Haruyuki chán nản và bước đi ủ rũ trên lề đường, trong khi các học sinh khác thì đang vui vẻ đến trường vì ngày mốt là ngày nghỉ sau một tuần dài mệt mỏi.
“Một thằng…một thằng như mình…”
Cậu ta tự lẩm bẩm, lời nói của cậu tràn đầy sự kinh tởm dành cho chính mình vào buổi sáng đẹp trời đó.
Nếu giấc mơ vào ngày mà cậu cài đặt Brain Burst là cơn ác mộng đáng sợ nhất, thì giấc mơ tối hôm qua của cậu có lẽ là ảo tưởng kinh khủng và ghê tởm nhất của cậu. Nếu người đó là người mà đã cùng cậu ta làm nhiều việc ở thế giới ảo, Kuroyukihime thì có lẽ nó đã là giấc mơ tuyệt nhất mà cậu từng có. Nhưng trước khi cậu nhận ra, thì trong giấc mơ lại xuất hiện đến những 2 người, và không những thế người thứ hai là—.
“Auu...aaa...”
Cậu cố gắng chống lại ý nghĩ muốn nắm đầu và chạy trốn.
Theo như gần đây, những nhà sáng lập ra Neuro Linkers đang lien tục tìm tòi để tạo ra một ứng dụng có thể thấy được giấc mơ gọi là <<Dream Record>>. May mắn là nó vẫn chưa xuất hiện. Không, ừ thì, cậu phải chấp nhận rằng cậu vẫn hơi thấy thất vọng một tí…..
“Chào buổi sáng, chàng trai.”
Haruyuki nhảy dựng lên khi có ai đó đột ngột vỗ vào vai cậu.
Và cậu lại ngạc nhiên lần nữa khi thấy có một người đẹp tóc đen đang đứng trước mặt cậu.
“Hwuaaa?!”
“…Cái gì thế? Chị không biết là kiểu chào này đang phổ biến hiện nay đấy?”
Kuroyukihime ngu ngơ hỏi. Haruyuki liền lắc đầu.
“Không, nó-nó không có gì hết đâu!!Uhm, ch-chào buổi sáng, senpai!!”
"...Hmmm."
Kuroyukihime hếch mặt lên lần nữa, sau đó ho nhẹ và nói.
“Hmm—. Ahh—. Thì, chị…muốn xin lỗi vì đã không bình tĩnh về vụ việc ngày hôm qua.”
“K-Không…Không thể nào nó lại như vậy đâu, chị không cần phải nói vậy. Em mới là người phải nên xin lỗi…vì đã về nhà luôn mà không chào tạm biệt chị một cách đàng hoàng…”
Trong khi 2 người họ ngừng nói chuyện, những học sinh xung quanh bắt đầu tụ tập lại gần họ. Không chỉ năm nhất mà còn có cả năm hai và năm 3 và là những người hâm mộ Kuroyukihime ,và trước khi 2 người kịp nhận ra thì đã có nguyên một hàng đứng ngay sau họ.
Khi nhìn thấy điều này, Kuroyukihime hét lớn chào tất cả bọn họ “Mọi người,chào buổi sáng!”, và sau đó vỗ vào lưng Haruyuki và nhanh chóng đi tiếp. Chị ấy thì thầm vào tai Haruyuki để tiếp tục cuộc nói chuyện sau khi cậu ta vội vàng đi theo cậu.
“Không…Em bỏ đi là lẽ đương nhiên rồi. Chị đã xem người bạn quý giá của em…như là một kẻ cướp hèn nhát vậy. Chỉ vì điều đó mà chị đã bắt em làm điều vô lý là kết nối trực tiếp với cô ấy.Chị thực sự xin lỗi em.”
“Hở? À…Thì, em đã làm rồi…Kết nối trực tiếp ấy.”
“…Cái gì?”
Khuôn mặt chị áy đông cứng lại. Và cô ấy nói trước khi Haruyuki kịp trả lời. Cậu ta cảm thấy có cái gì không đúng.
“Em đã làm nó ở đâu thế?”
Cô ấy hỏi với một giọng lạnh lùng, thế nên câu không còn cách nào khác ngoài cách nói sự thật.
“Thì-Thì là ở…nhà cậu ấy…”
“Ở chỗ nào trong nhà?”
“Ở-Ở trong phòng…của cậu ấy.”
“...Ho.”
Vì một lý do nào đó, Kuroyukihime bắt đầu bước nhanh hơn. Haruyuki phải cố gắng chạy theo những sải bước dài của chị ấy, mồ hôi cậu chảy nhễ nhại. Cậu phải mất đến vài giây để bắt kịp và tiếp tục cuộc nói chuyện.
“Sau đó. Em đã kiểm tra bộ nhớ của cậu ấy…và Neuro Linker của cô ấy có…”
“Sợi dây nối dài bao nhiêu?”
Câu hỏi của Kuroyukihime cứ như đang dò xét cậu vậy. Haruyuki càng trở nên sợ hãi và trả lời líu nhíu.
“Ba…mươi xăng-ti-met.”
“...Hmph.”
Taptaptaptaptaptaptaptaptaptap.
Haruyuki chỉ có thể nhìn được mỗi mái tóc của Kuroyukihime đung đưa trong gió khi chị ấy chạy vào cổng trường với tốc độ đáng sợ.
Mình không hiểu. Có đầy thứ trên thế giới mà mình không biết.
Sau khi nghiêm túc lắng nghe bài giảng buổi sáng, và chăm chỉ ghi bài như là một cách để cậu chạy trốn. Haruyuki ngồi lặng yên ngay cả khi tiếng chuông nghỉ trưa đã reng.
Nếu cậu nghĩ kỹ về nó thì, cậu nên đi tìm Kuroyukihime ngay lập tức và nói về chương trình backdoor mà «Cyan Pile» đã cài đặt vào Neuro Linker của Chiyuri, cũng như bàn với chị về cách tìm ra nguồn của nó. Nhưng trước đó,nếu cậu không thể hiểu lý do gần đây Kuroyukihime lại trở nên cáu kỉnh kể từ hôm qua, thì cậu sẽ không thể tập trung vào cuộc nói chuyện được.
Đúng là cậu đã nhiều lần làm những người xung quanh cảm thấy kinh tởm. Có lẽ cậu sẽ còn ngạc nhiên hơn khi thấy ai đó không thấy phiền bởi một tên béo phì lúc nào cũng chảy mồ hôi và hay nói lí nhí trong miệng. Và khuôn mặt của người đó sẽ càng tức giận khiến Haruyuki nói càng ngày càng nhỏ cho đến khi không nghe được gì nữa.
Có lẽ từ trước tới giờ Kuroyukihime âm thầm đã chịu đựng cậu, và có lẽ giờ cô ấy đã không chịu nổi cậu nữa.
Nếu thế thì, sẽ tốt hơn nếu cậu không nói chuyện với chị ấy ngoài đời nữa. Nếu họ nói chuyện với nhau khi đang full dive, thì cậu sẽ không bị chảy mồ hôi và giọng nói sẽ được hệ thống phát âm rõ ràng. Có lẽ chính cậu cũng mong muốn mọi việc được rõ ràng và gọn lẹ như vậy.
Trong khi Haruyuki tiếp tục nghĩ và nhìn chăm chăm vào cái bàn, thì bỗng có một giọng nói hét lớn vào đầu cậu.
“Xin chào! Em là Haruyuki thuộc lớp 2, năm nhất đúng không?”
Cậu ta quay đầu lại trong ngạc nhiên. Có 2 cô gái lạ mặt đứng trước mặt cậu. Trên vai họ đều có đeo băng đô cho thấy là họ đang sinh hoạt clb. [Clb báo chí]
Geeh, một ký hiệu xuất hiện trước mặt Haruyuki khiến cậu mém té vì ngạc nhiên. [SREC], Đây là ký hiệu cho thấy người khác đang ghi âm cuộc hội thoại của câu. Tất nhiên không phải ai cũng có quyền sử dụng, chỉ một số ít ở trường mới được đặc cách dùng nó.
Ví dụ như là việc kiếm thông tin cho báo trường.
Haruyuki còn không thể nhìn vào những người tò mò xung quanh cậu. Cậu chạy đi, không cần biết cậu trông như thế nào. Tuy nhiên, do họ đã quen với chuyện này nên đã có người chặn cậu từ đằng sau.
Ngay trước mặt cậu Haruyuki đang đờ người ra, thì một phát thanh viên lấy tay đưa ra một cái máy ghi âm trước mặt cậu và hỏi ngay câu hỏi quan trọng.
“Đây là tờ báo Umesato Real Time, «Head☆shot chàng trai trong tin đồn»!!. Tôi sẽ đi thẳng vào vấn đề, có thật lời đồn về việc cậu hẹn hò với Kuroyukihime-san là sự thật!?”
Haruyuki liếc qua ký hiệu ghi hình đang nhấp nháy.
Sau đó, cậu dồn hết sự tập trung của mình và trả lời với giọng bình tĩnh.
“Đó chỉ là nói dối. Là một lời đồn không có căn cứ.”
Chị phóng viên gõ liên tục vào bảng và phản công lại.
“Nhưng theo như những thông tin mà chúng tôi thu thập được, Arita-kun đã kết nối trực tiếp với Kuroyukihime-san đến những 2 lần ở hành lang và trong một cuộc hẹn ở khu vực gần trường.”
“Cái…”
Haruyuki rất sốc và nghĩ “Làm sao họ biết điều đó?”, chị học sinh nhìn xuống cậu và một tia sáng lóe lên sau kính, điều mà rất hiếm có thời nay.
Tệ thật, điều này rất tệ. Nếu cậu ta trả lời sai dù chỉ một câu, thì nó sẽ trở nên không thể cứu vãn được.
Cậu ta tưởng tượng ra nhiều điều kinh khủng trong đầu. Cậu còn có thể nhìn thấy tiếng hét cùng tiếng nguyền rủa của fan hâm mộ Kuroyukihime khi họ nghe thấy điều đó.
Một bên má của cậu giật giật và cười ngặt nghẽo trong sợ hãi, não Haruyuki bắt đầu hoạt động với năng suất gấp 3 lần khi cậu đấu với Ash Roller và nảy ra một câu hỏi vừa đủ để chống chế.
“Eh—, t-t-thực ra thì, e-e-em biết rất nhiều về cơ chế hoạt động của Neuro Linker, và umm, Neuro Linker của chị ấy bị hỏng, thế nên mình mới sửa khi cô ấy nhờ, và chuyện ở quán cà phê chỉ là sự trả công không hơn không kém. Nó không hề có ý nghĩa nào khác cả, thực sự đó, không có một tí gì hết.”
Sau khi thấy cậu ta lắc đầu và cười gượng, thành viên trong hội báo chí ngừng gõ và cau mày.
Ngay cả khi thấy bọn họ đang kết nối trực tiếp, thì vẫn không thể nào biết được rằng bọn họ đang nói chuyện gì hay có phải cậu ta đang sửa chữa Neuro Linker hay không. Mặc dù lời bịa đặt của cậu không đáng tin nhưng họ không có cách nào bắt bẻ được nó.
Khi Haruyuki bình tĩnh lại, cậu tiếp tục nói để bảo vệ chính kiến của mình.
