm.

Cảnh này khiến con người ta có cảm giác như đang nhìn Tokyo của năm 2047 từ một thời điểm nào đó ở thế kỷ trước, từ thời xưa thật xưa. Với khả năng nhận thức đã trở về, Haruyuki biết rằng Kuroyukihime rất giống với… không, thực sự là ở một mình trong ngôi nhà nhỏ được xây ở một góc khu dân cư Asagaya. Cậu hỏi cô trong vô thức:

“Senpai… Chị bắt đầu sống ở đây từ lúc nào vậy…?

Mất khoảng 5 giây để câu trả lời đến được chỗ cậu.

“Cũng tầm cái lúc tôi rời khỏi nhà cũ và bắt đầu sống ở đây, hồi mà tôi chuẩn bị vào học ở Sơ trung Umesato. Chính xác hơn thì… khoảng nửa năm sau khi tôi lấy đầu Xích Vương đời thứ nhất, <Red Rider>”

“………”

Haruyuki thở dốc, cố hiểu ra ý nghĩa của câu nói đó. Không, cậu không cần phải biết. Kuroyukihime đang nói với cậu rằng cô rời khỏi nhà cũng không phải bởi cô bắt đầu trung học hay bởi lí do nào đó trong thế giới thực; nó là vì một sự kiện có liên quan đến Thế giới Gia tốc xảy ra bởi cô đã giết chết Xích Vương.

Nhưng chính xác thì chuyện gì đã xảy ra? Theo như Haruyuki được biết, lí do mà Kuroyukihime đã lấy đi toàn bộ điểm của Red Rider thông qua <Luật Sudden Death của Level 9> là để phản đối hiệp định đình chiến được thống nhất giữa <Thuần sắc Thất Vương>. Nói cách khác, nó là một vấn đề đã bắt đầu và kết thúc trong Thế giới Gia tốc, vậy thì có vấn đề gì với nó mà cô ấy phải rời khỏi nhà bất kể thế nào?

“………Tôi chưa từng nói với bất cứ ai về nó… thậm chí cả Fuuko và Utai…”

Kuroyukihime đột nhiên ngả đầu lên vai phải Haruyuki và thì thầm vào tai cậu.

“Trong số các vị Vua, tôi không định chỉ giết một mình Red Rider. Có lúc tôi đã cố giết chết một vị Vua khác bằng chính đôi tay mình, và không phải qua một <trận đấu> thông thường, mà là bằng cách đe dọa vật lý người đó trong thế giới thực… hay, nói cách khác, là tấn công thực tại.

“Uh………”

Hơi thở của Haruyuki lần nữa nghẹn lại. Kuroyukihime, người thậm chí đã giáo huấn thành viên Legion không được sử dụng Gia tốc trong thi cử, đã có hành động ngược lại, định tấn công người khác ở thế giới thực: <PK>. Nhưng đó không phải là điều duy nhất khiến cho Haruyuki thấy sốc. Nếu cô có thể làm việc như thế, vậy thì nó có nghĩa –

“S-Senpai, chị biết <danh tính thật> của vị Vua đó… phải không ạ………?”

Không có hồi đáp trong một lúc lâu.

Sau một khoảng lặng kéo dài, Kuroyukihime thì thầm một từ duy nhất:

“…………Xin lỗi.”

Sau đó, cô quay sang bên trái. Bây giờ, không chỉ đầu của cô nàng đang chạm vào cậu, toàn bộ người cô ngã lên thân trên Haruyuki. Cảm giác mềm mại và ấm áp truyền đến năm giác quan của Haruyuki gần như khiến cho cậu bất tỉnh, nhưng lần này cậu đã vượt qua được. Bởi vì với cậu hành động của Kuroyukihime trông như của một đứa trẻ đang tìm kiếm sự giúp đỡ trong vô vọng.

“Ngày nào đó……… Khi tôi có thể nói ra, chắc chắn tôi sẽ kể cho cậu.”

Nghe giọng nói gần như vô âm của cô, Haruyuki gật đầu.

“………Vâng ạ.”

Đó là tất cả những gì nói được, nhưng khi nghe thấy điều đó, Kuroyukihime siết chặt lấy tay chiếc áo thun của Haruyuki, và thì thầm nhè nhẹ: “Cảm ơn nhé.”

Cả hai trải qua vài phút tiếp theo trong im lặng, nhưng yên bình. Bởi chẳng có chiếc đồng hồ nào trong phòng, chỉ có thể biết được thời gian bằng cách kiểm tra góc dưới bên phải của màn hình ảo. Nhưng từ vị trí của Haruyuki, những con số bé tí trong tầm nhìn thực tại được tăng cường của cậu nằm ngay trên ngực Kuroyukihime. Rõ ràng là phụ nữ có một loại siêu giác quan nào đấy có thể phát hiện ra ánh mắt biến thái của một gã; trong quá khứ, Haruyuki đã từng bị mắng nhiều lần bởi Chiyuri: Cậu đang nhìn vào đâu thế hả, Ero-yuki?! Từ quan điểm bản thân, Haruyuki muốn phản biện rằng nhãn cầu của cậu không hề láo liên có chủ đích, mà là bởi những phần nguyên sơ nhất của não bộ cậu đã đưa ra chỉ thị không thể tránh khỏi. Tuy nhiên, có một điều mà cậu có thể biết chắc: nếu như điều này gây ra hiểu lầm giữa cậu và Kuroyukihime vào lúc này, điều gì đó rất quan trọng sẽ bị đánh mất. Cho nên, Haruyuki tiến hành cái chiến dịch khó nhằn mang tên nhìn vào góc dưới bên phải trong lúc di chuyển toàn bộ cửa sổ ảo sang bên trái—

“…Phải rồi, tôi vẫn chưa yêu cầu cậu giải thích cậu định làm gì.”

