Những đòn đánh với tiếng hét xung trận toàn lực. Không gian ảo bị nứt gãy, và tiếng nổ vang trời của những quả bom sóng âm làm rung chuyển sân đấu. Với một tốc độ thậm chí vượt xa các hiệu ứng này, những lưỡi kiếm đen tuyền vút qua.
Những người từng thử đối chọi trực diện với những đòn chém của Burst Linker level 8, người sỡ hữu biệt danh <World End> và cũng là thủ lĩnh của Legion <Nega Nebulus>, Black Lotus, không còn hiện hữu trong Thế giới Gia tốc nữa. Chỉ có hai ngoại lệ.
Một trong số họ là <Invulnerable>, Green Grande, thủ lĩnh Legion <Great Wall>. Trang bị cường hóa mà anh ta nắm giữ, <The Strife>, một tấm khiên lớn, được xếp thứ ba trong số Seven Arcs, ngăn chặn được các đòn đánh thuộc mọi nguyên tố bất kể là tầm xa hay gần và phản lại chúng.
Và người còn lại là một trong những trong những viên gạch tạo nên <Elements>, nhóm điều hành của Nega Nebulus, Graphite Edge, người được gọi bằng cái tên <Anomaly>. Anh ta cũng level 8, giống như Lotus. Và màu sắc, thậm chí cả đặc điểm bên ngoài của Avatar của anh ta gần như giống hệt với của cô. Lí do là bởi vũ khí của anh ta là cặp song kiếm luôn được nắm chặt ở hai tay.
Không hề di chuyển dù chỉ một bước khỏi nơi mình đang đứng, Graph chờ đợi những đòn tấn công toàn lực của Lotus.
Xoay hai thanh kiếm dài trong tay một vòng, anh ta giơ chúng lên và tạo thành hình chữ X ngay trước người. Hai thanh kiếm thẳng với lưỡi kiếm có thiết kế giống hệt nhau; một phần lưỡi kiếm được làm bằng kim loại màu xám sẫm, gần như màu đen, nhưng phần trung tâm lại từ một thứ chất liệu trong suốt như thủy tinh. Bởi vậy, khi nhìn từ xa, trông chúng giống như những thanh kiếm lơ lửng trong không trung với lưỡi kiếm chỉ rộng khoảng 2cm.
Thường thì người ta chỉ dùng mỗi cạnh kiếm cho cả việc tấn công lẫn đỡ đòn, nhưng phần trong suốt mà Graph đang đan chéo nhau và ở sẵn trong tư thế sẵn sàng, về cơ bản là phần mặt phẳng của chúng, đang được đưa ra ngay phía trước anh ta. Trông như thể anh ta sẽ bị vỡ thế thậm chí chỉ bằng một cú đấm đơn giản, nhưng với người này thì hành động kia hoàn toàn không phải là sai sót.
Lườm cái Avatar tầm trung đang đứng ung dung ở phía bên kia cặp kiếm của mình, Lotus tự nhủ ngay khoảnh khắc lưỡi kiếm chém xuống.
-Hôm nay chắc chắn mình sẽ phá vỡ <tấm khiên> đó.
Lưỡi kiếm tay phải của Lotus, vừa vung xuống bằng kĩ thuật chém thẳng bình thường nhưng lại kèm theo một lực lớn hơn nhiều so với bất kì kĩ thuật đặc biệt nào, va chạm với phần giao nhau của cặp song kiếm tạo thanh hình chữ X mà Graph đã chuẩn bị.
Clang! Âm thanh va chạm chói tai vang dội, và sóng chấn động bùng phát lan ra theo hình vòng tròn đến tận những vùng xa nhất của sân đấu.
Hai bóng người đang theo dõi trận đấu từ một nơi tách biệt cách đấy không quá xa cũng bị bị nuốt trọn bởi những đợt sóng này, nhưng bởi họ được xem là khán giả, cả hai đều không bị ảnh hưởng.
Nhát chém của Lotus không phá hủy được thế phòng thủ chữ X của Graph trong một lần, nhưng cô cũng không bị đẩy lui; cô chuyển sang giao chiến với ai ta tại vị trí va chạm của hai người. Trong suốt những năm qua, khi chém vào cặp song kiếm của Graph, cô dễ dàng bị bật lại và bị thổi bay cả 20 mét, cho nên có thể nói cô đã có một bước tiến lớn – nhưng chỉ với điều này thì vẫn chưa đủ thỏa mãn cái tên <World End> của cô.
“Kk……ohh……!!”
Trong lúc gằn giọng, cô tập trung toàn bộ sức mạnh mình có vào cánh tay phải. Sức mạnh của hai người, đè nén vào điểm cố định, tạo ra những tia lửa điện xanh trắng và lan ra, bộ giáp đen của cả hai nhấp nháy mập mờ.
Hai lưỡi kiếm của Black Lotus được trang bị kĩ năng <Terminate Sword>. Tác dụng của nó là luôn luôn tạo ra sức mạnh công kích thuộc tính chém cấp độ cao nhất ở cả hai thanh kiếm.
Có nhiều Duel Avatar được trang bị kiếm, nhưng thông thường thì chỉ khi đang ở giữa chuyển động tấn công, cụ thể là chỉ khi kiếm của họ đã được vung ra thì mới có sức mạnh tồn tại trong lưỡi kiếm. Tuy nhiên, thậm chỉ cả khi không làm gì, các thanh kiếm của Lotus vẫn liên tục tạo ra sức mạnh công kích ngang với một nhát chém mọi lúc. Kết quả là khi cô phòng thủ trước đòn tấn công của kẻ địch bằng hai lưỡi kiếm, chính nắm đấm và chân hoặc là vũ khí của đối phương lại bị cắt đứt. Bởi thế mới có cái tên World End/Nhát chém tuyệt đối.
Thứ có thể chạm vào cánh tay của Lotus mà không bị chém đứt chỉ có bộ giáp với cấp độ kháng sát thương cắt cao nhất (có lẽ chỉ mỗi tấm khiên của Grande) và những thanh kiếm sở hữu cấp độ sức mạnh tương đương (trong Thế giới Gia tốc thì số lượng chỉ đếm trên đầu ngón tay). Ngoài ra, cũng có những item và kĩ năng có thể phòng thủ dưới những điều kiện nhất định– ví dụ, như thanh baton của Yellow Radio, với <sức phòng thủ tăng tỉ lệ với số lần nó được xoay> – tuy nhiên, vật duy nhất có thể chặn đứng và phản lại những nhát chém của Lotus trong toàn Thế giới Gia tốc với những phần tưởng chừng dễ bị tổn hại chỉ có cặp song kiếm của Graph.
Anh ta đưa phần mặt phẳng của hai thanh kiếm ra không phải vì đang nhường cô. Đây là bởi thứ sức mạnh mà Duel Avatar Graphite Edge nắm giữ. Không, đúng hơn là sức mạnh mà cặp song kiếm của anh ta sở hữu.
Cặp kiếm của Graph ẩn chứa hai kĩ năng cực mạnh.
Một là khi sử dụng phần mặt bên trong suốt như một tấm khiên, anh ta có thể đỡ được tất cả những đòn tấn công. Năng lực này không phải là một kĩ năng của anh ta; nó bắt nguồn từ chất liệu làm nên hai thanh kiếm. Phần trong suốt không phải là thủy tinh hay pha lê mà được tạo ra bởi hợp chất <Siêu kim cương>, sở hữu độ cứng thậm chí vượt qua cả kim cương tự nhiên. Đã bốn năm trôi qua kể từ khi trò chơi Brain Burst 2039 bắt đầu, nhưng chưa từng có dù chỉ là một Burst Linker phá vỡ được lớp phòng ngự này. Dĩ nhiên, Lotus cũng không ngoại lệ.
-Nhưng mà, hôm nay… hôm nay chắc chắn…!
“Oh……ohhhhh……!!”
Với toàn bộ sức mạnh mà cô tập trung lại từ bên trong cơ thể, Lotus đánh vào phần trung tâm hai thanh kiếm trên tay Graph, thứ được làm bằng Siêu kim cương, loại vật chất được xem là cứng nhất trong Thế giới Gia tốc. Một lần nữa, sóng chấn động xuất hiện và bắn ra với tốc độ cực khủng. Khi hai level 8 giao chiến, như thể không thể chống chọi lại được sức mạnh vượt qua trạng thái của mình, các vết nứt bắt đầu chạy lan ra xung quanh trên nền đất lẽ ra không thể phá hủy được.
Black Lotus đã giao kiếm với Graphite Edge, một thành viên của Legion mà cô làm thủ lĩnh… về cơ bản, một thuộc cấp, vô số lần cho đến bây giờ. Không phải là bởi họ không thể hòa hợp, và tất nhiên cũng không phải là để huấn luyện đặc biệt cho anh ta mà cô sử dụng vị trí thủ lĩnh của mình để gây sức ép. Đúng hơn là hoàn toàn ngược lại – từ lúc Lotus chỉ mới level 2 hoặc 3, Graph đã chỉ dẫn cô cách chiến đấu bằng kiếm, và anh ta cũng là được xem là một <bậc thầy>.
Dù thế, có một lí do đặc biệt cho việc Lotus cố hết sức vượt qua Sư phụ của mình nội trong buổi tập luyện ngày hôm nay. Cô định sẽ nâng level của mình lên 9, vị trí (được cho là) chưa từng có ai đặt chân đến. Để có thể nâng level từ 8 lên 9, người chơi phải bỏ ra một lượng Burst Point lớn kinh hồn, nhưng dù thế cuối cùng thì cô cũng đã tích cóp đủ kể cả phần giới hạn an toàn để không gây trở ngại cho trách nhiệm Legion Master của mình.
Đã có vài dấu hiệu cho thấy những đầu lĩnh của sáu Legion lớn khác cũng sẽ đạt level 9 gần như cùng lúc, cho nên với vị thế tương đương với họ, <Thuần sắc Thất Vương>, cô không thể để cho bản thân tụt hậu. Tuy nhiên, có một vấn đề. Trở thành level 9 cũng có nghĩa cô sẽ vượt qua Graphite Edge, người vẫn level 8. Khi đó, thậm chí dù cô đánh bại anh ta thì cũng không thể nói rằng cô đã <vượt qua sư phụ của mình>.
Về cơ bản, hôm nay có lẽ là ngày cuối cùng mà cô có thể đấu với Graph với điều kiện tương đương. Cô muốn, bằng bất cứ giá nào, cũng phải cho anh ta, người đã hướng dẫn cô vô số kĩ thuật trong hơn ba năm thời gian thực và không biết bao nhiêu năm tháng trong Thế giới Gia tốc, thấy được bằng chứng sự phát triển của bản thân. – Không, nói đơn giản là cô muốn hạ gục người sử dụng song kiếm này, cái người luôn luôn có thừa cố gắng trong việc làm cô bực mình, và giành chiến thắng chỉ một lần.
“Đ…ủ rồi, giờ thì bay nhé…!!”
Cảm giác thấy tầm nhìn xung quanh của mình bắt đầu trắng dần bởi vì tập trung quá mức, Lotus kêu lên với giọng khản đặc. Cô không còn đủ sức để tạm thời giãn khoảng cách giữa hai người ra và ra đòn tiếp. Khiến cho Graph, một bậc thầy tránh né, phải dùng cặp song kiếm để ra đòn phòng thủ chữ X đã như cứa một vết trên người anh ta rồi. Dù vậy, thậm chí trong tình huống này, trên cái mặt nạ mà cô thoáng nhìn thấy qua cặp kiếm Siêu kim cương trong suốt chỉ hiện lên cái vẻ thản nhiên thường ngày.
Những khi thế này, mấy câu ăn mừng của Graph thường là ‘Tốt đấy, Lotta,’ ‘Thêm tí lực nữa là được, Lotta,’ ‘Gan đấy, Lotta,’ và còn nhiều nữa. Hơn cả cái thái độ lúc nào cũng đùa cợt của anh ta, cách mà anh ta gọi cô, <Lotta>, có vẻ như nói lái từ Lotus, cũng làm cho cô thấy tức điên lên.
Đúng là lúc họ mới gặp nhau thì Lotus chỉ mới học năm thứ hai của tiểu học, cho nên việc đối xử với cô như một đứa trẻ có lẽ cũng không tránh khỏi, nhưng mà bây giờ cô đã là một học sinh lớp 6… vào mùa xuân năm kế, cô sẽ là một học sinh trung học rồi. Nói gì thì nói, nếu mà xem xét điều kiện để cài đặt được Brain Burst thì chính Graph cùng lắm cũng chỉ tầm tuổi đấy thôi.
