Haruyuki chỉ có thể thốt lên như thế sau khi mọi cảm xúc xung đột trong cậu đã biến mất.
Bất cẩn để rơi vào trạng thái cuồng bạo và gây thương tích nặng nề lên vị Vua mà cậu thề rằng sẽ bảo vệ bằng cả tính mạng, Black Lotus – cậu cảm thấy rất đỗi ân hận đến mức muốn xé xát chính mình thành nhiều mảnh.
Tuy nhiên, Kuroyukihime có lẽ đã muốn chủ tâm chịu đựng các đòn tấn công của Haruyuki khi cậu bị mất lý trí.Chỉ cần cô sử dụng kỹ năng cấp-Vương đã từng dùng với <Tứ Thần Suzaku>, thì dù đối phương có là Chromes Disaster đang nổi điên thì ít nhất vẫn có thể chống trả. Nhưng cô đã không làm vậy mà chọn việc chịu đựng vô số đòn tấn công tàn khốc, vì cô tin rằng Haruyuki sẽ tìm lại được bản thân—
Nằm trong vòng tay của Silver Crow, trôi nổi trên bầu trời và lắng nghe tiếng gọi của cậu, một đôi mắt màu xanh-tím ở bên dưới lớp mặt nạ vỡ khẽ chớp chớp vài lần. Câu trả lời của cô rất mềm mỏng và ấm áp, kèm theo một tiếng thở nhẹ.
“…Mừng cậu đã về, Silver Crow. Cậu đã vất vả rồi…”
Cánh tay trái đã gãy quá nửa của cô nhẹ nhàng xoa cái mũ tròn của cậu.
“Sen… pai…”
Haruyuki cố rặn những lời đó ra từ cổ họng, trong khi cố nuốt lại tiếng thét mà mình sắp sửa cất lên.
Ôi, cậu rất muốn được vùi mặt vào ngực của Kuroyukihime, và khóc như một đứa trẻ.Tuy nhiên, giờ không phải là lúc cho việc đó, và vẫn còn vài thứ cần phải làm.Cậu phải thực hiện một lời hứa với <Quái vật>, trí thông minh nhân tạo đã từng là cộng sự của Haruyuki – đặt dấu chấm hết cho <cội nguồn tội ác làm phân chia thế giới>. Chắc là vẫn sẽ tốn nhiều thời gian lắm – nhưng Haruyuki muốn tung đòn đầu tiên cho công cuộc phản công của mình, để có thể mô tả ý chí của Legion Đen, cũng như quyết tâm của bản thân như là một Burst Linker.
Có vẻ như Kuroyukihime cũng cảm nhận được ý chí của Haruyuki thông qua bộ giáp. Cô gật đầu và nói nhỏ:
“—Chúng ta chỉ có một cơ hội thôi, một khoảnh khắc. Cả hai ta đều là Avatar cận chiến, nên phải trông cậy vào kỹ thuật Tâm Ý tầm xa thôi. Nhưng tôi đoán là không có thời gian để từ từ tập trung rồi… Cậu tập trung vào việc nhắm, còn tôi sẽ lo liệu phần uy lực.”
Cơ thể đầy thương tích của Kuroyukihime trông không có vẻ là còn sức để chiến đấu, nhưng lời của cô lại chứa đầy quyết tâm. Haruyuki gật đầu, rũ bỏ mọi suy nghĩ thừa thải ra khỏi tâm trí.
“Đếm ngược từ 3 nhé… 2, 1, 0!”
Theo sau chỉ thị bằng suy nghĩ, Haruyuki xoay người trên không trung.
Ở phía dưới chính giữa tầm nhìn của cậu là một tòa nhà chọc trời màu phấn đang tắm trong ánh sáng chạng vạng – tháp Roppongi Hills. Mọi vật thể trên sân thượng đều đã bị phá hủy trong cuộc ẩu đả giữa Black Lotus và Chrome Disaster khi nãy, biến nó thành một bề mặt phẳng màu trắng.
Ngay giữa trung tâm là một chấm đen mờ nhỏ tí ti: chính là cái bóng của Haruyuki và Kuroyukihime khi quay lưng về phía mặt trời. Chỉ trong thời khắc này, cái bóng đó không chỉ là kết quả tạo nên từ hiệu ứng ánh sáng của thế giới ảo, mà còn là nơi mà kẻ thù của họ đang lẩn trốn.
Đúng vậy, vào lúc này, tên Avatar xếp lớp và là phó chủ tịch tự phong của Hội Nghiên cứu Gia tốc – <Kẻ Giam Cầm> Black Vise, đang trốn trong cái bóng nhỏ xíu đó. Hắn chính là <cội nguồn tội ác của thế giới này> mà con <Quái vật> đã nhờ cậy Haruyuki chém chết mẹ hắn.
“Crow, tay!!”
Kuroyukihime hét lên và giương cánh tay phải hình kiếm còn nguyên của mình ra. Phần đỉnh của nó phát ra ánh sáng vàng kim, tách ra và tạo thành năm ngón tay mảnh khảnh. Haruyuki cũng giơ tay trái mình ra và đan ngón tay với cô ấy.
Đôi bàn tay đã nhập thành một của họ liền tỏa sáng màu đỏ và bạc đầy rực rỡ.
Có lẽ đối thủ của họ đã nhận ra có gì đó sai sai; một tấm bảng đen trồi lên từ cái bóng mờ mờ ở bên dưới 30m.Chính là Black Vise.Tấm bảng đó bắt đầu trượt dài trên sân thượng, hướng về phía rìa của sân thượng – nói đúng hơn là về phía cái bóng được tạo nên bởi tòa nhà phía đông.
Nếu trên sân thượng vẫn còn phủ đầy cột trụ và bức tường, thì tên Avatar này có lẽ đã di chuyển thông qua mấy cái bóng mà không cần lộ diện, và hẳn đã bình an vô sự rời khỏi chiến trường này rồi.
Nhưng vì những thứ có thể tạo bóng đều đã bị phá hủy và tháp Roppongi Hills là tòa nhà cao nhất trong khu vực này, nên cái bóng duy nhất ở trên sân thượng chính là bóng của Haruyuki và Kuroyukihime đang đứng quay lưng về phía mặt trời. Đây không phải là trùng hợp ngẫu nhiên, vì Haruyuki đã tính toán góc độ và cự ly rất cẩn thận trước khi bay lên đây.
Những lý do trên đã khiến Vise không thể tái sử dụng chiến thuật thoái lui vào cái bóng— không thể thi triển <năng lực chuyên về chạy trốn> tự phong của hắn.
Đây là thời khắc duy nhất, một cơ hội duy nhất, ngay lúc này.
Haruyuki dốc hết toàn bộ sức lực và tập trung vào hình ảnh của ánh sáng trên cánh tay trái của cậu. Luồng Over-Ray đỏ thẫm toát ra từ tay phải Kuroyukihime liền hòa trộn với Over-Ray màu bạc của cậu theo kiểu xoắn ốc.
“—<Laser Lance>!!”
“—<Vorpal Strike>!!”
Image [/images/images/image-39.png]
Hai cái tên kỹ năng khác nhau được cất lên cùng lúc như một bản hợp ca.
Hai luồng Over-Ray khác màu bắn lên theo hình xoắn kép như dãy DNA, vươn rộng ra từ hai bàn tay đang nắm của họ và tạo thành hình cây giáo khổng lồ.
Bằng sự hòa hợp đầy hoàn hảo, họ chĩa cây giáo xuống tòa tháp bên dưới. Ánh sáng lưỡng sắc xé tan không trung khi di chuyển và sớm tiếp cận tấm bảng đen đang dần tăng tốc để bọ chạy. Hai đỉnh của mũi giáo đâm vào chính giữa tấm bảng…
Và Haruyuki đã nhìn thấy.
Tấm bảng đen tuyền ấy tan rã thành nhiều mảnh và vỡ ra theo kiểu xuyên tâm.
Mũi giáo không dừng lại ở đó.Ngay khi chạm xuống mặt sàn sân thượng, nó đâm xuyên qua như thể đang cắt bề mặt nước và cắt đứt cả tòa nhà không chút khó khăn.
Cứ như thế, nó biến mất vào bên trong tòa nhà cao 238m, chỉ để lại một tiếng nổ lớn.
Vài giây sau, một sóng chấn động lớn hơn nổ ra từ đâu đó bên trong tòa nhà. Các cột trụ kiểu tháp Hy lạp và những khung cửa sổ thoát hiểm ở bên ngoài tòa nhà rung lắc dữ dội, khiến gạch vụn rơi xuống. Dấu hiệu phá hoại vẫn chưa kết thúc, khi mà bên ngoài tòa nhà mau chóng xuất hiện nhiều vết nứt, và nhiệt năng bắt đầu bùng phát ra—
Liền sau đó, tòa kiến trúc được cho là tòa nhà cao nhất trong Thế giới Gia tốc, tháp Roppongi Hills, bị chia ra thành vô số mảnh vụn và bắt đầu sập.
Một hiện tượng kinh hoàng đang diễn ra là thế, nhưng với Haruyuki, việc tòa tháp đã hoàn toàn bị phá hủy chỉ mang ý nghĩa rằng thanh kỹ năng đặc biệt của cậu đã được lấp đầy.Cái bảng thông báo mới hiện lên ở bên trái cậu còn quan trọng hơn nhiều, khi mà nó hiện một tin nhắn hệ thống báo rằng cậu vừa được cộng Burst Point.Nói cách khác, đòn tấn công Tâm Ý đó đã hoàn toàn rút cạn thanh HP của kẻ địch Black Vise— hắn ta đã chết.
Dĩ nhiên, cái chết chỉ là một sự bất tiện nhỏ trong Thế giới Gia tốc này: ta chỉ mất có vào Point là cùng. Nếu đây là một trận đấu bình thường, ta sẽ hồi phục hoàn toàn vào lần sau; dù là trong Vùng Trung lập Vô hạn, ta cũng chỉ phải chờ có một tiếng.Nhưng vẫn có <ngoại lệ>.
“———Senpai!”
Vẫn không bỏ bàn tay đang nắm của họ ra, Haruyuki quay qua và hét với Kuroyukihime:
“Thế nào ạ!?”
Hắc Vương khẽ lắc đầu trước câu hỏi đã cắt ngắn hết cỡ này.
“Không, dựa trên số điểm được cộng, hắn có vẻ là Level 8 rồi…”
“………Vậy à………. ”
Haruyuki trút bỏ hơi thở dài đọng trong lồng ngực và lầm bầm.
Nếu <Kẻ Giam Cầm> Black Vise cũng là Level 9 như Kuroyukihime, thì hắn ta sẽ phải chịu <Luật Sudden Death Level 9> khi chết đi, mất hết toàn bộ điểm và bị trục xuất khỏi Thế giới Gia tốc. Xét trên kinh nghiệm của Vise và khi hắn nói mình là một phần của thế hệ tiên phong, Haruyuki đã nghĩ rằng khả năng cao hắn cũng là Level 9 – nhưng tiếc quá, xem ra hắn chỉ ở Level 8 thôi.
Nói vậy chứ, một khi Avatar đó bị triệt hạ bởi ngọn giáo Tâm Ý đó, chắc hẳn hắn đã trở thành một cái <ấn hiệu tử vong> nhỏ và sẽ được hồi sinh trong một tiếng nữa.Trên lý thuyết, miễn là họ có thể ngăn hắn ta chạy thoát và liên tục đánh bại hắn, sẽ tới lúc họ lấy hết toàn bộ điểm của hắn. Nhưng…
“Tìm cái đèn hiệu đó trong đống này chắc hơi bị khó à…”
Nghe Kuroyukihime nói thế, Haruyuki nhìn đống gạch vụn— phế tích của tháp Roppongi Hills. Ngọn núi hình kim tự tháp này chắc phải mang hàng chục vạn mảnh vụn là ít, và moi từng cái ra để tìm cái ấn hiệu tử vong đó là điều vô cùng khó.
“…Với lại, trên mặt đất đã có rất nhiều cái bóng rồi. Ngay khi hồi sinh, hắn sẽ bỏ chạy cho xem. Ta không có cơ hội đâu.”
“Ờ, cậu nói phải… nhưng ta đã đánh bại được hắn một lần, và đó sẽ là một lời nhắn tốt đấy.”
Kuroyukihime đáp lại, và nhẹ nhàng thả bàn tay trái của Haruyuki ra. Cạch. Năm ngón tay mảnh khảnh của cô ấy liền vỡ nát.
“Ah…”
Nghe thấy tiếng há hốc của Haruyuki, Kuroyukihime nở nụ cười đầy ấm áp với cậu và nói:
“Khoảng 2 phút.Một kỷ lục mới đấy.”
“…Senpai…”
Haruyuki vươn bàn tay phải của mình ra và nắm lấy thanh kiếm đã bị gãy làm đôi. Lúc này cậu có rất nhiều điều muốn nói, nhưng trái tim cậu lại đong đầy những cảm xúc xung đột khiến cậu không thể cất thành lời.
Mọi thứ… vẫn chưa kết thúc. Mặc dù cậu đã phần nào thoát khỏi lời nguyền đã tạo ra <The Disaster> và bản thân Bộ Giáp cũng đã biến mất, nhưng có lẽ vài phần của nó vẫn còn nằm trong dữ liệu của Silver Crow trong hệ thống.