Câu nói đột ngột này làm cho Haruyuki rùng mình, và cặp mắt cậu đông cứng.

“Ý-Ý chị là sao, làm gì cơ, e-e-em chỉ đang xem thời gian thôi.”

“…Chắc rồi, cứ tiếp tục đi. Đó cũng có phải là ý của tôi đâu…”

Kuroyukihime nhấc đầu lên, và bĩu môi với vẻ hờn dỗi, và nói tiếp,

“Ý của tôi là, cậu đã làm gì trong xe của Fuuko với Kusakabe-kun.”

Image [/images/images/image-36.png]

Một cú tấn công từ góc đó với sức mạnh nhiều đến vậy hoàn toàn nằm ngoài dự đoán của Haruyuki, khiến cho cậu chết cứng lần nữa. Rồi sau đó cậu nhớ lại cái lúc mình kết nối trực tiếp với Kusakabe Rin ở ghế sau của chiếc EV, toàn bộ đã bị Kuroyukihime trông thấy.

“Uh, um, à… Rin và em… Kusakabe-san và em chỉ nói chuyện ở trong sàn đấu thôi, không có gì khác nữa…”

“Hửmmmm. Nếu đúng như vậy, tôi nghĩ là cô bé có hơi đa cảm quá nhỉ. Đấy có thực sự là tất cả không thế?”

Lúc cô nhìn chằm chằm vào cậu với đôi mắt to, sâu thẳm, Haruyuki bị ép phải nhớ lại. Thực sự mà nói có hơi khó để nói đó <thực sự là tất cả>… Sau cùng thì, Rin đã chủ động bày tỏ với cậu. Những từ đơn giản nhưng đầy mạnh mẽ đó, “Tớ thích cậu”, thật sự thì không thể nào giải thích theo cách khác được.

“U-u-uhmm… K-không có gì giữa Ash-san và em đâu, thật đó! Mặc dù em đã định đi đến cùng trời cuối đất trong Vùng Trung lập Vô hạn, anh ta đã đề nghị cho em đi ké, nhưng mà chỉ có vậy thôi.”

Đó là sự thật. Chỉ có một tình bạn đầy cảm thông với địch thủ giữa Haruyuki và Burst Linker <Ash Roller>. Bởi trong Thế giới Gia tốc, người điều khiển chiếc mô tô từ thời đại trước đó không phải là Kusakabe Rin, mà thực ra là anh trai của cô ấy, Rinta, hay ít nhất là nhân cách được tạo ra của anh ta.

Lời giải thích không-thực-sự-là-nói-dối của Haruyuki khiến cho Kuroyukihime bĩu môi nghi hoặc lần nữa. Cô, Chiyuri, Takumu và Utai vẫn không biết được tình trạng đặc biệt của Kusakabe Rin, vẫn tin rằng cô gái nhút nhát, mít ướt kia sẽ ngay lập tức bắt đầu điều khiển cách nhân vật hay lảm nhảm một cách kì lạ mỗi lần tiến vào Thế giới Gia tốc. Nhưng Haruyuki thậm chí không thể làm rõ sự thật, bởi vì việc như vậy tốt nhất vẫn nên để cho Rin tự mình giải thích, hay ít nhất là <Người đỡ đầu> của cô, Kurasaki Fuuko.

May thay, biểu cảm trên mặt của Kuroyukihime đã giãn ra vài giây sau, và cô véo vào khuôn mặt tròn trĩnh của Haruyuki bằng mấy đầu ngón tay của mình:

“…Thôi kệ, lúc này thì có thêm một… cũng chẳng ảnh hưởng mấy đến cuộc chiến.”

“Một… Một gì cơ ạ?”

“Cậu thực sự cần tôi phải giải thích cái điều đó à?”

Cô nói, dồn thêm lực vào cú véo của mình. Haruyuki lắc đầu lia lịa:

“Khônf, khônf cầb âu ạ, khônf, khônff.”

“…………Thiệt tình.”

Kuroyukihime nở nụ cười đầy ẩn ý lần nữa, và sau cùng cũng thả cậu ra. Rồi cô ngả người lên chiếc đệm và nói trong lúc nhìn lên trần nhà.

“Nói thật thì… tôi có hơi sốc đó. Tôi chưa bao giờ nghĩ rằng cái tay đua đó, đối thủ đầu tiên của bọn mình, lại là một nữ sinh thậm chí còn nhỏ tuổi hơn tôi… Cho đến giờ tôi vẫn luôn nghĩ rằng cậu ta trong thế giới thực cũng sẽ hệt như vậy cơ.”