-Arghhh, làm sao mà cái tay kiếm sĩ như này lại -…
“Cô đã trở nên mạnh hơn rồi, Lotta.”
“——!?”
Tưởng như tai cô đã lừa dối chính chủ nhân của nó; cô kinh ngạc, nhưng cái giọng nói dịu dàng bất thường của anh ta lại tiếp tục.
“… Có vẻ như tôi chẳng còn gì để dạy cho cô cả.”
Nghe cái câu nói mà anh ta chưa bao giờ nói với cô từ trước đến giờ, sự tập trung của Lotus đột nhiên lung lay. Cân bằng sức mạnh giữa hai bên công và thủ sụp đổ, và ngay khoảnh khắc đó, năng lượng tích tụ bùng phát.
Bam! Bị đánh bằng một lực kèm theo âm thanh chói tai như của một vụ nổ, Lotus bất lực văng ngược về phía sau. Cô lộn hết vòng này đến vòng khác trong lúc nảy lên nảy xuống không ngừng trên nền đá cẩm thạch nứt vở của sân đấu <Chạng vạng>. Căn đúng thời điểm, cô đâm lưỡi kiếm chân phải xuống mặt đất và tạo ra một đường rạch trong lúc phanh lại. Khẽ lắc lắc đầu trong lúc đứng dậy.
Cô đã nghĩ rằng Graph, người cũng bị vướng vào vụ bùng nổ năng lượng ở khoảng cách gần như bằng không sẽ bị thổi bay về phía sau giống vậy, nhưng dù thế nào thì cái Avatar màu xám kim loại kia vẫn không xê dịch dù chỉ một chút khỏi vị trí ban đầu. Trông như anh ta đã phản lại toàn bộ năng lượng bằng cặp kiếm đan chéo nhau của mình.
…………Đáng ghét, cái tên này!
Trong lúc nguyền rủa anh ta ở trong đầu, Black Lotus – Kuroyukihime hét lên.
“Oi Graph! Anh tính cả rồi phải không hả!?”
Lúc cô làm vậy, đứng ở vị trí cách đó hơn 10 mét, Graph khẽ nhún vai trong lúc hai thanh kiếm trên tay xuống.
“Chắc chắn là không rồi; chúng là những cảm xúc thật của người Sư phụ này. Nếu mà là cái bẫy để làm rối loạn đường kiếm của cô thì, đúng rồi… lẽ ra phải nói về mấy con bọ đen, dẹt bò loằng ngoằng với cái tiếng xào xạc chứ.”
[Trans: Ý lão là con gián =))]
“Im đi. Tôi giết anh bây giờ”
Đáp trả với giọng lạnh lùng, Kuroyukihime thở một hơi dài. Tiếc là không thể đạt được mục tiêu vượt qua Sư phụ của mình, nhưng cô tự tin rằng nếu mà Graph không có nói cái câu đấy thì cô đã có thể làm được rồi. Với nhận định đó trong đầu, cô kiểm tra lại với hai người đang đứng cạnh nhau ở bên trái, giữ cương vị trọng tài, từ nãy đến giờ vẫn theo dõi trận đấu.
“Maiden, Curren. Gọi là một trận hòa… cũng được nhỉ?”
Lúc đó, Avatar màu trắng đỏ với cơ thể nhỏ nhắn đứng ở bên phải lúc lắc cái đầu.
“… Nhìn kiểu gì thì cũng là thất bại của chị, Lo-nee.”
Kèm theo đó, Avatar ở bên trái với toàn bộ cơ thể được bao phủ trong một bộ giáp kì lạ tạo bởi những dòng nước chảy cũng lắc đầu giống vậy, làm mấy giọt nước bắn ra xung quanh.
“Tôi tin rằng người cuối cùng còn đứng là người chiến thắng.
“…Hmm, vậy à.”
Kuroyukihime gật đầu, và với ánh mắt vẫn nhìn về phía hai vị giám khảo công minh –
“Hmph!”
Cùng tiếng thở mạnh, cô vung lưỡi kiếm ở tay phải của mình. Tia sáng đỏ bắn thẳng ra chạy dọc theo mặt đất… nói đúng hơn thì nó cắt qua nóc của tòa Shibuya Hikarie, một tòa nhà phức hợp cỡ lớn nằm ở cổng phía đông của ga Shibuya. Kuroyukihime và hai trọng tài đứng ở một bên vết cắt, còn Graphite Edge thì ở phía bên kia.
“…………Ah.”
Graph, có vẻ đã nhận ra điều gì đó, cố vùng chạy trong lúc nắm chặt lấy hai thanh kiếm của mình. Tuy nhiên, ngay trước khi anh ta làm được, mặt sàn chỗ anh ta đứng đổ ầm ầm và lún dần về phía sau.
“Oi, Lotta, c-c-cái này là chơi xấu rồi!!”
Trong lúc xoay vòng hai tay và lấy lại thăng bằng, Graph la lên, nhưng đã quá trễ. Kuroyukihime sử dụng đòn tấn công tầm xa mà chính Graph đã dạy cho cô và chém đứt phần đỉnh của tòa nhà cao tầng theo đường chéo. Cái vật thể cấu trúc khổng lồ vừa tách rời ra bị kéo xuống bởi trong lực và bắt đầu trượt dần xuống ; Graph, người đang đứng trên nó, cũng không tránh khỏi bị lôi xuống.
“Whoa… tôi… tôi đang rơiiiiiiiiii – – -“
Image [/images/images/image-42.png]
Đấy là những lời cuối cùng của anh, kiếm sĩ sử dụng song kiếm biến mất khỏi tầm mắt Kuroyukihime. Thậm chí ở Nega Nebulus, chỉ có một người duy nhất có thể trở lại được nóc của tòa nhà cao 180 mét trong cái tình huống đó – chỉ có một người trong nhóm <Elements> mà hiện tại không có mặt ở đây sở hữu Trang bị Cường hóa loại bùng phát năng lượng. Và chưa từng có Burst Linker nào xuất hiện trong Thế giới Gia tốc có thể bay cao hơn cô.
Từ tư thế mà tay phải vừa chém một nhát toàn lực, cô đứng thẳng người lên lại; Kuroyukihime nhìn hai trọng tài và hỏi lại.
“Rồi, như vầy là tôi thắng rồi nhỉ.”
“… Cái này trái với quy định.”
“… Ăn gian quá đi.”
“Tôi sẽ xem như một lời khen vậy.”
Quay mặt đi với vẻ dè bĩu, Kuroyukihime nhìn về bầu trời phía tây. Ở bên phải thanh HP hiển thị là ánh hoàng hôn màu cam giống như mặt nền của nó, cái thanh với cái tên Graphite Edge được đính trên đó giảm mạnh; ngay lập tức sau đó, từ mặt đất ở xa thật xa bên dưới, âm thanh sụp đổ dữ dội vang đến chỗ họ.
Năm phút sau -.
Sau khi hội lại với Graph, người đã suýt soát thoát được bay cả thanh HP nhờ ‘xui xẻo’, kĩ năng của mình, hoặc là cả hai, và trở lại nóc nhà bằng thang máy, cả bốn người tạo thành vòng tròn và ngồi xuống. Ghế của họ là những cột trụ kiểu đền Hy Lạp mang đặc trưng của sân đấu Chạng vạng được cắt đến độ cao vừa phải.
Đây là sân đấu được tạo ra bởi trận thách đấu thường của Lotus và Graph, nên là giới hạn chỉ có 30 phút. Với cái trận đấu vừa mới đây giữa sư phụ và đệ tử, họ đã tiêu mất hơn phân nửa; thời gian còn lại chỉ khoảng 10 phút. Trận đấu này không phải qua Global Net; vật trung gian của họ là hệ thống mạng nội bộ độc quyền của Legion, vậy nên không có người theo dõi khác.
Người đầu tiên mở miệng là cô bé miko Ardor Maiden trong bộ đồ đỏ nhạt và trắng tinh khôi.
“… Lo-nee. Chị quyết tâm nâng level lên 9 thật ạ?”
Lí do mà Maiden gọi Kuroyukihime, người vẫn đang học lớp 6, bằng từ rút gọn của <Lotus-nee-sama> cực kì đơn giản. Cô bé mới chỉ mới học năm thứ hai tiểu học và có lẽ là người nhỏ nhất trong Legion. Tuy nhiên, cấp độ của em đã tăng nhanh lên 7, và thái độ của cô bé cũng cực kì điềm tĩnh.
Nhìn vào đôi mắt tròn màu đỏ rực của cô bé, Kuroyukihime gật đầu một cách khéo léo.
“Chà, có lẽ vậy… Thật ra thì chị đã định hôm nay sẽ giành chiến thắng vẻ vang trước Graph và nâng level với cảm giác thư thái tuyệt vời, nhưng…”
Cô liếc cái Avatar màu xám kim loại đang ngồi ở tư thế seiza bằng ánh mắt hình viên đạn, với cái điệu bộ chả ra dáng ‘nhà giáo’ tí nào, anh ta gãi gãi đầu.
“Tôi, tôi cũng đã định nói gì đó như là cô đã hoàn toàn làm chủ được sức mạnh…”
“Vậy thì lẽ ra anh nên nói cái điều đó một cách rõ ràng sau khi trận đấu kết thúc, chứ không phải là ngay giữa lúc đang giao chiến khốc liệt!”
“Không, làm vậy thì có hơi không giống tôi… ý là, làm vậy ngượng lắm…”
Cái kiểu thiếu nghiêm túc này của Graph, một trong những thành viên kì cựu nhất kể từ khi Nega Nebulus ra đời và cũng là kiếm sĩ mạnh nhất Legion, vẫn y hệt như lúc xưa. Thành viên thứ tư của nhóm Elements, người không có mặt ở đây bởi phải đến lớp, đã nhận định rằng anh ta là <một người mà kiếm mới là hình dạng thật>. Bộ giáp của Graphite Edge rất mỏng, và khả năng đấu tay bo của anh ta cũng tệ, nên là nếu không có cặp song kiếm thì có lẽ anh ta thậm chí còn chả đấu lại được Avatar xạ chiến như Ardor Maiden. Anh là một Avatar tập trung vào một thứ duy nhất, đổ gần như toàn bộ tiềm năng của bản thân vào Trang bị Cường hóa của mình – cặp song kiếm được giắt chéo phía sau lưng.
“Không sao hết; cảm xúc của anh chắc chắn đã truyền đến được Lo-nee thông qua hai thanh kiếm, Graph-san.”
Trong lúc để lộ vẻ cười ti hí trên chiếc mặt nạ nhỏ nhắn, Maiden nói đỡ cho anh ta, và Graph gật đầu mạnh như thể chính xác là như vậy và nói như đúng rồi.
“Đúng rồi! Điều mà tôi đang cố truyền tải đến cô cơ bản là thế đấy, đệ tử ạ. Quả đúng là trái tim của Nega Nebulus mà, Denden nói đúng rồi đó.”
Ánh sáng bao phủ phần kính mắt của Maiden trở nên có chút ghê tởm ngay khoảnh khắc cô nghe thấy cái tên thú cưng mà Graph dùng để gọi cô. Kuroyukihime, người bị gọi là Lotta-chan, cũng hiểu được cảm xúc của cô bé, nhưng hiện giờ họ vẫn có chuyện cần nói. Sau khi hắng giọng, cô lại tiếp tục.
“Thôi bỏ qua cái vụ ý muốn của Graph đi, tôi cũng đã cảm thấy thỏa mãn với trận chiến vừa nãy rồi. Dù không giành được chiến thắng tuyệt đối, nhưng mà trận đấu cuối cùng giữa hai level 8 như thế cũng không tệ… tôi nghĩ vậy.”
“Vậy, chị sẽ nâng level của mình lên à, Lo-nee?”
Cô gật đầu với Maiden, người với biểu cảm trên mặt đã trở về bình thường và đang nghiêng đầu của mình sang một bên làm vẻ đáng yêu.
“Unh… Bỏ ra cả đống điểm như thế trong một lần đau phải biết, cơ mà nếu muốn đạt được mục tiêu level 10 thì nó là con đường mà chị không thể tránh né…”
Lúc đó, Aqua Current, Avatar nước-chảy mảnh khảnh vẫn im lặng lắng nghe nãy giờ, nói khẽ.
“Trong thời gian điểm số của cậu còn không nhiều, bọn tớ sẽ dốc toàn lực bảo vệ cậu, Lotus, cho nên là cứ thư giãn đi nhé.”
Kuroyukihime quay người sang trái và hơi cúi đầu trước Avatar đang phát ra tiếng róc rách.