“H…Hơn nữa,n ếu chị nhìn thấy cách cư xử của cô ấy khi ở với em thì chị sẽ hiểu. Senpai trông rất khó chịu khi nói chuyện với em. Không thể nào có chuyện em lại hẹn hò với chị ấy.”
Và với câu này, cuộc phỏng vấn đã kết thúc.
Đó là điều cậu nghĩ, nhưng cô gái đó vểnh đầu lên và nhắc lại lời cậu như thể đang nghi ngờ điều gì đó.
“Khó chịu ư? Nó không giống như vậy tí nào…”
“Đ-Đó là sự thật! Ngay cả trong sáng nay, chị ấy tự đi vào trường và đã tức giận vì một chuyện nào đó…Chị ấy luôn như vậy mỗi khi em nói về Chiyu, ý em là Kurashima...”
“Kurashima...san? Ý cậu là cô gái đã cãi nhau với Kuroyukihime vì chuyện gì đó ở trước cổng trường à…?”
Sau khi nháy đôi mắt phát sáng nhiều lần đằng sau cái kính thì—
Thái độ khi trước của thành viên CLB báo chí hoàn toàn biến mất, cô ta di chuyển bàn tay. Ký hiệu ghi âm hoàn toàn biến mất khỏi tầm nhìn của Haruyuki.
“…? Cuộc phỏng vấn kết thúc chưa ạ?”
“Ờ, thì…về nó thì…”
Cô ta nói ấp ứng và trao đổi ánh nhìn với đồng sự ở đằng sau, sau đó tiếp tục nói với giọng điệu bình thường cô hay nói.
“Thì, cậu thấy đấy, sự thật là chúng tôi đang nghi ngờ và đến đây chỉ để thu thập thông tin vì tưởng nó chỉ là tin đồn nhảm, nhưng mà…”
“Vâng ạ…?”
Cô gái đưa mặt lại gần và nói thì thầm để chỉ cậu có thể nghe được.
“Nè, Arita-kun. Có thể nó thực là… đây chỉ là những gì tôi nghĩ…nhưng có lẽ, cậu và Kuroyukihime thực sự…như thế?”
“Haah!?”
“Ừ thì, cậu biết đó, nếu chị ấy khó chịu mỗi khi cậu nhắc đến người bạn thân thiết của cậu là Kurashima-san, thì chỉ có thể là…cậu biết đấy?”
Thành viên khác đứng cạnh cậu tiếp tục.
“Đúng vậy. Về nó, thì chỉ có câu giải thích duy nhất…”
Sau đó cả 2 người họ cùng thầm thì vào Haruyuki.
“…ghen tị thôi,đúng không?”
Khi Haruyuki định thần lại, cậu ta tự thấy mình đang ngồi trong buồng vệ sinh nam quen thuộc.
Cuối cùng thì cậu ta vẫn chạy, cậu không mảy may còn tí hồi ức về những việc cậu vừa làm.
“Ghen tị? Từ đó được ghi như thế nào nhỉ? Mình không hề biết là có từ đó trong tiếng Nhật đó.”
Cậu ta muốn chạy trốn những ý nghĩ đó,nhưng từ đó cứ dính chặt vào đầu cậu như miếng sắt nung đỏ vậy.
Lý do mà Kuroyukihime đã có một khuôn mặt khó chịu khi họ nói về Chiyuri là do…ghen tị ư.
Đúng thế, đó là điều mà 2 người họ đã nói.
Ghen tị, đố kỵ. Nói cách khác,Kuroyukihime không hề diễn hay đùa gì cả ,mà thực sự —
“Đó là dối trá.”
Haruyuki chạy lung tung còn đầu cậu thì bay đến tận đâu trong khi lẩm bẩm điều đó. Không thể nào đó là sự thật được. Nó có thể nếu là người khác, nhưng với cậu, Arita Haruyuki, thì đó là không thể. Đừng nghĩ về nó nữa. Đừng mong muốn nó. Nếu cậu ta làm vậy, thì chắc chắn cậu quăng mình vào giường và lăn qua lăn lại trong khi hối hận nhiều lần về nó.
Haruyuki ngả người ra sau và dựa vào thùng nước phía sau cậu và tự nói với mình lần nữa.
“Nó là nói dối…nói dối.”
Nhưng cậu càng tự nhủ với mình đều này,thì gương mặt và lời nói của Kuroyukihime lại hiện ra trong đầu cậu.
Có phải lúc đó…và lúc đó, lúc khác nữa, có phải người đó thực sự…?
“…Dối trá!!”
Bang! Haruyuki đấm mạnh vào bức tường gạch và ôm đầu mình.
Nó đau đến nỗi cậu không còn nghĩ được gì nữa. Cậu muốn chạy trốn khỏi nơi đây hơn bao giờ hết, nhưng—vào giây phút cậu định dùng Full Dive thì.
Cậu nhớ lại điểm số cao chót vót của Kuroyukihime trong trò đánh bóng ảo ấy.
Cậu sẽ không bao giờ vượt qua điểm số đó được. Nếu vậy, thì cậu đã mất đi thứ duy nhất đế chạy trốn thực tại.
“…Tại sao.”
Cậu lẩm bẩm to hơn lần nữa.
“Tại sao…!? Tại sao lại là mình!?”
Cô ấy có tất cả. Vẻ đẹp, trí tuệ, sức khỏe, kỹ năng cộng đồng, và ngay cả—thứ duy nhất mà em tự hào, là khả năng phản xạ trong trò chơi ảo.
So sánh với chị ấy, thì mình chỉ là một thằng béo phệ cùng với cơ thể chảy đầy mồ hôi và một gương mặt ngu ngốc.
Nói cách khác, mình không hơn chị ấy điểm nào cả.
“Vậy mà…tại sao chị lại nói rằng chị tin em…?”
Tất nhiên Haruyuki là người có phẩm chất của một Burst Linker mà Kuroyukihime đã cố gắng tìm lâu nay.
Nhưng ngay cả khi thế, thì cũng chỉ có duy nhất 3 người là ở cùng trường, không hơn không kém.
Hơn nữa «Silver Crow» của Haruyuki chỉ có duy nhất chiếc mũ sắt gắn với đầu và một cơ thể gầy ốm, không có kỹ năng gì ngoài đấm, đá và đánh đầu. Với một avatar chiến đấu như thế, thì tác dụng duy nhất của cậu chỉ là đi tìm nhận dạng của kẻ địch—«Cyan Pile». Trong trường hợp đó, thì cậu muốn được đối xử chỉ để làm vậy. Cậu không muốn gì hơn ngoài việc bị được ra lệnh như một con tốt thí.
Cậu không hề mong muốn gì hơn thế. Cậu không thể mơ cái gì hơn cả việc đó được. Vậy mà—tại sao, tại sao Kuroyukihime lại làm thế, lại làm những biểu hiện đó, và nhìn cậu ta với đôi mắt đó?
Cuối cùng Haruyuki cũng quyết định giữ lấy định kiến đầu tiên của mình, với một ước mong duy nhất. Có vẻ như cậu không thể tìm ra lý do nào hay hơn cái này.
Mặc dù người hay trấn lột tiền ăn cậu đã biến mất, nhưng Haruyuki vẫn bỏ bữa trưa, cậu không hề cảm thấy đói và học lớp buổi chiều như bình thường.
Vào tiết chủ nhiệm, có vẻ như giáo viên đang nói về Araya và nhóm của hắn, nhưng Haruyuki cũng lờ luôn cả nó, khi chuông reng thì các học sinh đi ra như bầy ong vỡ tổ và háo hức vì đã đến ngày nghỉ, cậu ta đứng lên chậm rãi và xách cặp lên.
Sau đó cậu bước chậm tới lối vào, thay dép và đi ra ngoài khu trường học.
Mặc dù chỉ mới 3 giờ chiều,nhưng bầu trời thu đã chuyển sang màu đỏ và lặn dần ở bầu trời và rọi sáng cổng trường. Sau khi thấy bóng dáng chị ấy đứng đó cứ như bám dính vào cánh cổng, Haruyuki lê bước tới gần.
“…Chào.”
Kuroyukihime dừng cánh tay đang gõ vào tấm bảng điện tử, và giơ cánh tay nhỏ nhắn cùng với nụ cười mỉm. Có lẽ, đó là công việc của phó chủ tịch hội học sinh và cô ấy mang nó ra làm ở đây.
Ngược lại với cô ấy. Haruyuki chỉ lặng lẽ cúi đầu.
Một sự im lặng kỳ lạ xảy ra giữa họ. Một cơn gió lạnh thổi xào xạc những chiếc lá dưới chân họ.
Trong khi Haruyuki vẫn tiếp tục ôm đầu mình, Kuroyukihime đằng hắng họng mình và tiếp tục nói.
“…Hãy nói chuyện trong khi tản bộ nhé.”
“OK.”
Haruyuki gật đầu nhẹ và trả lời nhỏ.
Kuroyukihime bước đi trong im lặng, trong khi Haruyuki bước theo cô ấy tới cổng trường.
“Umm…Thì, chị xin lỗi vì việc sáng nay. Chị đã cư xử kỳ lạ vào lúc đó.”
“Dạ không, em…không thực sự quan tâm mấy. Em cũng nên xin lỗi chị vì đã không tới tìm chị vào giờ ăn trưa.”
Sau khi nghe câu trả lời trôi chảy một cách kỳ lạ của Haruyuki, Kuroyukihime có vẻ như hơi nghiêng đầu một chút, nhưng sau đó gật đầu.
“Thế thì, ổn rồi, nhưng…Umm, ngay cả chị cũng không biết chuyện gì xảy ra với mình, nhưng…đúng vậy, mỗi khi nói tới <<Cyan Pile>>, chị không thể giữ được bình tĩnh.”
Kuroyukihime tiếp tục nói nhanh trong khi vẫn nhìn thẳng phía trước.
Haruyuki cắt ngang cô ấy với một giọng nói yếu ớt.
“Về chuyện đó, thì em đã tìm được mối liên hệ giữa <<Cyan Pile>> và Kurishima.”
“…Eh? À…C-Chị hiểu rồi. Hãy kết nối trực tiếp và tiếp tục nói. Bởi vì có thể ai đó sẽ nghe lén chúng ta.”
Kuroyukihime nói, sau đó lục lọi tìm trong cặp thay vì cái túi của cô.
Sau đó cô lấy ra một túi giấy nhỏ từ một cửa tiệm của trường Umesato. Cô xé cái băng dán cái rẹt, và móc ra dây cáp XSB mới từ cái túi.
“À, chị đã vô tình làm hư sợi dây cáp chúng ta dùng ngày hôm qua. Thế nên…do chị không mang theo nhiều tiền, chị đã mua cái này.”
Haruyuki cố tình lờ đi lời biện hộ của Kuroyukihime, mà có vẻ như một cái cớ, cô cố ý mua sợi cáp dài 1 mét, loại ngắn nhất được bán trong cửa hàng. Không nhìn vào mắt cô ấy, Haruyuki lặng lẽ cầm sợi cáp và gắn vào Neuro Linker của mình.
"......"
Kuroyukihime dường như chờ đợi Haruyuki nói điều gì đó, nhưng cuối cùng cô cắm đầu kia vào Neuro Linker của mình. Thông báo kết nối xuất hiện và biến mất, Haruyuki bắt đầu gửi những suy nghĩ cộc cằn của mình tới cô.