“Vâng, em cũng vậy…”

“—Nhưng, cái đoạn về việc cô ấy gặp Fuuko thì cũng có lí. Tôi có nghe nói một chút về việc đó trên đường từ nhà cậu đến bãi xe. Rõ ràng là họ đã gặp nhau tại bệnh viện thường xuyên. Cả hai có vẻ như được kết nối với nhau vào lần đầu gặp mặt, cũng như lúc mà tôi lần đầu tìm thấy cậu.”

“À-à… Em thực sự không biết cảm giác đó thế nào…”

“Ừm… Thế thì tôi sẽ thuật lại những gì Fuuko nói vậy. Nếu Karasu-san bật được cái công tắc nào đó trong tớ và đạt 100 điểm, Uiui sẽ ở mức 200, nhưng mà Rin thì sẽ được 1,000 điểm. Ngay khoảnh khắc gặp cô bé, tớ đã biết rằng tớ chắc chắn phải huấn luyện cô bé thật tốt! – Đó, cậu ấy nói vậy đấy.”

“…………Ra vậy.”

Haruyuki đáp với giọng gượng gạo. Nếu 100 điểm của cậu đáng ‘được’ ném từ đỉnh tháp Tokyo cũ xuống, vậy thì Rin đã phải trải qua những gì với 1,000 điểm? Suy nghĩ này làm cho cậu xanh mặt.

Nhưng rồi Kuroyukihime cười cay đắng và nói thêm vài tin giật gân hơn.

“Tiện thể, theo như Fuuko, lúc bọn tôi gặp cô ấy lần đầu, tôi được đánh giá 100,000 điểm cơ. Tôi có nên cảm thấy vui vì đã trở thành bạn chứ không phải <Con> của cô ấy không nhỉ?”

“………V-Vậy ạ.”

Kuroyukihime và Fuuko có vẻ như đã biết nhau từ lúc còn ở Level thấp rồi. Nghĩa là từ hồi họ học lớp 3 hay 4 gì đấy rồi. Nhìn vào Kuroyukihime hiện giờ, cậu không tài nào nghĩ ra được cô như thế nào hồi còn là một đứa nhóc.

“Phải chi… phải chi em biết Senpai sớm hơn… em đã có thể gia nhập Nega Nebulus đời đầu và được trở thành một phần của nhiều thứ…”

Nghe tiếng Haruyuki tự thì thầm với bản thân mình, Kuroyukihime ngước lên và nhìn thẳng vào đôi mắt của Haruyuki ở khoảng cách gần.

“Nói gì vậy? Lúc đó chắc chắn cậu không thể gặp tôi ở thế giới thức được, nên là quên cái việc <Người đỡ đầu/Con> hay thậm chí là ở cùng Legion đi, khả năng cao lần đầu hai đứa gặp nhau còn là kẻ địch nữa cơ.”

“À… Đ-Đúng nhỉ, có lí…”

Haruyuki cúi đầu chán nản, nhưng cằm cậu được giữ lại bởi một ngón tay mảnh khảnh.

“Tuy nhiên, thậm chí nếu đó là sự thực, tôi nghĩ là tôi vẫn sẽ đặt cược tất cả để chiêu mộ cậu. Nếu điều đó thực sự xảy ra… nghĩa là cậu đã gia nhập vào Legion của một vị Vua khác và tôi đến để săn cậu, cậu sẽ làm gì nào?”

Câu hỏi của cô có vẻ rất giống với lời nói đùa, nhưng đồng thời nó mang theo một vẻ thành thật nhất định, khiến cho Haruyuki lưỡng lự. Nhưng rồi cậu cũng đáp lại được ánh mắt của Kuroyukihime từ một góc nghiêng, và trả lời:

“Em nghĩ em cũng sẽ bất chấp tất cả để chuyển sang Legion của Hắc Vương. Nói sao nhỉ… Đó không phải là chuyện có thể đùa được, em đã nghe nói hồi Taku… Cyan Pile chuyển từ Leonids sang Nega Nebulus, cậu ấy đã phải trả một cái giá khá đắt cho việc đó. Dù em có hỏi thế nào thì cậu ấy cũng không kể chính xác chuyện gì đã xảy ra… Nên là, em nghĩ em cũng sẽ làm điều tương tự, bởi vì nếu chị không phải <Người đỡ đầu>, hay là Legion Master của em, Senpai, chị… Black Lotus, Hắc Vương, là…”

Haruyuki cố gắng lôi hết từ ngữ ra trong vô vọng cho đến khi sau cùng cũng vắt kiệt toàn bộ vốn từ của mình. Nếu như cậu gõ bằng trình biên tập từ ngữ của Neuro Linker, thường thì chức năng dự đoán sẽ tự động đưa ra những từ phù hợp, nhưng vào lúc này, cậu chỉ có thể dựa vào bản thân mình. Miệng cậu mở rồi lại đóng vài lần, sau cùng cũng có thể nói ra được những từ cuối.

“…Niềm hi vọng… của em.”

Đây là những cảm xúc trong tim cậu, những suy nghĩ chân thực nhất. Ánh mắt của Kuroyukihime dao động suy tư trong một lúc, nhưng sau cùng cô nhoẻn miệng cười, một nụ cười nửa phấn khích, nửa mặc cảm.