“Cảm ơn, Curren. Nhưng mà không cần phải lo cho tớ đâu. Bởi vì tớ vẫn sẽ tham gia những buổi săn Enemy trong Vùng Trung lập Vô hạn như thường lệ ngay sau khi nâng level.”
“… Tớ cũng nghĩ là cậu sẽ nói vậy. Nhưng mà… có một điều khiến tớ thấy hơi phiền não.”
“Là cái tin đồn đấy à? Rằng nếu có ai đó đạt level 9 thì một quy định đặc biệt nào đó chưa từng có sẽ được áp dụng…”
Current gật đầu, và dòng nước chảy trên phần phía sau đầu cô như mái tóc rung rinh.
Tin đồn về <quy định đặc biệt cho level 9> đã được lan truyền trong Thế giới Gia tốc từ khoảng 3 tháng trước. Không ai biết được nó xuất phát từ đâu và nội dung cũng mập mờ. Lí do mà thông tin trở nên khan hiếm là bởi phần lớn Burst Linker sẽ bỏ qua nó như là <thứ gì đó mà họ không cần quan tâm>.
Cũng không khó hiểu. Nghe nói hiện giờ mới có không đến 1000 Burst Linker, nhưng cái số đạt đến level 8 thì có thể dễ dàng đếm được, và hơn nữa thì lượng người nằm trong khoảng gần level 9 hẳn là có chưa đến mười. Kuroyukihime có thể tích lũy đc nhiều điểm như thế là nhờ có rất nhiều cơ hội để cô có thể tích điểm với vị trí thủ lĩnh của Nega Nebulus.
Nếu thế, theo như cái lời đồn rằng có rủi ro gì đó đi kèm với việc nâng level 9, cô phải thật chắc chắn mới được… hoặc là cô nghĩ vậy, nhưng mà.
Aqua Current quay chiếc mặt nạ tạo bởi các dòng nước chảy sang trái và nhìn thẳng vào Graphite Edge bằng cặp mắt xanh-trắng của mình.
“Graph. Nếu anh nâng level 9 trước Lotus, tôi nghĩ là anh có thể xác nhận được độ xác thực của tin đồn một cách an toàn.”
Nghe thấy cái đề nghị hơi bị sốc ném thẳng vào mặt mình với cái vẻ hờ hững, Avatar màu xám kim loại sửng sốt.
“Eh……eeh!? T, tôi á!?”
“Maiden và tôi chí mới level 7, nhưng còn anh đã level 8 rồi… hơn nữa, sau Lotus thì anh là người gần với level 9 nhất. Đúng chứ?”
Có một lí do cho việc Current không nhắc đến thành viên còn lại hiện không có mặt của nhóm <Elements>. Giống như Graph, cô cũng là level 8, nhưng dạo gần đây cô đã không ít lần nhắc đến việc rời khỏi vị trí tiền tuyến của Legion. Không phải là cô đã chán Brain Burst, hoàn toàn ngược lại… bởi vì là một Burst Linker, cô nhắm đến một mục tiêu thuần khiết hơn hết thảy mọi người.
Nghĩ đến việc người ấy, trái ngược hoàn toàn với Graph, là người đồng lòng hơn cả, đang dần dần trở nên xa lánh họ, tim Kuroyukihime nhói lên, nhưng cô cố chống lại nó, tập trung tâm trí vào cuộc đối thoại của Current và Graph.
“Uh, um… Tôi sẽ không nói là nó sai, nhưng nếu mà xét đến cái mức điểm an toàn thì tôi còn hơi thiếu một chút, và ngay từ đầu thì chẳng có cách nào để một người như tôi có thể đứng trước Thuần sắc Thất Vương và trở thành level 9…”
“Trong trường hợp đó, em nghĩ anh tự phong vương cho mình cũng không sao mà, Graph-san.”
Cả Maiden cũng nói vậy từ bên trái của mình, kiếm sĩ song kiếm lắc cả hai bàn tay lẫn cổ của mình liên tục.
“K,không không không, cái cục tạ đấy nặng quá. Ngay từ đầu, tên màu của tôi đã là <Graphite> rồi… thậm chí dù cho tôi tự phong vương cho mình, vậy thì tôi sẽ là vua gì đây? <Than chì>? ”
“Trùng với <Hắc Vương> của Lo-nee rồi, miễn!”
[Từ <Than chì> Graph dùng 黒鉛, có từ 黒 trong Hắc Vương 黒の王]
Tiếp đến là câu bình luận vô tình của Current thẳng vào tay kiếm sĩ đang bị chối bỏ ra mặt bởi Maiden, có lẽ là để trả đũa cho việc liên tục gọi cô bé là <Denden> và đang ngậm bồ hòn.
“Tôi nghĩ <Vua Bút Chì> hợp đấy.”
“Bút Chì… nghĩa là sao ạ, Curren-san?”
Đáp lại Maiden, người đang nghiêng đầu thắc mắc, Current, có vẻ như cũng là một học sinh lớp 6 như Kuroyukihime giải thích.
“Ngày xưa, có một dụng cụ để viết sử dụng than chì làm lõi được sử dụng rộng rãi. Nó gầy và dễ gãy, nên là hoàn toàn hợp với Graph.”
“À… vậy là học sinh tiểu học bây giờ không biết về bút chì à, thế có biết… ê, chờ đã, không phải thế! Này Karinto, tôi không có yếu đuối như thế nhé!”
[Karinto 花林糖 , tên 1 loại bánh, đọc khá giống với từ Current.]
“Ai cũng biết rằng mới vừa nãy, anh còn trốn chui trốn lủi sau khi bị Tử Vương đánh bại. VÀ CÒN NỮA… tôi đã nói hết lần này đến lần khác rằng không phải Karinto, là Cur-ren-t.”
“À-, um, có một loại đặc sản ở quê tôi được gọi là Mizukarinto [一矢を報いる- còn có nghĩa là ‘bắn trả’.], nên là vô ý thôi…”
“Đừng có chém gió!”
Đến đây, Kuroyukihime cuối cùng cũng bật cười. Có lẽ như ba người họ đã nhận ra được bầu không khí lúc đầu đã có chút trở nên nặng nề và cố tình chế nhạo lẫn nhau, nhưng đó cũng là lòng tốt của mọi người cả.
“Hahaha… rồi rồi, dừng ở đây được rồi, Maiden, Current. Thậm chí dù cho có những thứ không chắc chắn trong việc nâng level 9 thì cũng không thể ép Sư phụ đi tiên phong được đâu. Bên cạnh đó, theo như tình hình hiện tại thì thời điểm của bên mình cũng sẽ khớp với lúc những vua khác nâng level… nếu đúng là có rủi ro thì mấy người kia cũng cùng thuyền cả.”
Ngay khoảnh khắc Kuroyukihime nói điều đó, vẻ nghiêm trọng hiện lên trên mặt nạ với thiết kế đơn giản song cũng gan góc của Graph.
“Cùng lúc với những vua kia, huh… -Lotta, có phải nghĩa là hội nghị giữa thất vương cũng sẽ được tổ chức trong khoảng thời gian quanh lúc họ nâng level 9 không?”
“Tùy thuộc vào độ xác thực của tin đồn, cũng không biết được. Cho đến giờ, lúc nào cũng xảy ra tranh cãi giữa hai, ba, bốn người về chuyện này chuyện nọ; lần này chắc cũng chỉ là cái phiên bản bảy người thôi…”
“Vậy à…”
Giọng của Graph dài ra, anh ta khoanh tay, ra vẻ đang suy nghĩ. Thường thì anh ta là cái gã nhác biếng và nhây nhớt, nhưng hiện giờ anh ta đang ở trong cái điệu bộ đăm chiêu khá là hiếm thấy, cho nên cả ba người còn lại đều im lặng và chờ đợi.
Kiếm sĩ song kiếm, cuối cùng cũng ngẩng mặt lên, và nói một câu khá bất ngờ.
“Lotta. Đến giờ, tôi đã đưa ra rất nhiều lời khuyên cho cô về việc chọn nâng cấp.”
“…? À, cảm ơn anh về chuyện đó, nhưng mà…”
“Không, không phải tôi muốn cô cảm ơn. Việc đó có nghĩa tôi đã quyết định hướng đi như là một Burst Linker cho cô. Cụ thể là tập trung vào giao chiến một-một.”
“… Tự nhiên anh bị gì vậy? Tôi cũng đâu có nâng cấp cái Avatar này hệt như những gì anh bảo. Mặc dù tôi cũng tin rằng cái hướng đi đó là cái giúp tôi có thể chiến đấu giống với bản thân nhất.”
Kuroyukihime khẽ đưa hai bàn tay lưỡi kiếm của mình ra, và Graph cũng gật đầu chậm rãi.
“Tôi cũng không cố ép cô làm theo ý kiến cá nhân của mình vào lúc này đâu. Khác với kiểu nâng cấp mọi thứ, kiểu nâng cấp tập trung, đến tận cùng của tận cùng, ở giai đoạn sau cuối, sẽ có thể tạo ra được <sức mạnh vượt qua>… bất kể thứ gì, lòng tin đó của tôi sẽ không bao giờ thay đổi. Mà, không cần nói thì cả ba cũng biết nhỉ.”
Lần này, Kuroyukihime, Maiden, và Current gật đầu đáp lại.
Kể từ lúc còn là tân thủ, cô đã lựa chọn hướng nâng cấp của mình dựa vào lời khuyên của sư phụ mình. Không hề lấy bất kì kĩ thuật đặc biệt loại tầm xa/diện rộng hay kể cả Trang bị Cường hóa, cô chỉ chọn duy nhất những kĩ năng cận chiến/đơn mục tiêu và cường hóa sức mạnh tấn công của bốn thanh kiếm của mình.
Cô chưa từng hối tiếc dù chỉ một lần. Cô tin rằng lí do mà kĩ năng <Terminal Sword> mạnh mẽ của mình có thể bộc lộ khả năng là nhờ cô đã tập trung vào một loại duy nhất. Ardor Maiden và Aqua Current không phải là học trò trực tiếp của Graphite Edge, nhưng hướng phát triển của họ cũng giống với cô; Maiden và Aqua chủ yếu cũng tập trung nâng cấp hỏa lực tầm xa và bộ giáp nước chảy.
—Nhưng mà sao Graph lại nói cái điều đó vào lúc này nhỉ?
Nhận thấy ánh nhìn của ba người kia, như thể đang muốn hỏi cái điều đó, kiếm sĩ song kiếm phô ra một trong những khoảnh khắc lưỡng lự hiếm có của anh ta, rồi nói với giọng trầm.
“… Tôi nghĩ, chuyện này chắc chắn chẳng bao giờ xảy ra, nhưng mà… Lotta, nếu mà chẳng may, dù cho có lâm vào một cuộc hỗn chiến với những kẻ có sức mạnh ngang cô trên chiến trường mà không có bọn tôi ở đó… không được từ bỏ bản thân. Đừng xem nó là trận chiến nhiều người chống lại một, tập trung vào cuộc chiến một-một với kẻ đang ở trước mặt. Tấn công. Tấn công, tấn công, dù cho nó có là cái gì, chém đứt nó ra. Bởi vì đó là sức mạnh của cô.”
CHƯƠNG 3
“…’Đó là sức mạnh của cô’, sư phụ tôi đã từng nói thế. Có lẽ từ hồi ấy, người đó đã thấy trước được… rằng tôi sẽ nhuộm thanh kiếm này bằng máu tại Hội nghị Thất Vương như thế nào…”
Haruyuki nhìn chăm chú vào bóng hình trông vừa ngang tàng lại vừa trang nhã, Hắc Vương Black Lotus, mà không nói bất cứ từ nào trong lúc cô như đang tự kể cho chính mình.
Trước khi họ bắt đầu trận đấu kết nối trực tiếp, Kuroyukihime đã nói rằng hai người sẽ <nói chuyện bằng kiếm>, nhưng may là cô chưa chém cậu phát nào bằng mấy lưỡi kiếm của mình kể từ lúc họ xuất hiện trên sân đấu. Sau khi cô nhờ cậu giúp sắp xếp các vật thể trong sân đấu thành mấy cái ghế và họ ngồi xuống đối diện nhau, cô đã kể cho cậu một câu chuyện khá dài.
Cô chẳng hề nhắc đến bất kì danh xưng cụ thể nào, nhưng dù sao cũng đã kể cho cậu làm thế nào mà lại có một người đủ khả năng trở thành sư phụ của Kuroyukihime trong số các phó thống lĩnh của <Nega Nebulus đời đầu>, Legion đã bị tiêu tán khoảng 2 năm trước… vào mùa hè năm 2044. Về cách mà người đó đã khuyên cô không nhắm đến việc nâng cấp mọi thứ mà tập trung vào một hướng duy nhất.