“Kurishima không phải là «Cyan Pile». «Cyan Pile» đã cài virus vào Neuro Linker của Kurishima và chương trình Backdoor trong nó. Thế nên hắn ta có xuất hiên trên sân đấu mỗi khi Kurishima ở trong trường."
Sau khi Haruyuki nói đến đó, Kuroyukihime không trả lời ngay lập tức.
Cuối cùng, câu nói của cô ấy đi thẳng vào não cậu, nghe như một lời nghi ngờ, pha chút sự sợ hãi trong đó.
“…Đã có chuyện gì xảy ra với em à?...Có vẻ như…Em đang cư xử rất lạ.”
“Không…có gì hết.”
Cậu trả lời Kuroyukihime, khoảng cách giữa hai người là 1 mét, ngoan cố không chịu quay lại nhìn cô.
“Nhưng…—Có thể nào là em đang giận phải không? Bởi vì chị đã hành động kỳ cục vào ngày hôm qua và ngay cả hôm nay…?”
“Không đời nào. Em không có lý do gì để nổi giận senpai cả… Em ổn mà, thế nên chúng ta hãy quay lại cuộc trò chuyện.”
Một lần nữa, chỉ có sự lặng lẽo thổi qua cái dây cáp mỏng.
Những cơn bụi càng làm cho lề đường của các tòa nhà cao tầng bên trái càng thêm mờ và ảm đạm.
“Liệu em có bằng chứng để chứng tỏ điều đó?”
Một câu nói cộc lốc, nhưng nó nghe thật lạnh lùng và cứ vang lên trong đầu Haruyuki.
“Em có thực sự nắm giữ bằng chứng mà cho thấy Kurishima không phải là «Cyan Pile» không?”
“Không. Nếu em đụng đến virus, thì sẽ có nguy cơ hắn ta sẽ phát hiện, nên em chỉ kiểm tra qua nó.”
“Ho. Đó quả là một quyết định bình tĩnh, nhưng cùng lúc đó nó lại thiếu đi tính thuyết phục. Ngay cả chị cũng chưa từng nghe qua việc kết nối với Brain Burst thông qua một con virus Backdoor, làm sao để chị có thể tin lời của em?”
Kuroyukihime càng nói, những suy luận của chị ấy càng sắc sảo. Haruyuki nghiến răng thật chặt và tiếp tục nói với giọng đều hơn.
“Vậy ý của chị là, em chỉ đang bịa chuyện về con virus…nói ngắn gọn, là em đã chuyển sang phe của Kurishima và cũng là «Cyan Pile» đúng không? Nếu đã như vậy, thì không cần chứng cứ hay cái gì tượng tự làm gì. Chị có quyền đánh giá mọi việc theo ý chị.”
“…Chị không hề nói thế. Em suy diễn quá nhiều rồi đấy.”
Giọng của Kuroyukihime run run, thế nhưng Haruyuki vẫn lì lợm nói và không để ý đến nó.
“—Đây có phải là suy nghĩ thực sự của chị không?”
Kuroyukihime đứng lại và nói với một giọng cứng rắn, làm cho bầu không khí bỗng dưng lạnh đi.
“Vào giây phút mà chị phát hiện em về phe của «Cyan Pile», thì chị đã săn đuổi em, lấy hết Burst Points và làm cho em mất đi Brain Burst rồi. Em sẽ mất đi khả năng gia tốc vĩnh viễn. Em có hiểu chị đang nói gì không?”
“Em hiểu. Em chỉ là một con tốt thí, một vật dụng bình thường để chị sử dụng tùy thích. Khi em không còn được cần nữa thì em sẽ bị vứt bỏ.”
“…Em…”
Đột nhiên, vai trái của Haruyuki bị nắm chặt lấy.
Khi cậu nhìn lên, thì cậu thấy khuôn mặt căng thẳng băng giá của Kuroyukihime gần sát mặt cậu
“Em thực sự đang giận chị. Chắc chắn là chị không hoàn hảo, chị xin lỗi về điều đó. Tuy nhiên”
Đôi môi của chị run lên, giọng nói gượng ép nói lên từng lời nói như dày xéo.
“…Chị cũng không thể kiềm chế được cảm xúc của mình. Khi chị tức giận, chị cũng đã rất lo lắng. Đặc biệt là em…và Kurishima-kun…”
Kuroyukihime giấu đi ánh mắt của mình, sau đó tiếp tục nói với đôi má tái nhợt đi.
“…Được rồi,nếu em thực sự muốn biết lý do, thì chị sẽ nói. Chị…”
Trước khi nhận được suy nghĩ qua dây cáp, Haruyuki quay đầu qua và cắt lời.
“Được rồi mà, chị hãy dừng lại đi.”
“Eh…C-Cái gì ?”
“Nó rất đau đớn và khó khăn cho em khi phải nhìn nó.”
“Em đang nói gì thế…Ý của em…là gì?”
Trong khi vẫn chăm chú nhìn vào lớp gạch ở lề đường, Haruyuki nói lớn lên <<khả năng duy nhất>> mà cậu ta đã nghĩ ra trước đó.
“Chị…ghét chính mình đúng không?”
Âm thanh của một tiếng thở đột ngột.
Haruyuki cũng biết rằng những lời cậu đang nói ngay bây giờ không thể được rút lại.
Cậu lờ mờ nhớ lại những lời động viên của Chiyu ngày hôm qua như để kiềm chế, nhưng cậu không thể nào ngừng những suy nghĩ của cậu được nữa.
“Chị ghét bản thận mình vì quá hoàn hảo, nên chị muốn hạ thấp mình xuống. Điều này không đúng sao?”
Ngón tay của Kuroyukihime đang nắm lấy vai của cậu đông cứng lại, cứ như thể chúng đã biến thành sắt. Trong khi nghĩ rằng “Đây sẽ là lần nói chuyện cuối cùng của chúng ta. ”Haruyuki nói lời cuối cùng như muốn phá hủy tất cả.
“Bằng cách nói chuyện với em...với một thằng mập xấu xí và không được ai ưa như em, bằng cách nắm tay em, đối xử tốt với em…hay đúng hơn là cho em một thứ gọi là lòng tốt, chị chỉ đang làm chính mình nhơ nhuốc…ngay cả khi chị không làm những điều này, thì em cũng sẽ làm theo lời chị nói. Em không hề mong muốn điều gì khác. Em không cần lòng thương hại. Em là một con cờ, một dụng cụ để bị sai khiến, em chỉ xứng đáng nhận được điều này, chỉ có hiểu không!!”
Chậm rãi—Chậm rãi, bàn tay trắng trẻo dần bỏ vai cậu ra.
“Ổn rồi.”
“Chị không cần chạm vào em, cũng như không cần nhìn vào mắt em nữa.”
Haruyuki không biết liệu những cảm xúc có đến được với cô ấy hay không.
“Tạm biệt.”
Cậu ta lẩm nhẩm vào lúc cuối.
Slap!!
Má trái cậu rát.
Cảm thấy giận dữ, Haruyuki ngạc nhiên ngẩng đầu lên
“…Đồ ngốc!!”
Lời nói đó đến từ đôi môi nhợt nhạt của cô ấy.
Haruyuki chết lặng đi khi thấy nước mắt của chị ấy tuôn trào ra như không còn chịu đựng được nữa, mặc dù vậy nhưng nó vẫn rất xinh đẹp.
Trong khi Kuroyukihime vẫn đang đứng trong tư thế vừa mới tát xong, cả khuôn mặt và thân thể cô ấy đều run rẩy và rối bởi như một đứa bé, và cô ấy vẫn không ngừng chảy nước mắt.
“Đồ ngốc…đồ ngốc…”
Những từ <<đồ ngốc>> được lặp đi lặp lại khác với những từ mà trước đây cậu vẫn hay nghe.
Đối với một cô gái ở độ tuổi phù hợp — 14 tuổi, thì Kuroyukihime đã nói vậy với Haruyuki rất, rất nhiều lần.
Và Haruyuki, không hề làm cái việc mà một thằng nhóc 13 tuổi sẽ làm ngay khi đó, mà chỉ đứng yên và mở to mắt.
Những lời nói của cậu ta đã làm tổn thương sâu sắc người đứng trước mặt, và cậu cũng biết điều đó.
Tuy nhiên,Haruyuki đã nghĩ rằng, nếu đó là Kuroyukihime—nếu đó là người này, một người hoàn hảo ở mọi mặt và sở hữu mọi lý trí và khả năng vượt qua cả người lớn, cô ta sẽ chỉ đơn giản ghét Haruyuki, trở nên ghê tởm cậu và sẽ rời xa trái tim cậu.
Khi nghĩ rằng cô ấy lại khóc nhiều như thế. Cô ấy lại có một khuôn mặt yếu đuối như vậy. Một điều—một điều như thế là…
Haruyuki mở mồm ra định nói điều gì đó.
Kuroyukihime lấy hai bàn tay che đi nước mặt của chị ấy.
Chỉ có duy nhất một cơn gió nhẹ thoảng qua trong tích tắc khi họ cùng đứng trên vỉa hè chìm trong màu bụi.
Lập tức ngay sau đó—
Tai của Haruyuki nghe được âm thanh kinh khiếp do kim loại va vào nhau.
Lúc đầu,cậu tưởng đó là tiếng ồn từ Neuro Linker.
Khi Haruyuki sốc đến nỗi tim cậu có thể nhảy ra ngoài, cậu quay cổ và đầu mình qua bên phải.
Thứ đập vào mắt cậu là— một cảnh tượng khủng khiếp.
Một chiếc xe trắng đã cán lan can bảo vệ chia cách con đường và lề đường bằng tấm chắn phía bên trái, và đang tông thẳng vào cậu.
Một vụ tai nạn!? Không! Cậu không thể nghe được tiếng phanh lại.
Cả 4 ý nghĩ này đi thẳng qua não cậu trong vòng ít hơn 0.1 giây.
Mồm cậu ta tự động mở và chỉ nói một từ duy nhất. Suy nghĩ và tiếng nói của cậu phát ra gần như cùng mộtlúc.
""Burst-Link!""
Bashiiiiiiii!!
Thế giới đứng yên lại cùng với tiếng ồn.
Màu xanh.
Ai nhìn vào cũng sẽ thấy cảnh vật bị tô bởi một màu xanh thẫm.
Nhưng, Haruyuki nhận ra ngay lập tức là nó không hề đứng yên hoàn toàn.
Bánh của cái xe màu trắng đang đi tới trước mặt cậu,vẫn tiếp tục tiến lên từng chút một, từng chút một cứ như nó đang cố gắng chống lại sự đóng băng, nó tiếp tục đi trên mặt đường và làm giảm đi khoảng cách giữa cậu và nó.
…Uwaaah!?
Mặc dù phản ứng hơi chậm, Haruyuki vẫn hét lớn và nhảy về phía sau. Ngay lập tức, bóng dáng chiếc xe liền bị che phủ bởi tấm lưng tròn mập của cậu đang mặc bộ đồng phục trường trung học Umesato.
Thế giới màu xanh này không phải là cảnh vật hiện thực. Chương trình Brain Burst đã hack vào vô số những Social Camera gắn xung quanh đường và tái tạo lại thế giới thực bằng những hình ảnh đa giác 3 chiều.