“Niềm hi vọng…? Tôi rất vui khi nghe thấy điều đó, nhưng lẽ ra người nói điều đó nên là tôi mới phải. Tôi nghĩ là mình đã nói điều này rất nhiều lần kể từ khi gặp nhau. Haruyuki-kun, cậu là Burst Linker nhanh nhất Thế giới Gia tốc. Rồi sẽ có một ngày cậu thậm chí có thể vượt qua được các Vua, và khám phá ra căn nguyên của thế giới này… Tôi nhớ là tôi cũng có nói với cậu một chuyện khác nữa.”

Cô gái xinh đẹp trong bộ cánh đen nói vậy, khuôn mặt trắng như tuyết đầy rực rỡ. Cô quay lại lần thứ ba, vòng hai tay quanh cổ Haruyuki, và kéo cơ thể hai người sát lại.

Nhiệt độ đông cứng người, mùi hương ngọt nào và khoan khoái, cùng với sự mềm mại đã làm cho hệ thần kinh của Haruyuki quá tải, nhưng đòn kết liễu tới từ câu nói cuối cùng của cô.

“Haruyuki-kun… –Tôi thích cậu.”

Một cơn chấn động đủ để thiêu cháy phần lớn nơron thần kinh của cậu, gần như khiến cho Haruyuki chết ngất. Cậu cố gắng ngăn bản thân đánh mất ý thức, nhưng với làn hơi thở mềm mại, Kuroyukihime đưa những từ tiếp theo rót vào tai phải Haruyuki.

“Dù là Silver Crow trong Thế giới Gia tốc, hay là Arita Haruyuki trong thế giới thực, tôi thích cả hai như nhau. Với những cảm xúc này dẫn lối, tôi đã có thể đứng vững một lần nữa như một Burst Linker, và tôi đã đi con đường đó đến tận hôm nay. Đó là… phép màu thực sự, và nó hoàn toàn khác với Hệ thống Tâm ý hay bất cứ thứ gì như vậy. Miễn là vì cậu, tôi nghĩ mình có thể làm bất cứ điều gì, và miễn là hai chúng ta tay trong tay, tôi tin rằng chúng ta có thể đi bất cứ đâu…”

“…………Sen… pai.”

Haruyuki thì thầm cực kì khó nhọc.

Đến tận bây giờ cậu vẫn cố từng bước gạt cái quan điểm siêu cấp tiêu cực của bản thân rằng “cậu không có quyền để được nghe người khác nói thích cậu”, nhưng dĩ nhiên cậu không thể xem nhẹ một lời bày tỏ được.

Và nếu nghĩ xa hơn – sẽ rất là không phải khi nghĩ về những cô gái khác trong tình huống thế này – nhưng chỉ mới hai tiếng rưỡi trước, nhân thể của Ash Roller, Kusakabe Rin, cũng trong tình huống thân mật thế này, nói rằng “Tớ thích cậu” Được bày tỏ hai lần trong một ngày không chỉ làm quá tải não bộ của Haruyuki, nó còn khiến cho cậu gặp khó khăn hơn trong việc nhận biết thực tại.

Sử dụng phần còn lại của chức năng xử lí suy nghĩ đang bị đốt cháy với tốc độ cao, bị hoang mang không biết cái gọi là nhân quả đã bị bóp méo đến mức nào để mà việc như thế này có thể xảy ra được. Rồi cậu đột nhiên nhận ra được.

Đ1ó là bởi Haruyuki suýt nữa đã biến mất.

Biến mất khỏi những người bạn của cậu trong Legion, biến mất khỏi tầm mắt của những người đồng đội, biến mất khỏi Thế giới Gia tốc. Để cố gắng giữ cậu ở lại, đối thủ truyền kiếp của cậu, Kusakabe Rin, cũng như Kuroyukihime, người dành ra phần lớn thời gian cùng cậu, đã bày tỏ cảm xúc quan trọng và quý giá của bản thân cho cậu nghe…

—Mình thật quá may mắn. Trong thế giới này, có Burst Linker… không, có đứa học sinh trung học nào may mắn được như mình không kia chứ?

Haruyuki tự nhủ với bản thân từ trong tim mình. Những suy nghĩ này khá là mới mẻ đối với cậu, và cũng không phải là phóng đại khi bảo rằng cậu cảm giác như được hồi sinh.

Từ trước đến giờ, cậu luôn ghét bản thân, khinh thường chính mình. Những cảm xúc và nụ cười của Kuroyukihime, những người khác trong Legion, cũng như Niko, Pard-san và Ash Roller quả thực đã lay động cậu; tuy nhiên đồng thời cậu cũng có suy nghĩ rằng phải thay đổi ngoại hình và cả con người bên trong bằng bất cứ giá nào, hoặc là cậu sẽ không có quyền được trở thành một phần của tất cả điều đó.

Nhưng mà, vào lúc này, lần đầu tiên Haruyuki cảm thấy được rằng, có lẽ cứ là chính mình cũng không sao cả. Thậm chí dù cho sức mạnh trong tim cậu không đủ để đưa ra được một quyết định cứng rắn, nhưng một ngày – một ngày nào đó, cậu muốn chắc chắn rằng cậu có thể… khi thời điểm đến…

“Senpai………… em………… em cũng…………”

Haruyuki nói với giọng khản đặc, trong lúc cậu chầm chầm di chuyển bàn tay trái của mình đến cái vai phải mềm mại của Kuroyukihime.