Có nhiều phần không được kể mà cậu nghĩ rằng rất kì lạ – ví dụ, tại sao sư phụ của cô lại không phải <Người đỡ đầu> mà là một người khác, và nhiều thứ nữa – nhưng hiện giờ bầu không khí như đang đè nén nỗi đau xung quanh Kuroyukihime khiến cho cậu thấy phiền muộn theo; Haruyuki rướn về phía trước trên chiếc ghế tự tạo.
“Uh, um, Senpai. Em cũng đã nói như vầy hồi lúc nãy, nhưng mà… em nghĩ rằng, chọn con đường đối đầu với những Vua khác cũng bình thường thôi mà. Bởi vì, chị thấy đó, Brain Burst là game đối kháng; chúng ta dive vào thế giới này là để chiến đấu…”
Sau khi cậu bằng cách nào đó chuyển được thứ đó thành từ nghĩ nhờ đẩy cái khả năng nói chuyện của mình đến giới hạn của nó. Kuroyukihime ngước khuôn mặt đang cúi xuống của mình và nhìn thẳng vào Haruyuki bằng đôi mắt xanh tím sáng lên ở sâu bên trong lớp kính bán trong suốt của mình.
“Ahh… – Đúng, đúng như cậu nói.”
Cô gật đầu, mũi bàn chân phải của cô gõ vào mấy viên đá trên sàn nhà kêu ding! ding! như muốn thay đổi bầu không khí, và cô vươn thẳng cơ thể mảnh khảnh của mình ra. Ánh trăng xanh nhạt xuyên qua bộ giáp đen tuyền có cảm giác thuần khiết của cô, khiến cho toàn bộ cơ thể Avatar phát sáng nhè nhẹ.
Hai người đã gia tốc từ sân thượng của bệnh viện Asagaya, cho nên cũng xuất hiện ở cùng một nơi. Tuy nhiên, cảnh quang bên dưới đã hoàn toàn thay đổi. Toàn bộ những tòa nhà được làm bởi những viên đã trắng mang phong cách trang trí kiểu Gothic, bầu trời được nhuốm màu xanh sẫm, và một mặt trăng tròn lớn đến lạ thường lơ lửng ở phía trên đầu hai người. Vẻ đẹp của cái sân đấu <Ánh trăng> này là độc nhất vô nhị, thậm chí là trong vô số sân đấu hiện hữu, và bởi vì không có bất kì hiệu ứng ẩn hay là sinh vật nào ở đây, nó là nơi phù hợp nhất để trò chuyện. Đây là một trận đấu kết nối trực tiếp, thế nên dĩ nhiên là không có bóng dáng khán giả nào ở xung quanh họ cả.
“… Sân đấu được tạo ra cho các trận chiến, và Duel Avatar được tạo ra để chiến đấu. Sư phụ tôi là Burst Linker trung thành với cái lí tưởng đơn giản đó hơn bất cứ ai.”
Ánh mắt của cô và Haruyuki vẫn giao nhau, Kuroyukihime bắt đầu thì thầm tiếp.
“Và rồi tôi cũng khao khát được trở nên như thế; tôi ‘nuôi dưỡng’ Black Lotus trở thành Avatar chuyên chiến đấu một-một ở cự li gần. Không phải do tôi được sư phụ mình bảo làm vậy. Nó là bởi vì tôi cảm nhận được chính Avatar này mong muốn điều đó.”
“Chính Avatar của chị… mong muốn…?”
Haruyuki, người chưa từng một lần suy nghĩ đến điều đó kể từ khi trở thành một Burst Linker, lặp lại theo cô trong lúc mở to mắt ra. Kuroyukihime khẳng định lại điều đó bằng một cái gật đầu đi kèm với dấu hiệu của một nụ cười.
“Đúng vậy. Duel Avatar và chúng ta là một thể, tạo thành một cặp hiện hữu… Trước kia, tôi đã mô tả Lotus là <đỉnh cao của sự hổ thẹn>, nhưng nó không có nghĩa là tôi ghét Avatar của chính mình. Bởi vì cái hình dáng ghê tởm này, hiện thân của ham muốn <chém đứt> mọi thứ, chắc chắn chính là con người tôi. Còn cậu thì sao, Haruyuki-kun? Chẳng phải cũng đã đến lúc cậu nghe thấy được giọng nói của Silver Crow, người đã chiến đấu cùng với cậu đến khi cậu trở thành level 2?”
Đột nhiên bị hỏi như vậy, cậu bất giác nhìn xuống hai bàn tay mình. Mấy ngón tay gầy guộc bọc trong bộ giáp bạc trông chẳng có tí sức mạnh của một loại đấu sĩ tay bo.
Lúc cậu nhìn thấy hình ảnh phản chiếu của Avatar này từ mảnh vỡ cửa sổ của một tòa nhà bỏ hoang trong trận đấu đầu tiên sau khi trở thành Burst Linker, Haruyuki đã nghĩ rằng nó trông như một con tôm. Không, thậm chí đến giờ cái ấn tượng đó cũng chẳng hề biến mất, nhưng nếu có ai đó bảo cậu đổi Crow lấy một mẫu avatar khác, cậu sẽ từ chối. Không phải là vì kĩ năng <phi hành> vô song kia đã bộc lộ được khả năng của nó. Cái nhận thức rằng gã đầu bóng màu kim loại kia chính là cậu đã đâm rễ thật sâu trong tim cậu ngay cả trước khi cậu nhận ra được.
“Anou… em vẫn chưa nghe được giọng của cậu ấy, nhưng em cũng không hề không thích cậu ta. Bởi vì Crow được sinh ra bên trong tim em… bởi vì cậu ta đến từ trái tim em.”
Haruyuki nói điều này trong lúc nắm chặt mấy ngón tay sắc nhọn của mình lại, và Kuroyukihime, trông như đang vui vẻ vì lí do nào đó, gật đầu hai, ba lần.
“Mm, đúng đó, chính là nó. Những lời cậu vừa với nói là điểm xuất phát cho sự trưởng thành của một Duel Avatar; dù có thế nào cậu cũng không được phép quên nó. –Rồi, vậy bây giờ, dựa vào nhận thức đó, chúng ta bắt đầu nào.”
“Huh? Bắt đầu, bắt đầu… cái gì cơ ạ?”
“…Sao cơ? Nhưng mà tôi chắc chắn là mình đã nói trước khi chúng ta gia tốc rồi mà. Rằng chúng ta sẽ nói chuyện bằng kiếm.”
Lắc lắc cái đầu như thể đang ngạc nhiên, Kuroyukihime đứng lên khỏi chiếc ghế tự chế của mình. Cô liếc thẳng lên phía trên.
“Còn 10 phút à. Chà, sẽ đủ thôi.”
“… Đủ, đủ là đủ cái gì cơ…?
Thứ được đặt ngay tại cổ họng Haruyuki, người hỏi điều đó với cái thái độ từ chối quyết liệt, là một thanh kiếm đen tuyền sắc đến nỗi nhìn thấy nó cũng khó. Trong lúc nhảy vội về phía sau, cậu kêu lên.
“Uh, um, không phải là, chị định… đ-đ-đấu với em đâu nhỉ…”
“Fufu, thật sự mà nói thì tôi cũng muốn đấu một trận với cậu lắm, nhưng mà hiện giờ cách biệt level của chúng ta quá lớn. Tôi sẽ chờ trận đấu MỘT-MỘT của chúng ta vào một ngày nào đó, khi cậu đã trưởng thành hơn.”
Với giọng nói đan xen tiếng cười, Kuroyukihime trả lời với cái biểu cảm đó và từ từ rút kiếm về ngay trước mắt Haruyuki, người đang thở phào nhẹ nhõm, và cô nói tiếp.
“Có một nguyên tắc bất di bất dịch, không hề tồn tại câu trả lời chính xác cho việc phát triển một Duel Avatar như thế nào. Dù là tập trung vào mọi thứ, trang bị cả cả kĩ năng xạ chiến/cận chiến/hỗn chiến hoặc là chuyên chủ vào một kĩ thuật như sư phụ tôi và tôi làm… sau cùng thì, người lựa chọn vẫn là cậu. Với tôi, nói rằng ‘Chọn cái này đi’ thì quá dễ, nhưng tôi muốn cuối cùng tự bản thân cậu phải cảm nhận được nó. Silver Crow ham muốn điều gì và con đường mà cậu ta muốn bước đi, chính là nó.”
“Thứ mà cậu ta… ham muốn…”
“Đúng vậy. Cũng chính là ham muốn thầm kín mà cậu giấu ở nơi sâu nhất trong tim mình… Rồi, bây giờ, đứng lên đi, Haruyuki-kun.”
Giọng nói của Kuroyukihime vọng lại với biểu cảm dịu dàng đến lạ thường, và như thể bị cuốn hút, Haruyuki đứng lên khỏi chiếc ghế của mình. Cậu cố bước đến thêm một bước nữa, nhưng ngược lại, Kuroyukihime ra hiệu cho cậu bước lùi về. Cùng lúc, cô cũng di chuyển lui lại bằng cách trượt về trong lúc lơ lửng, và khi cả hai đã ở cách nhau 10 mét-
“Vậy thì bây giờ… làm thôi nào, Silver Crow. Bằng toàn bộ cơ thể và linh hồn của mình, cho tôi thấy cậu đối phó với đòn này như thế nào!!”
Một giọng nói như sấm dội mạnh đến nối khiến cho Haruyuki muốn hét lên ‘Cái giọng nói êm dịu mới vừa nãy là gì thế’ khắp cái sân đấu tĩnh lặng.
Đôi mắt xanh tím của cô phát sáng dữ dội. Hai thanh kiếm bên trái và phải vung mạnh về phía sau, và Avatar mảnh khảnh của cô nhẹ ung dung chúi về phía trước.
Bùm! Âm thanh va chạm dữ dội bắn ra từ chân cô và tạo ra các vết nứt chạy lan ra trên tầng thượng của bệnh viện. Ngay lập tức sau đó, cô lao đến một cách hung bạo như một đầu mũi tên hắc diện thạch được bắn ra từ một cây cung khổng lồ. Không để cho cậu có thời gian chớp mắt dù chỉ một cái, bóng dáng của Hắc Vương đã tràn ngập bên trong hai mắt Haruyuki.
Khi lưỡi kiếm ở tay phải của cô đã bắt đầu chuyển động chèm xuống của nó từ vị trí quá đầu, ý thức của Haruyuki sau cùng cũng bừng tỉnh. Cùng với cảm giác như thể toàn bộ âm thanh đã biến đi đâu mất, thời gian chậm lại một chút. Thậm chí dù vậy, đòn tấn công của Black Lotus vẫn lao đến với một tốc độ khó tin; thanh kiếm sắc bén kinh khủng của cô nhanh chóng ấn xuống trước mắt cậu.
Nếu Silver Crow được trang bị một kĩ thuật đặc biệt loại công kích tầm xa hoặc là một Trang bị Cường hóa, bắn phủ đầu trước khi cô đến gần như thế này có thể cũng khả thi. Ví dụ như Cyan Pile, Avatar của cậu bạn thân Takumu của cậu, có thể đối phó được với chuyển động của Lotus bằng kĩ năng đặc biệt <Splash Stinger> của mình, thứ bắn ra một lượng lớn những mũi châm phản lực từ giáp ngực của cậu.
Tuy nhiên, cậu Crow hiện giờ thậm chí còn không sở hữu bất kì kĩ năng tầm xa nào. Nó ở trong lựa chọn nâng cấp của cậu, nhưng dùng thử trước khi chọn là bất khả thi.
Việc cậu có thể làm trong tình huống này chỉ là phòng thủ nhờ vào bộ giáp kim loại của mình, điểm đặc trưng của màu kim loại. Chắc chắn là Kuroyukihime đã từng nói vậy. Rằng Avatar màu kim loại sở hữu khả năng kháng các đòn mang thuộc tính cắt và đâm xuyên.
Nếu vậy, nếu cậu gia cố thật mạnh hai cánh tay mang hình dạng cặp găng của mình, có thể sẽ đỡ được. Haruyuki là một tay mơ mới chỉ lên được level 2 gần đây, nhưng thậm chị trong số các Avatar mà cậu đã từng đối đầu đến tận bây giờ, chưa từng một ai có thể dùng kiếm cắt đứt giáp tay của Crow.