Cậu nhìn xuống phía dưới một tí và thấy mình đã bị biến thành một con heo hồng. Haruyuki chuyển động avatar ảo quen thuộc của mình và đi vòng qua cơ thể thật của mình để nhìn rõ mui xe màu trắng một lần nữa.
Khoảng cách giữa cậu và chiếc xe chỉ có 3 mét, chiếc xe mà đã đi ra khỏi lòng đướng và đâm sầm vào lan can bảo vệ. Hơn nữa, nếu chiếc xe cứ tiếp tục đi thẳng với vận tốc này thì nó sẽ đâm 2 người họ trong vòng ít hơn 10 phút trong thế giới gia tốc này.
Tại sao—một việc như thế này lại xảy ra cơ chứ!?
Không thể nào chiếc xe lại chạy lệch khỏi đường được, bởi vì một khi điều đó xảy ra, hệ thống điều khiển Al của chiếc xe sẽ tự động chiếm lấy quyền lái xe và đi theo đúng làn đường, sau đó giảm tốc và dừng lại.
Nói cách khác, hệ thống Al của chiếc xe này có lẽ đã bị hư hỏng hoặc bị người lái xe phá hỏng.
Có lẽ là cái thứ hai, Haruyuki phỏng đoán. Bởi vì tai cậu không hề nghe tiếng rít của bánh xe chà xát với mặt đường khi xe thắng lại.
Tên lái xe không hề đạp phanh. Ngược lại, hắn ta đang tăng tốc hết mức.
Đây là một cuộc tấn công có chủ đích. Kuroyukihime đã ám chỉ từ trước, rằng một cuộc <<tấn công>> có thể sẽ diễn ra ở đời thực.
Liệu kẻ tấn công là Burst Linker do <<Vua>> phái tới? Hay là kẻ đang nấp ở trường Umesato, «Cyan Pile»?
Hầu hết các Social Camera bảo vệ xung quanh đều không thể quay được hình ảnh bên trong chiếc xe, và không dễ gì để nhìn vào trong cửa kính. Haruyuki thay đổi góc độ, căng mắt ra nhìn và cuối cùng cũng tìm ra được vị trí mà cậu có thể nhìn vào bên trong.
Sau khi nhón chân avatar lợn của cậu lên hết cỡ,thì cậu thấy đươc đầu tên tài xế gần như chạm vào mui xe, và đó là—
“Cái g…!?”
Vào giây phút cậu nhìn thấy hắn, thì Haruyuki phát ra tiếng kêu nghe như tiếng hét thất thanh.
Cậu nhận ra ngay lập tức khuôn mặt người ở bên trong xe mà cậu không hề muốn gặp hắn lần nào nữa.
“A…Araya…!? Tại…Tại sao”
Tại sao hắn lại ở đây.
Bởi vì vụ bạo lực mà hắn đã gây ra ở trường ,và người ta đã phát hiện ra bên trong Neuro Linker của hắn có chứa một game lậu, chương trình cho thấy những góc khuất của social camera bảo vệ và ngay cả thuốc lắc, thế nên kết quả là hắn đã bị bắt ngay lập tức. Và cứ như thế, trong thời gian gần đây hắn đã bị tống vào trại trẻ thành niên của Cơ quan Tội Phạm—ít nhất thì, hắn sẽ không tới trường được nữa.
Haruyuki không hề tin vào mắt mình, cậu chớp mắt nhiều lần và ngắm kỹ khuôn mặt xanh băng của hung thủ.
Tuy nhiên, mái tóc chỉa đứng đó, lông màu mỏng nhếch lên đó,đôi môi cười tàn bạo vì phấn khích—và cảm giác sợ hãi bên trong Haruyuki cho cậu thấy tên này, không lầm gì nữa,chính là Araya.
““Vào sáng nay—hắn ta đã được người thân bảo lãnh.”
Kuroyukihime, đứng trong bộ avatar công chúa tiên bướm đuôi nhạn và cắn môi.
“…Chị đã được biết hắn sẽ phải có một phiên tòa gia đình vào tuần sau và sẽ bị bắt nhốt ít nhất là một năm…thế nên chị đã nghĩ là mình không cần phải lo lắng về tên này nữa.Nhưng…chị không hề nghĩ rằng hắn ta sẽ làm một việc như thế này…”
Kuroyukihime nói với một giọng cứng rắn, chị giấu đi đôi lông mi và lắc đầu.
“Không—chị đã phải biết trước và ngăn ngừa điều này. Một người không cần khả năng <<gia tốc>> để tấn công kẻ khác…chỉ cần một con dao hay một cái xe là đã quá đủ, nhưng…có vẻ như chị lại không thực sự chú ý đến nó…”
Cô ấy vẫn nói với giọng thường ngày của mình, không hề có dấu vết cô đã từng khóc nức nở trên khuôn mặt của Kuroyukihime.
“Không, đó chỉ là những gì mình muốn bản thân nghĩ mà thôi”, Haruyuki nghĩ lại.
Trong ánh mắt của cô ấy, là hình ảnh của sự hối hận và giải pháp cho tình huống.
Kuroyukihime chậm rãi nhắm mắt, và lấy một hơi sâu,sau đó nói nhỏ nhẹ.
“Có thể…đây là một hình phạt dành cho chị, người mà không hiểu được trái tim của người khác, không cố gắng để hiểu họ, vậy mà vẫn vui đùa với họ.
“…Ch…Chị…Chị đang nói gì thế?”
Haruyuki cố hết sức để nói ra những lời này. Kuroyukihime không vội trả lời, thay vào đó là quay mặt nhìn Haruyuki và avatar cao gấp 2 lần cậu lặng lẽ quỳ xuống.
Váy cô ấy xòe ra trên mặt đất, cô ấy quỳ ngang bằng cậu và nhìn thẳng vào Haruyuki.
“Arita-kun…Haruyuki-kun.”
Giọng chị ấy bây giờ nghe ân cần hơn bao giờ hết, nhẹ nhàng xoa dịu đôi tai của Haruyuki.
“Chị xin lỗi. Sự việc này xảy ra là lỗi của chị. Nhưng, chị sẽ không để em bị thương, chị chắc chắn sẽ bảo vệ em.”
“…Eh…Cá…Cái gì…”
Haruyuki điếng người và nói lặp.
Ngay cả khi bây giờ họ ngừng gia tốc,thì họ cũng không thể làm gì được.
Ngay giây phút họ trở về thế giới thực, thì chiếc xe trước họ sẽ lao tới với một tốc độ khủng khiếp và tông Haruyuki trước, sau đó đến Kuroyukihime.
May mắn là cậu đã đứng trước Kuroyukihime. Nếu cậu trở thành tấm chắn,thì có cơ may Kuroyukihime sẽ không bị thương quá nặng. Haruyuki đã nghĩ đến khả năng đó.
Thế nhưng, Kuroyukihime đã nói một điều bất ngờ với một giọng quả quyết.
“Chắc chắn chị sẽ cứu được em. Chị vẫn chưa nói với em, khả năng cuối cùng và mạnh nhất của Burst Linker…là <<gia tốc>>.”
“Eh…!?”
Cứu em ư…? Chị, chủ nhân của em, lại đi cứu một đồ vật, như em…?”
Haruyuki nín thở và lắc đầu liên tục.
“C…Chị không thể!! Chị không thể làm điều đó!! Nếu thực sự có sức mạnh đó, thì em sẽ dùng nó! Và em sẽ bảo vệ chị!! Bởi vì em là <<child>> của chị…việc em bảo vệ chị là một điều hiển nhiên!!”
Cậu ta vươn cánh tay ngắn của cậu ra và gào khóc.
“Xin hãy dạy nó cho em…Sức mạnh cuối cùng này là gì!? Phải làm sao để kích hoạt lệnh của nó!?”
“Vô ích thôi. Lệnh này không thể được sử dụng nếu cấp độ của họ không từ 9 trở lên, và nó mất đến những 99% điểm để kích hoạt. Và trước đó nữa—chị là «Parent» của em. Làm sao một bậc cha mẹ lại không thể bảo vệ nổi <<Child>> của mình.
“Như…Nhưng…Nhưng, nhưng!!”
“Đừng làm một bộ mặt như thế. Bởi vì trong tình huống này thì đối với chị, đây cũng là một điều may mắn.”
“Eh…m-may mắn ư…?”
“Đúng. Ngay giây phút này, em sẽ tin mọi lời cuối cùng của chị đúng không?”
Kuroyukihime lặng lẽ nhấc hai tay lên, chắp tay lại và đặt trên ngực mình.
Cô nhắm mắt lại, nụ cười của cô như có bông hoa nở trên đôi môi, và—
Cô chậm rãi nói duy nhất một câu, chỉ một câu mà thôi, như viên ngọc đang tan vỡ.
“Haruyuki-kun, Em yêu anh.”
Đằng sau mí mắt của cô ấy, đôi mắt đen tuyền nhìn thẳng vào Haruyuki với sự chắc chắn.
“Đây là lần đầu tiên em cảm thấy như vậy. Em cảm thấy bối rối đến nỗi không không thể làm chủ được bản thân mình. Ngay cả khi em ở trường hay đang nằm ở nhà, em luôn luôn nghĩ tới anh, có lúc cảm thấy vui, có lúc thì buồn. Vậy ra đây chính là tình yêu, huh… Nó thật là tuyệt vời. Giống như là một phép màu vậy.”
Kuroyukihime siết chặt tay lại ở ngực, và mỉm cười.
Đó là một nụ cười ấm áp, ngọt ngào và dễ chịu, nhưng ngực của Haruyuki nhói đau như bị ai đó đâm thủng.
Mình muốn tin. Mình muốn tin.
Mình muốn tin.
—Mắt avatar của cậu ướt nhòa bởi nước mắt. Tầm nhìn của cậu bỗng trở nên mờ đi.
Như phản xạ, cậu liền lau nước mắt và nhìn vào đôi mắt trước mặt cậu, giọng cậu run run, cậu hỏi.
“Tại sao…Tại sao lại là em? Tại sao lại là một đứa… một đứa như em?”
“Hmm, lý do,ư. Có vô số những lý do khác nhau, nhưng…Không, em nghĩ rằng tình yêu thì không cần đến lý do, nhưng được rồi. Em sẽ nói cho anh thứ làm mọi việc bắt đầu.”
Kuroyukihime mỉm cười và lấy tay đặt nhẹ lên vai Haruyuki.
“Haruyuki-kun. Anh có nhớ lần gặp gỡ đầu tiên của chúng ta không?”
“Vâng…tất nhiên rồi, tất nhiên là em nhớ nó. Ở mạng trường, trong căn phòng chơi đánh bóng, chị đã nói với em là. ”Em có muốn tăng tốc hơn nữa không?”
“Đúng vậy. Điểm số mà em đã đạt được trong trò ấy…”
Cô nở nụ cười láu lỉnh.
“Em đã dùng <<gia tốc>> để đạt được nó.”
“Eh…Eh!?”
“Nếu em không dùng nó, thì em sẽ không thể đạt được điểm cao đến thế. Em làm thế để thu hút sự chú ý và sau sẽ dễ dàng thuyết phục được anh, bởi vì chắc chắn em sẽ muốn bản thân mình tiến bộ hơn bằng bất cứ giá nào…Em…”
Kuroyukihime ngừng lại một lúc, và hướng ánh mắt vào bầu trời của thế giới gia tốc.