Họ phải phân tách nó thành một vật thể bằng <thanh tẩy>, và chỉ khi đó nhiệm vụ mới kết thúc. Còn với Hội Nghiên cứu Gia tốc đang được cho là nguồn gốc của <Bộ ISS>, động cơ của chúng vẫn chưa rõ ràng và cần được điều tra thêm.
Haruyuki dùng tay trái đỡ lấy Kuoryukihime đang bị thương nặng, khiến cậu càng muốn ôm chằm lấy cơ thể xinh đẹp của cô. Cố gắng kìm nén lại một cách khó nhọc, cậu khẽ xoay người sang phía đông bắc.
Cậu dán mắt vào tòa tháp Tokyo Midtown cách đó nửa cây số, tầm vóc của nó lớn hơn tháp Roppongi Hills nhiều.
“Senpai, chị có thấy không?Con Enemy to lớn, vô hình đang trốn trên đỉnh tháp Midtown ấy?”
“…………Ờ.”
Câu trả lời nhẹ nhàng của Kuroyukihime vang lên sau vài giây.
Thoạt nhìn thì dường như chẳng có gì trên đỉnh tháp được soi sáng bởi ánh hoàng hôn cả. Nhưng khi nhìn kỹ hơn, ta có thể phát hiện <thứ gì đó> khổng lồ, hơi khúc xạ ánh sáng.
“Iron Pound của Legion Lục <Great Wall> nói rằng đó là con Enemy Thần cấp <Đại thiên thần Metatron>. Có vẻ như ai đó đã thuần hóa được nó và đưa nó ra khỏi mê cung để đưa lên đó.”
“………Vậy là Metatron đã rời khỏi Cathedral à. Vậy nghĩa là… tốt hơn ra không nên tới gần tòa tháp ấy, trừ khi sàn đấu thay đổi thành <Địa ngục> cực hiếm…”
“Vâng. Vào lần cuối cùng đăng nhập ấy, senpai, vụ nổ lớn mà các chị đã thấy ở phía nam chính là do Metatron phản ứng trước Nắm đấm Phản lực của Pound và bắn ra vài tia laser rất mạnh.”
“Ra vậy… Mà, thảo nào đòn tấn công có quy mô cỡ đó. Vậy có nghĩa, tòa tháp Midtown là…”
Haruyuki tiếp tục dòng suy nghĩ của Kuroyukihime.
“Vâng, cơ thể chính của Bộ ISS đang ở đó… và cũng là căn cứ của Hội Nghiên cứu Gia tốc.”
“…………….”
Kuroyukihime liếc xéo tòa tháp lớn nằm đằng xa và giữ im lặng một lúc. Vài giây sau, giọng cô ấy trở nên dịu đi một chút và nói:
“Tôi thật sự rất muốn xông vào đó ngay tại đây, ngay bây giờ đấy… nhưng nếu làm thế, tụi Fuuko sẽ nổi đóa cho xem, nên ta đành phải dời việc xâm lăng tòa lâu đài đó vào bữa khác thôi.”
Nghe thấy câu trả lời tức tốc và quả quyết đó, khóe miệng Haruyuki có hơi chùng xuống ở bên dưới lớp mặt nạ. Như thể Kuroyukihime có thể cảm nhận được rằng cậu đang cười, cô cũng khẽ cười và đổi giọng:
“Thôi, cũng tới lúc quay về rồi. Cái cổng ra gần đây nhất là…”
“À……… C-Chết toi, nó nằm ở bên trong tháp Roppongi Hills… Có khi nào nó bị phá hủy cùng tòa nhà rồi không?”
Kuroyukihime lại cười khi thấy Haruyuki phát hoảng.
“Hahaha, cậu khỏi lo.Không chiêu thức nào có thể gây tổn hại Cổng ra được đâu.Với lại, tọa độ của chúng là hoàn toàn cố định, nên dù tòa nhà có sập thì nó cũng sẽ lơ lửng tại chỗ của mình thôi.”
Nghe thế, Haruyuki nhìn xung quanh và thật sự thấy một thứ hình trái xoan màu xanh đang lơ lửng trên không trung bên dưới cậu vài chục mét. Xung nhịp ánh sáng đó như thể là mặt nước đó, chắc chắn là lối đi một chiều tới thế giới thật.
Cẩn thận dùng tay đỡ lấy cơ thể bị thương của Kuroyukihime, cậu mở tung đôi cánh bạc đã lấy lại sự lộng lẫy của nó và bắt đầu bay xuống.
Cái cổng ra đang lơ lửng dần trở nên to lớn hơn, sẵn sàng tiếp đỡ họ bằng một luồng sáng ấm áp, ân cần.
Ngay trước khi bước vào cổng, Haruyuki quay người lại, ngắm nhìn khung cảnh của sân đấu <Chạng vạng>.
Các con phố ở Roppongi trải dài tới Shirokane và Shinagawa, và ở xa hơn nữa, mặt nước của Cảng Tokyo phản chiếu ánh sáng rực rỡ của ánh hoàng hôn màu cam. Vì vài lý do mà khung cảnh này khơi dậy một sự hoài niệm trong tim Haruyuki và gần khiến cậu muốn khóc.
Hai người họ bước lên cái vòng ánh sáng màu xanh trong Vùng Trung lập Vô hạn và quay về thế giới thật.
Liền sau đó, một vật thể mèm mại đè lên khuôn mặt Haruyuki, hoàn toàn che khuất tầm nhìn của cậu. Cậu đã quên mất mình đang ở đâu trong một thoáng, hay mình đã dive trong tình cảnh gì, và hai tay cậu đang cong quắc lại.
Và, trên tay cậu là một cảm giác rất mượt mà như lụa – dĩ nhiên là cậu chưa từng sờ vào lụa thật bao giờ – và cậu không cưỡng lại được việc vuốt ve nó. Cảm giác mềm mại hình như chỉ mới đây… À phải rồi, không lâu trước, cậu đã ngất xỉu trong khi chơi bóng rổ và được đưa tới phòng y tế của trường sơ trung Umesato. Kuroyukihime đã trèo lên người cậu đầy bạo dạn và kết nối trực tiếp với cậu, lúc đó sờ vào mái tóc của cô cũng có cảm giác giống lắm… Không, là như nhau mới đúng…
“…Haruyuki-kun, cậu vất vả rồi.”
Chàng trai đột nhiên nghe thấy một giọng nói dòi dàng bên tai trái.
Cậu liền nhớ ra mình đang ở đâu.
Nơi đây là phòng khách của một căn nhà xinh đẹp nằm ở một góc của <Khu dân cư Asagaya> phía nam Asagaya, và hiện tại cậu đang ngồi trên chiếc ghế sofa đặt cạnh cửa sổ. Còn cái người đang khẽ ôm lấy đầu Haruyuki, cô ấy chính là chủ ngôi nhà này, <Người đỡ đầu> của Haruyuki, thủ lĩnh của Legion Đen <Nega Nebulus>, phó chủ tịch hội học sinh của trường sơ trung Umesato, Hắc Vương Back Lotus, hay còn là Kuroyukihime.
…Lần đầu tiên mình tới nhà senpai… Kết nối trực tiếp với chị ấy trên cái ghế siêu lớn, kích hoạt mã lệnh để bước vào Vùng Trung lập Vô hạn… và rồi………
Ngay khi nhận thức của Haruyuki đã bắt kịp thực tại, cả cơ thể cậu bắt đầu rung rẩy, và từ ngữ bắt đầu phát ra một cách vô thức từ miệng cậu.
“S=Sen… pai. Em……… đã làm chị……… tổn thương rất, rất nhiều……”
“Đừng có nói về nó nữa!”
Giọng nói đang thép của Kuroyukihime cắt ngang sự dằn vặt của Haruyuki. Cô nhẹ nhàng thả Haruyuki ra, nhìn cậu từ khoảng cách cực gần và từ từ cất lời:
“Cậu chẳng việc gì phải xin lỗi cả. Dù là về trận đấu hay những thứ khác, cậu đều thực hiện một cách đầy ngoạn mục. Hết chuyện. Nếu cậu muốn trách ai thì hãy trách tôi này, vì đã không nghĩ đến trường hợp bị phục kích…”
“Ý… Ý chị là sao… Em… lẽ ra nên thận trọng hơn. Em biết rõ nơi mình đăng nhập vào nằm rất gần trụ sở của <chúng>…”
“Nói thật thì dù có thận trong đến đâu, ta cũng không thể ngăn chặn hoàn toàn đòn tấn công của gã xếp lớp đó đâu.Nếu nhìn từ góc độ đó… tôi đoán là có thể nói rằng hai ta đã làm rất tốt đấy. Với lại… tôi và cậu có thể nói chuyện ở đây, hệt như lúc nãy khi dive vào vậy…”
Giọng nói ấm ấm và dịu dàng của Kuroyukihime đã xoa dịu các giác quan tê liệt của Haruyuki.Chỉ riêng việc được ở đây, để cô ấy xoa đầu mình cũng gần đủ khiến cậu lạc trôi tới tận đâu rồi.Nhưng cậu chợt nhớ ra điều gì đó và mở mắt.
“Ah… phải rồi, em nhớ là… chị có nói gì đó trước khi ta kết nối mà nhỉ, senpai?”
“Hửm?Có sao?”
“Vâng… Em nhớ là cái gì đó… sau khi cả hai ta quay về an toàn ấy…”
Cậu quay sang nhìn, và thấy…
Khuôn mặt trắng toát của Kuroyukihime đã biến thành sắc hòng một cách bí ẩn.Nửa thân trên của cô dựng đứng lên, nhưng có lẽ do di chuyển bất chợt nên cô bị mất thăng bằng và ngã xuống.
Haruyuki cô giơ tay ra nhưng vô ích. Một tiếng ầm vang lên, và phần mông của cô nàng ngã xuống cái sàn gỗ.Hai giây sau, người đẹp màu đen đó đứng dậy như chưa có gì xảy ra, và hắng giọng một cách đầy chủ đích.
“E hèm… C-Có lẽ là tôi có nói gì đó như vậy thật. Ừm, thì, ý tôi là nếu chúng ta quay về an toàn thì tôi sẽ đãi cậu món gì đó ngon ngon do chính tôi tự làm để ăn mừng.”
Mặc dù nét mặt và giọng của cô có hơi cứng nhắc, nhưng phần lớn ý thức của Haruyuki lại bị phân tâm bởi cụm từ <món gì đó ngon ngon do chính tôi tự làm>. Suy cho cùng thì, từ khoảng 6:30 khi mà sáu người cùng Legion với họ – à không, 7 người nếu tính cả Kusakabe Rin – ngồi xuống để tận hưởng một dĩa sushi thập cẩm và maki cuộn, cậu chẳng ăn thêm gì cả. Mặc dù cơ thể không vận động nhiều, nhưng tinh thần cậu thì rất chi kiệt quệ. Một danh sách sơ lược nhanh sẽ thấy—
Vào ngày 20/06, lúc 7 giờ tối, cậu và Shinomiya Utai/Ardor Maiden đã dive vào khu thánh địa bên trong <Cung điện hoàng gia> ở Vùng Trung lập Vô hạn, và với sự trợ giúp của Avatar chiến binh Trilead Tetraoxide bí ẩn, họ đã đánh bại các Enemy canh gác ở đó và rời khỏi Cung điện Hoàng gia.
Cùng ngày đó, họ chạm trán <Tứ Thần Suzaku> ở cây cầu phía nam cung điện. Haruyuki đã cho Maiden chạy thoát trước, sau đó quay lại để giải cứu Kuroyukihime và Fuuko khi họ đánh lạc hướng và có ý định để bản thân mình mắc kẹt lại, và sử dụng Kỹ năng Tâm Ý phi hành <Light Speed> để bay lên tận vũ trụ. Sau đó, bằng chiêu thức Tâm Ý <Starburst Stream> của Kuroyukihime, họ đã đánh bại Suzaku khi nó mất đi ngọn lửa bảo vệ của mình.
Cùng ngày đó, họ đã rút lui về quận Nakano thành công và kết thúc <Chiến dịch Giải cứu Ardor Maiden>. Nhưng để đi tìm Ash Roller đáng ra phải gặp mặt với họ, Haruyuki đã đơn thân rời khỏi nhóm lần nữa.
Cùng ngày đó, cậu đụng phải sáu Burst Linker đã bị nhiễm Bộ ISS trên đường Meiji của quận Shibuya đang thảm sát Ash Roller một chiều. Haruyuki đã mất kiểm soát và triệu hồi <Tai Ương Giáp> vốn còn ở dạng hạt giống đến lúc đó, sử dụng sức mạnh của Chrome Disaster đệ lục để thảm sát lũ sử dụng Bộ hỗ trợ đó và rời đi.
Cùng ngày đó, cậu đụng phải Lục Vương Green Grande và tên vệ sĩ Iron Pound của anh ta trên đường tới tháp Roppongi Hills, và sau một trận chiến thư hùng với kết quả Iron Pound thua cuộc và làm trầy mặt khiên của Grande, cậu đã Burst Out do <ngắt kết nối cưỡng chế> xảy ra ngoài thế giới thật.
7:20 tối, cậu đã nhốt các đồng đội cùng Legion lại trong nhà và cố gắng bỏ chạy, nhưng đã bị bắt lại bởi <Con> của Fuuko là Ash Roller, hay còn là Kusakabe Rin tại khu vườn sân trước của chung cư. Hai người họ đi vào chiếc xe hơi dưới bãi đậu xe ngầm để nói chuyện một hồi, sau đó bước vào một trận đấu kết nối trực tiếp.