Sau khi nghĩ được đến vậy trong giây lát, Haruyuki gồng chắc hai chân mình và đưa chéo hai cánh tay lên trước mặt. Thậm chí dù thấy tư thế phòng thủ vững vàng của Crow, Lotus không hề có ý định thay đổi quỹ đạo đường kiếm của mình. Đến cuối cùng, cô chém thẳng một đường từ trên đầu xuống.
-Ngay lúc này… đỡ lại!!
Ngay khoảnh khắc tiếp xúc, Haruyuki dồn toàn bộ tinh thần chiến đấu của mình vào hai cánh tay và chuẩn bị cho cú va chạm.
Tuy nhiên-.
Haruyuki không cảm thấy âm thanh, sức nặng hay thậm chí bất kì cảm giác va chạm nào khác. Tất cả những gì xảy ra chỉ là những tia lửa điện màu cam bắn lên từ góc màn hình của cậu. Khi cậu mở hai mắt của mình ra, trước mặt cậu, một hiện tượng khó mà tin nổi đang diễn ra.
Lưỡi kiếm mỏng đen tuyền của cô cắt đứt lớp giáp bạc dày của cậu mà chẳng có chút cảm giác kháng cự.
Nó là một cảnh phi thực tế như thể <cảm biến va chạm> đã biến mất với cả hai người. Tuy nhiên, cảm giác ớn lạnh chạy qua cánh tay của cậu và thanh HP đã bắt đầu tụt dần ở góc trên bên trái tầm nhìn chắc chắn là thật. Cứ đà này, nếu như cậu tiếp tục đỡ, trước cái tình huống trước mắt thì cánh tay của cậu sẽ… không, cả người Silver Crow sẽ bị chẻ đôi.
“Kk……!”
Haruyuki nín thở và ngửa mình ra sau bằng toàn bộ sức mạnh. Tuy nhiên, không có cách nào để cậu có thể vượt qua được tốc độ của nhát chém từ cô. Trong nháy mắt, lưỡi kiếm tách lớp giáp của cậu ra và chạm đến phần lõi bên trong cơ thể Avatar. Có lẽ do nó quá sắc, cậu thậm chí còn chẳng cảm thấy đau.
-Đây là kĩ năng thực sự của một Avatar level 9… loại chuyên chủ.
-Không đời nào mình có thể đỡ được… Senpai đã biết ngay từ đầu rằng kết quả sẽ như thế này… nếu thế, tại sao chị ấy lại bảo mình cố đỡ nó..
Lúc cậu nghĩ được xa đến vậy với cái tâm trí đã chết-một-nửa của mình, sau cũng Haruyuki cũng nhớ lại một việc.
Kuroyukihime không hề nói <chặn> đòn tấn công. Cô đã bảo cậu <đối phó> với nó. Về cơ bản nghĩa là thậm chí Silver Crow hiện giờ cũng có kĩ năng để đối đầu với cái nhát chém này. Nếu vậy… chỉ có một, chỉ có một khả năng.
“Wh……oa……!”
Trong lúc nghiêng người thậm chí còn thấp hơn nữa, Haruyuki bung những tấm vảy kim loại được trang bị trên lưng Silver Crow ra… đôi cánh của cậu.
Lưỡi kiếm của cô đã chém đến giữa cánh tay của cậu; mũi của nó đang cắt vào mặt bên trái mũ của Crow. Nếu cậu sử dụng cánh ngay lúc này để cố bay tới hoặc bay lên, nó cũng đồng nghĩa với việc tự cắt chính mình ra.
Đến giờ, Haruyuki đã sử dụng đôi cánh ở sau lưng… kĩ năng <phi hành> của cậu để đột kích, bay lên và bất ngờ lao xuống. Chính xác thì, cậu đã nghĩ rằng chẳng còn cách nào để sử dụng chúng ngoài những việc này. Tuy nhiên, đôi cánh kim loại của Crow không hề bồng bềnh và cũng chẳng bay giống như cánh của một chú chim. Nó sử dụng những lưỡi vảy cực mỏng rung động ở cường độ cao và tạo ra lực đẩy bằng cách đánh vào không khí.
Nếu vậy – cậu có thể làm được. Cậu có thể bay thẳng ngược ra sau từ trạng thái nghỉ.
“…Bay đi!”
Từ tư thế mà cả hai chân khuỵu xuống và phần thân trên nghiêng sang một bên, Haruyuki dùng toàn bộ sức mạnh để khiến cho đôi cánh rung động.
Lotus đột nhiên bị đánh bởi áp lực không khí tạo ra; tốc độ đường kiếm của cô chậm đi chút ít. Không để cho cơ hội duy nhất của mình vụt mất, Haruyuki cất cánh khỏi mặt đất.
Argwa! Âm thanh nghe như một vụ nổ dội lại, và với lực đẩy như thể Silver Crow vừa bị đập mạnh bằng bàn tay của một gã khổng lồ, cậu lướt về… đúng hơn là, cậu bị thổi văng về sau. Lưỡi kiếm đen tuyền của cô bị rút ra khỏi hai cánh tay cậu, để lại một vệt lửa điện dài. Mặc dù vừa mới thoát khỏi hai thảm cảnh lớn tương đương nhau, tư thế của cậu bị phá vỡ bởi cái chuyển động mà cậu chưa thuần thục, và trong lúc cả hai chân cứ quệt xuống mặt đất hết lần này đến lần khác, cuối cùng cậu cũng cất cánh được. Sau khi đã nâng độ cao của mình lên được hơn 10 mét, với mặt trăng tròn màu xanh nhạt làm nền, cậu chuyển sang trạng thái lơ lửng.
“…………Hah, haaaah…………”
Trong lúc thở ra một hơi thật dài, cậu nhìn xuống, mắt chạm mắt với Kuroyukihime, người đã hạ thanh kiếm của mình.
Ánh nhìn của cô trông có vẻ thỏa mãn và dịu dàng như thể cơn khát máu mới vừa rồi chỉ là một ảo giác. Cô gật đầu, và hét lớn trong lúc vẫn đang nhìn vào Haruyuki, người đang ở trên bầu trời.
“Cậu đã trưởng thành hơn rồi, Haruyuki-kun!”
Hiểu rằng có vẻ như bằng cách nào đó thì sau cùng cậu cũng đã <đối phó> được, Haruyuki lại thở phào nhẹ nhõm và từ từ hạ xuống. Cậu đáp ngay trước mặt Kuroyukihime và nhìn vào hai vết đứt ở trên cả hai tay một lần nữa. Chúng bị cắt một cách hoàn hảo đến nổi không thể nói dùng từ ngữ để miêu tả được, dù cho thứ vũ khí đã được sử dụng là gì. Phần giao nhau hơi đưa ra trên mặt nạ của cô sáng lên như một tấm gương.
“Lúc đó, cậu đã làm tốt khi nhận ra rằng lưỡi kiếm của tôi <không thể chặn được>. Tốc độ mà cậu dùng để xử lí sau đó quá tuyệt vời.”
Thấy Kuroyukihime bày tỏ những suy nghĩ này với vẻ điềm tĩnh, Hauryuki ngẩng đẩu lên và vô tình đáp lại với thái độ có hơi chút phàn nàn.
“Nếu mà chị nói trước thì ngay từ đầu em đã chẳng nghĩ đến cái việc đưa tay lên đỡ làm gì…”
“Nếu vậy thì đã không thể hướng dẫn cho cậu được.”
Sau khi cười khúc khích, Kuroyukihime đứng thẳng lưng lên.
“Rồi, bây giờ. Sao rồi… cậu có nghe được tiếng nói của Crow không?”
“Uh, um… em nghĩ là, em có nghe thấy… nhưng mà…”
Haruyuki trả lời lắp bắp mặc cho cái hướng dẫn bằng thực chiến mà cô vừa mới không ngại khó khăn trao cho cậu; tuy nhiên, chẳng hề trở nên bực tức, sư phụ của cậu gật đầu trả lời cậu.
“Không sao cả; thực hiện được chuyển động vừa rồi nghĩa là câu trả lời đã ở sẵn bên trong cậu. Cứ nâng cấp Avatar của cậu đúng như những gì trái tim khao khát.”
Cô nói vậy và nhanh chóng thao tác trên cửa sổ tùy chọn của mình. Trước khi bấm nút OK trên cửa sổ đề nghị hòa hoãn trên cửa sổ hiện ra trước mặt mình, Haruyuki nắm chặt hai tay lại và cúi thấp người – “Cảm ơn chị rất nhiều ạ!”
Chia tay Kuroyukihime trước thang máy ở tầng cao nhất của bệnh viện, trong lúc đang bước vè hướng Koenji để trở về nhà, trong đầu Haruyuki cứ lặp lại và lặp lại mấy lời cậu vừa nghe được trước khi trận đấu của hai người kết thúc.
-Cứ nâng cấp Avatar của cậu đúng như những gì trái tim khao khát.
Mặc dù đã gật đầu chắc nịch, nhưng thực sự mà nói, trong đầu cậu vẫn còn nghi ngờ.
Dù khi ở trong sân đấu <Ánh trăng> cậu đã suýt soát đối phó được với đường kiếm không thể ngăn chặn của Hắc Vương, nếu như Crow có một kĩ năng đặc tầm xa như của Cyan Pile, không chừng cậu đã có thể chặn được cú đột kích ngay từ khi nó bắt đầu. Và <Radial Shot>, một kĩ năng đặc biệt bắn ra ba mũi tên kim loại theo đường thẳng từ giáp tay của cậu, cũng nằm trong số bốn lựa chọn nâng cấp mà cậu có thể chọn bất cứ lúc nào.
Thông tin duy nhất chỉ là một mẫu mô tả ngắn gọn và chuyển động mô phỏng đơn giản, vậy nên nếu không chọn thực sự thì cậu không thể biết được có thể sử dụng nó như thế nào trong một trận đấu. Tuy nhiên, đối với Haruyuki, người đến giờ vẫn luôn đấu bằng tay không, cái kĩ thuật <phóng tên> hoành tráng kia là thứ sức mạnh mà cậu vẫn còn thiếu. Nếu như có nó, không chừng sẽ đáp trả lại được một… không, ba cú vào Avatar đỏ, những người có thể bắn cậu thả ga từ xa.
Bên cạnh đó, chẳng phải Kuroyukihime cũng đã nói rồi sao? Chọn sức mạnh mà cậu khao khát nhất.
“…………Uhhh~n……”
Trong lúc bước đi, cậu rên rỉ ở cái trạng thái hệt như mấy chục phút trước. Haruyuki mở bảng thiết lập trên màn hình ảo của mình, chuyển sang mục lựa chọn nâng cấp mà bây giờ cậu đã có thể dùng được.
Góc trái phía trên của các lựa chọn là <Rapid Knuckle>, một kĩ năng đặc biệt cự li gần bao gồm lướt trên mặt đất, thu hẹp khoảng cách với đối thủ, và oanh tạc bằng những cú đấm tốc độ cao. Cái ở phía trên bên phải là <Radial Shot>, kĩ năng làm cho Haruyuki phải suy nghĩ nhiều và cũng là cái làm cho cậu vướng bận nhất. Góc dưới bên trái là <Hard Armor>, một Trang bị Cường hóa gia tăng khả năng bảo hộ của phần giáp thân. Và sau cùng, ở góc dưới bên phải là lựa chọn cường hóa kĩ năng <phi hành> sẵn có của cậu.
Bởi Trang bị Cường hóa không phải là vũ khí, cho nên nó không thu hút cậu, và cường hóa kĩ năng thì cũng không rõ ràng lắm. Nếu phải chọn, cậu sẽ chọn một kĩ năng đặc biệt, và trong số hai thứ đó, sẽ là vũ khí định hướng… Sau cùng thì suy nghĩ của cậu đi theo hướng đó.
“… Mặc dù phải trầy trật lắm mới lên nổi level 2, nó sẽ trở thành lãng phí nếu như mình cứ tiếp tục chiến đấu mà không nâng cấp mãi…”
Tận dụng thời gian dừng lại lúc đèn đỏ ngay trước vạch qua đường tại đường cái, Haruyuki lẩm bẩm điều đó và đưa ngón tay lên trước lựa chọn ở góc trên bên phải trên màn hình.
“Rồi, mình sẽ chọn nó! Vũ khí định hướng cộng với phi hành, bây giờ nghĩ lại thì chẳng phải nó là sự kết hợp mạnh nhất à. Với kĩ năng này, mình sẽ giành chiến thắng liên tiếp và lên level 3 trước khi Senpai xuất viện.”
Trong vô thức, cậu nói mấy lời tự động viên bản thân và đưa cái ngón tay đang run rẩy của mình lại gần nút <Radial Shot>.