“Em trở thành Burst Linker vào 6 năm trước, khi mới 8 tuổi. Kể từ đó, thứ duy nhất mà em tìm kiếm chính là sức mạnh và tốc độ, không thể nào đếm được vô số kẻ thù em đã chém giết để trở thành cấp 9. Bàn tay em đã nhuốm máu không biết bao nhiêu người bạn vậy mà vẫn không thỏa mãn. Không thể nào một người như em lại có thể đạt được điểm số của anh.”
Khuôn mặt Kuroyukihime thay đổi, ánh mắt mạnh mẽ của cô ấy nhìn Haruyuki và tiếp tục nói.
“Nghe kỹ đây, Haruyuki-kun. Anh rất nhanh. Anh có thể trở nên nhanh hơn bất kỳ ai khác. Nhanh hơn cả em—nhanh hơn cả các vị vua khác. Tốc độ chính là sức mạnh lớn nhất của Burst Linker. Một ngày nào đó, anh sẽ trở thành Linker nhanh nhất trong thế giới gia tốc và sẽ được mọi người biết đến. Anh sẽ hạ gục mọi vị vua, bay lên khỏi mặt đất, và vươn đến nguồn gốc của Brain Burst. Và em biết chắc rằng. Anh sẽ chạm được đến khả năng tiềm ẩn trong mỗi con người…trong tâm trí và linh hồn họ.”
Kuroyukihime chỉ gật đầu nhẹ, và tiếp tục nói.
“Em…Khi em nhìn thấy bóng dáng anh khi chơi trò đó, em đã run lên. Em đã cảm thấy xúc động vì chưa bao giờ cảm thây nó trước đây. Trái tim em gào thét bên trong ”Không thể ngờ là có một người nhanh đến thế. Eureka…Cuối cùng thì mình cũng đã tìm được vị vua thực sự, người mà sẽ làm thay đổi thế giới gia tốc đã bị mụ mẫm này.”
Haruyuki chỉ có thể lặng người nghe những lời nói của cô ấy.
“Em, nhanh hơn mọi người khác sao…?”
Cậu ta không thể đột nhiên tin điều đó được. Nhưng, trong tình huống này, cậu không cho phép bản thân mình nghi ngờ dù chỉ một từ của Kuroyukihime. Đó là thứ duy nhất cậu nhất quyết không cho phép.
“Nhưng, ngược lại với sức mạnh và tiềm năng mà anh sở hữu, thì con người anh rất mỏng manh…điều đó làm trái tim em đau đớn, cơn đau như muốn xé nát lồng ngực em. Em muốn cúi đầu trước vị vua trong tương lai. Nhưng cùng lúc đó, em cũng muốn bảo vệ anh và ôm anh trong vòng tay của mình. Những cảm xúc mâu thuẫn này cứ lớn dần bên trong em…Và trước khi em nhận ra thì, em đã yêu anh mất rồi. Em cuối cùng cũng nhận ra điều đó vào hôm qua.”
“Hôm…qua?”
“Đúng thế. Khi anh nói về Kurishima-kun. Em phải nói như thế nào nhỉ…em đã không thể kiểm soát bản thân mình khi em ghen lần đầu tiên trong đời. Và thế nên em cũng đã cư xử như thế vào lúc đó. Và sáng nay cũng vậy, em đã nhận ra quá chậm trễ…Không, có thể nó chậm,nhưng nó không hề quá trễ. Giống như lúc này…”
Kuroyukihime cố hết sức để đặt tay mình lên vai của Haruyuki, cô ấy đưa mặt lại gần và mỉm cười.
“Bởi vì em đã có thể tỏ tình với anh. Nếu em có một điều ước, thì đó là em muốn nói trực tiếp với anh ở ngoài đời, nhưng,”
Những giọt nước mắt bắt đầu tuôn trào ra ở đôi mắt lấp lánh đen tuyền của chị, và nhỏ giọt xuống khóe mắt cô ấy.
“Giờ thì…đã đến lúc em nói lời tạm biệt.”
“Chị…Chị định làm gì? Không đâu…phải nói lời tạm biệt, nó thật…”
Haruyuki cố gắng lấy hơi và lắc đầu, chị ấy để lại lời dạy cuối cùng.
“Em xin anh. Hãy trở nên mạnh mẽ hơn…và hãy trở nên nhanh hơn nữa. Đánh bại các <<Vị Vua>> thay em, trèo lên đỉnh cao và nhìn thứ em muốn thấy.”
“Không…Không!!”
Haruyuki hét lớn như đang thét gào lên.
“Em không thể làm điều đó!! Nó quá…Nếu chỉ có một minhg em sẽ không làm được gì! Em sẽ bảo vệ chị…nếu em không thể làm điều đó, thì em sẽ ra đi cùng với chị!! Xin đừng bỏ em lại…em, em vẫn chưa làm được gì cho chị…chưa làm được gì…”
Giọng của cậu pha lẫn với tiếng khóc thổn thức.Bờ môi của Kuroyukihime nhẹ nhàng tiến đến gần khóa chặt môi cậu lại.
Mặc dù chỉ là nụ hôn giữa 2 avatar, nhưng đó là một cảm giác dịu dàng, ấm áp và mềm mại.
Accel World v01 204 [/images/images/image-6.jpeg]https://vignette.wikia.nocookie.net/sonako/images/d/d0/Accel_World_v01_204.jpg/revision/latest?cb=20120924082435
Nụ hôn đó như dài hơn 1000 giây ở thế giới thực, nhưng đối với Haruyuki thì nó là vĩnh cửu. Đôi môi họ tách ra chậm rãi và Kuroyukihime thì thầm.
“Nhất định chúng ta sẽ gặp lại…vào một ngày nào đó.”
Nước mắt cô rơi như những ánh bạc rải xuống khi cô đứng dậy.
Kuroyukihime tiến lại gần chiếc xe và đối mặt với nó, lưng cô ấy tỏa ra một luồng sức mạnh tinh thần mãnh liệt, trong khi Haruyuki thì không thể cử động hay nói gì.
Cô ấy dang rộng đôi tay. Cô ấy vươn thẳng lưng và—
Kuroyukihime nói với một giọng trang nghiêm.
“Physical Full Burst!!”
Paaah…!
Avatar của Kuroyukihime được bao phủ bởi ánh sáng chói lòa, và sau đó biến mất.
Cái gì? Cái gì vừa xảy ra vậy?
Đầu cậu bị bao trùm bởi sự mơ hồ, nỗi lo lắng và những cảm xúc khó tả. Haruyuki cố gắng mở mồm và hét lớn.
“Senpai!!”
Cậu mất đi thăng bằng và ngã xuống vài bước,tầm nhìn của cậu mờ đi lần nữa vì nước mắt.
Và sau đó, Haruyuki nhìn thấy điều mà chính cậu cũng không tin nổi.
Kuroyukihime—cơ thể thật của Kuroyukihime vẫn đang di chuyển mặc dù vẫn đang bị ảnh hưởng bởi hiệu ứng gia tốc.
Kuroyukihime đáng lẽ phải đang đứng đằng sau Haruyuki thật đang đứng chắn giữa chị ấy và chiếc xe, lại đang bước chân lên chỉ 10% so với tốc độ ở thế giới thực, nhưng chị vẫn cử động liên tục, đạp từng bước và tiến lên phía trước.
Một việc như thế—không thể xảy ra được!!
Chương trình Brain Burst phát ra những tín hiệu lượng tử 1000 lần và làm gia tốc nhận thức của người dùng bằng nhịp tim của họ.
Nói đúng hơn, tác dụng của nó không hề ảnh hưởng đến toàn bộ cơ thể. Hơn nữa, ngay cả khi một người gia tốc ở thể của họ, thì việc di chuyển là không thể,nói gì đến đưa mắt nhìn quanh. Thế nên, vào lúc người đó gia tốc, thì chương trình sẽ chia tách nhận thức của họ ra khỏi cơ thể bằng cách sử dụng Full Dive, và kết nối nó với hiện thực giả tạo ra bởi các Social Security camera.
Vậy mà ngay bây giờ, Haruyuki có thể nhìn thấy rõ ràng và nhận thấy cơ thể bằng xương bằng thịt của Kuroyukihime đang di chuyển với tốc độ cực nhanh. Đôi lúc cơ thể màu xanh đó bị mờ đi như đang trôi, có lẽ bởi vì cô ấy đã vượt quá tốc độ ghi hình của Social Security camera.
Nói cách khác—cơ thể thực của cô ấy đang lao tới với tốc độ nhanh gấp 100 lần so với người thường.
Vậy ra đây chính là sức mạnh cuối cùng và cũng là mạnh nhất của Brain Burst. Nó không chỉ làm gia tốc nhận thức mà còn gia tốc toàn bộ cơ thể, quả là một lệnh đáng sợ.
Cơ thể không thể nào chịu nổi khi làm một việc như vậy.
Trên gương mặt của Kuroyukihime, ngoài biểu cảm của sự cương quyết ra, khuôn mặt ấy còn cứng lại như thể cô ấy đang tập trung hết sức mạnh tinh thần để chịu đựng điều gì đó.
Nó hẳn phải là một cơn đau khủng khiếp.
Tất cả cơ bắp và khớp của cô ấy phải đang gào thét cùng một lúc khi bị bắt phải di chuyển với tốc độ không tưởng.
Tuy nhiên, Kuroyukihime không hề dừng lại.
1,2,3 bước, cuối cùng chị cũng đã đi tới bên trái Haruyuki.
Mui xe trước của tên Araya chỉ còn cách Haruyuki không tới 80 xăng-ti-mét.
Kuroyukihime dịu dàng nhấc hai tay lên và đặt lại gần cơ thể của Haruyuki ngay bên cạnh, như thể đang ôm cậu.
Cô ấy bắt đầu đẩy nhẹ cơ thể của Haruyuki sang một bên.
Cùng lúc đó.
Toàn bộ cơ thể cậu cảm nhận được một vụ va chạm khủng khiếp và tầm nhìn cậu bị tối dần đi.
Chuyển động của Kuroyukihime thật tuyệt vời, nhưng nó cũng sẽ tạo ra một cú choáng tương đương vào cơ thể thực với tốc độ cực đại đó. Cú sốc đó đã kích hoạt chức năng an toàn của Neuro Linker và tự động giải thoát cậu khỏi Full Dive.
Ngay lúc đó, màu sắc của vạn vật trở lại với đôi mắt đen tối của cậu như đang hướng ra ngoài.
Haruyuki trở lại với cơ thể thực ngay tức khắc, và cậu ngưng thở khi lưng bị va vào vỉa hè.
Haruyuki quên cả việc lấy lại hơi và mở to mắt ra,ngay trước mặt cậu là—
Có vẻ như Kuroyukihime đang mỉm cười với đôi tay đang với ra.
Ngay lập tức, chiếc xe màu trắng mà đã lao vào trong vỉa hè tông vào cơ thể mảnh mai của Kuroyukihime.
Mui chiếc xe đã múc 2 chân cô ấy và tông vào cô ấy, sau đó cô ấy va vào cửa xe và bay lên cao hơn nữa.
Mái tóc đen của cô ấy tung bay hình cung giữa không trung.
Ánh nắng chiều tả chiếu vào mái tóc và tỏa ánh cam rực rỡ.