Nhưng cậu không làm được, và cũng không thể nói thêm gì nữa.

Bởi rất có thể cậu không còn đợi được đến <ngày nào đó>. Tai Ương Giáp đã hòa hợp quá sâu với Silver Crow, không, với chính Haruyuki. Nếu cậu không thể thanh tẩy bản thân khỏi thứ đó, dù cho có muốn đi đến cùng trời cuối đất trong Thế giới Gia tốc để tự tay vất bỏ toàn bộ điểm số của mình, cậu vẫn sẽ bị đuổi theo bởi đội truy nã và bị giết. Rồi cậu sẽ không còn là một Burst Linker nữa. Nếu nó xảy ra, cậu cũng sẽ mất đi phần lớn kí ức cũng như cảm xúc đã có với Kuroyukihime, và thậm chí trải nghiệm khiến cho con tim rung động này cũng không ngoại lệ—

—Nhưng, dù cho mình mất đi kí ức, sự thật vẫn sẽ còn đó. Sự thật rằng Senpai đã từng nói rằng chị ấy thích mình, và mình đã cảm thấy may mắn. Thậm chí dù cho mọi thứ kết thúc, những sự thật này vẫn sẽ tiếp tục thôi thúc và dẫn lối cho mình, như những viên ngọc quý mà mình không biết đã có được từ đâu, nhưng bằng cách nào đó lại nằm trong tay mình.

Khi nghĩ về điều này, hai hàng nước mà cậu cố lắm mới giữ được lại đã rỉ ra từ mắt cậu, chảy xuống mặt, và lên cả má Kuroyukihime, đầu của cô áp lên ngực cậu.

Hai cánh tay mảnh khảnh vòng quanh ngực Haruyuki siết chặt hơn gấp đôi, và cùng lúc một giọng nhỏ, gần như không thành tiếng vang lên:

“Haruyuki-kun. Cậu là tài sản của tôi. Tôi sẽ không bao giờ từ bỏ đâu. Tôi sẽ không bao giờ cho phép bản thân mình đánh mất cậu. Không bao giờ.”

Khi những từ này khắc sâu vào trong tim Haruyuki, Kuroyukihime chậm rãi ngước mặt lên.

Trên khuôn mặt trắng ngần ấy, không chỉ có những giọt nước mắt của Haruyuki, có thể thấy được một tia sáng bạc nhỏ cũng đang chảy ra từ mặt cô. Đôi môi mềm mại của cô run lên dữ dôi, gần như bị ép chặt vào nhau, rồi cô nói tiếp:

“…Dù là Utai, người sở hữu khả năng thanh tẩy cao cấp nhất Thế giới Gia tốc đi nữa, việc tách rời cậu khỏi <Bộ Giáp> cũng vẫn là một canh bạc lớn. Tôi đã chiến đấu với chiến binh cuồng loạn đó không chỉ một lần, và tôi vẫn luôn cảm nhận được có một loại bóng tối vĩnh cửu nào đó tồn tại bên trong bộ giáp kia…”

Haruyuki nín thở, nghe thật kĩ. Kuroyukihime nhìn vào hai mắt cậu, và nói tiếp với một chút sức mạnh vừa được hồi phục.

“Nhưng mà, có một cách, có thể sẽ tăng được khả năng thành công lên… Trong vài trường hợp nhất định, tâm ý tiêu cực của những Disaster đời trước có thể khá yếu. Có nghĩa là… sau những trận chiến dữ dội với một đối thủ mạnh. Không chỉ có ham muốn <tàn sát> tạo ra từ sự thù ghét và căm giận, mà cả cảm giác <chiến đấu> thực sự tới từ khoảnh khắc hai người trao đổi chiêu thức vào linh hồn ở cấp độ cao nhất. Còn nhớ không… lúc mà cậu, tôi và con nhóc màu đỏ đi xử lí Disaster đệ ngũ ấy, lúc bọn mình đấu cận chiến với nó đến mức gần như kiệt sức và không thể tránh được những chấn thương nghiêm trọng từ đòn bộc phá từ pháo chính của Rain… Nếu như đó là Disaster nguyên bản, hắn chắc chắn phải đánh bật được nó bằng hào quang tiêu cực thuần túy…”

Nghe cô nói thế – Đúng thật, Disaster đệ ngũ, Cherry Rook, thật sự đã có thay đổi gì đó trong hào quang của Tâm Ý sau khi chạm trán khốc liệt với Hắc Vương Black Lotus. Nếu không phải vì thế, sao mà gã chiến binh cuồng loạn đó lại có thể không hất văng được Haruyuki, người lúc đó chỉ mới vừa lên Level 4 và lại còn chưa học về Tâm ý nữa?

—Không, chẳng cần nói đến đệ ngũ, chính Haruyuki, đệ lục, cũng đã hoàn toàn chứng minh được lý thuyết này. Cậu thở gắt, gật đầu hai hay ba lần gì đấy và nói:

“Senpai… Hẳn là em đã giữ được ý thức, bởi vì nguyên nhân này…”

“Hửmm…?”

“Um, em cũng chưa có nói rõ hồi ở nhà… nhưng mà chị có nhớ em kể lúc ở tháp Roppongi Hills trong Vùng Trung lập Vô hạn, em đã đánh nhau với thành viên của Legion khác nữa?”