7:40 tối, cậu lại bị bắt một lần nữa bởi Fuuko, Chiyuri và Kuroyukihime.Cậu phải hứa với họ là không được phép quyên sinh.Họ rời đi vào 8 giờ tối, còn cậu thì lặng lẽ đi làm bài tập trong phòng.
Vào 9 giờ tối, cậu để lại một tin nhắn cho mẹ nói là sẽ ra ngoài, nhưng lại đụng phải Kuroyukihime ở sân trước.Cậu liền bị ném vào một chiếc taxi và được đưa tới nhà Kuroyukihime ở phía nam Asagaya.Sau một cuộc nói chuyện dài, họ lại bước vào Vùng Trung lập Vô hạn.
Vào 10:15 tối, tại tầng ngắm cảnh của tháp Roppongi Hills, cậu đã giao chiến với Black Vise, phó chủ tịch của <Hội Nghiên cứu Gia tốc>. Mặc dù cậu đã mắc bẫy của kẻ địch và để mất kiểm soát ở mức độ chưa từng thấy trước đây, cậu đã gặp Disaster đệ nhất ở sâu bên trong tiềm thức của mình—
Chrome Falcon. Khi khám phá ra bí mật đằng sau sự khai sinh của <Tai Ương Giáp>, cậu đã phá vỡ được lời nguyền đó.
Rất nhiều chuyện đã xảy ra chỉ trong 3 tiếng đồng hồ, và theo tính toán của riêng Haruyuki, có lẽ cậu đã tiêu thụ hơn 2500 calo rồi. Thế nên cậu không cưỡng lại được trước việc Kuroyukihime nói rằng sẽ <tự nấu ăn> cho cậu.
(Phoenix: đã ai thấy rõ cái sự câu chương kinh hồn của lão tác giả chưa?)
Haruyuki cũng rời khỏi ghế và đi theo Kuroyukihime để tiến vào bếp. Căn bếp khá rộng so với căn hộ một người ở, nhưng tủ và bếp điện trông rất mới; không khác gì mấy so với tư gia Arita. Ngoài ra, trong bếp không nhìn thấy dụng cụ nấu ăn, nhưng Haruyuki phỏng đoán rằng người trọ tại đây có kỹ năng nội trợ siêu bá và đã dọn dẹp chỗ này rất ngăn nắp. Cậu liền nói với Kuroyukihime khi cô đang bước về phía tủ lạnh:
“S-Senpai, để em giúp nữa ạ. Em không giỏi nấu ăn lắm… nhưng ít nhất có thể phụ gọt khoai tây hay gì đó…”
“Ồ? Thế là giỏi đấy, lần tới nhớ chỉ tôi nhé.Cứ lần nào tôi gọt khoai là trọng lượng của chúng đều giảm đi rất nhiều luôn à.”
“V-Vâng, bất cứ lúc nào ạ. Khoan… hử?”
Nghe thấy những lời lẽ ra không thể cất lên từ một đầu bếp sành ăn, Haruyuki chỉ biết chớp mắt lia lịa.Và rồi cái tủ lạnh quá cỡ bất chợt mở ra.Nó không chứa đầy nhiều loại rau, cá, thịt và trái cây, mà đúng hơn là có vô số cái hộp hình chữ nhật màu trắng được xếp chồng lên nhau.
“Haruyuki-kun, cậu thích loại đồ ăn gì? Nhật-Tây-Trung-Ý-Tây Ban-Đức-Pháp?”
Nghe cô ấy nói thế với vẻ mặt tỉnh rụi, Haruyuki lập tức chìm vào suy nghĩ. Bỏ qua ba cái đầu tiên là món Nhật, món Tây và món Trung quốc đi, bốn cái tiếp theo chắc là Ý, Tây Ban Nha, Đức và Pháp… nhỉ? Nếu đúng là vậy thì hiển nhiên cậu sẽ có câu hỏi.
“E-Etou… có gì khác biệt giữa <Tây> và <Ý-Tây Ban-Đức-Pháp> ạ?”
“Hửm?Còn phải hỏi sao?<Tây> nghĩa là đồ ăn phương Tây. Cơ mà nói trước: tuy gọi là đồ Tây, nhưng thực ra đó là ẩm thực Nhật Bản truyền thống. Tôi thích món thịt hầm và macaroni bỏ lò nhất đấy.”
“R-Ra vậy… T-Thế thì cho em món thịt hầm <Tây> đi, senpai…”
“Hiểu rồi, vậy tôi sẽ đi làm ngay.”
Bằng những động tác mau lẹ, Kuroyukihime lấy ra hai cái hộp từ cái tháp dày đặc đó, đặt chúng vào trong một cái lò vi sóng hiệu suất cao, và nhấn vào một cái nút.
“5 phút là xong ngay, nên cậu có thể ra bàn ăn ngồi chờ nhé.”
…Thật khó mà quyết được rằng đó có được tính là đồ ăn tự làm hay không. Mà, chí ít thì chị ấy cũng đã tự thân bấm nút. Tự an ủi bản thân, Haruyuki nhanh chóng quay trở lại phòng khách.
Món thịt bò hầm nóng hổi được đổ vào một cái đĩa gốm.Mà, dù cho nó được làm kiểu gì thì ít nhất hương vị vẫn ngon. Gia vị cũng nhẹ hơn đại đa số thức ăn đông sản xuất hàng loạt, nhưng vẫn rất ngọt và kèm theo rất nhiều rau. Nếu xét đến phần đóng gói đặc biệt sơ sài, đây có lẽ là sản phẩm thương hiệu của một nhà hàng nổi tiếng, và vì có kèm cả salad nên chắc không có vấn đề gì về mặt dinh dưỡng cả. Nhưng trong khi haruyuki di chuyển cái muỗng lia lịa qua lại từ miệng với cái dĩa, cậu vô thức phát hiện một điều rất giống với những lúc cậu ănmón pizza đông lạnh một mình. Đó chính là…
“Haruyuki-kun, mình đổi món ha. Nào, há miệng ra đi.”
Sau đó, một cái nĩa xuất hiện gần miệng cậu, và cậu ra há to ra theo phản xạ. Mặc dù đây chắc chắn là thức ăn đông lạnh, nhưng miếng macaroni lớn được phủ bởi sốt trắng có vị thật là al dente, hoàn toàn khiến cậu lạc trôi đi. Kuroyukihime cười một cách ấm áp khi nhìn cậu, lia mắt xuống bàn và nói:
“Vậy thì, tôi sẽ lấy miếng cà rốt lớn này nhé…”
“Ah, vâng…”
“…Thôi thì miếng thịt bò lớn ở bên cạnh vậy.”
“Ah, vâng… Ấy, khoan, không công bằng!? Em tính để dành nó ăn sau mà…”
“Tự trách bản thân vì đồng ý cái rụp mà không thèm hỏi điều kiện ấy.Rồi đó, tôi há miệng ra nha.”
Nói xong, cô nhắm mắt lại và há miệng ra.Haruyuki chỉ có thể đau xót đưa miếng thịt mà cậu tính để dành lại sau cùng. Trong khi nửa buồn, nửa lo lắng đưa cái muỗng sang phía bên kia của cái bàn ăn, Kuroyukihime khép miệng lại, nhai từ tốn và nuốt một cái ực, rồi vui vẻ mở mắt ra và mỉm cười.
“Ừm, quả nhiên là thức ăn sẽ ngon hơn khi ăn cùng ai đó.”
—Những lời đó đích xác là những gì mà Haruyuki vừa nghĩ đến.
Phải – dù cho thức ăn có xa xỉ cỡ nào đi nữa, Kuroyukihime có lẽ đã ngồi tại cái bàn này mỗi buổi tối trong cô độc. Ăn một mình là một điều rất đỗi cô đơn. Dù món đó rất ngon hay đầy dinh dưỡng, ta vẫn sẽ luôn cảm thấy cô đơn, và Haruyuki hiểu rất rõ cái cảm giác ấy.
“Nè, senpai…”
Gác lại nỗi buồn của việc bị lấy mất miếng thịt, Haruyuki cất lời với giọng lí nhí.
“Hửm?Giờ có muốn lấy lại thì cũng hơi trễ rồi đó nha?”
“D-Dạ không, em không có nói tới miếng thịt, em… etou…”
Như thể cái muỗng bên tay phải là bùa cầu may, Haruyuki nhìn thẳng vào đôi mắt đen như màn đêm đang cách mình 80cm, và nói:
“Etou, em không chắc rằng liệu nó có thành sự thật được liền không, nhưng… em muốn nói rằng… hy vọng, ngày nào đó… ta có thể ăn chung với nhau mỗi ngày…”
(Phoenix: thằng này có biết mình vừa tỏ tỉnh kiểu gián tiếp không vậy?)
Chắc kiểu như thế.Mà, ‘mỗi ngày’ thì có hơi quá, nhưng hẳn phải có cách để giảm đi số ngày mà Kuroyukihime dùng bữa một mình. Có lẽ cô ấy sẽ tới nhà Haruyuki sau giờ học, hoặc nghĩ ra cách gì đó để giúp Haruyuki tránh được thời gian làm việc khi phải rời trường, và cậu có thể chờ cô ấy ở văn phòng hội học sinh.
Haruyuki vốn chỉ có ý định kiểu như thế thôi.
Nhưng phản ứng của Kuroyukihime thì có phần ngoài dự kiến. Cái nĩa bên tay phải cô ấy rơi xuống cái dĩa thịt, và khi cô định nhặt nó lên, ngón tay cô chạm phải nước sốt nóng khiến cô hét lên “Ui da!” và mau chóng với lấy ly nước đá lạnh, để rồi làm đổ luôn cả nó.
May thay là nó gần như trống rỗng, nên Haruyuki chụp lấy cái ly và đặt xuống đàng hoàng, đồng thời mở to mắt ra để nhìn sang phía bên kia cái bàn.
Kuroyukihime đã đứng hình tại chỗ, tay trái cô ấy vẫn nắm chặt tay phải của mình và đặt ngay trước ngực. Sắc đỏ trên khuôn mặt cô ngày càng đậm hơn, nhưng biểu cảm thì không rõ lắm: là sốc, hay là một cảm xúc hoàn toàn khác biệt?
“………Nữa hả trời?Thiệt luôn đó, nữa hả trời?”
“Hể? N-Nữa… Cái gì nữa cơ ạ? Bộ lúc trước em có đề cập tới chuyện ăn chung với nhau rồi ạ?”
“À không… đây là lần đầu tiên cậu dùng chiêu này… nhưng đã là lần thứ hai cậu làm gián đoạn hệ lưu thông của tôi rồi.”
Cô thở dài sau khi thốt ra những lời kinh ngạc ấy, rồi nhìn thẳng vào Haruyuki đang á khẩu, và nở một nụ cười rất ấm áp mà Haruyuki dường như đã từng thấy trước đây, rồi nói:
“………Được thôi.Dù là bao nhiêu lần đi nữa, tôi vẫn sẽ hứa với cậu.”
Nói xong, cô đứng dậy và đi vòng quanh cái bàn ăn để tới bên cạnh Haruyuki và giơ tay phải của mình ra. Sau đó, cô nhẹ nhàng nắm lại, chỉ chìa ra mỗi ngón út.
“Nào, móc ngoéo tay hứa nhé.”
Ngoan ngoãn và thận trọng, Haruyuki giơ tay lên và móc ngón út tròn trĩnh của mình với cô. Kuroyukihime liền chậm rãi đưa lắc tay lên xuống, mỉm cười thêm lần nữa và thỏ thẻ:
“Hứa rồi nhé.Ngày nào đó, ta sẽ cùng nhau dùng bữa mỗi ngày.”
CHƯƠNG 11
Hôm sau, thứ sáu ngày 21 tháng 6, vào lúc 7 giờ tối.
Cũng như hôm qua, cả sáu thành viên hiện tại của Nega Nebulus tập trung ở phòng khách nhà Arita. Không may thay (phải không nhỉ?), không hề có tin gì từ Ash Roller – Kusakabe Rin cả. Có vẻ là bởi vì cô đã đi quá giờ giới nghiêm lúc 8 giờ tối vào tối qua nên hôm nay đã bị bố cô nàng cấm túc một bữa.
“Thảo nào, tớ vẫn luôn nghĩ là người như cậu ấy sẽ không đi đấu đêm thường xuyên lắm…”
Chiyuri trầm trồ, và <Người đỡ đầu> của Rin cười khúc khích:
“Cô nhóc đó không giỏi điều khiển bất cứ loại phương tiện nào. Đừng nói đến xe điện, thậm chí đến cả cái thứ chẳng có bao nhiêu mã lực như xe đạp con bé còn dở tệ. Có vài người chơi thuộc loại <Tương thích Tuyệt đối> với Avatar của mình ở Thế giới Gia tốc nhưng có lẽ chỉ có mình Rin là như kiểu <Bất Tương thích Tuyệt đối>.
“Haha, đúng nhỉ! Nhưng chắc cũng không đến mức đấy, cơ mà Haru cũng giống vậy kìa!”
Haruyuki giật nảy người khi câu chuyện đột nhiên chuyển hướng sang cậu, và mấy sợi mì trên đũa cậu suýt nữa trượt xuống.