Nhưng mà, chỉ còn cách vài millimet, vì lí do nào đó mà tay cậu dừng lại. Mặc dù đáng ra trong đầu cậu đã hạ quyết tâm nhấn vào nút này, hệt như cậu vừa nhận phải một hiệu ứng bất lợi làm cho toàn bộ chuyển động bị ngừng lại, cơ thể cậu từ chối nghe theo những gì cậu nói.
“………………Whew…………”
Thở dài để kéo bản thân ra khỏi cái sự thật rằng cậu còn thiếu quyết đoán, Haruyuki lại trì hoãn chọn nâng cấp thêm một lần nữa và liếc nhìn phía bên kia con đường. Đồng hồ ảo đếm thời gian hiển thị bên cạnh cái đèn bộ hành màu đỏ còn 12 giây. Vẫn đủ.
“Burst Link.”
Thì thầm như vậy, cùng với âm thanh gia tốc mà cậu vẫn thường nghe thấy trong thế giới tĩnh màu xanh, Haruyuki, người đang hạ thấp dần độ cao xuống thế giới xanh, trường gia tốc tức thời, trong hình dạng avatar heo hồng, chuyển cái cửa sổ thiết lập vẫn còn đang mở của mình sang danh sách thách đấu.
Sau khi hoàn tất quá trình tìm kiếm, tên của gần 10 Burst Linker được xếp theo thứ tự. Khu vực Suginami mà hiện giờ Haruyuki đang ở từ lâu đã trở thành vùng trung lập, nhưng cùng với sự trở về của Black Lotus, Hắc Vương, nó đã được tuyên bố trở thành lãnh thổ của Nega Nebulus.
Bên trong lãnh thổ, thành viên của Legion kiểm soát nó có đặc quyền từ chối lời thách đấu của các Burst Linker khác. Cho nên chỉ cần ở trong lãnh thổ của mình, thành viên có thể lựa chọn thách đấu với những đối thủ mà người đó có lợi thế hơn.
Tuy nhiên, Haruyuki, người đã kiểm tra danh sách từ trên xuống dưới, đưa bàn tay phải của avatar heo hồng đến cái tên duy nhất mà cậu mới chỉ nhìn thấy lần đầu tiên. Không như lúc trước, không hề dừng lại ngay khoảnh khắc cuối cùng, bộ móng đen của cậu chạm vào danh sách. Cậu đập vào cái nút <DUEL> vừa hiện ra ngay lập tức cùng với tiếng dây xích rơi xuống.
-Trong trận đấu quyết định này, mình sẽ làm rõ tất cả. Thứ sức mạnh mình khao khát… và cả… sức mạnh mà Silver Crow mong muốn.
Dồn hết tâm trí cầu nguyện điều đó, cậu thả cho cơ thể hòa vào hiệu ứng biến đổi trở thành Duel Avatar.
CHƯƠNG 4
Chiến địa của trận thách đấu thường thứ hai trong ngày hôm nay là một sự thay đổi toàn diện của sân <Ánh trăng>, sân đấu <Phong hóa>. Nó đã biến đổi thành một vùng ảm đạm, nơi mà ở tất cả những tòa nhà xung quanh, các khung thép bị bao phủ bởi những lớp sét gỉ nhô ra từ khỏi bề mặt bê tông đã bị ăn mòn nát bấy. Con đường cũng đầy vết nứt gãy, và một cơn gió không ngừng cũng đang khiến cho cả tấn bụi bay mù mịt.
Tuy nhiên, bầu trời lại rất đẹp. Nền trời tĩnh lặng trong xanh mờ ảo với sự tinh khiết khô khan của cái ngôi sao mà nhân loại đã không còn tồn tại.
Haruyuki, người đã bị hớp hồn bởi bầu trời xanh kia trong một thoáng, chớp mắt và kiểm tra thanh HP ở góc trên bên phải màn hình của mình. Cái tên hiển thì ở đó là <Jade Jailer>. Level của anh ta là 3, hơn cậu 1 level.
“Jade… hình như là cái viên đá màu lục nhạt. Có nghĩa màu có anh ta là xanh lá nhỉ. Jailer nghĩa là… kẻ bị giam cầm à? Mình tự hỏi không biết có phải nó nghĩa là <tù nhân> không…?”
Không may, với trình độ tiếng anh của một đứa học sinh năm nhất sơ trung… hay đúng hơn là của Haruyuki, đây đã là giới hạn phân tích của cậu rồi. Thực tế thì mọi thức về hệ thống Brain Burst đều được viết bằng tiếng Anh, cho nên đối với một Burst Linker thì đọc hiểu tiếng Anh là một kĩ năng quan trọng, nhưng nó không phải là thứ có thể đạt được chỉ trong một đêm. Thường thì nếu đấu đội với Takumu, cậu ấy sẽ ngay lập tức dịch gần như toàn bộ những từ tiếng Anh cho cậu, nên là Haruyuki cũng vô ý dựa dẫm quá nhiều vào cậu ta.
Dù sao thì, nếu cậu tận mắt nhìn thấy được đối thủ thì hẳn là sẽ hiểu được ý nghĩa của từ <Jailer> thôi. Mũi tên chỉ hướng nổi ở ngay chính giữa tầm nhìn của cậu đang chỉ gần như thẳng về hướng đông. Việc mũi kim la bàn dao động khá ít là minh chứng cho viẹc đối thủ của cậu cũng đang tiến đến theo một đường thẳng.
“… Chuyển động theo đường thẳng với cái địa hình này á? Chỗ này là khu dân cư thì làm gì có cái đường nào mà thẳng băng như thế nhỉ…”
Sau khi lẩm bẩm như vậy, Haruyuki đã nhận được câu trả lời ngay lập tức. Đối phương không hề di chuyển trên đường. Bằng cách phá hủy những bức tường, cậu sạc thanh kĩ năng đặc biệt của mình, và búng người lên theo phương thẳng đứng nhờ vào đôi cánh, cậu nhảy lên cái công trình chạy thẳng từ đông sang tây phía trên đầu – chính xác là đường tàu trung tâm trên cao.
Các tấm trợ lực ở giữa đường ray cũng đầy những vết nứt, nhưng chỉ có mỗi cái đường ra bên trên là sáng lên lờ mờ. Mặc dù phụ thuộc vào sân đấu, cũng có trường hợp xuất hiện một chiếc xe lửa chạy từ bên ngoài ranh giới vào trong sân đấu ở trên nó nữa. Dĩ nhiên là chuyện đó hiếm khi xảy ra ở giữa trận đấu, nhưng nếu cậu bị cán lên thì việc nhận một lượng sát thương cực lớn là điều hiển nhiên. Cậu kiểm tra nhanh trước và sau, nhưng tạm thời chẳng thấy có ma nào cả.
Tuy nhiên, thay vào đó lại có một bóng đen đang lao đến ở tốc độ cao từ chỗ ga Koenji. Hẳn đó là đối thủ của cậu, Jade Jailer. Trong lúc khoảng cách của hai người thu hẹp dần, đã có thêm nhiều người xuất hiện trên các nóc nhà từ vị trí mà họ có thể nhìn xuống được đường tàu. Khán giả, những người bật chế độ theo dõi chiến trường, đã được dịch chuyển đến đây.
Hiện giờ không phải là lúc nhìn ngó xung quanh; tuy nhiên, Haruyuki lại điểm qua những người theo dõi bằng một cú liếc mắt. Takumu, người đang giữa giờ sinh hoạt câu lạc bộ tại trường của cậu ở Shinjuku, không có mặt ở đây là điều dễ hiểu, nhưng cả bóng dáng của Kuroyukihime – Black Lotus, người mà cậu vừa mới tạm biệt cách đây không lâu, cũng không thấy đâu.
Dĩ nhiên không có cách nào mà Kuroyukihime, người hiện đang phải nằm viện, có thể bật chế độ tự động theo dõi đúng lúc như vậy được, nhưng sau khi cảm thấy có chút thất vọng vì điều này, Haruyuki lại tự trách bản thân. Trận đấu này là để chắc chắn về con đường mà cậu nên đi. Dù <người đỡ đầu> có mặt hay không, cậu cũng phải làm hết sức.
Cậu nắm chặt hai tay và chuyển ánh nhìn về lại phía trước, đối thủ của cậu chỉ tiến thêm khoảng 10 mét và đứng lại giữa đường ray.
Nếu tên của đối thủ của cậu thuộc loại <tầm xa> màu đỏ thì cậu đã nhắm đến việc tấn công bất ngờ bằng lao xuống từ những tòa nhà xung quanh chứ không đặt chân lên cái đường tàu một cách thành thật ngu xuẩn như này, nhưng nếu anh ta là loại <phòng thủ> màu lục, vậy thì khả năng Haruyuki bị tấn công bởi vũ khí định hướng rất thấp. –Dự đoán của cậu không hề sai; có vẻ như đối phương không có súng, cung hay bất cứ thứ gì cùng loại.
Tuy nói thế, nhưng anh ta cũng không phải hoàn toàn tay không như Haruyuki; cả hai bàn tay của anh ta có hình dạng đặc biệt. Thay cho các ngón tay là hai vòng tròn lớn với đường kính khoảng 50cm. Chúng mỏng như tấm vòng đệm, nhưng không có dấu hiệu rằng có lưỡi dao trên cạnh của nó. Màu của toàn bộ cơ thể anh ta, gồm cả các vòng tròn, là màu ngọc bích, giống như cái tên.
Tuy nhiên, đặc điểm nổi bật nhất là sợi dây xích dày nối hai cổ tay trái và phải lại. Độ dài của nó chắc vào khoảng 2 mét; nó thòng xuống tạo thành cái âm thanh ding! ding! ở gần bàn chân anh ta. Với độ dài cỡ đấy thì sẽ chẳng gây cản trở chuyển động tấn công của anh ta, lại còn tạo ra ấn tượng mạnh về việc tự do của anh ta đã bị tước đoạt.
-Có lẽ <Jailer> nghĩa là <Tù nhân> thật.
Trong lúc trộm nghĩ điều đó, Haruyuki cúi đầu chào.
“Uh, rất vui được gặp anh, tôi là Silver Crow, thành viên <Nega Nebulus>. Xin lỗi vì đã xâm phạm; rất vui được gặp anh ạ!”
Đối thủ của cậu cũng chỉ mới level 3, cho nên cũng không có bao nhiêu cách biệt về kinh nghiệm giữa hai người, nhưng bởi cậu là người đã khai chiến, chào anh ta để phòng hờ cũng hợp lí; đối thủ của cậu tạo ra âm thanh leng keng từ sợi dây xích trên tay và cùng đáp lại.
“… Tại hạ, Jade Jailer, từ <Great Wall>.
…Tại hạ?
Sau khi nhíu mày, cậu nhận ra đấy không phải là việc mình nên lo lắng. <Great Wall>, Legion của Lục Vương, là một trong những Legion lớn nhất trong Thế giới Gia tốc, nắm giữ phần lãnh địa rộng lớn từ Shibuya đến Meguro. Shibuya là vùng tiếp giáp với Suginami, nhưng thành viên của Great Wall gần như chưa bao giờ đặt chân đến khu vực Koenji.
Như thể đọc được suy nghĩ của Haruyuki, Jailer lắc đầu, thứ có hình dạng như thể anh ta đang đội một cái mũ bện.
“Không cần xin lỗi vì đã xâm phạm. Tôi, kẻ hèn mọn này, chưa từng đặt đến vùng lãnh thổ của Suginami vì lí do giống với ngài. Bởi vì ở bên phía bọn tôi không được phép xâm phạm, nhận được lời thách đấu từ cậu là một điều tuyệt vời.”
… Kẻ hèn mọn? Vùng lãnh thổ của Suginami?
Trong lúc vẫn cứ lộn đi lộn lại mấy từ anh ta vừa nói trong đầu, Haruyuki cúi đầu thêm lần nữa.
“Tôi, tôi rất cảm kích, cảm ơn vì đã tới dù… dù ở xa đến vậy.”
“Đừng nói thế, không cần phải cảm kích đâu. Cậu thấy đấy, tôi định…”
Tại đó, Jailer chỉ cái vòng tròn ở trên bàn tay phải của mình về phía Haruyuki, và cao giọng.
“Tôi định thêm tên cậu vào trang mới nhất trong bảng thành tích của tôi!!”
“…Bảng, bảng thành tích?”
Cái quái gì thế? Thay vì Haruyuki, người đã ngớ mặt ra, tiếng hò reo của khán giả ở trên nóc của mấy tòa nhà hai bên trái và phải dậy sóng.