Cậu nhanh chóng ngậm miệng lại, nuốt xuống, và tiếp tục:

“Em đã đấu với, umm, một chỉ huy của Legion Lục… em nghĩ anh ta được gọi là Six Armor, em đã đấu với một trong số họ, <Iron Pound>, một người chơi Level 7…”

“Gì… Y-Ý cậu là <Thiết Thủ> của Great Wall, Pound?”

“À… C-chị biết anh ta à, Senpai…?”

Cậu hỏi, và Kuroyukihime rút hai cánh tay khỏi cổ Haruyuki và dùng hai bàn tay kéo mạnh tai cậu trong lúc nói tiếp:

“Biết?… Gã đó là kẻ thù không đội trời chung với <Thiết Tý> Raker đấy. Pound đi ngược với những nguyên tắc của bản thân để có thể bắn rơi Raker khỏi bầu trời, và luyện tập những kỹ năng tầm xa chỉ vì điều đó. Nó là một trong những truyền thuyết của Thế giới Gia tốc.”

“À… vậy đó là lí do mà anh ta có cái <Nắm đấm Phản lực>…”

Haruyuki gật gù, và suy nghĩ tiếp. Từ lâu cậu đã nghe nói về quan hệ kẻ thù/bạn bè giữa Sky Raker và Blood Leopard, thủ lĩnh thứ hai của Legion Đỏ, Prominence, cả câu chuyện chị ấy treo Cobalt Blade và Manganese Blade, phó thống lĩnh của Legion Xanh, Leonids, trên nóc Tòa nhà Chính phủ của Shinjuku nữa. Không chỉ vậy, chị ấy còn thường xuyên đánh nhau với Aster Vine của Purple Legion, Auroral Oval. Chị ấy có bao nhiêu <kẻ thù> vậy trời…?

Một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng Haruyuki, kéo dòng suy nghĩ đã chệch đi của cậu trở về đúng hướng. Khi cả hai nhìn nhau, Kuroyukihime cười nhăn nhở và nói:

“Cậu thực sự lại đối đầu với một kẻ địch mạnh nhỉ… Thậm chí còn là <Thiết Thủ> cơ đấy.”

“À, chà… Um, thật ra, không chỉ có Pound-san…”

“Gì? Ý cậu là còn có những thành viên khác của <Six Armor> ở đó hả? Không phải là thủ tọa cao hơn Thiết Thủ đâu nhỉ?”

“À, cũng không hẳn là không phải…”

Hai bên tai Haruyuki đang bị kéo dãn ra, cậu thận trọng nói tên của người đó ra.

“L-Lục Vương… Green Grande cũng ở đó… Nói sao nhỉ… Em đã tận dụng cơ hội và…”

“……………Ê này, đừng có nói với tôi là cậu…”

Kuroyukihime nói với giọng có phần ương ngạnh, thêm lực vào hai bàn tay đang kéo tai Haruyuki.

“Cậu… Cậu cũng đánh nhau với cái gã có cái khiên to đùng đó à?”

“Không hẳn là đánh nhau… Em chỉ đánh vào khiên của anh ta bằng thanh kiếm của mình…”

“……………”

Bậc thầy kiếm sĩ của cậu chầm chậm thở ra một hơi dài, và thả hai tai Haruyuki ra như một sợi dây thun. Tiếp đó cô lại đặt hai bàn tay vòng quanh cổ cậu, và hỏi trong lúc vuốt vuốt phần tóc sau đầu cậu:

“…Tôi đã tưởng là sẽ không còn bất ngờ trước mấy cái rắc rối mà cậu gây ra… Cậu nói là cậu đánh vào nó bằng thanh kiếm của mình á, nghĩa là cậu đã chịu đựng được được hiệu ứng phụ của cái khiên to đùng <The Strife> đó? Tạ ơn trời là cậu vẫn bình an…”

“H-hiệu ứng phụ? Đó là cái gì ạ?”

“<Miễn là đòn đánh có thể bị chặn lại hoàn toàn, sức mạnh của nó sẽ phản ngược lại mạnh gấp nhiều lần>. Nói cách khác, để có thể xuyên thủng lớp phòng ngự của cái khiên đó thì có hai cách: dùng một đòn tấn công cực khủng có thể đè bẹp nó trong một đòn, hoặc là tấn công liên hoàn không ngừng để ép gã để lộ sơ hở, và tìm cách tấn công vào Avatar. Chỉ là tôi chưa từng thấy ai làm được một trong hai điều đấy cả.”

“Phản lại… Có lẽ nó đã phản lại thật, nếu như em nhớ đúng…”

Khoảnh khắc Haruyuki đối chọi với chiếc khiên của Lục Vương bằng toàn bộ sức lực của mình, kiếm đối khiên, Tâm ý đối đầu với Tâm ý, cảm giác như đã xảy ra từ rất lâu trong kí ức của cậu, nhưng vẫn khiến cho cậu không ngăn được bản thân run lên.

