Virtus's Reader
Akikan! - 04

Chương 4: CHƯƠNG 4: HỒI QUY NGUYÊN TRẠNG, LẶNG LẼ MỘT BÓNG HÌNH

Sáng sớm thức dậy, Kakeru rời khỏi giường vươn vai một cái. Một tia nắng dịu nhẹ chiếu qua khe hở rèm cửa, lũ chim sẻ đang mở đại nhạc hội ngoài ban công hót líu lo không ngừng, nhưng nhiệt độ lúc này vẫn khiến người ta cảm thấy hơi se lạnh.

Kakeru bước ra khỏi phòng, đi ngang qua tủ lạnh, cứ thế mặc nguyên đồ ngủ đi vào phòng vệ sinh.

Trên bồn rửa mặt đặt chai xịt dưỡng tóc rối, tuýp sữa rửa mặt, và các loại mỹ phẩm dưỡng da. Nhưng Kakeru lại cầm lấy bánh xà phòng bên cạnh bắt đầu rửa mặt, rồi làm ướt mái tóc ngủ rối bù để vuốt lại một chút là xong, còn râu ria không cạo hình như cũng chẳng sao.

Dùng khăn lau mặt xong, Kakeru nhìn vào tấm gương trước mắt. Mặc dù khuôn mặt vì tiếp xúc với nước ấm mà có chút hồng hào, nhưng lại chẳng mang bất kỳ biểu cảm nào.

Hơi nở một nụ cười, rồi lại đổi thành vẻ mặt giận dữ.

Khuôn mặt này chẳng có gì đặc sắc và vẫn như mọi ngày, tấm gương mờ hơi nước phản chiếu nụ cười bất lực.

Quay lại phòng ăn, đi ngang qua tủ lạnh. Bữa sáng vẫn là bánh mì như cũ, chỉ cần phết thêm bơ và mứt là có thể nuốt xuống bụng.

Nhưng hôm nay Kakeru không làm thế, vì cậu cảm thấy phết bơ và mứt rất phiền phức; hơn nữa trong quá khứ, vào lúc này trước mặt cậu lẽ ra đã có sẵn bánh mì được phết xong xuôi.

Kakeru ngồi xuống bàn ăn, xé vỏ chiếc bánh mì bơ mua từ cửa hàng tiện lợi hôm qua. Cho dù không phết thêm bơ và mứt, thế này cũng đã đủ ngon rồi.

Đi vào phòng vệ sinh, nhanh chóng đánh răng xong, cậu cởi đồ ngủ ném thẳng vào máy giặt. Khi trên người chỉ còn lại một chiếc quần lót, bỗng cảm thấy cái lạnh dường như khiến cả nội tạng cũng phải run rẩy. Kakeru nhanh chóng quay về phòng, mặc vào bộ đồng phục vốn treo trên mắc áo, kéo vạt áo sơ mi ra, thắt chặt nơ cổ là xong xuôi.

Cặp sách lúc nào cũng trống rỗng, vì những thứ đáng lẽ phải để bên trong đều vứt hết ở trường, nên giờ coi như đã chuẩn bị xong để đi học. Nhưng nhìn đồng hồ, Kakeru phát hiện sớm hơn mọi ngày khoảng hai mươi phút.

"...Hai mươi phút." Nhiều thật đấy.

Thời gian thế mà lại dư dả đến vậy.

"......"

Kakeru ngồi phịch xuống giường. Do không có việc gì làm, cậu bèn bật tivi lên xem, nhưng bất kể chương trình nào cũng đều quá sôi động khiến người ta cảm thấy phiền muộn, chẳng bao lâu sau cậu lại tắt tivi. Xung quanh chìm vào tĩnh lặng, dường như ngay cả lũ chim sẻ cũng đã đổi địa điểm biểu diễn. Kakeru cứ thế chẳng làm gì cả, ngồi lì trên giường.

Căn phòng không có ai khác ngoài chính mình, trong khoảnh khắc như đóng băng, ngay cả hơi thở cũng ngày càng nông. Cảm giác này giống như nhịp tim hoàn toàn biến mất, nếu cứ tiếp tục thế này, dường như ngay cả bản thân cũng sẽ tan biến mất.

Chờ đợi, chỉ là như vậy, sự chờ đợi vô tận.

Một giây, một phút, cuối cùng mười phút dài tựa như một giờ.

Chắc chắn là do hôm nay quá lạnh, cộng thêm trước đó quá bận rộn nên mới thế.

Tuyệt đối là như vậy, cho dù có một mình cũng chẳng có gì to tát.

Rõ ràng chỉ là từ số dương trở về số 0 mà thôi.

Chứ không phải từ 0 biến thành số âm.

Chỉ là như vậy mà thôi.

Cuối cùng, cũng đến giờ đi học bình thường.

Kèm theo tiếng lò xo kêu cọt kẹt chói tai, Kakeru nhanh chóng đứng dậy, chộp lấy cặp sách đi ra cửa chính.

Cậu lại đi ngang qua tủ lạnh.

Tùy tiện xỏ chân vào giày vải, mở khóa cửa, xoay nắm tay, đẩy ra.

Bước ra khỏi căn phòng cô độc một mình.

'Chúng ta đi thôi.'

Đã không còn câu nói này nữa rồi.

Nhưng chuyện này cũng chẳng có gì to tát.

Chỉ là từ số 0 lại trở về số 0 mà thôi.

Đi trên con đường đến trường, càng đến gần trường, càng có nhiều người mặc trang phục giống mình. Có người đi xe đạp, có người cúi đầu đi thẳng, có người mang vẻ mặt ngái ngủ, còn có những nhóm người đi cùng nhau.

Kakeru cố gắng giữ thẳng lưng, sải bước lớn đi về phía trước.

Tiếp đó, cuối cùng cũng nhìn thấy hai người quen thuộc đi tới từ phía trước.

Kakeru khựng lại trong giây lát, hít nhẹ một hơi, rồi hơi mím môi.

Giống như đã luyện tập trước gương ở bồn rửa mặt lúc nãy.

Chỉ cần tỏ ra bình thường như mọi khi là được.

"Sharu sharu pu ☆ Sharu sharu pu ☆ Sharu sharu pu pu Pa~~☆"

Kakeru vừa lắc hông, vừa búng tay từ từ tiếp cận hai người.

"......"

"......"

"Wu! Pa! Wu! Turururu ☆ Turururu ☆ A! Ha!"

Những học sinh khác qua lại xung quanh đều lộ ra ánh mắt như nhìn thấy thứ không nên thấy, giống như tránh cống rãnh, họ đi vòng qua một đoạn lớn rồi nhanh chóng rời đi.

"......", "......"

"Sharu sharu pu ☆ Sharu sharu pu ☆ Sharu sharu pu pu ru ——☆ Wu! Pa! Turururu, sharu sharu pu ☆ Sharu sharu pu ☆ A! Ha! Sharu sharu pu... ☆ Huhu, sharu sharu pu! Sharu sharu pu! Sharu sharu sharu pu! Sharu ruru pu! Huhuhu, sharu sharu pu pu pu Pa~~☆~~Hu~~Ha~~Hu~~Sharu sharu sharu pu pu pu ——☆ Sharu sharu —— Cô định để tôi diễn đến bao giờ hả!"

"Ái chà? Đã xong rồi sao?"

Najimi lắc lắc cọng tóc ngốc trên đỉnh đầu, cố ý nhướng mày lên.

"Hộc, hộc, hộc... Cái đồ đáng ghét này, đừng có giả ngu với tôi nha... Thế mà lại chơi trò lạt mềm buộc chặt với tôi."

"Tại Najimi còn tưởng sau màn mở đầu này, sẽ bước vào phần biểu diễn chính thức chứ. Nhưng nói thật nhé, thế này là xong rồi á?"

"Hự!"

"Chẳng lẽ chỉ là cứ nói sharu sharu pu mãi thôi sao? Chỉ là nghĩ gì diễn nấy thôi sao? Cho nên chỉ là một màn xuất hiện lố lăng thôi sao?"

"A, ư, cái đó..."

"Cái này chẳng thú vị chút nào đâu nha, Kakeru."

Najimi đảo mắt tuyên án tử hình, Kakeru thấy vậy quyết định kháng cáo.

"Đù... đùa kiểu gì vậy! Đương nhiên không phải kết thúc như thế rồi ——! Nếu ví dụ như rạp chiếu phim, thì đây chỉ là lúc khán giả vừa ngồi vào ghế, đưa tay chuẩn bị ăn bắp rang bơ thôi ——!"

"Thế thì nhanh lên đi."

"Đươ... đương nhiên không thành vấn đề, giờ sẽ cho các người chứng kiến siêu tuyệt kỹ H.P. của bản đại gia đây. Yo."

"Ừm."

Najimi & Yell chỉ thản nhiên nhìn sang.

"Hãy say đắm trong siêu tuyệt kỹ của bản đại gia đi!"

"Ừm, nhảy nhanh lên."

"Đượ... được thôi, bắt đầu nhé? Nhảy nhé? Nhảy nhé?"

"Biết rồi mà, nhảy nhanh lên."

"Ơ —— a —— cái này là vô địch sấm sét tuyệt vời lắm đấy nhé? Giác ngộ đi rồi nghe cho kỹ..."

"Nhanh lên."

"......Yu, Yu, YOC! Mau Shut up nhìn kỹ HiP Pop của Me..."

"Không được dùng tiếng Bunny để lấp liếm cho qua chuyện đâu nha."

"......Ư......"

"Quả nhiên là chưa nghĩ ra cái gì mà."

Ánh mắt khinh bỉ của Najimi lạnh lùng bắn tới. Nói thật thì, cô nàng rất khắt khe với mấy trò tấu hài kiểu này.

Kakeru bị dồn vào đường cùng bèn thẹn quá hóa giận, làm liều như con thú bị vây khốn.

"Ta phi! Im đi im đi! Cô 'troll' nhanh quá đấy! Rõ ràng đã bảo bây giờ mới bắt đầu mà! Tấu hài là phải ngã sấp mặt trước rồi mới chính thức bắt đầu chứ! Bây giờ màn biểu diễn lật ngược tình thế này mới gọi là tuyệt chiêu gia truyền đây! Nhìn Yell mà xem! Cô ấy bây giờ tuy vẫn giữ bộ mặt poker face, nhưng thực ra hạt giống cười bò trong lòng đã nảy mầm bùng nổ rồi đấy!"

"Vậy sao? Yell đã muốn cười rồi à?"