Cái cáp nối trực tiếp vẫn còn trên cổ cô ấy rung lên, vẫy chào như lời từ biệt.
CHƯƠNG 7
Trí nhớ lộn xộn của Haruyuki chỉ có thể nhớ lại được những thứ xảy ra sau đó với những hình ảnh của ba màu.
Hình ảnh một dáng người mảnh khảnh, đang co quắp trên vỉa hè – đen.
Hình ảnh vũng máu đang rỉ ra, lan rộng dưới cơ thể đó – đỏ.
Hình ảnh của đôi mắt nhắm nghiền và đôi má đã mất đi vẻ hồng hào vốn có – trắng.
Chiếc cà vạt mà Haruyuki đã dùng để cầm máu cùng tay cậu cũng đã nhanh chóng nhuộm màu đỏ máu.
Bộ đồ của Araya - người đã bò ra khỏi ghế lái của chiếc xe trắng đâm vào một cửa hàng khi đang cười một cách điên cuồng - cũng màu đỏ.
Một chiếc xe tuần tra phóng tới hiện trường và Araya bị nhồi vào ghế sau của nó.
Ngay sau đó, một chiếc xe cứu thương màu trắng cũng xuất hiện và người đàn ông trong bộ đồ trắng đặt Kuroyukihime vào chiếc cáng. Cùng sự thúc dục của ông ta, Haruyuki cũng lên xe với họ và chiếc xe nhanh chóng lái đi.
Và bây giờ thì Haruyuki đang nhìn lên chiếc đèn màu trắng trong góc của một đường cao tốc màu trắng.
Đến tận lúc này, Haruyuki vẫn không thể nghĩ về điều vừa xảy ra trước đó.
Điều duy nhất hiện hữu trong tâm trí cậu chỉ là những hình lặp đi lặp lại của bốn ngày trước khi cậu gặp Kuroyukihime.
Lúc đó – lúc đó, cả lúc đó nữa, Haruyuki đã có thể có sự lựa chọn khác.
Và nếu như cậu chọn khác đi thì, chuyện này đã không bao giờ xảy ra.
Tại sao cậu không chịu chấp nhận bàn tay Kuroyukihime vươn ra cố nắm giữ cậu, ngay cả cảm xúc của cô ấy nữa? Nếu như cậu ngoan ngoãn chấp nhận nó mà không ngoan cố bỏ ngoài tai, thì họ đã có thể chú ý đến chiếc xe đang lao tới và không có vụ tai nạn nào xảy ra.
...Giữa những lỗi mà tôi đã lặp lại nhiều lần trong cuộc đời đến giờ, tôi đã phạm phải một sai lầm chết người không thể cứu vãn được nữa.
Haruyuki lật lại từng mảnh trong trí nhớ lộn xộn của cậu và làm lại từng cái một, nhưng ngay cả Brain Burst cũng không thể thay đổi được quá khứ.
Cậu cứ làm đi làm lại rất lâu sau đó, cho đến khi ngẩng mặt lên nhìn đèn báo.
Chúng vẫn đang chạy, nhưng đột nhiên cửa mở và một y tá bước ra. Haruyuki nhìn về phía chiếc áo choàng trắng đến khi cô tiến gần đến cậu.
Đó là một ý tá trẻ, có vẻ như cô vừa tốt nghiệp khỏi trường y. Khi đối diện với cô – biểu hiện căng thẳng hiện tõ dưới mái tóc được uốn nếp đẹp đẽ - lời nói như tự tuôn ra theo miệng Haruyuki.
“Thế nào... rồi?”
“Bác sĩ và ê-kíp đang làm hết sức của họ.”
Giọng của cô có vẻ khàn và hơi gượng.
“Nhưng cô ấy có quá nhiều vết thương. Chúng tôi đã tiêm vào hạt sửa chữa siêu nhỏ và tình trạng nguy kịch đã phần nào được khống chế. À, về gia đình cô ấy, chúng tôi muốn liên lạc với họ nhưng lại không hề thấy một địa chỉ khẩn cấp nào trong Neuro Linker của cô ấy.
“Eh...”
Ngồi bên cạnh Haruyuki người đang bối rối lúc này, cô y tá nghiêng người về phía trước và tiếp tục.
“Tôi nghĩ cậu biết số nhà cô ấy. Cậu ...với cô ấy...là?”
Vẫn lắng nghe nhưng Haruyuki ngừng lại chưa trả lời.
Mình là gì của “người đó”? Một quân cờ, một thuộc hạ? Mình không muốn dùng những loại từ như thế nữa. Nhưng lúc này, mình cũng không muốn gọi quan hệ đó là bạn bè hay senpai và kouhai.
Ngừng một chút, Haruyuki nghe được những gì cô y tá nói sau quãng dừng, và vô thức nhìn lên.
“...bạn trai cô ấy, phải không?”
“Eh... T-Tại sao cô lại nói vậy?”
Nhìn vào vẻ đẹp của Kuroyukihime – kỳ diệu thay không bị hủy hoại bởi vụ tai nạn – và vẻ ngoài của Haruyuki, không có lý gì cô ấy lại nói vậy.
Theo phản xạ, Haruyuki cuộn tròn mình lại và nhận một cuốn sổ tay từ y tá.
Được đóng dấu với biểu tượng kim loại khắc trên tấm bìa da màu xanh, nó chính là cuốn sổ tay học sinh Trường THSC Umesato.
“Tôi thấy nó khi tôi đang tìm số điện thoại và thông tin cá nhân của cô ấy, xin thứ lỗi.”
Cố gượng cười, cô ta mở trang cuối quyển sổ.
Trong túi phía bên trái có một tấm ảnh thẻ của Kuroyukihime
Và ở phía bên phải, một khuôn mặt tròn quen thuộc...
Nhận lấy quyển sổ với đôi tay run rẩy, Haruyuki nhìn chằm chằm vào bức ảnh có vẻ mặt ngu ngốc của mình. Không còn nghi ngờ gì nữa, đó là bức ảnh cô chụp, khi cậu nghe thấy lời «Tỏ tình» đầu tiên của Kuroyukihime với cậu.
Với tiếng nhỏ giọt, một giọt nước rơi xuống bức ảnh.
Haruyuki không hề nhận ra rằng nước mắt đang rơi ra từ mắt cậu.
“Senpai... Kuroyukihime-senpai”
Giọng nói lầm bầm của cậu rung động mãnh liệt. Rất nhanh chóng, cậu khóc như một đứa trẻ.
“Uu...aa...Uaaaaa!!”
Giữ chặt quyển sổ vào ngực và ngả về phía trước, Haruyuki khóc.
Nước mắt giàn giụa, lăn trên gò má và rơi xuống sàn. Với lồng ngực đau như cắt, lần đầu tiên, vào lúc này, Haruyuki tìm được cảm xúc thật sự của mình.
Cuộc phẫu thuật tiếp tục trong khoảng năm tiếng sau đó.
Khi thời gian chuyển từ chiều tối sang đêm. Haruyuki gửi đi một tin nhắn “Bạn con dính tai nạn hôm nay, tối con sẽ về rất muộn hoặc cũng không về.” và quay lại ghế ngồi.
Gia đình Kuroyukihime có vẻ như đã được liên lạc thông qua nhà trường, nhưng ngạc nhiên thay, thay vì gia đình cô ấy, chỉ có luật sư riêng của gia đình xuất hiện.
Với chiếc Neuro Linker quá khổ, ông luật sư đứng tuổi nhanh chóng hoàn thành các thủ tục pháp lý và bỏ đi sau khoảng mười lăm phút mà không nhìn Haruyuki lấy một lần.
Qua khoản thời gian dài, rất lâu sau đó, đèn cấp cứu mới tắt vào khoảng 10 giờ tối.
Vị bác sĩ trẻ, xuất hiện trong trạng thái kiệt sức hoàn toàn, tỏ vẻ hơi bối rối khi thấy Haruyuki một mình bên ngoài, nhưng anh ta vẫn giải thích tình trạng của cô bằng một giọng rất lịch sự.
"Chúng tôi đã thành công trong việc cầm máu nhưng tổn thương gây ra cho nội tạng là rất lớn nên sẽ không là gì khi cô ấy rơi vào trạng thái sốc.Lô protein tổng hợp siêu nhỏ đang xây dựng lại mô và khôi phục lại sức mạnh, nhưng nó vẫn phụ thuộc vào sức khoẻ của bệnh nhân."
“...Tóm lại, tôi có thể nói rằng tình trạng của cô ấy hiện giờ rất nghiêm trọng. 12 giờ tới sẽ là khoảng thời gian khó khăn. Hãy chuẩn bị trước.”
Kết thúc với vẻ mặt nghiêm trọng, vị bác sĩ rời khỏi hành lang cùng ê-kíp của mình.
Người duy nhất ở lại là vị nữ y tá lúc trước.
Nhìn qua cuốn sổ vẫn nằm gọn trong tay Haruyuki, cô y tá nói với giọng nhẹ nhàng.
“Cậu cũng nên về nhà nghỉ ngơi. Có vẻ như người nhà cô bé sẽ đến vào ngày mai.’
“Ngày mai... sẽ là quá muộn”
Haruyuki cứng đầu trả lời cho thấy cậu không có ý định đi ngay cả một bước khỏi nơi này.
“Bác sĩ nói rằng 12 giờ tới sẽ là khoảng thời gian khó khăn. Mặc dù senpai đang cố gắng hết sức, nhưng không ai có thể ở bên chị ấy, thật... hết sức tàn nhẫn”
“.....Tôi hiểu... Đó là sự thật. Cậu đã liên lạc với gia đình chưa?”
“Vâng... Đằng nào thì cha mẹ tôi sẽ không về nhà đến khoảng một giờ”
“Tôi hiểu. Vậy tôi sẽ mang cho cậu một cái chăn, xin chờ một chút.”
Vào phòng y tá một cách nhanh chóng và quay trở lại gần như ngay lập tức, cô đưa Haruyuki một tấm chăn mỏng.
“Đừng lo lắng. Cô ấy sẽ ổn cả thôi. Cô ấy rất đẹp... và có một người bạn trai tốt bụng như cậu. Những điều thú vị đều bắt đầu từ đây.”
Thực sự - có nhiều thứ hơn là “tất cả đều bắt đầu từ đây” hơn chị nghĩ đấy. Đánh bại «Cyan Pile», đập tan đạo quân của các vị vua khác, và đến nơi “người đó” đang hướng tới. Tất nhiên, tôi cũng đi cùng cô ấy.
Nghĩ vậy, Haruyuki nói.
“Khi nào tôi có thể gặp senpai?”
“Hiện tại thì điều ấy là không thể vì phòng vi máy đã được niêm phong nhiệt độ. Nhưng cậu có thể thấy hình ảnh cô ấy qua hệ thống mạng bệnh viện. Chỉ lần này thôi, tôi sẽ cho phép cậu đặc quyền ấy.”
Vị nữ y tá cười và di chuyển ngón tay của mình trong không khí. Cùng lúc cô thực hiện xong tinh chỉnh, một cổng truy cập xuất hiện trong tầm nhìn của Haruyuki.
Haruyuki hơi ngạc nhiên vì cậu vẫn kết nối được với Neuro Linker của cô nhưng nhanh chóng nhận ra rằng họ đã kết nối với với mạng nội bộ của bệnh viện.