“…Nhưng mà, em nghĩ là sau cùng thì sức mạnh đã lan xung quanh… đó là lí do vì sao mà một nửa tòa tháp Roppongi Hills đã sụp đổ…”

“Haha… vậy là cái vụ nổ đó được tạo ra bởi hai người á? Cái mà bọn tôi nhìn thấy từ cổng Nam của Cung điện Hoàng gia…”

Haruyuki suy nghĩ về câu hỏi của Kuroyukihime trong một lúc, sau đó lắc đầu:

“Không… Em không nghĩ vậy. Ngay sau khi đấu với Pound-san và Lục Vương… có chuyện khác đã xảy ra… Em sẽ kể về nó sau, giờ trở lại chủ đề chính đã. Vừa nãy, Senpai, chị nói là <Tai Ương Giáp> có thể thấy mệt mỏi sau những cuộc chiến khốc liệt với kẻ địch mạnh, nên là em nghĩ tình trạng hiện giờ của em cũng như vậy. Con <Quái vật> bên trong Bộ Giáp bây giờ đã ngoan ngoãn chìm vào giấc ngủ… hay đúng hơn là nghỉ ngơi, bởi vì trận chiến với hai thành viên của Great Wall đã vắt kiệt hoàn toàn năng lượng Tâm ý của em. Đó là lí do vì sao mà em có thể… nói chuyện bình thường với Ash-san, và ở cùng với chị ngay lúc này đây, Senpai… nhưng mà… lỡ như… Không, em nghĩ là ngày mai nó sẽ lại thức giấc, thôi thúc em ra ngoài và săn giết. Nói thật… em không thể… em không nghĩ rằng mình có thể chống lại nó và giữ được kiểm soát…”

Đối với Haruyuki, có thể nói được nhiều đến thế trong vòng tay của người mà cậu thích cũng như xem trọng nhất, và nói đầy đủ cả, là một thách thức cực lớn, nhưng cậu không nhận ra được. Khi cậu kết thúc, Kuroyukihime, vẫn nghe trong im lặng, cười nhẹ.

“…Ồ, cái suy đoán của cậu nghe cũng có lí đấy; tôi cũng nghĩ khả năng cao là như vậy. Bởi vì nó là vấn đề… nên là nhiệm vụ <Thanh tẩy> ngày mai nhất định phải thành công. Chỉ có một việc mà chúng ta có thể làm thử tiếp theo.

“Huh… v-v-v-v-v-v-việc… k-k-kiểu việc gì ạ?

Mặc dù mới vừa nói ra tất cả, bây giờ cậu lại phải lục lọi từ ngữ lần nữa. Kuroyukihime nhìn cậu cười và nhanh chóng thao tác trên màn hình ảo của mình.

Rồi, bên cạnh họ, sàn nhà bằng gỗ tự nhiên rõ ràng không tỳ vết bắt đầu dâng cao lên. Nó là một thiết bị hình trụ có đường kính khoảng 15cm và cao 50cm, hình như là một bộ định tuyến kết nối với mạng cục bộ của ngôi nhà. Thiết bị này là để chủ nhà điều khiển được nhiều thiết bị mà không cần đến Neuro Linker, nhưng có vẻ như Kuroyukihime dùng nó cho việc khác. Cô rút ra một sợi cáp XSB từ chỗ nào đó gần nửa trên của tòa tháp nhỏ và cắm vào Neuro Linker của mình.

“Haruyuki-kun, lúc bị ngắt kết nối, cậu đang ở trên tầng mái của tháp Roppongi Hills phải không?”

Câu hỏi hoàn toàn nằm ngoài dự đoán của Haruyuki. Cậu chỉ đơn giản là gật đầu.

“Hmm, vậy thì, trong năm giây… không, ba giây là được rồi. Ba giây sau khi tôi gia tốc, cậu rút sợi cáp này ra nhé.”

“Um… Anou, Senpai, chị đang…”

“Tôi sẽ giải thích sau. Nhớ nhé, trông cậy vào cậu. <Unlimited Burst>.”

Kuroyukihime lạnh lùng đọc khẩu lệnh, và cơ thể cô đột nhiên rơi vào vô thức. Haruyuki chẳng hiểu nổi chuyện gì đang diễn ra nữa, nhưng vẫn làm cái việc cậu được dặn. Ngay khi vừa qua ba giây theo như đồng hồ số ở góc phải bên dưới màn hình ảo, cậu rút sợi cắp khỏi cái Neuro Linker màu đen bóng.

Kuroyukihime mở mắt, và nói với biểu cảm nghiêm trọng.

“Tôi về rồi, Haruyuki-kun.”

“…Um, Senpai, em chẳng hiểu gì cả…”

“Còn gì nữa? Dĩ nhiên là tôi đã di chuyển từ Suginami đến tháp Roppongi Hills trong Thế giới Gia tốc.”

“………G-Gì cơ?!”

Haruyuki không thể không hét lên thành tiếng. Khẩu lệnh mà cậu vừa nghe Kuroyukihime đọc quả thực là để đi đến Vùng Trung lập Vô hạn, nhưng thậm chí dù là ở trong một thế giới được gia tốc gấp 1000 lần, chỉ mới hết có năm mươi phút ngang với ba giây ở thế giới thức. Ở cái thế giới mà Kuroyukihime không có taxi hay bất cứ loại phương tiện chuyên chở nào, sẽ phải chạy bộ rất kinh khủng tới được Roppongi từ Asagaya.