"Không có chuyện đó, tôi hoàn toàn không hiểu ý nghĩa màn biểu diễn của ngài Kakeru muốn truyền tải điều gì."

"Hự!"

Yell vẫn giữ vẻ mặt vô cảm như được đúc từ khuôn ra.

"Khô... không có chuyện đó đâu! Đã bảo là trong lòng cô ấy thực ra rất muốn cười rồi! Tuyệt đối là như vậy! Đúng không...? Là như vậy đúng không? Chỉ thiếu chút nữa là cười banh nóc rồi đúng không? Làm ơn nói thế đi mà..."

Lòng tự trọng đã hoàn toàn sụp đổ, Kakeru lúc này đi đứng lảo đảo như con gấu mèo đi bằng hai chân, tiến về phía Yell.

Nhưng mà ——

'Đừng có mà đắc ý quá trớn.'

"Oh ——!"

Vì câu nói này quá tàn nhẫn, Kakeru bất giác ôm đầu ngồi xổm ngay xuống đường nhựa.

"......Hu hu, Yell đồ đại ngốc! Tôi nhất định sẽ hư hỏng cho cô xem —— Mặc toàn đồ đua xe đặc công, rồi vừa vung cái cờ đánh nhau siêu ngầu, vừa lái con xe máy trộm được đua xe ở Shonan cho cô xem..."

Kakeru như bức tượng đá lăn lóc bên vệ đường, quay lưng lại với hai người kia mà dỗi hờn.

Tuy nhiên, Najimi lại ngạc nhiên lên tiếng:

"......Kakeru, cậu đang nói nhảm gì thế?"

"Ai bảo Yell cô ấy..."

"Yell vừa nãy có nói gì sao?"

"Hả? Tại cô ấy vừa mắng tớ đừng có đắc ý quá trớn..."

"Nhưng mà Najimi đâu có nghe thấy gì đâu... Yell, em có nói không?"

Hai người đồng thời nhìn về phía Yell.

Đương sự lúc này hiếm khi lộ ra vẻ mặt hoảng hốt, không hiểu sao còn đưa tay đè lên túi áo bên phải áo khoác.

"Chủ... Chủ nhân, thật sự vô cùng xin lỗi, em có đồ để quên trong phòng chưa mang ra, xin ngài và ngài Kakeru cứ đến trường trước ạ."

"Hả!? Quên cái gì thế? Najimi có thể cùng em quay lại lấy nha?"

"Khô... không cần đâu ạ, cái đó ——"

Ngay lúc Yell ấp úng nói, chuông trường học cũng vừa vặn vang lên.

"Chủ nhân! Xin hãy nhanh chóng đến trường! Cứ thế này sẽ muộn học mất!"

"Ơ? Nhưng Yell cũng thế mà."

"Với tốc độ chân của em có thể kịp quay lại trường trước tiết một, xin ngài và ngài Kakeru mau vào đi ạ."

Yell dùng sức đẩy hai người về phía cổng trường, sau đó một tay đè lên túi áo khoác, nhanh như gió rời đi.

"......Chuyện này là sao?"

"Không biết nữa... Nhắc mới nhớ, Yell từ sáng sớm đã hơi lạ lạ..."

Hai người nhìn nhau, nhưng học sinh xung quanh đã bắt đầu chạy chậm ùa về phía phòng học.

"......Thôi kệ, chúng ta đi thôi."

Kakeru thở dài, vác cặp lên vai đi về phía phòng học.

Nhưng Najimi không đi theo, Kakeru đi được năm bước thì dừng lại ngoảnh đầu nhìn.

Najimi lúc này mở to đôi mắt tròn xoe, nhìn chằm chằm vào mặt Kakeru như đang quan sát kỹ lưỡng.

"......Làm gì thế, không nhanh lên là muộn đấy."

Najimi không nói gì, đôi mắt vẫn tiếp tục nhìn chằm chằm Kakeru, cô nàng từ từ tiến lại gần, rồi ——

Bất ngờ đưa một ngón tay chọc vào má Kakeru.

"Chọc này chọc này ——"

"......Cô làm cái trò gì thế, con nhóc chết tiệt."

"Không sao chứ?"

"......"

Kakeru lúc này không biết nên làm ra vẻ mặt gì cho phải.

Najimi tiếp tục chọc má Kakeru nói:

"Cái này không buồn cười đâu nha? Kakeru."

"......Ồn ào quá."

............Chuyện đó tôi cũng biết mà.

Kakeru đã rất lâu rồi không nghiêm túc nghe giảng.

Najimi bình thường luôn mở miệng nói chuyện với cậu, và Yell rảnh rỗi lại thò tay sang kiếm chuyện, hôm nay đều im lặng chép bài.

Trên bục giảng, thầy giáo tiếng Anh đang lớn tiếng đọc bài. Vì thầy là kiều bào trở về từ Ấn Độ, nên được học sinh đặt cho cái biệt danh vinh dự là 'Cá Ngừ Ấn Độ'.

Cá Ngừ Ấn Độ kết thúc bài giảng, chuông reo báo hiệu giờ ra chơi, rồi tiết tiếp theo là thầy Cá Chình bước vào bắt đầu giờ Lịch sử phương Tây. Thầy ấy giống như con Cá Chép lớn xác, cho đến ba tháng trước vẫn bị học sinh gọi là Cá Diếc con, nhưng thầy đã kết hôn rồi, tựa như một con Cá Chép đã thuận lợi trưởng thành hóa thành cá lớn.

Sau khi Cá Chép kết thúc bài giảng, tiếp theo là giờ Cổ văn của thầy Cá Mặt Trăng, còn thầy Tảo Biển thì dạy Hóa học.

Sau giờ nghỉ trưa, tiết năm và tiết sáu buổi chiều là giờ Mỹ thuật của thầy Yasaka.

Thầy được học sinh gọi là Thung Lũng Silicon, nhưng thầy hoàn toàn khác với Thung Lũng Silicon thực tế ở California, phương pháp giảng dạy có thể nói là cực kỳ phóng khoáng và tùy hứng.

'Mỹ thuật nên truyền thụ chính là nghệ thuật, cái gọi là nghệ thuật, chính là ban cho vật vô hình một hình thể. Dựa trên định nghĩa đó, hình thể ấy sẽ khác nhau tùy mỗi người, cho nên không cần giới hạn trong hội họa, muốn làm gì thì làm.'

Dựa trên sự kiên định đó của thầy, nên trong giờ học dù tạo ra tác phẩm gì cũng được.

Đương nhiên có người sẽ sáng tác bằng hội họa cơ bản nhất, cũng có người chia nhóm vừa chơi vừa nặn đất sét, nhưng cũng có người sáng tác tiểu thuyết hoặc sáng tác nhạc, những tác phẩm chẳng liên quan gì đến mỹ thuật. Còn Najimi và Yell thì cùng nhau ngồi đan một vật gì đó, hình như là muốn đan khăn quàng cổ.

Cho đến hiện tại, Kakeru đều vẽ chân dung. Còn bức tranh vẽ dở đó, hôm nay thì ngủ yên trong cuốn tập vẽ, chưa từng được mở ra.

Hôm nay Kakeru quyết định chọn nghệ thuật ngủ gật. Ban đầu định đứng ngủ như một bức tượng điêu khắc, nhưng hành động này thực sự quá miễn cưỡng, cuối cùng dứt khoát nằm ra sàn.

Cậu nằm sấp trên đất, dùng ngón trỏ chấm ít màu đỏ, để lại lời trăn trối 'Hung thủ là kẻ cuồng chị gái' trên sàn nhà coi như hoàn thành tác phẩm.

◇ ◇ ◇

—— Thật là vô cùng đáng tiếc, cậu Kakeru.

Câu đầu tiên Otoya mở miệng nói, chính là cười nhạo như vậy.

Đó là chuyện xảy ra sau khi Melon chạy khỏi sân tập.

Đối với Kakeru, sau chuyện đó nhất định phải trải qua một khoảng thời gian mới có thể vực dậy được.

Sau khi miễn cưỡng suy nghĩ được, Kakeru gọi điện thoại cho Otoya. Nhưng không biết đối phương ở nơi không có sóng, hay là đang bận nghe điện thoại, tóm lại cậu hoàn toàn không liên lạc được với Otoya. Sau nhiều lần chờ đợi và gọi lại, cuối cùng cũng thành công nói chuyện với Otoya.

Trong lòng Kakeru vô cùng thấp thỏm lo âu.

Bây giờ lo lắng nhỡ đâu đã quá muộn, lo lắng Melon đã tự mình cắt đứt khế ước với chủ nhân, hai bên trở thành người dưng nước lã ——

'Thật đáng tiếc, cậu Kakeru, cô Melon dường như vẫn chưa thể hạ quyết tâm.'

Otoya khinh khỉnh nói.

Nghe lời Otoya thì Melon quả thực có gọi điện cho hắn, và hắn cũng đã nói cho Melon biết 'cách rời khỏi chủ nhân' mà hắn từng đề cập, nhưng Melon không thực hiện ngay, chỉ nói sẽ suy nghĩ thêm rồi cúp máy, Kakeru nghe vậy tạm thời yên tâm.

'Cô Melon đang ở đâu ư? Chuyện này sao tôi biết được, chút chuyện nhỏ này thì tự mình đi giải quyết đi.'

Otoya nói xong, lại như muốn chế giễu bồi thêm một câu.

'Tuy nhiên, tôi cũng rất nghi ngờ liệu gặp mặt rồi thì có thể cứu vãn được gì không đấy.'

Tiếp đó, Otoya liền ngắt cuộc gọi trước.

Kakeru cứ giữ nguyên tư thế nghe điện thoại, toàn thân cứng đờ một lúc lâu.

Sau đó, mọi người đi tìm kiếm bất cứ nơi nào Melon có thể đến, nhưng đều công cốc.

Mọi người đều rất lo lắng, Melon rốt cuộc đã chạy đi đâu rồi.

Kakeru đương nhiên cũng mang tâm trạng tương tự.

Nhưng dù vậy, trong lòng cậu đồng thời cũng cảm thấy ——

May mà không tìm thấy.

Bởi vì đúng như Otoya nói, cho dù tìm thấy Melon, tiếp theo phải làm sao?

Rốt cuộc nên nói gì với Melon mới tốt —— thú thật, Kakeru hoàn toàn không biết.

Cho đến nay, mình và Melon đã tranh cãi rất nhiều lần, nhưng dù cậu thường không hiểu suy nghĩ của Melon, Melon cũng chưa từng giống như lần này một hơi bùng nổ hết bất mãn trong lòng.