Bởi vì cũng khá là bất lịch sự khi nhờ mẹ của Chiyuri chuẩn bị nhiều đồ ăn suốt mấy ngày liên tục như vậy, mọi người đã quyết định sẽ tự chuẩn bị đồ ăn. “Tự chuẩn bị đồ ăn” thực ra chỉ là hai đứa con trai nấu mì, trong lúc mấy cô gái chuẩn bị nước sốt và mấy món ăn kèm. Việc chuẩn bị chỉ mất khoảng 20 phút, nhưng món mì lạnh có mùi vị tuyệt vời trong cái không khí oi bức của trời tháng sáu, bên cạnh đó, họ được ăn với bạn bè mình.
Haruyuki gắp thêm mì từ cái tô lớn vào mồm cùng với vài miếng gừng Nhật, trong lúc phân bua:
“Tớ… Tớ có nhiều điểm tương đồng với Silver Crow lắm nhé… Ví dụ, cả hai đều không thể chịu được nhiều đòn, cả hai đều ngốn năng lượng nhiều như quỷ, cả hai đều ghét bị giật điện, và còn…”
[UI> Đấy toàn là điểm yếu.]
Shinomiya Utai đặt đôi đũa của mình xuống giá đỡ một cách cực kì trang nhã trước khi gõ cái câu đấy vào, làm ai đấy đều cười nắc nẻ.
15 phút sau, sau khi tất cả đã ăn xong và mang hết bát đĩa vào bếp, cả bọn di chuyển căn cứ ra chỗ sofa. Vẫn có thể thấy được có chút căng thẳng hiện lên trên mặt mọi người.
Kuroyukihime nhìn từng người theo thứ tự và nói với giọng điềm tĩnh:
“—Như tôi đã nói lúc trước, nhờ vào những cố gắng của Haruyuki-kun tối hôm qua, chúng ta đã gỡ bỏ được Tâm ý Tiêu cực khỏi <Tai Ương Giáp>. Hiện giờ Bộ Giáp chỉ còn là một Trang bị Cường hóa bình thường vô tri vô giác… nên là như thế.”
Cảm nhận được ánh mắt của Kuroyukihime nhìn mình, Haruyuki gật đầu gượng gạo đáp lại.
Cậu đã gửi một email dài cho bốn người còn lại vào hồi trưa, kể lại chi tiết những gì đã diễn ra tối qua, sau khi tất cả đã rời khỏi – dĩ nhiên là cậu không thể không lược bớt cái việc đã đến nhà Kuroyukihime.
“Tuy nhiên, trong hệ thống, Bộ Giáp vẫn là một vật thể kí sinh đang trú ngụ ở đâu đó trong Avatar của Haruyuki-kun. Nếu như nó không bị gỡ bỏ hoàn toàn bằng <Kỹ năng Thanh Tẩy> của Utai, sáu tên Vua lắm chuyện kia có lẽ sẽ không thể biết được Bộ Giáp thật là đã bị phá hủy hoàn toàn hay chưa – Utai?”
Nhận ra ánh mắt về phía mình, cô bé nhỏ nhất có mặt tại đó gõ vào bàn phím của mình với vẻ kiên định…
[UI> Cứ để cho em. Đó là lý do duy nhất để em ở đây mà… Tuy nhiên, bởi vì mục tiêu thanh tẩy là một thứ thuộc cấp độ <Thất Tinh>, có lẽ là sẽ mất kha khá thời gian. Em nghĩ phải mất ít nhất là một tiếng.]
“Ừm. Còn nữa, trừ Haruyuki-kun và Utai, cả bốn người còn lại sẽ phụ trách việc đảm bảo an toàn cho họ khỏi những đợt tấn công của Enemy hoặc là các Burst Linker khác trong suốt quá trình đó. Mà cái vế sau thì tôi nghĩ khả năng cao sẽ không xảy ra đâu. Tất nhiên là chúng ta sẽ chọn một địa điểm cách xa mọi vị trí có nhiều Enemy lảng vảng, nhưng mọi người cũng biết là chúng có thể bị thu hút bởi <dấu vết Tâm ý>…”
Kuroyukihime không nói nữa, và Takumu, với nụ cười khiến cho người khác cảm thấy an tâm, tiếp lời:
“Nếu như phải đụng độ thứ gì đấy, chúng ta có thể lấy lại được số điểm đã dùng để dive vào mà, Master.”
“Hehe, đúng đó. Nếu mà có bất cứ nguy hiểm gì, chúng ta chỉ cần dụ lũ Enemy đến Shinjuku và đẩy sang cho Blue Legion, Leonids, hoặc là nhóm đi săn của Legion khác, rồi tất cả sẽ lại đâu vào đấy thôi.”
Cả bọn chỉ có thể cười ngặt nghẽo khi nghe thấy <Sư Phụ Raker thật ra rất đáng sợ> nói điều đó. Cứ vậy, buổi họp kết thúc, và giống như tối hôm qua, mọi người kết nối trực tiếp với nhau, dùng máy chủ nhà Arita làm cơ chế an toàn.
Đây là lần thứ tư Haruyuki tiến vào Vùng Trung lập Vô hạn trong tuần này. Nhưng khi hô khẩu lệnh <Unlimited Burst> cùng với những người khác, cậu không còn thấy bất an hay là sợ sệt nữa, chỉ có mỗi cảm giác tin tưởng vào những người đồng đội của mình.
Haruyuki biết cực rõ khả năng của <Tịnh Hỏa Vu Nữ> Ardor Maiden, một trong những thành viên của nhóm <Elements> thuộc Nega Nebulus đời đầu – Shinomiya Utai. Cô bé đã đánh bại người dùng bộ ISS Olive Glove mà chẳng bị thương tổn gì, và rồi nhấn chìm Bush Utan cùng với toàn bộ sàn đấu trong biển lửa trong nháy mắt. Tiếp đó, thậm chí cả những con Enemy kỵ sĩ khổng lồ trấn giữ chính điện của <Cung điện Hoàng gia> cũng bị mắc kẹt và nung chảy bởi hồ dung nham của cô bé, điều đã khiến cho Haruyuki tin rằng trong toàn bộ Thế giới Gia tốc, ngọn lửa của cô bé chắc chắn nắm giữ sức mạnh công kích lớn nhất.
Nhưng kĩ năng của Utai không phải là dựa vào <sự hủy diệt>, Haruyuki sắp sửa được tự mình trải nghiệm điều đó.
Vị trí được chọn cho buổi thanh tẩy là Koenji – không phải khu dân cư, mà là khuôn viên của một đền thờ Phật giáo lớn cùng tên nằm cách căn hộ của Haruyuki không xa. Đa số đều nghịArdor Maiden là một vu nữ, cho nên chọn một đền thờ Thần đạo cho nghi lễ có vẻ sẽ hợp hơn, nhưng chính cô bé đã nói rằng chọn một đền thờ Phật giáo cũng không có vấn đề gì, và không có ngôi đền nào ở gần, cho nên họ cũng không có nhiều lựa chọn lắm.
Dù sao thì dưới ánh sáng huyền diệu của sàn đấu <Ánh trăng>, ngôi đền tỏa ra một hào quang thần thánh và thiêng liêng không thể sánh được, dường như chẳng có vẻ gì khước từ nàng vu nữ trong bộ áo kimono haori trắng và chiếc quần hakama đỏ. Utai bảo Haruyuki đứng ngay chính giữa sân, bước ra xa cậu ba mét và đưa cánh tay phải về phía trước.
Những ngọn lửa hình thành trên các đầu ngón tay cô bé, tạo thành một chiếc quạt trắng. Phạch!, nàng vu nữ mở chiếc quạt xếp ra, và bắt đầu vẫy nó từ trái sang phải.
Từng cột lửa đỏ cao bắn thẳng lên ở phía trước bên phải, phía trước bên trái, đằng sau bên phải và đằng sau bên trái Haruyuki, rất nhanh, từng cái một. Ở đằng xa, Kuroyukihime, Fuuko, Chiyuri và Takumu đang nín thở theo dõi khi Utai đưa chiếc quạt về lại trước mặt, và bắt đầu bước nhón chân tới trước.
(Edit: nôm na là bốn góc của một hình vuông đi cho lẹ.)
“<Atara sakura no… atara sakura no ka toga wa, chiru zo urami naru…>”
[Hoa anh đào… tội lỗi của hoa anh đào vụt qua, phân tán và trở thành nỗi oán hờn…]
Tiếng hát trong trẻo bắt đầu vang vọng trong không khí lạnh lẽo của Vùng Trung lập Vô hạn. Bốn cột lửa xung quanh Haruyuki bắt đầu bùng phát. Toàn bộ tầm nhìn của cậu chìm trong lửa đỏ, và một lực đẩy vật lý đưa cơ thể Silver Crow lên cao khoảng một mét.
Nhưng cậu không hề sợ, và hiến dâng toàn bộ vào sức mạnh. Cậu hoàn toàn không cảm thấy bỏng hay là đau, và dù thanh HP ở góc trái phía trên tầm nhìn của cậu vẫn còn nguyên, cậu có thể cảm nhận được ngọn lửa mãnh liệt khổng lồ đang thiêu đốt – không, đang <thanh tẩy> – thứ gì đó. Theo như Kuroyukihime, những ngọn lửa đốt cháy <trạng thái kí sinh> trong hệ thống, nhưng khi Haruyuki dấn thân mình vào ngọn lửa hừng hực, hai từ <căn nguyên> và <ảnh hưởng đi kèm> lại hiện ra trong đầu cậu.
Đúng – lúc đầu đúng thật là Bộ Giáp đã kí sinh trên lưng Silver Crow. Rồi sau nhiều lần khi con <Quái Vật> có tri giác bên trong Bộ Giáp nói chuyện với Haruyuki, cả hai đã gắn kết sâu hơn, sau cùng thì thức tỉnh cậu thành Chrome Disaster đệ lục. Nói rằng cậu chưa bao giờ cảm thấy bất kì loại ảnh hưởng nào trước sự thúc ép – trước cái năng lượng hủy diệt tràn đầy của Bộ Giáp – thì sẽ là nói dối. Từ một phương diện khác, nếu không phải vì cái <ảnh hưởng đi kèm> này , cậu đã không bao giờ liên kết với Bộ Giáp nhiều đến vậy.
Haruyuki cảm thấy những suy nghĩ đã phát triển trong trái tim cậu đang dần dần bị đốt trụi bởi những ngọn lửa mãnh liệt song dịu mát được tạo ra bởi Tâm ý của Shinomiya Utai. Cậu nhắm mắt lại, giang tay chân ra, và cùng lúc nói với cái thực thể đã chiến đấu bên cạnh cậu, ở sâu trong tim.
—Này, <Quái Vật>.
—Thật ra ta cũng chẳng ghét mi đâu. Được chiến đấu cùng ngươi… là một vinh hạnh.
—Trong tương lai… nếu có thể gặp lại trong một tình huống khác, hãy chiến một <trận> đúng nghĩa nhé. Một chọi một hay là tác chiến cũng được, hãy đấu một trận đúng nghĩa.
Haruyuki không nhận được câu đáp trả nào, nhưng cậu cảm nhận được, rằng con <Quái vật> gớm guốc song cũng xinh đẹp đó, đang gầm lên ở một nơi nào đó thật xa.
Điệu múa trang nhã của Ardor Maiden kéo dài suốt 1 tiếng 30 phút.
Họ đã lo lắng về việc bị quấy rầy bởi các Enemy hoặc Burst Linker, nhưng may mắn là điều đó đã không xảy ra. Chuyển động của nàng vu nữ chậm dần đều, và khi em dừng hẳn, các cột lửa cũng tan thành những tia lửa nhỏ, phân tán vào bầu trời đêm.
Haruyuki đáp chân xuống đất, và phát hiện ra có hai vật phẩm nhỏ đã xuất hiện trên tay mình. Chúng là những thẻ vật phẩm ánh lên màu bạc thuần khiết dưới ánh trăng.
Một trong số chúng có dòng chữ – [STAR CASTER] được khắc ở trên, trong khi cái còn lại có dòng [THE DESTINY] sáng rực. Thanh kiếm và bộ giáp. Đây là hình thái nguyên bản của <song tinh> đã xuất hiện từ những ngày khởi nguyên của Thế giới Gia tốc, thay đổi vận mệnh của vô số Burst Linker. Bởi cả hai đã trở về trạng thái thẻ phong ấn, điều này có nghĩa là [THE DISASTER] không còn tồn tại trong thế giới này nữa—
Haruyuki nắm chặt hai tấm thẻ, bước đến vài bứa, và cúi gập người trước Shinomiya Utai.
“…Cảm ơn em, Mei-san. Kết thúc rồi… Tất cả đã kết thúc rồi…”
“…Một mình em thì đã không thể làm được gì cả. Kuu-san cũng đã giúp em gửi lời tạm biệt đến <Bộ Giáp> mà.”
Nói vậy, em đưa hai bàn tay nhỏ nhắn ra, nhẹ nhàng vuốt ve chiếc mũ của Haruyuki. Cậu ngẩng mặt lên, và trông thấy phía sau Utai, Kuroyukihime, Fuuko, Chiyuri, Takumu với những nụ cười giống hệt nhau.