Khi cậu click vào biểu tượng, một cửa sổ video mở ra. Màn hình rất mờ nhưng nhờ căng mắt ra nhìn mà cậu đã nhận ra một chiếc giường có hình dáng kỳ lạ ở chính giữa căn phòng.
Nó như một khối trong suốt, có một chất lỏng bán trong suốt bên trong nó và cậu có thể nhìn thấy một cơ thể trắng muốt ngâm mình trong đó.
Những ống nối với tay và miệng trông có vẻ đau đớn và đôi mắt vẫn nhắm chặt không có lấy một rung động.
“Senpai...”
Ngay lúc này, bên trong cơ thể tinh tế đó, vô số máy móc siêu nhỏ cùng với khát vọng sống của cô đang chiến đấu chống lại những vết thương. Haruyuki không thể làm gì giúp cô trong trận chiến đó. Không có gì, ngoài việc cầu nguyện.
“Đừng lo lắng. Cô ấy sẽ được cứu.”
Vị nữ y tá lặp lại một lần nữa, và sau khi nhẹ nhàng vỗ vai Haruyuki, cô đứng dậy.
“Vì tình trạng cô ấy đang được theo dõi sát sao, chúng tôi sẽ đến ngay lập tức nếu có điều gì xảy ra. Cậu nên nghỉ ngơi một chút.”
“Vâng. À... Ừm, cảm ơn cô rất nhiều.”
Haruyuki cúi đầu cảm ơn khi cô chuẩn bị rời đi.
Khi nhìn vào cửa sổ video, cậu chợt cảm thấy có gì đó không ổn. Trực giác của cậu – được đánh bóng bởi đống kinh nghiệm ảo khổng lồ của mình – mách bảo rằng có thứ gì đó cậu cần phải thấy, thứ gì đó mà cậu phải suy nghĩ.
Cá-Mình đang nhìn cái gì thế này?
Cơ thể Kuroyukihime không có một mảnh vải nào trên vai nhưng, cô vẫn đeo thứ gì đó.
Cô chìm trong chất lỏng bán trong suốt nên cậu không thể nhìn thấy nó, nhưng – thứ màu đen sau cổ cô ấy là một Neuro Linker. Và nối trực tiếp với nó là một sợi cáp mỏng. Nó kéo dài đến máy ống Oxy và nối với một chiếc máy lớn bên cạnh.
“X-Xin vui lòng đợi một chút”
Dừng lại một cách nhanh chóng, vị y tá nghiêng đầu nhìn cậu.
“Có chuyện gì vây?”
“Không, Ừm... Kuro, à không, Neuro Linker của senpai vẫn bật chứ?”
“Đúng vậy. Vì chúng tôi đang theo dõi sóng não của cô ấy.”
“Vậy thì, Ừm... Chiếc máy nối với nó bằng dây cáp không độc lập...?”
-Cái gì?
Thấy Haruyuki có vẻ hốt hoảng, cô mỉm cười như để làm cậu nhẹ lòng.
“Chuyện gì vậy? Cậu lo lắng về an ninh ư? Đừng lo, tường lửa mạng điều trị của bệnh viện rất chắc chắn. Không có hacker nào có thể lọt vào hại cô ấy.”
Khi cậu nhìn lại thì cô đã vẫy tay với dấu “Hẹn gặp lại” và biến mất vào phòng y tá. Haruyuki trả lời trong tâm trí mình khi đang rên rỉ.
-Thông thường đó là sự thật nhưng, “nó” không phải là một thứ bình thường. “Nó”, là thứ có thể dễ dàng xâm nhập vào mạng lưới an ninh được trang bị tường lửa mạnh nhất trong nước và có thể ăn cắp hình ảnh thời gian thực...
Chỉ Brain Burst mới làm được.
Bây giờ, một mình trong hành lang, Haruyuki ngồi xuống với tiếng uỵch trong khi giữ chăn trong tay trái của mình. Neuro Linker của Kuroyukihime đã hoàn toàn bị cắt khỏi mạng toàn cầu. Tuy nhiên, do kết nối trực tiếp vị lợi ích của việc điều trị, cô đã được nối với mạng nội bộ của bệnh viện. Nói cách khác.
Haruyuki thì thầm với giọng run run.
“Brain Burst”
Ngay lập tức, tất cả âm thanh và thế giới bị đóng băng.
Trong mẫu avatar lợn của mình, Haruyuki nhấp vào dấu B rực cháy trong số các biểu tượng xếp hàng trên máy tính để bàn ảo bên trái của mình với những lời cầu nguyện.
Giao diện Brain Burst kích hoạt phù hợp với danh sách đang được mở.
Theo thanh tìm kiếm, cái tên «Silver Crow» xuất hiện ở phía trên cùng của danh sách.
Và, ngay bên dưới nó là cái tên «Black Lotus»
“Không... Không thể như thế...”
Haruyuki rên rỉ.
Nếu cậu chạy Neuro Linker của mình và ngắt kết nối với mạng bệnh viện, cậu có thể biến khỏi danh sách. Nhưng, Kuroyukihime, có sóng não bị giám sát, lại không thể làm được điều đó.
Tất nhiên họ không được kết nối với Net toàn cầu. Do đó, người ta không thể xâm nhập từ bên ngoài. Nhưng nếu có một Burst Linker trong bệnh viện và nếu, họ kích hoạt Brain Burst, nhìn thấy «Black Lotus» và thách đấu cô ấy.
Kuroyukihime trong tình trạng vô thức sẽ bị hạ.
Không, nó sẽ không thuận tiện như vậy, không có lý do gì cho một Burst Linker ở trong cùng một bệnh viện. Vào lúc này, không nên có bất cứ ai vào và ra khỏi bệnh viện nữa, và nếu có một Burst Linker ngoài Haruyuki và Kuroyukihime hiện đang nối với mạng bệnh viện, tên của họ cũng sẽ hiện lên danh sách.
Vì vậy, không cần phải thiếu kiên nhẫn.
Haruyuki cố gắng tự nói với mình. Tuy nhiên, cái cảm giác mồ hôi đang chạy trên hai bàn tay của cậu vẫn không hề biến mất.
Không – Tôi vẫn tìm thứ gì đó.
Điều gì sẽ xảy ra nếu có một Burst Linker biết được «Black Lotus», con mồi lớn nhất trên thế giới, đã bị thương nặng và phải nhập viện, thậm chí biết được cả bệnh viện cô đang điều trị?
Sau khi cố gắng giữ vững suy nghĩ “không thể có chuyện như vậy xảy ra”, Haruyuki mở to mắt cùng với cơn ớn lạnh dọc sống lưng.
Có đấy. Có một kẻ rất nguy hiểm. «Cyan Pile».
Một kẻ bí ẩn chỉ có thể theo dấu nhờ những con virus hắn cài trong Neuro Linker của Chiyuri. Vào lúc này, chỉ có thể kết luận rằng hắn có thể là ai đó ở Trường THCS Umesato.
Và tai nạn của Kuroyukihime lại được thông báo cho nhà trường. Chuyện Araya lái xe không bằng lái và đâm vào cô ngay sau khi được bảo lãnh đã trở thành chủ đề lớn của cả trường. Và chủ đề này sẽ luôn được bàn tán trong các cuộc trò chuyện của học sinh trường Umesato.
Bệnh viện cô ở có thể không bị nêu tên nhưng nếu những fan của cô biết tên bệnh viện. Họ sẽ vội vã xông đến đây bất kỳ lúc nào.
Tuy nhiên – các giáo viên đã biết trước điều này và như thế, nó cũng chỉ là vấn đề về thời gian trước khi tin này lan rộng giữa các học sinh. Nếu các học sinh xuất hiện với số lượng lớn và tràn đến đây, sẽ rất khó để tóm được «Cyan Pile» đang trà trộn trong đó.
Đó là điều... không thể tránh được.
Haruyuki rũ vai xuống và ngồi bên cạnh cơ thể thật đông cứng màu xanh của mình. Cân nhắc kỹ càng, đó là thực tế khi cô chưa thể chiến đấu trong «Duel».
May thay, thách thức cùng một đối thủ chiến đấu chỉ được giới hạn một lần mỗi ngày. Nếu Kuroyukihime lành lặn trở lại, nó sẽ ổn nếu như cô chị bị đánh bại một đến hai lần và mất đi một chút điểm¬.
Không-Thật ngu ngốc!! Kuroyukihime đã nói gì trước đó!?
Haruyuki siết chặt nắm đấm và vội vã đứng dậy.
Lệnh cuối cùng mà cô đã dùng để cứu Haruyuki, «Physical Full Burst».
Cái giá phải trả khi dùng hiệu ứng khủng khiếp đó, là tăng tốc không chỉ ý thức mà còn là thân thể vật lý của họ, là sự mất đi đến 99% Burst Point của họ.
Nhiều khả năng, Kuroyukihime hiện tại, sở hữu số Burst Point cực kỳ ít ỏi, đã bị giảm xuống ít hơn cả tên «Cyan Pile» khi đang ở cấp thấp, sẽ là quá nhanh để Burst Point của cô về 0.
Và vào lúc đó, Brain Burst của Kuroyukihime sẽ bị gỡ cài đặt.
Với “người đó”, ước muốn duy nhất là tiếp tục chiến đấu chỉ để đạt cấp 10, nó gần như đồng nghĩa với cái chết.
Mình không thể để điều đó xảy ra, mình hoàn toàn không cho phép nó xảy ra. Mình không thể cho phép «Cyan Pile» đấu với cô ấy dù chỉ một lần.
Kuroyukihime mạo hiểm cả mạng sống của mình chỉ để cứu mình.
Đó là lý do vì sao, tại lúc này, mình sẽ bảo vệ nó. Ước mơ của cô ấy.
Từ lúc này, mình sẽ canh lối vào của bệnh viện và không ngủ nữa. Cho dù có phải sử dụng hết toàn bộ chỗ điểm này. Mình sẽ gia tốc mỗi khi có một học sinh trường Umesato xuất hiện, tìm «Cyan Pile» và thách thức hắn.
Và sau đó – mình sẽ đánh bại hắn. Mình sẽ đánh bại kẻ đang trên đà hết điểm của mình và đày hắn biến khỏi Accel World mãi mãi.
“Em sẽ bảo vệ chị. Em chắc chắn sẽ bảo vệ chị.”
Trong cái thế giới màu xanh chỉ có mình cậu, Haruyuki nói.
“Bởi vì... em... em một số thứ cần nói với chị. Khi chúng ta gặp lại. Đó là lý do lần này, em sẽ chiến đấu.”
Đảo mắt về phía Kuroyukihime, người đang nằm ở phía bên kia bức tường màu xanh trước mặt cậu, Haruyuki tuyên bố chắc nịch.
Trở về thực tại bằng cách đưa ra lệnh Burst Out, Haruyuki ôm lấy đầu gối và ngồi xuống băng ghế, quấn chăn quanh mình và nhìn chằm chằm vào lối vào bên trái trong hành lang.
Có nhiều lối vào bệnh viện nhưng người ta phải xác thực Neuro Linker của họ ở cổng vào nếu muốn kết nối với mạng bệnh viện. Vì vậy «Cyan Pile» chắc chắn sẽ xuất hiện ở đó.
Kim đồng hồ điểm 10 rưỡi đêm.