'Có gì muốn nói thì mau nói ra đi, không nói rõ ràng ta hoàn toàn không hiểu đâu.'

Đây là lời Kakeru từng nói trước kia.

Sau đó, Melon cũng đã nói rõ ràng với Kakeru, nhưng Kakeru vẫn không hiểu.

Cái gì cũng không hiểu.

—— Những ngày Melon không ở bên cạnh, rõ ràng chỉ là thiếu đi một người mà thôi, thế mà lại...

Lại...

'Kakeru.'

...Haizz, thật là, chuyện của Melon cứ luẩn quẩn trong đầu không dứt.

Thời gian Melon không ở bên cạnh càng dài, càng dễ nhớ lại hình dáng và giọng nói của cô ấy. Sự tồn tại của Melon cũng không ngừng phình to trong lòng, khó chịu như sắp nổ tung.

Cậu không biết khi nào Melon sẽ cắt đứt khế ước, chỉ cần nghĩ đến chuyện này, Kakeru đã cảm thấy lồng ngực thắt lại muốn phát điên.

'Kakeru, Kakeru!'

Giọng nói của Melon hiện lên trong lòng sống động như vậy, giống như chính tai mình nghe thấy thật.

Khi cô ấy rời khỏi bên cạnh, mới lần đầu tiên nhận ra.

Sự tồn tại của cô ấy quan trọng đến thế.

Nhưng mà, tôi đối với Melon —— rốt cuộc là gì chứ?

Melon cô ấy... nhìn nhận tôi như thế nào?

Tôi thực sự có tư cách ở bên cạnh Melon không?

So với tôi thế này, liệu người khác có thích hợp ở bên cô ấy hơn ——

'Mau dậy đi! Đồ ngốc Kakeru!'

"—— Melon?"

Kakeru bỗng nhiên tỉnh dậy.

Đồng thời ——

Một cú va chạm mạnh giáng xuống đỉnh đầu Kakeru.

"~~~~~~~~~!?"

Vừa mới tỉnh, lại thêm một cú nữa.

"Cậu đang mơ mộng cái gì thế! Còn không mau tập trung vào nghệ thuật cho tôi!"

Trên đỉnh đầu truyền đến tiếng gầm trầm đục của thầy Yasaka.

Kakeru dùng tay xoa gáy ngẩng đầu lên, nhìn quanh một chút rồi mở miệng nói:

"A, cái đó, thưa thầy, vừa nãy có nghe thấy giọng của Melon không ạ?"

"Cái gì? Trò Melon bị cảm xin nghỉ ốm mà."

"Không, vừa nãy em thực sự có nghe thấy. Cái đó, có ai... Này, Najimi, cậu không nghe thấy sao?"

"Hả? Najimi không nghe thấy nha —" Najimi dừng tay đan khăn quàng cổ thắc mắc nói: "Nếu Kakeru ngủ ở phía sau nghe thấy, theo lý thuyết Najimi cũng phải nghe thấy mới đúng chứ..."

"Thật là, chỉ toàn mơ thấy con gái thôi."

"Không phải đâu ——! Vừa nãy tớ thực sự có nghe thấy mà! Yell! Cô không nghe thấy sao?"

"Hự..." Yell lỡ tay, que đan rơi xuống đất.

Trên khuôn mặt vốn dĩ dửng dưng như không liên quan, bỗng nhiên toát ra vài giọt mồ hôi to đùng.

"Sao, sao thế? Trong người không khỏe à?"

"A, không... Vâng, cảm thấy có chút khó chịu..."

"Hả!? Không sao chứ?"

"Vâng, ra ngoài hít thở không khí trong lành một chút chắc là không sao đâu ạ... Thật sự vô cùng xin lỗi."

"Chuyện này có gì đâu mà phải xin lỗi!"

"Không... Thật sự vô cùng xin lỗi."

Yell chân thành xin lỗi Najimi đang lo lắng.

"Không cần bận tâm thầy đang dạy đâu, em mau xuống phòng y tế đi, đừng cố quá."

"Vậy Yell, Najimi cũng đi cùng em."

"Không cần đâu ạ, em đi một mình không sao, cảm ơn ngài đã nhọc lòng."

Yell cúi chào vài lần, rồi vội vã bước ra khỏi phòng mỹ thuật... hơn nữa không hiểu sao còn đưa tay đè lên túi áo đồng phục.

Mặc dù các bạn trong lớp đều lộ vẻ hơi lo lắng, nhưng chuyện này cũng chỉ là một chốc lát, mọi người chẳng bao lâu sau lại cắm cúi vào tác phẩm của mình.

"......Ơ? Nhắc mới nhớ..."

"Sao thế?"

"Vừa nãy không nghe thấy câu trả lời của Yell nhỉ, tớ thực sự có nghe thấy giọng của Melon mà..."

"......Kakeru quả nhiên là đang lo lắng cho bé Melon sao?"

"......Không có đâu, cái loại người bỏ chạy đó biến thành thế nào cũng mặc kệ."

Kakeru bất lực quay đầu đi, vì nếu cứ tiếp tục thế này, cậu sẽ nhớ lại thời điểm hai ngày trước, cảnh tượng mình khóc òa trước mặt mọi người, nghĩ xem đã bao nhiêu năm rồi không khóc lớn trước mặt người khác.

Najimi rõ ràng phát ra tiếng "Hứ ——" bất mãn, rồi nheo mắt lại.

Kakeru càng cảm thấy xấu hổ, bèn định nằm xuống sàn tiếp tục ngủ giả chết.

Lúc này, thầy Yasaka dùng đầu ngón tay chọc nhẹ vào cái đầu nhỏ của Kakeru.

"Này, Daichi, tôi chẳng phải đã bảo làm cái gì đó có tính nghệ thuật sao?"

"Em định ngủ một cách đầy nghệ thuật." Kakeru nằm trên sàn trực tiếp đáp lại như vậy.

"Cái này thì có tính nghệ thuật ở đâu, hơn nữa cái 'luyến tỷ tình kết' này là sao?"

"Chính là chỉ người yêu chị gái ruột của mình đến mức không thể kiềm chế, và kẻ đó chính là hung thủ giết chết em."

"Ngây thơ quá, loại tiếng lóng của giới trẻ này chẳng có chút tính nghệ thuật nào đâu nhé."

"Vậy ạ, thế thì..."

Kakeru lẳng lặng ngẩng đầu lên, lại dùng ngón trỏ chấm màu, sửa lại thành nội dung dưới đây rồi lại nằm vật ra.

【Hung thủ là kẻ loạn luân.】

"Rất tốt."

Thầy Yasaka có vẻ hài lòng gật đầu.

"Đợi đã! Đây là hiểu lầm mà!"

Cuối cùng không nhịn được nữa, Gigolo mặt mày tái mét hét thảm thiết.

◆ ◆ ◆

Trên sân thượng nhà thể chất bên cạnh tòa nhà học.

Về cơ bản, người thường đương nhiên không thể lên được đây... nếu là người bình thường.

"Xin cô đừng tự tiện mở miệng nói chuyện."

'......Ồn ào quá, tại lỡ mồm tự động nói ra thôi mà, biết làm sao được.'

"Cô dùng cái giọng điệu đó là ý gì hả?"

Yell khó chịu đưa tay vào túi, lấy ra một vật từ bên trong.

Đó là lon Melon Soda, để ngăn nước chảy ra, bên trên đã đậy một cái nắp nhựa, và dùng băng dính cố định lại.

Cô ấy chính là Melon đã hóa thành lon nước, từ sáng hôm nay cô ấy cứ trốn trong túi áo của Yell. Mà ở trạng thái này mở miệng nói chuyện, giọng nói đó chỉ có Kakeru là chủ nhân và Yell cùng là Akikan mới nghe thấy được.

—— Sau sự kiện đó, Melon lang thang không mục đích trên phố.

Mặc dù giận dỗi bỏ chạy, nhưng thực ra Melon chẳng có dự định gì cả. Cô ấy trong lúc nóng giận đã nói những lời đó, và trước đó gọi điện hỏi Otoya 'cách rời khỏi chủ nhân', nhưng cô ấy không thực sự định chia tay với Kakeru.

Lúc đó cô ấy thực sự tức giận, cho đến bây giờ vẫn rất ghét tên đó...

Tuy nói là vậy... bản thân vẫn không thể hạ quyết tâm rời bỏ hắn.

Hơn nữa quan trọng là cho dù thực sự muốn rời đi ——

—— Tên Otoya này, đùa kiểu gì vậy! Đó là cái phương pháp quái quỷ gì chứ!

Thú thật, Melon lúc đó thực sự muốn tìm người để than vãn, nhưng cô ấy không thể nói cho Yell biết.

Bởi vì...

"Thật là, quả nhiên không nên giúp cô trốn, lại còn lừa dối Chủ nhân nhiều lần, chẳng có chút lợi ích nào."

'Hừ, cô nói thế mà nghe được à? Chẳng lẽ không muốn biết cách rời khỏi chủ nhân sao? Hay là, tôi đi nói cho Najimi biết nhé.'

Chỉ cần nói thế, Melon có thể ăn vạ bên cạnh Yell.

Sau khi chửi bới một trận đã đời như thế, Melon thực sự không thể giả vờ như không có chuyện gì mà chủ động quay về, nhưng cô ấy vẫn rất để ý nhất cử nhất động của Kakeru. Thế là, cô ấy nghĩ ra chỉ cần thần không biết quỷ không hay xúi giục ai đó giúp mình ẩn náu, là có thể âm thầm quan sát hành động của Kakeru.

Nếu nhờ Najimi giúp, cô ấy nhất định sẽ lén mách lẻo với Kakeru, cho nên phải tìm một người kín miệng, và biết sự tồn tại của Akikan mới được —— với điều kiện này làm tiền đề, Yell có thể nói là ứng cử viên số một.

Mặc dù phải dựa dẫm vào Yell khiến cô ấy rất khó chịu, nhưng chuyện này cũng là bất khả kháng, Melon không có bất kỳ sự lựa chọn nào khác.

Yell dường như cũng rất để ý đến 'cách rời khỏi chủ nhân', cho nên mới miễn cưỡng đồng ý yêu cầu của Melon. Nhìn bộ dạng của cô nàng, hình như rất ngại để Najimi biết phương pháp đó.

"......Tóm lại, xin cô đừng hành động thiếu suy nghĩ."

'Ta biết rồi mà, nhưng cô cũng thế, đừng có lúc nào cũng trưng ra cái bộ dạng dễ khiến người ta nghi ngờ.'

"......"