—Không. Giờ đó không phải là điều đáng lo ngại, cậu nên tự hỏi là tại sau Kuroyukihime lại làm việc gì đó như thế.

Và câu trả lời không thể rõ hơn được nữa: để gặp Haruyuki trong thế giới đó.

“K…Không, Senpai! Một khi em tiến vào Vùng Trung lập Vô hạn, con <Quái vật> sẽ thức dậy bất cứ lúc nào…”

“Bởi vậy nên tôi mới đi.”

Kuroyukihime đáp lại đầy dứt khoát, rồi cô lấy ra một sợi cáp thứ hai từ bộ định tuyến và đưa lại gần cổ Haruyuki, đồng thời thu hẹp khoảng cách giữa hai khuôn mặt. Lúc cô đến gần đến mức hương thơm ngọt ngào chạm đến mặt Haruyuki, một giọng nói thậm chí còn rõ hơn cả giao thức tâm ý vang lên:

“Haruyuki-kun, cậu và tôi không chỉ là <Người đỡ đầu và Con>. Chúng ta còn là <Thầy và Trò>. Cho nên <ngày đó> đến là điều không thể tránh khỏi, và đây chính là lúc đó. Đừng lo sợ về chuyện gì xảy ra, hay là nó kết thúc như thế nào; chỉ cần là chính mình và đối mặt với tôi.”

“Senpai………”

Haruyuki nói với giọng vừa đủ nghe, và cố gắng quay cái cổ cứng đờ của mình qua lại.

Những lời mà Kuroyukihime muốn nói không thể rõ ràng hơn nữa.

Ý của cô là – cô muốn đấu với cậu để triệt tiêu lượng lớn năng lượng của con <Quái Vật> đang ẩn nấp trong Bộ Giáp. Để làm việc đó, Hắc Vương muốn tự mình trở thành đối thủ của cậu, để chắc chắn rằng con Quái Vật được xoa dịu đủ trước nhiệm vụ thanh tẩy vào tối mai… nhưng mà…

“Kể từ… ngày em trở thành Burst Linker, em đã thề rằng, dù có bất cứ chuyện gì, em sẽ không, không bao giờ đối đầu với chị, Senpai. Nếu phải làm vậy, em thà tự tay gỡ cài đặt Brain Burst.”

Haruyuki hét lên như một đứa trẻ sắp sửa khóc, và Kuroyukihime chỉ có thể nở một nụ cười hiền hậu trong lúc xoa đầu cậu và chỉ bảo:

“Mặc dù gọi là cuộc chiến, nó không phải là cuộc chiến thù ghét gì cả. Là một <trận đấu>, lí do duy nhất, và cũng là quan trọng nhất mà Burst Linker tồn tại. Hay là…”

Má của cô phồng lên.

“Cậu có thể đấu với Ash Roller, không… với Kusakabe-kun, còn với tôi thì không?”

“K-Không đời nào, em không có ý đó…”

“Cậu biết không, trong Thế giới Gia tốc, có những thứ không thể nói bằng lời, cho nên cậu cần phải sử dụng nắm đấm, lưỡi gươm, hay những viên đạn trong một trận đấu để truyền tải đến đối thủ điều mà cậu muốn nói… và nghĩ lại đi, chẳng phải cậu đã yêu cầu tôi đấu với cậu vào đêm trước <Cuộc đua Hermes Cord>? Hồi đó, cậu không dùng từ ngữ; cậu đã dùng nắm đấm của mình để nói với tôi rất, rất nhiều thứ. Lần này, với tư cách là <Người đỡ đầu>, đã đến lúc tôi phải nói chuyện với cậu.”

“………Senpai………”

Bị lay động bởi vô số cảm xúc, Haruyuki chỉ có thể nói một từ. Kuroyukihime gật đầu với một nụ cười ấm áp và kéo sợi cáp XSB ra từ bộ định tuyến, rồi nhẹ nhàng cắm nó vào Neuro Linker của Haruyuki.

“Nào, giúp tôi cắm cái của mình vào đi.”

Cô thúc giục, và Haruyuki nhận ra mình vẫn đang giữ cái đầu cáp thứ nhất. Tim cậu vẫn đang hỗn loạn, nhưng các ngón tay của cậu tự di chuyển và khó nhọc đưa đầu cáp đến chỗ Neuro Linker của Kuroyukihime.

Kuroyukihime nhắm mắt lại và chấp nhận kết nối. Ngay khi cảnh báo Kết nối Trực tiếp biến mất, cô nói nhỏ, cười cười,

“Đếm đến năm. Nếu cả hai có thể trở về bình an vô sự…”

Môi của cô tiếp tục chuyển động, nhưng Haruyuki không nghe được điều mà cô nói tiếp theo.

Sau một thoáng, cô hô lên thời gian với giọng lớn hơn.

“Rồi, tôi đếm đây. Năm, bốn, ba, hai, một.”

Ngay cái giây phút cậu đọc khẩu lệnh cùng với cô, có lẽ cậu không còn có thể trở về con người mà cậu đã từng nữa. Haruyuki tự trấn an bản thân, ôm ấp những cảm xúc xung đột của quyết tâm và sự ngần ngại, và hét lên khẩu lệnh đồng thanh với Kuroyukihime.

““Unlimited Burst.””

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!