Ardor Maiden lùi về sau vài bước và được Sky Raker đỡ, trong khi Black Lotus tiến về phía trước trên một khối khí, gật đầu và nói:
“Crow, làm tốt lắm. Như thế này thì không còn ai có thể trách cứ cậu tại <Hội Nghị Thất Vương> vào chủ nhật được nữa. Tôi tin rằng chủ để chính tại đó sẽ là cách đối phó với Bộ ISS và Hội Nghiên cứu Gia tốc, và rồi cậu có thể đứng hiên ngang với lương tâm trong sạch. Còn nữa, về việc làm gì với hai Trang bị Cường hóa này, tôi sẽ để cậu toàn quyền quyết định, cho nên là nhớ suy nghĩ kĩ trước nhé.”
Nghe được những lời tin tưởng vô điều kiện vào mình, lòng Haruyuki tràn đầy vui sướng, nhưng cậu lắc đầu và nói:
“Không, về việc đó… Thực ra em đã quyết định rồi.”
“Ồ?”
Haruyuki rời mắt khỏi Kuroyukihime đang hơi nghiêng đầu, lần lượt nhìn vào từng người, và nói tiếp:
“Mọi người đều đã mệt, đặc biệt là Mei-san, nên là nói điều này có thể là vô lí, nhưng mà… mọi người có thể giúp em thêm một lần nữa không?”
Đầu tiên Haruyuki chạm vào thanh HP của mình, mở <bảng tùy chọn> ra, và tạm thời cho hai tấm thẻ vào cái kho gần như trống rỗng của mình. Rồi cậu tìm một vài vật thể để phá hủy ở bên ngoài ngôi đền, nạp thanh kĩ năng đặc biệt. Sau đó, ôm Utai ở bên tay phải và Chiyuri bên trái, cậu bay lên và để cho Takumu nắm lấy hai chân. Kuroyukihime nhờ Fuuko kích hoạt Trang bị Cường hóa <Gale Thruster> để mang cô đi.
Cứ vậy, sáu người đi theo Đại lộ Thất Nhẫn về hướng nam. Băng qua quận Setagaya, rồi đi theo hướng đông xuống Đại lộ Meguro, qua khỏi trung tâm Tokyo. Đích đến của họ là <Bến phà Shibaura>, ở đối diện vịnh Tokyo.
Haruyuki đáp xuống ở trạm dừng ở đường Odaiba phía bắc cao tốc Shuto, và trong lúc đợi Fuuko và Kuroyukihime đang dựa vào các cú nhảy cự li dài, so sánh quang cảnh xung quanh với mớ kí ức lộn xộn của mình.
Những nhà kho ở các bến đã biến thành các kiến trúc xinh đẹp trông như những ngôi đền dưới hiệu ứng của sàn đấu <Ánh Trăng>. Ở giao lộ của đường xe tải băng qua các tòa nhà này với một đường khác đi về phía tây—
“…Ở ngay đây.”
Haruyuki thì thầm với chính mình, rồi nói với năm người còn chưa hiểu chuyện gì đang diễn ra kia:
“Có… một vật ở đây. Em nghĩ là nó rơi ở gần giao lộ.”
“Vật thể…? Không phải một tấm thẻ mà là vật thể?”
Cậu gật đầu trước câu đáp lại của Takumu.
“Nhưng không phải các vật thể đánh rơi đều bị xóa bỏ mỗi lần <Chuyển cảnh> trong Vùng Trung lập Vô hạn à?”
Chiyuri hỏi. Haruyuki gật đầu, rồi lại lắc đầu.
“Thường là vậy, nhưng mà tớ nhớ là đã từng nghe rằng có một vài vật cực kì quan trọng sẽ không bị mất đi sau vài ngày… không, thậm chí là nhiều năm, thậm chí dù cho hiện tượng Chuyển cảnh có xảy ra. Đúng không ạ, Senpai?”
Cậu nhìn vào Kuroyukihime, và Burst Linker có lẽ là người có nhiều kinh nghiệm nhất trong số họ gật đầu.
“Đúng, đúng là có thật… nhưng những vật phẩm có thể tồn tại mãi mãi là cực hiếm. Như là chứng nhận ai đó đã hoàn thành <Nhiệm vụ Legion Master>… hay cổng vào của Tứ Đại Mê Cung…”
“Và chìa khóa vào một Ngôi nhà.”
Fuuko nói thêm với vẻ vô tư. Haruyuki gật đầu lia lịa và nói:
“Là nó! Mọi người có thể giúp em tìm một cái <chìa khóa> không?”
Dưới sàn đấu <Ánh Trăng> có một lớp cát rất dày trên mặt đất, làm cho việc tìm kiếm trở nên rất khó. Nhưng so với sàn đấu <Rừng Thối Rữa>, nơi mà mặt đất trở thành một cái đầm lầy độc tố, hoặc là sàn đấu <Chuộc tội> với đầy những con trùng lúc nhúc khắp nơi, thế này còn chưa tệ bằng phân nửa. Với suy nghĩ đó trong đầu, Haruyuki bắt đầu thò hai bàn tay trần xuống nền cát trắng ở cái giao lộ lớn.
Thật sự mà nói, chẳng có gì chứng minh là cái <chìa khóa> được chôn ở đây. Nhưng cậu tin rằng có một kiểu ý chí, hoặc là ai đó, đã bảo cậu đến đây. Nếu như cái giấc mơ dài mà cậu đã có ở Cung điện Hoàng gia – câu chuyện bi kịch đó, thực sự là một phần của lịch sử, cậu sẽ có thể tìm được cái chìa khóa ở đây. Lúc cậu còn rất nhỏ, cậu và bố mẹ đã đến Okutama để leo núi, và tìm ra một mũi tên bằng đá ở sườn đồi. Cậu tin rằng cái chìa khóa nãy cũng như cái dụng cụ bằng đá kia, đang lặng lẽ chờ đợi ai đó tìm ra nó.
Sau khi lần mò trong cát vài trăm lần, sau cùng cậu cũng chạm vào thứ gì đó cứng cứng.
Cậu dừng lại và sau đó chậm rãi kéo ra một vật từ bên dưới lớp cát. Nó là một vật đã trải qua không biết bao nhiêu thời kì – có lẽ khoảng 7 nghìn năm – một cái chìa khóa bạc bé tí phản chiếu ánh sáng, hoàn toàn không bị hư hại.
(Edit: cho nên tựa đề vol này mới có tên là Thất Thiên Niên – tức 7 nghìn năm)
“……Tìm được rồi……”
Haruyuki lầm bầm, và đứng dậy. Các bằng hữu nhận ra cậu đang làm gì, ngừng việc tìm kiếm lại, và vây quanh cậu. Haruyuki đưa cái vật thể nhỏ nhắn, lấp lánh dưới ánh trăng lên để cho mọi người nhìn vào nó. Rồi cậu lặp lại:
“Tìm được rồi. Đây là thứ mà em đang tìm.”
“Crow… đây là chìa khóa gì?”
Nghe câu hỏi của Chiyuri, Haruyuki gật đầu trả lời:
“Tớ sẽ đưa mọi người đến đó ngay bây giờ. Dĩ nhiên là, cái chìa này không phải là của tớ… nhưng tớ nghĩ là chủ của nó sẽ rất vui.”
Haruyuki cẩn thận đặt cái chìa khóa nhỏ mà cậu vừa tìm được vào kho, và hướng thẳng về đích đến tiếp theo. Lần này thì không phải bay xa nữa. Từ bến phà Shibaura, họ đi qua cầu Cầu Vồng vào phía nam Odaiba, nằm không xa nơi được gọi là <Công viên Harumifuto> ở thế giới thực.
Bên cạnh con đường hẹp, có một ngôi nhà nhỏ khác với mọi thứ xung quanh về cả màu sắc và các đặc điểm địa lý. Nếu như Haruyuki không có đang giữ cái chìa khóa cậu vừa tìm được trên tay, có khả năng là họ sẽ không thể định vị được ngôi nhà dù có tìm kĩ đến mức nào. Đó là bởi vì chỉ sau khi bỏ ra một lượng cực lớn Burst Point trong một lần duy nhất ở các <Cửa hàng> nằm rải rác trên Vùng Trung lập Vô hạn để mua một cái chìa khóa, người chơi mới có quyền bước vào thứ được biết đến như là <Nhà của người chơi>.
Chìm đắm dưới ánh trăng dịu dàng, những bức tường đá trắng của ngôi nhà trông rất giống với nhà của Kuroyukihime, nơi mà cậu vừa đến hồi tối qua. Haruyuki bước vài bước vào khu vườn nhỏ, quay lại và nói với đồng đội của mình:
“Đây là Nhà của <Chrome Falcon> và <Saffron Blossom>.
Nghe điều cậu vừa nói, cả năm người tròn mắt. Cậu chỉ mới kể sơ cho họ về câu chuyện của <Tai Ương Giáp>, nhưng có vẻ như tất cả đều nhận ra rất nhanh và đoán được lí do mà Haruyuki đã cố gắng tìm kiếm chìa khóa một cách kĩ lưỡng, và đến nơi này.
“Vậy… chỗ lúc nãy, giao lộ ở bến phà Shibaura là…”
Haruyuki gật đầu trước câu hỏi thỏ thẻ của Utai.
“Đúng, đó là nơi Blossom mất toàn bộ điểm số, và biến mất khỏi thế giới này… cũng là nơi mà Falcon đã trở thành Chrome Disaster đời đầu, và phải hứng chịu đòn Đoạn tội Công kích. Anh đã nghĩ là, dù cho ai trong số hai người giữ chìa khóa, nó hẳn phải rơi ở đó.”
“Ra vậy… Đúng thật, không có nơi nào tốt hơn nơi đây để làm nơi an nghỉ cuối cùng của hai Trang bị Cường hóa này…”
Kuroyukihime thì thầm, liếc nhìn Haruyuki và gật đầu, như thể cô đang khen ngợi quyết định của cậu.
Haruyuki gật đầu đáp lại và mở kho ra, chuyển cả ba về dạng vật thể. Với hai tấm thẻ trên tay trái và chìa khóa ở tay phải, cậu tiến đến chỗ ngôi nhà.
Lúc cậu đến chỗ cửa ra vao, cánh của mở ra ầm ĩ mà chẳng cần cậu phải tra chìa vào khóa.
“Xin lỗi đã làm phiền ạ.”
Sau đó, cậu bước vào ngôi nhà.
Nó được trang trí rất cẩn thận với nhiều đồ đạc và vật dụng gia đình, và thậm chí dưới ánh trăng lờ mờ, nó vẫn làm cho người ta có cảm giác được đón chào. Song các căn phòng, đã bị bỏ trống trong khoảng thời gian quá lâu, toát ra vẻ hiu quạnh sâu sắc. Cũng đúng thôi, bởi vì hai con người từng sống trong ngôi nhà này đã không còn hiệu hữu trong thế giới này nữa.
Nhìn lại phía sau, Haruyuki nhìn thấy rằng Kuroyukihime và những người khác đã quyết định đợi ở bên ngoài tiền sảnh, lặng lẽ nhìn về phía cậu. Thậm chí dù vậy, cậu cũng không thể để cho mọi người đợi lâu được. Hơn nữa, cậu đã khiến cho Utai kiệt sức bởi buổi <Thay Tẩy> kéo dài, rồi tiêu tốn thêm gần hai tiếng với cậu nữa.
Haruyuki lại quay mặt vào bên trong căn nhà, và nói nhẹ nhàng:
“…Blossom-san, cảm ơn vì đã giúp đỡ tôi, trao cho tôi cách để trở về được với người quan trọng với mình… Falcon-san, từ giờ trở đi tôi sẽ tiếp tục suy nghĩ về điều mà anh muốn, và cả thứ mà anh muốn tiêu diệt……… Cảm ơn.”
Với cái khả năng hùng biện nghèo nàn của mình, Haruyuki chỉ có thể chuyển những cảm xúc vô tận trong tim mình thành một câu duy nhất. Nhưng Haruyuki nghĩ rằng, dù là vậy đi nữa, cậu đã truyền tải được những gì mà hai người họ cần biết. Sau đó, cậu tiến một bước về phía trước, nhẹ nhàng đặt hai tấm thẻ lên chiếc bàn ăn, nơi mà hai con người yêu nhau đã từng dùng bữa chung, trò chuyện cùng nhau, và ở bên nhau, rồi đặt cái chìa khóa bạc bên cạnh nó.
“…Tạm biệt.”
Haruyuki lùi về một bước, và quay lưng lại, bước về nơi mà những người đồng đội đang đợi cậu.
Nhưng ngay cậu sắp sửa bước ra khỏi căn phòng, cậu đột nhiên cảm nhận được như thể có ai đó đang gọi mình.
Khi Haruyuki nhìn lại lần nữa, cậu trông thấy—
Bên cạnh chiếc bàn có một Avatar mảnh khảnh trong bộ giáp bạc, rất giống với của Silver Crow. Bên cạnh anh ta, là một Avatar nữ màu vàng cam đang ngồi trên chiếc ghế màu trắng.
Trên đùi cô là một chú mèo mun bé tí nằm cuộn tròn, mắt nó đang nhắm nghiền, ngủ với vẻ hạnh phúc.
Ba bóng hình ấy rung rung và lấp lánh dưới ánh trăng, nhưng Haruyuki chắc chắn đó không phải là ảo giác. Nó có nghĩa là cậu bé và cô bé này, cùng với chú mèo được tạo ra bởi những cảm xúc song phương của họ, cuối cùng đã trở về với nơi mình thuộc về.