Yell với vẻ mặt cực kỳ không vui nhét Melon vào túi.

Tiếp đó là một tràng im lặng.

Gió mạnh lạnh lẽo, khô khốc và đầy ác ý liên tục thổi qua, những cây bạch dương trồng quanh nhà thể chất, thân cây trần trụi chịu lạnh đung đưa u ám theo gió. Có lẽ do ảnh hưởng của gió mạnh như vậy, bầu trời bao la biến thành màu xanh nhạt, những đám mây trắng hình cái đón gót giày cũng dần trở nên mỏng manh trong suốt.

"......Cô..."

Bỗng nhiên, Yell mở miệng đặt câu hỏi: "Nhìn nhận ngài Kakeru như thế nào?"

'C... Cô tự nhiên hỏi cái này làm gì!?' Melon có chút ngỡ ngàng.

"Không có gì, chỉ là chợt nghĩ đến, muốn hiểu cô làm thế này rốt cuộc là vì cái gì."

'Dù có nói với cô, cô cũng không hiểu đâu.'

Mặc dù Melon trả lời như vậy, trong đầu cũng đang suy nghĩ nên giải thích thế nào. Tình cảm này đối với Kakeru rốt cuộc là gì, bản thân nên diễn tả thành lời ra sao.

Ta ghét nhất là Kakeru, cái loại người không có chút dây thần kinh nào như thế, trên đời này căn bản không thể có người thứ hai. Cộng thêm gần đây cơ hội nói chuyện với người khác tăng lên, càng làm nổi bật rõ rệt cái tính cách kỳ quặc của hắn.

Rõ ràng là một tên ngốc, hơn nữa còn ích kỷ, hoàn toàn không suy nghĩ đến cảm xúc của người khác, tính cách biến thái, yếu đuối, mồm miệng độc địa...

...Nhưng mà, không muốn rời khỏi bên cạnh hắn.

Ngược lại là rất muốn ở bên hắn, muốn mãi mãi ở bên cạnh hắn, những điều này là cảm xúc chân thật nhất từ tận đáy lòng.

Từ trước đã cảm thấy rất kỳ lạ, tâm trạng mâu thuẫn này rốt cuộc là gì? Trải qua chuyện lần này, cảm nhận càng thêm rõ nét. Chỉ cần nghĩ đến Kakeru, trong lòng liền vô cùng đau khổ; chỉ cần Kakeru không ở bên cạnh, liền cảm thấy vô cùng cô đơn, nhìn thấy Kakeru và Najimi ở bên nhau, liền vô cớ tức giận.

Cãi nhau to với Kakeru ở sân tập, căn bản không phải là ghét Kakeru... không đúng, nói ghét là ghét thật, nhưng phải nói sao nhỉ... đúng vậy, tuy là rất ghét, nhưng càng hy vọng hắn sẽ thích mình.

Chính là như vậy, trong lòng nhất định là hy vọng Kakeru có thể thích mình, nhưng Kakeru thế mà chỉ coi mình là một cái lon bình thường —— chỉ coi là một sự tồn tại cần bảo vệ mà thôi...

Cho nên, ta ghét nhất là Kakeru.

Nếu cảm giác đối với ta có thể nhanh chóng biến thành...

'Thích thì tốt rồi.'

"Cái gì?"

Thình —— thình —— thình —— thình ——...

Chuông báo hết tiết năm vang lên.

Đối với câu nói lỡ miệng này, Melon bỗng nhận ra bọt khí ga đang không ngừng trào lên.

'Khô... Không phải thế đâu! Ta ghét nhất là Kakeru đấy nhé!'

"Là cảm thấy ngài Kakeru không coi trọng cô sao?"

'Ư...' Đối mặt với Yell nhạy bén hơn tưởng tượng, Melon cứng họng.

Yell nhìn bộ dạng đó của cô coi như là ngầm thừa nhận, nhìn xuống một cái rồi tiếp tục mở miệng nói:

"Tại sao lại hy vọng ngài Kakeru thích cô chứ?"

'Cái... Cái đó là vì... tại sao... nhỉ...?'

—— Chẳng lẽ... không lẽ là... ta đối với Kakeru ——

'Không phải thế! Tuyệt đối không có chuyện đó! Tại sao ta lại đối với cái tên đó...!'

Melon tức tối lắc đầu qua lại, nhưng vì cô bây giờ đang ở trạng thái cái lon, nên đương nhiên chẳng có thay đổi gì.

Yell hiếm khi lộ ra vẻ mặt bất lực, khẽ thở dài nói:

"Nói tóm lại, chỉ cần hiểu được ngài Kakeru thật lòng nghĩ về cô, cô sẽ thỏa mãn rồi chứ gì."

'......Gì chứ, cô nói cái giọng đó, khiến người ta hơi bực mình đấy.'

Cứ như là bà chị lớn tuổi đang dỗ dành đứa trẻ quấy khóc vô lý vậy.

"Nhưng điều tôi vừa nói hoàn toàn phù hợp với tình trạng của cô mà, cô muốn hiểu rõ tâm trạng của ngài Kakeru."

'Hừ! Tên đó đang nghĩ gì, ta biết tỏng rồi.'

Dù sao hắn tuyệt đối chỉ coi ta là một cái lon bình thường.

Khi Melon đang dỗi hờn trong túi, Yell tựa như lầm bầm một mình khẽ nói:

"......Tôi có thể hiểu được tâm trạng của cô."

'Hả!?'

"Chủ nhân đang gọi tôi rồi."

Yell nhanh chóng thu lại biểu cảm và đứng dậy, cứ như chú chó trung thành nghe thấy tiếng bước chân chủ nhân. Yell chạy băng băng trên sân thượng nhà thể chất, nhảy lên cành cây bạch dương rồi tiếp đất nhẹ nhàng; cùng lúc đó, có thể thấy Najimi đang đi giữa hàng cây dẫn đến nhà thể chất, và đang tiến lại gần đây. Cô nàng vừa giẫm lên thảm lá rụng bạch dương đã hóa thành màu lông cáo, miệng vừa gọi: "Yell ~ —— Em ở đâu ——?"

"Chủ nhân." Yell giữ chặt túi áo, nhanh chóng chạy về phía Najimi.

"A! Tìm thấy Yell rồi, thật là —— em chạy đi đâu thế? Vì em không ở trong phòng y tế, Najimi lo lắm đấy nhé?"

"Vô cùng xin lỗi, vừa khéo ra ngoài hít thở không khí, bây giờ đã không sao rồi, cơ thể cũng không có gì đáng ngại, để ngài lo lắng thế này, thật sự vô cùng xin lỗi."

"Vậy hả? Ừm, nếu vậy thì không sao... Cái đó, Yell."

Najimi nói đến đây, liền tò mò nhìn chăm chú vào mặt Yell hỏi:

"Em không phải là chạy đi gặp ai đó chứ?"

"Dạ?"

Melon đang ở trong túi, cảm nhận được cơ thể Yell như bị điện giật, run lên trong nháy mắt.

"Tạ... Tại sao lại nghĩ như vậy ạ?"

Nhìn Yell đang bối rối, Najimi đặt ngón trỏ lên đôi môi mọng của mình, đảo đôi mắt tròn to dễ thương, trầm ngâm một lúc rồi mở miệng nói:

"Phải nói sao nhỉ, có lẽ là giọng của Yell quá bình ổn rồi."

"Lời này có ý là...?"

"Ừm... Thông thường, trong tình trạng gió thổi mạnh và khô thế này, đứng một mình bên ngoài, tình trạng cổ họng lẽ ra sẽ không tốt lắm, nhưng giọng của Yell lại vẫn trong trẻo dễ nghe như vậy... Cho nên chị mới nghĩ, không phải là vừa nãy vẫn luôn nói chuyện với ai đó chứ ~~?"

Najimi nói với vẻ mặt cực kỳ thẳng thắn. Đối mặt với ánh mắt ngây thơ như vậy, Yell như bị người ta bóp cổ, nuốt khan một ngụm nước bọt.

"Thế nào hả? Yell."

"Em, em..."

'Không được nói đâu đấy.'

Mặc dù Melon nhắc nhở như quát mắng, nhưng cũng rất hiểu tâm trạng của Yell lúc này. Đối với Yell có độ trung thành cực cao, nói dối Najimi là chuyện đau khổ nhất.

"Em, em... Chủ nhân, em..."

Yell như bị tra tấn dã man, nhắm chặt hai mắt, bộ dạng vô cùng đau khổ chuẩn bị mở miệng thì ——

Thình —— thình —— thình —— thình ——...

"A! Vào lớp rồi! Chúng ta mau đi thôi!"

Cọng tóc ngốc của Najimi nhanh chóng dựng thẳng lên, hoảng hốt kéo tay Yell chạy về phía trước.

"Chủ, Chủ nhân."

"Không nhanh lên là muộn đấy! Số giờ điểm danh đúng là con yêu quái lãng phí!"

"......Thật sự vô cùng xin lỗi."

Yell vẻ mặt ủ rũ cứ thế bị Najimi kéo chạy về phía trước, đồng thời cũng thì thầm nói nhỏ:

"......Cô nợ tôi một món nợ ân tình lớn đấy nhé, Melon."

◆ ◆ ◆

Toudou Kensuke hôm nay bỗng nhiên quyết định nghỉ học không đến trường.

Không đúng, phải nói là cậu ta chỉ khi nào hứng lên mới đến trường.

Và khoảng thời gian không đến trường này, cậu ta luôn tùy tiện đi tìm niềm vui.

Nhưng mà, cậu ta cũng chỉ là giả vờ đi tìm chỗ chơi, thực tế thì vô cùng nhàm chán, nhưng bắt buộc phải tỏ ra cái bộ dạng đó. Đây không phải vì người khác, mà là vì chính mình.

Bình thường vẫn luôn làm thế, lãng phí thời gian vô mục đích, mượn đó để trốn tránh mọi thứ.

Bình thường vẫn luôn như vậy, nhưng bây giờ ——

"Hai mươi mốt, hai mươi hai, hai mươi... ba... hai mươi... bốn... hai mươi... lăm..."

Hai mũi chân Kensuke tì vào mép giường, hai tay chống xuống sàn nhà hít đất, chiếc áo phông nửa người trên đã ướt đẫm mồ hôi.

Nhìn cân nặng đã lâu không đo, so với lúc còn là võ sĩ quyền anh đã tăng bốn ký, lực tay cũng đã giảm sút đáng kể; mặc dù không cảm thấy với trạng thái hiện tại sẽ thua đối phương, nhưng cậu ta muốn giết chết gã đàn ông đó một cách hoàn hảo.