Cơ hội để chúng xuất hiện vào lúc này, khi mà giờ thăm bệnh đã kết thúc, là rất thấp, nhưng kẻ địch cũng đã bắt đầu tập hợp. Nếu chúng định tấn công cô khi cô đang trong trạng thái vô thức, thì chúng sẽ bắt đầu ngay sau khi biết tên bệnh viện.
Haruyuki mở Neuro Linker và đặt chuông báo thức ở mức cao nhất. Với điều đó, nếu cậu chuẩn bị ngủ, nó sẽ kêu to đến mức khủn khiếp và đánh thức cậu dậy.
Đây là lần đầu tiên Haruyuki thức khuya như vậy.
Tuy nhiên, không hề cảm thấy buồn chán, cậu tiếp tục nhìn vào khoảng ánh sáng mờ ảo ở lối vào và thỉnh thoảng liếc nhìn cửa sổ video của phòng Cấp cứu.
Nằm trong chiếc giường đặc biệt, cơ thể trắng muốt của Kuroyukihime không hề có lấy một cử động, nhưng Haruyuki cảm thấy rõ ràng cô đang trải qua một trận chiến tuyệt vọng giữa sự sống và cái chết.
Hãy cố gắng hết sức. Cố gắng hết sức.
Mỗi lần nhìn video, cậu đều cầu nguyện điều đó sâu trong tim mình. Cậu và “người đó” được kết nối thông qua Neuro Linker của họ, mạng bệnh viện và cả chương trình Brain Burst. Đó là lý do tại sao lời cầu nguyện của cậu chắc chắn sẽ được trả lời. Haruyuki tin chắc điều đó.
Khoảng 2 giờ sáng, cô y tá với vẻ mặt lo lắng mang ly cà phê đến xem xét tình trạng của cậu. Không đường và sữa, vị của ly cà phê đen mà cậu uống lần đầu tiên trong đời thật cay đắng.
5 giờ sáng, khi ánh sáng của bình minh chiếu qua cửa ra vào. Sau khi do dự một chút, Haruyuki lao vào nhà vệ sinh và quay trở lại trong khoảng thời gian ngắn nhất của đời mình.
6 giờ sáng, khi mật độ người tăng dần, Haruyuki lại càng tăng cường sự cảnh giác của mình.
7 giờ sáng, các nhân viên ca đêm hoàn thành công việc của mình và về nhà. Y tá đưa cậu một tách cà phê cùng với bánh sandwich, rồi bỏ đi sau khi nói những lời mang tính động viên với cậu.
8 giờ 30 phút sáng-
Sau khi các nhân viên trực đêm tại quầy tiếp tân đã đổi ca, cánh cửa tự động ở lối vào bệnh viện mở ra.
Như đã chờ sẵn, một số bệnh nhân, chủ yếu là người già, đi qua lối vào.
Cảm thấy tỉnh táo hơn, Haruyuki mở to hai mắt và đăm đăm nhìn vào dòng người.
Thậm chí nếu có người nói rằng nửa năm đã trôi qua kể từ khi họ vào học và đó chỉ là một trường học có quy mô nhỏ với ba lớp học cho mỗi lớp, họ cũng không thể nhớ hết khuôn mặt của toàn bộ học sinh trường Umesato. Khi cậu nhìn những khuôn mặt trẻ tuổi mà cậu không chắc chắn, cậu không hề ngần ngại tăng tốc và kiểm tra danh sách.
Khi tăng cường sự tập trung của mình, thời gian trôi qua với một tốc độ khủng khiếp so với cậu.
Ba mươi lăm phút. Bốn mươi phút.
Kuroyukihime chưa hề nhận ra tình trạng nghiêm trọng của mình. Trong mười hai tiếng mà bác sĩ đã nói, mười tiếng đã trôi qua.
Hãy nhanh chóng tỉnh lại và lấy lại ý thức.
Haruyuki cầu nguyện trong tuyệt vọng.
Chỉ một lần nữa – chỉ một lần thôi, tôi muốn “người đó” trong thế giới gia tốc, chỉ có hai chúng tôi.
Và tôi nói rằng bắt đầu từ lúc này. Cảm xúc của tôi. Tôi sẽ nói chuyện một cách trung thực tự tận đáy lòng mình.
8 giờ 45 phút sáng.
Cuối cùng, Haruyuki cũng nhìn thấy một khuôn mặt quen thuộc lần đầu tiên kể từ lúc cậu bắt đầu nhiệm vụ cảnh giới.
Trong thoáng chốc, hơi thở của cậu bị ngắt quãng – và rồi trở lại mà không có lấy một tiếng thở dài nhẹ nhõm.
Khuôn mặt đó không chỉ là quen thuộc. Đó còn là một trong hai khuôn mặt cậu quen thuộc nhất trên thế giới này.
Thân hình cao và mảnh khảnh được bọ trong lớp áo khoác velour và quần chino. Tóc cậu ta, có vẻ hơi thưa, toả ra màu nâu bóng trong ánh nắng buổi sáng.
Do đó, cậu bước đến...
Haruyuki cố giũ bỏ sự căng thẳng và mỉm cười.
“Ê, Taku! Đằng này!”
Nhờ tiếng gọi của cậu, Mayuzumi Takumu dừng lại.
Có vẻ như cậu chưa hề nhận ra sự có mặt của Haruyuki. Mắt cậu đảo qua cửa ra vào và cuối cùng dừng lại ở hành lang nối với phòng cấp cứu.
Cậu nhìn thấy Haruyuki đang đứng khỏi ghế và vẫy tay, sau đó-
Takumu hơi nghiêng đầu, và chớp mắt vài lần.
Ngay sau đó, nụ cười vui vẻ hiện ra trên mặt Takumu.
Sau khi nhanh chóng đưa tay khỏi túi chiếc áo khoác, cậu chạm tay vào chiếc Neuro Linker màu xanh của mình.
“Chờ tớ lấy được xác nhận của bệnh viện đã” là những gì Haruyuki nghĩ. Đồng thời, Haruyuki mỉm cười nghĩ “Đúng là một anh chàng máy móc”.
Bất kể mục tiêu của việc đến bệnh viện là thăm bệnh nhân hoặc khám bệnh, nó là quy định quốc gia trong tất cả các bệnh viện khi một người phải xác nhận Neuro Linker với mạng bệnh viện khi bước qua cổng, và sau đó là kiểm tra ID tại bàn lễ tân và nhận một thẻ tên.
Tuy vậy, người đứng ở cửa cũng chỉ mất 30 giây đến khi việc kiểm tra hoàn thành, do đó cũng không có khác biệt nhiều lắm khi một người vừa chạy trong khi làm việc đó. Trên thực tế, khi Haruyuki đến đây vào đêm qua, cậu đã chạy không ngừng đến khi đứng trước ER, nên việc kiểm tra kết thúc lúc Kuroyukihime biến mất bên kia cánh cửa.
Nhưng dường như Takumu không hề có ý định phá vỡ ngay cả một quy định tầm thường như vậy. Kể cả khi thấy Haruyuki lộ rõ sự thất vọng, cậu cũng chỉ đứng giữa lối vào chờ thông báo hoàn thành.
Sau đó, như nhận ra cái gì đó, Takumu chuyển mình qua một bên.
Đôi mắt cậu hướng về phía cánh cửa tự động và đặt tay trái lên miệng như đang cố gọi ai đó.
“Chiyuri cũng đến?” – Haruyuki nghĩ, cậu cũng cố gắng nhìn qua phía bên kia lối vào.
Trước khi rời ánh mắt khỏi Takumu. Một nỗi lo lắng mơ hồ xâm chiếm lấy cậu.
Takumu, một người có hành vi đúng mực khác hẳn Haruyuki, đang hét lên trong bệnh viện?
Thay vì dùng tay mình như chiếc loa, nó lại giống như là cái miệng. Và những từ ngữ được phát ra từ đó.
Với Haruyuki, có vẻ như Takumu đang cố giấu điều gì đó.
Vào khoảnh khắc đó, rùng mình – cảm giác lạnh sống lưng chạy quanh người cậu.
Ngay cả khi đang mở to mắt và đứng như phỗng, vài suy nghĩ loé lên trong tâm trí cậu.
T-Tại sao mình lại kết luận rằng hắn - «Cyan Pile» - là một học sinh tại trường Umesato?
Tất nhiên, vì hắn đã cài virus vào Neuro Linker của Chiyuri. Vì hắn đã sử dụng Chiyuri như bước đệm và tấn công Kuroyukihime như một bóng ma từ nơi nào đó trong mạng nội bộ của trường.
Nhưng, chuyện gì sẽ xảy ra nếu hắn tạo ra cửa sau chỉ vì lợi ích từ việc truy cập nó từ mạng toàn cầu? Trong trường hợp đó, các nghi phạm sẽ không bị giới hạn trong trường Umesato, mà sẽ mở rộng ra toàn quốc.
Cùng lúc đó, một ý nghĩ giúp thu hẹp phạm vi xuất hiện.
Tại sao lại là Chiyuri? Tất nhiên vì cô có thể liên lạc dễ dàng với hắn.
Một ai đó ở ngoài trường, là người gần gũi nhất với cô. Một ai đó rất gần cô, đủ để có thể kết nối trực tiếp với Neuro Linker của Chiyuri. Chỉ có một người có đủ các điều kiện này. Người đó, ngay lúc này, đang đứng trước mặt cậu chỉ 20 mét.
Những suy nghĩ đi đến kết luận của mình, và miệng Haruyuki tự bật ra.
“Burst Link!!”
-người vừa là bạn thời bé và cũng là bạn trai của Chiyuri. Takumu.
Tách!
Cả thế giới bao trùm trong bầu không khí khô khốc và băng giá.
Trước mặt cậu, Takumu, với bàn tay trái đặt trước miệng mình, chuyển sang màu xanh.
Nhưng, điều đó không đúng. Trong lòng bàn tay đó, Takumu cũng ra lệnh cùng lúc với cậu. Và ý thức của hắn cũng được gia tốc trong không gian đông cứng khác với Haruyuki.
Ngươi? Chính ngươi? Không thể nào. Không thể thế được. Tại sao? Tại sao?
Ngay cả khi đang gào thét trong tâm trí, tay phải avatar của Haruyuki loé lên phia trên của chiếc máy tính ảo ở tốc độ lớn nhất có thể.
Ngay lúc này, Takumu cũng làm điều tương tự. Kích hoạt giao diện Brain Burst, và chờ đợi các cập nhật phù hợp. Và sau đó hắn sẽ nhấn vào »Black Lotus» và thách đấu cô ấy.
Trước khi điều đó xảy ra, Haruyuki phải thách đấu «Cyan Pile».
Cậu nghiến chặt răng, mở rộng đôi mắt của mình và nhìn chằm chằm vào danh sách tìm kiếm.
Với một tiếng “ping”, tên của cậu xuất hiện ở đầu trang. «Silver Crow».
Tiếp sau đó là người yêu quý mà cậu cần phải bảo vệ. «Black Lotus».
Và rồi cuối cùng, tên của kẻ địch mà cậu cần phải tiêu diệt xuất hiện thực sự lần đầu tiên trước mắt Haruyuki. «Cyan Pile».
Vừa kịp lúc-!!
Trong khi vừa hét lên với cả tâm hồn và thể xác, Haruyuki ngay lập tức nhấp vào tên hắn và thách đấu từ một cửa sổ bật ra.