—Tạm biệt. Hy vọng là ta… sẽ được gặp lại.
Gạt đi nước mắt, Haruyuki lặng lẽ nói lời từ biệt với họ một lần nữa. Rồi, cậu bước một bước dài vời chân phải, và trở về với những người đồng đội đang chờ ở bên ngoài.
CHƯƠNG 12
Hôm sau, ngày 22/06, 2:30 chiều.
Haruyuki đang đi dạo một mình ở khu sân sau của trường sơ trung Umesato.
Vì hôm nay là thứ bảy nên giờ học đã kết thúc từ sáng rồi. Có tin đồn là vào cuối thế kỷ vừa rồi, có vài năm là gần như mọi trường đều áp dụng hình thức “nghỉ hai ngày cuối tuần”, nghĩa là cả thứ bảy và chủ nhật đều là ngày nghỉ. Đúng là một thời kỳ đáng mơ ước, nhưng vào những năm 2010, ngày càng có nhiều trường ủng hộ việc mở lại giờ học sáng vào thứ bảy hơn, và hiện tại vào năm 2047, đến bộ giáo dục cũng làm ra vẻ rằng “nghỉ hai ngày cuối tuần” chưa bao giờ tồn tại.
Nhưng dù cho không có giờ học vào thứ bảy thì Haruyuki cũng không thể nằm ườn ở nhà cả ngày.Đó là vì vào 5 giờ chiều mỗi thứ bảy sẽ diễn ra <Lãnh Thổ Chiến> hàng tuần trong Brain Burst>.Thực tế mà nói, lý do tồn tại của Legion chính là để tham gia những trận đấu đội này (ít nhất là 3 đấu 3) và quyết định xem Legion nào có quyền chiếm đóng lãnh thổ nào.
<Nega Nebulus> trong quá khứ đã chiếm toàn bộ khu vực chiến đấu của quận Suginami chỉ với 5 người, nhưng từ hôm nay, số lượng đó sẽ tăng thành 6 do có sự trở về của một thành viên trong bốn <Elements> trước đây, Ardor Maiden – tức Shinomiya Utai. Thế này thì Legion không chỉ có thể chia thành hai nhóm 3 người và cùng lúc bảo vệ hai phần lãnh thổ, mà còn mang ý nghĩa là đã có thêm một thành viên <màu đỏ loại viễn chiến> họ mong đợi từ lâu.Trước đây, đối thủ của họ thường đặt tiên phong hạng nặng ở tiền tuyến và lính rút máu ở phần rìa, khiến họ gặp khó khăn hơi bị nhiều.Nhưng từ hôm nay trở đi thì không dễ đánh bại được đội này đâu. Cậu cũng mong là mình sẽ được ở chung nhóm Utai nếu có chia thành nhóm, và sau đó có thể nói mấy câu kiểu cứng cỏi như “Mei-san, anh sẽ xử lý đám ngoài rìa, bọc hậu cho anh bằng hỏa lực của em nhé!”………
Thế quái nào đó mà cậu đang ở sân sau với một nụ cười trên môi đến nỗi hai má muốn trùng xuống, nên cậu liền bước nhanh hơn và khẩn trương đi về phía trước.Dĩ nhiên, cậu đang định đi tới cái chuồng gỗ nhỏ nằm ở phía tây bắc của trường mà gần như chẳng học sinh nào biết đến.
Thành thật mà nói, vào mùa thu năm trước khi Nega Nebulus bắt đầu các trận Lãnh Thổ Chiến chỉ với ba người, mấy buổi chiều thứ bảy đã luôn là một quãng thời gian chán-đừng-hỏi đối với Haruyuki. Sau khi tiết 4, là tiết chủ nhiệm, kết thúc vào 12:50, cậu sẽ rời khỏi lớp học, nhưng dù cho cậu có đi ăn trưa tại cái nhà ăn trống toác thì cũng chỉ kéo tới 1:30 chiều là cùng, vẫn còn nhiều thời gian cho tới trận chiến vào lúc 5 giờ chiều.
Kuroyukihime thì có công việc ở hội học sinh, Takumu và Chiyuri thì sinh hoạt clb, cho nên cậu không thể bảo họ cùng giết thời gian với mình. Ta có thể tham gia trận chiến từ bất kỳ đâu trên Suginami nên cậu cũng có thể về nhà, nhưng nếu vậy thì cậu sẽ không thể cùng nhóm Kuroyukihime ăn mừng chiến thắng (hoặc ngẫm lại thất bại của mình), và sẽ rất chi là cô đơn. Trước đây thì cậu sẽ tới thư viện để lướt qua mấy cuốn sách giấy, hoặc cố lập kỷ lục mới ở trò đập bóng lâu-rồi-chưa-ghé, nhưng cái cách sống kiểu ẩn sĩ đó đã kết thúc vào tuần này.
Bởi vì Haruyuki cuối cùng đã có cho mình một công việc vào chiều thứ bảy, và đó là làm hội trưởng Ban Săn sóc Động vật của trường.
Haruyuki tới gần cái chuồng gỗ nhỏ, nhìn qua tấm lưới sắt và chào cái thứ đang ở bên trong.Đây đã là một nghi thức hằng ngày rồi.Nhưng gọi là “nhỏ” thế thôi chứ thật ra bên trong rất rộng rãi, đặt hẳn cả hai cây sào nhỏ.Ở cái bên trái, một con chim đang bám chặt lấy nhánh cây cao nhất bằng một chân, đây cũng là tư thế mặc định của nó, và nhắm mắt lại như thể đang say ngủ. Nó là một con chim săn mồi cao khoảng 20cm, có sọc xám trên bộ lông trắng của nó, cái mỏ thì cắm vào phần lông trước ngực— con cú mèo mặt trắng phương bắc <Hou>.
Vì chỉ mới làm quen với nhau 5 ngày nên Hou có vẻ chưa tin tưởng Haruyuki lắm; nhưng có vẻ vì nhận ra sự hiện diện của ai đó, nó mở mắt phải ra, nhìn Haruyuki với con mắt vàng-đỏ xinh đẹp.
“Chào Hou. Bữa nay khá là nóng nhỉ.”
Trong lúc trò chuyện với nó, Haruyuki điều khiển màn hình ảo của mình. Cái nhánh cây mà Hou-san đang đậu lên có gắn cảm biến căn nặng và nhiệt độ, và cả hai kết quả đều ở trong phạm vi mong đợi. Nhìn qua thì, nó đã lấy lại được phần lớn số cân nặng bị sụt đi vào lần đầu chuyển tới đây.
Con cú có phần lộn xộn này vươn cánh ra để đáp lại Haruyuki, rồi quay lại ngủ tiếp. Cười một cách gượng gạo, Haruyuki chuẩn bị mở khóa điện từ bằng mạng không dây, đặng lấy mấy cái thảm bên trong chuồng ra để làm sạch. Ngay lúc ấy—
Cậu nghe thấy tiếng chân giẫm lên mặt đất phủ đầy mốc từ sau lưng.Haruyuki nghĩ rằng đó có thể là chủ nhân gốc của Hou-san— tức Shinomiya Utai, học sinh lớp 4 của trường tiểu học Matsunogi.Cậu quay ra sau, và ngạc nhiên thay, đó là một người mà cậu hoàn toàn không quen biết.
Người này mặc một chiếc áo bờ-lu trắng và cái váy hơi ngả xanh lá, là đồng phục trường sơ trung Umesato.Ruy băng trước ngực cô ấy có màu xanh, tức là năm hai.Mái tóc quăn dài, lông mày được tỉa gọn ghẽ, và phần duôi mắt được kẻ đủ dày để thoát lời trách mắng của giáo viên, tất cả đều cho thấy người này nằm ở một tầng lớp trong trường vượt xa tầm của Haruyuki. Cái Neuro Linker thò ra phía sau cổ cô ấy có màu hồng, được tô điểm bởi đồ trang trí hình kim cương giả, hay còn là mẫu <Decorin>.
Cô ấy rất đẹp, ừ thì chuẩn rồi, nhưng lại khiến Haruyuki có một chút áp bức. Haruyuki nhìn mặt cô ấy trong 0.2 giây, sau đó đảo mắt xuống mặt đất và hỏi một cách rời rạc:
“Etou, anou, xin hỏi… cậu đánh rơi cái gì à? Nếu vậy thì, mình sẽ đăng tin ở bộ phận đồ thất lạc của trường nếu tìm thấy…”
Lý do cậu nói thế là vì cậu không thể đưa ra lý do nào khác cho việc một học sinh như cô ấy lại tới khu sân sau này, nhưng vài giây sau, câu trả lời cậu nhận được còn bất ngờ hơn thế nữa.
“Ahhh, quả nhiên là cậu quên mất tiêu mình rồi, hội trưởng à.”
“Hể…?”
Đầu Haruyuki ngước lên theo phản xạ, lần này nhìn vào mặt cô ấy trong 0.5 giây, và cậu bắt đầu có cảm giác như thể đã từng gặp cô trước đây. Dĩ nhiên là họ học cùng khối trong cùng một trường, nên có thể họ đã từng đi ngang qua trên hành lang, nhưng kiểu này thì chắc không phải rồi… Khoan, chờ đã, cô ấy vừa gọi mình là Hội trưởng?Hội trưởng của Ban Săn sóc Động vật?
“Ah… P-Phải rồi, mình nhớ ra cậu rồi. Etou… Cậu ở lớp B… I-Iza…”
Haruyuki cật lực đào bới ở tầng dưới cùng trong miền ký ức để tìm ra cái tên, nhưng câu nói của cậu đã bị cắt ngang bởi giọng nói rất dữ dội của cô nàng.
“Là Izeki! Izeki Reina.”
Haruyuki không dám nhìn mặt cô ấy, và chỉ có thể gật đầu.
Mặc dù cậu đã hoàn toàn quên béng về sự tồn tại của cô, nhưng Izeki-san là một trong các đồng nghiệp của Haruyuki, cũng là một thành viên của Ban Săn sóc Động vật. Vào ngày đầu tiên trong tuần, bên ủy ban trường đã chọn ra ba người từ khối năm hai để chấp nhận con thú (Hou) vốn được nuôi ở Matsunogi, một cơ quan chị em với trường sơ trung Umesato, và cô là một trong số đó. Haruyuki đã dũng cảm tình nguyện làm hội trưởng, nên cậu lẽ ra không được quên tên và khuôn mặt của các thành viên khác.
Haruyuki liền trở nên cuống quýt, tâm trí thì chỉ nghĩ đến cái rắc rối mình vừa chuốc về, nhưng may thay là Izeki không đào sâu vấn đề này, thay vào đó tiến những bước dài về phía cái chuồng và nhìn qua lưới sắt, cất lời bằng giọng điệu ít gắt gỏng hơn trước,
“Ồ, wow, thật sự có một con cú ở đây này. Wow, nhìn nó mượt mà quá.”
Gác lại cách ăn nói của cô sang một bên, giọng điệu của cô ấy có vẻ thật sự bất ngờ, và vì Hou đang ngủ nên cô cũng cố gắng nhỏ giọng lại. Điều này khiến Haruyuki thoát khỏi tình trạng sốc nhẹ của mình, gật đầu và nói:
“U-Ừm, nó là… một con cú mèo mặt trắng phương bắc.”
Haruyuki bổ sung một cách lo lắng, Uzeki-san liếc ngược lại cậu, khẽ nghiêng đầu và hỏi:
“Có gì khác nhau giữa cú thường với cú mèo vậy?”
“Ah, etou… Cú mèo là một loại cú… Nói đúng hơn thì, nó nằm trong họ nhà cú.”
“Thật sao?Tên nó là gì vậy?”
“Hou.”
“…Cái tên đơn giản phết. Ai đặt cho nó vậy?”
“N-Nghe nói đó là lựa chọn số đông đó.”
Mặc dù cậu chỉ trả lời câu hỏi của cô một cách bâng quơ, đó vẫn là một cuộc đối thoại.Izeki-san gật đầu một cái “Hừm!” và nhìn về phía cái chuồng. Đặt một tay lên gần miệng, cô khẽ gọi tên của nó.
“Hou, Hooou.”
Haruyuki nghĩ rằng con cú già gắt gỏng này không quan tâm đến con người, và sẽ không đáp lại những ai mới gặp lần đầu, nhưng khi Hou nghe thấy tiếng gọi của Izeki-san, nó bỗng dưng mở to cả hai mắt. Nó xoay đầu như thể để nhận diện người đứng trước cái chuồng, và một điều sốc toàn tập đã xảy ra: nó vươn rộng cánh ra và bay khỏi cái sào.
Cảnh Hou tung bay đầy trang nhã bên trong cái chuồng đã khiến Izeki-san hò reo:
“Wow, dữ chưa, nó bay kìa! Nó đang bay kìa! Woa, hay thật nha!”
Lần đầu mình tới đây, Hou chỉ liếc mắt với mình, tại sao cô ấy lại được đối đãi đặc biệt vậy chứ?Nhưng Hou không để ý tới cậu, nó bay hẳn 5 vòng tròn trước khi quay lại cái sào. Nó giơ một chân ra, rút tai lại và quay về trạng thái nghỉ ngơi. Izeki-san tiếp tục nhìn chằm chằm nó. Haruyuki nhìn vóc dáng của cô và lưỡng lự hỏi:
“…Ừm, anou, Izeki-san… Tại sao… bữa nay cậu đột ngột ghé qua vậy…?”