Sau khi kết thúc năm mươi cái hít đất, nhân lúc hơi thở vẫn còn dồn dập, Kensuke nhanh chóng nằm xuống sàn gỗ, bắt đầu chuẩn bị gập bụng.

Đúng lúc này, cửa truyền đến tiếng động, sau đó Mai bước vào phòng.

"Đến đúng lúc lắm, này, giữ hộ cái cổ chân."

"......Làm cái trò gì thế."

Mai hung dữ lườm xéo một cái, Kensuke thì vẫn tự mình tiếp tục gập bụng.

"Nhìn không biết à."

"Quả nhiên là định đi chiến đấu thật à."

"Đúng thế."

"Ngươi là đồ ngốc à?"

Mai bước qua người Kensuke, ngồi phịch xuống giường.

"Thế mà lại tự tiện chấp nhận quyết đấu, ngươi có ý gì hả?"

"......"

Kensuke phớt lờ câu hỏi của cô, vẫn lẳng lặng gập bụng.

"Ngươi không yên tâm giao cho ta chiến đấu sao!? Khốn kiếp!"

Kensuke chống nửa người trên dậy, vò mái tóc ngắn đầy mồ hôi, cậu ta ngẩng đầu lên nhìn Mai, mất kiên nhẫn mở miệng nói:

"Lải nhải quá, trước đó chẳng phải đã nói với ngươi rồi sao?"

Sau khi nói cho Mai biết quyết định đơn đấu với Daichi Kakeru, tâm trạng của cô vẫn luôn rất tệ.

"Không phải đã từ chối rồi sao? Tại sao bây giờ lại chấp nhận?"

"Vì muốn tự tay giết chết tên khốn Daichi đó, chỉ vậy thôi."

"......Có liên quan gì không..."

Giọng điệu của Mai bỗng trầm xuống, Kensuke chẳng hiểu chút nào hàm ý của cô.

"Sao? Chẳng lẽ ngươi muốn nói ta sẽ thua à?"

"Không phải ý đó... Phải nói sao nhỉ..."

Mai lúng túng gãi vai nói:

"...Thì, thì là, ngộ nhỡ Kensuke thua —— đến lúc đó ta chẳng phải gặp rắc rối sao..."

"......Hừ!"

Kensuke khinh khỉnh nhếch mép. Quả nhiên, con nhỏ này đến cuối cùng vẫn chỉ nghĩ đến bản thân. Nhưng thế cũng chẳng sao, dù gì cô ta cũng chỉ là một cái lon, đồ vật mà thôi, căn bản không cần mong đợi cô ta có thể có biểu hiện gì ngoài chiến đấu. Giống như Kensuke không lo lắng cho Mai, Mai cũng sẽ không lo lắng cho mình, như thế là tốt nhất.

"Này, Kensuke, đâu cần thiết nhất định phải tuân thủ quy tắc của đối phương chứ? Cứ coi như thêm một sự bảo đảm, ngươi để ta đấu với Akikan của đối phương ——"

"Cấm ngươi hành động thiếu suy nghĩ." Kensuke mạnh mẽ cướp lời ngăn lại.

"Chỉ cần giao cho ta là được."

Kensuke dùng giọng điệu không cho phép phản bác nói, rồi tiếp tục lẳng lặng tập luyện.

Rõ, thưa Chủ nhân.

Mai không nói ra câu trả lời như mọi khi, cô chỉ ngồi trên giường, không nói một lời nhìn chằm chằm Kensuke.

Do Mai quay lưng về phía ánh nắng chiều đỏ rực chiếu qua cửa sổ, khiến biểu cảm của cô trông dường như trở nên càng thêm thâm trầm u ám.

◆ ◆ ◆

Sau giờ học, Kakeru ngồi xe máy của Gigolo đến sân tập. Gigolo quyết định tạm dừng mọi hoạt động của câu lạc bộ bóng đá, giúp Kakeru tiến hành huấn luyện cho đến ngày đại hội thể thao.

Sau khi đến sân tập, Kakeru thay áo phông và quần lửng, nghe theo chỉ thị của Gigolo bắt đầu huấn luyện. Còn khoảng mười thực tập sinh xung quanh, ai nấy đều đã mồ hôi nhễ nhại.

Hội trưởng Akanuma lắc lư cái thân hình to lớn từ văn phòng bên trong sân tập đi ra.

"Chú ơi, xin chú giúp đỡ nhiều ạ."

Gigolo cung kính mở miệng chào hỏi, Akanuma lại vẻ mặt nghiêm trọng, chỉ nói một câu "...Ừ, dụng cụ ở đây cứ tùy ý sử dụng" rồi đi hướng dẫn các thực tập sinh khác.

"...Quả nhiên, từ sau khi sự kiện trước đó xảy ra, chú ấy trở nên rất thiếu sức sống."

"Là... là vậy sao."

"Chắc là cảm thấy hối hận về chuyện quá khứ, vì người chú Akanuma thương nhất chính là tiền bối Toudou... Cho nên chắc là có cảm giác tội lỗi rất sâu sắc đối với chuyện lần này."

"...Cậu thì nghĩ thế nào?"

"Tớ?" Mặc dù Gigolo hỏi lại, nhưng cậu ta lập tức hiểu ý. "...Tớ không sao đâu, tớ rất tôn trọng tiền bối Toudou, nhưng chuyện này không liên quan đến tình hình trước mắt, tớ tuyệt đối không cho phép võ sĩ quyền anh vung nắm đấm về phía người thường. Cho nên hy vọng Kakeru cậu nỗ lực hơn nữa, để tiền bối Toudou mau chóng tỉnh ngộ."

Gigolo nói như vậy, nhưng trên mặt vẫn lộ ra cảm giác tội lỗi rõ rệt, Kakeru bèn quyết định không truy hỏi thêm nữa.

"......Kakeru, cậu cũng phải phấn chấn lên nhé."

"Hả?"

Gigolo ấp úng nói: "Tớ không rõ tình hình, cũng không định hỏi... Nhưng bé Melon nhất định sẽ quay lại thôi."

"A..." Tuy đã mở miệng, nhưng trong khoảnh khắc lại nín thở. "Hừ! Tớ mới không thèm lo lắng cho cái loại người đó đâu, muốn đi thì đi, tớ mới không rảnh hơi đi đuổi theo."

"Thật là... vẫn cứ sĩ diện hão như thế."

"Cậu đang nói nhảm cái gì thế."

"Biết rồi mà, tớ sẽ không nhắc đến chuyện này nữa." Gigolo nở nụ cười khổ bất lực, rồi như muốn xốc lại tinh thần đấm tay một cái nói: "Chúng ta mau bắt đầu thôi."

Kakeru bỏ lỡ thời cơ mở miệng phản bác, đành phải lẳng lặng nuốt hết cảm xúc bực bội vào bụng.

Gigolo hắng giọng một cái, rồi với vẻ mặt đáng tin cậy hơn bình thường nói:

"Trước khi bắt đầu, có chuyện muốn xác nhận với cậu một chút. Ngày quyết đấu là ngày đầu tiên của đại hội thể thao, ngày 25 tháng 11 đúng không? Vì vậy thực tế chỉ còn chưa đầy hai tuần, mặc dù trận đấu sử dụng quy tắc tổng hợp, nhưng quy tắc chi tiết, loại găng tay và thời gian thi đấu, đều là đến ngày thi đấu mới quyết định nhỉ?"

"Đúng thế."

"Được, nếu đã vậy, tốt nhất nên đấu với trang bị của quyền anh nghiệp dư sẽ có lợi hơn."

"Tại sao?"

"Cậu vừa quấn băng tay vừa nghe tớ nói." Gigolo nói xong, bắt đầu trình bày lý do.

"Thứ nhất, mặc dù áp dụng quy tắc tổng hợp, nhưng thêm vào kỹ thuật vật không phải là chuyện tốt, vì các kỹ thuật khóa khớp hay siết cổ là tập càng nhiều, hiệu quả càng tốt, như vậy mới có thể giảm bớt sơ hở. Chỉ dựa vào hai tuần học rất dễ bị đối phương nhìn thấu, hơn nữa tớ cũng không thể dạy sâu được."

"...Vậy à." Kakeru ngồi trên ghế dài vật lộn với băng tay lại mở miệng nói: "Tớ còn tưởng đối đầu với đối thủ mạnh hơn mình, quy tắc càng lỏng lẻo càng có cơ hội chứ."

"Suy nghĩ này không sai, đơn thuần dùng quy tắc quyền anh để đánh thì tuyệt đối không có bất kỳ cơ hội thắng nào."

"Thế còn đòn đá thì sao? Đối mặt với võ sĩ quyền anh, dùng đá ngang có vẻ rất hiệu quả."

"Ừm... Thực ra đòn đá khó hơn tưởng tượng nhiều đấy. Nếu không rèn luyện lực chân tử tế, rất dễ bị đối phương đá phản đòn mà chịu đòn nặng, nếu muốn đá, cũng chỉ dùng để đá một cái khi uy hiếp thôi."

"Chỉ được đá một cái... à..."

Quấn băng xong, gấp phần đầu vào trong cố định lại, Kakeru đứng dậy khỏi ghế dài.

"Ừm, về cơ bản chắc sẽ diễn biến thành hai bên đấm nhau, cho nên thay vì sử dụng găng tay hở ngón của võ thuật tổng hợp, chọn phụ kiện của quyền anh nghiệp dư sẽ an toàn hơn... Và điểm này, đối với mắt của tiền bối Toudou cũng vậy."

"......"

"Haha, vậy thì bắt đầu thôi, vì sẽ bắt đầu từ bài tập giãn cơ và đấu tập mô phỏng, nên chúng ta đến trước gương trước đã."

Như cảm thấy mình lỡ lời, Gigolo bước đi như muốn chạy trốn.

"Khoan đã, Gigolo, trước khi bắt đầu tớ muốn hỏi cậu một chuyện rất quan trọng."

Kakeru nghiêm túc gọi Gigolo lại.

"...Chuyện gì?"

Gigolo nhận ra sự việc không đơn giản, vẻ mặt cũng vô cùng nghiêm túc.

Kakeru nuốt ực một ngụm nước bọt, với vẻ mặt khó tả mở miệng nói:

"Chị Miko... chị Miko của tớ đang ở đâu? Nhớ là tớ nghe nói chị ấy thường xuyên đến sân tập này..."

"......" Gigolo lúc này vẻ mặt quái dị như Lý Tiểu Long tham gia bốc thăm trúng thưởng, lại chỉ đổi được một tờ giấy lộn.