“Yo, cảnh vệ Jade-nosuke!”
“Tên Crow đấy không dễ bắt đâu!”
Từ những gì xuất hiện trên khán đài, có lẽ Jailer cũng là một người khá nổi tiếng ở khu vực Suginami. Tuy nhiên, nếu nói thế, thì cái tên Silver Crow có lẽ bây giờ đã lan ra tận phía bên kia Tokyo cơ.
-Một cái avatar tù nhân bị xích mà lại định đi bắt người á… có ngon thì nhào vô!
Cậu tự củng cố lại quyết tâm của mình, và cùng lúc với đối thủ của, Haruyuki đưa tay trái và phải lên vào tư thế sẵn sàng khô máu.
“Vậy, xin chỉ giáo!”
“Hân hạnh được tiếp đón!”
Ngay khoảnh khắc mà bằng cách nào đó, chiến ý của họ tạo ra vài tia lửa nho nhỏ bắn ra giữa hai phía, cả hai đồng thời di chuyển.
Haruyuki không biết tí gì về kiểu chiến đấu của Jailer hay là kĩ năng của anh ta. Tuy nhiên, ít nhất thì trông có vẻ cái phỏng đoán anh ta là loại cận chiến thì không sai; đối thủ của cậu cũng đang lao thẳng đến chỗ cậu
… Vào những lúc như này, nếu như có sở hữu kĩ năng đặc biệt tầm xa, ví dụ như <Radial Shot>, cậu sẽ bắn một đòn phủ đầu để có thể xem được cách chuyển động của đối phương.
Đẩy hết mấy cái suy nghĩ cứ ngoan cố nảy lên mãi ra, Haruyuki tập trung vào vũ khí của đối thủ – những chiếc vòng trên hai bàn tay. Không hề có lưỡi dao đính trên nó; về cơ bản thì nó không phải là loại vũ khí chém mà là tạo ra va chạm, nhưng đấy mới chính là mối đe dọa đối với Crow, người có màu kim loại. Có lẽ cậu nên tránh hơn là đỡ.
“Này!”
Haruyuki lách người sang một bên, né cái vòng ở tay phải Jailer được vung thẳng từ trên xuống với tiếng hét hào hứng. Ngay lúc đó,
“Đứng yên đó!”
Lần này, cái vòng trên tay trái anh ta đẩy thẳng về phía trước; cậu né nó bằng một cú nhảy. Tuy nhiến, có vẻ như đấy là những gì đối thủ của cậu đang nhắm đến; đòn thứ ba – sợi xích nối hai bàn tay của Jailer quật về phía trước và tấn công cậu.
Thường thì chỉ có thể đỡ những <kĩ thuật phòng không> trong lúc đang giữa cú nhảy. Tuy nhiên, chỉ duy nhất Haruyuki có thể thay đổi được cả quỹ đạo ngay khi đang ở trên không. Với đôi cánh trên lưng, bằng cách tạo ra lực đẩy ngược về phía trước mà cậu đã được khai sáng trong lúc giữa trận đấu với Kuroyukihime lúc nãy, cú nhảy của cậu dừng lại ngay giữa không trung.
Sợi dây xích ngay trước mặt cậu vụt qua, và ngay khi nó đập vào cái đường tàu gỉ sét một cách vô ích, cậu triển khai tấn công. Cú đá theo chiều kim đồng hồ trên không của cậu đập vào vai trái của Jailer.
Clang! Âm thanh va chạm mạnh vang lên, và thanh HP của đối thủ cậu giảm mất 5%. Việc nó giảm ít như thế này mặc dù cú ra chân vừa rồi quá đẹp là do sức phòng ngự của anh ta quá cao. Hẳn là sẽ phải gặp không ít khó khăn để vượt qua được điểm mạnh của anh ta trong trận chiến tay đôi như thế này.
… Bây giờ mà có kĩ năng đặc biệt nào đấy loại liên kích như <Rapid Knuckle> thì hay biết mấy.
… Khoan đã, còn định nghĩ về cái chuyện đấy đến bao giờ? Tập trung vào trận đấu!
Trong lúc tự mắng bản thân, cậu sử dụng sức phản lực từ cú đá của mình để làm một cú lộn ngược. Cậu tạo ra một khoảng cách kha khá giữa hai người và đáp xuống.
Hiện giờ cậu đã tung được một đòn, nhưng với việc đấy thì đối phương cũng sẽ nhận ra được cách chiến đấu của Crow. Từ giờ, sự dày dạn trong kinh nghiệm sẽ là yếu tố quyết định thắng thua.
Jailer, hẳn là cũng đang nghĩ điều tương tự, gõ sợi dây xích giữa hai tay xuống đất, đứng thẳng người lên và hét lớn.
“Ra là vậy, đúng như mong đợi của tại hạ, cậu di chuyển khá tốt đấy! Có vẻ tại hạ đang ở thế bất lợi trong đấu cận chiến rồi, xin phép được sử dụng lá bài tẩy ngay bây giờ!”
“Cứ, cứ tự nhiên!”
Trong lúc trả lời, cậu liếc kiểm tra thanh kĩ năng đặc biệt của đối thủ. Cộng cái phần đã được tích lũy trước đó và sau khi nhận cú đá của cậu mới vừa đây, nó đã đầy được một nữa.
Jailer đưa hai cánh tay thẳng ra trước mặt và giữ cho sợi dây xích treo lủng lẳng. Ngay khi giơ nó qua đầu bằng chuyển động đột ngột của cổ tay, anh ta gọi tên kĩ năng.
“<Skipping Chain>!”
-À, vậy ra tên của kĩ năng đặc biệt sẽ là tiếng Anh.
Cậu nghĩ thoáng qua. Haruyuki đưa mắt dõi theo từng chuyển động của đối thủ.
Sợi xích xanh óng ánh đập xuống mặt đất ngay dưới chân Jailer, và không chần chừ dù chỉ một giây, anh ta nhảy lên. Từ đằng sau, sợi xích quay trở về trên đầu và lần nữa đập xuống đất. Clank! Ngay khi phần đỉnh của nó đập xuống nền đất, anh ta lại nhảy lên. Jailer lặp lại cùng động tác này ba, bốn lần.
Đây rõ ràng là <nhảy dây>, không, <nhảy xích>, cái việc mà Haruyuki cực kì tệ. Trong cậu lúc nhìn theo, mặt thì nghệch ra, tốc độ của anh ta tăng nhanh lên; tiếng clank, clank nhanh dần lên thành clankclank clankclank, và ngay khoảnh khắc tiếp theo-.
Jailer, người đã trở thành một quả cầu xanh sáng chói, lao thẳng đến chỗ Haruyuki trong lúc tạo thành một vết lõm dài trên mặt đất.
“Wa, waaah!”
Cậu cuống quýt nhảy lui về bên phải để tránh, nhưng quả bóng dây nhảy cũng thay đổi hướng của nó và chạy theo cậu. Sợi xích của anh ta va chạm với đường tàu bằng thép và những tia lửa điện mà đỏ bắn ra tung tóe. Từ những gì cậu nhìn thấy được về đặc tính của kĩ năng kia, thậm chí dù cho đỡ nó bằng cả hai tay thì một lượng HP lớn cũng sẽ bay mất bởi cái sát thương ma sát. Mặc dù đây là một cách xử lí có hơi bẩn một tí, nhưng tạm thời hiện giờ cậu chỉ có thể trốn ở trên trời bằng kĩ năng <phi hành> của mình.
“Kk……!”
Cậu đạp xuống mặt đất và búng người lên; cùng lúc, đôi cánh của cậu rung mạnh. Lực đẩy bùng nổ được tạo ra nâng cơ thể cậu lên, và cậu bắn thẳng lên trời –
“Bắt được cậu rồiiii!!”
Ngay khi cậu sắp làm được, cùng với cái giọng nói đấy, quả cầu nảy thẳng lên. Cứ như thể sợi xích quay ở tốc độ cao đang tạo ra loại lực đẩy nào đó, nó từ từ đến gần Haruyuki mặc dù cậu đã ở cách đường tàu khoảng 3 mét rồi. Quả cầu lấp lánh màu lục chạm vào đầu ngón chân Crow, và rồi ngay lúc đó.
“Whaaa!”
Sợi xích bắt được cổ chân cậu và Haruyuki bị lôi xuống mặt đất với một lực cực lớn. Mặc dù tránh được việc bị đập mạnh xuống đường ray bằng chút lực đẩy cuối cùng, cậu lại đang nằm ngửa mặt lên trời. Tại đó, từ trên trời, quả cầu xích đang rơi xuống trong lúc nó tiếp tục xoay thậm chí còn nhanh hơn, Nếu như cậu bị ghì xuống bởi cái thứ kia, lần này chắc chắn thanh HP của cậu sẽ bay sạch.
Tuy nhiên, may mà ngay khi đó thanh kĩ năng đặc biệt của Jailer cạn kiệt. Anh ta rời khỏi trạng thái nhảy dây của mình, và avatar trưng ra ở ngay giữa không trung.
-Có cơ hội!
Haruyuki nhanh chóng đứng lên và đợi cho sợi xích từ cổ tay Jailer buông thõng xuống. Nếu cậu nắm lấy sợi xích kia, bay lên lần nữa và kéo nó lên trời, chiến thắng của Haruyuki là không thể bàn cãi. Dù cho màu xanh của anh ta có cứng đến mức nào cũng không thể chịu được lượng sát thương từ cú rơi ở khoảng cách cả trăm mét so với mặt đất.
“Nhận lấy!”
Trong lúc hét lên, cậu nắm chặt lấy sợi xích bằng cánh tay phải đưa thẳng lên của mình – cùng lúc,
“Đừng hòngggg!”
Jailer cũng vung cái vòng trên tay phải mình xuống. Không có thời gian để tránh né, nhưng Crow là một avatar màu kim loại. Cậu có thể chịu được một cú đập với kĩ thuật thông thường. Cái vòng cắt thẳng xuống cơ thể Haruyuki, người đã căng cơ bụng ra và chuẩn bị cho cú va chạm.
Tuy nhiên. Gần như chẳng hề có cái chấn động mà cậu đang chờ đợi. Bởi vì, nửa bên trái của cái vòng tròn đã mở ra và di chuyển thẳng vào trong. Tiếp theo, nó vòng ra sau lưng Haruyuki, tạo thanh âm thanh gachiing! chói tai, và quay về với nửa bên kia của nó. Về cơ bản thì eo của Haruyuki đã nằm gọn trong cái vòng bên tay phải Jailer.
“-Cậu đã bị bắt!”
Tiếng hét vang dội của Jailer cứ như đang thông cáo chiến thắng của bản thân, nhưng với cái hành động vừa rồi thì thanh HP của Haruyuki cũng chẳng mất đi tí nào. Mặc cho tình hình hiện giờ, cậu cố cất cánh, nhưng Jailer lại làm thêm một hành động bất ngờ.
Ngay khi đáp đất, lần này anh ta đập xuống đường tàu bằng thép ngay dưới chân bằng cái vòng bên tay trái. Trong lúc anh ta phá vỡ lớp xi măng mỏng manh kia, snap! cái vòng này cũng như cái kia, mở ra và đóng lại. Lần này nó móc vào thanh ray.
Không thể đọc được ý định của Jailer, người đã khóa tự khóa tay phải của mình với Haruyuki và với đường tàu bằng tay trái, trong một thoáng, cậu không biết phải làm gì. Tuy nhiên, thứ làm cho Haruyuki thực sự sửng sốt là cái sự việc xảy ra ngay sau đấy.
Hai cái vòng tạo thành bàn tay của Jailer tách rời khỏi cổ tay anh ta, tạo ra tiếng kim loại mờ nhạt.
[Trans: Đến đây mới hiểu cái tay của ông này là hai bên còng gắn lên phần mũi cổ tay theo chiều dọc]
Avatar màu ngọc bích mất đi hai bàn tay của mình bật mạnh về phía sau và nới rộng khoảng cách giữa hai người. Thứ còn lại là cái vòng khóa phần thân trên của Haruyuki và cái bên kia thì móc vào đường tàu, cuối cùng là sợi xích 2 mét nối hai thứ lại.
“Ooh…………”
Lúc này, sau cùng thì Haruyuki cũng nhận ra được hai bàn tay kì dị của Jailer là cái gì, nhưng đã quá muộn màng.
Chúng không phải là vũ khí được dùng để đập; chúng là một bộ <còng tay> lớn. Và cả ý nghĩa của từ <Jailer>, không phải là ‘tù nhân’… mà là <cai ngục>.
“Silver Crow, tôi đã bắt được cậu!!”