Cô ấy lập tức liếc xéo Haruyuki, hù cậu tới mức không di chuyển nổi.
“Tớ cũng là thành viên mà; bộ phải cần lý do thì mới tới được à?”
“T-Thì, cũng không sai… nhưng mà, etou, vào hôm đầu tiên, cậu có vẻ không thích thú lắm khi làm thành viên… tớ nghĩ là thế…”
“Ừm, ừm, vào lúc đó tớ chẳng thích một chút nào cả, và do hội trưởng là cậu cũng nói là không sao, nên tớ đã về nhà. Nhưng mà! Sau khi thấy cậu cập nhật nhật ký mỗi ngày, tớ cảm thấy hối hận nên đã quay lại, nghĩ rằng bắt cậu dọn chỗ này một mình là có hơi quá! Như vậy không được à?”
Chả biết cô nàng đang xin lỗi hay tự trách mình nữa, nhưng Haruyuki lắc đầu liên hồi và tiếp tục:
“K-Không, tất nhiên là được rồi.”
“Nên tớ nghĩ là mình sẽ ghé qua và xin lỗi sớm hơn, nhưng hội trưởng không chịu cho bọn tớ công việc hay sao ấy? Ngày nào cũng làm hết mọi công việc và tự mình cập nhật ký lục, nên tớ phải tự mình tới thôi! Có vấn đề gì sao hả?”
“K-Không, không có gì đâu, chả sao hết, dĩ nhiên rồi.”
Haruyuki lại lắc đầu lia lịa, điên cuồng lắp ráp mớ thông tin hỗn độn trong đầu và cuối cùng đưa ra kết luận. Cậu nhìn Izeki theo kiểu suy đoán, và cẩn trọng hỏi:
“Etou… V-Vậy là, Izeki-san, cậu tới đây là vì hoạt động ủy ban… để chăm sóc cho Hou… phải không?”
“Tớ đã nói vậy ngay từ ban đầu rồi mà!”
…Có sao? Haruyuki ngăn bản thân không suy nghĩ nhiều nữa, và từ từ trút bỏ hơi thở dài đang tích lũy trong lồng ngực.
Nếu đúng là thế, thì dù cho người này đến từ một tầng lớp mà Haruyuki bình thường chẳng bao giờ giao du, đã thế còn là nữ nhi, nói thật thì cậu vẫn sẽ chào đón thôi. Suy cho cùng thì, cái chuồng này khá lớn và dọn dẹp nó cũng rất vất vả, nhất là khi làm một mình, cậu phải đặc biệt chú ý mỗi khi đóng mở cửa. Haruyuki lấp đầy phổi bằng khí trời tháng sáu có mùi lá xanh, dốc hết dũng khí và nói:
“Vậy… etou, trong chuồng lại rơi đầy lá nữa rồi, nên là dọn dẹp cái đó trước nhé.Cứ lấy chổi quét hết tất cả thành một núi thôi.”
“OK.”
May thay, Izeki-san nhận cái chổi do Haruyuki chuyền qua mà không có “Không rảnh” hay là “Phiền dễ sợ”. Cậu nhìn cô quét đống lá ướt với động tác mau lẹ, sau đó thư giãn và bắt đầu công việc.
Hou không để ý tới hai con người đang làm việc phía trước lưới sắt, và tiếp tục ngủ gà ngủ gật trên cái sào. Nhìn con chim đã hoàn toàn bình lặng sau 5 ngày chuyển tới, Haruyuki nói chuyện với nó bằng suy nghĩ trong lúc quét.
…Hou, tao cũng phải cảm ơn mày đàng hoàng nữa.
…Đây là lần đầu tiên tao chăm sóc động vật, nhưng thay vào đó, mày đã dạy cho tao rất nhiều thứ.Mày đã dạy tao ý nghĩa của việc sống… và bay lượn. Mặc dù không thể nói thành lời rõ ràng, tao nghĩ rằng chính nhờ gặp may, mà lúc đó, tao đã có thể bay nhanh hơn, và cao hơn cả Tứ Thần Suzaku.
…Dù là ở thế giới thật hay là ở Thế giới Gia tốc, tao luôn là một thằng vô dụng… Nhưng gần đây, tao cảm thấy… mình đã có thể tiến lên một bước, chậm mà chắc, từng bước một…
Haruyuki đảo đảo mấy suy nghĩ đó trong đầu, và vừa lúc cậu thật sự định tiến tới một bước—
Chính ngay lúc ấy.
Có ai đó kéo phần lưng áo thun của cậu lại rất mạnh.
“……!?”
Haruyuki mở to mắt ra và quay lại, phát hiện một người hoàn toàn không ngờ tới khác nữa.Người này cũng đang mặc một bộ đồng phục, nhưng đồng phục trường sơ trung Umesato không có màu ngà voi với cái váy sọc vuông đó.
Cô có mái tóc ngăn hơi xoăn, một cái Neuro Linker màu xanh lá sáng, các ngón tay phải của cô đang bấu lấy áo thun của Haruyuki, và vì lý do nào đó mà đôi mắt cô đang đọng nước.
Image [/images/images/image-40.png]
Cậu không nghĩ là cô sẽ đến đây, nhưng cô ấy không phải người xa lạ. Trong khi má phải dần cứng lại, Haruyuki hỏi với giọng vỡ nát:
“K-Kusakabe-san… C-Cậu, sao cậu lại ở đây?”
Rồi đôi mắt cô gái bất ngờ đọng đầy nước mắt.
Cô gái này, Kusakabe Rin— người điều khiển Avatar <Ash Roller> Level 5, một thành viên của Legion Lục Great Wall, dường như không nghe thấy câu hỏi của Haruyuki. Những gì cô làm chỉ là hơi mở miệng ra và hỏi:
“Xin lỗi… Cậu, là ai?”
Mục tiêu không phải là Haruyuki; Rin đang nhìn Izeki-san hẵng còn tròn mắt, thành viên của Ban Săn sóc Động vật đứng ở phía xa và cầm cây chổi tre.Haruyuki không nắm được tình hình chỉ biết đứng yên như trời trồng. Izeki-san bước tới với sải chân dài, và cất lời với giọng điệu hơi đanh thép:
“Tôi hỏi cậu là ai mới đúng đấy.Đồng phục này là của trường nữ sinh ở Shibuya phải không? Một cô tiểu thư như cậu lại làm gì ở đây?…Khoan, hể?Gì đây?Có phải là điều mình đang nghĩ không vậy?”
Haruyuki không biết cô nàng đang nghĩ tới cái quái gì, nhưng dựa trên ánh mắt cô nàng khi chen vào giữa cậu với Rin, cậu nhận ra là tình hình đang rất tệ, và điên cuồng quơ tay trái để cứu vãn tình hình.
“Iiiiizeki-san, c-c-c-chờ một chút nhé!”
Sau đó cậu kéo Rin vẫn còn đang nắm lấy áo cậu sang phía sau của dãy nhà thứ hai, hỏi dồn dập với giọng nhỏ:
“N-N-N-N-Nè Kusakabe-san…”
“Anh hai tớ cũng là Kusakabe, nên cứ gọi <Rin> là được rồi.”
“R… R-R-R-R-Rin-san, etou, thì… Sao cậu lại ở đây? Trận Lãnh thổ chiến là vào tối nay mà… À, t-t-thảo nào, cậu muốn dive vào từ đây à? Vậy nghĩa là…”
—Có lẽ nào khi mọi chuyện kết thúc, cô ấy sẽ chuyển sang Legion bọn mình vào hôm nay? Rời khỏi Great Wall và gia nhập Nega Nebulus? Vậy cũng có nghĩa là, từ hôm nay trở đi, tay đua khải huyền cứ bô bô rằng I’s Mega Lucky!sẽ là đồng đội của mình…?
Hoặc là Haruyuki nghĩ thế, nhưng Rin nghiêng cổ và nói:
“Tớ sẽ tham gia, lãnh thổ chiến.Nhưng… hôm nay, tớ vẫn, ở bên đối địch. Bởi vì chuyển Legion và mấy thứ như thế… còn tùy, ở anh hai…”
“Ah, r-ra vậy…”
Trong khi Haruyuki có cảm giác vừa mừng vừa nuối tiếc, cậu gật đầu, nhưng sau đó liền mở tròn mắt:
“…Khoan, b-b-b-bên đối địch? N-N-N-Nhưng mà, cần phải có ít nhất ba người cho trận lãnh thổ chiến mà… Hai người còn lại đâu rồi…?”
“Tớ bảo họ chờ ở ranh giới giữa Shibuya và Suginami… Họ là Uu-kun, và…”
“Uu-kun”, chắc cô ấy muốn ám chỉ Bush Utan, cái gã toàn kết câu bằng <deyansu>.Nhìn qua thì có lẽ là, mặc dù Utai đã một lần đánh mất bản thân trước sức mạnh đầy cám dỗ của Bộ ISS, sau khi bị phản bội và săn đuổi bởi đồng bọn, cậu ta đã lấy lại được lý trí.Mặc dù Bộ hỗ trợ hẵng còn ở Avatar, có lẽ sau trận chiến hôm nay, họ sẽ nhờ Ardor Maiden giúp thanh tẩy cậu ta.
“…Người còn lại là Iron Pound-san.”
“Ừm, ra vậy. Dù cho Utan có là đối thủ, mình vẫn mừng vì cậu ta đã phục hồi…Khoan, hử, huuuuhhhh?”
Rin vừa bình thản nhắc đến người thứ ba, nhưng cái tên này khiến Haruyuki thốt lên kinh ngạc. Nếu không nhầm thì tức là, đội của Rin sẽ có cả Tam Tọa của <Six Armor> trong Great Wall, tay võ sĩ đấm bốc đáng sợ có biệt danh <Thiết Thủ>…
“Nàyy, hội trưởng! Cậu còn định thì thào thì thầm tới chừng nào vậy hả! Công việc của chúng ta vẫn chưa xong đâu đó!”
Izeki-san hét lên và có phần bực dọc, khiến Haruyuki phải cứu vãn tình hình lần nữa. Cậu phải hoàn thành hoạt động của ủy ban trước rồi hẵng nghĩ đến trận lãnh thổ chiến. Mặc dù không biết nên giải thích sự có mặt của Rin cho Izeki-san thế nào, cậu vẫn phải nói thật đàng hoàng, vì sợ rằng qua tuần sau sẽ có một tin đồn khủng khiếp lan truyền khắp cả tầng hai của dãy nhà chính Umesato.
Vẫn để Rin tiếp tục bấu lấy áo thun của mình, cậu đưa cô quay về chỗ cái chuồng, và bằng một giọng cẩu thả, cậu nặn ra lời giải thích mà mình cố lắm mới nghĩ ra được.
(Phoenix: ngoài đời có câu “bám váy đàn bà”, ở đây ngược lại là “bám áo đàn ông” :v :v)
“Ừm, Izeki-san, đây là Kusakabe-san, và, rtou, cậu biết là trong Ban Săn sóc Động vật có một thành viên đặc biệt đến từ học viện Matsunogi mà, phải chứ? Cô ấy là bạn của một người bạn của thành viên đặc biệt đó, và bữa nay cô ấy tới để giúp đỡ…”
Đây cũng không hẳn làm chém gió, bởi vì <bạn> của thành viên đặc biệt Shinomiya Utai đó chính là <Sư phụ> của Kusakabe Rin đây.“Tới để giúp đỡ” mới là cái Haruyuki chém ra, nhưng mà vì việc đã tới nước này rồi nên cậu không còn cách nào ngoài nhờ Rin tới giúp thật.
“Hmmmmm.”
Chả biết là Izeki-san đã chấp nhận lời giải thích đó chưa nữa; cô ấy trầm ngâm, sau đó nhìn từ Rin sang Haruyuki, tiếp tục:
“…Cậu thật sự ngon lành đấy nhỉ, hội trưởng?Tớ có đang chen ngang cái gì không?”
“T-T-Tớ chẳng có làm gì hết, ừm! V-V-Và cậu hổng có chen ngang cái gì cả đâu, có cậu ở đây thiệt là tốt quá, tốt lắm đấy!”
Thấy Haruyuki cất giọng đầy sợ hãi, Izeki-san dường như đã hiểu ra; cô hết phần tóc quăn của mình và nói:
“Vậy thì tớ sẽ quét tiếp vậy. Mà tớ chất lá thành đống rồi nè, tiếp theo là gì? Đốt chúng hả?”
“V-V-Việc đó sẽ gọi một đống xe cảnh sát và xe cứu hỏa tới đây mất, một đống luôn đấy!”
“Tớ đùa thôi.”
Đồng nghiệp của cậu cười đầy hân hoan, và bước tới cái chuồng gỗ nhỏ. Haruyuki cũng trút ra một tiếng thở dài, chuyền cây chổi bên tay phải mình sang cho Rin, người cuối cùng đã chịu bỏ áo thun của cậu ra, và bước tới cái hộp dụng cụ ở bên cạnh chuồng để lấy đồ hóc rác lẫn túi rác…
Trong một tức khác, một tia điện giật chạy xuyên qua lông mày cậu.
———Sát khí…? Cậu vừa định nhảy ngược về sau, nhưng âm thanh báo hiệu sự xuất hiện của một mối nguy hiểm mới đã vang khắp sân sau.