"Vì tớ đã bảo chị Miko là Kakeru sắp đến sân tập, xin chị ấy trong thời gian ngắn đừng đến đây."

Gigolo tuyên bố cực kỳ lạnh lùng xong, không đợi Kakeru đưa ra bất kỳ phản ứng nào đã rảo bước rời đi.

Sau khi khởi động bằng bài tập giãn cơ và nhảy dây, Kakeru bắt đầu học các động tác đấm như cú thọc (jab), đấm thẳng (straight), móc ngang (hook) và móc lên (uppercut), mỗi động tác đều thực hiện đấu tập mô phỏng ba phút trước gương.

Tiếp theo là trước tấm gương lớn kín cả bức tường, liên tục không ngừng thực hiện các tổ hợp như cú thọc trái + đấm thẳng phải, cú thọc trái + móc ngang trái + móc lên phải v.v... Và mỗi động tác đều phải tập ba phút, là để dễ làm quen với cảm giác thi đấu, nghỉ ngơi cũng giống như thi đấu, chỉ có một phút giữa hiệp thôi. Cách tập trên tổng cộng làm bốn hiệp.

"Hộc, hộc... Cũng khá căng đấy... mấy cái này..."

Mười lăm phút dài đằng đẵng cuối cùng cũng kết thúc, Kakeru thở hồng hộc, cuối cùng vì quá mệt mỏi, hai tay chống trực tiếp lên đầu gối.

"Mới đầu đương nhiên sẽ thấy rất đuối, nhưng cậu cũng giỏi lắm đấy, cho dù tập đến mức hai tay không nhấc lên nổi, chân vẫn có thể trụ đến cuối cùng, xem ra là do quá khứ có chơi thể thao, dẫn đến phần thân dưới rất vững. Chỉ riêng điểm này mà so, nói không chừng đã thắng tiền bối Toudou hiện tại rồi. Vậy tiếp theo để hai tay tạm thời nghỉ ngơi, tiện thể rèn luyện cơ bụng."

Kakeru nằm xuống tấm thảm thể dục trải trên sàn trước gương, do Gigolo giữ hai chân cậu tiến hành huấn luyện cơ bụng. Mỗi hiệp năm mươi cái, tổng cộng làm hai hiệp.

"Cái này đối với tớ dễ như ăn kẹo, vì bình thường tớ vẫn hay làm mà." Kakeru vừa nói, vừa ung dung nở nụ cười.

"Mười sáu, mười bảy... Ừm, nhưng điểm này cũng khá quan trọng đấy. Hai mươi, hai mươi mốt, nếu không rèn luyện cơ bụng, căn bản không phải là đối thủ của tiền bối Toudou. Hai mươi lăm, hai mươi sáu..."

"Nói thế là sao?"

"Ba mươi, ừm... Chuyện này liên quan đến cú đấm quyết định cuối cùng của tiền bối Toudou. Kakeru đấu tập với tớ chắc đã hiểu rồi chứ, khi cậu mang trang bị quyền anh nghiệp dư lên sàn thi đấu, về cơ bản rất khó xảy ra tình huống một đấm KO. Ba mươi lăm, ba mươi sáu... Hơn nữa nhìn từ quy tắc, chỉ cần trúng vài cú liên hoàn, trọng tài sẽ trực tiếp phán định là đo ván đứng (standing knockdown), rất ít khi phải đánh đến mức đếm mười giây đo ván để phân thắng bại. Trong đó nhiều nhất là RSC (Referee Stop Contest), nếu trọng tài nhận định là trận đấu một chiều, hoặc một hiệp bị đối phương đánh ngã hai lần, đều được tính là tình huống kết thúc sớm đấy."

"...Ừm... Tóm lại, chắc là do lực đấm của học sinh không đủ nhỉ."

"Tuy nói là vậy," Gigolo không hiểu sao hạ thấp giọng. "Trường hợp của tiền bối Toudou lại hoàn toàn khác, số lần anh ấy một đấm KO nhiều không đếm xuể."

Kakeru vừa gập bụng, vừa nuốt mạnh một ngụm nước bọt hỏi: "...Tại sao?"

"Bởi vì đó là đòn nặng (heavy blow)." Gigolo chỉ chỉ vào bụng. "Có lẽ nói đến đòn nặng, ấn tượng của mọi người là hiệu quả của nó mang tính tiệm tiến, nhưng tiền bối Toudou thì khác, chỉ cần cú đấm đó, ngay cả người đầu bị trúng đòn một chút cũng không sao, chỉ cần nếm phải cú đó thường đều là ngã gục không dậy nổi, tình huống này tớ đã thấy vô số lần rồi."

"Khô... Không thể nào..."

"Cho nên không rèn luyện cơ bụng thì căn bản không thể so tài cao thấp với tiền bối Toudou, đương nhiên lực tay cũng là nhất định phải có, cuối cùng chỉ còn lại việc làm quen với cảm giác nội tạng chịu va đập mạnh mới được, nếu không làm thế..."

"Thì chuẩn bị chờ một đấm vào quan tài chứ gì... Khốn kiếp! Chỉ tưởng tượng thôi, cơ bụng đã thấy đau rồi."

"...Còn một chuyện nữa, Kakeru, còn một chuyện vô cùng quan trọng không thể không nói."

"Chuy... Chuyện gì?"

Đối mặt với Gigolo sắc mặt nghiêm trọng, Kakeru bất giác chống nửa người trên dậy lắng nghe.

"Thực ra là... vì nói chuyện quá nghiêm túc, tớ quên mất đếm gập bụng được bao nhiêu cái rồi... Xin lỗi."

"...Cái tên khốn này, chính vì thế tớ mới cảm thấy cơ bụng đau đấy nhé."

◇ ◇ ◇

"Vậy tớ ném xuống đây."

"Được, nhào vô."

Kakeru căng cứng toàn thân, nằm trên thảm với tư thế gập bụng.

Gigolo lúc này đã đứng dậy, hai tay đưa ra trước cầm một quả bóng, đây chính là dụng cụ mà Akanuma cầm trên tay lúc nãy, thường gọi là bóng thuốc (medicine ball). Hình dạng giống quả bóng rổ hơi bị đè bẹp, và có trọng lượng nhất định, xem ra là muốn dùng cái này nện vào bụng để rèn luyện cơ bụng ——

Bốp! "Phụ oẹ!?"

Cú va chạm mạnh ngoài sức tưởng tượng, Kakeru liên tục lăn lộn giãy giụa trên đất.

"Ừm... Huấn luyện cái này quả nhiên vẫn còn quá sớm, đợi qua một thời gian nữa hãy làm..."

"Khô... Không có chuyện đó! Tớ không sao! Nếu không nhân lúc này mau chóng rèn luyện, đợi đến lúc thực sự lên sàn thì quá muộn rồi!"

"Vậy sao? Được, nếu Kakeru đã nói thế, vậy tớ sẽ dốc toàn lực đây."

Gigolo cầm bóng lên, lặp đi lặp lại ném vào bụng Kakeru.

"Oa u! Oa u! U oa! Ợ u! Ồ u!"

Kakeru hơi ngẩng đầu lên, cơ bụng liên tục dùng sức. Hành động này không chỉ khiến bụng đau đớn, ngay cả hít thở cũng không thuận lợi mà khổ sở không nói nên lời. Kakeru đã mồ hôi đầm đìa, không khí trong cơ thể cũng liên tục bị ép ra ngoài.

"Khô... Không sao chứ? Kakeru."

"Ố ồ ồ ồ ồ! Hoàn toàn không vấn đề gì! Đơn giản như đang giỡn ấy mà!"

Kakeru nghiến chặt răng, nhắm nghiền mắt, hư trương thanh thế hét lớn như vậy.

"Tớ, tớ biết rồi, vậy thì... Ừm."

"Sao thế! Chẳng lẽ người ném còn thấy mệt à!?"

'Tôi đến giúp cậu một tay.'

"Được! Tới đi! Ơ...?"

...Lạ nhỉ? Sao nghe hình như không phải giọng của Gigolo ——

Ngay trong khoảnh khắc nghĩ như vậy, bỗng nhiên một cú va chạm sắc bén hoàn toàn khác biệt với lúc trước đâm vào bụng.

Bốp binh!

"Phụ ga a!?"

Cơ thể Kakeru theo phản xạ co lại tròn vo như con bọ, chịu đựng đau đớn lăn lộn trên đất.

Vật đập vào bụng, cứ thế lăn lông lốc xuống thảm một cách thô bạo.

Đó là một quả tạ tay nặng hai ký, và kẻ ngáo ngơ ném thứ vật phẩm đáng sợ này vào bụng mình là ——

"Khố... Khốn kiếp! Thế mà dám đối xử với ta như vậy! Melon!"

Kakeru nén đau ngẩng đầu nhìn.

Tuy nhiên người đứng đó, không phải là Melon.

"Y... Yell? Tại sao cô lại ở đây —— Nhắc mới nhớ, tại sao cô lại làm ra hành động bạo ngược vô đạo như thế hả..."

"Cái, cái đó, chuyện này... Thật sự vô cùng xin lỗi."

Yell tay cầm quả tạ, sợ hãi cúi đầu xin lỗi lia lịa.

"Dù cô nói vô cùng xin lỗi, đây cũng không phải là câu trả lời đâu..."

Đối mặt với Yell vội vã xuất hiện ở đây, Gigolo cũng tay cầm bóng thuốc, cứ thế đứng ngây ra tại chỗ.

Lúc này ——

"Chào buổi chiều!"

Tiếng chào dễ thương kèm theo tiếng cửa kéo vang vọng khắp sân tập.

Najimi mặc đồng phục và Toufuu không hiểu sao lại đến đây cùng xuất hiện.

"Đô... Bạn Toufuu!?"

Gigolo trong nháy mắt thẳng lưng, buông luôn quả bóng thuốc trong tay ra.

"Ợ phụ u!?"

Quả bóng cứ thế rơi thẳng vào mặt Kakeru vẫn đang chịu đựng đau khổ, đúng là họa vô đơn chí mà.

Đối mặt với các mỹ thiếu nữ bất ngờ tập kích, cánh đàn ông trong sân tập ai nấy đều khó giấu vẻ phấn khích.

"Kakeru ——! Tình hình thế nào rồi ——?"

Najimi một tay cầm túi mua sắm, thay dép lê đi lạch bạch lại gần. Kakeru vừa ôm mặt, vừa qua kẽ ngón tay lườm Najimi nói:

"Cái con mụ chết tiệt này, đến đây làm gì? Đây là pháo đài của đấng nam nhi đấy nhé."