Trong lúc khoanh hai cánh tay chẳng có gì từ cổ tay trở xuống lại, Jade Jailer tuyên bố như vậy, và tiếng reo của khán giả từ các tòa nhà ở cả hai bên đường tàu lại vang lên.
“Yo, đẹp lắm, Jade-nosuke!”
“Ah-ah, con quạ của Nega Nebulus mà cũng bị bắt à. Cơ mà, lần đầu gặp phải thì làm sao mà xử lí được nhỉ.”
“Này, cậu Karasu-, lần sau đừng có để bị bắt nhé-”
… Cứ như thể cả khán giả lẫn đối thủ của cậu đang nói như thể kết quả trận đấu này đã được định đoạt. Nhưng mà, thanh HP của cả hai người chỉ mới mất đi một lượng ngang nhau, và còn thời gian còn lại là tận 15 phút.
“… Chưa xong đâu! Tôi sẽ thoát ra khỏi cái còng này cho xem!”
Haruyuki hét lên, nắm chặt lấy sợi xích nối từ cái vòng mà phần thân trên của cậu đang bị kẹt lại bằng cả hai tay. Bằng toàn bộ sức lực, cậu kéo cái vòng đang được nối với đường tàu ở phía bên kia về hướng ngược lại, và ngay lập tức nó căng ra cùng với tiếng clang!
“Uh……nnoooo……!”
Cậu dồn sức vào toàn bộ cơ thể, tiếp tục giật mạnh, nhưng sợi xích màu ngọc bích vẫn chẳng hề nhúc nhích. Từ vị trí cách đó khoảng 5 mét, Jailer nói trong lúc lắc lắc cái đầu hình mũ bện của mình.
“Chẳng ích gì đâu. Thậm chí cả Frost Horn của Leonids, Legion Xanh cũng không thể giật đứt sợi xích đó.”
“Eh… thật, thật à…”
Frost Horn là avatar siêu cận chiến với kĩ năng húc cực khủng và lực tay là thứ làm cho mọi người ngày một chú ý anh ta nhiều hơn. Nói về sức mạnh thì anh ta hơn hẳn Crow.
“Nếu, nếu vậy…!”
Lần này, cậu đấm vào sợi xích đang căng ra bằng nắm tay phải, nhưng việc đó chẳng tạo ra dù chỉ một vết xước. Thậm chí cả khi cậu ném nó lên cái cạnh sắc của tảng đá và dậm chân xuống một cách điên cuồng, kết quả vẫn thế.
Nếu không làm gì được sợi xích, vậy thì cậu có thể phá hủy cái đường tàu đang cố định đầu kia… Cậu nghĩ thế và tung chân sút mạnh hết cỡ vào cái thanh ray bằng thép; dù thế, ngược lại, cậu mới là người phải chịu kha khá sát thương. Cảm giác như nó là một vật thể bất hoại vậy.
Suy nghĩ của cậu, thứ đã bắt đầu trở nên tức giận về việc tại sao chỉ là cái đường ray mà lại được bảo vệ đến mức này – ngay lập tức chuyển sang sợ điếng người.
Đã hiểu vì sao nó lại bất hoại rồi, có xe lửa chạy ở trên nó nên thế. Nếu nghĩ theo hướng đó thì cả lí do tại sao Jailer lại chọn cái cầu cạn này làm chiến địa và vì sao Haruyuki lại bị cố định vào cái thanh ray đều đã sáng tỏ.
Dĩ nhiên là để Silver Crow bị tàu cán qua!
“Có vẻ cậu cuối cùng cũng nhận ra được. Nhưng chẳng ích gì đâu, đã quá trễ rồi.”
Nghe thấy giọng nói đó, Haruyuki ngẩng mặt lên. Lúc cậu làm vậy, Jailer chỉ cánh tay trái thẳng về hướng Shinjuku. Thứ đang nhấp nháy ở đằng xa trong cái đám mây bụi của sân đấu <Phong hóa> là – không thể sai đươc, chính là cái đèn hiệu ở đầu tàu.
“Kk…………!”
Haruyuki nghiến răng, kéo sợi xích thêm một lần nữa. Tuy nhiên, làm vậy cũng chỉ để xác nhận rằng với cái sức mạnh vật lí của Crow thì không thể phá được nó. Những rung chấn rõ ràng được truyền đến cậu thông qua sợi xích đang căng ra. Và tiếng kim loại kêu rổn rảng cũng vậy.
… Chẳng ích gì à? Cứ đà này thì mình sẽ bị cái xe lửa thổi bay mất. Nếu mà Crow có cái vũ khí định hướng nào đấy thì mình đã có thể tấn công Jailer thậm chí là trong cái tình trạng này.
…Không, não mày có vấn đề à?! Nếu mà có vũ khí định hướng thì nó cũng chỉ có ích nếu Jailer bị tấn công từ điểm mù, thế thôi. Nguyên nhân mày bị đánh bại là một thứ còn cơ bản hơn kìa. Jade Jailer là một Avatar chuyên <bắt giữ và cố định đối thủ>, và anh ta chiến đấu chỉ với mỗi suy nghĩ làm sao có thể tận dụng tối đa năng lực đấy. Đây là sức mạnh thật sự của avatar loại chuyên chủ.
“… Chưa đâu… Chưa xong đâu!!”
Haruyuki gào lên, hơn một nửa là để cho chính mình.
“Đ…đi nàooo!!!!”
Cậu nắm chặt hai tay, tạo ra lực đẩy hết cỡ bằng cả hai bên cánh của mình. Gaching! Cơ thể của Crow, người vừa cất cánh như một quả tên lửa bị giữ lại ngay giữa không trung. Sợi xích với độ dài chỉ 2m bị kéo thẳng ra, và những tia lửa điện màu cam bắn ra từ cả thanh ray và phần thân trên của Crow, người đang bị khóa lại bởi chiếc vòng.
“Wh……o……oaa……!!”
Đưa thẳng hai tay về phía trước, cậu làm cho cánh mình rung lên bằng toàn bộ sức mạnh mà cậu có. Tiếng ọp ẹp gigigi! phát ra từ cả thanh ray và cơ thể của chính Silver Crow; cậu không rõ là từ đâu.
Sau cùng, phần giáp ở sau lưng cậu bị áp lực bóp méo, và cái vòng bắt đầu ấn sâu hơn vào lưng cậu. Cùng lúc, thanh HP của cậu bắt đầu giảm xuống, nhưng Haruyuki kệ nó và tiếp tục bay lên hết sức. Xe lửa đã đến gần đến nỗi cậu có thể nhìn nhận ra được cái ghế tài xế không người. Không hề có dấu hiệu rằng chương trình tự lái sẽ giảm tốc độ của nó nếu như có vậy thể lạ trên đường ray.
Ngay lúc đó-.
Cậu nghe được tiếng nổ nho nhỏ, và cùng lúc, thanh HP bên phải – thanh HP của Jailer cũng giảm đi một chút.
Ở một góc trong đầu cậu, thứ tưởng như đã sắp bị cháy trụi, sau khi suy nghĩ, cậu nhận ra lí do ngay lập tức. Mấy cái còng tay này không phải Trang bị Cường hóa. Chúng là hai bàn tay của Jailer, nói chung là một phần cơ thể của anh ta. Về cơ bản thì thanh HP giảm đi có nghĩa là – sợi xích đã bắt đầu bị thương tổn.
“Kk……o……ooaaah——!!”
Hét hơn lên, Haruyuki vắt kiệt toàn bộ sức lực còn lại của mình.
Còn khoảng 20 giây đến khi va chạm với xe lửa. Và khoảng 15 giây cho đến khi thanh kĩ năng đặc biệt của cậu hết sạch. Nhưng cậu ném luôn cả cái tính toán đấy ra khỏi đầu, và chỉ có bậu trời xanh thẳm đang phản chiếu bên trong tầm nhìn của cậu.
Bầu trời. Vươn đến bầu trời kia. Mình muốn bay. Thật cao và mãi mãi.
… Aah, là vậy à…
… Thật là một đứa đần độn. Mặc dù mình hoàn toàn biết thứ mà mình và Silver Crow khao khát kể từ ngày đầu tiên trở thành Burst Linker là gì… không, từ rất lâu trước đó.
Kĩ năng tầm xa, kĩ năng liên kích; Crow không cần những thứ như vậy. Lí do là bởi mình không ở trong thế giới này chỉ để chiến thắng các trận đấu. Thứ mà mình mong mỏi từ tận đáy lòng còn quý giá hơn việc đó nhiều và khiến cho mình cảm thấy tốt hơn là-
BAY LƯỢN.
Trong vô thức, Haruyuki di chuyển bàn tay trái đang vươn ra. Cậu chạm vào thanh HP của mình, mở cửa sổ tùy chọn ra, và rồi.
Chiếc xe lửa bọc trong những tấm thép gỉ sét chạy qua cùng với tiếng gào rút ỉnh ỏi.
Ngay trước lúc đó, sheeng!, âm thanh vỡ vụn chói tai vang lên.
Từ mặt đất, một mũi tên bạc bay cao, cao thật cao về phía bầu trời xanh như pha lê.
CHƯƠNG 5
Hắc Vương, Black Lotus – Kuroyukihime chăm chú đang theo dõi tình hình trận đấu từ mái của một tòa nhà khá tách biệt so với những khán giả khác.
Đoán trước được hành động của Haruyuki, <Con> của mình, cô đã bật chế độ theo dõi tự động lên ngay khi vừa trở về phòng. Dù vậy, bởi trước đó đã tắt chế độ theo dõi nên cô phải tự mình di chuyển.
Thậm chí khi một cái xe lửa 4 toa đã chạy qua cái vị trí mà Silver Crow bị xích lại, thanh HP của Crow vẫn không bị tổn hại, cho nên khán giả bắt đầu hò hét ầm ĩ. Đối thủ của cậu, Jade Jailer, cũng nhìn một vòng xung quanh, nhưng ở trên đường ray chỉ có mấy mảnh còng tay của anh ta và cái đầu bên kia thì đang nằm vất vưỡng trên mặt đất.
Tuy nhiên, không lâu sau thì anh ta cũng nhận ra được.
Con quạ bạc bay lượn vòng lấp lánh một màu bạch kim rực rỡ trên nền trời, ở một nơi rất cao. Tiếng sửng sốt thậm chí vang đến tận tai Kuroyukihime.
“Làm… làm sao cậu ta cắt được sợi xích!? Không lẽ có vấn đề gì với nó à!?”
“Kh, không hiểu sao cậu ta đột nhiên tăng tốc, cậu ta… giống như cậu ta đã kích hoạt động cơ vậy…”
“Tôi thấy rồi. Cậu ta, hình như cậu ta đã làm gì đó với bảng tùy chọn ngay trước khi xe lửa đến?”
“Tôi cũng thấy, không phải đột nhiên cậu ta mạnh lên… ý tôi là, cậu ta cũng không có thứ gì giống như Trang bị Cường hóa, và nếu mà nó là một Trang bị thì cậu ta đã có thể gọi ra bằng khẩu lệnh rồi…”
Sau khi các cuộc tranh cãi sôi nổi diễn ra trong nhiều giây, cuối cùng cũng có một người phát hiện ra được sự thật. Cách mà Silver Crow đã tạo ra đủ lực đẩy để phá đứt sợi xích của Jade Jailer.
“À… à, à…! Tôi hiểu rồi! Cái tên đó… cái tên Crow nham hiểm đó, hắn đã sử dụng điểm thưởng nâng cấp, ngay giữa trận đấu… hắn đã cường hóa, kĩ năng phi hành của mình!”
Trong lúc khán giả và thậm chí cả Jailer đứng như trời trồng, mặt ngơ ngác, Crow thực hiện một cú lượn ngược chói lọi trời trước mặt họ và quay trở lại. Cái bóng trên trời đưa thẳng bàn chân sắc nhọn của mình ra, vẽ nên một quỹ đạo rực lửa trên nền trời xanh, và lao xuống cự nhanh cứ hệt như một quả thiên thạch giữa ban ngày.
“… Thế nào, Maiden, Curren. Cả Raker và Graph nữa. Mọi người có thấy không…”
Trong lúc nhíu cặp mắt của mình lại, Kuroyukihime thì thầm nho nhỏ.
“Đó là <đứa con> mà tôi đã chọn. Với đôi cánh kia, cậu ấy chắc chắn sẽ mở toang cánh cổng mà tôi không thể cắt đứt bằng cặp kiếm của mình. Chắc chắn cậu ấy sẽ bay đến nơi xa xôi mà chúng ta không thể chạm đến được. Tôi… tin chắc là như vậy.”