“Ahh!Haru, thế này là sao hả!?”
Cậu sốc đến mức toàn thân đông cứng, và cậu xuy xét cẩn thận xem nên chạy về phía đông vừa phát ra giọng nói, hay chỉ đơn giản bỏ chạy về sân trước ở phía tây nam.Nếu không có Izeki-san ở đây, cậu sẽ chọn ngay vế sau, nhưng là hội trưởng, cậu không thể bỏ lại các thành viên chăm chỉ của mình và biến mất được.
Không còn lựa chọn nào khác, Haruyuki xoay người đầy cứng đờ như một con robốt lên dây cót, và nhìn thấy…
Chiyuri đang trong bộ đồ chạy bộ, cầm một cái túi chứa đầy đồ ăn vặt và nước uống ở cửa tiệm trong trường bên tay phải.
Shinomiya Utai đứng bên trai cô nàng, đeo một cái cặp đỏ ở sau lưng, trên tay là thức ăn của Hou và những món đồ cần thiết khác.
Kurasaki Fuuko đứng bên phải Utai, khuôn mặt tuy đang cười tươi, nhưng lại toát ra một hào quang khiến người ta phải đề cao cảnh giác trước cô.
Và đứng bên trái Chiyuri, khoác trên mình bộ đồng phục màu đen tự cải tiến, là phó chủ tịch hội học sinh Umesato, Kuroyukihime. Trên khuôn mặt lạnh đầy trang nhã, nhưng không kém phần đáng sợ của cô là một biểu hiện như thể sắp tuốt kiếm ra đến nơi vậy…
Đứng phía sau bốn cô gái là Takumu cũng đang mặc đồ thể dục; sự có mặt của cậu là một niềm an ủi giữa vô vàn bất hạnh, nhưng khuôn mặt tươi cười của cậu ta như muốn nói rằng “Chúc may mắn Haru”. Haruyuki gật đầu, cố gắng làm vẻ mặt như muốn nói “Taku, cứu tớ”, nhưng—
“Nhiều người tới đây thế, họ cũng muốn giúp một tay à?”
Nghe thấy thế, Haruyuki quay lại và thấy Izeki-san đang nhìn mình với vẻ ngơ ngác lẫn lúng túng.
“…Cậu là thể loại VIP gì vậy, hội trưởng?”
“T-Tớ không phải là VIP hay là gì hết á!”
Cậu thì thào đáp lại—
Và cuối cùng Haruyuki vứt bỏ luôn cái ham muốn bỏ chạy ban đầu, trong khi thẳng lưng đối diện với nhóm Kuroyukihime, và tự nhủ trong lòng lần nữa.
—Phải, mình chẳng là gì khi ở một mình. Chỉ là một học sinh sơ trung yếu đuối, nhút nhát, nghiện game có thể tìm ở bất cứ đâu, chẳng có lấy một điểm nổi trội.
—Nhưng, một khi mình còn ở bên những người bạn tốt và quan trọng với mình, mình có thể trở thành ai đó có mục đích. Mình có thể cố gắng hơn những lúc chỉ có một mình, mình có thể đứng thẳng hơn, và mình cũng có thể tin tưởng ở bên thân hơn một chút.
Bên trong cái chuồng, khi thấy sự có mặt của Utai, Hou đập cánh lia lịa. Haruyuki tiến lên một bước trước âm thành đập cánh của nó, và vẫy tay phải về phía năm con người đang từ từ lại gần.
TẬP 10 – ELEMENTS
MỞ ĐẦU
"Thuê 《 bảo tiêu 》 đi. Thẳng đến điểm hồi phục đến an toàn vòng "
"Bảo vệ. . . Bảo tiêu! ?"
Haruyuki: trung học nội ở vào địa vị trong cùng nhất - thiếu niên. Là KuroYuki-Hime suất lĩnh - tân sinh 《Nega. Nebulus》 - thành viên. Đối chiến giả tưởng thể là 《Silver. Crow》.
Takumu: Haruyuki - bạn thân. Tân sinh 《Nega. Nebulus》 - thành viên. Đối chiến giả tưởng thể là 《Cyan. Pile》.
? ? ? ? ? : ở nào đó tiệm trà cùng Haruyuki đụng vào - nhân vật. Tuy rằng dáng người nhỏ xinh hơn nữa đội kính mắt, nhưng có loại khó có thể phân chia là thiếu niên hay là thiếu nữ không khí.
"Huệ, huệ, thình thịch đột nhiên làm cái gì a!"
"Bởi vì, vài lần kêu công chúa ngươi cũng chưa phản ứng a "
Wakamiya huệ: cùng KuroYuki-Hime đồng chúc hội học sinh - cô gái. Đảm đương bí thư chức.
KuroYuki-Hime: khống chế Black. Lotus - trường trung học Umesato hội phó hội học sinh.
"Wow, chờ, từ từ a Ruka -chan ~ "
"Ngu ngốc. Ở phía trên chờ a "
Lagoon. Dolphin( tiều hồ cá heo ): hướng KuroYuki-Hime nhắc tới khiêu chiến - trú Okinawa - não gia tốc giả.
Coral. Merrow( san hô nhân ngư ): cùng Lagoon. Dolphin tổ đội đối chiến giả tưởng thể
"Nha, ngươi chính là. . . Silver. Crow "
"Ngươi là ai. . . ! ? Đến tột cùng, là như thế nào liên tiếp đến trường trung học Umesato Area Network trong lưới đấy! ?"
Kirito: không biết từ nơi nào ở trường học Area Network trong lưới xuất hiện - bí ẩn kiếm sĩ hình giả tưởng thể
Ở gia tốc liên tiếp sau tự động ban cho tiếng Anh danh nhất định đựng tỏ vẻ nhan sắc - từ đơn. 《 thanh hệ thống 》 là gần gũi trực tiếp công kích, 《 xích hệ thống 》 là cự ly xa trực tiếp công kích, 《 vàng hệ thống 》 là gián tiếp công kích, tím cùng lục như vậy - trung gian sắc cùng lúc có được hai cái hệ thống - thuộc tính. Mặt khác, thuộc loại 《 kim loại sắc hệ bề ngoài 》 - giả tưởng thể, so với nổi công kích, phòng ngự tính năng hơn vĩ đại.
Gia tốc thế giới 10 nguyên tố
KuroYuki-Hime: trường trung học Umesato - hội trưởng hội học sinh. Thanh thuần động lòng người - Đại tiểu thư. Này xuất thân tràn ngập bí ẩn. Trong trường internet giả tưởng thể là mình mà biện thành trình - 『 Hắc Dương Vũ Điệp 』. Đối chiến giả tưởng thể là 《 Hắc Vương 》『Black. Lotus』. ( cấp bậc 9)
Haruyuki: tên đầy đủ Arita Haruyuki. Trường trung học Umesato năm nhất. Dáng người ục ịch, thường xuyên đã bị bắt nạt. Thật am hiểu trò chơi, tính cách hướng nội. Trong trường internet giả tưởng thể là 『 hồng nhạt - heo 』. Đối chiến giả tưởng thể là 『Silver. Crow』. ( cấp bậc 5)
Chiyuri: tên đầy đủ Kurashima Chiyuri. Haruyuki - thanh mai trúc mã. Là cái yêu quan tâm - sáng sủa cô bé. Trong trường internet giả tưởng thể là 『 màu bạc - mèo 』. Đối chiến giả tưởng thể là 『Lime. Bell』 ( cấp bậc 4)
Takumu: tên đầy đủ Mayuzumi Takumu. Cùng Haruyuki cùng Chiyuri là từ tiểu liền cùng một chỗ - đồng bọn. Đối chiến giả tưởng thể là 『Cyan. Pile』 ( cấp bậc 5)
Fuuko: tên đầy đủ Kurasaki Fuuko. Cũ 《Nega. Nebulus》 tương ứng - não gia tốc giả, 《 Tứ Nguyên Tố 》 một trong. Là giáo thụ Haruyuki 《 tâm ý 》 hệ thống - người. Đối chiến giả tưởng thể là 『Sky. Raker』 ( cấp bậc 8)
Xa xa: Shinomiya Utai. Cũ 《Nega. Nebulus》 tương ứng - não gia tốc giả, 《 Tứ Nguyên Tố 》 một trong. Matsunoki học viện tiểu học năm thứ tư học sinh. Không chỉ có nắm giữ đẳng cấp cao - giải thích nguyền rủa mệnh lệnh 《 tinh lọc 》, cự ly xa công kích cũng hết sức am hiểu. Đối chiến giả tưởng thể là 『Ardor. Maiden』( cấp bậc 7)
----------------------------------------------
Lượng tử tiếp tục thông tin đầu cuối: đem đại não cùng lượng tử vô hạn liên tiếp, đem cung cấp ảnh giống cùng thanh âm chờ các loại tình báo cấp ngũ giác - mang theo đầu cuối.
Brain. Burst: theo KuroYuki-Hime nơi đó truyền tống cấp Haruyuki - lượng tử tiếp tục thông tin đầu cuối nội - chương trình nhuyễn thể.
Đối chiến giả tưởng thể: Brain. Burst nội lúc đối chiến ngoạn gia sở khống chế - giả tưởng thể.
Quân đoàn: Legion. Từ số nhiều đối chiến giả tưởng thể tạo thành, lấy mở rộng lãnh thổ cùng bảo đảm quyền lợi làm mục đích sở tạo thành - tập đoàn. Từ 《 thuần sắc - Thất Vương 》 thống lĩnh từng người - quân đoàn.
Bình thường đối chiến sân khấu: Brain. Burst - bình thường chiến đấu ( một chọi một đánh nhau kịch liệt ) chỗ ở - sân khấu. Tuy rằng tiêu chuẩn trên có rất mạnh - chân thực tính, nhưng hệ thống phương diện nhưng chỉ là cùng quá khứ - đánh nhau kịch liệt trò chơi không giống - trình độ.
Không hạn chế trung lập sân khấu: chỉ có chờ cấp 4 đã ngoài đối chiến giả tưởng thể có thể tiến vào trước mặt hướng cao cấp ngoạn gia - sân khấu. Cùng với 《 bình thường đối chiến sân khấu 》 có cách biệt một trời - trò chơi thể thống sở cấu trúc, này tự do độ cùng lần nhiều thế hệ VRMMO so sánh với cũng không kém chút nào.
----------------------------------------------
Vận động mệnh lệnh hệ thống: khống chế giả tưởng thể - một loại hệ thống. Bình thường đều dựa vào này hệ thống đến khống chế giả tưởng thể - hết thảy hành động.
Sức tưởng tượng kiểm soát hệ thống: thông qua chính mình mãnh liệt - tưởng tượng đến thao tác giả tưởng thể - hệ thống. Cùng bình thường - 《 vận động mệnh lệnh hệ thống 》 có hoàn toàn bất đồng - cơ chế vận hành, chỉ có rất ít người có thể quá nắm giữ. Cũng là 《 tâm ý 》 hệ thống - chỗ mấu chốt.
Tâm ý hệ thống: thông qua can thiệp Brain. Burst chương trình - sức tưởng tượng kiểm soát hệ thống, đạt thành vượt qua trò chơi quy định hạn chế - hiện tượng - kỹ thuật. Lại được xưng làm 《 sự giống che viết 》.
----------------------------------------------
Gia tốc nghiên cứu hội: bí ẩn não gia tốc giả tập đoàn. Cũng không phải đem 《Brain. Burst》 coi như là gần đối chiến trò chơi, ở trong tối mà ý đồ cái gì. 《Black. Vise ( đen chi kìm thai )》, 《Rust. Jigsaw( gỉ dây sắt cưa )》 đều là trong đó thành viên.
Tai Họa Chi Khải: bị gọi Chrom. Disaster - cường hóa ngoại trang. Một khi trang bị, đối tượng có thể sử giả tưởng thể có được HP hấp thu - 《 thể lực hấp thu 》 năng lực, cùng với sở trường trước tính toán theo công thức cùng lảng tránh địch nhân công kích - 《 tương lai đoán trước 》 năng lực. Nhưng người sở hữu đem đã bị Chrom. Disaster - độ nét ô nhiễm, mà bị hoàn toàn chi phối.
ISS plugin: IS hình thức huấn luyện plugin - gọi chung. Cái gọi là IS hình thức chính là chỉ 《 tâm ý hệ thống hình thức 》, sử dụng này plugin mà nói gì đối chiến giả tưởng thể đều có thể sử dụng 《 tâm ý hệ thống 》. Ở sử dụng ở bên trong, giả tưởng thể - khác bộ vị sẽ mở ra xích hồng sắc - 《 mắt 》, mà làm vì 《 tâm ý 》 tượng trưng - 《 quá thừa quang 》 sẽ lấy màu đen dao động - hình thức bị thích phóng đi ra.
----------------------------------------------
《 Thất Thần Khí 》: 《 gia tốc thế giới 》 trung cực mạnh - 7 vật cường hóa ngoại trang. Cụ thể là chỉ đại kiếm 《The. Impulse》, gậy tích trượng 《THE. Tempest》, Đại Thuẫn 《The. Strife》, hình dạng không rõ 《The. Luminary》, Trực Đao 《The. Infinity》, Toàn Thân Khải Giáp 《THE. Destiny》, hình dạng không rõ 《THE. Fluctuating. Light》