Nhưng chị Miko là ngoại lệ.

"Quá đáng ——! Najimi đặc biệt đến cổ vũ cho Kakeru đấy nhé;"

"Tôi là vì bé Na nên mới đặc biệt đến đây."

"Căn bản không có ai hỏi cô đâu, Toufuu. Phụ hự!?"

"A, a ha ha! Mặc dù nơi này là chỗ bẩn thỉu bừa bộn, nhưng vẫn xin hãy thưởng thức cho kỹ nhé, bạn Toufuu!"

Quả bóng thuốc lại rơi vào mặt Kakeru, Gigolo với nụ cười rạng rỡ nói như vậy.

"Tên khốn nạn... Này, cút lên sàn đấu cho tôi."

"Cậu bây giờ đấu tập vẫn còn quá sớm, phải luyện cơ bản cho vững chắc hơn đã."

"Không cần để ý Najimi bọn tớ đâu, mau tiếp tục luyện tập đi ——"

Najimi nói xong liền tự tiện ngồi xuống ghế dài, lấy lon nước uống thể thao 'YELL' từ trong túi mua sắm ra uống.

"Vậy tôi cũng uống." Toufuu nói xong cũng ngồi xuống cạnh Najimi, bắt đầu ăn ngấu nghiến thạch bổ sung dinh dưỡng lấy ra từ 'trong' váy, còn có thanh bánh quy đầy đủ dinh dưỡng làm từ đậu nành... Trong sân tập có vài người vì thi đấu mà tiến hành huấn luyện đặc biệt còn phải kiểm soát ăn uống đấy, các cô đúng là to gan thật.

"Ngài Kakeru."

Yell mặt vô cảm đi tới.

"Hử? Sao thế?"

"Hình như là hỏi luyện tập có chỗ nào cần giúp đỡ không."

"Hả? Cô đang nói cái gì thế?"

Yell có chút lúng túng nói: "Ý của em là sẵn lòng hỗ trợ ngài luyện tập."

"Không cần, nếu lại gây ra chuyện như vừa nãy tôi chịu không nổi đâu, mau tránh sang một bên cho tôi."

Tiếp đó Yell xì xì xì đi khỏi bên cạnh Kakeru, quay lưng về phía cậu ở cách đó năm mét, đang nghĩ cô nàng lầm bầm cái gì ở đó thì Yell lại lần nữa lại gần.

Đa đa đa đa.

"Đại khái là nói rõ ràng chỉ là muốn giúp cậu, cậu thái độ kiểu gì thế."

"Hả, hả? Yell cô bị sao thế?" Kakeru hoàn toàn mù tịt. "Hơn nữa, cái câu 'Rõ ràng chỉ là muốn giúp cậu' là sao? Chẳng lẽ cái đòn tấn công bằng hung khí tất yếu phải diễn trong đấu vật vừa nãy của cô, là định hỗ trợ tôi luyện tập hả?"

".................."

Quay người, xì xào xì xào, lầm bầm lầm bầm, xì xì xì.

"Ngài Kakeru, lần này dường như đổi thành luyện tập thị lực động."

"Hả?"

Yell vung một đấm tới.

Đây là một cú KO đẹp mắt.

"Đau! Quá a a a a a a a..."

Kakeru dùng tay ôm má, điên cuồng lăn lộn giãy giụa trên đất.

Yell nói nhỏ nhẹ:

"...Như vậy ngài thỏa mãn rồi chứ."

"Thỏa mãn cái khỉ mốc! Thế này ngược lại càng thêm đói khát (?) đấy!"

"Tôi không phải đang nói với ngài Kakeru."

"Ố u!?"

"Lợi hại! Bé Yell thế mà đang 'troll' tên Daichi kìa."

Toufuu vừa hút thạch bổ sung dinh dưỡng, vừa lầm bầm một mình.

"Chết tiệt... Rốt cuộc tôi đã làm cái gì hả! Khốn kiếp! Thôi kệ! Tôi muốn tiếp tục luyện tập! Đừng có đến gây rắc rối nữa nha!"

Kakeru đập một chưởng lên đỉnh đầu Gigolo đang ôm bụng cười bò, nổi trận lôi đình đi về phía bao cát.

Yell mặt vô cảm đứng sững tại chỗ, Najimi nãy giờ ngồi trên ghế dài xem toàn bộ sự việc, lúc này nhẹ nhàng đi về phía Yell.

"Yell, chị hỏi em."

"Vâng, vâng ạ."

Najimi ghé sát mặt Yell hỏi:

"Em có phải là có chuyện gì giấu Najimi không ~~?"

Yell toàn thân run lên... mái tóc dài màu bạc, như đuôi động vật trong nháy mắt dựng ngược lên.

"A, cái đó, không có ạ."

"Nhìn chằm chằm ——!"

Mặt Najimi gần đến mức Yell gần như có thể ngửi thấy mùi hương tóc của cô, không vui nhìn chằm chằm Yell.

Yell bình thường luôn giữ vẻ mặt một màu, lúc này trên đầu liên tục chảy xuống những giọt mồ hôi lớn và toàn thân cứng đờ, cả người đông cứng thành que kem không thể thở nổi, tâm trạng như con ếch bị rắn nhìn chằm chằm.

Yell -> "......", Najimi -> "...", Yell -> "......", Najimi -> -> -> "Thế nào hả?"

Sau một hồi im lặng dài dằng dặc, Yell cuối cùng cũng hít sâu một hơi rồi nói:

"...Không có, tuyệt đối không có chuyện đó."

"Hừ ~~~~~~~~~~~~~~~~~"

Tiếng hừ nhẹ này vang vọng khắp cả sân tập.

"Vậy hả ~~ Trả lời như thế cũng không sao đâu nha ~~?"

"............"

Yell vẫn cứng đờ cả người, nhưng mồ hôi trên đầu đã tuôn ra như suối.

Najimi quan sát kỹ lưỡng bộ dạng đó của Yell xong, cuối cùng cũng dời ánh mắt đang khóa chặt đi.

"...Thôi kệ, nếu Yell đã nói thế."

Cô nàng nhanh chóng quay người, lại bước những bước nhẹ nhàng rời đi.

Yell cuối cùng cũng được giải thoát khỏi cảm giác căng thẳng, lầm bầm bằng giọng không biết Najimi có nghe thấy hay không:

"......Thật sự vô cùng xin lỗi, thưa Chủ nhân."

Najimi giả vờ không nghe thấy, đi thẳng đến bên cạnh Kakeru.

"Kakeru, Kakeru."

"Này, chẳng lẽ cậu cũng muốn đến cản trở tớ luyện tập hả."

"Cái đó nha, cái đó nha."

"Tớ đang nghe đây."

Najimi phớt lờ phản ứng của Kakeru, tiếp tục tự mình nói:

"Cô ấy bây giờ nha, chắc là đang sống rất tốt, cho nên có thể yên tâm nha?"

"Hả? Cậu đang nói cái gì thế?"

"Ừm, tớ nói bé Melon ấy."

"..."

Kakeru lập tức mở to mắt, đang định mở miệng hỏi "Tại sao cậu biết" thì Najimi đã nhanh nhảu trả lời trước: "U hê hê, đây là trực giác của phụ nữ nha ☆"

Sau đó, cô nàng bước những bước chân nhẹ nhàng vui vẻ như chú nai con đáng yêu, quay trở lại chỗ ngồi ghế dài.

"Kakeru, tiếp theo thử đánh bao cát xem."

"Cái này thì không vấn đề gì, mặc dù tớ thường thấy trên tivi, nhưng cái này rốt cuộc có tác dụng gì?"

Kakeru ngẩng đầu lên nhìn và đặt câu hỏi, cái bao cát trông như quả dừa đó cứ treo lủng lẳng trước mắt.

Thử vung nắm đấm đánh vào bao cát, bao cát phát ra tiếng bốp rồi lắc lư qua lại trái phải, giống như một chú chó con cực kỳ vui vẻ đang vẫy mạnh cái đuôi của mình.

"Là vì cảm thấy trông như đang chơi sao? Cái thứ này ấy mà, là để nuôi dưỡng cảm giác nhịp điệu và sự tập trung, nhưng đối với việc rèn luyện cơ vai thì cực kỳ hiệu quả, còn có thể giúp cậu làm quen với động tác phòng thủ."

Thực tế luyện tập rồi, mới phát hiện cái này khó hơn tưởng tượng nhiều.

Bởi vì ngoài việc phải hai tay trái phải tấn công luân phiên, còn phải nắm bắt đúng thời cơ ra đòn mới có thể vung đánh thuận lợi. Hơn nữa không biết là nguyên nhân gì, nhịp điệu bật lại chẳng hề có quy luật, đôi khi còn không báo trước mà thay đổi đường đi bật lại.

Cứ như là ngoài mình ra, còn có người khác ra tay làm loạn vậy ——

Bốp bốp bốp vù bốp bốp bốp bốp bốp bốp phù bốp bốp bốp...

"......Yell."

Kakeru dừng tay lườm thiếu nữ lúc này đang đứng bên cạnh. Sao lại là cô nữa hả...

Yell tỏ ra có chút bồn chồn bất an thu tay về.

"...Thật sự vô cùng xin lỗi, chuyện này quả thực là do lỗi của tôi."

"Câu này lại có ý gì, chẳng lẽ muốn nói những chuyện trước đó đều không phải do cô, toàn là trách nhiệm của tôi hả?"

"......"

"Thôi kệ, sao cũng được... Cái thói quen quấy rối đó của cô thực sự không sửa được sao?"

"...Thực ra bản thân cũng cảm thấy đây là một thói quen vô cùng tồi tệ."

Mặc dù Yell nói như vậy, nhưng hoàn toàn không biết hối cải, định lại lần nữa ra tay với bao cát trước mắt.

"Vừa nói xong lại tới... Thôi được rồi, nếu muốn đánh đến thế, thì tùy cô thích làm gì thì làm."

"Vâng."

Yell trong nháy mắt lộ ra vẻ mặt giác ngộ như sắp nhảy thẳng từ vũ đài Kiyomizu xuống.

Tiếp đó, cô nàng với bộ dạng nơm nớp lo sợ, nhẹ nhàng tung nắm đấm về phía bao cát.

Bốp! Vù vù vù ——

"!" Yell sợ hãi hai mắt tròn xoe nhảy lùi lại.

"Sao lại sợ đến mức thế, không phải đã biết rồi sao?"

Yell hoàn toàn không để ý Kakeru châm chọc, chỉ cẩn thận tính toán khoảng cách với con mồi (bao cát).

Bao cát thì cô đơn tiếp tục lắc lư trái phải ở đó.

Vù vù vù vù... Vù, vù, vù ~~

"!" Sau khi thấy tốc độ bao cát giảm xuống, Yell như hóa thân thành châu chấu lao vụt lên, nhanh chóng trái phải khai cung liên tục đánh bao cát.

Nhưng mà, vì hành động này chẳng có chút cảm giác nhịp điệu nào, bao cát đánh được một nửa thì phản công lại người cô, tình huống này dọa Yell lộn nhào ra sau bỏ chạy trối chết.

Najimi nhìn thấy cảnh tượng đó, bất giác phát ra tiếng cười bò "U hê hê!" rồi cười gập cả người, đồng thời thuận đà hét lên tiếng kêu quái dị "U hê ~~!?" lăn từ ghế dài xuống sàn.

"Vừa, cú lộn nhào ra sau vừa nãy lợi hại thật đấy..."

Chứng kiến kỹ năng đặc biệt gần như vượt qua giới hạn con người, Gigolo bất giác lùi lại một chút.

"Ái chà, vì Yell trước khi làm hầu gái cho Najimi, từng làm việc trong rạp xiếc mà."

"Ồ... Ra là vậy, xem ra cô ấy cũng trải qua nhiều sóng gió nhỉ..."

Tự tiện thêm một trang mới vào lý lịch của Yell xong, đương sự kia phảng phất như con chuột chũi lỡ đi lạc lên mặt đất, bước những bước cẩn trọng từ từ tiến lại gần đây.

"Đã đủ chưa? Yell, bây giờ đến lượt tôi luyện tập."

"Không, xin đợi thêm một chút, tôi chỉ còn thiếu chút nữa là có thể nắm bắt được bí quyết rồi."

"A ——! Najimi cũng muốn chơi —!"

"...Thôi kệ, tùy các người, tôi đi nghỉ trước đây."

Kakeru khẽ thở dài rồi đổi chỗ với Najimi, sau đó đi về phía ghế dài.

Nhưng mà, Toufuu đang ngậm thanh bánh quy thực phẩm bổ sung dinh dưỡng như cuốn sushi trong miệng đang ngồi ở đó. Cô vừa nhai, đồng thời im lặng và vô cảm lườm Kakeru.

Mặc dù Kakeru chẳng muốn ngồi cạnh thiên địch của mình chút nào, nhưng vì những ghế dài khác đều đã có người, cộng thêm bảo cậu cụp đuôi bỏ chạy thì càng vạn lần không muốn, trong lúc hết cách đành phải ngồi xuống chỗ đó.

"......"

"......"

Cả hai bên đều không nói một lời, cũng không nhìn đối phương một cái.

Còn bên phía bao cát, nhóm Najimi thì vui đùa hớn hở. Nhưng đối với những thực tập sinh khác, không biết là có cảm thấy phản cảm với tiếng ồn ào đó không, hay là vô cùng để ý đến nhất cử nhất động của các thiếu nữ, tóm lại những người đó khi luyện tập cứ liên tục liếc trộm các cô.

Kakeru lau mồ hôi, bất giác nhìn đến ngẩn người vào cảnh tượng vui vẻ đó.

—— Giọng nói và nụ cười vui vẻ.

Trong quá khứ, từng muốn mang những thứ này đến cho một thiếu nữ nào đó.

Thiếu nữ nào đó đã từng sẵn lòng chấp nhận bản thân mình đang bôn ba vì điều đó.

Hai người như vậy quả thực đã từng tồn tại, nhưng bây giờ...

"Sao thế?"

Bỗng nhiên, Kakeru nghe thấy câu hỏi như vậy.

Cậu qua một lúc sau, mới giật mình nhận ra câu nói này đến từ Toufuu bên cạnh.

"Cô đang hỏi tôi à?"

"Xem ra tên ngốc nhận thức không gian cũng kém, ở đây ngoài cậu ra còn có ai?"

Toufuu dường như đã ăn hết thực phẩm bổ sung dinh dưỡng, tiếp đó lại thu hết rác vào 'trong' váy. Nói thật lòng, trong đó rốt cuộc là tình trạng gì thế hả?

"Ý gì? Tôi không hiểu cô đang nói gì."

"Tôi đang nói chuyện của bé Melon."

Toufuu thản nhiên nói. Kakeru muốn mở miệng phản bác, nhưng giọng nói lại không thể phát ra thuận lợi.

"Cậu và bé Melon chắc là có xảy ra chuyện gì nhỉ."

"...Không có đâu, Melon chỉ là bị cảm thôi."

"Bớt nói dối đi, đồ ngốc, chẳng lẽ cậu tưởng có thể qua mặt được phù thủy sao?"

Không biết từ lúc nào, đầu ngón tay Toufuu đã kẹp một đồng xu. Đó là đồng xu năm mươi xu Mỹ, Toufuu dùng ngón cái búng đồng xu lên không trung, đồng xu lật qua lật lại bay lên, cuối cùng rơi xuống. Toufuu bắt lấy đồng xu đó ở gần ngực, khi cô lại mở lòng bàn tay ra, đồng xu đã biến mất không thấy đâu.

"Đây là ảo thuật."

Đối mặt với Kakeru lộ vẻ mặt ngạc nhiên, Toufuu dùng giọng đều đều tiếp tục nói:

"Đây là một loại thủ thuật, vì không có thứ gì tự nhiên biến mất, có việc ắt có nguyên nhân, và từ đó hóa thành kết quả. Đạo lý này không chỉ có thể áp dụng trong ảo thuật, tất cả mọi hiện tượng trên thế giới này đều như vậy, tuyệt đối tồn tại một 'Chân lý' nào đó. Đương nhiên cũng có những chân lý mà khoa học hiện đại chưa phát hiện ra."

"......"

"Điều này cũng có thể áp dụng tương tự trong quan hệ giữa người với người. Trước đó chắc đã có nói qua, nguyên nhân nhất định là ở bản thân, giữa người với người cũng tồn tại chân lý, và do đó ảnh hưởng lẫn nhau. Cậu và bé Melon chính là như vậy, bé Melon và tôi cũng như vậy, đương nhiên, cậu và tôi cũng giống như vậy."

"Tôi và cô cũng thế?"

Kakeru có chút bối rối, nhưng vẻ mặt của Toufuu khá nghiêm túc.

"Chỉ cần cậu nói cho tôi biết, nói không chừng có thể nhờ đó hiểu được chân lý tồn tại giữa cậu và bé Melon, hoặc nảy sinh biến hóa nào đó. Nói ngược lại, cái gọi là chân lý, cũng có nhiều ví dụ là phải tác động lẫn nhau với chân lý của người khác mới có thể hiểu được."

Cho nên cứ nói với tôi đi, ánh mắt như mèo của Toufuu tiết lộ điều đó.

Cô ấy đây là... sẵn lòng lắng nghe phiền não sao? Cái cô Toufuu đó á?

Nhìn ánh mắt chân thành đó, Kakeru bất giác có chút do dự. Vì tình huống này cứ như là trò đùa dai bị giáo viên phát hiện, cuối cùng vòng vo tam quốc dạy dỗ mình vậy.

"...Tôi hoàn toàn không hiểu tâm trạng của Melon."

Kakeru đưa tay lau mũi, nhìn về phía trước ấp úng nói.

"Có lẽ là phải đi thấu hiểu tâm trạng của cô ấy mới đúng, nhưng đối với tôi mà nói, căn bản là mù tịt. Hình như có thể hiểu, thực tế lại vẫn không hiểu. Nếu không làm rõ chuyện này, cứ cảm thấy không biết nên tiếp tục chung sống với Melon thế nào... Ngay cả khi gặp lại, cũng không biết nên nói gì với cô ấy mới tốt."

Kakeru nói đến đây liền chìm vào im lặng.

Đối với Toufuu không thân thiết lắm mà có thể bộc bạch những nội dung này, đây đã là giới hạn lớn nhất rồi, nhưng chỉ có một chút thế này, Toufuu chắc là chẳng hiểu đầu cua tai nheo gì; tuy nhiên, đây chính là mấu chốt của mọi phiền não.

Kakeru liếc nhìn Toufuu, chú ý thấy cô đưa tay vào trong váy, lấy ra một hộp kính, cô lấy chiếc kính gọng đen bên trong ra và đeo lên. Toufuu khi muốn suy nghĩ sâu xa, hình như đều sẽ đeo kính lên.

Chỉ có điều, Kakeru cũng không thực sự kỳ vọng có thể có một câu trả lời.

Toufuu lại vẫn mở miệng nói:

"Tâm trạng của cậu thì thế nào? Daichi."

Kakeru nhìn chăm chú vào đôi mắt của Toufuu, Toufuu cũng nhìn thẳng vào đôi mắt của Kakeru.

"Tâm... tâm trạng của tôi?"

"Đúng vậy, không phải tâm trạng của bé Melon, mà là tâm trạng của cậu đối với bé Melon."

"Tôi..."

Là nhìn nhận Melon như thế nào?

Kakeru nhất thời không thể nói ra câu trả lời, cho dù hơi suy nghĩ một chút, cũng vẫn không có bất kỳ lời giải đáp nào. Vì vậy cậu liều mạng muốn nghĩ ra câu trả lời, cậu dốc toàn lực vận động cái đầu dưa bình thường chẳng dùng đến, nghiêm túc suy nghĩ.

Tuy nhiên... cuối cùng chẳng có câu trả lời nào.

Kakeru không hiểu tâm trạng của chính mình.

Nhìn bộ dạng đó của cậu, Toufuu thở dài thườn thượt.

"—— Phần này chính là 'Chân lý' giữa các cậu."

Toufuu lầm bầm nhỏ, rồi không nói gì nữa.

Như đang bảo Kakeru, phần còn lại thì tự mình nghĩ đi.

Tâm trạng của chính mình, còn có tâm trạng nhìn nhận Melon.

Đây chính là nguyên điểm của sự việc, nếu không làm rõ, thì sẽ không thể hiểu được tâm trạng của Melon, cũng sẽ không biết nên mở miệng với Melon như thế nào.

Kakeru vô cùng ngỡ ngàng, vì bản thân thế mà ngay cả chuyện đơn giản thế này cũng không hiểu, rõ ràng là chuyện đơn giản thế này, bản thân thế mà lại trước sau không hiểu.

Trong sân tập, chỉ có tiếng cười đùa của các thiếu nữ vang vọng cao vút trong đó.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!